Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 96: Hôn thư 01


Đây là buổi thẩm vấn tại tam đường hội thẩm!


Triệu Ninh— lúc này phải nói là Triệu Thừa Huy trên người Triệu Ninh, tiện tay ném cái hộp gỗ mà lúc trước Triệu Ninh cẩn thận ôm vào trong ngực cho Hạ Chu, sau đó giơ tay đón lấy chim én đã xoay hai vòng trên không trung.


Chim én rơi vào trong tay Triệu Thừa Huy, hóa thành một tờ bùa gấp,.Triệu Thừa Huy mở tờ giấy bùa ra, phù văn màu mực trên phù giấy tách ra, di chuyển trên mặt giấy, cuối cùng hợp thành câu chữ.


Sau khi đọc xong những dòng chữ tái hợp trên phù giấy, Triệu Thừa Huy tiện tay ném nó đi, để nó cháy thành tro tàn.


"Trên thư nói rằng kế hoạch của sư phụ cậu thất bại, bất kể là đoạt ngọc bội Long Cửu Tử hay lấy mạng Dương Kỷ Thanh, đều không thành công." Triệu Thừa Huy phủi phủi tay áo không có chút bụi nào, nói với Hạ Chu bên cạnh.


"Sao lại thế được?" Hạ Chu ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc: "Không phải biệt thự Triệu gia đã bày ra trận pháp truân lung rồi sao? Truân lung cũng không thể làm gì được Dương Kỷ Thanh?"


"Theo vào trận pháp còn có Nhậm Triều Lan am hiểu về trận pháp." Lông mày Triệu Thừa Huy hiện ra một tia lệ khí, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh: "Nhưng trình độ của thuật sĩ Trảm Tự Hội cũng thật sự không được, không thể so với các đại gia tộc trong giới huyền thuật. Cho dù không có Nhậm Triều Lan ở đó, với cái loại trận pháp đó cũng không nhất định có thể đẩy Dương Kỷ Thanh vào chỗ chết."


"Tại sao bệ hạ lại cố chấp lấy mạng Dương Kỷ Thanh như vậy?" Hạ Chu khó hiểu hỏi.


"Tại sao?" Triệu Thừa Huy cười một tiếng, nhưng cũng không trả lời trực tiếp vấn đề của Hạ Chu: "Đương nhiên là bởi vì Dương gia hắn phạm vào tội lớn diệt cửu tộc, tôi không cho phép huyết mạch Dương gia sống trên đời này, thay vì cậu quan tâm chuyện này chi bằng quan tâm đến cha cậu một chút?"


Ngón tay giấu dưới đáy hộp gỗ của Hạ Chu cuộn lại một chút.



Triệu Thừa Huy nói đến cha, là chỉ Triệu Cận Đình. Cậu ta là con ngoài giá thú của Triệu Cận Đình, nhưng cho tới bây giờ Triệu Cận Đình không có ý định nhận lại cậu ta, cho nên năm cậu ta chín tuổi, mẹ cậu ta đã vứt bỏ cậu ta không có giá trị vào trại trẻ mồ côi. Cậu ta từng ngưỡng mộ người cha Triệu Cận Đình này, nhưng về sau toàn bộ hóa thành oán hận.


"Ông ta thế nào rồi?" Hạ Chu lạnh lùng hỏi.


"Đã chết, tôi sai người giết." Triệu Thừa Huy nhìn mặt Hạ Chu không chút biểu cảm, không thú vị dời tầm mắt: "Tuy ông ta là hậu nhân của tôi, nhưng kế hoạch thất bại, Dương Kỷ Thanh không chết, nếu ông ta còn sống thì rất nhanh sẽ bị Dương Kỷ Thanh tìm ra. Người có thiên phú trong bói toán, trời sinh trực giác nhạy bén, mà Dương Kỷ Thanh lại là người đứng đầu Dương gia, cho dù không có bằng chứng cũng có thể theo trực giác mà điều tra ra."


Triệu Thừa Huy nói xong, chắp tay sau lưng cất bước đi về phía trước. Hạ Chu cầm hai hộp gỗ, cụp mắt đuổi theo bước chân Triệu Thừa Huy.


"Những chuyện khác tôi không sợ Dương Kỷ Thanh điều tra ra, nhưng điểm chôn ngọc bội của Long Cửu Tử, tôi không muốn sớm lộ ra, để đối phương làm rối lịch trình đăng cơ của tôi." Triệu Thừa Huy nói xong, lại thở dài một tiếng: "Nhưng Triệu Cận Đình chết vẫn là có chút đáng tiếc. Ông ta vừa chết, tài chính của Triệu gia cũng bị cắt đứt, thân thể này của Triệu Ninh tôi cũng không thể tiếp tục sử dụng, dễ bị lộ."


