Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 15: Người ở cạnh là được

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Sảnh phòng khách và phòng ăn cách nhau một hành lang dài và mấy bậc thềm, người làm đang ra vào qua lại chuẩn bị dọn bữa, thi thoảng thì thầm trao đổi, nhưng lúc Trình Bạc Hàn xách vai Trình Diệu đẩy y ngã ra bậc thềm thì tự dưng căn phòng rộng rãi vắng bóng sạch trơn chỉ trong tích tắc.


“Không biết đường ăn nói thì ngậm mồm đi.” Hai tay Trình Bạc Hàn vận sức, khớp hàm Trình Diệu trật ra sau một tiếng lạch cạch.


Văn Nhạc Tri đứng dậy theo, vội tiến mấy bước rồi dừng lại ở cách xa hai người, không dám tới gần thêm. Trình Diệu kêu ô ư, nước mắt nước mũi nước bọt cùng chảy tèm nhem đầy mặt, Trình Bạc Hàn ngại bẩn, vẩy tay đứng lên, cúi xuống trông cái tên đang nằm lăn lộn dưới đất.


Văn Nhạc Tri không nhìn thấy gương mặt Trình Bạc Hàn nhưng vẫn rùng mình khắp người, nhất thời chẳng biết nên làm sao nữa. Tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện văng vẳng trên tầng, Trình Bỉnh Chúc và Trình Trung đang đi xuống, sắp sửa ra đến chỗ đầu cầu thang đến nơi rồi. Văn Nhạc Tri sốt ruột hớt hải bước lên níu lấy tay áo Trình Bạc Hàn, kéo giật một cái.


Trình Bạc Hàn ngoái đầu ngó cậu, vẻ băng giá thấu xương trong mắt còn chưa nén bớt, Văn Nhạc Tri thoáng hoảng hốt giật lùi ra sau.



Chắc do sự sợ hãi hiện lên từ mắt Văn Nhạc Tri rõ rệt quá làm Trình Bạc Hàn sững người, hắn cố nặn ra nụ cười gượng gạo rồi ngồi xổm xuống, điềm nhiên nắm cằm Trình Diệu đẩy lại về vị trí cũ ngay giữa tiếng bước chân và tiếng thắc mắc “Sao thế” của Trình Trung phía trên cầu thang.


Sau đó hắn lau tay vào quần áo của Trình Diệu, quay lại nhìn Trình Bỉnh Chúc và Trình Trung đang khiếp hãi, đáp: “Anh họ bất cẩn vấp chân ngã, bị đập trúng cằm ấy mà ạ.”


Khớp hàm của Trình Diệu chỉ vừa mới chỉnh lại, chưa nói năng được lưu loát, y đỏ gay mặt lửa giận ngút trời, cố bò dậy chỉ vào Trình Bạc Hàn ú ớ loạn lên.


Trình Bạc Hàn nhìn y: “Vội vàng thế làm gì? Sau này đi đường nhớ để ý bậc thang.”


Nói xong hắn quay sang ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, nghiêng mặt dịu giọng nói với Trình Bỉnh Chúc: “Ông ngoại, bác, dùng bữa thôi ạ.”



Cuối cùng bàn ăn chỉ có mỗi 3 người là Trình Bỉnh Chúc, Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri. Trình Trung không nói câu nào, nghiêm mặt tái mét lôi con trai đi mất, trông phía Trình Bỉnh Chúc cũng chẳng có phản ứng đặc biệt, ông vẫn bình thản gọi Văn Nhạc Tri vào ăn như thường. Ông bảo nhà bếp bưng món Phật nhảy tường hầm nhừ tơi ra, giục Văn Nhạc Tri chịu khó ăn nhiều lên. Như thể màn mâu thuẫn gay gắt trước giờ cơm chưa hề tồn tại.


Suốt bữa Văn Nhạc Tri ăn uống cứ lơ đãng bồn chồn, tuy cậu đã quen chứng kiến cảnh đấu đá giữa ruột thịt nhà giàu với nhau nhưng không ngờ Trình Bạc Hàn lại chẳng buồn nể mặt Trình Trung tới mức đó, càng không ngờ Trình Trung chỉ dám giận đâu dám mắng, rồi cả thái độ bàng quan của Trình Bỉnh Chúc nữa.


Nhà họ Trình phức tạp hơn trong tin đồn nhiều.



