Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 444: Cổng Mặt Trời Inca


Thần Mặt Trời


"Về tôi sẽ gọi Mao Tiểu Nhạc đến phối hợp với cậu."


Dưới sự hối thúc liên tục của Uông Ngọc Thụ, An Tuyết Phong dặn dò vài câu rồi cuối cùng cũng đưa Vệ Tuân rời đi.


"Đội viên của anh cứ giục anh nhanh chóng kết nối sâu với tôi kìa."


Vừa trở về căn cứ Quy Đồ, Vệ Tuân cười đầy hứng thú, đầu ngón tay khẽ móc lấy tay An Tuyết Phong. Kể từ lúc phủi sạch ô nhiễm tinh thần cho Uông Ngọc Thụ rồi dị hóa, hai người họ vẫn luôn nắm tay nhau. Đây cũng là lần đầu tiên Vệ Tuân cảm nhận rõ rệt tinh thần của An Tuyết Phong và xúc tu của * * * giống nhau, cắm sâu vào trong tinh thần của cậu, luôn thận trọng quan sát trạng thái tinh thần của cậu, hễ có gì bất ổn là sẽ lập tức tự mình nuốt chửng ô nhiễm.


Tuy ở Kim Tự Tháp Pharaoh An Tuyết Phong không nói nhiều, trông cũng rất bình tĩnh, nhưng trên thực tế anh vẫn luôn vô cùng lo lắng cho cậu. Vệ Tuân cảm thấy những xúc tu tinh thần rất thú vị, cậu muốn quấn lấy chúng nhưng lại lực bất tòng tâm, vì tinh thần của cậu vẫn chưa đủ mạnh để kết tụ lại.


"Là đội viên của em."


Lông mày An Tuyết Phong vẫn chưa giãn ra, vừa về tới căn cứ là lập tức lấy loại thuốc hồi phục SAN có hiệu quả tốt nhất và đắt đỏ nhất cho Vệ Tuân uống. Nhưng dù giá trị SAN có tăng lên thì ô nhiễm tinh thần cũng không bị loại bỏ, giống như việc hướng dẫn viên chỉ dùng điểm để mua thêm thời gian đếm ngược tử vong mà không chữa trị tận gốc vết thương của mình vậy. Nếu vấn đề cốt lõi không được giải quyết, SAN có tăng lên cũng sẽ tụt dốc điên cuồng. Đây cũng là lý do vì sao An Tuyết Phong luôn không nhắc tới việc phủi ô nhiễm cho những người khác trong Quy Đồ.


May mà tinh thần của Vệ Tuân không dính quá nhiều ô nhiễm, điều này khiến An Tuyết Phong phần nào yên tâm.


"Đắng quá."


Vệ Tuân cực kỳ cảnh giác với loại dược tề màu xanh lục đậm dị thường này, vừa mở nắp ngửi thấy mùi đắng xộc thẳng lên não đến tê rần, cậu lập tức đóng nắp lại muốn tìm Úc Hòa Tuệ để lấy mật ma ong tinh luyện. Nhưng An Tuyết Phong cầm lấy dược tề rồi trực tiếp tự uống vào, sau đó nâng mặt Vệ Tuân lên hôn.


"Ưm ư! (Đắng quá!)"


Vệ Tuân vốn cắn chặt răng, nhưng khi tay An Tuyết Phong v**t v* bên eo cậu thì toàn thân liền nóng lên, kỹ thuật hôn của An Tuyết Phong đã luyện với cậu đến mức rất thuần thục, Vệ Tuân theo bản năng hé miệng đáp lại nụ hôn này, ngay sau đó lập tức bị đắng đến nước mắt lưng tròng. Cậu muốn nhổ dược tề ra ngoài nhưng lại thấy bẩn, cuối cùng cố nuốt xuống, rồi tức tối véo tai An Tuyết Phong, còn đá vào cẳng chân anh.


