Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 37

“Bỏ em ra khỏi danh sách đen đi mà, được không?”

Hai tay Quý Tiềm chắp lại, đung đưa hình chữ thập trước ngực, “Làm ơn anh đó.”

Âm cuối của lời nói tự nhiên mang theo vẻ nũng nịu, nhìn cậu thực sự rất muốn được Lâm Thừa An bỏ khỏi danh sách đen.

Nhưng Quý Tiềm càng cầu xin như vậy, tự đặt mình vào vị trí cực thấp, sự khắc nghiệt tiềm ẩn trong cơ thể Alpha lại càng thể hiện rõ sự cao ngạo.

Lâm Thừa An đưa tay phải ra, khó tính nâng cằm Quý Tiềm lên, để lộ rõ biểu cảm khuất phục của đối phương.

Chính lúc này anh mới nhận ra mình rất thích trạng thái có thể kiểm soát hoàn toàn Omega, chỉ cần anh không gật đầu đồng ý, đối phương sẽ mãi bị anh treo lơ lửng, không lên không xuống.

Về những gì Lâm Thừa An đang nghĩ trong lòng, Quý Tiềm hoàn toàn không hay biết. Cậu vẫn ngu ngốc cọ má vào lòng bàn tay Alpha để làm hài lòng Lâm Thừa An, như một chú chó nhỏ làm nũng chủ nhân, tự tay giao phó mình cho đối phương.

Cậu hoàn toàn không biết điều này sẽ khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn, sự dung túng vô điều kiện của cậu sẽ chỉ đổi lại sự quá đáng của đối phương.

“Anh không bỏ em ra khỏi danh sách đen, em vẫn có thể có mặt ngay khi được gọi.” Lâm Thừa An thong thả nói, “Ví dụ, anh có thể gọi điện thoại thông báo cho em.”

“Điều đó không giống nhau.” Quý Tiềm phản bác.

Lâm Thừa An không tỏ vẻ không vui trước sự phản đối của Quý Tiềm, mà lại hỏi một cách đầy thú vị.

“Khác chỗ nào?”

“Ừm…” Chỗ nào cũng khác chứ. Thêm WeChat thì cậu có thể xem vòng bạn bè của Lâm Thừa An, lại còn thỉnh thoảng có thể nói chuyện với Lâm Thừa An, nhưng đổi số điện thoại thì mục đích quá rõ ràng, chỉ có thể liên lạc khi cả hai có nhu cầu.

Quý Tiềm có cả đống lý do trong lòng, nhưng lại không thể nói ra suy nghĩ thật lòng với Lâm Thừa An.

Cuối cùng cậu nói một cách mơ hồ: “Dù sao thì cũng khác, WeChat tiện lợi hơn nhiều.”

Lâm Thừa An “ồ” một tiếng đầy ẩn ý.

“Vậy bây giờ em ngửi thấy pheromone của anh không còn buồn nôn nữa sao?” Lâm Thừa An nhắc lại chuyện cũ, mọi chuyện đã qua lâu như vậy rồi, rõ ràng anh vẫn còn bận tâm, không thể quên.

Ban đầu, chính vì Quý Tiềm vừa ngửi thấy pheromone của anh ở nhà hàng ven biển đã không kìm được mà buồn nôn, anh mới quyết định cho Quý Tiềm vào danh sách đen.

“Tất nhiên là không!” Quý Tiềm lập tức nói.

Cậu nâng cao giọng, vội vàng nắm lấy tay Lâm Thừa An, “Hôm đó em không được khỏe, nên mới muốn nôn, không liên quan gì đến pheromone của anh.”

“Pheromone của anh rất thơm, em rất thích…” Giọng Quý Tiềm nhỏ dần, ánh mắt dần phiêu dạt, cậu không dám nhìn Lâm Thừa An nữa, “Anh xem mấy ngày nay, chúng ta đều ở cùng nhau, trên người em toàn là… mùi của anh, nhưng em cũng không có phản ứng gì xấu, điều này có thể chứng minh em không lừa anh phải không?”

Nếu là trước đây, dù chết Quý Tiềm cũng không thể nói ra những lời này. Mặt cậu mỏng như tờ giấy, Lâm Thừa An trêu cậu một chút là cậu có thể đỏ mặt cả buổi, nhưng cậu cũng không còn cách nào khác.

Nếu hiểu lầm không được giải thích rõ ràng, nó sẽ trở thành một cái gai đâm vào lòng Lâm Thừa An, mỗi khi nhớ lại đều khiến anh đau nhói. Quý Tiềm không muốn điều đó xảy ra.

