Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay!


Hứa Chi không có tinh thần làm bất cứ việc gì, cô hoãn kế hoạch mời Lương Cẩm Mặc và Chu Hách đi ăn sang buổi tối.


Đầu giờ chiều, cô nhận được đồ chuyển phát nhanh nội thành.


Hộp quà được gói ghém tinh xảo, kèm theo một bó hoa dành dành trắng muốt.


Cô mang đồ về ký túc xá, Dương Tuyết đang trang điểm nhìn thấy liền sáp lại gần:


“Ai tặng thế, quà sinh nhật à?”


“Lương Mục Chi tặng.” Hứa Chi đáp.


“Mở ra xem nào.”


Dương Tuyết suýt thì thò tay vào, Hứa Chi bảo: “Cậu mở đi.”


Dương Tuyết vừa bóc quà vừa lầm bầm: “Đúng là khác xưa rồi, trước đây cậu quý đồ Lương Mục Chi tặng lắm mà.”


Hứa Chi im lặng, chỉ có cô mới biết những thứ này rẻ rúng đến mức nào. Đối với Lương Mục Chi, tiền không quan trọng, quà cáp chỉ là hình thức mà thôi.


Người hắn chịu bỏ tâm tư ra bầu bạn là Trần Tịnh.


Cô biết mình không nên so bì với Trần Tịnh, dù sao quan hệ cũng bày ra đó rồi nhưng cô vẫn thấy khó chịu.


Lương Mục Chi trọng sắc khinh bạn cũng không sao nhưng đừng hứa hẹn chứ, lời vừa nói hôm qua hôm nay đã không tính, sinh nhật một năm chỉ có một lần, chẳng lẽ mua sắm không thể để hôm khác sao?


Dương Tuyết đã mở hộp quà ra, “Oa” lên một tiếng: “Là lắc tay, đẹp quá.”


Hứa Chi liếc nhìn một cái, chiếc lắc tay bạch kim quả thực rất đẹp, có điểm xuyết những ngôi sao nhỏ nhưng cô chẳng thấy hứng thú gì.



Dương Tuyết lấy chiếc lắc tay ra: “Đeo lên thử xem?”


Hứa Chi im lặng vài giây rồi lắc đầu.


Dương Tuyết ướm thử chiếc lắc lên cổ tay mình: “Tuy nhân phẩm Lương tiểu thiếu gia không ra gì nhưng mắt chọn quà cũng không tệ thật.”


Hứa Chi vẫn không nói gì.


Dương Tuyết biết cô buồn, đặt chiếc lắc tay xuống rồi cố gắng an ủi:


“Cậu nghĩ mà xem, ít nhất Lương Mục Chi còn tặng quà sinh nhật cho cậu, cậu còn may mắn hơn tớ nhiều đúng không?”


Hứa Chi không còn gì để nói.


Dương Tuyết đang theo đuổi một học bá huyền thoại bên Học viện Kỹ thuật Máy tính đã hai năm rồi mà chẳng có tiến triển gì. Giờ thấy mọi người sắp tốt nghiệp mỗi người một nơi, Dương Tuyết đã không còn hy vọng.


Dương Tuyết nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Chiều nay Trình Vũ sẽ tham dự buổi tọa đàm của một giáo sư khoa họ, Chi Tử, cậu đi cùng tớ qua đó xem đi.”


Trình Vũ chính là tên của vị học bá kia, khi Dương Tuyết nhắc đến, đáy mắt ánh lên vẻ không cam lòng:


“Bây giờ đúng là nhìn được lần nào hay lần nấy.”


Hứa Chi không từ chối, cô cũng muốn phân tán sự chú ý, nếu không cứ ngồi ngẩn ngơ trong ký túc xá lại nhớ đến Lương Mục Chi.


Buổi tọa đàm diễn ra ở phòng hội nghị đa phương tiện tòa nhà số 5, Hứa Chi và Dương Tuyết đến rất sớm, Trình Vũ vẫn chưa tới.


Trong số những người giúp giáo sư chuẩn bị, Hứa Chi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, Chu Hách thế mà lại ở đây.


Chu Hách liếc thấy cô, một lát sau liền đi tới chào hỏi: “Hello em gái.”


Hứa Chi cười lịch sự nhưng không mấy hào hứng: “Em có tên mà, em tên là Hứa Chi.”



“À, sếp bọn anh chẳng nói gì với anh cả, cứ làm ra vẻ thần bí.” Chu Hách lấy điện thoại ra xem giờ:


“Đúng rồi Hứa Chi, anh kết bạn WeChat với em được không? Anh có cái này cho em xem.”


Hứa Chi lấy điện thoại ra: “Được ạ, anh quét mã của em đi, anh muốn cho em xem cái gì?”


Chu Hách cười bí hiểm: “Lát nữa gửi cho em là em biết ngay.”


Hai người kết bạn xong, Chu Hách lại làm quen và chào hỏi Dương Tuyết vài câu rồi nói:


“Bọn anh đến đây chủ yếu là để cướp người, cậu Trình Vũ bên Học viện Kỹ thuật Máy tính ấy, mấy công ty đều đang tranh giành. Vì cậu ta mà sếp anh đã ba lần đến đại học C rồi, lần này nhờ giáo sư nói giúp vài câu, biết đâu lại có hy vọng.”


Mắt Dương Tuyết sáng rực lên: “Các anh đến vì Trình Vũ sao?”


Chu Hách: “Đúng vậy.”


Dương Tuyết: “Em cũng thế!”