Hết bữa, tranh thủ lúc Văn Nhạc Tri đi vệ sinh, Trình Bỉnh Chúc sậm mặt lại đặt cốc trà trong tay xuống.


Trình Bạc Hàn cầm khăn giấy lau miệng, bày ra vẻ cung kính lắng tai nghe.


“Bất kể nó khiến cháu điên tiết thế nào thì về sau cũng phải chú ý chừng mực.” Trình Bỉnh Chúc nói, “Vừa nãy cháu làm Nhạc Tri sợ đấy.”


“Cháu biết rồi ạ ông.”


“Còn nữa, xét cho cùng bác cháu đang ở đây, cháu muốn ra tay thì cũng đừng có ra tay ngay trước mặt ông bô nhà người ta. Bây giờ cháu nắm quyền Thông Đạt, không ai quản lý được cháu, nhưng cháu phải biết đạo làm người phàm chuyện gì cũng cần nể mặt nể mũi, bớt gây thù chuốc oán. Bây giờ không chỉ có mình cháu, đã kết hôn rồi thì nhớ cân nhắc đến cả vấn đề an toàn của Nhạc Tri nữa.”


Trình Bỉnh Chúc trông người thừa kế vừa ý nhất của mình, giọng điệu hòa hoãn hơn: “Tự cháu biết trong bụng là hôn nhân của cháu từ đâu mà ra. Có khi chẳng bao lâu nữa người khác cũng rõ cả thôi, cháu chuẩn bị cho sớm đi, đừng để đến lúc ấy mất cả chì lẫn chài.”



“Cháu biết ạ.” Trình Bạc Hàn đáp.


“Từ bé đến lớn cháu không bao giờ làm việc gì chưa chắc chắn, nhưng riêng lòng người không thể toan tính quá đà.” Trình Bỉnh Chúc khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn thấy xót Trình Bạc Hàn hơn, “Ông không muốn sau này phải chứng kiến cháu hối hận.”


“Em ấy ở cạnh cháu là được rồi ạ.”Trình Bạc Hàn nói, nét mặt bình tĩnh, “Những việc khác để sau rồi tính.”


“Lòng dạ dành cho cháu rồi, người mới ở lại mãi mãi được.” Trình Bỉnh Chúc nhắc.


Trình Bạc Hàn trông lá trà xanh lững lờ trong cốc, không tiếp lời nữa.



**


Giờ giấc còn khá sớm song Trình Bỉnh Chúc cũng cao tuổi, chưa đến 8 giờ đã phải về phòng nghỉ ngơi. Ông cụ rời bàn, người làm cũng thu dọn sạch sẽ từ lâu, mọi người ai về phòng nấy, nhà chính yên ắng trở lại.


Trình Bạc Hàn quay về phòng ngủ của mình thì thấy Văn Nhạc Tri đang kiễng chân ngó nghía sách trên kệ.


“Từ khi đi làm tôi ít khi về đây ở.” Trình Bạc Hàn bước tới rất gần Văn Nhạc Tri, hỏi cậu, “Đây toàn sách từ hồi xưa, muốn xem quyển nào?”


Văn Nhạc Tri chỉ vào quyển ở trên cùng, Trình Bạc Hàn duỗi tay lấy xuống, đây là “Phải có kẻ viết lại tình yêu” của Bắc Đảo.


“Em cũng đọc cái này à?”


“Anh thích đọc tản văn ạ?”


Hai người lên tiếng cùng lúc.


Văn Nhạc Tri lật giở quyển sách, trả lời câu hỏi của Trình Bạc Hàn: “Em còn tưởng anh chỉ thích xem cổ phiếu với đọc báo cáo cơ.”


Trình Bạc Hàn cười khẽ: “Hồi trước tôi đọc linh tinh nhiều thứ lắm. Cơ mà đúng là bây giờ chỉ xem cổ phiếu đọc báo cáo, đọc cả thỏa thuận nữa.”



Lật tới một trang sách, có hai câu được gạch chân đánh dấu bằng bút đen rất đậm:


[Hồn xiêu phách lạc


Xách đèn lồng chạy đuổi mùa xuân]


Văn Nhạc Tri đọc nhẩm trong lòng, có cảm giác kì lạ xộc thẳng lên não, chẳng hiểu vì sao mà cậu bỗng hỏi: “Trình Diệu từng động chạm đến anh à?”