“Thật sao…” Đáy mắt Lâm Thừa An tối đen, những cảm xúc bên trong biến hóa nhanh đến mức không thể nắm bắt.

Không thể phủ nhận là anh thực sự có một khoảnh khắc nhẹ nhõm, hóa ra Quý Tiềm không ghét anh đến mức không thể chịu đựng được, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Cái gai trong lòng đã giày vò Lâm Thừa An bấy lâu nay đã bị Quý Tiềm nhổ tận gốc. Lâm Thừa An cảm thấy thoải mái khó tả, những vết sẹo trước đó lại được câu nói thích của Quý Tiềm xoa dịu.

Lâm Thừa An đã tha thứ cho Quý Tiềm trong lòng, nhưng miệng lại nói.

“Chỉ một bằng chứng thôi chưa đủ.”

Khả năng diễn xuất của Lâm Thừa An luôn không chê vào đâu được, khi không biểu cảm gì, áp lực cực mạnh, một ánh mắt cũng có thể khiến người khác lạnh sống lưng.

Quý Tiềm không nghi ngờ gì, không chút do dự rơi vào cái bẫy Lâm Thừa An đã giăng sẵn, cậu rụt rè hỏi: “Vậy còn phải chứng minh thế nào nữa?”

Lâm Thừa An dùng hành động thay cho lời nói, anh cúi đầu hôn lên môi Quý Tiềm.

Khác với những nụ hôn trước, mỗi nụ hôn trong căn phòng này đều là sự điểm tô trong d*c v*ng, nhưng duy nhất lần này là khi cả hai đều tỉnh táo.

Và Lâm Thừa An quyết tâm để lại dấu ấn của mình trong khoang miệng Quý Tiềm, l**m láp những nơi anh có thể chạm tới, từng chút một xâm chiếm không gian sinh tồn của Quý Tiềm.

Tay Quý Tiềm nắm chặt tay Lâm Thừa An dần buông lỏng, trước mắt cậu mờ mịt, điều duy nhất cậu có thể làm là bị động chấp nhận nụ hôn này. Lâm Thừa An cho cậu thở thì cậu thở, Lâm Thừa An không cho thì cậu chỉ có thể nhịn, quyền kiểm soát cơ thể đã được giao phó.

Đợi đến khi Alpha buông cậu ra, lưỡi Quý Tiềm đau đến tê dại, phát ra những âm thanh đơn điệu vô nghĩa từ cổ họng, như thể bị hôn đến ngớ ngẩn.

Lâm Thừa An thì tỏ ra ung dung tự tại, anh thậm chí còn dùng ngón cái lau đi nước bọt chảy ra ở khóe miệng Quý Tiềm, sau đó thản nhiên hỏi.

“Còn buồn nôn không?”

Quý Tiềm làm gì còn buồn nôn, cậu như thể bị ngâm trong bể nước mùi bạc hà, ngửi thế nào cũng chỉ có một mùi. Mặc dù Lâm Thừa An không thể đánh dấu cậu, nhưng cũng có thể để lại dấu ấn sâu sắc trên người cậu.

Không cần Quý Tiềm trả lời, Lâm Thừa An có tiêu chuẩn phán đoán của riêng mình, tay anh luồn vào áo ngủ của Quý Tiềm, v**t v* làn da mềm mại của Omega, rồi hỏi tiếp.

“Thế này thì sao? Có cảm thấy buồn nôn không?”

Ngón tay lướt qua điểm nhạy cảm của Quý Tiềm, lại xoa đi xoa lại, thỉnh thoảng còn véo vài cái, ép ánh mắt tản mạn của Omega tập trung vào khuôn mặt anh.

“Không buồn nôn…” Cuối cùng Quý Tiềm cũng lên tiếng, nhưng giọng nói lại mang theo tiếng nức nở, cơ thể run lên không ngừng dưới sự điều khiển của Lâm Thừa An.

“Vậy à.” Lâm Thừa An cười khẽ, “Buồn nôn cũng không sao, anh giúp em chữa trị nhé?”

Lâm Thừa An cố ý bỏ qua lời Quý Tiềm, anh tự mình nói.

“Em có nghe nói về liệu pháp giảm mẫn cảm chưa? Đối với những thứ khiến mình buồn nôn, chúng ta chỉ cần tiếp xúc lặp đi lặp lại, em sẽ nhanh chóng khỏi bệnh thôi.”

Hơi thở của Quý Tiềm đứt quãng, nhưng Lâm Thừa An dường như vẫn không có ý định buông tha cậu. Cứ tiếp tục như vậy, cậu cảm thấy mình thực sự có thể bị chơi đến chết.

Vội vàng trước khi Lâm Thừa An có hành động tiếp theo, Omega run rẩy chống đỡ cánh tay yếu ớt, vươn dài cổ.

