Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 166


Lần trước, tôi đã nhận ra điều này một cách thấm thía—


 


Hầu hết những câu chuyện ma mà Cục Quản lý Thảm họa xử lý đều liên quan đến thương vong.


 


Phải có người chết thì một sự kiện mới được xếp vào loại thảm họa siêu nhiên.


 


Theo nghĩa đó, dù đang làm việc với tư cách là nhân viên của Cục Quản lý Thảm họa, nhưng nếu có thể tách mình khỏi những nhiệm vụ liên quan đến thương vong, thì đúng là một điều… cực kỳ hấp dẫn.


 


Không, tôi hiểu chứ.


 


“Đặc vụ, Tôi… lái xe với một con ma ngồi ghế bên cạnh á?”


 


“Đúng vậy.”


 


“……”


 


Thật luôn?


 


“Đừng lo. Chưa có tài xế nào chết vì chuyện này cả.”


 


“……”


 


“Cùng lắm chỉ bị một cơn đau tim nhẹ hoặc ngất xỉu thôi. Không cần phải chuẩn bị tinh thần quá nhiều đâu.”


 


Tôi cần đấy.


 


Tôi suýt nữa đã quay ngoắt sang nhìn Đặc vụ Đồng với ánh mắt đầy hoài nghi và sốc nặng, nhưng may mà kìm lại được.


 


Khoan đã.


 


…Nếu bây giờ tôi tỏ ra sợ hãi quá mức, có khi anh ta lại bảo tôi nên nghỉ việc cho rồi.


 


Tôi đã một lần than phiền để thoát khỏi đội anh ta rồi.


 


Nếu lần này lại tiếp tục tỏ thái độ sợ hãi, rất có thể Đặc vụ Đồng sẽ thẳng thừng đề nghị tôi tìm một công việc khác.


 


Không được!


 


Đây sẽ là con đường dẫn thẳng đến kết cục bị xem như một gián điệp kém cỏi!


 


Vì thế, tôi quyết định thay đổi chiến lược.


 


“Nhưng mà… tôi… không thể lái xe trong tình trạng này.”


 


“……”


 


Tôi cúi đầu xuống, cố tình tỏ ra đáng thương, rồi liếc mắt về phía cánh tay phải trống trơn của mình.


 


Phải rồi.


 


‘Chắc chắn họ sẽ không bắt mình lái xe chỉ với một tay đâu…!’


 


Nếu ngay từ đầu tôi đã quen điều khiển mọi thứ bằng một tay thì còn đỡ, nhưng một người đột nhiên mất đi một cánh tay thì làm sao có thể lái xe với một con ma ngồi bên cạnh chứ!


 


Hơn nữa, vào lúc 2 giờ sáng!


 


Với lý do này, tôi có thể dễ dàng chuyển sang một nhiệm vụ khác một cách tự nhiên…


 


“Không cần lo lắng về chuyện đó đâu.”


……


 


“…Gì cơ?”


 


Lần đầu tiên sau mấy ngày, Đặc Vụ Đồng nở một nụ cười mờ nhạt khi nhìn tôi.


 


“Đã đến lúc xử lý cánh tay của cậu rồi.”


 


À.


***


 


Nghĩ lại thì, chuyện này cũng là lẽ đương nhiên.


 


Cục Quản lý Thảm họa đâu phải một tổ chức ngốc nghếch đến mức giao việc lái xe cho một người mất một cánh tay mà không có bất kỳ biện pháp hỗ trợ nào.


 


Trước khi giao cho tôi nhiệm vụ này, việc có một giải pháp thay thế cho cánh tay phải đã mất của tôi là điều hiển nhiên.


 


‘Mình nên cười hay khóc đây.’


 


Dù gì thì… tôi cũng muốn khóc một chút.


 


Dù sao đi nữa, nhờ vậy mà tôi cuối cùng cũng được bước vào cơ sở chính của Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên cùng với đặc vụ Đồng.


 


‘Không ngờ lại có ngày mình thực sự làm chuyện này.’


 


“Lối này.”


