Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Chương 49
Mặt Quý Tiềm đỏ bừng đứng trước mặt Lâm Thừa An, cậu có thể cảm nhận ánh mắt gần như rực cháy của Lâm Thừa An đổ dồn lên mặt mình, khiến sự lạnh lẽo quanh người cậu lập tức tan biến, toàn thân từ trên xuống dưới đều nóng ran.
Cơ thể vốn đang cứng đờ giờ đây tìm lại được cảm giác tồn tại, chân Quý Tiềm mềm nhũn, lại ngã ngồi xuống ghế.
Mắt cậu mở to, môi he hé, trông như một kẻ ngốc đang hỏi Lâm Thừa An một câu hỏi ngu ngốc không thể ngu ngốc hơn: “Em ư? Anh đang nói chuyện với em ư?”
Rõ ràng, Quý Tiềm vẫn còn trong trạng thái ngây ngốc, chưa thể hoàn hồn sau cái bánh từ trên trời rơi xuống đầu mình.
Điều này quá phi thực tế, ngay cả mơ đẹp cũng phải có giới hạn chứ.
Quý Tiềm khó tin rằng chuyện tốt như vậy lại xảy đến với mình, đến nỗi sau khi xác nhận Lâm Thừa An thật sự đang xin ý kiến của mình, câu đầu tiên cậu nói ra không phải là đồng ý, mà là ngập ngừng chất vấn:
“…Vì sao anh lại muốn kết hôn với em?”
Dường như Lâm Thừa An đã đoán được Quý Tiềm sẽ hỏi như vậy, anh không vội vàng bước ra từ phía sau bàn trà, từng bước tiến sát về phía Quý Tiềm.
Khi Quý Tiềm nghĩ anh sắp làm gì đó, trọng tâm vô thức lùi về sau, lưng đã dính chặt vào lưng ghế thì Lâm Thừa An lại dừng lại cách cậu một bước chân.
Alpha tựa lưng vào mép bàn trà, hai chân bắt chéo một cách tự nhiên, từ trên cao nhìn xuống Quý Tiềm, giọng điệu tràn đầy vẻ tự tin tất thắng: “Vì anh không thể nghĩ ra lý do chúng ta không kết hôn.”
“……”
Một câu trả lời rất bất ngờ, Quý Tiềm im lặng, bởi vì theo cậu thấy, mình và Lâm Thừa An dường như… không hợp lắm thì phải.
Cậu rất rõ tình hình thực tế của mình, tuyến thể có khiếm khuyết là nhược điểm lớn nhất của cậu, đủ để khiến cậu bị phủ quyết khi chọn đối tượng, đối với Lâm Thừa An lại càng nên như vậy.
Dù cậu thích Lâm Thừa An, nhưng cậu thề điều này chỉ dừng lại ở giai đoạn tưởng tượng, cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể thực sự chiếm hữu Lâm Thừa An.
So với việc đồng ý kết hôn vì lợi ích cá nhân, Quý Tiềm quan tâm đến bản thân Lâm Thừa An hơn, kết hôn với một người như cậu, Lâm Thừa An sẽ không cảm thấy đáng tiếc sao?
Quý Tiềm không muốn Lâm Thừa An vì một phút bốc đồng mà đưa ra quyết định vội vàng, cũng không muốn Lâm Thừa An sau này có thể sẽ cảm thấy hối hận.
Lâm Thừa An đang ở ngay bên cạnh cậu, dệt nên một giấc mơ hoàn hảo không tì vết, quyến rũ Quý Tiềm bước vào. Nhưng Quý Tiềm vẫn lắc đầu, cậu nhìn xuống mũi giày của mình, giọng nói gần như khô khốc.
“Em đã nói em không có ý định kết hôn.”
Đây là một cái cớ rất hữu dụng, đó là lựa chọn cá nhân của cậu dẫn đến không thể kết hôn, không liên quan đến Lâm Thừa An.
Nếu Lâm Thừa An hiểu được, thì nên nói tiếp theo lời Quý Tiềm, để cả hai đều có thể kết thúc một cách đàng hoàng.
