Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 275: Ngài ấy tốt mà
Những ngón tay quái vật bọc trong găng tay đen khẽ lướt lên, tựa như đang vuốt.
Cùng với động tác mượt mà ấy, tất cả nút tầng hầm của thang máy đều sáng đèn.
Các tân binh chỉ biết chết lặng nhìn cảnh tượng đó.
Lúc này… Sinh vật vừa làm gì vậy?
“H-Hủy! Hủy…!”
Quá muộn.
Thang máy chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi để di chuyển xuống một tầng.
Ting.
[Tầng hầm 12.]
Cửa thang máy mở ra, hoàn toàn trống trải, không một lớp phòng vệ nào.
Trong đầu họ vụt hiện lên cảnh tượng vài tiếng trước, như tia sét ngang óc.
-Ư… Ư ư ư… -C-Cái quái gì thế này…?
Chiếc thang máy từng đi xuống tầng hầm 12 để thực hiện “nhiệm vụ” đã trở về mà chẳng còn bóng người – chỉ còn một vũng máu đỏ loang khắp sàn…
[Cửa đang mở.]
Ánh đèn từ thang máy chiếu ra, làm hành lang tối tăm ở tầng hầm 12 dần hiện lên mờ mờ.
Các tân binh nín thở.
“…….”
“…….”
Nhưng hành lang lại không hề có một giọt máu nào. Khác hẳn với sàn thang máy.
“Haa…”
Trước khi kịp thở phào theo phản xạ, ánh mắt họ bắt gặp thứ gì đó kỳ dị.
Những hạt bụi đất ẩm, như bùn lẫn rơm, chất đống và mắc kẹt ở khe cửa thang máy.
‘Đất…?’
Họ ngước nhìn, tìm theo dấu vết.
Và nhận ra trên hành lang, rải rác như cột mốc, là những khối vật thể.
Những khối trông như đã bị phong hóa.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đôi mắt đã quen dần với bóng tối mới nhận ra hình dạng của chúng.
Một mắt cá chân quanh xương, một mẩu tai lẫn thái dương, xương vai bên phải…
Những mảnh cơ thể, xám ngoét như tượng thạch cao, không còn giọt máu nào.
“Hi… iiii…”
Cạch.
Một tân binh tự lấy tay bịt miệng mình, để ngăn tiếng r*n r* thoát ra.
Họ không thể phát ra tiếng.
Bởi vì – ở cuối tầm mắt, họ trông thấy một thứ to lớn.
Một thứ đang đứng lù lù giữa hành lang tối om.
Nó cũng mặc đồng phục.
Chính là bộ đồng phục Đội An ninh, giống hệt bộ mà con quái vật sừng kia đang mặc trên thang máy. Bóng dáng người, đứng thẳng, gọn gàng, không hề biến dạng, như một nhân viên an ninh nhàm chán đang lơ đãng đứng canh.
Nhưng…
Đầu của nó – là một bù nhìn.
Cái đầu rơm lỏng lẻo, trống rỗng, với ngũ quan được vẽ nguệch ngoạc bằng máu tươi.
Ở đâu đó, vang lên một khúc hát.
Cả ngày đứng im lìm ~ Chú bù nhìn giận dữ… ~
Khúc hát u ám ngân lên khẽ khàng trong hành lang.
Líu lo, líu lo, em sợ quá ~ Bầy chim đều sợ hãi bay xa~ Ha ha ha ha ha cẩn thận nhé~ Coi chừng bay mất chiếc mũ rơm…~
Tạch.
Một giọt máu rỉ ra từ “mắt” bù nhìn, rơi xuống từ đầu rơm.
Cả ngày đứng im lìm ~
Nhưng… từ bao giờ?
Chú bù nhìn giận dữ… ~
Từ bao giờ… cái đầu đó lại đang nhìn thẳng về phía này?
“…….”
Nuốt khan.
Các tân binh chết cứng.
Bù nhìn chắc chắn chưa từng động đậy. Nhưng…
Tại sao lại tiến lại gần?
Tại sao giờ nó chỉ còn cách một cánh cửa sắt?
Tại sao nó lại giơ tay trái bằng rơm lên?
Tại sao trong tay lại nắm một lưỡi liềm cắt cỏ?
Tại sao gương mặt rơm đó…
“Aaaa aaaaa AAAA!!”
