Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi


Sáng 30 Tết A Uy lái xe sang, lúc dì giúp việc dẫn gã vào thì gã đang khệ nệ tay xách nách mang các loại hộp túi quà cáp.


Hai người dỡ đồ ở phòng khách, mở ra toàn là quần áo mới gồm các mẫu phiên bản giới hạn của mấy hãng Văn Nhạc Tri thường mặc, có cả đôi giày làm thủ công nữa. Hoodie, áo khoác, áo len, áo sơ mi thậm chí đến cả đồ lót cũng thống nhất màu đỏ.


“Sếp Trình bảo năm nay là năm tuổi của cậu, chịu khó mặc đồ đỏ mới tốt.” A Uy vừa nói vừa bóc một đôi giày đỏ, giơ ra cho Văn Nhạc Tri xem.


Giày thể thao làm thủ công toàn bộ, trên có họa tiết thêu hình bướm theo kĩ thuật truyền thống, vừa cổ điển vừa thời thượng, trông thôi đã biết là tác phẩm của nghệ nhân nổi tiếng.


Văn Nhạc Tri trông cũng thoáng cảm thán, cậu nhận lấy ướm thử vào chân, đôi giày tôn lên phần mắt cá trắng nõn xinh xắn của cậu.



Dì ngồi cạnh ngắm nghía mà xuýt xoa liên hồi: “Đồ của nghệ nhân kì cựu làm đúng là đẹp thật.” Nói xong dì quay sang hỏi A Uy, “Muốn đặt ông ấy làm giày khó lắm đúng không? Tôi nghe bảo giờ ông ấy không nhận đơn nữa, chủ yếu để con cháu trong nhà làm thôi.”


A Uy chỉ đang chờ có thế, đáp ngay: “Sếp Trình ghé tìm ba lần ông ấy mới đồng ý đấy ạ. Làm mất nguyên một tháng trời chứ ít gì! Truyền nhân của ông ấy làm cũng khá lắm, nhưng so ra vẫn kém hơn lão làng kinh nghiệm. Sếp Trình thấy năm nay là năm tuổi thì mất công mấy cũng xứng đáng thôi.”


Câu cuối cùng xem như chạm trúng mạch trong lòng dì. Hơn 1 năm nay cuộc sống của Văn Nhạc Tri cứ ngổn ngang nhằng nhịt, đầu tiên là kết hôn nhập nhèm vội vã, giờ muốn ly dị thì cò cưa dây dưa không được dứt khoát, cuối năm còn gặp phải vụ rồ dại của hai anh em trời đánh nhà họ Tạ, thực sự phải gọi là xui xẻo cùng cực.


Song nghĩ dở đến đây, dì lại lập tức nhớ ra chỗ đồ trước mặt cũng là do cậu con rể đáng ghét kia mang sang, nụ cười trên mặt phai nhạt hẳn đi, dì ngoái đầu hỏi Văn Nhạc Tri: “Nhạc Tri, cháu xem các thứ này có muốn giữ lại cái nào thì giữ, không thì bảo người ta cầm về đi.”


Dì vốn đã theo gia đình từ đời ba Văn mẹ Văn, chăm nom Văn Nhạc Tri từ bé đến lớn, tuy chỉ là người làm thuê nhưng cũng xem như một nửa người lớn trong nhà rồi. Dì nói vậy không hề quá đáng, bụng dạ cũng xót xa thương Văn Nhạc Tri thật lòng.



A Uy nghe thế thì lại cuống quýt, không hiểu sao rõ ràng nãy dì hãy còn cười nói với gã mà sao đùng cái đã trở mặt luôn. Quả nhiên người nhà họ Văn khó nhằn thật đấy.


“Đừng mà ạ, đây cũng là sếp Trình tự tay chọn hết. À đúng rồi, ông cụ cũng dặn, tuy các thứ do sếp Trình lo liệu nhưng cậu Văn vẫn là con cháu trong nhà, nhắc cậu nhất định phải nhận đấy ạ.”



A Uy vội bê Trình Bỉnh Chúc ra, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn vẫn cứ liệu sự như thần, phổ biến trước cho gã là nếu đối phương định chối thì cứ bảo đây là ý của ông cụ.


Văn Nhạc Tri thấy A Uy khổ thân, cũng không muốn phụ lòng ông ngoại nên bèn giải vây hộ A Uy.


“Cứ giữ lại hết đi dì ạ.”


Lúc này dì mới mang các thứ đi cất.