An Tuyết Phong dứt khoát bế cậu lên, chênh lệch chiều cao gần hai mươi cm đủ để anh ôm Vệ Tuân khiến hai chân cậu rời khỏi mặt đất, rồi ép cậu vào tường mà hôn. Thật ra lượng dược tề không nhiều, chỉ một ngụm, vị đắng rất nhanh tan đi. An Tuyết Phong định lùi lại, Vệ Tuân lại phản công, vừa khiến nụ hôn sâu thêm vừa thò tay vào trong áo An Tuyết Phong, chạm tới cơ bụng săn chắc của anh.


"Ưm!"


Toàn thân An Tuyết Phong cứng đờ, bàn tay to như gông sắt siết chặt cổ tay đang làm loạn của Vệ Tuân. Cậu cười khẽ, việc da thịt kề sát quả nhiên khiến liên kết giữa cậu và An Tuyết Phong trở nên sâu hơn. Tinh thần vốn yếu ớt theo liên kết tăng cường mà mượn lực của An Tuyết Phong vươn lên, quấn quýt dây dưa với xúc tu tinh thần của anh. Trong thoáng chốc, Vệ Tuân dường như cùng cảm xúc với An Tuyết Phong, mọi cảm giác đều nhân lên gấp bội.


Cảm giác xâm·nhập và cướp đoạt trong nụ hôn dây dưa, bụng dưới như bị những ngón tay lạnh lẽo thon dài mập mờ chạm vào, nhưng thứ tương thông nhất lại là tinh thần. Tình cảm sâu đậm với các đồng đội Quy Đồ và đoàn Tịch Dương, h*m m**n bảo vệ và cảm giác trách nhiệm nặng nề, sát ý lạnh lẽo dành cho nhà trọ và kẻ thù, cùng với d*c v*ng chiếm hữu tối tăm và tình yêu nuông chiều dành cho người thương (chỉ riêng Vệ Tuân), kèm theo chút lo âu và bất an... tất cả tựa như một cuộn len xù đủ màu chen chúc dồn vào trong tim Vệ Tuân, gần như khiến cậu bị lây nhiễm mà đồng cảm theo anh.


Vệ Tuân lập tức thu tinh thần của mình lại, theo bản năng đẩy An Tuyết Phong ra. An Tuyết Phong thuận thế lùi lại, cũng thu hồi những xúc tu tinh thần, lười nhác rủ mắt nhìn cậu, hừ cười nói: "Xem sau này em còn dám nữa không... hừ."


Gan của Vệ Tuân đúng là quá lớn, vậy mà dám trực tiếp tiếp xúc với tinh thần của anh như vậy. Nếu không phải An Tuyết Phong đã đủ kiềm chế, e rằng Vệ Tuân đã bị xung kích đến mức biến thành một Tiểu An Tuyết Phong rồi.


An Tuyết Phong hiểu rõ chỉ có tự trải nghiệm mới khiến Vệ Tuân rút ra bài học. Xung kích tinh thần và ô nhiễm tinh thần cũng là những thủ đoạn mà Góa Phụ Đen thường dùng, cô ta chẳng ngại dùng xung kích tinh thần để biến Bính 1 thành một Tiểu Góa Phụ Đen, cùng cô ta dấn thân vào đại nghiệp hồi sinh George. Nhưng chuyện này chỉ cần có chuẩn bị tâm lý là sẽ dễ đề phòng, An Tuyết Phong không muốn Vệ Tuân vì tìm cảm giác k*ch th*ch ở phương diện này mà mạo hiểm, chi bằng tự mình cho cậu trải qua trước một lượt.


Sau đó anh lại nhắc nhở: "Mật ma ong tinh luyện dù sao cũng tính là vật phẩm vực sâu, nó có thể hồi phục SAN nhưng cũng sẽ âm thầm khiến ô nhiễm vực sâu trên người em ngày càng nặng. Loại thuốc tôi vừa cho em là thuốc hồi SAN thuần tuý, không mang theo bất kỳ ô nhiễm nào, đến lúc đó em nhớ mang theo hết."



"Đắng quá, trừ phi cho thêm đường."


Vệ Tuân vẫn còn hơi đắm chìm trong dư vị giao thoa tinh thần khi nãy, lười biếng vòng tay ôm cổ An Tuyết Phong: "Lần sau anh còn dám hôn tôi kiểu đó nữa, tôi sẽ đá anh xuống bắt đi đánh răng... bế tôi đi tắm đi."