Môi cậu bị cắn đến tổn thương chủ động hôn lên má Lâm Thừa An.

Nụ hôn này rất ngắn, gần như chạm là rời, nhưng ý nghĩa ẩn chứa đã truyền tải hoàn toàn cho đối phương.

“Thật sự không buồn nôn nữa rồi…” Mặt Quý Tiềm đỏ bừng như nhỏ máu, lắp bắp nói, “Anh xem, em không cần chữa trị đâu.”

Alpha bị nụ hôn này dừng lại mọi động tác, có gì đó đang âm thầm lớn lên trong lòng anh. Anh không kìm được v**t v* nơi Quý Tiềm đã chạm vào, cảm nhận hơi ấm Omega để lại trên đó.

Nhưng anh lập tức cảm thấy hành vi này rất kỳ quặc, như một Alpha non nớt chưa từng yêu đương, chỉ một nụ hôn của Omega cũng đủ khiến anh phát điên.

Lâm Thừa An ho khan vài tiếng, bàn tay nắm chặt đặt lên miệng, che giấu sự không thoải mái của mình, rồi nói: “Được rồi, coi như em qua bài.”

Quý Tiềm lẩm bẩm nhỏ giọng: “Vốn dĩ em đâu có vấn đề gì…” Chỉ là Lâm Thừa An vô cớ gây chuyện nói gì mà chữa trị.

“Hửm?” Lâm Thừa An liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Quý Tiềm, giọng điệu hơi đe dọa: “Em nói gì?”

“À, em…” Quý Tiềm mềm nhũn ngay lập tức, sửa lại lời nói: “Em nói là, vậy bây giờ anh có thể bỏ em ra khỏi danh sách đen được chưa?”

Tối nay Lâm Thừa An đã chiếm hết lợi thế từ Quý Tiềm, lúc này cuối cùng cũng dễ nói chuyện hơn.

Anh nhếch môi, cầm điện thoại từ tủ đầu giường lên, tìm trong danh bạ WeChat kẻ đáng ghét đó, hủy bỏ tùy chọn “Thêm vào danh sách đen”.

“Xong rồi.” Lâm Thừa An làm xong đặt điện thoại xuống, toàn bộ thao tác không quá năm giây, nhưng anh lại khiến Quý Tiềm phải trả giá gấp trăm lần thời gian vì điều đó, sự gian xảo của thương nhân có thể thấy rõ.

Quý Tiềm vẫn trông rất vui vẻ, câu nói trên mạng bị người ta bán rồi còn giúp đếm tiền có lẽ chính là ám chỉ người như cậu.

Cậu cũng bò tới lấy điện thoại ở đầu giường, Lâm Thừa An thấy cậu vất vả, vươn tay đưa giúp. Quý Tiềm mềm mại nói lời cảm ơn, sau đó vội vàng mở WeChat, thử gửi tin nhắn cho Lâm Thừa An.

“Ding dong.” Điện thoại của Lâm Thừa An reo.

Anh mở ra xem, là một tin nhắn từ Quý Tiềm: “Kiểm tra.”

Lâm Thừa An vừa dở khóc dở cười, nói, “Em không tin anh đến mức đó sao, còn cần phải thử ngay tại chỗ?”

“Không không.”

Quý Tiềm phủ nhận trong miệng, nhưng sau khi xác nhận trong khung chat không xuất hiện dấu chấm than màu đỏ, cậu mới thực sự yên tâm.

Lúc này, vì mấy tiếng đồng hồ bị Lâm Thừa An lật qua lật lại đến cổ tay đau nhức, tay Quý Tiềm không thể chịu được trọng lượng của điện thoại lâu, màn hình liền hơi nghiêng về phía Lâm Thừa An.

Lâm Thừa An không cố ý, nhưng anh lại tình cờ nhìn thấy màn hình điện thoại của Quý Tiềm.

Trên giao diện trò chuyện của anh và Quý Tiềm, trong bong bóng màu xanh có một đoạn chữ dày đặc, trông giống như một bài văn ngắn, Lâm Thừa An tiếp tục nhìn lên, lại phát hiện cái tên anh hiển thị trong WeChat của Quý Tiềm dường như là hai chữ*. (*lão công đấy, mà tui để chồng rồi nên nó có 1 chữ thoai)

Cái này viết cái gì vậy?

Lâm Thừa An vừa định xem kỹ, lần này anh thực sự cố ý nhìn trộm điện thoại của đối phương, nhưng Quý Tiềm đã nhận ra sự riêng tư của mình đang bị lộ, cậu vội vàng tắt màn hình điện thoại, còn úp điện thoại xuống giường, cảnh giác hỏi: “Anh nhìn thấy gì rồi?”