**


30 năm nay đặc biệt nhẹ nhàng. Tầm này năm ngoái Văn Nhạc Tri vừa mới kết hôn với Trình Bạc Hàn, phải bôn ba khắp nơi theo đối phương, ăn tất niên với ông cụ Trình xong lại về nhà họ Văn thắp hương chờ giao thừa, dù Trình Bạc Hàn nghĩ cho cậu, không để cậu tham gia mấy buổi xã giao ngày mùng sau đấy nhưng cậu vẫn được xem là người nhà họ Trình, thủ tục lễ phép không thể thiếu được.


Năm nay thì rất đẹp, tuy còn chưa ly dị nhưng thực tế cũng không khác ly dị là bao. Ở nhà mình Văn Nhạc Tri càng thêm thoải mái, chỉ có lúc thắp hương cho ba mẹ cùng chị thì cái người năm ngoái trông rất đáng tin cậy đồng hành bên cậu đã không còn nữa rồi.


“Ba mẹ, con với chị đều đang sống tốt lắm… Ba mẹ không phải lo đâu ạ. Tuy sắp ly dị rồi nhưng con không buồn, chính con yêu cầu thế, bọn con… không hợp nhau lắm. Chẳng phải ba hay nói đấy ạ! Hợp thì tụ hội không hợp thì tách ra, ấy là chuyện thường ở đời, không có gì phải tiếc nuối cả.”


Văn Nhạc Tri cầm nén hương c*m v** bát hương, giọng càng lúc càng lí nhí dần.


Văn Sơ Tĩnh vừa ra ngoài nghe điện thoại, Văn Nhạc Tri ngó nghiêng xung quanh thấy không có ai mới cúi đầu xuống, lên tiếng rất khẽ: “Thực ra anh ấy… không xấu như chị nói đâu ạ, nhưng con vẫn không dám thích anh ấy nữa. Còn sau này… chị bảo sẽ giới thiệu cho con người thích hợp hơn mà con không muốn, chờ mấy năm nữa hẵng tính tiếp đi ạ! Chắc con sẽ phải cưới muộn đấy, ba mẹ mà còn đây thì đảm bảo lại ngày ngày giục giã như các nhà khác cho xem…”


“Ba mẹ, nếu ba mẹ giục con kết hôn thì con không thấy phiền đâu… Con sẵn lòng nghe ba mẹ lải nhải mà. Còn cả chị nữa, chị cũng đến tuổi cưới xin rồi, chị mệt nhọc lắm, nếu ba mẹ vẫn còn thì có thể nói cả chị luôn.”


Văn Sơ Tĩnh nghe điện thoại xong quay vào đứng đằng sau cách Văn Nhạc Tri một khoảng, chị không lên tiếng, chốc lát thôi mắt đã đỏ hoe.



Văn Nhạc Tri mặc chiếc áo hoodie màu đỏ tươi và quần bò trắng, đứng thẳng tắp. Nhưng chẳng hiểu vì sao, chỉ nhìn bóng lưng em trai thôi Văn Sơ Tĩnh đã biết lòng dạ em không hề dễ chịu, kể cả gương mặt đang nở nụ cười thì cũng rất gượng gạo miễn cưỡng.



Văn Nhạc Tri hãy còn đang rủ rỉ tỉ tê.


Chờ thêm một hồi lâu nữa, Văn Sơ Tĩnh bước ra ngoài xa hơn rồi gọi Văn Nhạc Tri “Xuống ăn thôi”.


Mấy người làm kì cựu vẫn ở lại, có cả dì và tài xế, mọi người cùng nhau ăn tất niên rất rôm rả tươi tắn. Đang ăn dở thì bảo vệ ở cổng gọi điện thoại vào báo Trình Bạc Hàn đến, xe đang đỗ ngay ngoài cửa, bảo vệ hỏi xem liệu có cho vào không.


Văn Sơ Tĩnh liếc sang Văn Nhạc Tri, thở dài trong bụng: “Tết nhất thế này, người ta cũng đến tận nơi rồi, đừng chắn nữa, mở cửa đi!”



Văn Nhạc Tri rẽ qua sảnh trước, ra đến đường chính ngoài vườn hoa thì trông thấy xe của Trình Bạc Hàn.


Cây cối trong vườn treo đèn lồng dày đặc tỏa ra ánh sáng đỏ au, rọi lên gương mặt cũng hồng hào theo. Trình Bạc Hàn đứng ở ngoài xe, ánh nhìn trầm lắng trông theo Văn Nhạc Tri bước ra, nụ cười dần dà lan tràn. Nét mặt hắn thản nhiên bộc lộ hết thảy nhớ nhung lẫn si mê, song đôi mắt lại đang kìm nén.