"Tôi đi tìm cho ngài một cơ thể thích hợp khác?"


"Không cần." Triệu Thừa Huy vẫy tay nói: "Thân thể của tôi sắp dùng được rồi, rất nhanh tôi có thể hoàn thành đại trận chuyển vận, chuyển long mạch chi khí của ngọc bội Long Cửu Tử vào thân thể của tôi, mượn nó sống lại đăng cơ, khôi phục vương triều Triệu thị của tôi."


"Không phải ngọc bội Long Cửu Tử còn thiếu ba miếng sao?" Hạ Chu hỏi.


"Không, còn thiếu hai miếng. Cừu Dũng đã lấy được ngọc bội Tỳ Ngưu của Cục Điều Tra Đặc Biệt, còn lại hai miếng Nhai Tí, Bệ Ngạn đều nằm trong tay Dương Kỷ Thanh, lần sau bố trí kỹ lưỡng, hẳn là có thể một lần lấy được."


Triệu Thừa Huy nói xong lại thở dài: "Cừu Dũng cũng đáng tiếc, nếu không phải lo lần này ra tay với Dương Kỷ Thanh thất bại, rút dây động rừng khiến Cục Điều Tra Đặc Biệt chuyển ngọc bội Tỳ Ngưu đi, tôi cũng không để ông ấy lộ ra sớm như vậy."


Đi ra khỏi phố cổ, đến ngã tư đường, điện thoại trong túi Triệu Thừa Huy reo lên.



Điện thoại là của vợ Triệu Cận Đình, thím hai của Triệu Ninh gọi tới, nói cho cậu ta biết Triệu Cận Đình đã qua đời, bảo cậu ta nhanh chóng về nhà.


Triệu Thừa Huy lạnh lùng đáp lại, vợ Triệu Cận Đình chìm trong đau khổ cũng không nhận ra điều gì bất thường.


Triệu Thừa Huy cúp điện thoại, đưa tay kéo một khối ngọc bài trên cổ xuống, giao cho Hạ Chu: "Sư phụ cậu chờ ở chỗ cũ, cậu trực tiếp đưa tôi qua tìm ông ấy là được."


Nói xong, âm hồn Triệu Thừa Huy từ trong thân thể Triệu Ninh nổi lên, chui vào trong khối ngọc bài hắn ta giao cho Hạ Chu.


Hạ Chu đỡ lấy thân hình không ổn định của Triệu Ninh, Triệu Ninh chậm rãi mở hai mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh: "Tôi... không phải đang ở phố cổ sao? Sao lại đến đây?"


Vẻ mặt Hạ Chu lo lắng mở miệng: "Cậu vừa nhận được điện thoại của thím hai cậu, nói rằng chú hai của cậu qua đời, sau đó cậu mê man theo tôi đến đây, cậu không nhớ gì sao?"


Cả người Triệu Ninh run lên, không dám tin nhìn về phía Hạ Chu: "Cái... gì? Chú hai của tôi... qua đời rồi?"


Hạ Chu cúi đầu, nặng nề gật đầu: "Tôi sẽ gọi xe cho cậu, cậu mau về đi."


Hạ Chu không đợi Triệu Ninh trả lời, lập tức gọi một chiếc taxi, đẩy Triệu Ninh lên xe, rồi đưa cái hộp gỗ chứa bát trà tự chế cho cậu ta: "Mau trở về đi."


Hạ Chu đóng cửa xe giúp Triệu Ninh, sau khi đưa mắt nhìn xe taxi đi xa, sau đó tùy ý ném cái hộp gỗ chứa bát trà tự chế của mình vào thùng rác bên cạnh, không chút lưu luyến mà quay lưng rời đi.


...



Nhậm Kiều Kiều đã sớm đợi ở cổng nhà cũ, thấy hai người đến, cô lập tức ra đón.


Nhà cũ của Nhậm gia tuy là nhà cổ trăm năm, nhưng bình thường buổi tối vẫn sáng đèn, không chỉ không âm u, còn hiện ra vài phần ấm áp của vạn nhà đèn sáng.


Tối nay, nhà cũ của Nhậm gia vẫn sáng đèn, nhưng sáng đến mức có chút quá, Dương Kỷ Thanh thậm chí cảm thấy có chút chói lóa.


