Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Chương 62: Nếu 02
Tối hôm đó, một email chứa thông tin cá nhân của Quý Tiềm đã được gửi vào hòm thư của Lâm Thừa An.
Do thời gian gấp rút, Lâm Thừa An không yêu cầu điều tra cá nhân về Quý Tiềm, chỉ dặn bên kia thu thập nhiều nhất có thể những thông tin hiện có. Vì vậy, bây giờ anh nhận được là bản sao đầy đủ hồ sơ của Quý Tiềm lưu trữ tại trường trung học Vân.
Chỉ vậy thôi cũng đã bao gồm khá nhiều thông tin, đủ để Lâm Thừa An có cái nhìn tổng quát về kẻ rình trộm này.
Sau khi tải xong dữ liệu, Lâm Thừa An mở lên, lăn chuột xuống. Trước tiên anh thấy ở góc trên bên phải của thẻ hồ sơ dán một tấm ảnh thẻ nhỏ của Quý Tiềm.
Tấm ảnh này chắc được chụp khi Quý Tiềm mới nhập học, đường nét khuôn mặt tròn hơn so với lúc Lâm Thừa An gặp ngoài đời.
Phóng to ảnh, Lâm Thừa An quan sát kỹ, đôi mắt non nớt của omega kia tuy nhìn thẳng vào ống kính, nhưng không hề có thần, thậm chí có thể gọi là trống rỗng, hoàn toàn không giống trạng thái một học sinh trung học bình thường nên có.
Thế nhưng, chỉ trong chiều nay, Lâm Thừa An đã cảm nhận được ở đôi mắt đó những cảm xúc khác biệt — như chiếc xúc tu của con ốc sên nơi ẩm ướt tăm tối, cố gắng chạm đến anh.
Hai thời điểm, ánh mắt của Quý Tiềm hoàn toàn khác nhau, như thể tất cả h*m m**n trong mắt cậu nhóc đều vì Lâm Thừa An mà sinh ra.
Sắc mặt Lâm Thừa An trở nên nghiêm túc lại, đây không phải là một phát hiện tốt.
Anh kéo xuống tiếp, phần thông tin về thành viên gia đình của Quý Tiềm, trông không có vấn đề gì. Cha mẹ đều còn sống, hôn nhân đang tốt, một gia đình bốn người tiêu chuẩn, hơn nữa dựa vào chức vụ của cha Quý Tiềm thì điều kiện gia đình khá tốt.
Tiếp theo là các thông tin cá nhân, từ quá trình trưởng thành, tình hình khen thưởng, kỷ luật cho đến thành tích học tập. Lâm Thừa An đọc rất kỹ, tìm xem có manh mối nào liên quan đến mình hay không.
Nhưng rõ ràng, ngoài việc hiện tại cùng học ở trường trung học Vân, bọn họ hoàn toàn không có liên hệ gì khác.
Đọc đến cuối hồ sơ, Lâm Thừa An không thu được thêm gì ngoài việc phát hiện thành tích của Quý Tiềm nằm trong top 3 toàn khối, có thể nói là xuất sắc, từng đạt nhiều giải thưởng học thuật giá trị.
Kẻ rình trộm này trí tuệ lại khá, không phải tên ngốc như mình nghĩ.
Vừa bất ngờ, Lâm Thừa An vừa nâng mức độ coi trọng Quý Tiềm lên vài phần. Đóng laptop lại, anh rơi vào trầm tư, nghi vấn ban đầu vẫn chưa được giải đáp.
Rốt cuộc vì sao Quý Tiềm lại luôn rình trộm mình?
Lâm Thừa An không tự luyến đến mức đánh đồng Quý Tiềm với mấy học sinh khối dưới, đơn giản cho rằng cậu bé theo dõi mình chỉ vì ái mộ. Chuyện đó thật buồn cười, chưa từng thấy ai ái mộ mà lại giống Quý Tiềm như thế.
Loại bỏ khả năng này, Lâm Thừa An thận trọng phân tích. Từ nhỏ, không thiếu kẻ xấu ngoài xã hội từng có ý định bắt cóc anh để đòi tiền chuộc, nhưng nhà họ Lâm không chỉ bảo vệ anh rất tốt, mà bản thân Lâm Thừa An cũng được huấn luyện đầy đủ về phản trinh sát, phòng vệ cơ học, chiến đấu…
Anh luôn nhận biết được tín hiệu nguy hiểm và hóa giải chuẩn xác mọi rủi ro tiềm ẩn.
Qua những ngày quan sát ngược lại, Lâm Thừa An dám chắc chắn nấm lùn Quý Tiềm chưa đủ khả năng và dũng khí để bắt cóc một alpha. Nhưng không loại trừ khả năng cậu bé có những ý đồ khác không nên có.
