Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 115: Đăng cơ 03


"Xin lỗi, anh sai rồi."


Lúc máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố Z, đã là giờ cơm trưa, nhóm người Dương Kỷ Thanh ăn trưa ở bên ngoài rồi mới bắt taxi về nhà.


Về đến nhà, Dương Kỷ Thanh không nói một lời, bước vào nhà. Đi tới đầu cầu thang, anh lại dừng bước, nhìn Nhậm Triều Lan còn đang đứng ở trong phòng khách, hất cằm với hắn, mở miệng nói câu đầu tiên sau khi vào nhà: "Theo em lên lầu."


Nhậm Triều Lan đáp lại một tiếng, giao áo khoác cho Nhậm Du rồi quay người đi theo Dương Kỷ Thanh lên cầu thang.


Nhìn bóng dáng hai người lần lượt biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, Dương Nhất Lạc, Nhậm Du và Tưởng Tùng bị bỏ lại trong phòng khách cùng thở phào nhẹ nhõm, suốt chặng đường về, bầu không khí căng thẳng vi diệu giữa Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan khiến bọn họ cũng không dám thở mạnh. Thậm chí sáng nay thức dậy, Tưởng Tùng còn bị Nhậm Thiếu Trạch lấy lại âm thi mượn tạm, phong ấn Tưởng Tùng vào con rối mà Sở Hàng đã dùng qua, cũng không dám lớn tiếng biểu đạt bi thương của mình.


"Tôi nhớ lại cảnh hồi đi học, bị giáo viên chủ nhiệm gọi vào văn phòng để mắng." Dương Nhất Lạc chậm rãi thở ra một hơi, vừa rồi bộ dáng lão tổ tông của cậu gọi lão tổ tông Nhậm gia, thực sự giống như giáo viên chủ nhiệm chuẩn bị mắng học sinh, hù chết cậu.


"Dương tổ tông và lão tổ tông đây là... đang cãi nhau sao?" Nhậm Du nhỏ giọng hỏi.


"Đây không phải là chuyện rất rõ ràng sao!" Tưởng Tùng đội lớp vỏ của con rối, lắc cổ bò ra khỏi ba lô của Dương Nhất Lạc.


"Vì sao bọn họ cãi nhau?" Nhậm Du hỏi tiếp.


"Tôi đâu có biết!" Tưởng Tùng nói xong, dùng bàn tay không có ngón tay sờ cằm, làm bộ trầm tư: "Nhưng mà, nhìn tình huống khá nghiêm trọng, các cậu nói xem, bọn họ có chia tay không?"


Dương Nhất Lạc sững sốt.


Mặc dù lúc trước biết lão tổ tông và lão tổ tông Nhậm gia ở bên nhau, cậu cảm thấy rất không được tự nhiên, nhưng lão tổ tông của cậu thật lòng thích lão tổ tông Nhậm gia, nếu thật sự chia tay, lão tổ tông của cậu chắc chắn sẽ rất khổ sở thương tâm, cậu không hề muốn thấy lão tổ tông của mình buồn bã.



Vẻ mặt Dương Nhất Lạc nặng nề đặt Tưởng Tùng lên bàn trà, sau đó ngồi xuống sô pha, bắt đầu lục ba lô.


Nhậm Du đi tới bên cạnh Dương Nhất Lạc, hỏi: "Cậu đang làm gì vậy?"


Dương Nhất Lạc: "Tôi muốn tính một quẻ."


Tưởng Tùng đi tới bên bàn trà, nhìn Dương Nhất Lạc hỏi: "Tính cái gì?"


Dương Nhất Lạc: "Tính xem lão tổ tông và Nhậm tổ tông có chia tay hay không."


Tưởng Tùng: "Cậu tính chính xác không?"


Dương Nhất Lạc: "Tôi sẽ cố gắng!"


Khi Dương Nhất Lạc dưới lầu vừa lấy đồng xu từ trong ba lô ra, Dương Kỷ Thanh trên lầu đã dẫn Nhậm Triều Lan vào phòng anh.


Mắt Dương Kỷ Thanh vẫn chưa hồi phục, còn nhạy cảm với ánh sáng, sau khi Nhậm Triều Lan đi theo anh vào phòng, lập tức kéo rèm cửa sổ phòng anh kín mít, chỉ để lại một đèn ngủ nhẹ nhàng chiếu sáng, để trong phòng không đến mức tối đen như mực.


Dương Kỷ Thanh tháo kính râm, nhìn thoáng qua Nhậm Triều Lan đứng bên cạnh đèn ngủ, bước đến bên cửa sổ sát đất. Anh ngồi xuống một chiếc ghế sô pha, sau đó chỉ chỉ một chiếc ghế sô pha khác cách một chiếc bàn thấp, ra hiệu cho Nhậm Triều Lan: "Ngồi đi."


