Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 149
Go Yeong-eun là một đồng nghiệp luôn giữ được sự bình tĩnh.
Đó là một sự thật không thể bàn cãi. Tôi đã chứng kiến điều đó trong suốt quãng thời gian làm việc cùng cô ấy: từ khi tỉnh dậy trong một chuyến tàu điện ngầm hỗn loạn trong kỳ thi tuyển dụng, đến lúc thoát khỏi một triển lãm kinh dị nơi du khách bị móc mắt. Cô ấy luôn tỏ ra điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc.
Nhưng bây giờ, Go Yeong-eun, người đang đứng trên cầu thang dẫn lên tầng 4 – nơi bị ám bởi những câu chuyện mất tích rùng rợn trong siêu thị này…
“Đó… là người, đúng không?”
…cô ấy vẫn quá bình thản.
Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt trống rỗng, và không hề dao động dù cô bé học sinh hét lên, hỏi với giọng hoảng sợ.
Không một lời đáp.
Người đồng nghiệp của tôi đứng trên cầu thang, nhìn xuống chúng tôi với gương mặt không chút biểu cảm.
Khoan đã.
‘…Đứng trên cầu thang à?’
Khoan đã!
Ngay khi bước lên cầu thang, cánh cửa trở lại tầng 3 sẽ biến mất. Điều đó có nghĩa là cô ấy không thể tự mình quay lại tầng 3 được nữa.
Vậy thì…
‘Cô ấy đã đứng đó từ khi nào?’
Không, ngay từ đầu…
‘Tại sao cô ấy lại ở đây?’
Go Yeong-eun có thể là một trong hai đặc vụ đã tiến vào khu vực này trước đó. Việc có hai người bị mất tích cũng là một gợi ý quan trọng. Các đặc vụ của Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên thường làm việc một mình hoặc theo nhóm.
Hai người, thông thường sẽ là một cặp đôi: tiền bối và lính mới.
Nhưng tại sao…
Tại sao một lính mới của Cục lại đứng một mình trên cầu thang dẫn lên tầng 4 – nơi vốn là hiện trường của các vụ mất tích – mà không có tiền bối bên cạnh?
Và còn hơn thế nữa…
Cô ấy đã ở đó ít nhất một tuần rồi.
Bị mắc kẹt trên… cầu thang này.
“…….”
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi lên tiếng.
“Đặc vụ?”
Không có phản hồi.
“Go Yeong-eun…?”
Người đứng trên cầu thang, Go Yeong-eun, cuối cùng cũng mở miệng.
“Chào mừng đến với Loocky Mart!”
Tôi lập tức kéo cô bé học sinh đứng ra phía sau mình và nắm chặt lấy cánh cửa.
“Đặc vụ.”
“Luôn biết ơn bạn, quý khách!”
Bóng hình không cảm xúc ấy lảo đảo bước xuống cầu thang.
Là Go Yeong-eun.
Không đúng, là một nhân viên mang dáng vẻ của Go Yeong-eun.
‘Chết tiệt…!’
Tôi ngay lập tức định mở cửa và đưa cô bé học sinh thoát ra ngoài. Nhưng đúng lúc đó, tôi nhận ra điều gì đó không ổn.
‘Âm thanh.’
Không có tiếng bước chân lạo xạo.
…Và bộ quần áo của "Go Yeong-eun" cũng không phải đồng phục nhân viên. Đó vẫn là bộ trang phục của đặc vụ.
Nếu vậy…
‘Ô nhiễm?’
Tôi nhìn kỹ lại hình dáng trên cầu thang.
Đó là hình dạng rõ ràng của một con người, và không thể nhầm lẫn, chính là Go Yeong-eun, đang bước xuống.
“Giữ chặt tay nắm cửa.”
“Dạ, dạ?!”
Tôi lao lên phía trước.
Tôi lao lên, ghì chặt Go Yeong-eun khi cô vừa đặt chân lên phần bằng* cầu thang.
(khi đi hết cầu thang hoặc nửa cầu thang sẽ có một phần đất bằng. Mấy bồ hiểu ý tui chứ)
“…!!”
“Loocky Mart….”
Có thể.
Cơ thể cô ấy vẫn còn là của một con người.
…Nếu vậy!
Một tay tôi giữ chặt vai cô, tay còn lại nhanh chóng lấy ra chiếc bánh churros vị soda xanh từ hình xăm trên cổ tay.
