Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 215: Khu nghỉ dưỡng hoa vàng
Vậy không thể kiếm được bằng cách nào đó ở khu vực Thỏ Ma Thuật sao?
= Không được.
= Nguy hiểm đấy.
Thỏ Ma Thuật là một thằng điên.
Cậu thực sự nghĩ mấy món đồ từ cửa hàng lưu niệm đó sẽ giúp được cậu sao?
…Có thể tóm gọn Ý như vậy.
‘…Nói thế thì cũng đúng.’
Lời đó không sai, nhưng sức mạnh của một người bạn tốt đã được chứng minh trong .
Dù là khu vực nào của công viên giải trí cũng không có gì khác biệt.
--Cần thiết.
Ngài bảo sẽ giúp tôi bất cứ thứ gì còn gì!
Cuối cùng, linh vật màu xanh cụp sừng và tai xuống, gật đầu.
= Nguy hiểm đấy.
Tôi sẽ cố gắng kiếm nếu có thể.
Nhưng hãy tránh xa Thỏ Ma Thuật, và tuyệt đối không được đến khu vực đó.
Đừng quên điều đó đến phút cuối cùng.
Tất nhiên, tôi cũng sẽ ghi nhớ.
‘Cũng may là có khu vực xanh ở giữa.’
Tôi cắn môi, nhớ lại cảnh tượng khủng khiếp của đội đỏ, nơi chỉ có mình Trưởng nhóm Cá Heo Lee Seong-hae sống sót.
Mà khoan đã… Trưởng nhóm Lee Seong-hae rốt cuộc đã sống sót thế nào ở bên ngoài sau khi khu vực kinh doanh đóng cửa nhỉ…?
Hả?
= Đứa trẻ ngoan?
Tôi quay đầu lại.
Vừa rồi.
Đã có chuyện xảy ra trong khu nghỉ dưỡng.
Linh vật màu vàng có thể cảm nhận được điều đó. Có biến trong khu vực của tôi. Tôi phải biết chuyện gì đang xảy ra!
Quay về thôi!
--Tôi
--Phải đi.
Đôi mắt linh vật màu xanh lặng lẽ nhìn tôi.
= Đã
= Ở đó rồi.
…!
Phải rồi.
Linh vật màu xanh không thể phân biệt được một cá thể đặc biệt với linh vật cơ bản.
Tất cả linh vật đều là rồng xanh, và linh vật màu xanh có thể tự do điều khiển tất cả các cơ thể của mình.
Linh vật màu xanh chính là tất cả.
Khu vực xanh là của nó.
Và…
Khu vực vàng là của tôi.
= Đứa trẻ ngoan.
= Ở trong khu nghỉ dưỡng.
Tôi như bị thôi miên, lập tức lĩnh hội được lời dạy đó.
Và rồi, tôi—ở trong khu nghỉ dưỡng.
Tập trung ý thức vào một linh vật cơ bản.
Ngay sau đó…
Tôi trở thành nó.
‘…!’
Chớp mắt một cái, tôi đã là linh vật đang đứng gác trong khu nghỉ dưỡng.
‘Trời đất ơi.’
Nhưng tôi chẳng có thời gian để ngạc nhiên hay choáng váng, bởi ngay trước mắt tôi là một cảnh tượng gây sốc.
Trưởng nhóm Lee Ja-heon đang trói Trưởng nhóm Lee Seong-hae ngay giữa sảnh.
‘…?!’
Và đó vẫn chưa phải tất cả.
Ngay bên cạnh Trưởng nhóm Lee Seong-hae bị trói, tôi thấy tứ chi của một ai đó nằm sõng soài như rác rưởi. Máu từ cơ thể đó loang đỏ cả sảnh.
Một nhân viên bọ rùa đã chết.
Cổ anh ta cắm sâu một con dao, máu trào ra từng đợt. Đôi tay dính đầy máu, có vẻ như anh ta đã cố gắng chặn dòng chảy đó trước khi gục xuống…
‘…!!’
Trên đồng phục của Trưởng nhóm Lee Seong-hae bị trói cũng vấy đầy máu.
Tất cả bằng chứng đều hướng đến một kết luận duy nhất.
…Trưởng nhóm Lee Seong-hae đã giết nhân viên bọ rùa.
“Khu, Trưởng nhóm Lee, không sao đâu ạ. Tôi đã làm xong việc của mình rồi mà!”
Nhưng Trưởng nhóm Lee Ja-heon không hề nới lỏng sợi dây trói.
Khi ánh mắt anh chạm phải tôi, thật đáng ngạc nhiên, anh ấy nhận ra linh vật cơ bản này chính là tôi. Anh nhấc bổng Trưởng nhóm Lee Seong-hae bị trói và bước về phía tôi.
“Hả?”
--Tại sao.
“Ồ, linh vật cũng đến rồi à.”
Trưởng nhóm Lee Seong-hae cất giọng thản nhiên.
