Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 29: Ngu xuẩn
Nửa tiếng sau, cửa bốt trực bị xô ra kêu rầm, một người đàn ông cao lớn xông vào thở hồng hộc, gấp gáp hỏi có nhìn thấy người đi ra ngoài không.
Bảo vệ nhận ra đây là chủ nhà ở tầng cao nhất của tòa bên trong cùng. Số chủ nhà ở Thịnh Tâm tương đối ít, cư dân đều không giàu thì sang, bảo vệ đã làm việc ở đây tận mấy năm nên biết mặt gần hết mọi người.
Cậu ta trông nét mặt nóng nảy cuồng dại của đối phương mà nhất thời hãi quá lắp ba lắp bắp, cố gắng hồi tưởng, trong vòng nửa tiếng vừa rồi thì chỉ có mỗi thanh niên có vẻ ốm yếu vừa nãy ra vào tiểu khu thôi. Cậu ta kể sơ qua tình hình lúc đó, kết quả người đối diện lại càng mất bình tĩnh hơn.
Người này gọi ngay một loạt cuộc điện thoại trước mặt cậu ta, giọng rất vội vàng, mang cả sự hoảng hốt nặng nề, liệt kê ra mấy địa điểm, ra lệnh lập tức đi tìm.
“Anh Trình…” Bảo vệ quan ngại nhắc nhở, “Tôi thấy trông cậu ấy mệt nhọc lắm, liệu có phải đang bị ốm không ạ?”
Trình Bạc Hàn cúp điện thoại quay sang với gương mặt có phần hoang mang, hắn lặp lại câu bảo vệ nói theo phản xạ: “Đang bị ốm?”
Người bình thường bị ốm chắc chắn là phải đến bệnh viện. Vậy nên bảo vệ gật đầu lia lịa, tốt bụng gợi ý, “Hay là anh thử gọi điện cho cậu ấy, hỏi xem cậu ấy tới bệnh viện nào đi ạ.”
Điện thoại bỏ lại ở nhà không thể gọi được, dĩ nhiên ứng dụng định vị cũng thành đồ bỏ đi.
Song… đúng là nên tìm thử cả bệnh viện nữa.
Lòng bàn tay đang bấu vào chiếc điện thoại của Trình Bạc Hàn lạnh toát, cảnh tượng hỗn độn tối qua lần lượt vụt về trước mắt, hối hận là thứ hoàn toàn vô dụng, chỉ có thể cắn răng mà lết nốt chặng đường còn lại.
Chuyện ra nông nỗi này rồi, kết quả mới là quan trọng nhất.
**
Phòng cấp cứu của bệnh viện tư nhân vắng tanh, nữ bác sĩ trực ban gần 40 tuổi, chờ y tá bôi thuốc xong rời đi thì nhẹ nhàng lên tiếng hỏi han người đang cuộn tròn trên giường lần nữa.
“Có cần báo công an giúp cậu không?”
Văn Nhạc Tri siết chặt vạt áo, lắc đầu rất chậm, cậu đáp “Không cần đâu ạ”, rồi nói thêm “Cảm ơn chị”.
Bác sĩ thở dài, chứng kiến quá nhiều những vụ việc tương tự, lòng dạ cũng chai lì dần. Nhưng bệnh nhân hôm nay thì quá đặc biệt, là nam giới đã đành, người còn ứ máu xanh tím khắp nơi, đằng sau bị rách ở các mức độ khác nhau, nhìn thôi là rõ đã phải trải qua những gì. Hiện nay hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa, trông thanh niên gầy yếu trước mắt đau buồn mà hiền khô, dù bị bạn đời hay kẻ nào khác nữa hành hạ ra vậy thì cũng khổ sở nhọc nhằn lắm.
Nhưng cô đề xuất báo công an hai lần, đối phương đều bảo không cần.