Trình Bạc Hàn chỉ cười, nhấc tay vò tóc Văn Nhạc Tri, động tác cực kì thân mật.


Văn Nhạc Tri chớp mắt mấy cái, vành tai hơi nóng lên mà bản thân cậu cũng chưa phát hiện.




Tòa nhà chính họ ở có 3 tầng, phòng ngủ của Trình Bạc Hàn nằm trên tầng 3, nói chính xác hơn là chỉ có mình Trình Bạc Hàn ở tầng này, còn hai căn phòng nữa đều đóng cửa, một là phòng gym, phòng kia Trình Bạc Hàn không giới thiệu, Văn Nhạc Tri bèn không hỏi.


Nhưng Trình Bạc Hàn lại dừng chân ngay trước cửa căn phòng ấy, ấn mật khẩu, dẫn Văn Nhạc Tri vào trong.


Phòng ốc rất sạch sẽ, đồ đạc trang hoàng đơn giản, tông màu chủ yếu là trắng hồng, nhã nhặn xen lãng mạn, không khó đoán ra chủ nhân của nó là phái nữ.


Bàn trang điểm cạnh giường có bày một khung ảnh, người đàn ông anh tuấn, người phụ nữ thì xinh đẹp rạng rỡ, ở giữa còn một bé trai nở nụ cười tươi rói. Gương mặt cậu bé thấp thoáng bóng dáng của Trình Bạc Hàn trưởng thành song nụ cười ngọt ngào quá, cảm giác khác hoàn toàn với Trình Bạc Hàn ít nói ít cười hiện nay.


Bên cạnh khung ảnh trang trí thêm chiếc sáo đất, trên đó khắc chữ “Trạm” ở vị trí rất nổi bật.


Trình Bạc Hàn nhanh chóng chứng thực phỏng đoán của Văn Nhạc Tri: “Đây là phòng mẹ tôi.”


Trông Trình Bạc Hàn rất điềm tĩnh, hắn cũng không thể hiện ra mong muốn khát khao dốc lòng tâm sự cho lắm, chỉ là cuộc đối thoại cực kì bình thường – tuy trước kia hắn chưa từng trò chuyện với Văn Nhạc Tri thế này – như đang trình bày với bạn đời về bối cảnh gia thế và những gì mình từng trải qua, thấy đối phương cần được biết.



***


Trình Bỉnh Chúc có 2 con trai 1 con gái, con trai lớn Trình Trung, con trai nhỏ Trình Du, thêm cô con gái được nâng niu nuôi nấng là Trình Vãn. 2 con trai lần lượt liên hôn với các gia tộc lớn môn đăng hộ đối, cuộc sống tương đối ổn định. Chỉ riêng con gái không hề đi theo con đường Trình Bỉnh Chúc đã vạch sẵn.


Trái ngược với đa số những cốt truyện éo le cũ rích, Trình Vãn gặp tiếng sét ái tình với bạn cùng trường là Cao Thanh Hàn thời đại học, cương quyết hạ mình lấy đối phương. Tuy nhà họ Cao chỉ thuộc dạng khá giả tầm trung song lại vô cùng hạnh phúc, cha hiền con thảo, đàng hoàng tử tế, không hề có mấy bê bối lăng nhăng. Dù vậy Trình Bỉnh Chúc vẫn cương quyết không đồng ý chuyện cưới xin của con cái, thậm chí ban đầu còn dọa cắt quyền thừa kế để ép song bó tay vì con gái đã hạ quyết tâm, hồi đó đôi bên từng rầm rĩ rất to.


Sau khi cưới, có một giai đoạn rất dài Trình Vãn dứt mình khỏi ràng buộc với nhà họ Trình, không gặp Trình Bỉnh Chúc. Tiếp đó không lâu cô mang thai, sinh được con trai Cao Trạm, trải qua cuộc sống mỹ mãn bên chồng.


Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Cao Thanh Hàn khao khát chứng minh rằng mình có thể chăm lo cho vợ con được hưởng thụ giàu sang bèn cật lực làm việc, có lần đi công tác nửa đêm thì gặp tai nạn xe dọc đường, vậy là lìa đời. Trình Bỉnh Chúc nghe tin xong vội gạt đi tất thảy, thái độ đã mềm mỏng dần từ lâu, chỉ mong con gái dẫn cháu trai quay về nhà họ Trình.