“Này, phí để tái kích hoạt chỗ đó có thể trừ vào lương tôi được không? Tôi cũng không cần lấy đồ từ cửa hàng lưu niệm đâu mà….”
--Tại sao.
--Là việc của tôi.
Chính tôi, với tư cách là một linh vật, mới là người phải trừng phạt nhân viên bọ rùa.
Tôi đáng lẽ phải là kẻ quyết định số phận của hắn—khiến hắn phục vụ những kẻ ghê tởm tại spa có nước độc kinh khủng, bắt hắn chạy bàn phục vụ tận phòng, hoặc buộc hắn đáp ứng mọi yêu cầu của du khách.
Thế nhưng….
“Nhưng mà, linh vật tốt bụng quá đấy.”
…….
“Mấy chuyện này nên để một người không bị căng thẳng như tôi làm mới phải chứ!”
Haa.
--Không có.
--Loại người như thế.
“…!”
--Từ giờ trở đi.
--Hãy đề xuất trước.
--Nhất định phải vậy.
“…Vâ-vâng.”
Cuối cùng, tôi ra lệnh cho một linh vật cơ bản giáng chức Trưởng nhóm Lee Seong-hae xuống làm nhân viên dọn dẹp spa.
Thực ra, nói là giáng chức thì không đúng, mà đây giống một hình thức xử phạt mang tính răn đe cho hành vi lạm quyền hơn.
Là nên thấy biết ơn, sợ hãi hay kinh tởm… chính tôi cũng không rõ nữa… Ha.
‘Đau đầu quá.’ Tôi nghiến răng và hồi sinh nhân viên bọ rùa.
…Nhưng liệu đây có thực sự được coi là hồi sinh không, tôi cũng chẳng biết.
“Tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ, thưa linh vật!”
Vậy là số người chết đã tăng lên thành hai.
Hai nhân viên mới được thay thế hoàn hảo.
“……”
Trưởng phòng Lee Ja-heon có vẻ như đang lặng lẽ quan sát tôi, nhưng tôi tránh ánh mắt đó và đi về quầy lễ tân.
Kiệt sức rồi.
Nhưng ngay tại đó, một nhân viên mang hình dáng của Jang Heo-un lại đang đứng.
‘Chết tiệt thật.’
Thôi, cứ làm việc đi.
Làm nhanh hơn nữa, để sớm thoát khỏi đây….
--Tiếp theo.
Và rồi, khi đang tiếp nhận khách lưu trú.
“Đội trưởng, bọn đó là lũ Công ty Mông Mơ Ban Ngày mà!”
…!
“Ờ, tôi cũng có mắt. Không phải lần đầu thấy mấy thằng điên đó trong thảm họa, đừng có làm quá lên.”
…Một cách xưng hô quen thuộc.
Giọng nói nhỏ như tiếng thì thầm, nhưng vì có một linh vật cơ bản ở gần đó nên tôi vẫn nghe thấy.
“Dù vậy, điều đáng chú ý là có người vẫn làm việc bình thường ở đây. Hiểu chứ, Go Myeong?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Hai người khoác áo của Cục Quản lý Thảm họa đang tiến về phía quầy lễ tân.
‘…!’
Trời ạ.
Người đàn ông được gọi là “Đội trưởng kia” có vẻ ngoài bình dị nhưng cũng mang nét cứng cỏi, bước lên phía trước và nói với tôi.
“Chào nhé?”
--Chào.
“Bọn tôi đến đây để hỏi một chuyện.”
Đội trưởng nhìn tôi và giải thích.
“Có nghe nói gần đây có một vị khách mặc áo hoodie, quần jeans, trông khá giống bọn tôi đã đến đây đăng ký lưu trú không?”
Người dân thường đó.
Rõ ràng đây là một nhóm được cử đến theo tín hiệu cầu cứu của cậu ta.
Vậy thì, những người này…
‘Là một trong các đội Huyền Vũ…!’
Chết thật.
Tôi đã gặp đội 2 vài lần trong những tuần qua, nhưng những người này thì xa lạ.
Vậy nên chỉ có một khả năng duy nhất.
‘Đội 3 Huyền Vũ!’
“Cậu có thể cho biết vị khách đó đang ở phòng nào không?”
Tôi gắng gượng trả lời đội trưởng của Đội 3 Huyền Vũ.
--Thông tin cá nhân.
--Không thể cung cấp.
"……Đạo đức nghề nghiệp vững vàng thật nhỉ?"
"Đúng vậy?"
Những người thuộc Đội 3 Huyền Vũ, vốn đang nhìn tôi chằm chằm, nhanh chóng chuyển ánh mắt sang ‘nhân viên’.
"Không còn cách nào khác sao?"
"Xin lỗi quý khách! Như linh vật đã nói, khu nghỉ dưỡng Hoa Vàng chúng tôi không thể tiết lộ thông tin cá nhân quý báu của khách lưu trú. Có việc gì khác chúng tôi có thể giúp không ạ?"
"À vậy thì…"
"Khoan đã."
