Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy
1.
Năm 12 tuổi Trình Bạc Hàn đổi tên họ gia nhập nhà họ Trình. Trình Bỉnh Chúc rất xem trọng sự kiện này, bày tiệc mười mấy bàn tại nhà để kỉ niệm.
Rất đông người tham dự mang theo những món quà chọn lựa kĩ lưỡng, nói những lời chúc mừng tốt lành, chủ khách chung vui.
Thiếu niên 12 tuổi đã bắt đầu trổ mã, vóc dáng gầy gò song rất cao, mặc bộ vest may riêng, thắt cà vạt, hiếm khi cười. Sẽ luôn có người đến bắt chuyện với cậu, trò chuyện khách sáo như giữa người lớn với nhau. Cậu thấy phiền phức, nhưng khi đó cũng đã che giấu kín kẽ lắm rồi.
Một phụ nữ bước tới gần chào hỏi cậu. Trình Bạc Hàn đã quên mất gương mặt người phụ nữ ấy, chỉ nhớ nụ cười của cô cực kì dịu dàng, giọng nói chuyện cũng không hề lấp ló ý đồ hóng hớt ẩn sâu hay loáng thoáng thương hại gì cả.
Người phụ nữ dúi một bé con trắng muốt vào tay cậu, bảo đây là con trai cô.
“Vừa nãy bé Nhạc cứ ì xèo đòi cháu bế, cháu chơi với em trai một lúc có được không?” Ánh mắt người phụ nữ có vẻ mong mỏi khẩn thiết, sợ cậu từ chối nên giải thích thêm, “Không biết thằng bé làm sao mà hôm nay ra khỏi nhà thôi đã khóc quấy liên tục, cũng chẳng chịu ăn mấy miếng nữa. Lúc nãy trông thấy cháu ở đằng xa kia là đòi chạy sang.”
Hình như để kiểm chứng lời mẹ mình nói, bé con duỗi tay ra ôm lấy cổ Trình Bạc Hàn vô cùng đúng lúc, bi bô gọi một tiếng “Anh” đầy non nớt.
Bé trai 2 tuổi vẫn còn đang mặc bỉm, phần dưới chiếc áo khoác ngoài thùng thình phồng lên một cục tròn vo. Trình Bạc Hàn bế bé, nghe thấy bé nói lè nhè dính chữ: “Anh ơi… da ngoài chơi.”
Trong vườn hoa có chiếc giỏ xích đu, Trình Bạc Hàn bế bé con sang đó, ngồi lên trước rồi đặt bé con vào cạnh mình.
Em bé nằm sấp trên chân Trình Bạc Hàn ngửa đầu, duỗi cái tay mũm mĩm ra túm lấy chiếc cà vạt màu đen trước ngực cậu.
“Làm gì đấy!” Trình Bạc Hàn giữ tay bé con lại, giọng có phần mất kiên nhẫn.
Bé con ngớ ra, phân biệt được biểu cảm trên gương mặt Trình Bạc Hàn là biểu cảm không vui bèn méo xệch miệng, viền mắt đỏ hoe.
Trình Bạc Hàn phát hiện mình không thể nghiêm mặt nói chuyện được nữa, đành tháo cà vạt ra nhét vào tay em bé.
Em bé chùi nước mắt, nín khóc cười toe.
Bé con chơi với chiếc cà vạt nghiêm túc vô cùng, ngoan ngoãn không khóc không quấy. Mắt bé vừa sáng vừa tròn, môi đầy đặn, chơi một lát lại cười với Trình Bạc Hàn, hai cái tay nhỏ xinh mập mạp sờ lên mặt Trình Bạc Hàn.
Trình Bạc Hàn kệ cho bé sờ. Bé con thấy chưa đủ, bỗng nhiên nhét cả tay vào miệng cậu.
Trình Bạc Hàn phải nhả tay em bé ra, nghiêm túc nói lý với bé: “Chưa rửa tay, không được thò vào miệng.”
Bé con bật cười khanh khách, lại cho tay vào miệng mình tiếp. Trình Bạc Hàn lấy tay bé ra ngay: “Thò vào miệng mình cũng không được nốt.”
Một lúc sau Trình Bạc Hàn hỏi bé: “Bé tên là gì?”
“Nhạc Chuy.” Bé con đáp.
“Anh ơi,” Bé con nhíu mày lại, ưỡn ẹo chỉ vào quần mình, “Nóng ghê.”