An Tuyết Phong chẳng tốn chút sức lực nào, bế Vệ Tuân đi vào phòng tắm như bế một con koala. Vừa rút điện thoại ra gửi tin nhắn báo cho Mao Tiểu Nhạc mang theo bộ dụng cụ của Uông Ngọc Thụ đến Kim Tự Tháp Pharaoh, An Tuyết Phong vừa mở vòi hoa sen. Khi tiếng nước vang lên, anh bỗng nghe thấy Vệ Tuân lên tiếng: "Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh thật sự đang ở Cổng Mặt Trời Inca sao?"


"Ừ, tháng mười một chắc sẽ ra rồi."


An Tuyết Phong đang gội đầu cho Vệ Tuân, theo phản xạ nói tiếp: "Nếu em muốn xem thì..."


Anh lấy ra đao Quy Đồ. Với người như An Tuyết Phong, trừ trường hợp đặc biệt, đao gần như không bao giờ rời tay. Vệ Tuân thấy An Tuyết Phong gõ nhẹ ngón tay lên đao Quy Đồ, rồi xoay ngang lưỡi đao: "Xem đi."


Vệ Tuân nhướng mày nhìn sang, thấy trên thân đao màu cam vàng hiện lên khung cảnh hồi tưởng, thậm chí còn có cả âm thanh. Cậu nghe thấy giọng của Kẻ Truy Mộng, như vọng về từ nơi xa ngàn dặm, có phần mơ hồ: 'Tôi, Kẻ Truy Mộng, nguyện đem hành trình vĩ độ Bắc 30°... hiến tế cho nhà trọ... phong ấn lối đi này...'


'Ca tụng mặt trời ca tụng mặt trời——'


Khung cảnh quen thuộc khiến lòng Vệ Tuân khẽ động, đây là Liên minh Đồ Tể! Đao Quy Đồ đang hiển thị chính là ngày cậu đến Liên minh Đồ Tể cứu Trương Tinh Tàng, là cảnh tượng sau khi cậu được Kẻ Truy Mộng đưa đi!


Ngay giây tiếp theo, tay Vệ Tuân siết chặt lấy tay An Tuyết Phong, ánh mắt dán chặt vào đao Quy Đồ. Cậu nhìn thấy một bàn tay hư vô khổng lồ của chủ nhà trọ vỗ về phía một khe nứt đang tỏa ra ánh nắng mặt trời, chuẩn bị xóa sổ hoàn toàn khe nứt ấy. Ngay lúc đó, từ trong khe nứt thò ra một bàn tay rõ khớp xương, vô số xiềng xích vàng quấn quanh.


Mu bàn tay hướng lên trên, những ngón tay thon dài hơi cong lại, hời hợt chặn đứng bàn tay hư vô của chủ nhà trọ. Chỉ vừa nhìn thấy bàn tay ấy, tâm trạng Vệ Tuân đã dao động, mà tiếng gọi "Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh!" của Kẻ Truy Mộng lại càng xác nhận suy đoán của cậu.


Đây là khe nứt thông tới Cổng Mặt Trời Inca! Bàn tay này là của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh!


Trong phút chốc, lòng Vệ Tuân dậy sóng. Cảm giác này khác hẳn với khi thấy chiếc áo choàng đỏ, thấy ảo giác mèo, thấy ? ? ? hay khi thấy hư ảnh Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh lúc Liên minh Hỗ Trợ ra mắt; giống như một bên là hư ảo, còn một bên là chân thực vậy. Khoảnh khắc ấy, tim Vệ Tuân như ngừng lại.


Đó chính là khe nứt của Cổng Mặt Trời Inca, anh trai đang ở bên trong.


An Tuyết Phong chưa từng cho cậu xem thứ này, Vệ Tuân trước đây cũng không hỏi, bởi cậu biết An Tuyết Phong luôn có tâm lý cảnh giác rất mạnh đối với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, mà thực lực của cậu lại yếu, cho dù An Tuyết Phong sẽ không lừa dối hay giấu giếm cậu, thì sau khi hỏi cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.