 


“Vâng…!”


Tôi đi theo đặc vụ Đồng, tiến vào bên trong tòa thị chính, nơi các công chức đang bận rộn làm việc…


 


…Hoặc đáng lẽ là thế, nhưng thay vì đi vào bên trong, tôi lại quay ra và bước qua con đường nhỏ giữa tòa thị chính và thư viện Seoul.


 


Đó là một lối đi phía sau, bị bao phủ bởi bóng của hai tòa nhà, khiến nó trở nên tối tăm hơn.


 


Đi tiếp về phía sau thư viện Seoul, qua cả khu vực trả sách tự động không người trực…


 


‘Chính là đây.’


 


Một hành lang kính nối liền tòa thị chính và thư viện hiện ra phía trên đầu tôi.


 


Và khi tôi bước vào dưới cây cầu đó…


 


Lấp lánh.


 


Chiếc huy hiệu kim loại trên ngực tôi khẽ sáng lên, phản chiếu ánh sáng xuống bồn hoa nhỏ bên dưới cửa sổ thư viện.


 



Ngay sau đó, cánh cửa vốn không hề tồn tại liền hiện ra trước mắt.


“…!!”


 


Bồn hoa nhỏ bé bỗng chốc mở rộng, để lộ một không gian ẩn giấu.


 


Một cánh cửa kính mờ đục, sáng bóng, cùng với một tấm bảng tên hiện ra ngay trước mặt.


 


[CỤC QUẢN LÝ THẢM HỌA SIÊU NHIÊN]


 


“Mời vào.”


 


Và thế là, giữa con đường nhỏ giữa Tòa Thị chính Seoul và Thư viện Seoul, nơi hàng ngàn người qua lại mỗi ngày mà không hề hay biết, chúng tôi lặng lẽ bước qua cánh cửa bí mật để tiến vào trụ sở chính của Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên.


 


Nhân tiện, cánh cửa này là cửa tự động.


‘Wow.’


 


Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả…


Trái với những gì tôi mong đợi, bên trong lại trông chẳng khác gì một cơ quan nhà nước thông thường.


Một tòa nhà có nội thất hơi cũ kỹ, rõ ràng đã qua nhiều năm sử dụng.


 


Những người trưởng thành ở nhiều độ tuổi khác nhau, trong trang phục công sở chỉnh tề, đang đi lại làm việc.


 


Có điều… những cuộc hội thoại họ đang trao đổi lại không hề bình thường chút nào.


 


“Nghe nói có bao nhiêu người chết vậy?”


 


“Mười lăm.”


 


“Không hiểu sao dạo này quận Dobong lại bị nguyền rủa thế nhỉ? Cái bốt điện thoại ma quái đó lại xuất hiện nữa à…”


 


Mọi người bận rộn di chuyển khắp nơi.


 


Phía sau họ, những ánh sáng kỳ lạ và bóng đen mơ hồ lẩn khuất theo từng bước chân.


 


Bầu không khí này—


Đúng là một cơ quan thuộc về thế giới quái dị của những câu chuyện kinh dị.


 


“Cơ sở của Cục Quản lý Thảm họa chủ yếu nằm dưới lòng đất. Nghe nói việc che giấu các cơ sở trên mặt đất khó khăn hơn nhiều.”


 


“Ra vậy…”


Tôi theo chân Đặc vụ  Đồng bước vào thang máy.


 


Chiếc thang máy này trông khá hiện đại nhưng cũng có phần cũ kỹ, tạo cảm giác quen thuộc.


 


Tuy nhiên, thay vì các nút bấm thông thường, tầng cần đến phải được nhập bằng bàn phím số.


 


‘Có lẽ họ làm thế để không ai có thể dễ dàng nhận ra nơi này có bao nhiêu tầng dưới lòng đất…’


 


[07]


 


Đặc vụ Đồng nhanh chóng nhập xong tầng cần đến.


“Tầng B7 là nơi đặt Phòng Quản lý Thiết bị.”


 


Ngay khi thang máy mở ra, chúng tôi bước vào hành lang có cấu trúc giống hệt với tầng B1 lúc trước.