Nhưng ánh mắt Lâm Thừa An vẫn luôn chăm chú nhìn Quý Tiềm, anh chứng kiến sự trốn tránh của Quý Tiềm, càng tiến gần về phía Quý Tiềm hơn, anh đỡ lấy đôi vai hơi run rẩy của Quý Tiềm, chậm rãi nói: “Anh biết.”
“Nếu anh đã biết, vậy tại sao còn hỏi em?” Quý Tiềm cảm thấy bàn tay trên vai như muốn giam giữ mình lại, cậu bị dồn vào ngõ cụt, buộc phải kìm nén khao khát sâu thẳm nhất trong lòng, thể hiện ra vẻ ngoài hung hăng nhưng bên trong yếu ớt.
“Trước đây anh còn nói, anh nói anh tôn trọng lựa chọn của em, chẳng lẽ anh đã quên rồi sao?”
Mặc dù cậu nghĩ mình đã nói chuyện rất không khách sáo, có thể coi là đang gây khó dễ cho Lâm Thừa An, nhưng từ góc độ của Lâm Thừa An, anh lại nhìn thấy đôi mắt vẫn tròn xoe dù đối phương cố tình tức giận thế nào.
Khiến uy lực răn đe của câu nói đó gần như bằng không.
Lòng bàn tay Lâm Thừa An ngứa ngáy, anh lại muốn v**t v* đầu Quý Tiềm, nhưng lúc này thực sự không phải là thời điểm thích hợp.
Anh có chút tiếc nuối thu tay lại, ngẩng đầu lên, nói: “Anh không quên.”
Quý Tiềm sững sờ, không quên thì tại sao còn hỏi mình? Cậu vừa định tiếp tục chất vấn, thì thấy Lâm Thừa An vẻ mặt thẳng thắn, giọng điệu không hề hổ thẹn mà nói.
“Cái đó không còn tính nữa, bây giờ anh đã thay đổi ý định rồi. Anh thấy kết hôn rất tốt, nên anh nghĩ em nên kết hôn với anh.”
“Anh…” Quý Tiềm ngây người nhìn Lâm Thừa An, cậu cứ nghĩ Lâm Thừa An là kiểu người đã nói là làm, không thể rút lại lời. Thế mà Lâm Thừa An lại dễ dàng phủ nhận lời nói trước đó của mình như vậy, khiến Quý Tiềm nhất thời không nghĩ ra nên nói gì tiếp theo.
Lâm Thừa An nắm bắt thời cơ, thừa thắng xông lên: “Nếu em từ chối anh vì lo ngại tuyến thể của mình, anh rất có trách nhiệm nói với em rằng em không cần lo lắng về điều đó. Anh có đội ngũ y tế của gia đình làm bảo chứng, sau khi kết hôn mọi mặt của chúng ta sẽ rất viên mãn.”
“Nếu em cần, anh có thể gửi báo cáo kiểm tra vào email của em. Trên đó ghi rất rõ ràng: Anh hoàn toàn đủ điều kiện để kết hôn với em.”
“……?”
Quý Tiềm hoàn toàn thể hiện điều gọi là “sao anh biết em đang nghĩ gì”. Lâm Thừa An đánh đòn này khiến cậu trở tay không kịp, lý do duy nhất có thể đưa ra bị tước đoạt, cậu đã mất hết sách lược trước Lâm Thừa An.
Cậu không biết bước tiếp theo phải từ chối thế nào, miệng theo bản năng vẫn phủ định, “Nhưng mà…”
Nhưng lại không nhưng ra được cái gì cụ thể.
“Không có nhưng mà,” Lâm Thừa An nói một cách cứng rắn.
Anh tiến thêm một bước, hai tay đặt lên tay vịn chiếc ghế trăng khuyết mà Quý Tiềm đang ngồi, khiến omega không thể trốn thoát, chỉ có thể ngoan ngoãn thu mình trong phạm vi ảnh hưởng của anh.
Lâm Thừa An biết Quý Tiềm giỏi nhất là bị động, nếu không thì người này đã không lén lút yêu thầm anh hơn mười năm mà trong phần lớn thời gian đó chẳng dám làm gì. Vì vậy, vào những thời điểm cần thiết, anh không ngại ép Quý Tiềm đưa ra lựa chọn.