Mà hơn nữa, Vệ Tuân cảm thấy Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh hẳn đã để lại cho An Tuyết Phong không ít bóng ma tâm lý. An Tuyết Phong vẫn luôn lo rằng sau khi Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh xuất hiện, Vệ Tuân sẽ trực tiếp chạy sang phía hắn, sẽ không có lòng đề phòng, sẽ nghe theo lời hắn, sẽ cho rằng những gì hắn làm đều là đúng. Nhưng ngay từ khi ở Sahara, Vệ Tuân đã hiểu rõ một điều, trên đời này không có ai là hoàn toàn đúng cả, cho dù có là Vệ Tuyết Trần cũng sẽ phạm sai lầm.


Chuyện An Tuyết Phong lo lắng sẽ không xảy ra, Vệ Tuân cũng chỉ muốn xác nhận xem Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh có thực sự ở trong Cổng Mặt Trời Inca hay không. Từ nãy Vệ Tuân đã nghĩ đến việc, giao thoa tinh thần là sự tác động hai chiều, nếu cảm xúc của An Tuyết Phong có thể ảnh hưởng đến cậu, vậy thì cảm xúc của cậu cũng có thể ảnh hưởng đến An Tuyết Phong.


An Tuyết Phong có thể hiểu được thứ cậu thực sự muốn biết là gì, như vậy cũng sẽ không còn lo âu đến thế nữa.


Quả nhiên lần này khi cậu hỏi, An Tuyết Phong đã trực tiếp cho cậu xem cảnh tượng lúc đó. Thấy An Tuyết Phong vừa động tay định thu đao Quy Đồ lại, Vệ Tuân liền nắm lấy lưỡi đao. Sợ làm cậu bị thương, An Tuyết Phong quả nhiên không dám cử động. Sau đó Vệ Tuân nghe thấy trên đao Quy Đồ truyền tới một giọng nam vừa quen thuộc vừa xa lạ.


'An Tuyết Phong, cậu sắp chết rồi.'


'Lời tiên đoán huỷ diệt của Nhà Chiêm Tinh đã đến, sức mạnh của cậu sẽ không ngừng suy yếu, đến lúc đó...'


Khe nứt bị phong ấn, giọng của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cũng dừng lại ở đó. Vệ Tuân nhìn chằm chằm đao Quy Đồ một lúc, cuối cùng buông tay, để An Tuyết Phong thu đao lại. Trong nhất thời, trong phòng tắm ngoài tiếng nước ra không còn âm thanh nào khác, An Tuyết Phong giúp cậu xả bọt trên tóc.



"Nhà Chiêm Tinh không nói dối."


Vệ Tuân là người phá vỡ sự im lặng. Cậu khẽ thở dài, ngả người dựa vào An Tuyết Phong, mái tóc cọ vào bọt xà phòng nơi cằm anh: "Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh quả nhiên đã tìm hắn ta xem bói rất nhiều lần."


"Anh sẽ chết sao?"


"Vận mệnh là thứ có thể thay đổi, những chuyện như chiêm tinh bói toán chỉ có thể dùng để tham khảo thôi."


An Tuyết Phong khẽ nói. Thực ra anh cũng có chút tâm cơ, vừa rồi cố ý giả vờ thu đao, quả nhiên khiến Vệ Tuân chủ động giữ lấy đao tiếp tục xem, rồi nghe được những lời Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh nói với anh.


Mà Vệ Tuân quả nhiên cũng lo cho anh, còn hỏi han anh. An Tuyết Phong nghĩ tới triết lý yêu đương mà Uông Ngọc Thụ từng nói: đàn ông không thể lúc nào cũng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, như thể chuyện gì cũng tự gánh được, thỉnh thoảng cũng phải tỏ ra yếu thế trước người thương, như vậy tình cảm mới có thể lâu dài bền chặt. Lời hắn nói quả thật có lý.


Nhưng rốt cuộc An Tuyết Phong vẫn không muốn để Vệ Tuân phải lo lắng, anh hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cậu.


"Gặp em rồi, vận mệnh của tôi đã khác."