 


Không chần chừ, Đặc vụ Đồng tiến thẳng đến cánh cửa trước mặt và gõ nhẹ.


 


[PHÒNG ĐĂNG KÝ THIẾT BỊ SIÊU NHIÊN]


 


Khi cánh cửa mở ra, tôi thấy một công chức trung niên đang ngồi một mình trong căn phòng nhỏ.


 


Ông ta ngẩng đầu lên, nhận ra người quen, rồi cất giọng hồ hởi.


“Đặc vụ Đồng! Vừa hay, lão già trong nhóm cậu bảo là— Ồ, đây là nhân viên mới phải không?”


 


“…Vâng, đúng vậy.”


 


“Chào… Chào anh! Tôi là đặc vụ Nho…”


 


“Aha, ra vậy. Rất vui được gặp cậu! Tôi là Oh Jung-hye, chủ nhiệm của Phòng Quản lý Thiết bị. Tôi làm việc hành chính, không phải đặc vụ hiện trường nên chẳng có biệt danh gì cả.”


 


Viên chủ nhiệm trung niên mỉm cười, dẫn tôi và Đặc vụ Đồng vào sâu bên trong.


 


Ông mở một cánh cửa trông giống như một tủ trưng bày làm từ gỗ lâu năm, với sắc nâu trầm đậm.


 


Ngay khi cánh cửa hé ra… một hàng kệ sâu hút hiện ra, hóa thành một nhà kho rộng lớn.


 


“…!”


 


“Nào, thứ mà đặc vụ Nho sẽ được cấp hôm nay là…”


Giọng nói của viên chủ nhiệm ngày càng xa dần.


Tầm nhìn của tôi mờ đi khi căn phòng dần tối lại…


 


“Chính là cái này!”


 


Lấp lánh.


Thứ gì đó lóe sáng như ánh trăng phản chiếu trên mặt kính.


Tôi nhìn xuống món đồ trên kệ gần nhất.


Một chiếc đèn lồng bằng thủy tinh cũ kỹ, đã bị nứt đôi chút.


Thế nhưng, nó tinh xảo đến mức ánh sáng vẫn lóe lên giữa những đường nét chạm trổ tỉ mỉ.


 


Và ở giữa chiếc đèn lồng đó—


Một ngọn lửa xanh nhạt rực sáng.


Khi nó nhìn thấy tôi, từng tia lửa liền b*n r* lách tách.


 


“Đây là ngọn lửa yêu tinh mới đến hôm nay, tràn đầy năng lượng đấy! Nó rất hào hứng khi được giúp cậu.”


 


Lạy chúa.


 


Cuối cùng, cách thức ấn tượng và đáng mong đợi nhất đã xuất hiện trước mắt tôi.


 


======================


Ghi chép Khảo sát Bóng tối / Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên


/ Vật phẩm


Đèn lồng Lửa Yêu Tinh
Một chiếc đèn lồng thủy tinh chứa lửa yêu tinh, đã được hun đúc bằng linh lực trong suốt 100 ngày.


Thông thường, những yêu tinh lửa có bản tính tinh nghịch nhưng lương thiện sẽ cư trú bên trong chiếc đèn này để điều hòa nhiệt độ cơ thể và rèn luyện bản thân.


Khi người dùng mang theo, ngọn lửa yêu tinh có thể hòa hợp với cơ thể họ, đôi khi thậm chí thay thế một phần cơ thể bị mất.



Điều kiện sử dụng: Chỉ dành cho nhân viên Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên đã được cấp phép.


======================


 


“Muốn thử nhận nó không?”


 


Tôi run rẩy vươn tay trái, cẩn thận đón lấy chiếc đèn lồng thủy tinh.


 


Ngay khoảnh khắc ấy, chiếc đèn đột ngột tan rã.


 


“…!”


 


Những mảnh đèn lồng trong suốt vỡ ra như những mảnh băng vụn, sau đó hợp lại thành cánh tay phải của tôi kèm theo âm thanh trong trẻo.


