Độc Sủng

Chương 2

203@-
Mùng hai tháng Hai, thời tiết ấm dần, gió xuân ấm áp, cánh hoa nhẹ bay phất phơ như sương như tuyết rơi đầy mặt đất.

Thư Quân đến đảo giữa hồ Yến Tước từ sớm, gặp được vị hôn phu đã lâu không thấy.

“Không phải Thế tử nói phải đi cùng bệ hạ à? Sao lại rảnh rỗi tới tìm ta?”

Nam tử trước mặt mặc cẩm y, ngửa người dựa nghiêng trên ghế bành, chịu đựng cơn đau ở nơi nào đó không thể nói, khuôn mặt lộ ra vài phần trắng bệch của người bệnh. Hắn ta hơi nhấc mí mắt mỏng lên, bình tĩnh nhìn Thư Quân một lát, chậm rãi lộ ra một nụ cười khổ.

“Ngày ấy nàng đến thăm ta, ta không tiện gặp. Hôm nay ta tìm nàng trước, là muốn nói với nàng, ta vẫn khoẻ, nàng đừng lo lắng...”

Hôm nay Bùi Giang Thành cũng không muốn đến, nhưng hắn ta không thể không đến. Mấy ngày qua có rất nhiều bạn bè tới phủ tìm, bị hắn ta lấy lý do bệnh phong hàn đuổi về hết. Sau đó không biết làm sao lại kinh động đến Thái Thượng Hoàng, Thái Thượng Hoàng cho sai cung nhân đến hỏi, nếu còn không xuất hiện thì sẽ giấu không được nữa.

Cho dù có ra sao, cũng không thể để người khác biết hắn ta bị thương ở chỗ kia.

Trong tay hắn ta đang chơi đùa một chuỗi hạt châu mã não, trên môi nở nụ cười ôn hòa, thậm chí giọng điệu còn tiện thể mang theo vài phần dỗ dành.

“Mọi chuyện nàng đều quan tâm đến ta. Ta cũng không thể phụ ý tốt của nàng mà, phải không?”

Thư Quân nghe được lời này, bất giác trào lên một sự ghê tởm, ánh mắt trầm xuống nói: “Ngươi không có việc gì thì tốt....”

Bùi Giang Thành lại sai người hầu chuẩn bị một ly sữa dê đẩy đến trước mặt nàng, dịu dàng nói: “Hôm nay nàng dự tiệc, chắc chắn thức dậy sớm, cũng không biết có ăn no chưa. Ta lo cho nàng, cố ý mang tới cho nàng một ly sữa dê, nhân lúc còn ấm mau uống đi.”

Giọng nói hắn ta cực kỳ ấm áp, dịu dàng trong trẻo, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ gầy gò lạnh lẽo kia.

Tình ý miên man trước sau như một, thật sự là không nhìn ra một chút manh mối nào.

Đáy mắt Thư Quân trào lên hơi ẩm, đôi mắt hạnh trắng đen rõ ràng ngơ ngác nhìn Bùi Giang Thành. Hắn ta như vậy thật sự làm người ta khó có thể tưởng tượng hắn phản bội nàng. Sao có thể vừa bậy bạ cùng đường tỷ lại vừa dạt dào tình ý đối với nàng?

Thư Quân đưa sữa dê lên miệng uống một ngụm nhỏ.

Bùi Giang Thành nhìn vị hôn thê dịu dàng ngoan ngoãn, nhìn hàng chân mày và lông mi đang rũ xuống kia chớp một cái, lặng lẽ thở dài.

Hôm nay dường như vị hôn thê không cố ý ăn mặc, chỉ mặc một áo khoác ngoài màu vàng nghệ nửa cũ nửa mới, cùng một cái váy màu vàng nhạt điểm xuyết hoa quế, bên hông thắt dây lưng hoa, dưới nữa thì đeo một khối trang sức ngọc bích.

Ánh sáng vàng nhỏ vụn chảy xuôi theo làn váy, đôi mắt sáng như minh châu không chớp, da trắng mắt hạnh, má đào môi đỏ, ngay cả vẻ mặt hờn dỗi kia cũng hiện ra vài phần sắc đẹp khuynh thành.