Đừng nói đến sắp chết hay sức mạnh bị suy yếu, hiện tại trạng thái của anh tốt đến lạ thường, chắc chắn cũng sẽ ngày càng mạnh. Đợi sau khi cùng Vệ Tuân tiến hành liên kết sâu, thời gian hợp nhất với * * * cũng sẽ kéo dài hơn. Chẳng hiểu sao An Tuyết Phong lại thật sự muốn nhìn xem khi Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh bước ra khỏi Cổng Mặt Trời Inca, nhìn thấy anh ở trạng thái cực kỳ mạnh đang ôm lấy Vệ Tuân đứng trước Cổng Mặt Trời thì sẽ lộ ra biểu cảm gì... khụ khụ, mong chờ được thấy Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh xuất hiện là do cảm xúc của Vệ Tuân lây sang thôi.


Xét theo nguyện vọng cá nhân của anh, anh vẫn hy vọng Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh ở lại với Cổng Mặt Trời lâu thật lâu.


"Trong pho tượng Mặt Trời có thể tách ra đủ mảnh vỡ mặt trời không?"


Tắm rửa thực ra rất nhanh, lúc hai người rời khỏi phòng tắm thì Mao Tiểu Nhạc đã đi sang chỗ Uông Ngọc Thụ. Để "phục chế" cành đào Sơn Thần còn cần thời gian, một nửa tâm trí của Vệ Tuân đặt ở chỗ An Tuyết Phong, tuy anh đã nói là không sao, nhưng tinh thần trách nhiệm của anh quá nặng, chuyện gì cũng thích tự mình gánh vác, Vệ Tuân sao có thể không hiểu anh? Chẳng qua là đang che giấu một chút tình hình thực tế thôi, nhưng sau khi liên kết sâu, Vệ Tuân có thể lập tức l*t s*ch ngọn nguồn của anh ra ngay, hiện giờ tạm thời tha cho anh một lần.


Nửa tâm trí còn lại của Vệ Tuân đặt vào Mặt Trời. Việc Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh sắp ra ngoài khiến Vệ Tuân mong chờ nhưng cũng càng có cảm giác cấp bách, thực lực hiện tại của cậu vẫn chưa đủ để nhìn. Vệ Tuân muốn dung hợp hoàn toàn ngọn lửa mặt trời thu được từ Ổc Đảo Viễn Cổ với mồi lửa Ifrit, khiến uy lực ngọn lửa dung hợp của mình tiến thêm một bước, nhưng An Tuyết Phong lại đề nghị cậu nên nắm vững biến thành hình dạng chim mặt trời thần thoại trước.


"Em có danh hiệu màu tím Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng, nếu trực tiếp cắn nuốt ngọn lửa mặt trời có lẽ sẽ khiến mức độ 'sụp đổ tín ngưỡng' của em càng sâu hơn."


An Tuyết Phong nói: "Nhưng nếu em nắm vững biến thành chim mặt trời trước, nó sẽ giúp ích cho em trong lúc dung hợp ngọn lửa mặt trời... Có lẽ em có thể tín ngưỡng chính mình."


Tín ngưỡng chính mình, tự làm mặt trời của chính mình. An Tuyết Phong biết Vệ Tuân sẽ thích đề nghị này, quả nhiên anh thấy mắt Vệ Tuân sáng lên, lộ vẻ suy tư: "Đúng vậy, với lại lúc sức mạnh mặt trời rót vào, trùng Anka dường như cũng lột xác thành hình chim."


Con trùng mắt to lông đỏ này chẳng có chút dấu hiệu nào là sẽ biến thành chim, suốt ngày lăn lộn với Bắp Non trong Quả cầu ma trùng, ngoài việc hát bài ca tụng mặt trời cho Bắp Non nghe thì chẳng được tích sự gì, đúng là quá lãng phí tài năng.


Nếu cậu nắm vững hoàn toàn biến hóa chim mặt trời, lúc dung hợp ngọn lửa mặt trời có thể thúc đẩy trùng Anka phát triển tốt nhất, Vệ Tuân quyết tâm không để nó tiếp tục sa đoạ nữa. Cậu lấy ra nửa pho tượng Mặt Trời bằng vàng ròng, một khúc xương thiên sứ vàng rực, cùng với chiếc lông vũ thiên sứ mặt trời như được đúc bằng vàng, và một đốm lửa mặt trời nhỏ màu bạch kim.