 


Và khi ngọn lửa yêu tinh bao quanh—


“Xong rồi đấy!”


 


—Cánh tay tôi trở lại nguyên vẹn.


 


Tôi thử vung tay.


…Hoạt động trơn tru.


Không một chút đau đớn nào.


‘Wow.’


 


Thật sự, trong vô số hiện tượng siêu nhiên được xếp vào thể loại quái dị, đây có lẽ là một trong những thứ ấm áp và kỳ diệu nhất.


 


‘Giống một câu chuyện dân gian hơn là một chuyện ma quái nhỉ.’


 


Tôi nắm chặt rồi thả lỏng bàn tay phải vài lần.


Dù có thể điều khiển theo ý muốn, nhưng cảm giác lành lạnh và mềm mại của bàn tay này vẫn có chút lạ lẫm.


 


Ngay lúc đó, bàn tay phải của tôi tự động giơ ngón cái lên, rồi hạ xuống.


 


“…?!”


 


“À, nó hơi nghịch ngợm một chút. Nhưng mà thế này lại hữu ích cho công việc của cậu đấy. Ha ha!”


 


“…Vâng.”


 


Làm trong cái thế giới quái dị này lâu ngày, công chức cũng trở nên thế này sao…


 


Dù sao đi nữa, nhờ vào ngọn lửa yêu tinh, tôi đã lấp đầy khoảng trống của cánh tay phải.


 


Tất nhiên, nó không phải một món quà vĩnh viễn.


 


“Vì không được chế tạo riêng theo cậu, nên sau ba ngày, nó sẽ trở lại thành đèn lồng. Lúc đó, hãy quay lại để nạp năng lượng.”


 


Phải rồi, chẳng có lý do gì mà họ lại cấp cho một nhân viên mới như tôi một chiếc đèn lồng yêu tinh cá nhân hóa ngay lập tức cả.


 


Có lẽ thứ tôi đang sử dụng chỉ là một loại thiết bị công cộng dùng chung mà thôi.


 


‘Nếu không, thì trong Ghi chép Khảo sát Bóng tối, Cục Quản lý Thảm họa hẳn đã trở thành một tổ chức bá đạo mất cân bằng mất rồi.’


 


“Nếu chế tạo theo kiểu cá nhân hóa, thì không thể nhận một phiên bản rút gọn thế này đâu. Để có được nó, đặc vụ phải trải qua thử thách của yêu tinh nữa… Ôi trời, mạnh mẽ thì có mạnh mẽ đấy, nhưng cũng cực khổ lắm.”


 


Vốn dĩ, đây là đặc quyền chỉ dành cho những đặc vụ xuất sắc trong nhóm, hoặc ít nhất là cấp đội trưởng trở lên trong Cục Quản lý Thảm họa.


 


‘Có thêm một lý do hợp lý để sử dụng dược tái sinh giữa chừng cũng tiện thật.’


 


Dù sao thì, sau khi hoàn thành cả thủ tục bàn giao và ký nhận giấy tờ, tôi cúi đầu chào hai vị công chức cấp trên đã giúp đỡ mình.


 


“Cảm ơn hai người.”


 


“Ấy dà, có gì đâu chứ.”


 


Viên chủ nhiệm của Phòng Quản lý Thiết bị khẽ nháy mắt với tôi từ sau cặp kính, rồi hạ giọng thì thầm một câu.


 


“Cậu biết không? Đây là lần đầu tiên Đặc Vụ Đồng chủ động quan tâm đến một nhân viên mới như vậy đấy.”


 


“…!”


 


“Lúc nào cũng làm việc đến kiệt sức mà không hề than phiền, khiến người ta vừa nể phục lại vừa thấy thương. Nhưng có vẻ cậu ấy rất hòa hợp với cậu nhỉ, điều đó tốt lắm đấy.”


 


“À, cảm… ơn anh.”


 


“Có gì đâu.”