Hệt một gốc tùng cao vút đã cắm rễ thật sâu vào đất, vươn mình mọc lên mấy chục năm, bướng bỉnh đợi chờ người hắn hằng mong bước từng bước lại gần.


Rõ ràng đã nôn nóng lắm, nay lại học được cách vững vàng sừng sững.



Chờ Văn Nhạc Tri tới gần, hắn mới tiến lên chào đón.


“Sao anh lại đến?” Văn Nhạc Tri hỏi.


Áo hoodie và đôi giày đều thuộc chỗ đồ A Uy mang sang sáng nay, Văn Nhạc Tri mặc vào chói lóa tới độ phát sáng. Trình Bạc Hàn mãn nguyện vô cùng, cũng yêu thích vô cùng, nhất thời chỉ muốn đắp nặn toàn bộ những tính từ đẹp đẽ nhất trong đầu lên quanh người Văn Nhạc Tri.


“Muốn nhìn thấy em,” Trình Bạc Hàn đáp rất thật thà, “ngày mai bên nhà chính nhiều việc không sang được nên sang trước, xem như chúc Tết sớm.”


“Ò.” Văn Nhạc Tri gật đầu, rồi lịch sự hỏi xã giao, “Ăn tối rồi chứ hả?”



Văn Nhạc Tri: “…”


Đại đa số tình huống hỏi ăn cơm chưa chỉ là câu xởi lởi suông thôi, Trình Bạc Hàn chơi con bài bất ngờ làm Văn Nhạc Tri tự dưng nghẹn lời, đang Tết nhất cũng không tiện bắt người ta đứng ngoài mãi, đành phải men theo nói tiếp: “Nhà em còn đang dở bữa, ăn chung luôn đi vậy!”


Trình Bạc Hàn đáp: “Được.”


Văn Nhạc Tri bĩu môi, không còn gì để nói.



Trình Bạc Hàn xách một đống đồ vào nhà, dì với tài xế thấy vậy vội đứng dậy đỡ. Đang dịp lễ Tết mà mặt nặng mày nhẹ hỏng cả bầu không khí, vậy nên Văn Sơ Tĩnh lên tiếng chào hỏi một tiếng tương đối khách sáo.


Mọi người trở lại bàn ăn, Trình Bạc Hàn ngồi xuống cạnh Văn Nhạc Tri. Vốn dĩ tưởng giữa chừng có thêm người tham dự thì sẽ gượng gạo lắm, nhưng có vẻ Trình Bạc Hàn không giống ngày xưa nữa, nói năng hành xử đều cực kì hòa nhã, thậm chí còn chủ động tìm đề tài bắt chuyện, nói về pháo hoa, chương trình tối giao thừa, thời tiết, kể cả sang mấy câu tin vỉa hè trong giới. Cuối cùng ngay chính Văn Sơ Tĩnh cũng hùa theo góp lời.


Bầu không khí dần trở nên thoải mái. Trình Bạc Hàn vừa ăn vừa trò chuyện, tay vẫn không quên gắp thức ăn múc canh lấy giấy cho Văn Nhạc Tri.


Cơm nước xong xuôi, mọi người cùng ngồi ăn hoa quả xem tivi ở phòng khách, bên ngoài pháo hoa đã bắn lên bung nở tứ phía, tiếng pháo nổ nối nhau trầm bổng, cái vị riêng của Tết làm tâm trạng người ta phấn chấn hẳn.


Giữa bầu không khí vừa vặn, Trình Bạc Hàn mở chỗ hộp quà chồng chất mình mang đến ra, đủ mọi loại thứ, ai ai cũng có phần kể cả bảo vệ trực ban ở cổng, các món không đắt đỏ là bao nhưng rất tỉ mỉ chu đáo.



Tuy ngoài mặt mọi người đều cười tươi, khách sáo cảm ơn song thực ra trong bụng thì ngỡ ngàng.


Nếu ngay từ đầu Trình Bạc Hàn cầu hôn bằng thái độ như thế thì chưa chắc hai nhà đã phải hục hặc ra nông nỗi ngày hôm nay, hai người họ cũng chưa chắc đã bị đẩy tới cục diện hiện giờ.


Văn Nhạc Tri nghĩ được đến điều này thì đương nhiên mọi người khác càng rõ. Song trên đời nào có nếu như, kể cả khi Trình Bạc Hàn biết cách này hiệu quả hơn nhiều thì cũng chưa chắc hắn đã làm thế. Nhưng giờ hắn chọn làm vậy thật rồi, lựa chọn ấy có bao nhiêu thật lòng hay bất đắc dĩ, thì Văn Nhạc Tri đã không dám phán đoán nữa.




