Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 27

Sau khi Nhan Thiệu rời đi, Lâm Thừa An và Quý Tiềm trở lại bàn ăn, nhưng bầu không khí bao trùm họ trở nên bất thường, khác biệt rất nhiều so với lúc nãy.

Không ai nói chuyện, cả hai dường như đều có tâm sự, không hẹn mà cùng cúi đầu nhìn thức ăn trước mặt, khung cảnh bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Lâm Thừa An đã cắt miếng gan ngỗng thành những lát mỏng vừa ăn, nhưng anh vẫn cảm thấy không hài lòng.

Dao nĩa chạm vào nhau, bên trong gan ngỗng mềm mọng là màu hồng chuyển dần. Lâm Thừa An nhìn đĩa ăn, nhưng trong đầu lại nghĩ tại sao Quý Tiềm lại chỉ dùng mối quan hệ cùng trường để mô tả về họ, nghe như đang vội vàng giữ khoảng cách với mình, không muốn dính dáng chút nào.

Trong phần lớn các trường hợp, Lâm Thừa An đối diện với những người muốn tạo mối quan hệ, thân cận với mình, anh có nhiều kinh nghiệm để đối phó một cách qua loa. Nhưng Quý Tiềm… lần đầu tiên Lâm Thừa An gặp phải một lời giới thiệu xa cách như vậy. Trong hoàn cảnh khó đoán được tâm tư đối phương, anh cũng rơi vào tình thế bế tắc.

Còn Quý Tiềm thấy Lâm Thừa An im lặng, cũng lúng túng không biết làm sao, cậu bắt đầu nhớ lại từng lời nói, hành động của mình trong đầu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tìm ra chút lỗi nào của bản thân. Cậu mím chặt môi, để an toàn thì cũng không lên tiếng.

Lâm Thừa An xử lý xong hết phần gan ngỗng, động tác máy móc cũng không giúp anh giải tỏa được sự u uất. Anh đặt dao nĩa xuống, mở lời trước.

“Ngài Quý thấy món ăn thế nào? Có hợp khẩu vị không?”

“À…” Quý Tiềm bị tiếng ngài Quý làm cho luống cuống. Lâm Thừa An đã lâu không gọi cậu như vậy, rõ ràng anh ấy có thể gọi thẳng tên mình, sao tự nhiên lại đổi cách xưng hô, có phải mình đã làm gì không tốt không?

Cho đến khi Lâm Thừa An gọi lại một tiếng ngài Quý, Quý Tiềm mới nhận ra mình vẫn chưa trả lời câu hỏi của Lâm Thừa An. Cậu cụp mắt xuống, cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn, dùng giọng điệu thoải mái nhất có thể nói: “Rất ngon, tôi rất thích.”

“Tôi thấy cậu ăn không nhiều.” Lâm Thừa An nhìn thấy đĩa của Quý Tiềm vẫn còn thức ăn thừa, dường như cậu đã không thể ăn thêm được nữa.

“Vì tôi ăn ít, ăn vài miếng là no rồi, thực ra tôi muốn ăn nữa.”

Để chứng minh lời nói của mình, Quý Tiềm vừa nói xong liền gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng, phồng má nhai vội vàng rồi nuốt xuống.

Thế nhưng, trong miếng thịt đậm đà lại có một vị đắng lạ, đắng đến tê cả khoang miệng, khiến nụ cười gượng gạo cũng khó mà duy trì.

Lâm Thừa An đương nhiên nhìn ra Quý Tiềm đang cố ý chiều lòng mình, anh nhíu mày, ngăn Quý Tiềm tiếp tục đưa đồ ăn không hợp khẩu vị vào miệng: “Không sao, không muốn ăn thì không ăn, không ai yêu cầu cậu nhất định phải ăn hết.”

Quý Tiềm sững người, cảm thấy mình hình như lại làm sai rồi.

Lâm Thừa An đã xác định cậu không muốn ăn, cậu có phản bác cũng vô ích. Quý Tiềm chỉ có thể ngoan ngoãn đặt chiếc dĩa đang cầm xuống, rồi cúi đầu ngồi thẳng ở đó.

