Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 217: Khu nghỉ dưỡng hoa vàng


Và rồi, ngày hôm sau.


Lần đầu tiên kể từ khi bước vào khu nghỉ dưỡng, các đặc vụ mới có thể ra ngoài.


Bởi vì phía sau khu nghỉ dưỡng đã được mở ra.


 


--Lối này.


 


Trước khi khu nghỉ dưỡng chính thức đi vào hoạt động, linh vật đã tập hợp nhân viên và dẫn họ đến phần tàn tích phía sau khu nghỉ dưỡng.


Và ngay khi nó giơ cả hai tay lên không trung—


Uuuuuu—


Những tàn tích vỡ vụn từ từ biến mất vào lòng đất.


Thay vào đó, một khu vườn tuyệt đẹp bắt đầu vươn mình trỗi dậy.


“…!”


Cảnh quan được tạo thành.


Những lùm cây xanh rậm rạp, những tán lá tươi tốt, và những bông hoa vàng óng ánh lấp lánh. Những chùm nụ hoa nhỏ với nhiều sắc màu khẽ đung đưa, càng làm nổi bật những bông hoa vàng khổng lồ.


Và cả một đài phun nước xuất hiện.


 


“Wow! Đây là cơ sở mới sao?”


 


--Không.


--Không gian.


--Nghi Lễ.


 


 


‘…Nghi Lễ?’


 


Đội trưởng đưa mắt quan sát xung quanh.


Những linh vật cơ bản đang bận rộn vận chuyển gì đó.


…Tờ rơi.


Trên nền khu vườn lộng lẫy về đêm, những dòng chữ quảng cáo cổ điển và lấp lánh như ánh vàng được in nổi bật.


 


 


===


Hãy đến chiêm ngưỡng Flower Golden


Ánh sáng rực rỡ mê hoặc!


Sự bừng nở huyền ảo!


Màn trình diễn ánh sáng đẹp nhất tại !


※ Nếu lưu trú tại phòng có tầm nhìn ra công viên giải trí, bạn sẽ được trải nghiệm hiệu ứng đặc biệt qua cửa sổ.


===


 



…Một thứ gì đó đang được chuẩn bị.


 


****


 


Đêm ngày thứ 5 vận hành khu nghỉ dưỡng.


 


Đã đến lúc.


Tôi kiểm tra lại trang phục trong văn phòng quản lý cơ sở.


Trên lớp lông đặc trưng của linh vật màu vàng, tôi thắt một chiếc nơ bướm vàng trang nhã.


Trên sừng, tôi đính những món trang trí bằng thủy tinh ánh vàng, xếp như những bông hoa.


Cuối cùng, tôi ôm trong lòng vô số chiếc đèn dạ quang.


Mọi thứ đã sẵn sàng.


Khi hoàn thành nghi lễ, linh vật—chủ nhân thực sự của khu nghỉ dưỡng—sẽ có thể mở khóa cơ sở thứ ba.


Nhờ linh vật màu xanh đã thanh toán hoàn hảo chi phí sự kiện, ngân sách hoàn toàn dư dả.


Tôi bước ra khỏi văn phòng.


Bước vào sảnh chính, nơi hoạt động kinh doanh buổi tối đang diễn ra sôi nổi, ánh nhìn của các vị khách đều đổ dồn về phía tôi.


Tôi lần lượt phát cho họ những chiếc đèn dạ quang.


Những linh vật cấp thấp cũng nhiệt tình vẫy tay, phân phát đèn dạ quang nhỏ xinh cho du khách.


Nghi lễ mà tôi chọn là sự kiện ánh sáng—một bữa tiệc ánh sáng rực rỡ.


Đây là lựa chọn hoàn hảo dành cho Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng.


Một nghi thức hoàn mỹ, nâng tầm đẳng cấp của khu nghỉ dưỡng này, vượt xa những cuộc diễu hành ồn ào và phô trương.


Dẫn đầu đoàn du khách, tôi tiến về phía sau khu nghỉ dưỡng.


Cánh cổng sau rộng lớn và lộng lẫy, vốn đã được chuẩn bị từ trước—


Mở ra.


Oooooo—


Trông có vẻ hoang vắng.


Bóng tối bao trùm khu nghỉ dưỡng đã lâu sau khi mặt trời lặn, chỉ còn ánh đèn lấp lánh từ công viên giải trí phía xa.


Nhưng giờ mọi thứ sẽ thay đổi.


 


—Hoa vàng.


 


Khoảnh khắc linh vật giơ tay lên—


Toàn bộ khu vườn đồng loạt tỏa sáng.


Oooooo—!


Khu vườn đêm nở rộ trong sắc vàng lấp lánh, nhảy múa một cách huyền diệu.


Những chiếc đèn dạ quang trong tay du khách—mô phỏng hình bông hoa trên cành—cũng đồng loạt bừng sáng.


Oooooo—!


Những tiếng hò reo vang vọng khắp khu vườn.


Có người cười, có người khóc, thậm chí có cả những vị khách vì xúc động mà quỳ xuống bật khóc trên mặt đất.


Giờ đây, mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất.



 


—Xin gửi lời cảm ơn đến quý khách đã đến với Công viên Chủ đề Vui Vẻ hôm nay.