“Quý Tiềm, em từng nói chúng ta là đôi bên cùng có lợi, kết hôn chỉ là tăng thêm giá trị cho mối quan hệ của chúng ta. Trên cơ sở hiện có, sau này chúng ta sẽ có một mối quan hệ ổn định và bền vững, như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta, em thấy sao?” Lâm Thừa An khéo léo dẫn dắt, mỗi câu nói ra đều có khuynh hướng rõ ràng.
“Em…” Quý Tiềm lúc này đã hoảng loạn, cậu dần mất đi khả năng suy nghĩ độc lập.
Dưới sự dẫn dắt của Lâm Thừa An, cậu lầm bầm: “Em không biết.”
“Kết hôn, là một giải pháp vẹn cả đôi đường, không chỉ có thể duy trì mối quan hệ của chúng ta, mà còn không phá vỡ quan niệm bảo thủ ban đầu của anh, anh thấy như vậy rất tốt.” Lâm Thừa An dừng lại đúng lúc, dành cho Quý Tiềm một khoảng thời gian đệm ngắn, rồi tiếp tục nói.
“Đương nhiên, em có bất kỳ yêu cầu gì, anh cũng sẽ cố gắng đáp ứng, nhưng tiền đề là em phải đồng ý kết hôn.”
Đầu óc Quý Tiềm rối bời, cậu cũng không có thời gian nghĩ ra yêu cầu gì, cậu bị Lâm Thừa An làm cho quay cuồng bởi một loạt những lời nói, trong đầu chỉ toàn là kết hôn rất tốt… kết hôn là tốt nhất… dường như cuộc hôn nhân này là không thể không chấp nhận.
Nhưng Quý Tiềm vẫn nắm bắt được biến số trong lời nói của Lâm Thừa An, cậu mấp máy môi, cẩn thận quan sát biểu cảm của Lâm Thừa An, khẽ hỏi: “Vậy nếu em thực sự không muốn kết hôn… chúng ta sẽ thế nào?”
Ánh mắt Lâm Thừa An lập tức trở nên u tối, anh lùi lại một bước, tạo khoảng cách với Quý Tiềm, không còn tiếp cận đối phương với tư thế thân mật nữa, rồi không nói một lời.
Lâm Thừa An không nói gì cả, nhưng Quý Tiềm đã hiểu, cậu chớp chớp đôi mắt cay xè, hỏi: “Vậy là chúng ta sẽ kết thúc sao?”
“Anh không nói như vậy,” Lâm Thừa An hơi cúi đầu, khiến người khác không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt, nhưng chỉ nghe giọng nói thôi cũng biết anh ấy đang không được vui.
Trước mặt Quý Tiềm, anh thể hiện một sự yếu đuối chưa từng có, giọng điệu đã xen lẫn những tiếng thở không ổn định: “Quý Tiềm, khoảng thời gian này anh cũng đang chịu đựng sự giày vò, chúng ta không thể cứ mãi như vậy được. Đây đã là cách tốt nhất mà anh có thể nghĩ ra rồi, nếu em không đồng ý, có lẽ chúng ta có thể tiếp tục, nhưng điều này còn có thể kéo dài bao lâu… anh cũng không biết nữa.”
Tim Quý Tiềm như bị đâm một nhát thật mạnh, cậu không ngờ Lâm Thừa An lại phải chịu đựng những điều này trong suốt thời gian qua. Lâm Thừa An là một người bảo thủ như vậy, việc anh chấp nhận đề nghị của mình ban đầu đã rất khó khăn rồi, còn hành động hiện tại của cậu nghiễm nhiên là giẫm thêm một bước vào vết thương của đối phương.
Cậu hoảng loạn đứng dậy, một tay vừa giơ lên, chưa kịp chạm vào đối phương đã bị né tránh một cách không thương tiếc.
“Quý Tiềm, anh không có ý ép buộc em, em không đồng ý cũng không sao, nhưng có lẽ anh cần bình tĩnh, em hãy cho anh một chút thời gian.” Lâm Thừa An vừa nói, tay vừa vịn vào mép bàn định đứng dậy. Trông anh rất thất vọng, nhưng lại cố tỏ ra kiên cường.
