Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 261: Cuộc tranh luận không đồng điệu tâm hồn của hai người bạn thân


[Một đoạn video bắt đầu phát ra từ bức tường kính. Không thể nào! Mình bị nhốt trong một nhà giam kỳ quái! Đây là đâu vậy? A ha, thì ra là trong hang pha lê ở thành phố ? Cảm ơn Brown nhé! Gì cơ? Bạn còn sẽ chỉ cách để thoát ra nữa à, thật sự cảm ơn bạn đấy! Đúng là chúng ta là những người bạn tuyệt nhất!]



Đó là một hoạt hình cổ điển kiểu mô hình thu nhỏ. Nhân vật chính mặc y hệt như tôi hiện tại, đang trò chuyện cùng một con thỏ nhồi bông.
 


[Kỳ lạ thật. Lạ lắm...]


Tôi quay đầu đi. Nhưng cả ở đó cũng đang phát video.
 


[Thì ra là vậy! Đập vỡ những viên thủy tinh xung quanh để giết các tù nhân khác, dùng họ làm mồi nhử và dụ giám ngục đến!]


‘…!’


Video như thể đang di chuyển theo ánh mắt của tôi, dù tôi quay đầu đi hướng nào, nó cũng đi theo.


Nó phát ra từ mọi bức tường kính.


[Thật không thể tin được là có cách đơn giản như vậy!]


[Bạn thật tuyệt vời, Brown!]


Con thỏ nhồi bông trong video, to bằng đúng tôi, đang tận tình chỉ dẫn cách trốn thoát khi di chuyển giữa các không gian. Cách di chuyển cả khi còn bị bao bọc bởi thủy tinh, cách tra tấn giám ngục, thậm chí là bản đồ và đường đi. Nó giải thích với một giọng điệu điềm nhiên đến mức đáng sợ, chi tiết đến rợn người và độc ác đến phi lý.


Cứ như thể đang hướng dẫn trong một bộ hoạt hình thiếu nhi…


À.


– Đúng vậy! Có vẻ hợp với sở thích của cậu Lộc  phải không? Hiệu quả về mặt nhập vai thật đấy. Tuyệt lắm...


Video hoạt hình với phong cách cực kỳ trẻ con đó bỗng chiếu cảnh máu me, tiếng gào thét, các bộ phận bị cắt rời của giám ngục và nhân viên quản lý thảm họa đang bỏ chạy.


Và đoạn video kết thúc bằng cảnh “nhân vật chính” cùng thỏ nhồi bông Brown đập tay high-five với nhau khi xem cảnh đó.


[Tuyệt vời! Đây chính là cách để thoát ra!]


Câu cuối cùng trong video cứ vang vọng bên tai… rồi tiếng vỗ tay vang lên.


Bốp bốp bốp.


Âm thanh giòn giã của găng tay đập vào nhau.


– Phù! Dù ngắn nhưng đúng là một chuyến hành trình vĩ đại! Thế nào rồi? Bạn của tôi, giờ cậu đã sẵn sàng trốn thoát như  Brown Nhỏ chỉ dẫn chưa?


“……”


Một đoạn phim trên TV mang phong cách mạnh mẽ, phô trương, cổ điển — càng làm nó thêm rợn người.


Đây có vẻ là phong cách quen thuộc của Brown mà tôi dần nhận ra.



Nhưng có một điều tôi đã để ý.


– Ồ, đừng phân vân nữa. Như tôi đã nói, xem TV là chuyện quá đỗi bình thường rồi còn gì!


‘Không phải.’


– Hử?


Tôi nhìn vào cái bóng của con thỏ nhồi bông.


‘Anh đã không phá luật của nhà giam thủy tinh theo kiểu đó.’


– Ồ...


Bởi vì...


‘Video được phát từ bên ngoài tường kính.’


Nó chỉ đang được chiếu rọi vào bên trong nhà giam này. Giống như cách tôi đã từng trò chuyện với một nhân viên đồng thanh ngoài bức tường kính.


‘Anh dựa vào đó để lên ý tưởng, đúng không?’