 


Không biết có thể gọi là hòa hợp hay không, nhưng ít nhất, sau cả ngày đi cùng nhau, tôi nhận ra rằng Đặc vụ Đồng lịch sự hơn tôi tưởng, và dường như thực sự có ý định quan tâm, giúp đỡ tôi.


 


Có lẽ trong thời gian tôi nằm viện, anh ấy đã tự sắp xếp lại suy nghĩ của mình?


 


‘Chắc nghĩ rằng dù khó chịu đến đâu thì cũng nên đối xử tử tế, vì dù sao tôi cũng đã nợ anh ấy một mạng sống.’


 


Dù lý do có là gì đi nữa, thì đây cũng là một điều đáng cảm kích.


 


Trên đường quay trở về, Đặc vụ Đồng đã nói với tôi một câu như thế này:


— Sẽ mất một khoảng thời gian, nhưng sau này, chúng ta sẽ tìm một ngọn lửa yêu tinh phù hợp với riêng cậu.


— …Cảm ơn anh.


 


Tôi thực sự tò mò.


 


Không biết nó sẽ có hình dạng như thế nào?


 


‘Nếu tôi cũng có thể sử dụng những trò tinh nghịch của yêu tinh, thì việc thoát khỏi những chuyện ma quái này sẽ dễ dàng hơn một chút nhỉ.’


 


Tất nhiên, khả năng tôi kết thúc nhiệm vụ gián điệp trước khi điều đó xảy ra cũng khá cao. Và như thế thì càng tốt cho sự an toàn của tôi.


 


Nhưng… tưởng tượng về điều đó cũng không phải ý tồi.


 


Mặc dù việc có một cánh tay phải không phải của mình vẫn khiến tôi đôi lúc có cảm giác rất kỳ quái.


 


…Chưa kể, ngay lúc này đây, tôi đang phải thức đến tận sáng để làm tài xế  cho một con ma.


 


‘Ai đó cứu tôi với…’


 


Tôi cắn môi, cố gắng chịu đựng khoảng thời gian chờ đợi.


 



Với việc đã có đủ hai cánh tay, tôi chẳng còn đường nào để chối cãi, chắc chắn sẽ phải lái xe rồi.


 


‘Khục…’


 


Và cứ thế, thời gian lặng lẽ trôi qua.


 


Cuối cùng, thời khắc đã điểm.


 


2 giờ sáng.


***


 


Bến xe cao tốc chìm trong bóng tối.


Trời còn đang mưa lất phất.


 


Phương tiện công cộng đã dừng hoạt động, dòng người cũng vơi đi, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch bao trùm.


 


Chỉ có hai, ba chiếc taxi đậu dọc ven đường, chờ đợi những hành khách còn sót lại trong khoảng thời gian không còn sự lựa chọn nào khác ngoài cước phí đêm muộn.


 


“……”


 


Tôi siết chặt tay lái.


 


Vào khoảng 12:45 sáng, ba công dân bị mắc kẹt trong nhà vệ sinh gần Bến xe cao tốc vì một hồn ma xuất hiện đã được giải cứu an toàn trở lại thế giới thực.


 


Giờ chỉ cần đưa hồn ma về lại nơi nó thuộc về, hiện tượng siêu nhiên sẽ kết thúc.


 


Và người đảm nhận vai trò “đưa hồn ma về lại nơi nó thuộc về”—


 


Chính là tôi.


‘…Đặc vụ Đồng đã nói anh ấy sẽ đợi sẵn ở điểm đến.’


 


Haa…


Tôi ngồi một mình trong xe, hít thở thật sâu.


 


Những hồn ma đã bỏ lỡ vật tế của mình sẽ không thể gây hại trực tiếp cho tài xế.


 


Tuy nhiên, trong suốt hành trình, những hiện tượng kỳ quái có thể xảy ra trong xe.


 


Hãy bình tĩnh xử lý mà không hoảng loạn.


 


Được rồi…


 


Bây giờ, hãy nghe phần hướng dẫn về chiếc xe được cấp cho đặc vụ.


 


 


Vậy nên, chiếc xe taxi 4 chỗ có biển số chứa ít nhất hai số "8" chính là phương tiện được phân cho tôi.