May không có vết thương nào quá lớn, vậy nên xử lý rất nhanh. Bác sĩ nhìn lướt qua những chỗ để trống trên tờ kết quả chẩn đoán, rốt cuộc vẫn không nỡ lòng nào, nhắc khéo một câu: “Nếu cậu không ngại thì hay cứ viết họ tên thật vào đi, biết đâu tương lai sẽ dùng đến.”
Văn Nhạc Tri hơi hốt hoảng, một lúc sau cậu mới duỗi tay ra nhận lấy chiếc bút bác sĩ đưa, viết tên mình lên phía trên cùng. Viết xong cậu lại ngẩng đầu nhìn bác sĩ, nói bằng giọng rất khẽ khàng: “Bác sĩ ơi, chị chụp hộ em một bức ảnh được không ạ?”
10 phút sau, bác sĩ nữ gửi ảnh đã chụp vào địa chỉ email Văn Nhạc Tri đọc, rồi xóa ảnh trong điện thoại mình đi với sự chứng kiến của cậu.
Văn Nhạc Tri nhẹ giọng cảm ơn bác sĩ, cậu mặc quần áo vào, chậm chạp rời khỏi phòng cấp cứu.
Đây là bệnh viện tư nhân chuyên khoa, điểm mạnh rất rõ rệt, bao gồm yên tĩnh, kín đáo, cần thời gian nhất định mới tìm được đến nơi. Cậu bước ra khỏi cổng sau bệnh viện, trời đã sáng rõ, Văn Nhạc Tri vẫy tay gọi xe, báo địa chỉ cho tài xế rồi ngồi vào ghế sau, ôm chặt lấy chiếc balo trong lòng mình.
**
Ngoại ô phía tây Nguyên Châu có một khu quần thể kiến trúc thời Minh – Thanh được quy hoạch thành di tích bảo hộ trọng điểm. Quần thể không mở cửa công khai song khu sân sau có một số nhân viên thuộc bộ phận khảo cổ làm việc quanh năm. Mé đông thì có mấy tòa tứ hợp viện nho nhỏ nằm song song nhau, yên ả vắng lặng lạ thường dưới bóng cổ thụ thấp thoáng.
Văn Nhạc Tri vào cổng chính, cứ đi một lúc nghỉ một lúc, mất 20 phút mới đi hết cả khu quần thể rộng lớn, rẽ sang khoảnh sân nhỏ nằm trong cùng. Chung quanh im ắng lặng thinh, văn phòng của mấy nhân viên khảo cổ nằm đối diện đã khóa, chắc họ ra ngoài.
Cậu mở cửa, ì ạch bước vào trong, cứ động đậy một cái là lại đau đớn âm ỉ, từng mảng da thịt khắp toàn thân đều đang kêu gào nhức nhối. Cậu khóa trái cửa từ bên trong, đi qua khoảng giếng trời bé xíu vào căn phòng nghỉ bên phía tây.
Phòng nghỉ nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường, một chiếc sofa. Văn Nhạc Tri thấy mình như người lữ khách đã bôn ba ngàn vạn dặm sau cùng cũng về được tới chiếc tổ thuộc về mình trọn vẹn, có thể tháo dỡ hết mọi mệt nhọc và phòng bị quanh thân, cậu bèn nằm xuống giường, nhanh chóng thiếp đi đầy nặng nề.
Cậu ngủ không được yên lắm, trước mắt là những cảnh tượng lộn xộn đang lần lượt rung lắc nhòe nhoẹt, có gương mặt dâng trào lửa giận của Trình Bạc Hàn, có bàn tay to lớn đàn áp cậu, có tiếng nức nở, tiếng kêu la và cả tiếng chất vấn chì chiết dồn dập.
Giữa giấc mơ và hiện thực đan xen, cậu nghe thấy những lời mình từng nói với Văn Sơ Tĩnh.
“Anh ấy không làm hại em.”
“Em muốn thử đồng hành tiếp cùng anh ấy.”
Thật ngu xuẩn nhường nào!