Đó chính là cách hắn lách luật.


‘Tạo cảm giác như mọi chuyện đang xảy ra trong nhà giam thủy tinh, để gây ấn tượng mạnh hơn.’


Sau một thoáng im lặng.


– Trời ơi… Chính xác! Bạn của tôi! Cái con mắt tinh tường và suy luận chớp nhoáng của cậu đúng là cơn ác mộng với các ảo thuật gia!


– Một tài năng tuyệt vời. Ồ, không nghi ngờ gì cả. Mỗi lần bị ấn tượng như vậy, tôi lại thấy tiếc nuối…


– Nhưng điều quan trọng bây giờ không phải là chuyện đó, đúng không? Tôi vẫn chưa nghe cậu nói cảm tưởng về chương trình mà!


“…….”


– Nào, thấy sao rồi?


Tôi lên tiếng.


‘Tôi có một điều muốn hỏi.’


– Ồ, là điều liên quan đến việc trốn thoát sao?


‘Không.’


Không phải điều đó.


Điều tôi muốn biết là…



…….


– A ha.


– Tôi hiểu đủ… để gọi là sự thấu hiểu giữa những người bạn!


‘Vậy sao.’


Đó là câu trả lời mà tôi phần nào đã đoán trước.


Sau sự kiện talkshow  đêm khuya, tôi nhận ra người dẫn chương trình này có vẻ đọc được khá rõ suy nghĩ trong đầu tôi.
Có lẽ ngay cả những thông tin tôi chỉ vô tình nghĩ đến trong thoáng chốc.


Đến mức tôi nghi ngờ rằng cả “cách trốn thoát khỏi nhà giam thủy tinh” vừa xem lúc nãy cũng được hắn xây dựng dựa trên những thông tin ấy.


Nhưng…


‘Vậy là… đó là giới hạn rồi.’


– …….


– Cậu Lộc. Trong lời nói của cậu có một sắc thái thật vô lý… Ồ, ha ha, chắc là ảo giác của tôi thôi. Không lẽ nào Brown này… lại chưa đủ thấu hiểu người bạn của mình, đúng không?


‘Không.’


Tôi khẽ cười mỉa nơi khóe môi.


‘Ý tôi là, anh hiểu chính xác mức độ mà anh cần hiểu.’


Hắn chọn lọc.


Dựa trên tiêu chí quan trọng nhất với bản thân.


‘Chính là: giải trí.’


Một giọng nói vui vẻ vang lên.


– Với một người làm nghề giải trí, chẳng có gì quan trọng hơn điều đó!


– Và điều này cũng là lời hứa mà chính cậu Lộc đã tự nguyện đưa ra. Tôi nhớ rất rõ lời tuyên bố của cậu rằng sẽ làm tôi vui vẻ…


‘Đúng. Nhưng mà… tôi đã có chút ngộ nhận.’


– Ngộ nhận sao, có thể chia sẻ xem đó là gì không?


Tôi cố nén tiếng thở dài, rồi nói.


Giờ thì tôi có thể đối diện với nó rồi.


‘Tôi đã vô thức nghĩ rằng, anh sẽ cân nhắc lập trường của tôi trước cả niềm vui của chương trình.’



Tôi cũng chẳng hiểu bản thân đã mong chờ điều gì từ một người dẫn chương trình kỳ dị bước ra từ truyện kinh dị.


Nhưng vì đã chia sẻ quá nhiều bí mật, trải qua đủ chuyện, thậm chí còn cùng nhau trốn thoát khỏi talkshow thông qua một thỏa thuận, nên trong tôi đã hình thành một niềm tin mơ hồ khác với lý trí.


Một “cảm giác như là… sẽ được vậy”.


Tôi còn quên luôn lý lẽ “vì một chương trình thú vị hơn” mà mình từng viện dẫn để thuyết phục hắn mỗi lần.


Cũng phải thôi — vì ở mỗi thời khắc then chốt, tôi đều nhận được sự giúp đỡ, nên thành ra tình cảm bị lệch đi lúc nào không hay.


Với “người bạn tốt” ấy.