Lâm Thừa An cũng không ăn nổi nữa, sự bực bội không ngừng dâng lên trong lòng đã đủ khiến anh cũng no rồi.

Sau khi lau miệng bằng khăn ăn, anh bấm chuông gọi người phục vụ thanh toán. Quý Tiềm lập tức đứng dậy, sau khi thanh toán xong, cậu theo sát Lâm Thừa An từng bước ra cửa.

Gần ra khỏi nhà hàng rồi mà Quý Tiềm vẫn không nói gì. Có lẽ Lâm Thừa An muốn nắm bắt cơ hội cuối cùng để làm dịu bầu không khí gượng gạo giữa họ.

Vì Quý Tiềm đã nói hai người là bạn cùng trường, Lâm Thừa An lấy đó làm chủ đề, không nghĩ nhiều mà hỏi luôn.

“Ngài Quý vừa nói chúng ta học cùng trường cấp ba, vậy cậu cũng tốt nghiệp trường trung học Vân à?”

Lúc nãy khi Quý Tiềm nói về mối quan hệ cùng trường của hai người, ngoài việc nhận thấy sự xa cách của Quý Tiềm với mình, Lâm Thừa An còn nảy sinh một thắc mắc, chỉ là vì có Nhan Thiệu ở đó nên chưa hỏi.

Trường trung học Vân là trường liên cấp hai và ba, tất cả học sinh đều được sắp xếp trong một khu. Dù Lâm Thừa An lớn hơn Quý Tiềm, điều đó cũng có nghĩa là họ ít nhất đã học cùng trường ba năm, nhưng Lâm Thừa An lại hoàn toàn không có ấn tượng gì về Quý Tiềm. Anh suy đi nghĩ lại, ấn tượng sớm nhất về Quý Tiềm đều dừng lại ở sau khi anh đi làm, khi Quý Tiềm bắt đầu nổi bật trong giới xã hội.

“……” Vừa dứt lời, Quý Tiềm liền nghiêng người nhìn Lâm Thừa An, ánh mắt phức tạp đến khó tả, có sự kinh ngạc, mất mát, nhưng nhiều hơn cả là… buồn bã.

Lâm Thừa An không biết những lời mình hỏi có ý nghĩa gì với Quý Tiềm, và vào lúc này, tâm trạng vốn đã không mấy sáng sủa của Quý Tiềm đã chìm xuống đáy sâu không thể thấp hơn được nữa.

Cậu cảm thấy toàn thân như đang rơi tự do, trước mắt quay cuồng, cậu dùng hết sức véo mình một cái, mới giữ được sự tự chủ để không mất bình tĩnh ngay tại chỗ, giữ lại thể diện và tôn nghiêm cho bản thân.

Nhưng sắc mặt cậu vẫn tái mét, giọng nói đứt quãng: “Ừm… tôi học ở trường trung học Vân… sáu năm.”

Từ cái ngày cậu thích Lâm Thừa An, Quý Tiềm đã tự kết án cho mối tình đơn phương thầm lặng này – khả năng cậu thành công gần như bằng không.

Thế nhưng, khi còn trẻ, cậu đã cố gắng hết sức để thể hiện mình trong trường, dồn hết sức lực học tập để leo lên bảng thành tích của trường, trở thành người phát biểu trên bục nhận giải. Tất cả những điều này đều hy vọng vào khoảnh khắc được vạn người chú ý ấy, sẽ có thêm một đôi mắt thuộc về Lâm Thừa An.

Khi cậu vượt qua sân vận động chạy đến khu trung học để lén nhìn Lâm Thừa An, hết lần này đến lần khác phác họa lại con đường Lâm Thừa An đi, cậu cũng sẽ nghĩ nếu một ngày nào đó mình có thể đường đường chính chính đứng cạnh Lâm Thừa An thì tốt biết mấy.

Đây là ảo tưởng được giấu kín trong lòng cậu, nhưng vào khoảnh khắc này, nó đã bị Lâm Thừa An xé toạc vết sẹo cũ kỹ nhất, nói rõ ràng cho cậu biết: Cậu vĩnh viễn không thể.