Gần tới mốc 0 giờ, mọi người trong phòng khách giải tán dần, Văn Sơ Tĩnh cũng lên gác. Trình Bạc Hàn chưa hề có vẻ định ra về mà vẫn ngồi lại xem tivi với Văn Nhạc Tri, hắn chưa đi thì Văn Nhạc Tri cũng không tiện bỏ lên phòng ngủ trước, đành phải ngồi cố, chẳng hiểu là ai đang nhường ai nữa.


“Nhạc Tri, tôi muốn thắp nén hương cho ba Văn mẹ Văn.” Trình Bạc Hàn bảo, “Chỉ nói vài câu thôi rồi về ngay.”



Trình Bạc Hàn thắp hương, cúi mình vái rồi lùi về sau một bước, đứng thẳng tắp.


“Hồi trước cháu từng hứa với cô chú sẽ chăm lo cho Nhạc Tri đàng hoàng. Cháu xin lỗi, tại cháu không ra đâu vào đâu. Chắc em cũng báo với cô chú rồi ạ, bọn cháu đang làm thủ tục ly dị… Lỗi là ở cháu, không phải do em ấy.”


Hắn dừng giây lát, nói tiếp: “Cháu vẫn muốn xin cô chú một cơ hội, cơ hội để về sau hàng năm vẫn có thể được đứng đây báo cáo với cô chú.”


Văn Nhạc Tri hơi hơi cau mày, có vẻ không ngờ là Trình Bạc Hàn lại sẽ nói thế. Nhưng đối phương chưa dừng lời thì cậu cũng không thể ngăn được, mỗi tội biểu cảm loáng thoáng bất an, chẳng biết Trình Bạc Hàn còn định nói thêm những gì trước mặt ba mẹ cậu nữa đây.


“Dạo này cháu toàn mất ngủ triền miên, Nhạc Tri không ở nhà nên quạnh quẽ lắm, cháu không muốn về, cũng không muốn ở một mình.” Trình Bạc Hàn cứ giãi bày như giữa chốn không người, “Sống gần nửa đời rồi, vốn dĩ cháu chẳng bận tâm mấy thứ, trước kia đấu đá chỉ vì cố sống tiếp, sau này tranh giành thì là nhằm được ở cạnh Nhạc Tri.”


“Nhưng Nhạc Tri không muốn.” Lời lẽ Trình Bạc Hàn loáng thoáng vẻ đáng thương, tốc độ nói cũng chậm lại, “Cháu hay nghĩ là, bao nhiêu người thích em ấy, cớ gì em ấy phải thích cháu đây? Cháu yêu em ấy thì em ấy nhất định phải đến với cháu ư?”


“Nếu em ấy chịu yêu cháu giống như cháu yêu em ấy, kể cả một tí xíu thôi, 1 phần 10 cũng được, 1 phần 100 cũng được. Thì bắt cháu làm gì cháu cũng sẵn lòng.”


Hương đã sắp tàn mà lời vẫn chưa dứt. Nơi này biến thành hiện trường bộc bạch tâm sự lẫn tỏ lòng sám hối của Trình Bạc Hàn mất rồi, mấy lần Văn Nhạc Tri định thử cắt đứt mà đều bị làm lơ. Cậu lại không thể tự tiện bỏ đi được, đành cố gồng mình lên đứng cạnh nghe nốt.



“Nhưng em ấy không chịu yêu cháu, dù một tí xíu thôi thì cũng không chịu.” Trình Bạc Hàn nói, “Cháu ham kiểm soát tới độ b**n th**, cháu biết cả, cháu chỉ mong nắm giữ tất thảy của Nhạc Tri trong tay mình, việc này lại khiến em khổ sở. Chuyện quá khứ, chính là cái vụ hồi đầu ấy ạ thì cháu không thay đổi được, mọi người biết nguyên do mà. Nhưng sau này cháu sẽ sửa hết những lời lẽ cử chỉ và lối tư duy tiêu cực ấy, sau này không bao giờ làm em phải đau buồn nữa.”


Thực sự Văn Nhạc Tri không thể nghe lọt tai được thêm, cái tên Trình Bạc Hàn này nói năng chẳng kiêng dè gì cả. Cậu bước lên mấy bước, đang định chen ngang thì lại nghe thấy Trình Bạc Hàn tiếp lời:


“Cháu vật vã lắm, sắp chết được mất.”


“Nhớ em ấy đến chết mất thôi.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...