Tôi cố nhét chiếc bánh vào miệng của Go Yeong-eun bằng mọi cách.
“!”
Cô ấy không hề chống cự, chỉ lặp lại những câu nói vô hồn trong khi cố gắng tiếp tục bước đi. Nhưng nhờ chuyển động tự nhiên của hàm, chiếc bánh bị nghiền nát, một phần đã trôi xuống cổ họng và vào dạ dày.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tôi quan sát tình cảnh đó, từng giây dài như cả thế kỷ.
Vài giây sau.
“Ư… ọe ọe ọe!!”
Go Yeong-eun đột nhiên nôn ra dữ dội.
Tôi vội vàng đỡ lấy cô ấy và liên tục vỗ lưng. Nước đen trào ra, lan khắp chỗ đang đứng ở cầu thang.
Mặc dù lượng nước không nhiều đến mức khiến tôi ngạt thở như lần tôi ăn ở chương trình talk show đêm khuya của Brown (Braun), nhưng với cô bé học sinh, cảnh tượng này kinh khủng và kỳ lạ đến mức cô bé đứng chết trân.
Tôi tiếp tục giữ chặt Go Yeong-eun, cho đến khi cô ấy nôn ra thứ nước cuối cùng, một chất lỏng có màu xanh gần như phát sáng. Sau đó, cơ thể cô mềm nhũn và ngã xuống.
“Hộc… hộc… hộc…”
“Đặc vụ.”
Tôi gọi tên cô ấy.
“……!”
Đôi mắt cô ấy, giờ đã sáng lên sự tỉnh táo, nhìn thẳng vào tôi.
Đồng tử cô bắt đầu giãn ra và run rẩy dữ dội.
“….L.Lộc-ssi.”
Lý trí đã quay lại.
Cô ấy phản ứng với danh xưng "đặc vụ," và trong bối cảnh quái dị này, vẫn đủ tỉnh táo để gọi tôi bằng biệt danh thay vì tên thật.
‘May quá….’
“Ư… Ưaaaaa!!!”
“…?!”
Go Yeong-eun bất ngờ lao lên, bò trở lại cầu thang. Tôi vội vàng kéo cô ấy lại.
“Trời ơi! Aaaa, cái siêu thị chết tiệt này! Ảo giác gì mà thật thế này! Aaaa!”
“……”
“Tôi không tin! Anh chết rồi, Lộc-ssi chết rồi mà…!”
À.
Đúng rồi.
“Này, tôi không chết đâu. Đặc vụ.”
“…?!”
“Tôi được phân công làm việc cùng cô đấy.”
“?!”
Cô ấy đã tin rằng tôi đã mất tích trong suốt một tháng khi tham gia vào câu chuyện kinh dị và bị tuyên bố là đã chết.
Phải mất thêm vài chục phút để thuyết phục cô ấy rằng tôi vẫn sống sót, và hiện đang được điều động quay lại với tư cách một**** nằm vùng.
“Cảm… cảm ơn anh. Thật sự nhờ anh mà tôi sống rồi.”
“Không có gì đâu.”
May mắn thay, sau khi lấy lại bình tĩnh, Go Yeong-eun đã so sánh các chi tiết thông tin mà hai chúng tôi có có khớp nhau không, và cuối cùng cũng chấp nhận sự thật.
Việc giải thích tình huống mà không làm cô bé học sinh hoang mang hay hiểu lầm thực sự là một thử thách khó khăn hơn nhiều.
Tôi liếc nhìn chiếc vỏ bánh trống rỗng của chiếc bánh churros mà mình vừa dùng, cảm thấy những suy nghĩ kỳ lạ lóe lên trong đầu.
‘Chiếc churros này… thực sự kỳ diệu.’
Trong lúc hỗn loạn ở chương trình talk show đêm khuya của Brown, mọi thứ diễn ra quá nhanh và căng thẳng khiến tôi không nhận ra sức mạnh của nó. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến khả năng thanh tẩy ô nhiễm chỉ trong một lần sử dụng, tôi nhận ra đây là một món đồ phi thường.
‘Nếu thứ này được ghi lại trong Hồ sơ Thám hiểm Bóng Tối*… có lẽ sẽ được coi là vật phẩm quá mạnh (vật phẩm hack game) đối với thế giới này.’