Chỉ một lát nữa thôi, “Sự kiện ánh sáng Twinkle ” sẽ chính thức bắt đầu tại Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng.


Xin hãy tham dự và chứng kiến sự khai sinh của một Flower Golden vĩ đại…


 


 


Tôi hít một hơi sâu.


 


'Mình phải làm tốt.'


Linh vật nhất định phải là trung tâm, tạo nên màn kết hoàn hảo cho buổi trình diễn này.


 


Sau đó…


“Ồ, vậy là giờ sẽ mở khóa cơ sở thứ ba rồi nhỉ!”


 


—Đúng vậy.


 


Tôi gật đầu đầy tự hào với Trưởng nhóm Lee Seong-hae, người vừa tiến lại gần.


“Hay quá nhỉ. Các khu khác toàn có chục cái trò chơi liền. Khu này mà có thêm nữa chắc cũng không sao đâu.”


…Không. Tôi sẽ cắt lỗ và rút lui ngay lập tức.


Nhưng với tư cách là linh vật, tôi không thể thốt ra những lời như vậy, nên chỉ im lặng đứng yên.


Tốt hơn là đổi chủ đề… À, phải rồi.


 


—Này.


 


“Vâng?”


Từ lâu tôi đã thắc mắc một chuyện.


 


—Làm sao…
—Cô ra khỏi Khu Đỏ vậy?


 


Làm thế nào Trưởng nhóm Lee Seong-hae có thể thoát khỏi Khu Đỏ?


Làm thế nào cô có thể sống sót suốt một ngày trời?


Đây là cơ hội tốt để vừa thư giãn, vừa nghe thử câu chuyện.


“À, tôi có đóng dấu vé tàu một lần đấy. Nhưng mà con thỏ đó rượt gắt quá! Tôi không chịu nổi nữa. Khu Xanh cũng bị chặn, không vào được luôn.”


Như mình nghĩ.


“Thế nên tôi đi về phía ngược lại!”


 


……


 


Hả?


“Bên kia khu rừng cũng đi được mà? Sau khi công viên đóng cửa, có nghe thấy mấy tiếng kỳ lạ vọng ra đấy. Nhưng mà con thỏ điên đó dù có đuổi theo tôi vào rừng thì cũng chậm lại một chút.”



 


Vì đó không phải là khu vực của nó.


Nhưng, khoan đã…


Vậy là cô ta đã vòng qua khu rừng phía bên kia suốt cả đêm, rồi ra đến khu rừng này sao?


 


‘Không thể tin được.’


“Vậy là tôi đến đây thì thấy có khu nghỉ dưỡng ở đây đó!”


 


—Cậu vất vả rồi.


 


“Hehe, nhưng cũng ngầu chứ hả?”


Ừ. Thật sự rất ngầu.


Bị Thỏ Ma Thuật đuổi mà vẫn chạy thoát ra đến đây.


Dù cho linh vật đó có bị chậm lại vì ra khỏi khu vực của nó…


 


……


 


Khoan đã.


 


—Linh vật Đỏ…
—Đuổi theo cô sao?


 


“Vâng!”


 


—Trong rừng ấy?


 


“Vâng vâng!”


Nếu vì khu rừng không thuộc khu vực nào cả nên có thể đi vào, thì điều đó còn có thể hiểu được.


Nhưng vấn đề không phải là ở đó.


 


—Nó đuổi theo…
—Đến tận cùng luôn sao?


 


“Vâng vâng! Nó gần như đuổi kịp tôi luôn! Nhưng mà khi tôi ra đến đây thì nó không thể theo ra nữa, như thể bị chặn lại vậy!”


 


……


 


Thỏ Ma Thuật


Đã biết cách đến Khu Vàng.


 


 


-
-Kyaa ha ha ha ha!



(tiếng xung quanh)


 


“……”


“……Linh vật…?”


 


Tôi quay đầu lại.


Khi khu vườn xuất hiện, khu đất hoang đã được khai phá.


Khoảng cách giữa rừng và khu nghỉ dưỡng giờ đã gần hơn bao giờ hết.


Giờ thì chúng đã hoàn toàn chạm nhau.


 


Và ánh sáng của khu vườn đã chiếu sâu vào bên trong rừng.


Khiến cho thứ đó lộ ra.


 


Lối đi bộ màu đỏ.


Và sinh vật đang đứng lặng lẽ trên đó.


 


 


 


 


 


BỊ PHÁT HIỆN RỒI NHỈ?


 


 


 


 


Linh vật Đỏ bắt đầu di chuyển.


Thỏ Ma Thuật, kẻ đã dành suốt bốn ngày qua khai phá khu rừng để biến nó thành lãnh địa của mình, giờ đây đang khởi động bước cuối cùng.


 


Khi linh vật khoác trên mình bộ quần yếm lao động giơ tay lên, một thiết bị có hình vẽ chú thỏ đáng yêu dần trồi lên giữa ranh giới của khu rừng và khu vườn.


 


 


Cánh cổng.


 


Một công trình kết nối hai khu vực.


Và rồi—


 


-Kyaa ha ha ha ha!


 


 


Hàng loạt cư dân lâu năm và những người mất tích từ Khu Đỏ bắt đầu tràn vào qua cánh cổng, lao xuống con đường dạo bộ.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 217: Khu nghỉ dưỡng hoa vàng
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...