Thái độ từ chối tiếp cận của Lâm Thừa An khiến Quý Tiềm hoàn toàn hoảng loạn. Lúc này cậu mới nhận ra rằng, cậu hoàn toàn không thể chấp nhận giả thiết mất đi Lâm Thừa An. Cậu đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Không có gì quan trọng hơn Lâm Thừa An. Đừng nói là kết hôn, dù là chuyện hoang đường hơn, chỉ cần Lâm Thừa An dám đề xuất, Quý Tiềm sẽ dám đồng ý.
Nhìn bóng lưng Lâm Thừa An bỏ lại, Quý Tiềm hiểu ra tất cả, cậu muốn Lâm Thừa An, đây chính là câu trả lời.
Vội vội vàng vàng trước khi đối phương rời khỏi căn phòng này, Quý Tiềm từ phía sau ôm chặt lấy alpha của mình, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của đối phương, cầu xin người kia ở lại.
“Lâm Thừa An, em không…”
Giọng nói nghèn nghẹt từ phía sau truyền đến, Lâm Thừa An liền đứng im. Anh để mặc Quý Tiềm ôm, mặc dù lực ôm này hoàn toàn không thể cản được bước chân của anh, nhưng anh vẫn lặng lẽ hỏi: “Không gì?”
“Không có không đồng ý…” Quý Tiềm ôm Lâm Thừa An chặt hơn, điều đó khiến cậu cảm thấy an toàn hơn.
Cậu cảm nhận cơ thể Lâm Thừa An hơi thả lỏng, cố nén sự ngượng ngùng tiếp tục nói: “Anh muốn kết hôn, vậy chúng ta kết hôn đi, em nghe lời anh.”
Độ tin cậy của Quý Tiềm dường như ngay lập tức giảm xuống âm điểm trong mắt Lâm Thừa An. Lâm Thừa An không tin tưởng cậu ngay lập tức, mà thong thả hỏi.
“Em thực sự muốn kết hôn với anh? Không phải vì nhất thời mềm lòng mà đồng ý chứ?”
“Em rất nghiêm túc, là chính em muốn kết hôn với anh.” Rõ ràng không phải là nói những lời khiến người ta đỏ mặt tim đập, nhưng Quý Tiềm cứ thế mặt nóng ran.
Mặt cậu đã đủ nóng rồi, mà nhiệt độ cơ thể của Lâm Thừa An còn nóng hơn cả cậu. Quý Tiềm lùi lại một chút, nói: “Nhưng đây dù sao cũng là một chuyện lớn, em nghĩ chúng ta đều nên suy nghĩ nghiêm túc, chúng ta có thể ngồi xuống thảo luận thêm, sau đó quyết định cũng chưa muộn.”
“Không cần.”
Lâm Thừa An giữ chặt tay Quý Tiềm đang muốn rút ra. Anh lại trở về trạng thái kiểm soát mọi thứ, một khi đã khóa mục tiêu thì sẽ không để con mồi chạy thoát.
“Anh cũng nghiêm túc, không có gì cần thảo luận thêm nữa.”
Trong ánh mắt khó hiểu của Quý Tiềm, Lâm Thừa An nâng cổ tay nhìn đồng hồ, thời gian gần đúng như anh dự tính.
“Được rồi, vậy đi thôi.” Lâm Thừa An hạ lòng bàn tay xuống, trượt từ cổ tay xuống cho đến khi nắm chặt tay Quý Tiềm, vững vàng kéo đối phương đi về hướng đã định.
Quý Tiềm bị kéo đi, bước chân đồng bộ với Lâm Thừa An. Cậu dứt khoát đi theo đối phương, đồng thời cũng không kìm được mà hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
Môi Lâm Thừa An cong lên, sau đó không hề hạ xuống nữa. Anh nắm chặt tay Quý Tiềm, nói: “Anh đã đặt lịch đăng ký kết hôn lúc bốn giờ chiều, chúng ta bây giờ đi qua, thời gian vừa kịp.”
Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