Đúng lúc đó, cửa thang máy bên cạnh cũng mở ra, và ánh đèn cùng tiếng thét tràn vào.
“…!”
Những người khác.
Chắc chắn là nhóm khác vừa đi thực hiện nhiệm vụ ở tầng này, ngã nhào ra khỏi thang máy.
“C-Cái quái gì thế kia!”
Họ trông thấy bù nhìn, và những mảnh cơ thể rải rác dưới sàn, ngay trước mắt, và gào lên.
Cả ngày đứng yên chịu đựng ~ Chú bù nhìn hiền lành… ~
Tại sao bù nhìn… lại đang quay đầu?
“Hiii AAAA!”
“Đóng! Đóng cửa lại!”
“K-Không! Chạy…!”
Quá muộn.
Và giữa lúc chết lặng nhìn cảnh tượng ấy, một tân binh chợt nhận ra.
Đúng vậy. Cơ hội để chạy thoát.
“Híc!”
Phải tận dụng lúc này. Khi hắn chưa nhìn về phía bọn mình, mau, mau! Tân binh vội vàng vươn tay để nhấn nút đóng cửa…
Nhưng bị bàn tay đeo găng đen ngăn lại.
“……!”
Chiếc mặt nạ phòng độc với đôi mắt vàng như đèn lồng và những chiếc sừng mọc tua tủa xung quanh.
Nhân viên Đội An ninh ở phòng 666 tầng hầm 13, kẻ đã chặn nút đóng cửa, thậm chí còn chẳng thèm nhìn tân binh đó.
Chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài thang máy, từ mặt nạ thoát ra một làn khói đen đặc, tràn xuống sàn dưới chân.
Fuuuuu…
Khói đen trải dài như màn sương mờ, lan dần ra ngoài, hướng thẳng về phía bù nhìn.
Ha ha ha ha ha cẩn thận nhé~ Coi chừng bay mất chiếc mũ rơm ~ Cả ngày đứng im lìm~ Hiền lành…~
Vụt.
Khói đen cuộn lên, bao phủ lấy bù nhìn.
“!!”
Tiếng hát lập tức bị nghẹn lại.
Bóng hình bù nhìn hoàn toàn biến mất trong lớp khói dày đặc, đậm đến mức nuốt chửng mọi thứ. Và dưới lớp khói ấy…
Một âm thanh mới vang lên.
Rắc… rắc… rắc…
Âm thanh quái dị vọng khắp hành lang.
Những tân binh nín thở, run rẩy nghe thấy.
Hình bóng bù nhìn bị che lấp bởi khói đen, đến cả cái bóng cũng không còn nhìn thấy. Chỉ còn âm thanh.
Âm thanh xé toạc mọi thứ.
Rắc… rắc… rắc… giống như sừng hay xương bị bẻ gãy, hoặc thứ gì đó bị nghiền nát, hoặc bị nhét vào đâu đó một cách cưỡng ép.
Và giữa tiếng động ghê rợn ấy, họ còn nghe thấy tiếng cầu xin yếu ớt.
Tiếng ai đó run rẩy, dường như đang van xin và cố chạy trốn… rồi, chỉ trong khoảnh khắc, kết thúc bằng một tiếng “kực” ngắn ngủi.
Tất cả rơi vào tĩnh lặng.
“…….”
“…….”
Cuối cùng, làn khói đen bắt đầu tan đi.
Và bù nhìn, thứ đã bị che giấu sau lớp khói, dần hiện ra trong hành lang….
“……Ơ?”
Là một xác chết.
Các tân binh chớp mắt.
Nhưng thứ nằm sõng soài trên sàn, mình mẩy dập nát bê bết máu, vẫn không thay đổi để nhận ra đó là bùi nhìn ban nãy.
Từ ngũ quan của cái đầu bù nhìn rỉ xuống thêm một giọt máu.
Tạch.
“Aaaaaa AAAA!”
“A—!!”
Tiếng hét vang khắp thang máy. Nhưng kẻ đeo mặt nạ phòng độc chỉ cần một hơi thở, liền hút hết khói đen trở lại.
Một tân binh hoảng sợ đến mức bò lùi vào góc thang máy.
[Cửa đang đóng.]
Cùng lúc đó, từ thang máy bên cạnh, vang lên tiếng điên cuồng đấm nút và tiếng cửa đóng sầm.
“K-Kìa!”