Đẹp thì đẹp đó, nhưng mà không thú vị chút nào.

Không cho hắn ta hôn, không cho hắn ta chạm vào.


Gương mặt này nếu đặt ở trên người Thư Chi thì thật hoàn mỹ.

Ở chỗ Thư Quân không nhìn thấy, Bùi Giang Thành lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Đợi Thư Quân uống xong, Bùi Giang Thành trưng ra vẻ mặt ấm áp tươi cười, đưa tới một cái khăn trắng, rồi tìm một tư thế dựa thoải mái, sự tuỳ ý tràn ra giữa hàng mày.

“Quân Quân, hôm nay ta phải theo hầu vua, sợ là không đi cùng nàng được. Bệ hạ rất chú trọng quy củ, nàng tuyệt đối đừng chạy loạn ở trong vườn. Nếu xảy ra chuyện ta cũng không thể nào cứu được nàng.”

Thư Quân nắm khăn trắng tuyết ngơ ngác gật đầu: “Ta hiểu rồi...”

Đương kim Thánh Thượng văn võ song toàn, hùng tài vĩ lược. Nhân lúc tuổi tác Thái Thượng Hoàng vẫn khỏe mạnh trấn giữ trung tâm, hắn ngự giá thân chinh, dẫn mấy vạn hùng binh đánh đuổi kỵ binh Mông Cổ tiến sâu vào Mạc Bắc, chấn hưng con đường tơ lụa. Nghe nói suốt ba năm, bệ hạ tuần tra biên quan, canh giữ biên phòng giống như cái thùng sắt, mãi đến mấy năm trước mới hồi kinh.

Dù Thư Quân chưa gặp qua thiên nhan, nhưng cũng nghe nói về vị đế vương trẻ tuổi sát phạt quyết đoán, cực kỳ khí phách này.

“Thế tử yên tâm, lát nữa ta sẽ đi tìm bạn của ta, đợi ở Trích Tinh Lâu, không đi đâu cả.”

Sợ các quý nữ không tham gia yến tiệc sẽ thấy nhàm chán, Hoàng Thành Tư tổ chức ca múa đàn hát ở Trích Tinh Lâu để giúp các cô nương giải sầu.

Bùi Giang Thành hài lòng, lúc gần đi thuận tay muốn xoa gò má Thư Quân, bị Thư Quân xấu hổ và tức giận né tránh. Bùi Giang Thành thất vọng lắc đầu, chậm rãi rời đi.

Thư Quân nhìn bóng dáng phóng khoáng của hắn ta, lộ ra vài phần ngơ ngẩn. Nàng rất muốn lừa mình dối người, chuyện xảy ra ngày đó chỉ là hiểu lầm, đáng tiếc không được. Nàng dằn chua xót trong lòng xuống, Thư Quân cắn răng dặn dò Thược Dược.

“Em lặng lẽ theo sau, xem lát nữa Thế tử và nhị tỷ có gặp nhau không.”

Hôm qua Thư Quân đã bàn trước kế hoạch với Thược Dược. Thược Dược chuẩn bị sẵn sàng, nàng ấy đi đến sau bình phong thay đổi áo khoác ngoài, cải trang giả dạng rồi đi theo hướng của Thế tử Hoài Dương vương..

Hôm nay là tiệc ngắm hoa hoàng gia, mỗi phủ đều được quy định số người, một quý nữ chỉ cho phép mang theo một nha hoàn, bên cạnh Thư Quân chỉ có Thược Dược. Đương nhiên không đủ người, nàng bèn đi vào lầu hai tìm bạn thân là tiểu thư Vương Ấu Quân của Đông Duyên Hầu phủ.

Vương Ấu Quân tính tình hoạt bát, ngây thơ hồn nhiên, từ trước đến nay rất hợp với Thư Quân. Nàng ấy nhiệt tình tiếp đón Thư Quân ngồi ở nhã gian, lại thấy chân mày Thư Quân nhíu lại, mới nói: “Có chuyện gì rầu rĩ không vui à?”