Bố mẹ Cao Thanh Hàn đã cao tuổi còn phải chịu nỗi đau mất con, nhoáng cái suy sụp. Khi ấy Trình Vãn không có việc làm, tinh thần cũng yếu ớt mong manh vì cú sốc quá khủng khiếp, cô bèn đồng ý đưa con quay về nhà họ Trình nhằm đem lại cuộc sống tốt hơn cho cả bố mẹ chồng lẫn con trai.


Nào ngờ quyết định này lại bị Trình Trung và Trình Du phản đối gay gắt – năm xưa kết hôn Trình Vãn đã từ bỏ quyền thừa kế, giờ lại quay về nửa chừng, dẫn thêm cả đứa con trai mới lớn theo nữa, dựa theo thái độ yêu chiều của Trình Bỉnh Chúc dành cho con gái thì đảm bảo tương lai Trình Vãn sẽ được nhận ít nhất là 1/3 tài sản nhà họ Trình hoặc thậm chí là hơn.


Lần ấy Trình Bỉnh Chúc nổi cơn thịnh nộ dạy dỗ hai thằng con trai một trận ra trò, sau cùng vẫn đón cả con gái và cháu trai về, lúc này Cao Trạm 11 tuổi.


Nửa năm sau khi con gái về nhà, Trình Bỉnh Chúc đổi tên cho Cao Trạm – bản thân Cao Trạm tự mình đặt tên, lấy một chữ từ tên bố – ý tứ rất rõ ràng, Trình Bạc Hàn cũng có quyền thừa kế như những đứa cháu khác trong nhà họ Trình.


Dĩ nhiên Trình Trung với Trình Du phải làm ầm lên một đợt nữa, song đều bị Trình Bỉnh Chúc dập hết.



Trạng thái tinh thần của Trình Vãn cứ luôn chập chờn bất ổn, buồn bã kém vui, 1 năm sau khi quay về nhà họ Trình, cô nốc sạch nguyên chai thuốc ngủ trong phòng vào đúng ngày giỗ của Cao Thanh Hàn, không cứu lại được.


Trình Bỉnh Chúc phải tiễn đưa con gái thương yêu, đau khổ khiến ông thoáng chốc như già đi mười mấy tuổi. Còn Trình Bạc Hàn 12 tuổi cũng ngày một im lìm hẳn.




Đại khái cũng chính thời điểm đó, hai đứa anh họ nhà bác bắt tay vào dẫn đầu ức h**p Trình Bạc Hàn.


Giai đoạn này Trình Bỉnh Chúc đang đau thương vì cái chết của con gái, còn ít ra mặt lo liệu sự vụ công ty, giao hết cho cấp dưới đắc lực quản lý, thường chỉ giam mình trong thư phòng cả ngày.


Dòng dõi thân thích nhà họ Trình trải rộng phức tạp, một đám 7 8 đứa trẻ con đều tầm 10 tuổi, thường hay đến nhà chính chơi. Trình Diệu và Trình Nguyên, con trai của hai ông bác Trình Bạc Hàn, chính là ‘bá vương’ cầm đầu lũ này, mới đầu chúng chỉ chửi bới Trình Bạc Hàn là con hoang các thứ khi khuất mắt người lớn – Trình Bạc Hàn rất im lặng, bị chửi cũng chẳng phản ứng gì – về sau chúng dần dà biến chất ghê gớm hơn, tìm đủ mọi cách bắt nạt cậu bé.


Dì giúp việc chăm nom riêng Trình Bạc Hàn phát hiện ra vết thương trên người cậu bé đầu tiên, hỏi thì cậu chỉ bảo mình tự ngã. Dì cũng băn khoăn trong bụng song kia đều là cậu ấm nhà họ Trình, dì là người ngoài đâu dám nhiều lời, bèn ám chỉ với cậu bé nếu gặp việc gì nhất định phải kể cho ông ngoại, nhưng có vẻ Trình Bạc Hàn chẳng hề dao động.



Mãi đến một lần sự việc đi quá giới hạn.


Trình Diệu rủ mấy đứa nhóc mới chơi tennis xong chặn đường dồn Trình Bạc Hàn vào một góc kín trong vườn hoa, đánh cậu bé bằng vợt tennis. Trình Bạc Hàn không buồn trốn, chảy máu nhoe nhoét đầy khắp đầu khắp mặt.