Đó là nhóm tân binh khác, đã kịp thoát ra an toàn.
Đồng thời, làn khói đen vừa rời đi khỏi hành lang tầng 12 cũng quay trở lại, gom lại gọn gàng trên sàn thang máy.
“Hii—!”
“Chờ đã!”
Một đồng nghiệp tên là Jang Heo-un đặt tay lên vai hắn, giữ lại.
“Đừng kích động. Đừng làm gì khiến ngài ấy khó chịu.”
“…!!”
“Khói kia… chưa bao trùm lên đầu chúng ta. Bình tĩnh, bình tĩnh.”
Quả đúng như vậy.
Khói chỉ lặng lẽ nằm trên sàn thang máy.
“Haa… haa….”
Tân binh nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh, tay run rẩy nắm lấy tay vịn thang máy.
[Cửa đang đóng.]
Cánh cửa khép lại, thang máy rời khỏi tầng 12.
Hắn ta cố né tránh, không nhìn về phía xác chết ngoài kia. Nhưng ngay trước khi cửa đóng hẳn, dường như đã kịp thấy nó lảo đảo đứng dậy…
Giống hệt như một bù nhìn.
“Hừ….”
Hắn ta nuốt ực, rên khẽ.
Nhưng hình ảnh kinh hoàng ấy vẫn hằn sâu trong tâm trí.
Một thực thể kỳ quái.
Và làn khói đen đã biến nó thành một cái xác.
Bất chợt, hắn ta nhận ra một sự thật khiến bản thân rùng mình.
“…Còn sống.”
Mọi người đều còn sống.
Hai chân hắn ta bủn rủn vì nhẹ nhõm.
Và cùng lúc đó, một ý nghĩ vụt qua đầu.
‘Khoan đã.’
Vậy thì… chính nhân viên “Đội An ninh phòng 666” với cặp sừng kia… đã giúp mọi người chạy thoát bằng thang máy sao?
‘Khoan đã, nếu vậy thì…’
Đúng. Có lẽ… không cần phải sợ tến này đến thế. Có thể… tên này không hẳn là mối đe dọa! Không thể chịu nổi ý nghĩ đang bị nhốt cùng thứ đáng sợ ấy, hắn ta bắt đầu tự thuyết phục bản thân, quay đầu lại.
“Ơ… anh…”
Ánh mắt hắn chạm thẳng vào đối phương.
Và…
“C…ả…m…ơ…n…”
Vốn dĩ… nó đã tan chảy thế này sao?
Cánh tay của nhân viên Đội An ninh kéo dài một cách quái dị. Kỳ lạ… số chân cũng quá nhiều. Nửa th*n d*** tan chảy hòa lẫn trong khói, phồng lên và lõm xuống trên sàn thang máy.
Và đối phương có tới ba mươi bảy con mắt.
Ba mươi bảy con mắt ấy, không chớp lấy một lần, chỉ chăm chăm nhìn cậu.
“Ơ… ơ ơ ơ…”
Cái gì…?
Đó… là cái gì?
[Tầng hầm 11.]
Cú sốc từ bên ngoài tạm thời đẩy lùi cơn hoảng loạn.
Đã tới nơi.
[Cửa đang mở.]
“Vậy tôi sẽ cắt bỏ thần kinh thị giác của mình.”
“Tôi sẽ nối miệng với rốn.”
“Tôi mong là không có chân!”
Ở tầng hầm 11, mấy kẻ mặc áo blouse trắng đang tụ tập trước phòng 910, tiến hành “tư vấn” để chuẩn bị phẫu thuật, như một cuộc trò chuyện đầm ấm.
Fụt.
Lại một lần nữa, kẻ đeo mặt nạ phòng độc với ba mươi bảy con mắt nhìn chằm chằm ra ngoài và phả khói đen.
Chẳng bao lâu, đám người mặc blouse ấy biến thành những thi thể xám xịt, tay chân khâu sai chỗ, máu cạn khô.
“Aaa aaa AAAA!”
Lại thêm tiếng thét. Lại thêm những người hoảng loạn tháo chạy.
Những kẻ vừa say sưa tư vấn ban nãy nay điên cuồng lao ra khỏi phòng 910, đổ xô vào thang máy khác, và cửa thang máy này cũng tự động khép lại.
[Cửa đang đóng.]
“…….”
Tân binh cúi xuống nhìn.