Tất cả đều là đồ tốt An Tuyết Phong mua sắm 0 đồng cho Vệ Tuân sau khi anh ứng với pho tượng Mặt Trời ở Ốc Đảo Viễn Cổ.


"Chỉ mỗi pho tượng Mặt Trời thì e là chưa đủ."


An Tuyết Phong nhấc pho tượng lên lắc lắc, sức anh rất lớn, nửa đầu tượng bị anh trực tiếp bẻ ra bằng tay, lộ phần bên trong. Hoa văn mắt bướm màu lam tím vốn có đã biến mất, An Tuyết Phong dùng tay nghiền nhẹ, liền thấy phần vàng nơi từng có hoa văn mắt bướm mềm nhũn tan rã như bùn, năng lượng Mặt Trời đã bị Mắt Bướm ký sinh hấp thụ quá nhiều.


"Nhưng thêm xương và lông vũ thiên sứ vào thì chắc cũng được rồi."



Vừa khéo Vệ Tuân có danh hiệu loại thiên sứ, thêm xương và lông vũ vào sẽ có lợi cho cậu. Nhưng việc rút hoàn toàn năng lượng từ xương và lông vũ không phải sở trường của An Tuyết Phong. Sau khi hỏi ý kiến Vệ Tuân, anh đưa xương và lông vũ giao cho Lộc Thư Chanh có chuyên môn, khoản xử lý "nguyên liệu nấu ăn" này cô là người giỏi nhất.


"Danh hiệu màu tím khởi đầu của Lộc Thư Chanh là 'Đầu Bếp'."


An Tuyết Phong biến thành phượng hoàng, phun lửa thiêu cháy pho tượng Mặt Trời, rất nhanh đã nung nó thành dịch vàng chảy lỏng. Nhiệt độ ngọn lửa không ngừng tăng lên, từ đỏ chuyển sang trắng, nhằm luyện ra phần năng lượng tinh hoa nhất trong pho tượng. An Tuyết Phong bảo Vệ Tuân thêm ngọn lửa dung hợp của mình vào, như vậy những mảnh vỡ mặt trời được thiêu đốt ra sẽ nhuốm khí tức của cậu, giúp việc cắn nuốt hấp thụ dễ dàng hơn.


"Cô ấy rất thích tự nấu ăn, nhà mở quán cơm. Hồi nhỏ Bách Phi Bạch thường xuyên sang nhà cô ấy ăn cơm, họ là hàng xóm."


An Tuyết Phong chậm rãi kể cho Vệ Tuân nghe chuyện của các đội viên Quy Đồ. Dù đã vào nhà trọ mười năm, rất nhiều người đã trải qua những thay đổi nghiêng trời lệch đất, nhưng càng như thế, đa số mọi người lại càng thích hồi tưởng quá khứ. Cuộc sống hiện thực bình thường mà yên ổn ấy chính là bến đỗ tinh thần và mảnh đất thanh tịnh trong lòng họ. Biết được những điều này sẽ giúp Vệ Tuân tiếp cận nội tâm họ dễ hơn, giành được tín nhiệm, cũng thuận tiện hơn cho việc thu lấy ô nhiễm.


"Chíp chíp."


Khi An Tuyết Phong thiêu đốt dịch vàng của pho tượng Mặt Trời thành một chấm ánh sáng màu vàng kim rực rỡ nhỏ bằng hạt mè, Vệ Tuân cảm nhận được sức mạnh mặt trời thuần tuý quen thuộc. Cơ thể vốn không thể tự biến thân của cậu chợt nóng lên, Vệ Tuân lập tức nắm bắt thời cơ, cố gắng hồi tưởng cảm giác khi mình biến thành chim non. Cậu gắn danh hiệu màu tím Đứa con của tự nhiên để toàn tâm lĩnh hội, dần dần cơ thể trở nên nhẹ nhàng, mềm mại hơn.


"Chíp chíp!"


Một cục chim non đỏ rực xuất hiện trên bàn, trông như không đủ sức đứng vững, hai chân trượt ra, ngồi bệt xuống bàn. Nó không chú ý tới dáng vẻ lúng túng của mình, đôi mắt nhỏ chăm chăm nhìn phượng hoàng, nghiêng đầu thân mật kêu chíp chíp.