Lâm Thừa An căn bản không nhớ cậu, không biết có người đã ngốc nghếch yêu thầm anh hơn mười năm, vậy mà trong ba năm cùng trường, ngay cả một câu cũng không dám nói với anh ấy.

“Cậu không khỏe à? Sao sắc mặt đột nhiên khó coi vậy?” Lâm Thừa An lập tức nhận thấy sự bất thường của Quý Tiềm.

Omega trước mắt sắc mặt trắng bệch, môi cũng không có chút huyết sắc nào, đứng ở đó dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, nhưng riêng khóe mắt lại vương một vệt đỏ ửng yếu ớt, ánh mắt lấp lánh chập chờn.

Nhìn Quý Tiềm như vậy, Lâm Thừa An không thể nói rõ tại sao lòng mình lại rối bời đến thế. Anh không kịp suy nghĩ gì khác, vươn tay muốn đỡ Quý Tiềm, ít nhất không để đối phương một mình gắng gượng, nhưng chưa chạm vào cánh tay Quý Tiềm đã bị cậu gạt ra.

“Tôi không sao.” Cánh tay Quý Tiềm giơ lên run rẩy, nhưng dù sao cũng che được hơn nửa khuôn mặt cậ, và cũng ngăn cản ánh mắt Lâm Thừa An hướng về cậu ấy một lần nữa.

“Có chỗ nào khó chịu không?” Lâm Thừa An không chịu bỏ qua, truy hỏi.

Nhưng vì Quý Tiềm quá không hợp tác, anh tiến lên một bước, Quý Tiềm liền lùi lại một bước, anh không thể tiếp cận, càng không thể phán đoán tình hình của Quý Tiềm.

Lâm Thừa An dần dần lo lắng, không còn thời gian để quanh co với Quý Tiềm nữa. Giọng điệu của anh không còn là giọng có thể thương lượng như trước, mà là giọng nghiêm khắc ra lệnh: “Quý Tiềm! Nghe lời.”

Hiệu quả răn đe trong lời nói đã phát huy tác dụng. Lâm Thừa An lại tiến lên, Quý Tiềm không còn cử động lung tung nữa, sự chống cự duy nhất của cậu là cúi đầu rất thấp, cố ý không muốn Lâm Thừa An nhìn mình.

Tại sảnh đông người qua lại, có không ít người đi ngang qua đều tò mò nhìn chằm chằm hai người đang đứng. Thậm chí có người đã bắt đầu chỉ trỏ họ, nhưng Lâm Thừa An không hề bận tâm chút nào, anh không nhìn ngang liếc dọc, coi như những ánh mắt dò xét đó không tồn tại, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào Quý Tiềm.

Lâm Thừa An cúi người, đầu hơi nghiêng về phía trước, cố gắng từ từ lại gần Quý Tiềm: “Rốt cuộc là chuyện gì, cậu nói cho tôi nghe.”

Cùng với hành động của Lâm Thừa An, một mùi bạc hà tươi mát, nồng nàn cũng ập đến. Có lẽ do ảnh hưởng từ sự biến động cảm xúc của Lâm Thừa An trước đó, tuyến thể của anh đã không kiểm soát được mà tiết ra một ít pheromone.

Lượng pheromone tỏa ra tuy không nhiều, nhưng Quý Tiềm và Lâm Thừa An đứng quá gần nhau, mùi bạc hà nồng nặc ập đến ngay lập tức bao bọc cậu, cơ thể không thể tránh khỏi bị mùi hương nồng nặc này tấn công.

Pheromone của Lâm Thừa An trước đây luôn là mùi hương mà Quý Tiềm khát khao nhưng khó gặp, mỗi lần chạm phải đều khiến Quý Tiềm vương vấn mãi.

Nhưng… không phải bây giờ.

Vào lúc cậu muốn trốn tránh nhất, cậu lại ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Lâm Thừa An, mùi hương này lại một lần nữa nhắc nhở cậu rằng cậu đang khao khát thứ mà mình không thể có được.

