Đời Này Kiếp Này

Chương 6

253@-
26

Nhu Nhu.

Anh rất nhớ em.

27

Nhu Nhu, chúc mừng kỉ niệm 12 năm.

Nói gì đó sến sẩm chút đi nhỉ.

Em nói lần đầu tiên gặp anh đã bị anh dọa cho phát khóc, còn nghĩ rằng anh rất hung dữ.

Lúc đó anh nghĩ, phải bị dọa đến khóc mới được.

Anh vốn là người hung dữ.

Gia đình anh là gia đình đơn thân, bà Thẩm lại là một người yếu đuối.

Anh chỉ muốn bảo vệ bà ấy thật tốt, vậy nên luôn tỏ ra rằng bản thân là một người khó gần.

Sau khi gặp được em, anh mới nhận ra, muốn bảo vệ một người, không cần phải lúc nào cũng tỏ ra hung dữ.

Hôm nay anh đã đi thăm bà Thẩm.

Trên bàn ăn, bà ấy đột nhiên lại nhắc đến chuyện kết hôn.

Muốn anh xem xem có ai phù hợp thì cân nhắc một chút.

Anh hỏi bà ấy, tại sao những năm qua lại không tái hôn.

Bà ấy sững người một lúc, khi chuẩn bị nói, lại bị anh giành trước.

“Đừng nói là vì con, ảnh của bố mẹ cũng nhìn đến phai màu rồi.”

Anh nghiêm túc nói với bà ấy: “Con cũng vậy.”

Anh không thể tiếp nhận người khác.

Bà Thẩm im lặng một lúc lâu, cuối cùng bà cười khổ, gật đầu.

“Chính vì mẹ đã trải qua rồi, nên mới biết nó khổ sở đến nhường nào.”

“Nhưng con không thấy khổ sở.”

Bà Thẩm rơi nước mắt, thở dài:

“Thằng nhóc này, giống ai vậy chứ.”


28

Hôm nay anh đến thăm chú dì.

Nói rất nhiều chuyện về em.

Nhu Nhu, lúc nhỏ em chính là một đứa trẻ hay khóc nhè.

29

Không ai thúc giục anh kết hôn nữa.

Cuối cùng anh cũng có được khoảng thời gian yên tĩnh.

Trước đây anh đã nghĩ một người làm sao có thể yêu một người cả đời chứ.

Nhưng giờ thì anh biết rồi.

Tình yêu là một chuyện rất khó để lý giải.

Không một ai biết được khi nào người đó lặng lẽ bước vào thế giới của bạn, sau đó lại lì lợm chẳng rời đi.

Nhu Nhu.

Anh cũng không thể thoát ra được.

30

Nhu Nhu, em có tin không?

Trà Sữa quay về rồi.

Mới đêm qua thôi, ở khu nhà của chúng ta.

Nó giống hệt Trà Sữa.

Anh muốn đem nó về nhà, nhưng nó chạy nhanh quá.

Dường như chỉ để gặp anh một lần.

Sau đó anh cũng không gặp lại nó nữa.

31

Nhu Nhu, hoa mà anh trồng sống rồi.

Rất lạ đúng không?

Cây anh trồng vậy mà sống được.



Anh mang ra cho em xem.

32

Nhu Nhu, tuyết rơi rồi.

33

Nhu Nhu, chúc mừng kỉ niệm 20 năm.

Có phải em trách anh quên rồi đúng không.

Anh không quên, nhưng hôm nay còn có chuyện quan trọng hơn.

Bà Thẩm mất rồi.

Bà ấy cũng giống em, nói mà không giữ lời.

Miệng thì nói sợ anh cô đơn, muốn ở bên cạnh anh.

Nhưng nói đi liền đi.

Bà ấy nói muốn đi tìm bố anh.

Bà ấy đã đợi chờ cả đời rồi.

Khoảng thời gian trước khi bà Thẩm qua đời, ngày nào bà ấy cũng gọi anh về ăn cơm tối.

Lúc ăn cơm, bà ấy luôn nhìn chằm chằm anh mà không chớp mắt.

Lúc đó anh đã đoán ra.

Nhưng lại không ngờ nó đến nhanh đến vậy.

Anh phải đưa tiễn từng người mà anh yêu thương.

Căn nhà này càng ngày càng lạnh lẽo hơn.

Nhu Nhu.

Anh hơi sợ khi đêm xuống.

34

Đêm thật dài.

35

Ngày mai là giao thừa rồi.


Chú dì mời anh đến nhà ăn cơm.

Nhu Nhu, anh đang nghiêm túc nghe theo lời em, chăm sóc họ.

Chú dì vẫn khoẻ, họ rất nhớ em.

Anh cũng thế.

36

Thấy pháo hoa rồi, Nhu Nhu.

Năm mới đến rồi.

Chúc mừng năm mới.

37

Vương mập đưa vợ đến gặp anh.

Duyệt Duyệt đã rất cao rồi, cô bé cột tóc đuôi ngựa, gọi anh là chú đẹp trai.

Vương mập không cam tâm, hỏi giữa anh và cậu ta ai đẹp trai hơn.

Duyệt Duyệt mỉm cười rồi chỉ vào anh.

Đã lâu rồi anh mới cười.

Sau khi họ rời đi, anh đã ngồi trên ban công rất lâu.

38

Mùa thu đến rồi.

Như thường lệ, anh mua hạt dẻ và khoai lang nướng mà em thích.

Gió mùa thu rất mát mẻ.

39

Nhu Nhu, năm nay xảy ra rất nhiều chuyện.

Chú dì đều lần lượt qua đời.

Bây giờ thực sự chỉ còn mình anh.

Mùa đông năm nay thật dài.

40

Hôm nay anh đã tự làm sủi cảo.

Hiếm khi cảm thấy nhẹ lòng, anh đã gói hai vị.

Nhưng ăn vào lại cảm thấy hương vị giống hệt nhau.

41

Nhu Nhu.

Mùa đông càng ngày càng lạnh.

Khẩu vị của anh cũng càng ngày càng tệ.

Một mình tồn tại trong suốt khoảng thời gian dài, anh hơi mệt rồi.

Hoàng hôn hôm nay thật đẹp.

Anh ngả người trên chiếc ghế trong công viên, suy nghĩ thẫn thờ.

Nếu có em ở bên cạnh anh thì tốt biết bao.

42

Nhu Nhu.

Anh nói anh không thể chịu đựng được nữa.

Em có trách anh không?

Không trách sao?

Vậy tốt rồi.

Mùa đông năm nay lạnh quá.

Hoa cũng héo rồi.

43

Nhu Nhu.

Anh đã mơ một giấc mơ dài.

Trong mơ, em cầm ly trà sữa đứng bên kia đường vẫy tay với anh.

“Quan Kỳ.”

“Anh chậm quá.”

“Em đợi anh lâu lắm rồi á!"
Đời Này Kiếp Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đời Này Kiếp Này Truyện Đời Này Kiếp Này Story Chương 6
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...