**
Tiếng cộc cộc cộc vang lên phía sâu màn sương mờ, càng lúc càng gần, hệt con mãnh thú đang truy đuổi nhấc bước chân chắc mẩm tự tin, giẫm lên cành khô ngổn ngang đầy đất kêu răng rắc. Những âm thanh khuấy đảo khiến nhịp tim phải tăng tốc.
Văn Nhạc Tri che kín tai rụt người vào trong chăn, cuộn mình lại thành một cái bọc.
Tiếng cốc cốc dừng lại, vài giây sau nó chuyển sang tiếng loảng xoảng, Văn Nhạc Tri bừng tỉnh ngồi dậy trên giường.
Cửa sổ căn phòng nghỉ nhìn thẳng ra cửa chính của tứ hợp viện, then cài cửa phía trong đang bị lực va chạm húc vào từ ngoài, trông đã sắp sửa văng rơi mất đến nơi. Cửa chính hé dần một khe bằng khoảng nửa ngón tay để lộ ra bóng người, kể cả chỉ mới nhìn thấy màu quần áo thôi Văn Nhạc Tri cũng biết ngay đấy là ai.
Trong phòng không có đồng hồ, không thể ước tính thời gian nhưng nắng trong sân đang rất gay gắt, nắng tràn vào qua ô cửa sổ soi rọi rõ rệt đến từng ngóc ngách, chẳng còn nơi nào để trốn.
Một cú đạp thôi cũng đủ hất tung hai cánh cửa gỗ. Trình Bạc Hàn phải ghìm bớt cơn bốc đồng đang giục giơ chân, mất tầm 1 phút để bẻ gãy then cài phía trong rồi đẩy cửa mở toang ra.
Khoảnh sân rất yên ắng, không thấy dấu vết người ở, nhưng Trình Bạc Hàn vẫn biết Văn Nhạc Tri đang ngay bên trong.
5 rưỡi sáng nay hắn thức giấc, đại não tê liệt vì cồn đùng cái tỉnh táo lại luôn, hắn gần như lăn mình xuống giường xộc thẳng vào nhà tắm, phòng học, phòng khách và tất cả mọi chỗ có thể xuất hiện bóng dáng Văn Nhạc Tri.
Song trải qua kiếp nạn mất kiểm soát ấy rồi, sao Văn Nhạc Tri còn ở lại đây được chứ.
Kể từ khi bắt đầu có trí nhớ Trình Bạc Hàn chưa bao giờ hoảng loạn thế này. Hắn đứng giữa căn phòng ngủ trống trơn, đối diện với đống ga gối xốc xếch, ép mình đừng nghĩ xem tối qua đã xảy ra những gì nữa. Lúc phát hiện ra điện thoại của Văn Nhạc Tri còn đặt trên tủ thì cơn hoảng loạn của hắn đột ngột hóa thành ghen ghét và phẫn nộ, gói ghém cả nỗi sợ hãi vượt tầm khống chế, đổ ập xuống thẳng đầu thẳng mặt hắn ——
Tất cả mọi người đều đang muốn ép họ ly dị. Văn Nhạc Tri cũng muốn.
Hắn xem camera ở phòng bảo vệ, khoảng tầm nửa tiếng trước Văn Nhạc Tri đã rời khỏi cổng chính tiểu khu, gọi xe đi đến đâu đó không rõ. Lúc này hắn đã bình tĩnh lại, quay về làm Trình Bạc Hàn tỉnh táo trước biến cố.
Với tác phong hành xử của Văn Nhạc Tri thì chắc chắn cậu sẽ không về nhà họ Văn, cậu vẫn luôn cố bảo vệ Văn Sơ Tĩnh bằng cách riêng của mình, trừ phi bất đắc dĩ chứ tuyệt đối không để Văn Sơ Tĩnh phải lo. Trình Bạc Hàn gọi người tỏa đi kiểm tra ngay kí túc của Văn Nhạc Tri, hai căn nhà đứng tên cậu và cả bệnh viện nữa.