Lần đầu tiên Vệ Tuân biến thành chim non, thứ cậu cảm nhận được chính là hơi thở của An Tuyết Phong (con rắn xấu xa). Đặc tính của chim non khiến cậu thấy An Tuyết Phong, trong lòng trong mắt chỉ toàn là anh, đến mức Lộc Thư Chanh mang canh xương và lông thiên sứ tới mà cậu cũng hoàn toàn không nhận ra.


"Chiếp."


Phượng hoàng đỏ trưởng thành, xinh đẹp hoa lệ kêu lên đầy dịu dàng, rồi thả chấm ánh sáng tinh hoa mặt trời vừa luyện được vào trong tô canh. Nó cúi đầu xuống, cổ cong thành một đường cong duyên dáng, chiếc mỏ nóng rực khẽ chỉnh lại lông cho chim non, hong cho lớp lông tơ mềm mại phồng lên. An Tuyết Phong tha chim non Vệ Tuân lên, ngậm lấy cậu rồi cúi đầu hướng về phía tô canh.


"Chíp chíp, chíp chíp!"


Chim non mới sinh theo bản năng không thích nước, cảm giác móng vuốt không chạm đất càng khiến nó hơi hoảng loạn, bùm một tiếng, lửa bỗng bốc lên từ người. Vệ Tuân thử dùng lửa hong khô nước, nhưng ngọn lửa cháy hừng hực dường như đã dẫn động phản ứng của tô canh mặt trời này, từng điểm sáng màu vàng rực nổi lên từ trong canh, giống như một mặt trời tí hon.


Lông vũ và xương thiên sứ đã được Lộc Thư Chanh ninh nhừ, biến thành một tô canh đặc màu vàng kim, giống như nơi Mặt Trời giáng xuống trong truyền thuyết. Một luồng sức mạnh vĩ đại thánh khiết cuồn cuộn ập đến phía Vệ Tuân. Bản năng khiến cậu muốn cúi đầu thần phục, hình thành tín ngưỡng, nhưng Vệ Tuân lại cưỡng ép thoát khỏi bản năng ấy. Hai mắt cậu sáng lấp lánh, phản chiếu ánh sáng của mặt trời.


Phượng hoàng An tâm ý tương thông với cậu, kịp thời cúi đầu, để chim non lông đỏ vừa vặn nuốt trọn mảnh vỡ mặt trời. Trong thoáng chôc, dòng nhiệt nóng rực tràn vào cổ họng, ngay lập tức cơn đau dữ dội quét khắp toàn thân, đây là nỗi đau về mặt tinh thần. Thần phục có thể nhận được sự vỗ về, nhưng trái lời lại bị trừng phạt.. đây là trừng phạt sao? Không, đây là con đường tất yếu để đi tới sức mạnh lớn hơn!


Muốn nuốt chửng nó, muốn hoàn toàn chiếm hữu nguồn năng lượng mạnh mẽ này. Không làm tín đồ của Mặt Trời, từ đầu đến cuối, Vệ Tuân đều muốn trở thành một Mặt Trời khác! Nhưng sự xuất hiện của Mặt Trời ắt sẽ kinh động đến những tồn tại ngang hàng khác. Khi Vệ Tuân nuốt mảnh vỡ xuống, trên mặt tô canh vàng óng dấy lên những gợn sóng cực nhỏ, như thể có ai đó đang dõi mắt nhìn về nơi này.


_________


Ở một nơi cực kỳ xa xôi, Mặt Trời thiêu đốt mặt đất, trên bầu trời không có trời xanh mây trắng, chỉ có ánh nắng vàng kim tràn ngập. Vô số nô lệ bị phơi nắng đến da sạm đen, trên lưng vác từng khối gạch vàng, gian nan tiến bước dưới ánh mặt trời. Mồ hôi của họ rơi xuống đất, họ chịu đựng ánh mặt trời nung nấu, rất nhiều người kiệt sức ngã gục trên mặt đất nóng bỏng.


