Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 231: Thất bại rồi

Người bạn tốt.

Việc chuẩn bị cho nghi lễ triệu hồi đã hoàn tất.

Chuyện cảm động đến rơi nước mắt hồi trước—dùng vật thay thế ở khu nghỉ dưỡng công viên giải trí, kiểu "không có răng thì dùng nướu"—giờ cũng đã kết thúc.

Lần này, tôi đã chuẩn bị chính xác tất cả những món đồ từng dùng trong nghi lễ triệu hồi Người Bạn Tốt lần đầu tiên.

Cà vạt, rắn bạc, và… quan trọng nhất, là con thú nhồi bông mua từ cửa hàng lưu niệm trong công viên giải trí.

Tôi cầm lấy con thú nhồi bông đó.

Một con thú nhồi bông có bộ lông mềm mại—và đáng ngạc nhiên thay, nó là một con thỏ màu hồng, kích cỡ móc khóa!

Tôi mua cửa hàng lưu niệm ở khu vực màu vàng, vậy mà tại sao lại không phải là con mèo có sừng vàng, mà lại là thỏ?

Rất đơn giản thôi.

“Tôi đã dùng quyền hạn của linh vật để lập một quầy bán hàng đặc biệt.”

[Tự tay chọn và lắp ráp thú nhồi bông]

Chính là tính năng tự tạo “Người bạn tốt” theo phong cách cá nhân.

Thế là tôi đã thành công tạo ra phiên bản gốc của Người Bạn Tốt trông gần như giống hệt chiếc móc khóa “Người bạn tốt” mà tôi nhận được từ Hộp quà chính hãng.

Chỉ là thiếu phụ kiện móc khóa thôi.

Giờ thì, chỉ cần đừng nghĩ đến nguyên liệu tạo nên con thú nhồi bông này là được…

Mọi thứ đều ổn.

Chỉ là, chỉ là…

“…….”

“…….”

Ánh mắt kia như thiêu đốt tôi.

“Nghi lễ này… cứ làm theo hướng dẫn ghi trong sổ tay là được.”

“Vâng.”

Đôi mắt không chớp của Thằn Lằn khiến tôi cảm thấy áp lực...

Nhưng Trưởng nhóm Lee Ja-heon hoàn toàn không có ý định rời mắt hay thỏa hiệp, và cuối cùng tôi buộc phải thực hiện nghi lễ trong khi nghe anh ấy kiểm tra từng bước trong sổ tay.

“Cũng không phải là bắt buộc phải làm một mình…”

Không hiểu sao, tôi vừa làm vừa thở dài liên tục chứ không thấy căng thẳng như thường.

Lần này, tôi kẻ vòng phép với kích thước vừa vặn, đặt cơ thể nhỏ bé của Người Bạn Tốt vào chính giữa, đặt cả rắn bạc lên, rồi tiến hành nghi lễ chính xác như lần đầu tiên.

“Cà vạt cũng là cùng một mẫu.”

Ngậm muối trong miệng.

Châm lửa đốt cà vạt bằng bật lửa.

Xìiiii…

Tôi nhớ lại lần đầu tiên thực hiện nghi lễ này.

Khi đó, tôi còn chưa quá sợ hãi như bây giờ, cũng chưa hoàn toàn tuyệt vọng như bây giờ—chỉ là trong cơn hoảng loạn khi bị mắc kẹt trong một câu chuyện kinh dị, tôi đã cố gắng hết sức tìm đường thoát thân và thực hiện nghi lễ này.

Và khi đó, có một thực thể đã phản hồi nghi lễ đó.

Lắc lư…

Cà vạt cháy, ánh lửa bùng lên. Trong ánh lửa lập lòe, cái bóng của con thú nhồi bông cũng lay động như đang chuyển động.

Và rồi—

Miệng con thú nhồi bông mở ra.

–AAAAAAÁÁÁÁÁ!!

…….

Hả?

– Dừng lại! Dừng lại! Ta đến trước. tha thứ cho ta, có nhiều khách quá, người không biết danh dự là ai đây, Ngươi? giao dịch kiểu gì thế này, oẳn tù tì... ta thắng ta mới là người được gọi, lũ tầm thường kia, cút hết đi! Núi chúa đang giá lâm–AAÁÁÁÁ!!

Con thú nhồi bông nhỏ bé như thể chứa đựng vô số thứ bên trong, bắt đầu giật giật, quằn quại một cách bất thường. Nhưng rồi…

– Ồ.

Nó dừng lại.

– Ôôôôôô! Chủ nhân vĩ đại theo dòng Định Mệnh sắp đặt đã đến!

Một dàn đồng ca vang lên.

Như thể ai đó đang có toàn quyền điều khiển, dẫn dắt sự cổ vũ của khán giả.

– Ngài đã đến! Ngài đã đến! Đã trở lại! Đến để gặp người! Chính là người ấy—!

Con thú nhồi bông giơ hai tay bé nhỏ lên cao.

Và rồi…

Nó nói với giọng trẻ thơ đầy vui vẻ.

– Woa! Bạn lại gọi tôi đến nữa rồi nè!

“……!”