(Hồ sơ thám hiểm bóng tối là tên diễn đàn, và cái bánh Rồng xanh đưa có lẽ chưa từng xuất hiện trên diễn đàn hay các câu truyện được đăng tải trên diễn đàn)
Dù sao đi nữa, ưu tiên hàng đầu bây giờ là thoát khỏi cái siêu thị điên rồ này.
Tuy nhiên, việc có thêm một đồng nghiệp, đặc biệt là người mà tôi có thể trông cậy, đã khiến tôi cảm thấy vững tâm hơn đôi chút.
Vậy nên, trước tiên phải xác nhận tình hình.
Tôi khẽ dịch người sang một bên, để lộ rõ cánh cửa dẫn trở lại khu vực tầng 3 của siêu thị cho Go Yeong-eun.
“Cô có thấy lối ra không?”
“……”
Go Yeong-eun gật đầu.
“Có.”
Phù.
“Chính xác thì tôi không thấy cánh cửa, nhưng có ánh sáng lọt qua khe hở. …Nếu ai đó mở cửa từ bên trong, tôi nghĩ mình có thể thoát ra.”
“Vậy thì ổn rồi.”
Ngay khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, Go Yeong-eun bất ngờ đưa một tay lên che mặt.
“Nhưng… dù sao tôi cũng không thể rời khỏi siêu thị này.”
“Gì cơ ạ?”
“…Tôi đã làm hư một món hàng.”
“…! Không sao đâu. Đây là khu vực bên ngoài siêu thị, nếu không bị bắt gặp, cô vẫn có thể ăn thực phẩm mà mình đã…”
“Không phải vậy. Tôi làm hỏng đồ trong siêu thị và bị bắt tại trận.”
“……”
“Không, thực ra là một đặc vụ khác đã làm, nhưng tôi nghĩ họ cũng tính luôn cả tôi vào vụ đó.”
Tôi im lặng vài giây trước khi hỏi.
“…Vậy, tiền bối của cô hiện giờ ở đâu?”
“Chết rồi.”
“……”
“À, đúng hơn thì tôi nghĩ là bọn họ đã chết. … mọi người đã đi lên phía trên.”
Go Yeong-eun chỉ tay lên cầu thang.
“Một gia đình dường như đã mất tích tại đây. Nhưng dấu vết cuối cùng lại kết thúc trên tầng 4… Tiền bối đến đây là để lên tầng đó.” (Go Yeong-eun)
“Không, tôi không thèm nói chuyện lịch sự nữa. Anh ta bị điên rồi à? Muốn chết thì chết một mình đi, sao lại đợi đến khi tôi vừa bước vào đã lôi theo…” (Go Yeong-eun)
“…À.”
“……”
“Dù sao thì, khi anh ta mở cửa tầng 4, tôi đã ngồi ngay đây* và bịt tai lại. …Thế mà vẫn nghe thấy được. Bài nhạc …. Và chẳng bao lâu sau, anh ta đã trở thành một “nhân viên.”
(ngồi ngoài cửa tầng 4 và không bước vào)
“……”
“Này…...”
“Cứ gọi tôi là Nho-ssi.”
“Vâng, ‘đặc vụ Nho’.”
Go Yeong-eun lau mặt, rồi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô ấy giờ đã trấn tĩnh hơn.
“Dù gì thì tôi cũng không thoát được nữa. Khi hai người rời khỏi đây, tôi sẽ làm mồi nhử cho. Tôi đã suýt chết đói vì bị kẹt ở đây và nhiễm ô nhiễm, vậy nên ít nhất bây giờ tôi cũng có thể làm được việc đó là…”
“Không.”
Tôi cân nhắc một lúc, rồi lùi lại, kéo cô bé học sinh ra phía trước.
“Ơ? Đặc vụ…?”
“Trước khi tính tiếp, cô có thể giúp tôi cái này được không? …Cô bé bị thương ở cổ chân.”
“À.”
Chúng tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được cô bé nhả viên kẹo ra trong chốc lát, mặc dù cô bé cứ một mực không chịu vì sợ.
Khi tôi đưa bộ dụng cụ sơ cứu mang theo, Go Yeong-eun ngay lập tức xử lý vết thương với tay nghề vượt trội, chuyên nghiệp gấp nhiều lần tôi, nhanh chóng cố định cổ chân và băng bó cho cô bé.