Dưới sự k*ch th*ch như vậy, bản năng Quý Tiềm phản ứng lại. Đầu óc cậu trống rỗng, phản ứng nguyên thủy nhất của cơ thể thay thế bộ não kiểm soát cơ thể, đến khi cậu nhận ra thì cậu đã nôn khan rồi.

Ngay khi Lâm Thừa An muốn lại gần cậu, cậu đột ngột quay lưng lại, dùng tay ôm chặt miệng, nhưng vẫn đã muộn.

Từ cổ họng Quý Tiềm phát ra tiếng nôn khan, Lâm Thừa An ở phía sau nghe rõ mồn một. Mặc dù sau đó cậu không nôn ra gì cả, Lâm Thừa An vẫn rõ là cậu đang buồn nôn.

“…Anh đừng đến gần.” Dạ dày Quý Tiềm vẫn còn quặn thắt, cậu sợ lần tới mình sẽ thực sự nôn ra, vừa bịt miệng vừa ngăn Lâm Thừa An lại.

Chân Lâm Thừa An đang giơ lên bị Quý Tiềm ép phải thu về. Anh đứng cách Quý Tiềm chưa đầy nửa mét, thậm chí chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào tóc đối phương, nhưng bây giờ anh không thể làm gì được.

Quý Tiềm vẫn còn rất khó chịu, cậu không để ý Lâm Thừa An nhìn mình thế nào, không cần nghĩ cũng biết là sẽ không thèm để ý đến cậu nữa rồi. Cái dáng vẻ của mình một phút trước, ai cũng sẽ nghĩ là do Lâm Thừa An đến gần mà buồn nôn.

Gần giống với dự đoán của Quý Tiềm, đôi giày Oxford trong tầm mắt đã biến mất phía trước trước khi Quý Tiềm kịp hoàn hồn.

Sau khi Quý Tiềm cho rằng Lâm Thừa An đã đi rồi, cũng không còn giữ hình tượng bản thân nữa, trực tiếp khụy gối ngồi xổm xuống. Đầu cậu tựa vào khớp gối, giống như một con đà điểu vùi đầu vào cát sa mạc, trốn tránh mọi thứ mà mình không muốn nhìn thấy.

Cậu đã làm gì thế này? Ngón tay của Quý Tiềm siết chặt thành nắm đấm, cậu mặc kệ móng tay cắm sâu vào da thịt mềm mại, tạo thành những vết sẹo hình bán nguyệt, dùng nỗi đau cực đoan để trừng phạt hành động của mình.

“Tôi lấy nước cho cậu rồi, cậu uống một chút đi.”

Lúc này, một giọng nói kéo Quý Tiềm ra khỏi sa mạc. Quý Tiềm đột ngột ngẩng cằm lên, Lâm Thừa An vẫn đứng ở vị trí mà Quý Tiềm không cho phép anh lại gần, chỉ là trên tay anh có thêm một chai nước khoáng chưa mở.

Anh vặn nắp chai, rồi đóng hờ lại. Được sự cho phép của Quý Tiềm, anh nhẹ nhàng đặt chai nước khoáng bên tay Quý Tiềm, rồi anh tay không lùi về vị trí ban đầu.

Quý Tiềm ngây ngốc nhìn anh, mãi không động đến chai nước. Lâm Thừa An không đành lòng khuyên nhủ: “Uống một chút đi, uống xong chắc sẽ dễ chịu hơn.”

Quý Tiềm lúc này mới ngây người nhìn chai nước, bàn tay đang nắm chặt từ từ thả lỏng, nỗi đau thấu tim từng chút một rút khỏi tay cậu. Cậu ôm chai nước vào lòng, chậm rãi đứng dậy từ dưới đất.

“Cảm ơn.” Giọng nói của Quý Tiềm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, khô khốc khó mà nghe rõ, nếu không phải Lâm Thừa An có thính giác cực tốt, anh đã bỏ lỡ rồi.

“Xin lỗi.” Quý Tiềm tiếp lời, lần này còn mang theo tiếng run rẩy, nghe như sắp khóc.

Lâm Thừa An không đáp lại, rõ ràng anh đã nghe thấy, nhưng anh vẫn chưa đủ rộng lượng để nói với Quý Tiềm là không sao cả, rồi tha thứ cho cậu ấy.