Cô ấy rất kích động, Chu Hách đầy vẻ thắc mắc: “Em... cũng là do công ty khác phái đến cướp người à?”


Dương Tuyết phì cười: “Không phải.”


Cô ấy thẳng thắn nói: “Anh ấy là thần tượng của em.”


“Ồ, fan hâm mộ nhỏ.” Chu Hách hiểu ra: “Không tồi, rất có mắt nhìn, Trình Vũ này tiền đồ vô lượng đấy.”


Dương Tuyết ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy tự hào còn nói: “Mắt nhìn của các anh cũng rất tốt, Trình Vũ dù đi đâu cũng sẽ làm nên chuyện lớn.”


Chu Hách bật cười.


Lúc này có người gọi Chu Hách, anh ta đành phải đi làm việc trước.



Dương Tuyết vẫn rất phấn khích, nói với Hứa Chi: “Trình Vũ giỏi thật đấy.”


Vẻ mặt Hứa Chi ỉu xìu không nói gì, bỗng nhiên cô liếc thấy phía cửa trước giảng đường lớn, Lương Cẩm Mặc và Trình Vũ đang sóng vai bước vào.


Sự kết hợp của hai soái ca quả thực quá mãn nhãn, Dương Tuyết cũng sáng mắt lên:


“Trình Vũ đẹp trai quá, anh chàng bên cạnh cậu ấy cũng đẹp trai nữa.”


Hứa Chi không nói gì, lúc này cô chẳng có hứng thú gì với trai đẹp cả.


Buổi tọa đàm vừa bắt đầu, cô càng ỉu xìu hơn, nội dung tọa đàm liên quan đến trí tuệ nhân tạo, đối với cô chẳng khác nào nghe sách trời.


Cô thả hồn lên mây lại bắt đầu nghĩ xem lúc này Lương Mục Chi và Trần Tịnh đã đến Hồng Kông chưa, họ đang làm gì nhỉ?


Dương Tuyết bỗng nhét máy tính bảng của mình cho cô thì thầm: “Đừng nghĩ đến Lương Mục Chi nữa, chán quá thì đọc tiểu thuyết đi, cái bộ ABO tớ giới thiệu cho cậu trước đó ấy.”


Dù sao cũng đang chán, Hứa Chi nhận lấy nhưng mới đọc được vài trang đã thấy sai sai.


Không phải cô chưa từng đọc tiểu thuyết ngôn tình có cảnh H nhưng...


Kiểu thiết lập này, mức độ này, đây là lần đầu tiên cô thấy.


Mặt cô nóng bừng lên, vội vàng tắt màn hình, nhét trả máy tính bảng cho Dương Tuyết.


Dương Tuyết nói nhỏ: “Sao thế? Tiểu thuyết này hay mà.”


Hai má Hứa Chi đỏ ửng, giọng càng nhỏ hơn: “Cái gì thế này... Hơn nữa, tớ thấy đánh dấu trong này đâu phải là đổi quần áo là phải cắn mà còn có tuyến thể gì đó nữa...”


Dương Tuyết mím môi cười gian: “Thì cũng là để lại mùi hương còn gì? Tớ thấy cậu và người đàn ông kia đổi áo cho nhau là đã lưu lại mùi hương của đối phương rồi, không phải đánh dấu thì là gì?”


Hứa Chi cạn lời.



Dương Tuyết: “Hoặc nếu cậu muốn thì cắn anh ta một cái cũng không phải là không được.”


Hứa Chi: “...”


Cứu mạng, cô không muốn cắn Lương Cẩm Mặc nhưng hiện tại sự chú ý của cô quả thực đã bị chuyển hướng. Cuốn tiểu thuyết này đúng là mở ra cánh cửa đến thế giới mới còn có thể như thế này sao...


Đọc cảnh H năm phút, nghĩ cảnh H một tiếng, mãi đến giờ giải lao Hứa Chi vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi.


Phía trước giảng đường lớn, Lương Cẩm Mặc, Trình Vũ và giáo sư đang nói chuyện, lúc này Chu Hách mới nhớ ra điều gì, liếc nhìn về phía Hứa Chi rồi lấy điện thoại ra.


Một lát sau, điện thoại Hứa Chi rung lên, cô thấy Chu Hách gửi cho mình một đoạn video.


Hơi khó hiểu nhưng cô vẫn ấn vào xem.


Video quay cảnh một hành lang, có hai người đang đứng, một nam một nữ.


Cô nhìn kỹ mới nhận ra đó là Lương Cẩm Mặc và mình.


Âm thanh nhỏ và rè, nghe không rõ lắm.


Nhưng ngay sau đó, trong khung hình xuất hiện một người đàn ông khác.


Khi người đàn ông đó đi qua, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô đầy vẻ dung tục, Lương Cẩm Mặc đã ôm eo cô che chắn.


Sau khi người đàn ông đó hậm hực bỏ đi, cô bất ngờ giơ tay lên, ôm chầm lấy Lương Cẩm Mặc.


Đồng tử Hứa Chi giãn ra vì kinh ngạc.


Về chuyện say rượu hôm đó, cô mãi không nhớ ra được gì nhưng cô nghĩ với tính cách của mình thì không đến mức làm ra chuyện gì quá giới hạn.


Không ngờ câu nói “nói tiếp nữa tôi sợ em nhảy lầu mất” của Lương Cẩm Mặc không phải là nói ngoa.


Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay!


Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn Truyện Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn Story Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay!
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...