2 tiếng sau họ tìm được đến bệnh viện tư nhân mà Văn Nhạc Tri đã ghé, hắn đứng trong văn phòng bác sĩ, xem ghi chép thăm khám bác sĩ mở trên máy tính, đọc kĩ từng chữ một, mặt mũi trầm trọng như sắp đóng băng.
Chính bác sĩ nữ hồi sáng là người tiếp đón hắn, tường thuật lại cặn kẽ tình hình bệnh nhân vốn không thể tiết lộ cho Trình Bạc Hàn theo yêu cầu từ cấp trên, cô chỉ không nói mình đã đưa thẳng bản kết quả chẩn đoán gốc cho bệnh nhân giữ.
Lúc bước ra khỏi bệnh viện Trình Bạc Hàn bị ù tai nhẹ. Hắn nuốt nước bọt mấy cái để xem có đỡ không, song hiệu quả quá kém.
Trình Bạc Hàn chầm chậm cúi gập người xuống ngồi ở bồn hoa ngoài cổng bệnh viện, cực kì nhếch nhác, sa dần vào cơn ngơ ngẩn đằng đẵng.
Hoang mang, ghen ghét, giận dữ là mặt tối của Trình Bạc Hàn, đau lòng, uất ức, hối hận lại là một mặt khác nữa của hắn, hai bên đang điên cuồng giằng xé bên trong cơ thể hắn, khiến lòng dạ hắn đau như rách lìa ra.
“Nhạc Tri, mở cửa.” Trình Bạc Hàn đứng trước cửa phòng nghỉ, giọng rất trầm, khàn đặc vì dư âm cơn say, “Tôi biết em đang ở trong.”
Chờ một lát không thấy động tĩnh, Trình Bạc Hàn bèn tiến lên một bước đẩy cánh cửa gỗ điêu khắc hoa lá tinh xảo ấy ra từ phía ngoài. Cách bày trí trong phòng cực kì đơn sơ, quan sát một lượt không có chỗ nào đủ giấu người, chiếc chăn dồn đống trên giường hãy còn vương nhiệt độ.
Trình Bạc Hàn duỗi tay chạm lên chiếc chăn, cảm nhận mùi hương chỉ thuộc về mình Văn Nhạc Tri tới độ mê mệt: mềm mại, thơm ngọt, tựa thứ thuốc độc ngâm trong mật, khiến người ta nghiện ngập rồ dại.
Bên trong phòng nghỉ có một cánh cửa nhỏ dẫn sang văn phòng ở gian chính. Trình Bạc Hàn thở hắt ra, vừa đi vừa gọi: “Nhạc Tri, em ra đây đi, tôi đưa em về nhà.”
Hắn dừng chân trước chiếc tủ đứng truyền thống ở góc tường, ánh mắt lia xuống, sau đó hắn từ từ ngồi xổm, kéo cánh cửa tủ cao tới tầm thắt lưng ra, trông người đang vùi mặt ôm đầu gối trốn bên trong, cảm giác chua xót nồng đậm dâng lên tự đáy lòng.
“Nhạc Tri,” Hắn nắm lấy cánh tay cậu, hơi dùng sức kéo cậu ra, “Nhạc Tri, Nhạc Tri…”
Gương mặt Văn Nhạc Tri lem nhem nước mắt, cậu không dám ngẩng đầu, cả người cứ run bần bật hệt chú chim trong lồng chẳng đi được đâu, cũng chẳng còn cơ hội vẫy vùng dưới mũi tên của gã thợ săn.
Trình Bạc Hàn ôm ghì lấy cậu thật chặt, ngoài gọi tên cậu thì hắn không nói được thêm gì khác nữa rồi.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Trình Bạc Hàn anh mà chịu khó chờ thêm tí nữa thì vợ anh đã vững vàng hạnh phúc đến bạc đầu với anh rồi đếi
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 29: Ngu xuẩn
10.0/10 từ 17 lượt.