“Nhưng nếu em ăn viên kẹo này, liệu cái băng này có làm em thấy vướng víu không? Em có cần bỏ nó ra không…?”
“Cứ để như vậy vài giờ đi đã.”
Tôi an ủi cô bé, người đã gần như hoảng loạn vì kiệt quệ cả thể lực lẫn tinh thần sau khi nhả viên kẹo.
Và rồi tôi rút ra lá bài cuối cùng. (chiêu cuối)
“Ăn cái này trước đi.”
“…!! Đồ ăn…!”
Đôi mắt của cô bé bỗng mở to gấp đôi, ánh lên sự phấn khích.
Những thực phẩm chế biến sẵn, được tôi lấy ra như thể chúng vốn dĩ đã nằm sẵn trong chiếc túi tôi mang theo chứ thật ra nó nằm trong hình xăm, và nhanh chóng biến mất vào miệng ba người chúng tôi sao vài phút.
"Vì đây không phải là siêu thị, cuối cùng cũng có thể ăn được rồi." (nội quy không ăn uống khi chưa thành toán)
Đó là những thứ mà ngay cả ở khu ăn uống, tôi cũng không thể lấy ra vì chỉ dám ăn những món "an toàn."
Tuy nhiên, để đề phòng, tôi chỉ mang ra những thứ không có mùi quá nồng. Dù vậy, thú thật thì tôi chưa từng ăn thứ gì trong đời mình nhanh đến thế.
Chỉ mất 2 giây để tôi uống cạn hộp sữa tiệt trùng, và trong khoảng 30 giây, tôi đã nuốt chửng cả một chiếc bánh bông lan.
"Giờ mới cảm thấy mình sống lại một chút."
Sau đó, tôi cho cô học sinh trung học đi ngủ.
Dù tôi cũng muốn ngã gục xuống và chợp mắt vài tiếng, nhưng trước mắt, việc nói chuyện với đồng đội - người trông cũng tiều tụy chẳng kém tôi - là ưu tiên hơn.
Chúng tôi trao đổi thông tin mà cả hai biết được, đồng thời nói chuyện phiếm để bổ sung chút sức lực tinh thần.
“Anh... không, đặc vụ Nho, lúc nào cũng có sự chuẩn bị chu đáo nhỉ. Tôi thì lại vô dụng đến nỗi chỉ mang theo sơ đồ siêu thị chẳng hữu dụng gì.”
"Cơ mà tầng 3 quá rộng, thông tin trên sơ đồ cũng chỉ là mấy nét vẽ sơ sài và rời rạc, nên thực ra chẳng giúp được gì," Go Yeong-eun cay đắng lẩm bẩm và nói tiếp.
“Tôi còn mang theo cả những đồng xu từng dùng ở các vùng bóng tối khác, nhưng có vẻ ở đây chúng không được chấp nhận làm tiền tệ…”
Khoan đã.
“Cô nói cô có sơ đồ à?”
“Vâng. Các thành viên đội thám hiểm đều có nó trong danh sách vật dụng cần chuẩn bị... Họ bảo chúng tôi cố gắng khám phá những khu vực chưa được thám hiểm mà nên lúc nào cũng phải có bản đồ hay sơ đồ.”
“Có thể cho tôi xem được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Cô ấy lấy từ chiếc ba lô nhỏ của mình ra một tờ giấy dày giống như một quyển tờ rơi được gấp gọn.
Trên bản đồ mặt bằng tòa nhà được in sẵn, tôi thấy những dòng chữ và hình vẽ bổ sung đủ loại được viết bằng tay, sử dụng nhiều màu sắc khác nhau.
‘…Đây là ghi chú của các đặc vụ từ Cục Quản lý Thảm họa.’
“……”
Tôi bị thu hút bởi tấm bản đồ, đến mức nhìn không chớp mắt, và rồi phát hiện ra một địa điểm.
Một cửa hàng được đánh dấu riêng biệt.
"Có vẻ có vài kẻ điên rồ nghĩ rằng chỗ này hữu dụng, nhưng đó là hành động tự sát. Đừng tới."
“…Đặc vụ.”
“Ý tôi là chuyện cô vừa nói trước đó. ‘Tiền tệ để giao dịch.’”
“Hả? À, đúng rồi.”