Trình Bạc Hàn sờ thử lớp quần, chưa đi tè, nhưng trời nắng nóng thế này mặc bỉm chắc chắn sẽ khó chịu. Cậu không nghĩ nhiều, xé hai bên chiếc bỉm em bé, lấy ra vứt vào thùng rác cạnh đó.
Nhạc Chuy lập tức thấy người mình nhẹ tênh như cánh én, bé vịn vào cánh tay Trình Bạc Hàn đứng dậy, nhấc cái chân ngắn cũn cỡn trèo lên người Trình Bạc Hàn.
Chiếc ghế mây đung đưa, Trình Bạc Hàn sợ em bé bị ngã phải ôm bé chặt hơn.
Chơi với Nhạc Chuy được tầm nửa tiếng, Trình Bạc Hàn bế bé quay vào sảnh tiệc. Quả nhiên vừa đi tới cửa đã bắt gặp mẹ em bé đang đứng ngó ra phía này.
Nhìn thấy cả hai bước sang người phụ nữ bèn mừng rỡ tiến lên đón, đầu tiên là cảm ơn Trình Bạc Hàn đã trông con giúp, sau đó cô duỗi tay định bế bé về.
Nhạc Chuy ôm lấy cổ Trình Bạc Hàn, không muốn cho mẹ bế: “…Chơi với anh cơ.”
Mẹ bé cũng bật cười, nhéo má em bé: “Thích anh vậy cơ à!”
“Cô ơi,” Trình Bạc Hàn xốc Nhạc Chuy lên cho vững, “cháu chơi với em thêm lúc nữa vậy ạ.”
“Được thôi, thế để cô chụp cho hai đứa cái ảnh nhé.”
Nhạc Chuy biết là chuẩn bị chụp ảnh bèn ôm chặt cánh tay quanh cổ Trình Bạc Hàn, quay sang nhìn ống kính, nở nụ cười toe toét.
Vốn dĩ Trình Bạc Hàn cũng đang cười, nhưng rồi cậu đột nhiên biến sắc chỉ trong tích tắc. Hai tay cậu vẫn đang ôm dở em bé trong lòng, lúc này cậu vội cúi đầu xuống chạm mắt với bé bằng ánh nhìn thảng thốt.
Mẹ Nhạc Chuy phản ứng cực nhanh, rảo bước tới gần: “Ui chà, có phải đi tè không, bé ơi ——” Vừa nói cô vừa sờ thử quần bé con, chợt ngạc nhiên, “Bỉm đâu mất rồi?”
Bãi tè siêu to, cũng không biết Nhạc Chuy phải nhịn bao lâu rồi nữa, tóm lại bộ sơ mi quần dài của Trình Bạc Hàn không thể mặc tiếp.
Trình Bạc Hàn phải đi thay quần áo, lúc quay ra thì bữa tiệc đã dần trôi về cuối.
Cậu vòng hai vòng xung quanh vẫn không thấy Nhạc Chuy đâu. Quản gia hỏi thăm cậu tìm ai thế, cậu khựng lại giây lát rồi đáp: “Không có gì.”
Về sau rất nhiều năm nữa trôi qua, Trình Bạc Hàn mới biết hóa ra bé con bảo mình tên Nhạc Chuy ấy chính là Nhạc Tri.
2.
Từ khi ở lại trường giảng dạy, Văn Nhạc Tri đã từ học giả trẻ trung biến thành học giả già dặn, ngày càng chững chạc sâu sắc thêm.
Công việc của cậu không hề bận rộn, có đầy thời gian rảnh, để hòa nhịp với cậu thì cuối tuần trừ phi có việc lớn bằng trời không thì Trình Bạc Hàn cũng tuyệt đối không đi làm. Song mấy năm nay con thuyền khổng lồ là Thông Đạt vận hành rất ổn định, chẳng lo có việc lớn bằng trời cần bận tâm.
Vậy là mỗi cuối tuần đôi chồng chồng đều ở nhà làm biếng.
Trước kia thỉnh thoảng Hà Yến sẽ ghé sang, về sau không ghé nữa. Có bạn học hỏi thăm, liệu có phải Trình Bạc Hàn vẫn ngứa mắt trước việc người khác xuất hiện bên cạnh Văn Nhạc Tri không, thấy Hà Yến không đáp thì râm ran cảm khái một câu bằng giọng thấu suốt tình ái: “Hôn nhân mà không có tự do thì khác gì ngồi tù đâu cơ chứ. Nhạc Tri mặt nào cũng tốt, mỗi tội gặp phải nửa kia cuồng kiểm soát, mấy năm nay chắc phải bức bối lắm!”