Lâm Thừa An thiên về giả thiết, Quý Tiềm theo dõi mình là để chờ cơ hội thực hiện hành vi bất lợi. Sở dĩ lâu nay chưa ra tay, chỉ lẩn trong bóng tối quan sát là vì chưa nắm rõ quy luật sinh hoạt của mình. Khi thời cơ chín muồi, cậu bé sẽ hành động.
Dựa trên tình hình hiện tại, Lâm Thừa An quyết định án binh bất động, lấy bất biến ứng vạn biến, giả vờ như không phát hiện ra bạn nhỏ Quý Tiềm lén lút này, để mặc cậu bé kéo dài thời gian theo dõi và mở rộng phạm vi bám đuôi.
Thậm chí, khi thấy Quý Tiềm trốn trốn tránh tránh phía sau rất vất vả, có vài lần Lâm Thừa An còn cố tình lộ sơ hở, coi như ban ơn.
Anh cố ý dẫn Quý Tiềm đến những chỗ hẻo lánh ít người, đặt bản thân vào thế như bị cô lập, thầm đoán xem Quý Tiềm sẽ khi nào làm ra hành động “bất ngờ”.
Đây đã là Lâm Thừa An chủ động trao cơ hội, theo lý thì Quý Tiềm phải trân trọng.
Nhưng trái lại, Quý Tiềm vẫn không mắc câu, cứ như một hộ tống viên trung thành, bám theo Lâm Thừa An về tận nhà, xong nhiệm vụ thì đeo cặp quay về ngay, chẳng hề luyến tiếc.
Đứng ở tầng hai nhà mình, nhìn bóng lưng Quý Tiềm đi xa, lần đầu tiên trong đời Lâm Thừa An nếm trải mùi vị thất bại.
Về lại phòng ngủ, trên bàn học là tập hồ sơ về Quý Tiềm ngày một dày, kết quả từ việc Lâm Thừa An thuê người điều tra. Mọi hành động ngoài việc theo dõi anh của Quý Tiềm đều được ghi chép tỉ mỉ, trở thành tài liệu anh đọc mỗi tối trước khi ngủ.
Thậm chí anh đã biết rõ ba bữa mỗi ngày Quý Tiềm ăn gì, nhưng vẫn không biết mục đích của việc theo dõi này!
Nếu cứ tiếp tục, Lâm Thừa An sắp trở thành người hiểu rõ Quý Tiềm nhất thế giới, không ai thứ hai.
Nhưng đây tuyệt đối không phải là ý định ban đầu của anh, kế hoạch dường như đã chệch hướng. Đẩy báo cáo điều tra hôm nay sang một bên, Lâm Thừa An bắt đầu tự kiểm điểm, đây là thói quen của anh khi gặp vấn đề khó giải quyết.
Xem lại quá khứ, Lâm Thừa An nhận ra mình đã bỏ quá nhiều công sức vào Quý Tiềm, dù chưa đạt tiến triển mong muốn nhưng vẫn không thấy chán. Anh giống như đang say mê trò chơi mèo vờn chuột.
Trực giác mách bảo anh rằng điều này không đúng. Nếu Quý Tiềm chỉ đơn giản là theo dõi, chưa làm điều gì xấu thực sự, thì anh cũng không cần phải truy cứu đến cùng.
Hơn nữa, anh sắp tốt nghiệp, thời gian còn học chung trường với Quý Tiềm đã bước vào giai đoạn đếm ngược. Sau khi rời trường, Quý Tiềm muốn gặp lại anh cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhưng không hiểu sao, anh lại đặc biệt để tâm, rất muốn biết câu trả lời. Có lẽ là vì Lâm Thừa An đã coi Quý Tiềm như một món gia vị cho cuộc sống.
Nhiệt độ tăng cao, thời tiết bước vào giai đoạn nóng nhất trong năm. Hôm ấy, sau khi kết thúc một ngày học, Lâm Thừa An lại bị Quý Tiềm bám theo như thường lệ.
Ra khỏi cổng trường, Lâm Thừa An không lên xe của tài xế nhà mình mà chọn đi bộ về nhà.
Đây là một phần trong kế hoạch, anh đã liên tục đi bộ đi học và về nhà mấy ngày nay, âm thầm tạo cho Quý Tiềm thói quen mới của mình.
Còn Trần Khải Thụ thì hoàn toàn không hiểu nổi việc giữa trời nóng lại tự chuốc khổ vào thân này. Thấy khuyên mãi không được, anh ta bèn lên xe đi trước.
Lâm Thừa An không lấy đó làm lạ, mọi thứ đều diễn ra đúng như dự tính từ trước của anh.
Dưới tán cây Hương Chương bên vỉa hè, ánh hoàng hôn đổ xuống, bóng của anh và Quý Tiềm bị kéo dài ra. Tiếng ma sát của dòng xe qua lại vang lên bên tai, Lâm Thừa An chăm chú lắng nghe, rồi lại cảm thấy dường như mình nghe được tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo của Quý Tiềm.
Thế là anh cố ý chậm bước lại, để Quý Tiềm có thể duy trì khoảng cách không gần không xa, không đến mức bị bỏ lại giữa chừng.