“Tôi nghĩ chúng ta có thể kiếm được nó từ nơi này.”
Tôi định dùng ngón tay chỉ vào vị trí trên bản đồ, nhưng kịp dừng lại. Tôi lo rằng cô ấy sẽ cảm thấy khó chịu hoặc hoảng sợ.
Thay vào đó, tôi giải thích bằng lời.
“Trong bản đồ mà cô đưa, có một cửa hàng đáng chú ý. Trên đó có một gợi ý.”
“…….”
Nhưng Go Yeong-eun hít sâu một hơi rồi lắc đầu.
“Tôi… xin lỗi, nhưng tôi không đồng ý. Tầng 3 quá rộng, và tôi không biết sẽ mất bao lâu để tới được đó. Hơn nữa, quay lại để tìm đúng lối cầu thang này cũng sẽ rất khó khăn, điều đó khiến tôi khá lo lắng.”
Khuôn mặt bình tĩnh của Go Yeong-eun lấm tấm mồ hôi lạnh.
Dường như cô ấy đang cố gắng giấu đi nỗi sợ hãi trong lòng.
“Cả hai người cứ đợi đến khi nơi này hoạt động trở lại rồi hãy đi. Còn tôi… tôi sẽ thử chờ đội cứu hộ. Vì bây giờ, nếu chúng ta không có thêm vật dụng gì để tránh né nhân viên hay nguy hiểm…”
Về điều đó thì…
“Giờ thì chúng ta đã có rồi.”
“…!”
“Cô nhớ không? Một món đồ mà trước đây anh từng dùng.”
Tôi mở kho đồ từ hình xăm , lấy ra một vật phẩm đã lâu rồi không dùng đến.
Bây giờ, khi chúng tôi đã có ba người – đúng với số lượng được yêu cầu – món đồ ấy cuối cùng có thể sử dụng được.
Và thật hay, tôi không cần phải để tâm tới việc thiếu đặc vụ Đồng nữa.
[Bộ kit chế tạo nến dễ dàng và nhanh chóng]
Tôi cầm trong tay hộp vật phẩm "Bộ Kit Nến Bí Ẩn " và khẽ mỉm cười – lần đầu tiên sau ba ngày dài.
“Chúng ta hãy thử làm lại nến nào.”
Chiếc bộ kit chế tạo nến này, thứ từng đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc thoát khỏi Dinh thự Người Mù, giờ đây đã đến lúc tái xuất và phát huy tác dụng thêm một lần nữa.
****
Cầu thang tối tăm.
Ba người chúng tôi ngồi thu mình trong không gian chật hẹp, ánh mắt hướng xuống sàn nhà.
Tôi trải tờ giấy đen đi kèm trong hộp vật phẩm lên chiếu nghỉ cầu thang, rồi bắt đầu vẽ các hoa văn phức tạp để tạo nến.
Sau đó, tôi đề nghị:
“Hãy bốc thử một lá bài.”
“Phùuuu…”
“Wow…”
Go Yeong-eun và cô học sinh trung học lần lượt nhìn mặt sau của các lá bài rồi ngẫu nhiên chọn một lá.
Từ khóa quyết định thuộc tính của cây nến đã được xác định:
[Hỗn loạn]
[Giấc mơ]
‘Không tệ.’
Thứ tự của các từ khóa ổn. …Mặc dù, kỳ lạ thay, chúng dường như phản ánh phần nào trạng thái của họ lúc này.
Dù sao đi nữa, giờ là lượt tôi chọn lá bài cuối cùng. Tôi nhìn vào các lá bài đã được lật mặt.
Danh dự, Chữa lành, Thiền định, Vết thương, Giả dối, Phẫn nộ, Cản trở, Bảo vệ, Đòn đánh, Chăm chú…
‘Lần trước mình đã chọn Giả dối.’
Với các từ khóa Danh dự, Cản trở, và Giả dối, tôi đã lừa các máy hướng dẫn triển lãm, giả vờ như mình là một vị khách đã thanh toán vé tham quan một cách hợp lệ.
‘Vậy lần này thì sao đây?’
Không chút do dự, tôi chọn một lá bài.
[Bảo vệ]
Lá bài với hình ảnh đôi bàn tay nâng niu một quả cầu pha lê màu tím nhạt lấp lánh hiện ra.