 


Chiếc xe mà tôi đang ngồi trên ghế lái lúc này, cố gắng giữ bình tĩnh, chính là nó.


 


Hồn ma sẽ kiểm tra biển số tại trạm taxi trước khi lên xe của đặc vụ.


Và rồi—


 


Bên ngoài bóng tối, một bóng dáng tóc dài lấp ló ngay trước kính xe.


 


Nó đang cúi gằm xuống, nhìn chằm chằm vào biển số xe.


 


“…!”


 


Tôi siết chặt tay lái, cố gắng không run rẩy, giả vờ bình tĩnh và thản nhiên nhất có thể.


Nếu tài xế có biểu hiện bất thường, hồn ma có thể rời khỏi xe.


 


Trong trường hợp đó, hiện tượng siêu nhiên sẽ không kết thúc. Hãy cẩn thận.


 


Bóng dáng với mái tóc dài phủ kín khuôn mặt loạng choạng tiến lại gần ghế phụ.


Rồi—


 


Cốc, cốc.


 


Nó gõ cửa xe.


 


Tôi nhấn nút mở khóa cửa.


 


Một người với khuôn mặt gần như bị tóc che khuất, mặc bộ đồ mùa hè bạc màu chẳng phù hợp với thời tiết hiện tại, chậm rãi bước vào trong xe.


Khi ngồi xuống, nó thì thào.


 


“…Làm ơn, đến nghĩa trang Saji-yuk.”


 


Cạch.


 


Cửa ghế phụ đóng lại.


“Được rồi.”


 


“Biển số xe này đẹp quá… Biển số… đẹp lắm tám tám tám tám tám tám tám tám đẹp tám tám tám tám.”


 


Tôi suýt ngất.


 


“…Vậy sao.”


 


Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh hết mức có thể, nhập địa điểm vào hệ thống định vị.


 


Nghĩa trang Saji-yuk…


- Địa điểm đã được tìm thấy.


 


Lẽ ra, một địa điểm có cái tên kỳ lạ như vậy sẽ không xuất hiện trong hệ thống tìm kiếm.


 


Nhưng thật đáng ngạc nhiên, nó đã được tìm thấy, và hệ thống định vị bắt đầu hướng dẫn đường đi.


 


- Thời gian ước tính đến điểm đích: 4 giờ 4 phút sáng.


 


“……”


 


Hai tiếng.


Tôi cắn răng, nhấn chân ga.


Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi Bến xe Cao tốc…


 


Uuuuuu…



Trong xe, chỉ còn lại âm thanh của động cơ.


 


Và tôi—


 


Tôi phải ngồi trong không gian chật hẹp này với một con ma suốt hai giờ đồng hồ.


 


Vừa lái xe, vừa giữ bình tĩnh, vừa không được gây ra tai nạn.


 


“……”


“……”


 


Một luồng khí lạnh kỳ quái lan tỏa trong xe.


 


Tấm thạch cao tạo mùi hương trên bảng điều khiển khẽ rung lên, nhưng thay vì mùi hoa, nó tỏa ra một thứ mùi khác.


 


Mùi cháy khét.


 


Bầu không khí trở nên ngột ngạt một cách khó hiểu.


 


- Rẽ trái sau 200m.


 


Bàn tay tôi khẽ run trên vô lăng.


 


Thậm chí giọng nói vô cảm của hệ thống định vị cũng khiến sống lưng tôi lạnh toát.


 


“……”


 


Tôi cố gắng hết sức để không dao động— Nghĩa là tôi không được nhìn sang bên cạnh.


 


Nhưng chính vì không nhìn nên lại càng đáng sợ hơn.


 


Bàn tay nắm vô lăng đẫm mồ hôi, và con đường tối om phía trước dần trở nên mờ ảo.


 


Có lẽ… nhìn thẳng vào nó còn tốt hơn.


 


Không nhìn lại khiến tôi càng bị tưởng tượng và cảm giác nghẹt thở hành hạ.