Thế nhưng trên gương mặt các nô lệ lại không hề có biểu cảm đau đớn hay mệt mỏi. Họ đang ca hát, ca tụng mặt trời. Những con kền kền vàng kim bay lượn trên không trung, cùng họ cất tiếng hát. Trong tiếng ca của kền kền, những nô lệ đã kiệt sức mà chết kia, thân thể quỳ rạp xuống đất, còn đầu lâu thì bay lên trời, đôi mắt mở to tràn đầy cuồng nhiệt, ngước nhìn Mặt Trời mà cao giọng hát vang.


Đoàn nô lệ dài không thấy đầu đuôi vác trên những viên gạch vàng, tựa như một con đường lát bằng vàng ròng.Con đường ấy đi qua kiến trúc Kalasasaya, băng qua đồng bằng mênh mông, đi qua kim tự tháp Akapana vĩ đại, cuối cùng dẫn tới một cánh cổng được xây đắp từ khối đá khổng lồ và gạch vàng.


Cổng Mặt Trời Inca.



Vô số tín đồ quỳ lạy trước Cổng Mặt Trời. Con người và dã thú, thi thể và hài cốt, tất cả đều đang ca tụng Mặt Trời. Những tín ngưỡng cuồng nhiệt ấy hóa thành từng sợi xích vàng, quấn quanh Cổng Mặt Trời, quấn quanh người đang ngồi trên Cổng Mặt Trời kia, trở thành đồ trang sức của hắn. Hắn ngồi trên Cổng Mặt Trời, một chân giẫm lên mép cổng, một chân buông thõng, tay cầm quyền trượng vàng.


Hai đầu quyền trượng vươn ra như cánh chim ưng, đây là hình dáng của chim ưng tượng trưng cho Mặt Trời ở Châu Mỹ. Người có thể cầm quyền trượng ấy, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Thần Mặt Trời.


Nhưng mái tóc đen rủ xuống bên tai, đôi cánh ác ma màu đen dang rộng sau lưng hắn, che khuất ánh nắng vốn ở khắp mọi nơi. Chiếc áo choàng đỏ như máu chảy, vạt áo rủ xuống trên Cổng Mặt Trời.


Là Thần Mặt Trời, mà cũng là ác ma.


Những ngón tay rõ khớp xương đặt lên một món trang sức mặt trời đầy vết rạn nứt. Giọng nói của Linh Môi vốn đang báo cáo bỗng dưng biến mất, đĩa tròn vàng ở chính giữa món trang sức gợn sóng như mặt nước, mơ hồ hiện ra một vài cảnh tượng —


Đó là một chú chim mặt trời nhỏ màu đỏ, đáng yêu, hoạt bát, tràn đầy sức sống, lông xù mềm mại, và kẻ đang ngậm lấy nó —


Rắc.


Người đàn ông kia không chút biểu cảm, ngón tay khẽ động, trang sức mặt trời lập tức bị bóp nát một nửa.


___________


Tác giả có lời muốn nói:


Phượng hoàng An: Ngậm cục bông chim nhỏ lông đỏ cọ cọ!


Báo tuyết An: Ngậm cục bông báo con mềm mềm cọ cọ!


Sói trắng An: Ngậm cục bông chồn tuyết con đáng yêu cọ cọ!


Cá voi An: Được vợ cõng rồi đó, ai cọ cọ ai đây!


An Tuyết Xà: Quấn chặt người vợ, ngậm vợ trong miệng để cọ cọ!


An Tuyết Phong: Đợi khôi phục thực lực khỏe mạnh để dắt Vệ Tuân đến trước Cổng Mặt Trời rồi cọ cọ tiếp!


&


Kẻ đùa nào đó: Mặt chim của ai đó thật đáng ghét.


Kẻ đùa nào đó: Mặt báo của ai đó thật đáng ghét.


Kẻ đùa nào đó: Mặt sói của ai đó thật đáng ghét.


Kẻ đùa nào đó: Mặt cá voi của ai đó thật đáng ghét.


Kẻ đùa nào đó: Mặt sói của ai đó thật đáng ghét.


Kẻ đùa nào đó: An Tuyết Phong, cậu muốn chết à!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 444: Cổng Mặt Trời Inca
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...