Khoảnh khắc tiếp theo—

Tất cả biến mất.

Ngôi sao sáu cánh vẽ bằng nước, chiếc cà vạt cầm trên tay, đồng xu, cả muối trong miệng—mọi thứ.

Như thể chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại con thú nhồi bông lặng lẽ nằm giữa sàn phòng trọ.

Con thú nhồi bông lông xù.

“…Brown?”

Nhưng không có tiếng đáp lại.

Tôi suýt thì hoảng hốt, nhưng nhanh chóng nhận ra tình huống.

“Người Bạn Tốt vốn chỉ cử động và nói chuyện trong những câu chuyện kinh dị mà thôi!”

Và đây là thực tại. Nếu không bị “khuếch đại bởi khát vọng đẫm máu”, thì để trò chuyện được với nó cần điều kiện phù hợp.

“Phải chuẩn bị cho buổi trò chuyện.”

Tôi vội vàng đặt Brown tựa vào khung giường, tắt đèn chính và chỉ bật một chiếc đèn bàn đặt dưới gầm giường.

Ánh đèn chiếu vào con thú nhồi bông, tạo nên một cái bóng lớn đổ lên tường.

Tay tôi hơi run khi làm việc đó.

Không rõ là vì hồi hộp, hay do thứ kinh hoàng tôi vừa chứng kiến.

“…Chuyện gì vừa xảy ra thế này?”

Cảm giác như có vô số thực thể vừa được triệu hồi vào con thú nhồi bông, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi không thể phân tích được gì.

Tôi theo phản xạ nhìn sang Trưởng nhóm Thằn Lằn, và anh gật đầu.

“Nghi lễ đã được tiến hành an toàn.”

“……”

Vâng…

Dù sao thì, cuối cùng tôi cũng đã hoàn tất việc chuẩn bị để trò chuyện với Người Bạn Tốt trong thế giới thực. Tôi dựa vào giường, nhìn cái bóng to lớn của nó đổ lên tường…

Và rồi—

– Bạn ơi!

“…!”

Một giọng nói sôi nổi và quen thuộc vang lên trong căn phòng.

Giọng nói phát ra từ con thỏ nhồi bông.

“…Brown.”

– Cuối cùng chúng ta lại gặp nhau rồi! Thật cảm động biết bao. A, cảnh này hẳn là phần mở đầu lý tưởng cho một Talk Show đó nha!

– Anh bạn Lộc thân mến, tôi nghe nói cậu đã trải qua nhiều chuyện rồi. Nhưng đừng lo nữa! Người cố vấn tận tâm nhất, người dẫn đường tuyệt vời nhất, người bạn không ai thay thế được của cậu… đã quay trở lại!

Cách nói tràn đầy tính trình diễn ấy—

Khi nghe thấy giọng nói ấy, thật kỳ lạ… một cảm giác vừa thân quen, vừa nghèn nghẹn dâng lên trong lòng tôi.

– Trong những lúc thế này, một cái ôm và sự cổ vũ sẽ là hoàn hảo! Ngay bây giờ, khán giả… Ừm. Không cử động gì cả.

– Cậu Lộc à, không hiểu sao cơ thể tôi cảm giác nặng như bông gòn bị ngấm nước… Nhưng nếu có bạn tôi đỡ một tay thì có lẽ tôi sẽ làm được. Nào, bạn có muốn đứng cùng tôi trước máy quay không?

“Ha ha… Không sao đâu. Không cần đâu.”

Âm thanh rùng mình đó nghe đến mức… tôi cảm thấy có chút hoài niệm.

Tôi tựa người vào giường, khá thoải mái ngắm nhìn cái bóng của con thú nhồi bông trên tường.

“Trước tiên, trò chuyện thêm chút đã. Tình trạng của anh thế nào?”

– Không thể tốt hơn! Nếu được nói chuyện với bạn, thì việc cơ thể có nặng trịch cũng chỉ như một loại thư giãn dễ chịu thôi. Rồi sẽ quen dần thôi!

– Vậy thì một lần nữa, hãy cùng Brown bắt đầu những ngày tháng tươi đẹp… từ nơi bắt đầu—

Có tiếng sột soạt như ai đó đang nhìn quanh, tay áo cọ vào người.

Giọng nói chững lại.

– …Ôi trời ơi. Bạn ơi, rốt cuộc là bạn đang sống ở đâu vậy?

À…

Tôi liếc nhìn xung quanh phòng.

Một căn phòng trọ tồi tàn ở hẻm sau gần ga tàu. Cũ kỹ, đúng kiểu như bạn tưởng tượng…

– Cơ thể tôi… vừa rồi tựa vào bức tường dơ dáy này sao? Trời đất!

“Không dơ đâu. Trước khi làm nghi lễ, tôi đã lau dọn sạch sẽ rồi… Chỉ là nó cũ thôi.”

Mà vì có hoa văn sặc sỡ nên trông càng giống… dơ hơn thôi!

Tuy nhiên, lý lẽ đó hoàn toàn không đủ để thuyết phục một người dẫn chương trình khó tính như hắn.