Quý Tiềm thực sự phải cố sức lắm mới theo kịp, không chỉ vì Lâm Thừa An cao hơn cậu một cái đầu, mà sải chân cũng dài hơn nhiều. Mỗi bước của Lâm Thừa An, Quý Tiềm phải bước hai bước mới đuổi kịp.
Thật ra, cậu cũng hơi do dự không biết có nên tiếp tục theo dõi nữa hay không, vì dạo gần đây Lâm Thừa An toàn đi bộ về nhà. Mỗi ngày, Quý Tiềm âm thầm tiễn anh về đến nhà xong, còn phải đi bộ thêm một đoạn dài mới ra khỏi khu biệt thự, tìm được trạm xe buýt gần nhất để bắt xe về.
Một ngày như thế chẳng khác nào tập huấn dã ngoại, về đến nhà, cậu thường mệt đến mức không muốn làm bài tập, chỉ muốn ngã ra ngủ ngay.
Nhưng Quý Tiềm thật sự không thể bỏ được Lâm Thừa An. Anh ấy sắp tốt nghiệp rồi, mỗi ngày trôi qua như vậy là ít đi một ngày được thấy anh ấy.
Tình cảm yêu mến dành cho Lâm Thừa An đã thắng nỗi mệt mỏi thể xác. Hơn nữa, cảm giác được đi trước sau cùng Lâm Thừa An trên con đường này, không hiểu sao lại khiến Quý Tiềm thấy rất lãng mạn. Vì thế, cậu chấp nhận tất cả một cách ngọt ngào.
Đi được nửa chặng, Quý Tiềm theo Lâm Thừa An dần bước vào vùng ngoại ô, nơi này ít người và xe hơn hẳn lúc vừa rời cổng trường, hai bên đường cũng vắng lặng.
Quý Tiềm không dám bám quá gần, sợ bị phát hiện, chỉ cần nhìn rõ bóng lưng Lâm Thừa An là đủ.
Đang đi thì Quý Tiềm bỗng nhận ra phía trước, Lâm Thừa An như đang đi chậm lại, bước chân nặng nề hơn. Vốn dĩ toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn vào người kia, cậu lập tức trở nên cảnh giác.
Chỉ thấy Lâm Thừa An từ từ dừng lại, lưng hơi khom, một tay ôm trán đầy khó chịu, tay kia chống vào thân cây bên đường để khỏi ngã.
Nhưng rồi anh vẫn không chống đỡ được lâu, sức lực như bị rút đi từng chút một. Cơ thể anh ngã khụy xuống, cho đến khi ngồi hẳn xuống đất vẫn không khá hơn.
Quý Tiềm siết chặt quai cặp, hơi thở cũng trở nên căng thẳng. Cậu không biết Lâm Thừa An bị làm sao, có phải cơ thể khó chịu ở đâu không.
Theo phản xạ, cậu đảo mắt nhìn quanh như tìm kiếm người giúp đỡ, nhưng đường phố ngoại ô này xe cộ thưa thớt, đừng nói gì đến người qua lại.
Phải làm sao bây giờ? Quý Tiềm sốt ruột đến vã mồ hôi, lấy điện thoại ra định gọi cấp cứu, nhưng trước khi bấm gọi lại dừng lại.
Vì cậu hoàn toàn không rõ tình trạng thật sự của Lâm Thừa An, vội vàng gọi cấp cứu chưa chắc đã đúng, lỡ đâu lại làm hỏng chuyện thì sao?
Quý Tiềm đứng ngồi không yên, nhìn thấy Lâm Thừa An cúi đầu xuống, tì vào cánh tay như đang chịu đựng cơn đau dữ dội, tim cậu chợt siết lại. Lúc này, cậu không thể khoanh tay đứng nhìn nữa.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu chẳng còn nghĩ gì khác, không quan tâm liệu mình có bị lộ hay không, không nghĩ đến việc nếu bị phát hiện đang theo dõi thì sẽ ra sao. Cậu chỉ nghĩ Lâm Thừa An đang cần giúp đỡ, mình phải xuất hiện.
Quý Tiềm vội vàng chạy tới, vì quá gấp mà suýt vấp ngã. Khó khăn lắm mới tới bên cạnh Lâm Thừa An, cậu thở hổn hển, nửa quỳ xuống, rồi nhẹ nhàng vỗ vai anh ấy, hỏi: “Bạn… bạn học? Cậu sao vậy? Có chỗ nào khó chịu à?”
Nghe thấy giọng nói đó, Lâm Thừa An như được tạm thời thoát khỏi cơn giãy dụa. Gương mặt anh hiện vẻ chịu đựng, khó nhọc ngẩng đầu lên. Trước mắt anh là một khuôn mặt lo lắng khôn xiết, ánh mắt đối phương tràn đầy quan tâm.
Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Đánh giá:
Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Story
Chương 62: Nếu 02
10.0/10 từ 28 lượt.