Đến nước ấy rồi Trình Bỉnh Chúc không thể nào không phát hiện ra. Ông gọi Trình Diệu và Trình Nguyên ra tẩn cho cả hai trận đòn đau điếng ngay tại chỗ, con trai ông chạy tới xin xỏ cũng vô dụng.


Sau vụ lần này Trình Bỉnh Chúc bèn sắp xếp người đi theo Trình Bạc Hàn, thậm chí cậu đi học ở trường vẫn đứng canh ngoài cổng.



Trình Diệu với Trình Nguyên biết điều được một thời gian, mà cũng chỉ một thời gian vậy thôi. Tiếp đó Trình Bạc Hàn nhập học cùng một trường cấp 2 tư thục, do hai đứa kia lớn tuổi hơn nên học trên Trình Bạc Hàn 2 lớp.


Vệ sĩ sát sao nữa thì cũng không thể theo vào tận trường, thế là hai kẻ này lại tụ tập thêm mấy thằng bạn chèn ép Trình Bạc Hàn: xé sách, nhổ nước bọt, xô đẩy nói mấy câu chối tai, tuy không dám làm gì vượt mức nhưng ngày nào chưa móc mỉa thọc ngoáy thì chưa chịu được.


Dường như Trình Bạc Hàn chẳng biết phản kháng, bị bắt nạt cũng chỉ lạnh lùng nhìn đối phương. Cứ vậy lâu ngày Trình Diệu và Trình Nguyên bèn lơi lỏng cảnh giác. Cho tới tận một dịp hội thao trường, Trình Bạc Hàn lôi Trình Diệu bị tụt lại đằng sau vào nhà vệ sinh.



So với đòn phản kích mang tính trả thù của Trình Bạc Hàn thì những thứ Trình Diệu Trình Nguyên làm đúng thật là trẻ con nghịch dại.


Trình Diệu cứ như mới quen Trình Bạc Hàn lần đầu tiên, nam sinh còn chưa cao bằng y khóa cửa nhà vệ sinh nam lại, vác gậy đập cho y bò lết ra sàn không gượng dậy nổi rồi lạnh nhạt gỡ phần cao su quanh cán vợt ra, quấn từng vòng một vào cổ Trình Diệu.


Chắc cả đời này Trình Diệu chưa bao giờ hãi hùng đến thế, cảm giác sắp chết tới nơi khiến y buồn nôn, từng giây từng phút bị kéo giãn đằng đẵng vô tận, y không hề nghi ngờ Trình Bạc Hàn trước mắt đang làm tất thảy mọi việc đầy thản nhiên sẽ giết mình thật.


Giữa cơn ảo giác lòe loẹt vặn vẹo và đống máu mũi phun ộc ra, y bắt được rõ ràng khoảnh khắc khóe môi Trình Bạc Hàn cong lên cười với y, ngay sau đó y chìm luôn vào bóng tối miên man.



————


 Chú thích:


2 câu được trích trong chương xuất phát từ bài “Chúng ta” của Bắc Đảo. Đầu óc mình không đủ trình thơ ca nên dịch đại ý thui.





Hồn xiêu phách lạc


Xách đèn lồng chạy đuổi mùa xuân



Vết thương lập lòe, chiếc cốc xoay vòng


Tạo nên tia sáng


Chứng kiến thời khắc mê say:


Đạo tặc đột nhập vào bưu điện


Thư từ bật tiếng gào la



Đinh ơi là đinh


Lời bài hát không thể sửa đổi


Đống củi ôm chặt lấy nhau


Tìm kiếm người nghe



Tìm trái tim mùa đông


Tận cuối dòng sông


Người chèo đò chờ hoàng hôn mờ mịt



Phải có kẻ viết lại tình yêu


./.




Lải nhải: Giữa cả ngàn chữ Hán mà chẳng hiểu sao cứ phải gặp tên nhân vật giống nhau. Cao Trạm là tên nhân vật thái giám tổng quản già nua trong truyện/phim có OTP của mình (chính xác từng chữ luôn). Hôm trước thì đọc truyện NP gặp đúng tổng thụ chuyển công trăng hoa matday mê ch*ch dạo tên là Lục Cảnh, oigioioi =))))


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 15: Người ở cạnh là được
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...