Lâm Thừa An đành quay mắt đi chỗ khác, nhún vai nói: “Không thấy gì cả, em căng thẳng làm gì.”

“Em mới không căng thẳng.” Quý Tiềm khẩu khí hùng hồn nhưng yếu ớt, điện thoại của cậu có quá nhiều bí mật.

Bài văn ngắn mà Lâm Thừa An có thấy cũng không sao, vốn dĩ đây là tin nhắn chuẩn bị gửi cho đối phương. Quan trọng là cái biệt danh cậu đặt cho Lâm Thừa An, đó là “chồng”, nếu Lâm Thừa An biết thì tiêu rồi.

“Được, được, được không căng thẳng.” Lâm Thừa An v**t v* mái tóc đã dựng ngược của Quý Tiềm.

Anh nói xong, tắt đèn ngủ, “Muộn rồi, ngủ đi, mai anh đưa em về.”

Quý Tiềm thở phào nói được, cậu theo thói quen tự nhiên nâng tay Lâm Thừa An, đặt lên eo mình, tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay Alpha, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, tài xế Triệu Giang Dũng đã lâu không nhận nhiệm vụ lái xe, kể từ khi Lâm Thừa An nói hắn không cần đến khách sạn InterContinental, hắn đã thất nghiệp cả tuần.

Hắn đến cổng khách sạn InterContinental từ sáng sớm để đợi, sau đó nhìn thấy Chủ tịch của mình dắt một Omega chậm rãi bước ra từ bên trong.

Lâm Thừa An bước đi với tốc độ hoàn toàn không phù hợp với cách đi bộ thường ngày của anh, đi cùng Quý Tiềm.

Khi đến trước chiếc Maybach, trước mặt Triệu Giang Dũng, Lâm Thừa An để Quý Tiềm lên xe trước. Anh cúi người thắt dây an toàn cho đối phương, sau đó mới tự mình ngồi vào.

Triệu Giang Dũng há hốc mồm, hắn chưa bao giờ thấy Lâm Thừa An nhượng bộ người khác như vậy, lại còn là một Omega.

Một mặt khác, hắn còn hơi tự mãn, lần trước gặp Omega này, hắn đã cảm thấy sau này còn có cơ hội gặp lại, quả nhiên mình đã đoán đúng.

Triệu Giang Dũng lái xe nhưng cũng không quên liếc trộm người ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu. Lần này hắn còn có một phát hiện bất ngờ — chiếc áo khoác Omega đang mặc quá rộng, hình như là áo của Chủ tịch thì phải.

Triệu Giang Dũng giật mình, muốn nhìn kỹ hơn chiếc áo trên người Omega, nhưng Lâm Thừa An đã quăng một ánh mắt sắc lạnh qua.

“Tập trung lái xe.”

“Vâng, Chủ tịch Lâm.” Triệu Giang Dũng toát mồ hôi lạnh, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, không dám tùy tiện nhìn lung tung nữa.

Chiếc Maybach ổn định lái vào ngõ Lâm Viên, dừng lại dưới tầng nhà Quý Tiềm. Lâm Thừa An đưa Quý Tiềm đến cửa căn hộ, nói, “Lên đi.”

“Ừm.” Đầu Quý Tiềm gật gật trong chiếc khăn quàng cổ do Lâm Thừa An thắt cho cậu, vẫy tay nói: “Vậy em đi trước đây.”

Lâm Thừa An vừa định nói tạm biệt, nhưng Quý Tiềm bước một bước rồi lại rụt chân về. Trên mặt cậu có vẻ đấu tranh, như thể đang suy nghĩ có nên nói gì đó không, nhưng cuối cùng vẫn vứt bỏ sự ngại ngùng, nghiêm túc yêu cầu.

“Lâm Thừa An, sau này anh sẽ liên lạc với em đúng không… Đây là giao hẹn của chúng ta, anh không được quên nhé.”

Lâm Thừa An còn tưởng Quý Tiềm ngập ngừng nửa ngày là muốn thú nhận điều gì đó, hóa ra Quý Tiềm lại quan tâm đến việc anh có liên lạc với cậu hay không, cũng muốn có mặt ngay khi được gọi đến thế sao.

Nhìn Quý Tiềm nghiêm túc như vậy, Lâm Thừa An bật cười, anh đưa tay xoa đầu Quý Tiềm, cho đến khi mái tóc của đối phương rối bù, mới khẳng định nói.

“Ừm, sẽ liên lạc với em, anh sẽ không quên đâu.”


Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Story Chương 37
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...