Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 266: Hồi cuối (2) - Tạm biệt Lộc Con - End
Khi thấy hộp donut, khuôn mặt mệt mỏi của đội trưởng đội an ninh bỗng sáng lên đôi chút.
"Cảm ơn nhưng mà…."
"Không đâu. Tôi mới là người đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Thực ra, dùng thứ này để báo đáp thì có lẽ không đủ, nhưng…."
"Không… đủ rồi."
Đội trưởng đội an ninh, với vẻ mặt hơi vui, vồ lấy những chiếc donut và nhét vào miệng.
Rồi anh thản nhiên thốt ra một câu sốc:
"Về thông tin thì... Ừm, Phòng nghiên cứu Vui Vẻ... hiện vẫn còn ở dưới tầng hầm của công ty ta đấy……."
"……!!"
Khoan đã.
"Ý anh là sao?"
"Ý tôi là đúng như vậy mà... Ừm."
Đội trưởng đội an ninh nhìn tôi.
"Này, cậu cũng đã từng thấy mà…."
Tôi á?
"Ừm... lúc lần đầu chúng ta gặp nhau ấy... cái lần bị hút vào bức tranh cuộn ấy… cậu đã đi vào nhà vệ sinh ở tầng hầm B2 còn gì…."
"...!"
"Không nhớ à?"
Tôi nhớ.
Khi tôi xuống tầng hầm để lần theo tung tích trưởng phòng Lee Byung-jin mất tích….
Có một hành lang đầy những văn phòng bình thường nối tiếp nhau, trông thật kỳ lạ.
Nơi này, lẽ ra phải có thiết bị hoặc cơ sở an toàn gì đó mới đúng….
Tôi chắc chắn mình đã nghĩ như vậy.
Và sau đó....
Cậu No-ru?
Đúng rồi.
'Bỗng dưng người bạn tốt bụng kia lại có thể nói chuyện…!'
Tầng hầm kỳ lạ trải đầy văn phòng đó thực chất… chính là nằm trong một câu chuyện kinh dị.
Và cái câu chuyện đó, thực ra lại là… Phòng nghiên cứu Vui Vẻ?
"Sao anh biết được điều đó?"
"Ừm… bọn tôi trước giờ chỉ gọi nó bằng mật danh thôi... nên cũng không rõ… nhưng sau này tìm được một số tài liệu chưa kiểm duyệt."
Đội trưởng đội an ninh nhún vai rồi tiếp tục:
"Dù có xuống sâu hơn nữa... thì hành lang văn phòng ấy vẫn cứ lặp đi lặp lại y chang vậy đấy…."
"...Ý anh là, một hành lang hoàn toàn giống nhau?"
"Ừ. Văn phòng giống hệt nhau… cả về bố cục, cả về vết xước, đều giống hệt, đúng là cùng một nơi, nhưng... thời điểm thì... hình như hơi khác nhau?"
Âm thanh trò chuyện của mọi người, bóng những cuộc họp bận rộn, hình ảnh nhân viên thu dọn đồ đạc, cảnh cãi vã, hay cả những văn phòng đổ nát phủ đầy bụi….
Mỗi lần đi thang máy xuống, quang cảnh lại thay đổi như thể đang chơi trò "tìm điểm khác biệt".
Mãi mãi không có hồi kết.
"...Tầng hầm có tới tận đâu vậy?"
"Không biết nữa… Ừm, tôi chỉ trực tiếp xuống tới tầng 23 thôi... Dưới đó thì... bị chặn rồi…."
"……."
"Có một đội an ninh... nghe nói từng xuống đến tầng 40…? Nhưng rồi chết sạch… ừm."
"……."
Những lời mô tả lạnh sống lưng.
'Những văn phòng đó...'
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tại sao Phòng nghiên cứu Vui Vẻ lại ở đó? Tại sao nó lại thành một câu chuyện kinh dị? Và Mộng Mơ Ban Ngày, công ty đã xây dựng tòa nhà lên trên đó, rốt cuộc đã gây ra chuyện gì?
Vô số câu hỏi lướt qua trong đầu, nhưng—
Tôi nhanh chóng nhận ra tất cả đều vô nghĩa.
Bởi vì tôi... sắp rời khỏi nơi này.
"……."
"À."
Có vẻ như tâm trạng đó cũng đã được đội trưởng đội an ninh cảm nhận được.
"Thông tin này... không cần nữa nhỉ…."
"……."
Đội trưởng đội an ninh đội mũ xuống sâu hơn.
"Ừm, nếu vậy thì…."
Và rồi, anh dễ dàng đoán được lý do hợp lý nhất khiến một nhân viên của Mộng Mơ Ban Ngày bỗng nhiên không còn hứng thú với mọi chuyện.
"Chẳng lẽ... cậu trúng vé điều ước rồi?"
"……."
Tôi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Khóe miệng đội trưởng đội an ninh khẽ nở một nụ cười.
Một lời chúc mừng thuần khiết.
"Tốt quá rồi…."
"……."
"Này, cậu biết cách sử dụng nó rồi… đúng không?"
"…Vâng."
Trước cái gật đầu của tôi, đội trưởng đội an ninh cũng gật theo, rồi sau một thoáng lưỡng lự, anh hỏi:
"Vậy thì… lần này… thật sự nghỉ việc à……?"