Chuyện hôm nay nếu xảy ra với bất kỳ alpha nào, đều có thể khắc lên cột trụ sỉ nhục. Một omega lại có thể phản cảm đến mức muốn nôn khi ngửi thấy pheromone của một alpha. Lâm Thừa An không quay đầu bỏ đi ngay lập tức đã là rất có giáo dục rồi.

Thực ra đến đây thì Lâm Thừa An đã làm hết khả năng rồi. Quý Tiềm cũng đã hồi phục khả năng đi lại. Anh hoàn toàn có thể rời đi ngay lập tức. Ra khỏi cửa nhà hàng này, không ai sẽ chỉ trích anh nửa lời.

Nhưng anh đã do dự, từ sự quan tâm, lo lắng ban đầu, rồi đến kinh ngạc, tức giận, cuối cùng chỉ còn lại sự bình tĩnh, thờ ơ. Anh đã sớm biết Quý Tiềm ghét mình rồi mà, chỉ là hôm nay lại được chứng kiến một lần nữa, có gì mà phải đào sâu tìm hiểu lý do nữa.

Có lẽ trước đây anh đã đánh giá thấp sự chán ghét của Quý Tiềm đối với mình. Phản ứng bản năng của cơ thể không thể nói dối, bây giờ anh đã hiểu rõ.

Lâm Thừa An thở dài một hơi, anh sẽ làm người tốt thêm một lần nữa vậy, dù sao cũng là lần cuối cùng rồi, sau này họ chắc sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.

Anh nhìn Quý Tiềm, cầm điện thoại thao tác vài cái, nói: “Tôi đã gọi xe cho cậu rồi, vài phút nữa sẽ đón cậu ở đây, điểm đến là nhà cậu, cậu về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Lâm Thừa An đã suy nghĩ rất chu đáo, mặc dù tự lái xe đến, nhưng Quý Tiềm ghét anh đến mức có lẽ không thể ngồi xe của mình, biết đâu lên xe vào không gian kín lại nôn nữa.

Trước đây anh còn không hiểu tại sao lại mời Quý Tiềm ngồi vài lần, thật sự là khó cho Quý Tiềm khi đã đồng ý.

Tuy nhiên, sau này Quý Tiềm chắc sẽ được giải thoát.

Tài xế nhanh chóng đến. Tài xế riêng của Lâm Thừa An đã gửi tin nhắn cho anh, anh nhìn rồi nói với Quý Tiềm: “Tài xế đã đợi ở cửa rồi, biển số xe có đuôi là 888.”

Dường như Quý Tiềm có điều muốn nói, vẻ mặt hoảng hốt, từng cử chỉ đều toát lên sự thảm thương, nhưng trong vài phút chờ tài xế đến, sự kiên nhẫn của Lâm Thừa An đã cạn kiệt nên anh không có ý định lắng nghe.

Nói xong câu này, anh sải bước nhanh chóng rời khỏi nhà hàng, đi trước Quý Tiềm.

Lái xe ra khỏi bãi đậu xe ngầm, bên cạnh là đường dẫn vào đường chính. Lâm Thừa An như bị ma xui quỷ khiến không lái xe vào ngay, mà đỗ xe ven đường gần nhà hàng. Anh hạ kính xe xuống, lấy một điếu thuốc châm lên, yên lặng một mình.

Khi khói thuốc bay lãng trong gió lạnh, cuối anh cùng cũng thấy Quý Tiềm chậm rãi bước ra khỏi nhà hàng. Mỗi bước đi của Omega đều như phải gắng sức, giống như người mất hồn vậy, Lâm Thừa An vừa gẩy tàn thuốc vừa nghĩ.

Sau khi Quý Tiềm ngồi vào chiếc xe mà Lâm Thừa An đã gọi, bóng lưng gầy gò của cậu cũng biến mất khỏi tầm mắt Lâm Thừa An.

Sự thật chứng minh, hôm nay mời Quý Tiềm đi ăn là một sai lầm.

Lâm Thừa An cười khẩy nhìn chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, cảm thấy mình thật đáng buồn cười.


Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Story Chương 27
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...