Không còn nhìn thấy sàn thang máy.
Bởi nửa th*n d*** tan chảy của nhân viên Đội An ninh đã phủ kín nó.
Thình thịch.
Một âm thanh tựa như nhịp tim, vang lên từ vách thang máy.
Bởi nửa thân trên bên trái của nhân viên Đội An ninh đó đã bám dính to tướng lên vách.
“…….”
Cứ thế, lặp đi lặp lại.
[Tầng hầm 10.]
[Tầng hầm 9.]
[Tầng hầm 8.]
Cứ mỗi lần cửa mở ra rồi đóng lại, mỗi lần khói đen tạo ra một cảnh tượng quái dị bên ngoài, hình dạng của “thứ đó” trong thang máy lại biến đổi.
Ngày càng lớn hơn, méo mó hơn.
[Tầng hầm 6.]
[Tầng hầm 5.]
Hình dạng của sinh vật trong thang máy càng lúc càng quái đản, trở thành một mà mắt thường khó lòng chịu đựng.
[Tầng hầm 4.]
[Tầng hầm 3.]
[Tầng hầm… vĩnh viễn là tầng hầm.]
Kỳ lạ…
Rồi hắn nhận ra.
Giờ toàn bộ không gian thang máy đã biến thành một thứ khối uốn lượn, nhớp nháp bởi khói đen, ánh sáng vàng, vương miện gai và đống xương khô.
Đúng vậy! Đây chính là tầng hầm 13!
Mình đang bị hút xuống tầng hầm 13!
Ting.
…….
…….
[Tầng 1.]
[Cửa đang mở.]
Ánh sáng tràn vào.
“Haaa… aaa…”
Khoảnh khắc thấy sảnh tầng 1 quen thuộc của mặt đất, tân binh sụp đổ.
Có ai đó vội vã chạy đến, vỗ nhẹ lưng hắn.
“Bình tĩnh, bình tĩnh… cứ thở ra chậm thôi.”
Đồng nghiệp tên “Jang Heo-un”? đang giữ hắn lại. Anh ta thì thào gì đó, hơi thở đứt quãng, và… như thể khói đen đang thì thầm gì đó vào tai họ.
…?
“…Xin thứ lỗi…”
Có tiếng ai đó cất lời.
Cậu vô thức quay đầu nhìn lại.
Không biết từ khi nào, hình dạng của “?” – nhân viên Đội An ninh – đã trở lại như cũ.
Một gã đàn ông đội mặt nạ phòng độc có sừng, tỏa ra áp lực nặng nề. “Jang Heo-un” đang đứng đối diện sinh vật đó, run run hỏi:
“Ngài… vừa rồi… đã giúp chúng tôi phải không?”
Không được.
Khói đen khẽ động đậy.
“Híc!”
Nhưng thay vì phủ lên đầu người hỏi, khói đen lại tụ thành chữ.
“Bổn phận của nhân viên.”
“…….”
Jang Heo-un im lặng rất lâu, rồi cuối cùng mới nói được.
“Vâng… Cảm ơn ngài…”
Giọng anh ta nghe như lạc hẳn, khàn đục.
Sau đó, anh ta quay lại, đỡ đồng đội đang run lẩy bẩy trong góc thang máy.
Có lẽ họ đã phát điên vì sợ.
‘Đồ điên…’
Tân binh chợt bừng tỉnh.
Phải ra khỏi đây ngay.
Hắn ta vội vàng bước ra khỏi thang máy, tránh nhìn lại đồng đội.
Trong tình cảnh điên rồ thế này, nếu dại dột cố giúp đỡ người khác, chỉ chuốc lấy cái chết mà thôi.
Tự cứu mình mới là lối thoát duy nhất… Giữa nỗi sợ và hoảng loạn, hắn ta gắng gượng giữ lại chút lý trí.
“Cái… cái quái gì thế kia?”
“Hu hu….”
May mắn hay bất hạnh, sảnh tầng 1 đã thành một mớ hỗn loạn với vô số người sống sót trở về, đủ loại tiếng ồn lấn át tất cả. Rất ít người thật sự nhìn thấy nhân viên an ninh trong thang máy.
Ánh mắt vàng rực kia chỉ thoáng nhìn quanh sảnh, dừng lại nơi “Jang Heo-un” đang dìu đồng đội bước ra khỏi thang máy…
Rồi đột ngột, nhìn thẳng vào hắn.