Tôi đốt cả ba lá bài đã chọn, nghiền chúng thành tro, rồi rắc đều tro lên viền hình cây nến đã vẽ bằng bút sáp màu, giống như cách từng làm trước đây. Sau đó, tôi gấp tờ giấy lại.
Vài phút trôi qua trong chờ đợi.
“Xong rồi.”
“Wow, thật không thể tin được.”
Từ bên trong tờ giấy, một cây nến màu xanh nhạt lăn ra và rơi vào tay tôi.
Tất nhiên, tôi không thể sử dụng cây nến này. Cô học sinh, người bị thương ở chân và chỉ đang sống cầm chừng nhờ vào kẹo hoài niệm, lại càng không thể.
Tuy nhiên, chúng tôi có một người có kinh nghiệm ở đây.
Tôi đưa ánh mắt về phía Go Yeong-eun và đưa cây nến cho cô ấy.
“Lần này lại nhờ cô.”
“…Vâng.”
Go Yeong-eun nhận lấy cây nến vừa hoàn thành, cẩn thận cầm nó trên tay.
“Lần này, tôi sẽ làm tốt hơn.”
Cô ấy nói, mang theo một ý chí kiên định.
Ngọn nến bùng cháy trong tay cô ấy, ánh lửa bắt đầu cháy rực.
Người cầu nguyện cầm cây nến này phải hướng về những thực thể hỗn loạn, sử dụng quyền năng từ giấc mơ, để lộ diện trong sự bảo vệ.
Phước lành được ban cho người cầu nguyện cầm cây nến.
Khách ghé thăm giữa màn sương.
Húcc.
Ánh sáng từ ngọn nến chiếu rọi chúng tôi.
“Ah…”
Tôi kéo cô học sinh đứng sau lưng Go Yeong-eun.
Cảm giác mang lại gợi nhớ tới lần Brown từng tắt đèn cho tôi, nhưng lần này ánh sáng lạnh lẽo và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Như thể một lớp sương lạnh đang bám theo ánh sáng của ngọn nến, nhẹ nhàng bao trùm lấy chúng tôi…
“……”
Chúng tôi từ từ mở cánh cửa và bước ra tầng 3.
Ánh sáng từ cây nến cầm trên tay đáng lẽ phải khiến chúng tôi nổi bật trong không gian tối tăm của cửa hàng, nhưng kỳ lạ thay, nó lại hòa quyện một cách tự nhiên như thể bị màn sương che phủ.
Và rồi, chúng tôi đối mặt với một nhân viên.
“Híc.”
Tôi nhanh chóng bịt miệng cô học sinh trung học để ngăn âm thanh phát ra.
Người nhân viên kia, với dáng đi cứng nhắc, từ từ tiến lại gần chúng tôi…
“……”
Rồi nhẹ nhàng lướt qua mà không hề dừng lại.
“Haa…”
Go Yeong-eun thở hắt ra.
Nhưng lần này, cảm xúc trong hơi thở ấy không phải là nỗi sợ mà là sự nhẹ nhõm.
‘Thật may mắn.’
Một lần nữa, vật phẩm từ cửa hàng của người ngoài hành tinh đã phát huy hiệu quả tuyệt vời.
Tuy nhiên, thời gian hiệu lực của vật phẩm lần này lại gắt gao hơn so với khi ở buổi triển lãm.
Chúng tôi phải chuẩn bị cho một khoảng thời gian dài chờ đợi đến khi nào nơi này hoạt động trở lại.
“Ngọn nến sẽ cháy hết, nên chúng ta phải di chuyển nhanh thôi.”
“Được. Chúng ta cần đi đâu?”
“Ở đây.”
Tôi chỉ vào một vị trí trên sơ đồ mà Go Yeong-eun mang theo, cho cô ấy xem.
Cô ấy chăm chú nhìn vào, rồi bất giác hoảng hốt.
“…! Khoan đã, đợi đã…”
“Ổn mà. Cứ di chuyển thôi.”
“……”
Ngọn nến đang cháy, và không thể để nó tắt giữa chừng do bất kỳ tác nhân hay cản trở nào.
Cuối cùng, dù tỏ vẻ có rất nhiều điều muốn nói, Go Yeong-eun vẫn bắt đầu bước đi, theo hướng được chỉ dẫn.
Phù.
‘…Cảm ơn.’
Thật dễ hiểu tại sao cô ấy lại phản ứng như vậy.