Thư Quân vẫn chưa nói rõ, chỉ năn nỉ nàng ấy: “Tỷ tỷ tốt, cho ta mượn người của tỷ một chút.”

Vương Ấu Quân không nói hai lời, đưa nha hoàn tâm phúc tới. Thư Quân lại dặn dò nha hoàn đi tiếp ứng Thược Dược, trong lòng mang tâm sự nặng nề cùng Vương Ấu Quân nghe khúc, Vương Ấu Quân lại nói với nàng chuyện tiệc ngắm hoa hôm nay.

“Quân Quân, hôm nay chúng ta sẽ được xem kịch hay đó...”

Thư Quân lơ đãng hỏi: “Kịch hay gì?”

Vương Ấu Quân hứng thú bừng bừng nói: “Hôm nay trên danh nghĩa là tiệc ngắm hoa, thật ra là tiệc tuyển phi đó. Một khoảng thời gian trước, Hoàng đế cữu cữu mới hồi kinh, đến nay hậu cung không có một bóng người, nhưng lại khiến ông ngoại và triều thần buồn đến phát sầu. Trong kinh không ít người nhìn chằm chằm vị trí Hoàng Hậu, đợi chút, ta đếm cho muội nghe nha...”



Thư Quân phối hợp gật đầu với nàng ấy, nhưng không nghe lọt được chữ nào. Ngồi khoảng gần một buổi sáng, không thấy động tĩnh gì bên phía Thược Dược, giữa chừng chỉ có nha hoàn của Vương Ấu Quân trở về một chuyến, nói cho nàng biết cả buổi sáng Thế tử Hoài Dương Vương đều ở Thanh Hòa Điện nói chuyện với Thánh thượng. Thư Quân nhấp một ngụm trà, trái tim thoáng buông lỏng.

Đến giờ Mùi buổi chiều, nha hoàn đi rồi quay lại, đôi mắt trợn to như chuông đồng, bịch một tiếng quỳ gối trước mặt Thư Quân và Vương Ấu Quân, ấp úng nói: “Thư cô nương, Thược Dược bảo nô tỳ về báo, nói là Thế tử gia và Thư nhị cô nương lén gặp nhau ở tòa nhà phía tây Thanh Hòa Điện...”

Lời này vừa ra, Vương Ấu Quân bị dọa giật nảy mình. Nàng ấy giật mình nhìn Thư Quân, lại thấy Thư Quân không hề có vẻ khiếp sợ, chỉ là sức lực cả người nàng như bị rút cạn, ngơ ngẩn ngã trên giường La Hán.

Vương Ấu Quân tức giận đến mức đập bàn đứng dậy, túm lấy áo Thư Quân: “Đi, chúng ta đi bắt gian, đòi lại công bằng cho muội.”

Thư Quân cứng người một lúc, sau đó khôi phục bình tĩnh: “Không cần, việc này quá xấu hổ, đừng làm bẩn mắt tỷ. Ta sẽ trở lại nhanh thôi.”

Nàng nắm ngọc bội trong lòng bàn tay, đi theo nha hoàn, bước nhanh về hướng tòa nhà.

Có lẽ là vì đã kìm nén chuyện này trong lòng quá lâu, hiện giờ mọi chuyện đã định, Thư Quân bình tĩnh hơn so với tưởng tượng. Nàng không cần thiết tức giận vì một tên bạc tình, càng không cần để ý đến hắn ta. Không đáng!

Chẳng qua đợi đến lúc đến nơi, nhìn thấy đôi nam nữ bên trong qua khe cửa, lửa giận của nàng lập tức bùng lên từ giữa hàng chân mày.

Hắn ta không có thời gian đi cùng nàng, lại có thể lén lút gặp gỡ đường tỷ ở chỗ này. Cái miệng đã từng dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nàng kia, giờ phút này lại nhẹ nhàng ngậm lấy môi đường tỷ, dây thắt lưng của đường tỷ lỏng lẻo, áo váy trước ngực bị cọ qua xát lại, lộ ra một khoảng tuyết trắng đẫ.y đà.