Một niềm tin phi lý, hình thành theo lối quy nạp một chiều.


‘Tôi sẽ không như vậy nữa.’


Và thật ra, nói những điều này… cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.


Chỉ đơn giản là tôi muốn cẩn thận hơn.


Nhưng…


Nói thế này chắc cũng không sao.


‘Lúc nãy anh bảo thấy chạnh lòng, đúng không? Tôi cũng vậy.’


…….


– Trời ơi.


Tiếng thở dài của người dẫn chương trình vang lên.


– Ra là vậy… Tôi cũng phần nào đoán được, nhưng giờ thì rõ rồi. Cậu Lộc, thì ra mấy ngày trước, việc tôi từ chối giúp cậu đã khiến cậu tổn thương sâu sắc.


Phù…


– Sao lại có hiểu lầm thế này chứ! Brown này chỉ muốn mang đến sự trợ giúp tốt nhất cho người bạn của mình thôi. Nào, hãy suy nghĩ kỹ thêm một chút nhé…


Giọng người dẫn chương trình trở nên trầm thấp.


– Nếu khi đó tôi “chỉ đơn giản là” giúp cậu thì sao? cậu sẽ biến mất như thể bị phù phép vậy.


– Như thế, vai trò điệp viên tuyệt vời kia không những không thể tiếp tục, mà còn thành một kẻ trốn chạy không đầu không đuôi.


Thật phát điên.


– Một cái kết vô nghĩa, nơi tất cả những câu chuyện mà cậu đã tích lũy đến giờ đều bị ngắt ngang một cách trống rỗng. Có cái kết nào uổng phí hơn thế không? Đó có thật là điều cậu mong muốn sao, cậu Lộc? Không phải vậy đúng không?


“Chuyện đó thì…”



Ơ?


“Có chuyện gì vậy?”


Tôi cẩn thận đưa tay nâng nó lên. Rồi như thể lấy hết can đảm, đốm lửa duỗi người ra và tạo thành một hình dạng hướng về phía con thỏ bông.


Một ngón tay cái chỉ xuống.


“……”


Và nó (có lẽ là vậy) rúc vào bên hông tôi, trốn tránh.


– Ồ, thật là…


‘Đừng giận. Chuyện này vui mà. Đã vậy thì phải chấp nhận chứ.’


– …….


‘Xin lỗi. Nhưng chẳng phải nó cũng giống điều anh từng nói sao?’


Tôi cũng thấy việc này có hơi điên rồ, nhưng vì đã nói toạc ra thế này nên trong lòng lại thấy nhẹ nhõm.


‘Dù sao thì… tôi chỉ muốn nói ngần ấy thôi. Tôi không bảo hành động của anh là sai.’


Phản ứng của người dẫn chương trình cũng nằm trong dự đoán.


…Từ giờ tôi sẽ không thất vọng nữa.


Chỉ cần hài lòng với thực tế là vẫn có một người có thể nói chuyện, và thỉnh thoảng cho tôi chút giúp đỡ theo xác suất.


– …Người bạn này, cậu không tin tôi sao.


– Được thôi. Dù là mối quan hệ nào thì hiểu lầm cũng luôn tồn tại. Tôi cũng sẽ xem đó là điều mình phải chấp nhận…


Vài tiếng giày dậm xuống đất tỏ vẻ không hài lòng vang lên, nhưng rồi cũng nhanh chóng lặng đi.


Tôi hơi bất ngờ.


Không ngờ hắn lại biết nhẫn nhịn.


‘Hay là vì có chuyện quan trọng hơn trước mắt.’


– Giờ thì, có việc còn cấp thiết hơn là những tranh cãi giữa chúng ta. Nhìn thấy người bạn của mình cứ bị bỏ mặc, mắc kẹt trong chỗ chật chội ngột ngạt thế này… thực chẳng vui vẻ gì.


Thoát ra ngoài.


– Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?


Ừm.


Tôi đứng dậy khỏi chỗ.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 261: Cuộc tranh luận không đồng điệu tâm hồn của hai người bạn thân
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...