Nhậm Triều Lan nghe lời ngồi xuống.


Dương Kỷ Thanh dựa lưng vào ghế, hai chân đan vào nhau, khuỷu tay đặt trên tay vịn hai bên, tay phải cầm quạt xếp, lúc có lúc không gõ vào lòng bàn tay trái, vẻ mặt không rõ nhìn về phía Nhậm Triều Lan đối diện: "Anh đã có câu trả lời chưa?"


Ánh mắt Nhậm Triều Lan khẽ run lên, đáy mắt hiện lên sự chần chừ.



Nhậm Thiếu Trạch đoán Dương Kỷ Thanh giận hắn có thể là do biết hắn là thủ phạm hồi sinh mình. Trên đường trở về, hắn gần như đã hạ quyết tâm, thẳng thắn nói chuyện này với Dương Kỷ Thanh.


Nhưng mà lúc này nghe Dương Kỷ Thanh mở miệng hỏi, hắn lại hoảng hốt.


Dương Kỷ Thanh rất ghét bị người khác sắp đặt, nếu anh không thể chấp nhận được hành động của hắn, chờ đến khi hắn thú nhận xong, nói không chừng sẽ cắt đứt mọi liên lạc với hắn.


Hắn không phải là một người do dự, làm việc cũng luôn luôn quyết đoán lưu loát không dây dưa dài dòng, nhưng giờ phút này, đối mặt với Dương Kỷ Thanh, hắn lại phát hiện mình nhát gan giống như một kẻ hèn nhát, sự sợ hãi không ngừng dâng lên từ tận đáy lòng, làm dập tắt dũng khí của hắn thành một bãi bùn ghê tởm.


Cảm xúc khủng hoảng làm cho quyết định lúc trước của hắn bắt đầu dao động, ý nghĩ trốn tránh và may mắn bất giác nảy sinh trong sự do dự.


Nhậm Thiếu Trạch chỉ là suy đoán, cũng không có chứng cớ chứng minh Dương Kỷ Thanh đã biết hắn là người hồi sinh anh.


Dương Kỷ Thanh cũng không có cách nào hay thông tin nào để biết việc hồi sinh do hắn thực hiện, Chiêm Thiên Quyết có thể đoán mệnh, nhưng cụ thể đoán mệnh như thế nào thì hắn không rõ ràng lắm, thế nhưng Dương Kỷ Thanh và hắn cùng chia sẻ một mệnh cách, không thể đoán mệnh số của nhau, giống như lần trước đối phương không thể lấy bát tự của hắn ra mà đoán mệnh.


Hơn nữa, nếu Dương Kỷ Thanh biết hắn là người hồi sinh anh, lẽ ra lúc đó đã trở mặt với hắn rồi, hẳn là không có khả năng nhịn đến bây giờ mới đúng.


Lỡ như Dương Kỷ Thanh chưa biết hắn là người hồi sinh anh, lúc này hắn thú nhận, hai chuyện sai lầm cộng lại, sợ là thật sự không có đường cứu vãn.


Nhậm Triều Lan nhẹ nhàng siết tay lại, ngước mắt nhìn thẳng Dương Kỷ Thanh: "Anh không biết mình đã làm sai điều gì?"


Trong phòng nhất thời yên tĩnh.


Dương Kỷ Thanh im lặng không nói nhìn chằm chằm Nhậm Triều Lan, anh ngồi thẳng người, buông quạt xếp xuống: "Vậy chúng ta chơi một trò chơi đi."


Dương Kỷ Thanh nói xong, đổ hết đồ ăn vặt trong hai đĩa thủy tinh lên bàn, sau đó rót hai chai nước khoáng vào bên trong.



Rót nước xong, anh lấy từ dưới bàn bút mực và giấy vàng. Anh nhanh chóng vẽ hai tờ bùa, sau khi châm lửa, để cho tro giấy rơi vào hai đĩa nước thủy tinh, cuối cùng đưa cây bút lông nhúng mực cho Nhậm Triều Lan ở đối diện.


Dương Kỷ Thanh: "Anh cầm bút lông, để đầu bút chìm vào nước trong đĩa."


Nhậm Triều Lan cầm lấy bút lông Dương Kỷ Thanh đưa, chần chờ nhìn đĩa nước trên bàn thấp.


Dương Kỷ Thanh lại cầm quạt lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Nhậm Triều Lan: "Sao còn chưa làm? Anh sợ cái gì?"


Dưới cái nhìn chăm chú của Dương Kỷ Thanh, cuối cùng Nhậm Triều Lan cũng động tay, đặt đầu bút lông vào nước trong đĩa, để mực trên đầu bút lan ra trong nước.