Hơn nữa, bầu không khí trong nhà cũ rõ ràng cũng có chút không thích hợp.


Nhà cũ của Nhậm gia tuy nói là nơi ở của dòng chính, lại có gia chủ tọa trấn, nhưng bầu không khí bình thường cũng không áp lực, một số tiểu bối vị chưa trưởng thành còn rất hiếu động. Lúc gặp Nhậm Triều Lan thì nghiêm túc, quay đầu lại liền nhảy nhót, Dương Kỷ Thanh đã từng thấy vài đứa như vậy.


Tuy nhiên, tối nay nhà cũ của Nhậm gia lại yên tĩnh đến khác thường, người ra vào đều mang theo vẻ vài phần nghiêm túc.


Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan đi theo Nhậm Kiều Kiều vào trong một đoạn, thật sự không đè được lòng hiếu kỳ xuống, hạ giọng hỏi Nhậm Kiều Kiều: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"


"Là chú năm phạm tội, đang bị thẩm vấn ở đại sảnh." Nhậm Kiều Kiều trả lời.


Đây là chuyện của gia tộc Nhậm gia bọn họ, không nên nói với người ngoài, nhưng với mối quan hệ giữa Dương Kỷ Thanh và lão tổ tông nhà bọn họ, anh đương nhiên không thể coi là người ngoài, cô cũng không hề có chút áp lực.


"Ồ? Ông ta phạm tội gì?" Dương Kỷ Thanh không quen biết vị chú năm của Nhậm gia, nhưng lòng hiếu kỳ không thể chỉ thỏa mãn một nửa, vì vậy tiếp tục hỏi.


"Âm thi Nhậm gia chúng ta luyện chế không cho thuê, chú năm biết rõ mà còn cố tình, lén đem hai âm thi cho người ngoài thuê." Nhậm Kiều Kiều nói: "Mà hai âm thi ông ta cho thuê, xế chiều hôm nay công kích tổng bộ Cục Điều Tra Đặc Biệt, gia chủ tự mình đi nhận lại."



Âm thi công kích tổng bộ Cục Điều Tra Đặc Biệt, là để đánh lạc hướng giúp Cừu Dũng của Trảm Tự Hội, người thuê âm thi chắc chắn cũng là người của Trảm Tự Hội, Dương Kỷ Thanh tự nhiên cũng quan tâm đến người thuê.


"Trên mặt người kia động tay động chân, camera không chụp được bộ mặt thật của hắn, chúng tôi không tìm được người." Nhậm Kiều Kiều nói: "Âm thi là hắn cho âm hồn nhập vào hoạt động. Âm hồn chúng tôi bắt được đã thành tàn hồn, không hỏi được hướng đi của người thuê."


Câu trả lời này Dương Kỷ Thanh không quá bất ngờ, điều này rất phù hợp với tác phong trước sau như một của Trảm Tự Hội.


"Muốn đến đại sảnh xem không?" Nhậm Triều Lan nghiêng đầu hỏi Dương Kỷ Thanh. Tuy rằng không bắt được người thuê âm thi, nhưng có thể đi nghe thử chú năm của Nhậm gia nói gì.


"Cũng được." Dương Kỷ Thanh nói xong, cười nhìn Nhậm Kiều Kiều: "Kiều cô nương, có tiện không?"


"Đương nhiên là tiện." Lão tổ tông đã mở miệng, còn gì không tiện nữa.


Đại sảnh nhà cũ.


Bên ngoài đại sảnh, có mấy người trẻ tuổi Nhậm gia canh giữ ở cửa, thấy Nhậm Kiều Kiều dẫn lão tổ tông tới, đầu tiên là sửng sốt, sau đó muốn chào hỏi Nhậm Triều Lan, nhưng bị Nhậm Triều Lan giơ tay ngăn lại.


Dương Kỷ Thanh theo Nhậm Triều Lan đến cạnh cửa đại sảnh, thò đầu nhìn vào trong.


Bên trong đại sảnh, Nhậm Thiểu Trạch ngồi ở vị trí cao nhất, mấy người chủ sự của Nhậm gia ngồi hai bên, chú năm Nhậm gia mặt xám mày tro đứng ở giữa đại sảnh.


Đây là tam đường hội thẩm!
________________


Tác giả có lời muốn nói: Còn ai ở đó nữa không?


Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Story Chương 96: Hôn thư 01
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...