Bởi vì điểm đến của tôi chính là…
[Bán thịt tươi – Looky Mart]
Một cửa hàng sự kiện kỳ quái với tấm biển hiệu điên rồ này treo trước cửa.
“……”
Nếu các cửa hàng khác trông như phiên bản tái hiện lại những quầy hàng của Lucky Mart, thì những nơi có biển hiệu kỳ quái như thế này lại mang đến cảm giác bất thường, giống như là sản phẩm của một lỗi hệ thống.
Ở đây, trên nền sàn trắng trống trải, chỉ có hàng chục chiếc bếp nướng được xếp nối tiếp nhau.
Và giữa sự tĩnh lặng, những âm thanh xèo xèo vang lên từ thứ gì đó đang bị thiêu cháy trên bếp…
“Híc.”
“Yên lặng đi.”
Tôi nắm lấy vai cô học sinh, người đã bắt đầu run lên vì sợ hãi. Nhưng không phải cô bé đang làm quá mọi chuyện lên.
“Haa…”
Ngay trước cửa cửa hàng sự kiện, trên một chiếc bếp nướng được trưng bày làm mẫu, là những mảng thịt cháy đen. Chúng bị nướng như thể để minh họa… và ai nhìn vào cũng nhận ra hình dạng quen thuộc của một loài động vật hai chân.
…Những người mất tích đã bị xử lý thành hàng hóa.
‘Muốn nôn thật sự.’
Nhưng tôi đã cố nhịn.
Trên cao, một tấm băng rôn được treo.
…Đúng như ghi chú của đặc vụ trên bản đồ.
Sự kiện BBQ tại chỗ! Tham gia chắc chắn nhận phiếu quà tặng!
Phiếu quà tặng.
'Ai lại điên rồ đến mức tham gia sự kiện này chỉ để lấy phiếu quà tặng chứ? Làm vậy chẳng khác nào tự biến mình thành mục tiêu cho những kẻ mất tích lâu năm tấn công. Chúng không còn là con người nữa, và việc cứu vớt chúng đã bị từ bỏ từ lâu rồi.'
Nhưng ít nhất, chúng tôi hiện đang được bảo vệ tạm thời bởi lớp sương mờ mỏng, giúp né tránh những ánh mắt dò xét trong siêu thị này.
Tôi nhẹ nhàng chạm vào vai Go Yeong-eun.
“Cô có thể lùi sang bên một chút được không? Tôi cần đứng trước chiếc bếp trống.”
“Gì cơ? …Khoan đã, đây là—”
“Ổn cả mà.”
Dĩ nhiên, thực tế thì chẳng ổn chút nào.
Sâu thẳm trong tôi là một mong muốn mãnh liệt: giá mà có ai đó, bất kỳ ai khác, có thể làm việc này thay tôi.
Nhưng mà…
Nhóm của tôi, một người thì đã bị kẹt trên cầu thang, chịu ô nhiễm suốt hơn một tuần; người kia thì chỉ là một thường dân trẻ vị thành niên.
Họ không phải là những người thích hợp để gánh vác nhiệm vụ này.
Thêm vào đó, đây chính là cơ hội của tôi.
‘Phiếu quà tặng này phải thuộc về tôi.’
Nếu tôi không đứng ra thực hiện, tôi sẽ không có quyền quyết định cách sử dụng số tiền đó.
‘Muốn đảm bảo kế hoạch thoát khỏi đây theo ý mình, tôi phải làm điều này.’
Tôi nghiến chặt răng.
Đầu tiên, tôi tiêm một liều Máy tạo hạnh phúc để phòng ngừa có cú sốc tinh thần nào. Bàn tay tôi run rẩy.
‘Bình tĩnh. Phải thật bình tĩnh.’
Tôi đưa tay ra lấy món đồ mà mình đã khéo léo "mượn" trên đường đi.
Đó là một con dao xẻ thịt khổng lồ, với lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
“Cái đó…!”
“Nếu sử dụng mà không làm hỏng và trả lại nguyên vẹn, họ sẽ không tính là đã mua. Nên không sao cả.”
“Không, ý tôi không phải vậy! Dừng lại, đặc vụ—!”
Không để cô ấy kịp nói hết, tôi siết chặt con dao và dứt khoát đâm mạnh vào cánh tay phải của mình.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