Văn Nhạc Tri có bức bối hay không Hà Yến không rõ, cậu ta chỉ biết mình không chịu đến nhà Văn Nhạc Tri chơi nữa là bởi thực sự không tài nào chịu nổi.
Biết tả sao nhỉ, hai người này ở chung với nhau, cậu ta thấy họ cũng chẳng trò chuyện gì mấy, ai làm việc nấy ấy mà, song hễ có kẻ khác tới gần là cảm giác giữa cả hai lại biến chất ngay.
Cơ thể cách xa đến mấy thì bầu không khí vẫn gắn kết rất chặt chẽ.
Đến oxy cũng chẳng chen vào nổi.
—— Trình Bạc Hàn cực lịch sự, Văn Nhạc Tri vẫn thân thiết, nhưng Hà Yến cứ thấy mình thừa thãi thế thôi.
À đúng rồi, phòng khách nhà họ còn treo một bức ảnh ở mặt tường đối diện thẳng lối cửa ra vào.
Nhìn cái nhận ra ngay thiếu niên trong ảnh là Trình Bạc Hàn, còn trẻ măng mà đã thích sậm mặt, ngũ quan lạnh nhạt đến đáng sợ, cứ như kiểu ai nợ của cậu nhóc này 2 triệu tệ không bằng. Song thiếu niên cao ngạo thế lại đang bế một em bé non nớt cười khanh khách bò sấp trong lòng.
Hà Yến mới tò mò liếc thử qua Trình Bạc Hàn đã lập tức có mặt, giới thiệu gốc gác bức ảnh cho cậu ta bằng tinh thần giải đáp đầy hăng hái – hai người tình cờ phát hiện ra nó khi đang sắp xếp lại phòng mẹ Nhạc Tri, nhờ thế mới biết hóa ra đôi bên đã dây dưa sâu xa từ rất lâu về trước.
Nghe xong Hà Yến muốn cười lắm mà không dám cười, còn phải tán dương trái lòng một phen: “Hai người có duyên thật chứ, hóa ra từ hồi nhỏ tí thế đã quen nhau rồi.”
Trình Bạc Hàn nghe được câu mình muốn nghe bèn cho Hà Yến vào nhà, đưa mắt tiễn cậu ta bước về phía thư phòng Văn Nhạc Tri, sau đó tiếp tục đi làm việc của mình.
Về sau Hà Yến lại đến, cũng không thể cứ bổn cũ soạn lại mãi được, đành đổi sang dạng “Hồi bé Nhạc Tri đáng yêu thật đấy” hoặc “Từ nhỏ sếp Trình anh đã phong thái ngời ngời nhỉ”. Nếu Trình Bạc Hàn chưa hài lòng thì cậu ta vẫn phải tiếp tục vắt óc lựa lời.
Mãi đến một buổi cậu không biết nói gì nữa, buộc phải nhắm mắt bịa đại: “Quả nhiên duyên phận hai người đúng là số mệnh sắp đặt, từ hồi đó Nhạc Tri đã thích mỗi anh, anh cũng chỉ thích mỗi cậu ấy. Hai người đến với nhau là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu thôi, đến ông trời cũng chẳng chia tách nổi đôi ta!”
Hôm ấy thái độ của Trình Bạc Hàn dễ gần hiếm thấy, buổi trưa còn gọi đồ Nhật đắt tiền giao tới tận nhà, thậm chí trong bữa còn mời Hà Yến một chén rượu, bảo Hà Yến là bạn thân cả đời của chồng chồng nhà họ vân vân và mây mây.
Từ lần đó trở đi, Hà Yến vừa mới vinh dự nâng cấp thành “bạn thân” không ghé nhà hai người họ nữa.
Thì… cạn lời nghĩa đen luôn rồi.
Hết toàn bộ truyện
————
Làm chơi chơi vậy mà cũng đã xong ‘trilogy’ (haha) của DLBL rùi. Đọc truyện của chị tác giả luôn rất dễ chịu, cảm ơn chị đã xoa dịu trauma motif ép yêu cho mình hì hì. Hi vọng mọi người đã có chút xíu niềm vui trong lúc đọc truyện ạ
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy
10.0/10 từ 17 lượt.