Đội trưởng đội an ninh biết việc tôi không thực sự nghỉ việc mà chỉ đang làm việc dưới quyền Giám đốc Ho trong vai trò ngụy trang, nên đây là một câu hỏi hợp lý.
Tôi gật đầu.
"Ra vậy…."
"……."
Đội trưởng đội an ninh cúi đầu xuống.
"Này, sau này… dù có nghỉ rồi… thỉnh thoảng mình có thể nói chuyện…?"
"…Tôi cũng mong là vậy."
Nhưng không được.
Tôi tránh ánh mắt của anh.
"Với tính chất của điều ước tôi định thực hiện, tôi không thể chắc được."
"…À."
Đội trưởng đội an ninh im lặng.
"Điều ước thay đổi cả thế giới sao?"
"…Vâng."
"Nếu vậy… thì đành chịu thôi."
"……."
Ra là anh ấy cũng đã biết.
Phải, nếu từng là trưởng phòng của đội tinh anh, thì việc hiểu rõ về bản chất của "vé điều ước" — thứ mà những thành viên trong đội khảo sát hiện trường luôn khao khát — cũng là chuyện tự nhiên.
Bản chất của vé điều ước.
Không có mẹo nào để sử dụng vé điều ước à?
Không có. Chỉ cần uống rồi cầu nguyện là được.
Mọi điều sẽ thành hiện thực.
...ít nhất là từ góc độ của cậu.
— Một lời khuyên từ một phó phòng Đội C, Đội tinh anh.
Nói cách khác, nó là như thế này:
Nếu người uống mong muốn được trẻ lại, họ sẽ trẻ lại.
Nếu mong có một khoản tiền sạch sẽ 10 tỷ won mà không dính dáng gì đến thuế má, thì nó cũng sẽ thành hiện thực.
Thuốc "vé điều ước" thể hiện công năng chẳng khác gì một chiếc đèn thần, chỉ tác động lên trạng thái của người sử dụng.
Nhưng.
'Nếu điều ước đó mang tính vĩ mô thì sao?'
Những điều ước vượt ra khỏi việc thay đổi bản thân.
Ví dụ như muốn quay về thời thơ ấu hạnh phúc bên cha mẹ, hay muốn quay ngược khoảnh khắc chồng mình bị tai nạn để cứu anh ấy.
Hoặc những điều ước quy mô lớn hơn nữa.
Chẳng hạn như "Xin hãy cho thế giới này diệt vong", "Ước gì tất cả mọi người trên thế giới đều trở nên tốt bụng", "Ước gì vật liệu siêu dẫn được phát minh"… v.v.
Những điều ước thay đổi cả thế giới xung quanh mình.
Dĩ nhiên, ngay cả trong những trường hợp như vậy, vé điều ước vẫn có hiệu lực.
Điều ước sẽ được thực hiện. Nhưng—
Chỉ từ lập trường của người uống mà thôi.
Nói cách khác….
Bạn sẽ được đưa tới một thế giới như vậy.
Vé điều ước là một loại thuốc vô cùng cá nhân, và công năng của nó chính là "sự toàn năng đơn phương" dành cho một người.
Người đạt được điều ước sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Đôi khi có những trường hợp ngoại lệ — người đó vẫn còn ở lại — nhưng đó là vì họ đã cầu nguyện sai cách, hoặc điều ước của họ không đủ tầm để buộc vé điều ước phải "di chuyển" họ.
Dù sao đi nữa, trong bất kỳ trường hợp nào, vé điều ước cũng không thay đổi thế giới hiện thực.
Chỉ có con người là bị dịch chuyển.
'Và vì vậy, đội trưởng đội an ninh cũng hiểu được.'
Rằng với một điều ước đủ lớn để thay đổi thế giới, tôi có thể sẽ rời khỏi nơi này hoàn toàn.
Có thể sẽ biến mất.
"……."
Tôi đối diện với đội trưởng đội an ninh, người đã ăn hết sạch donut.
Thời gian đã gần kề.
"Thật sự cảm ơn anh."
"Ừ…."
Chúng tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Tôi đưa cho đội trưởng đội an ninh túi bánh donut đã nhờ quầy thanh toán gói sẵn để mang đi.
Cả chiếc túi giấy dự phòng chỉ có mỗi dao cắt bánh bên trong cũng đưa luôn.
"À… anh Jay, lúc vào làm ở công ty này, anh đã cầu mong điều ước gì vậy?"
"……."
Đội trưởng đội an ninh nhìn chằm chằm vào chiếc túi giấy trống rỗng rồi nói:
"Chẳng… nhớ rõ nữa."
"……."
"Đừng bận tâm… cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng đâu."
Tôi không thể hỏi thêm được nữa.
Cuối cùng, tôi chỉ còn biết gật đầu, rồi chia tay đội trưởng đội an ninh trước cửa tiệm donut.
Anh ấy vẫy tay.
"…Đi đường bình an."
Thế là kết thúc.
Nhờ cái bóng, tôi thấy được rằng đội trưởng đội an ninh đã đứng thẫn thờ ngoài đường khá lâu sau đó….
"……."
Trên đường trở về, tôi nghĩ:
…Mình còn phải chào tạm biệt nhiều người nữa.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