Mà bàn tay to rộng kia của vị hôn phu, gấp không chờ nổi mà phủ lên trên.

Đủ rồi!

Thư Quân ghê tởm buồn nôn, nàng bất thình lình đẩy cửa ra.

Một tiếng động lớn vang lên, doạ cho đôi uyên ương bên trong giật nảy mình. Đương nhiên Thư Chi đã đoán được sẽ bị người ta phát hiện, chẳng qua không ngờ người tới nhanh nhất lại là Thư Quân. Đáy mắt nàng ta hiện lên chút kinh ngạc nhưng nàng ta không có một chút áy náy hổ thẹn nào, chỉ làm bộ làm tịch ra vẻ uất ức mà kéo lại váy áo dựa vào người Thế tử Hoài Dương Vương, ngượng ngùng vặn vẹo thân mình lại ở trong lòng ngực hắn ta, nức nở khóc thút thít.

“Quân Quân, muội hiểu lầm rồi, là Thế tử say rượu nhận sai người...”

Thư Quân không hề liếc nhìn nàng ta một cái, con ngươi trong trẻo sâu thẳm nhìn về phía Thế tử Hoài Dương Vương. Vốn tưởng rằng vị hôn phu này nhiều ít gì cũng có vài phần hổ thẹn, không ngờ hắn ta chỉ là hơi sửng sốt, thần thái rất nhanh đã khôi phục như bình thường, mà lại ôm chặt Thư Chi, cà lơ phất phơ nói:

“Quân Quân à, nếu nàng đã thấy, ta cũng không gạt nàng nữa. Lúc trước phụ vương quyết định là nàng, ta vốn không vui, chẳng qua thấy nàng ngoan ngoãn dịu dàng, không đành lòng tổn thương nàng, cho nên mới diễn cùng nàng lâu như vậy…”

Thư Quân suýt nữa tức đến bệnh. Diễn kịch á, cùng nhau qua lại một năm này, thế nhưng lại chỉ dùng hai chữ diễn kịch mà tổng kết.

“Thật ra ta cũng không sợ bị nàng phát hiện, hoặc nên nói, ta vẫn luôn đang đợi nàng phát hiện… Nhưng sao nàng lại ngốc như vậy? Lẽ ra nên phát hiện từ sớm mới phải.”

Cách nói chuyện như lẽ đương nhiên này, bản lĩnh trả đũa này không hề khác Hoài Dương Vương phi một chút nào.

Theo những lời này của Thế tử Hoài Dương Vương, Thư Chi cũng khiêu khích nhìn Thư Quân, đáy mắt vô cùng đắc ý.


Thư Quân nhắm mắt, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bốc hoả. Thì ra là thế! Bùi Giang Thành là Thế tử phủ Hoài Dương Vương, thân phận hiển hách, từ đầu đến cuối vốn dĩ không để nàng vào mắt, mà phụ thân Thư Chi lại là quan to tam phẩm đương triều, mặc dù chỉ là tam phẩm trong Thái Thường Tự Khanh bình thường, nhưng để chèn ép con gái của một lục phẩm Tư Nghiệp, cũng dư dả rồi.

Bọn họ căn bản không thèm để ý đến nàng.

Thấp cổ bé họng, nói nhiều cũng chẳng ích gì.

Thư Quân giận đến mức bật cười, hít một hơi thật sâu. Nàng buộc bản thân bình tĩnh lại, đoan trang đi đến trước mặt Thế tử Hoài Dương Vương, ném khối ngọc bội mà nàng đã đeo vào ngực hắn ta.

“Trả lại cho ngươi!”

Thư Quân không cam lòng rời đi như vậy, đột nhiên nhớ tới một chuyện. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào chỗ kia trên quần Thế tử Hoài Dương Vương.