– ‘Chỉ là cũ thôi’? Không, đây là một sự sỉ nhục nơi cư trú! Nơi này còn tệ hơn cả xe lưu động của diễn viên hạng ba! Không thể tin được là bạn tôi lại phải sống ở đây!

– Còn ngôi nhà nhỏ giản dị mà bạn từng ở thì sao rồi, hả cậu Lộc Con?

“Cái đó… À thì. Vì thay đổi công việc, nên tôi không còn được ở đó nữa.”

– Đúng là một công ty thảm hại!

Chuyện là thế này—

Thật ra, Giám đốc Ho từng đề nghị: vì lý do an toàn khi làm gián điệp và để có thân phận rõ ràng, sao tôi không thuê hẳn một căn officetel. Anh ta thậm chí còn nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí.

Nhưng tôi từ chối.

Kiểu như… tôi không muốn tạo ra một nơi có thể gọi là “nhà” ở thế giới này.

Dù ở ký túc xá công ty vẫn cảm thấy đó là nơi “được cung cấp”, ít ra còn đỡ hơn. Nhưng nếu tôi làm một nơi hoàn toàn thuộc về mình, thì sợ rằng lòng tôi sẽ yếu mềm đi mất.

“Ở đây thực ra cũng sống được. Tôi sẽ cố chăm chút chỗ của anh mà.”

– Trời ơi…

– Bạn ơi, tôi đã ủng hộ quyết định độc lập và chủ động của bạn, thậm chí cổ vũ nếu bạn muốn nghỉ việc… nhưng không ngờ lại là để sống ở nơi thế này sao…”

Con thú nhồi bông thốt lên với giọng đầy u sầu.

– Xin đừng quên rằng Talk Show của Brown này vẫn luôn mở cửa chào đón bạn, người bạn thân yêu của tôi. Dù bây giờ thì… có thể sẽ cần một vòng phỏng vấn nhẹ nhàng trước đã.

"Cậu Lộc, có phải con thú nhồi bông này đang dụ dỗ anh bước vào bóng tối dưới hình thức một chương trình talk show không vậy?”

“À thì… Nó lúc nào chẳng thế.”

…….

……?!

Tôi quay đầu nhìn về phía Thằn Lằn.

Cái đầu thằn lằn trắng đang ngồi vắt chân trên giường, điềm nhiên nhìn tôi.

Điềm nhiên á?!

“Anh nghe thấy ạ!?”

“Vâng.”

Tôi suýt ngất.

Khoan đã. Vậy là nãy giờ anh ấy đã nghe hết mọi cuộc hội thoại của tôi rồi sao? Kể cả lúc tôi giao Brown cho Trưởng nhóm Lee Ja-heon rồi vào truyện kinh dị... Không, khoan, hơn cả thế là—

“Cái, cái vật phẩm này về cơ bản thì đáng lẽ chỉ mình tôi nghe được chứ ạ, sao anh lại có thể nghe thấy—?”

“? Đối tượng đang bày tỏ ý định giao tiếp.” (đối phương đang nói mà, sao lại không nghe được?)

Tôi há miệng nhìn anh.

“…Người bình thường thì không nghe thấy đâu mà.”

“Vâng.”

“Người khác sẽ thấy anh rất khả nghi đấy.”

“Ra vậy.”

Thằn Lằn nhìn tôi với ánh mắt trống rỗng như thể đang hỏi “thì sao?”.

“Trong không gian này không có người khác.”

“……”

Tôi từ bỏ mọi cố gắng phản bác.

Nghĩ kỹ thì, Trưởng nhóm Lee Ja-heon từng nhận ra tôi kể cả khi tôi biến thành trẻ con, mặc đồ bảo hộ an ninh, hay đội lốt linh vật.

'Chắc anh ấy có khả năng đặc biệt liên quan đến bản ngã tinh thần hoặc giao tiếp…'

Thôi thì cứ nghĩ đây là năng lực của một sinh vật bò sát ngoài hành tinh cho nhẹ đầu vậy.

Cho nó... dễ chấp nhận hơn.

“Cậu Lộc.”

“Vâng.”

“Cậu có muốn nghe một lời khuyên không?”

“…Hả?”

“Hãy hoả thiêu con thú nhồi bông đó ngay lập tức.”

– Ồ.

Aaaa!!!

“Dù nghi lễ triệu hồi đã tuân thủ quy trình an toàn, nhưng thực thể được triệu hồi có thể phá vỡ giới hạn nghi lễ bất cứ lúc nào.”

– Tên đô vật vô lễ này vẫn chưa biết chừng mực là gì sao.

Lạy trời…

– Dù không được mời mà vẫn xen vào, ít nhất cũng nên tuân theo quy tắc im lặng. Cái sự vô học khi cứ liên tục huyên thuyên kia, thật không thể tin nổi. Nhưng vì bạn tôi, tôi sẽ nhẫn nhịn mà lên tiếng vài lời.

– Tôi là kẻ luôn tôn trọng sự riêng tư của bạn mình, luôn sẵn lòng giúp đỡ bằng mọi cách vì bạn. Vì sao à?

– Vì tôi là Người Bạn Tốt mà!


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 231: Thất bại rồi
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...