Và…
“Hãy biết ơn vì may mắn.”
“……!”
[Cửa đang đóng.]
Thang máy lại bắt đầu chuyển động.
Hướng xuống tầng hầm 13.
[B13]
Tân binh nhìn chằm chằm vào bảng hiển thị số tầng, rồi ngồi phịch xuống sàn sảnh.
Mồ hôi lạnh túa ra, thấm đẫm khắp người.
****
Cánh cửa thang máy đã đóng lại.
Tôi lại một lần nữa ở một mình.
“…….”
Khói đen bốc lên, và tôi cảm nhận được cơ thể méo mó, nhòe nhoẹt của mình dần trở lại hình dạng chuẩn mực của đồng phục Đội An ninh….
…….
Có gì đó rung động.
tôi đưa tay lên ngực, nhưng không cảm nhận được nhịp đập. Bởi bên trong đó, cái “tôi” đã tan rã đến mức không biết còn tồn tại ở đâu, hay tồn tại nữa không.
Dù vậy, cảm giác chao đảo ấy vẫn kéo dài thêm một thoáng.
Và tôi thưởng thức nó.
Như mùi hương trong chiếc bình hoài niệm.
Ting.
Cửa thang máy mở ra ở tầng hầm 13.
Một tầng hầm im lìm. Hành lang tối om, những cánh cửa sắt âm u lập lòe ánh đèn đỏ và xanh.
Nhưng còn có thứ khác.
– Xác nhận mục tiêu.
Nhân viên Đội Bảo vệ.
Những người mặc đồng phục quen thuộc bước ra từ hành lang, chĩa thẳng về phía tôi.
Có lẽ ai đó đã báo cáo rằng tôi vừa thực hiện hành động ngoài dự tính.
Một sự hiểu lầm. tôi chưa từng đặt chân lên tầng khác, cũng chưa từng bước ra mặt đất – chỉ làm đúng trách nhiệm bảo vệ khu vực mà thôi.
[Sao vậy]
Nhưng thay vì chú ý đến những chữ tôi từng tạo ra, Đội Bảo vệ lại rút ra những thiết bị khống chế đặc biệt của họ, cơ thể bắt đầu biến dị thành những hình dạng méo mó, ô uế….
“Ui chà, mọi người dữ dằn quá đấy!”
Một bàn tay trắng bất ngờ thò ra từ phía sau.
“Không sao đâu, làm ơn tránh đường một chút….”
Một giọng nói sáng sủa, hoàn toàn không hợp với tình hình, vang lên. Từ giữa nhóm Đội Bảo vệ, một nhân viên của nhóm nghiên cứu bước ra.
Dù khuôn mặt anh ta vẫn chỉ hiện lên như một mảng nhòe tan chảy, nhưng dựa vào đồng phục và thẻ nhân viên, ta biết hắn là ai.
“Xin chào.”
Gwak Je-kang.
“Gặp trực tiếp thế này thì… cũng lâu rồi, à không, chắc là lần đầu nhỉ. Ha ha ha!”
Gương mặt đeo kính dường như nở nụ cười bình tĩnh, nhưng giọng nói không giấu được sự phấn khích.
“Tôi chính là người phụ trách của bộ phận đặc biệt mới thuộc Đội An ninh, mà cậu đang công tác! Tiện thể, hôm nay tôi cũng là phụ trách thí nghiệm ở tòa nhà phụ.”
Hắn chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi trước ánh nhìn của Đội Bảo vệ, chỉ mỉm cười rạng rỡ, móc ra tập tài liệu từ ngực áo và chìa ra trước mặt tôi.
“Trước tiên, tôi muốn hỏi vài câu nho nhỏ… Ha ha, mà trước đó, hay tôi bắt đầu bằng việc giới thiệu mấy vị khách đến tầng hầm 13 hôm nay nhé? Đám này có vẻ quên mất phần tự giới thiệu rồi. Để tôi xem nào… anh Lee Jeong-in, 28 tuổi; anh Park Yong-hae, 25 tuổi. Và….”
Giọng nói chợt dừng lại, như thể lấy đà để nhấn mạnh.
“Anh Jang Heo-un, 26 tuổi.”
…….
…….
Vừa rồi.
“Hử? Trong số này, có ai nghe quen không? Ha ha ha.”
Gã… vừa nói gì vậy?
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