Dương Kỷ Thanh cầm quạt, nhẹ nhàng gõ hai cái lên đĩa. Sóng nước dập dờn, mực nước tan trong nước, giống như có sinh mệnh, trong chốc lát tạo thành một  hoa văn phức tạp.


Sau khi hoa văn hình thành, Dương Kỷ Thanh lấy lại bút lông từ tay Nhậm Triều Lan, chấm lại mực nước. Lần này anh tự cầm bút lông điểm vào nước trong đĩa khác, cũng dùng quạt tiện tay gõ hai cái lên đĩa.


Giống như đĩa của Nhậm Triều Lan, mực trong nước nhanh chóng tạo thành một hoa văn phức tạp.


"Anh nhìn xem hai hình vẽ này có giống nhau không?" Dương Kỷ Thanh đặt bút xuống, hỏi Nhậm Triều Lan bằng giọng điệu mang theo cảm giác lạnh lùng.


Nhậm Triều Lan không trả lời, hắn cũng không ngu ngốc, tuy rằng không biết đây là thuật pháp gì, nhưng hắn đã hiểu được ý nghĩa của thuật pháp này, may mắn của hắn thất bại, nguyên nhân Dương Kỷ Thanh tức giận, đúng là bởi vì biết hắn là người hồi sinh mình.


"Đây là pháp thuật cộng hưởng mệnh cách, sau khi cộng hưởng sẽ tạo thành hoa văn mà chúng ta gọi là đồ đằng mệnh cách. Mệnh cách của mỗi người đều không giống nhau, hoa văn mệnh cách của mỗi người cũng sẽ có hình thái khác nhau." Dương Kỷ Thanh cũng lười nghe Nhậm Triều Lan trả lời, anh đè nén cơn tức, vẫn giải thích: "Pháp thuật này là trò nhỏ tổ tiên Dương gia nghiên cứu ra, ban đầu chỉ để xem hoa văn lòe loẹt, cũng không có tác dụng thực tế gì, chỉ có mấy đứa nhỏ trong tộc thích lấy ra chơi đùa."


Dương Kỷ Thanh ngước mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhậm Triều Lan: "Hôm nay nhờ ơn đại gia chủ Nhậm gia, em mới phát hiện ra công dụng thực tế của pháp thuật này, có thể dùng để xác định hai người có cùng mệnh cách hay không. Nhậm Triều Lan, anh giải thích cho em tại sao chúng ta lại có cùng mệnh cách?"


"Là anh đã hồi sinh em." Nhậm Triều Lan cúi mắt.



"Còn gì nữa?"


"Anh chia sẻ mệnh cách của mình cho em."


"Nhậm Triều Lan, em nói cho anh biết, em có thể dùng Chiêm Thiên Quyết để nhìn thấy đường số mệnh của anh, mắt em bị cắn trả sợ ánh sáng là vì nhìn số mệnh của anh. Anh tốt nhất nên giải thích một lần rõ ràng, nếu không em sẽ liều mạng tự nhìn bằng mắt mình." Dương Kỷ Thanh lạnh lùng nói.


"Đừng..." Nhậm Triều Lan kinh hoàng vươn tay, bắt lấy tay Dương Kỷ Thanh đang đeo Chiêm Thiên Quyết.


"Vậy thì nói nhanh." Dương Kỷ Thanh hất bàn tay lạnh lẽo của Nhậm Triều Lan ra, cau mày không kiên nhẫn nói.


"Anh... dùng Âm Dương cộng sinh thuật, giao cung chủ mệnh cho em..."


"Anh..." Đồng tử Dương Kỷ Thanh co rụt lại, không dám tin nhìn Nhậm Triều Lan: "Giao cung chủ mệnh cho em? Anh không muốn sống nữa à? Nếu thuật này thất bại thì sao?"


"Lúc đó thất bại, sau đó nhờ địa mạch địa khí mới may mắn thành công."


"Vậy nên anh mới qua đời chưa đầy nửa năm sau khi em chết, nên chúng ta mới lần lượt sống lại vào 400 năm sau..." Dương Kỷ Thanh lẩm bẩm nói.


Thì ra là như vậy, thế mà lại là như vậy, nhưng cũng chỉ có như vậy thì mọi chuyện mới hợp lý...


"Xin lỗi, anh sai rồi." Nhậm Triều Lan cúi đầu nhận sai với Dương Kỷ Thanh.


"Anh biết anh sai ở đâu không?" Giọng Dương Kỷ Thanh có chút run rẩy không khống chế được.


"Anh không nên động vào di thể của em, sắp đặt sống chết của em, chọc em vì như vậy mà tức giận..."


"Anh nghĩ em giận vì anh sắp đặt sống chết của em sao?" Dương Kỷ Thanh đột ngột đứng dậy, từ trên cao căm tức nhìn xuống Nhậm Triều Lan.


Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Story Chương 115: Đăng cơ 03
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...