 


‘Khoan đã, khoan đã…’


 


“……”


 


Tôi liếc nhanh về ghế phụ.


 


Ở đó, người phụ nữ tóc dài vẫn đang ngồi im lặng…


 


Nhưng cái cổ—


 


Bị vặn ngược lại.


 


“Tôi… không thở được.”


 


Tôi lập tức cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay lái.


 


“Có ai đó… đang đuổi theo chúng ta!” (con ma nói)


 


Tôi siết chặt vô lăng, ép ánh mắt cố định về phía trước.


 


Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sau gáy, nhưng hình ảnh vừa nhìn thấy cứ liên tục xuất hiện trong đầu—


 


Cái đầu bị xoay ngược hoàn toàn, khuôn mặt bị đè vào phần tựa ghế, chỉ còn lại một mái tóc đen phủ kín phía sau…


“Này! Tài xế! Có cái gì đó đang đuổi theo sau xe đấy! Nhìn đi! NHÌN ĐI!”


 


 


NHÌN ĐI!


 


Tôi khẽ nghiêng đầu, rồi—


 


“…À, chỉ là một chiếc xe khác thôi.”


 


Tôi nhìn vào gương chiếu hậu.


“Đừng lo. Vì đường khá vắng nên họ đang chạy nhanh một chút đấy. Tôi sẽ lái xe an toàn.”


 


“À… vâng vâng vâng, an toàn lái xe, an toàn nhé…”


“……”


 


Tôi không nhìn về phía ghế phụ nữa.


Cũng không quay đầu lại.


Thậm chí cố gắng không nhìn đi đâu cả, tập trung mọi nỗ lực để giữ bình tĩnh…


 


Nhưng—


‘Không được rồi.’


Ha… điên mất thôi. Thật sự, thật sự không thể chịu nổi nữa…


Tôi cần một thứ gì đó khác để lấp đầy sự im lặng đáng sợ này.


“Nếu không phiền, tôi mở radio nhé?”


“Được.”


Tôi cố gắng cử động bàn tay đông cứng của mình, với lấy nút bật radio.


Mở radio có thể giúp hồn ma tạm thời im lặng.


[Xin chào quý vị thính giả. Đây là chương trình "Đêm khuya lãng mạn cùng Mi-young Kim"— nơi sẽ đồng hành cùng các bạn suốt màn đêm dài…]


Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của nữ DJ lan tỏa trong không gian, đẩy lùi cảm giác sợ hãi đang bao phủ.


“Haa…”


Cuối cùng cũng có thể thở được rồi.


Nhưng—


Radio không phải một giải pháp hoàn hảo.


Mặc dù các chương trình phát thanh nghe có vẻ giống radio thực tế, nhưng nếu lắng nghe kỹ, nội dung sẽ trở nên bất thường.


Ví dụ: thông tin về tai nạn giao thông xảy ra trong tương lai, lời chia buồn về thảm kịch chưa từng diễn ra, hoặc thậm chí phỏng vấn với người đã khuất.


Khuyến nghị không thay đổi tần số ban đầu. Càng đổi kênh, khả năng nội dung trở nên kỳ quái và rùng rợn càng cao.


 


Tôi đã có lý do để không bật radio ngay từ đầu.


Tôi chỉ bật nó với suy nghĩ rằng, nếu có gì bất thường, tôi sẽ lập tức tắt đi.


Làm ơn… làm ơn, chỉ cần thứ này có thể giúp tôi cầm cự được một chút thôi…


[Vậy thì bây giờ, chúng ta hãy cùng chào đón vị khách mời đặc biệt của hôm nay! Tôi cũng rất thích chương trình này đấy, chính là talk show đêm khuya nổi tiếng!]


“……!”


[Người dẫn chương trình huyền thoại của talk show đêm khuya đã có mặt tại phòng thu. Xin mọi người hãy cùng chào đón vị khách danh dự của chúng ta!]


["Người dẫn chương trình vĩ đại và đáng kinh ngạc của 'Talk Show Đêm Khuya cùng Brown'— chính là Brown!"]


Khoan đã.


 


 


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 166
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...