“Thế tử nói đúng, ta cũng diễn kịch đủ rồi, đâu có ai bằng lòng muốn một nam nhân nửa tàn phế chứ.” Giọng nàng trong veo, thay đi điệu bộ hờn dỗi thường ngày, lộ ra vài phần như trút được gánh nặng: “Đường tỷ nguyện ý nhận gánh nặng này, ta vô cùng cảm kích. Hai người các ngươi thật xứng đôi đó.”

Nàng chớp chớp đôi mắt sáng ngời, giọng nói đầy kiêu ngạo: “Còn ta! Cho dù là một đứa ngốc, cũng không cần một Thế tử vô dụng như ngươi!”

Từng câu từng chữ của Thư Quân giống như kim châm, chọc thủng phổi Thế tử Hoài Dương vương.

Thư Chi nghe xong lời này, có loại dự cảm không tốt. Nàng ta nghi ngờ nhìn về phía Thế tử Hoài Dương Vương.

Khuôn mặt tuấn tú của Thế tử Hoài Dương Vương căng cứng đến đỏ bừng, biểu cảm của hắn ta kinh hãi, giương nanh múa vuốt đứng dậy: “Tiểu tiện nhân này, ngươi nói bậy gì đó...”

Thư Quân bĩu môi, lộ ra dáng vẻ “Trong lòng ngươi biết rõ mà”.

Đúng vào lúc này, bên ngoài tòa nhà vang lên âm thanh ong ong ồn ào, dường như có người tiến lại đây. Cửa lớn mở rộng, một khoảng ánh sáng lớn ùa vào, trước những ánh mắt khiếp sợ, Thư Quân đỏ mắt cương quyết nói:

“Bùi Giang Thành, chúng ta huỷ hôn thôi.”

*

Thư Quân chạy một mạch ra khỏi tòa nhà, một luồng hơi nóng xông vào mũi. Hoá ra hồ Yến Tước có mạch nước ngầm, nước trong hồ ấm áp hơn bên ngoài, những cành non trong vườn vừa mới nhú, nơi đây tràn ngập ý xuân, hương thơm dễ chịu. Nàng nhìn trời cao tươi đẹp, hít một hơi thật sâu, giống như muốn trút ra hết những đen đủi đi, chỉ cảm thấy một năm qua giống như nằm mơ. Ngừng một lát, nàng quay đầu nhìn quanh một vòng, chỉ thấy nha hoàn Vương gia, lại không thấy Thược Dược.

“Thược Dược đâu?”

Nha hoàn Vương gia trả lời: “Thược Dược làm theo lời ngài căn dặn, luôn theo dõi nô tỳ của Thư nhị cô nương. Đứa nô tỳ này gian xảo, chắc là tạm thời Thược Dược tỷ tỷ không làm gì được nàng ta.”

Thư Quân gật đầu, chuyện xảy ra ngày hôm nay đương nhiên là do Thư Chi bày ra. Thư Chi làm việc phải có dấu vết, mà điểm đột phá có lẽ nằm trên người nô tỳ kia. Nàng không thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cho nên dặn dò Thược Dược đi bắt người. Thư Quân suy nghĩ một lát: “Ngươi đi hỗ trợ, nếu bắt được người thì mang luôn ra cửa, nơi đó có ma ma tiếp ứng.”

Thái Thượng Hoàng có ý định tuyển phi cho bệ hạ, cả nhà đều xem trọng việc này. Tuy chỉ cho phép cô nương và thiếu gia vào trong vườn, nhưng các phu nhân đương gia lại đều ở bên ngoài quán trà chờ tin tức. Người dẫn đầu Thư gia hôm nay chính là nhị phu nhân nắm tay hòm chìa khóa trong nhà. Tô thị không yên tâm nữ nhi, cũng sai bà tử tâm phúc bên cạnh là Đơn ma ma tới nghe sai khiến.

Thư Quân đã nói trước với Đơn ma ma, Đơn ma ma chín chắn cay nghiệt, đương nhiên biết nên làm như thế nào.

Nha hoàn Vương gia chỉ ước gì được đi trừng phạt tiện tì, vô cùng vui vẻ rời đi.

Thư Quân một mình một người, buồn bã mất mát trở về Trích Tinh Lâu.