Ngay lúc đó, sắc mặt của đội trưởng, người đang quan sát nhân viên một cách kỹ lưỡng, bỗng nhiên trở nên căng thẳng.
Người đó tiến gần hơn, lướt qua vóc dáng của nhân viên quầy lễ tân, sau đó nhìn vào đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ linh vật màu vàng…
"…Tân binh của Đội Dọn dẹp?"
…!
Đội trưởng đã nhận ra Jang Heo-woon.
"Thằng nhóc này sao lại ở đây… Không, chẳng phải nơi này không được đăng ký sao? Vậy nên mới chỉ phân bổ hai người thôi chứ?"
"Ơ? Đúng vậy! Và theo tôi biết thì cậu ta đang trong kỳ nghỉ mà…"
"……."
"……."
Hai đặc vụ im lặng, nhìn chằm chằm vào nhân viên Jang Heo-un.
Và rồi…
"Có thể giúp gì cho quý khách ạ?"
Một câu chửi nhỏ bật ra từ miệng Đội trưởng Đội 3 Huyền Vũ, nhưng bị nuốt ngược trở lại.
…Dẫu vậy, cả hai vẫn giữ được sự bình tĩnh đặc trưng của những người đã quá quen với tình huống như thế này.
Họ nhìn tôi với ánh mắt trầm xuống hơn lúc trước, nhưng không quên mục đích ban đầu khi đến đây.
"…Ngài nói không thể tiết lộ phòng của vị khách đó đúng không? Vậy thì gọi điện cho cậu ta đi. Nói rằng bọn tôi đã đến."
--Được.
Tôi sẵn lòng làm theo yêu cầu đó.
Và vị khách dân thường kia, sau vài lần hốt hoảng không bắt máy, cuối cùng cũng nghe điện thoại. Dù vẫn còn sợ hãi đến mức mấy lần làm rơi điện thoại và thậm chí bật khóc, nhưng sau khi tin rằng đã có người đến cứu mình, cậu ta cũng chịu xuống dưới.
Vấn đề là…
--Đồ dùng trong phòng.
--Bị hỏng rồi.
Trong quá trình đó, cậu ta đã làm vỡ một số đồ đạc trong phòng…
"…!!"
"T-tôi hoảng quá…! X-xin lỗi…!"
--Không sao.
--Thanh toán.
--Tôi có cách giúp cậu.
Tôi lịch sự chìa hai tay về phía vị khách.
Nhưng tất nhiên, cậu ta không có khả năng chi trả.
Nhận ra điều đó, trưởng nhóm liền đẩy anh ta ra sau, rồi đứng chắn trước tôi.
"Nếu không có tiền, có cách nào khác để bù lại không?"
Haa…
--Làm việc đi.
"…!?"
Tôi đưa tay ra, chỉ về phía hai người đồng đội của đội trưởng.
Và đưa ra một đề nghị táo bạo.
--Ba người.
--Hai ngày.
Hoặc…
--Nếu không.
--Chỉ một mình cậu.
--Sáu ngày.
Người dân bị tôi chỉ định cứng đờ người.
“Cái, cái, cái đó…”
Các đặc vụ lập tức đứng chắn trước mặt người dân.
Trong khi đó, đội trưởng bình tĩnh kiểm tra.
“Nếu chúng tôi nói là đang làm việc, liệu chúng tôi cũng sẽ biến thành dạng như thế kia sao?”
Người đó chỉ vào Jang Heo-un.
…….
“Hay chúng tôi có thể làm việc giống như những nhân viên khác?”
Nếu thực sự là một linh vật, có lẽ tôi sẽ không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Nhưng tôi thì hiểu.
--Có thể.
Tôi cúi đầu.
-- Ổn mà.
-- Nhân viên tệ hại.
-- Giờ đã không còn nữa.
“…….”
Các đặc vụ khẽ giật mình.
Đội trưởng của nhóm Huyền vũ 3 nhìn tôi, như thể đang đánh giá điều gì đó.
Rồi sau vài chục giây, người đó tuyên bố.
“… Được thôi. Cả ba chúng tôi muốn làm việc ở đây.”
“Đội trưởng!”
“Ừ. Cứ coi như đây là một trải nghiệm tốt đi. Với lại, các cậu cũng biết mà…”
Đội trưởng ra hiệu về phía đôi giày thể thao.
Chính xác hơn, có lẽ người đó đang ám chỉ một vật phẩm nào đó trông giống như dây buộc của nó.
Vật phẩm thoát hiểm.
“Đã mang theo rồi.”
“…!”
Các đặc vụ rốt cuộc vẫn bảo vệ người dân, đồng thời tìm cơ hội giải cứu Jang Heo-un nếu có thể.
Ba người họ nhận hợp đồng lao động, đọc kỹ từng điều khoản rồi ký vào.
… Như vậy là số nhân viên đã đủ.
‘…….’
Giờ chỉ còn bước cuối cùng.
Đã đến lúc chuẩn bị cho Nghi thức linh vật.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