Tới Trích Tinh Lâu rồi nàng mới biết được, mọi việc đã truyền đi.

Nói ra thì đường tỷ cũng coi như có thủ đoạn, nàng ta dặn dò nô tỳ âm thầm thu mua người hầu bên cạnh Thế tử Hoài Dương Vương, đưa tin tức đến cho Hoài Dương Vương phi. Vương phi lập tức phong tỏa tòa nhà, tránh làm hỏng thanh danh nhi tử. Nhi tử thẳng thắn thừa nhận mọi việc, đối phương lại là tiểu nữ nhi của Thái Thường Tự Khanh, đã kinh động đến Thái Thượng Hoàng. Hoài Dương Vương phi nghĩ việc đã đến nước này, đành phải thuận nước đẩy thuyền.

Hoài Dương Vương lại không chịu, sao ông nhìn mặt phụ thân Thư Quân đây?

Ông giận không thể trút, trước mặt Thái Thượng Hoàng đánh nhi tử một trận.

Thế tử Hoài Dương Vương chỉ nói mình uống say, đã cùng Thư Chi có quan hệ xá.c thịt, không thể không cưới. Cuối cùng Thái Thượng Hoàng lên tiếng giảng hòa, làm chủ gả Thư Chi cho Bùi Giang Thành, rồi lại hứa sẽ định cho Thư Quân một mối hôn sự tốt. Hoài Dương Vương sững sờ tại chỗ, nhưng cũng không thể không đồng ý.

Sự việc cứ qua loa như vậy mà xong, ước chừng là cuối giờ Thân buổi chiều, tín vật của Thư Quân cũng được Hoài Dương Vương phi gửi tới.

Vương Ấu Quân nghe xong đầu đuôi, đỡ Thư Quân đang ảm đạm ngồi xuống.

“Quân Quân, có câu nói là ‘Tái ông mất ngựa nào biết hoạ phúc’, muội cũng không cần hôn sự này đến thế đâu. Đến đây, tỷ tỷ ta uống rượu giải buồn với muội, chúng ta không say không về.”

Thư Quân nhớ tới một năm này tuy là vinh hoa vô hạn, nhưng lại quá mệt mỏi, cẩn thận lấy lòng đối phương chung quy không phải con đường lâu dài. Hiện giờ hôn sự thất bại, gông xiềng trên người nàng cũng dỡ xuống theo, không khỏi cười nhẹ nhàng, nâng chén rượu.

“Được, thoát khỏi tên tiểu nhân phụ bạc này, đương nhiên phải uống cạn một chén lớn.”

Có Vương Ấu Quân mở đường, nỗi phiền muộn trong lòng bất giác tan đi một chút, hai vị cô nương ngây thơ, ngươi một câu ta một câu, ăn uống linh đình, chè chén say sưa, uống từ mặt trời mới nghiêng nghiêng uống đến tận lúc trời tối.

Khi chiều hôm buông xuống, ánh đèn rực rỡ thắp lên, nha hoàn vẫn còn chưa về, chủ tử lại uống say, Vương Ấu Quân say khướt lôi kéo Thư Quân đi vào tầng gác mái Trích Tinh Lâu ngắm đèn. Bên ngoài gác mái đầy sao trời, ngọn đèn dầu như dải lụa rực rỡ chạy dài không dứt.

Nửa đường, Vương Ấu Quân nghiêng ngả lảo đảo đi tìm phòng nghỉ, chỉ để lại Thư Quân ở gác mái một mình.

Thư Quân bị hơi men bốc lên, cả người khô nóng, khuôn mặt nhỏ xinh xắn đỏ bừng. Nàng mơ màng bò đến chỗ ngồi trên lan can, thân hình mảnh mai tinh tế mờ ảo, ẩn trong bóng đêm.

______________

Tác giả có lời muốn nói:

Thư Quân: Ta đang đợi gió cũng chờ chàng, mau tới đây.

Hoàng đế:...
Độc Sủng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Độc Sủng Truyện Độc Sủng Story Chương 2
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...