Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 440: Nụ hoa xanh da trời
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bọn họ muốn vào đoàn của cậu dẫn
"Đây là một vật phẩm có khả năng kích hoạt chuỗi nhiệm vụ loại quy tắc."
An Tuyết Phong lập tức đưa Vệ Tuân trở lại phòng sách của mình, nghiêm giọng nói. Bông hoa nhỏ màu xanh da trời kia đã được anh dùng lồng chụp thuỷ tinh chụp lại, không cho Vệ Tuân dùng tay chạm vào. Gọi là bông hoa nhỏ màu xanh da trời, nhưng thực chất nó giống một nụ hoa hơn, nhỏ xíu một cụm, hơi giống nụ hoa mai chưa nở. Tuy nhiên sắc xanh trên đó lại cực kỳ đậm đặc, đến mức phản chiếu khiến cả chiếc lồng thuỷ tinh đều mang những sắc xanh đậm nhạt khác nhau.
"Không phải là một đạo cụ cấp vô giải bình thường."
Những vật phẩm cấp vô giải thì hiện tại Vệ Tuân đã thấy khá nhiều rồi, những món liên quan đến vĩ độ Bắc 30°, vật phẩm của chủ nhà trọ,.. hầu hết đều thuộc cấp vô giải.
Nhưng những vật phẩm cấp vô giải ấy không liên quan đến "quy tắc". Thứ gọi là vật phẩm loại quy tắc, chính là những vật phẩm hoặc đạo cụ có liên quan đến việc "trở thành chủ nhà trọ".
Tên: Nụ hoa màu xanh da trời.
Phẩm chất: vô giải.
Ghi chú 1: Nó là nụ hoa được thai nghén dưới một luồng thánh quang thiên đường, xanh thẳm như bầu trời.
Ghi chú 2: Đến đây, đến đây, chúng ta hãy xây một tòa thành, và một tòa tháp, đỉnh tháp thông tận trời xanh, để rạng danh tên tuổi của chúng ta!
Đây là thông tin mà Vệ Tuân nhận được từ nhà trọ sau khi mang bông hoa trở về. Ban đầu cậu còn do dự không biết có nên báo cáo món đồ này với nhà trọ hay không, nhưng An Tuyết Phong bảo không vấn đề gì.
"Sẽ không sao đâu, tuy nó hiếm gặp nhưng không có vấn đề gì lớn."
An Tuyết Phong nói: "Muốn kích hoạt nó để nhận nhiệm vụ cũng không phải chuyện đơn giản."
Tuy nhiên, dù đối với người khác là khó, nhưng ai biết được Vệ Tuân sẽ gặp phải cơ duyên gì, nên An Tuyết Phong dứt khoát không cho Vệ Tuân chạm vào hoa, phải kiểm tra kỹ thứ này trước đã.
"Nó không có tác dụng gì cả."
Vệ Tuân nói. Thông qua phần giới thiệu vật phẩm của nhà trọ, thông thường sẽ có "Tên", "Phẩm chất",Tác dụng" và "Ghi chú", nhưng bông hoa nhỏ màu xanh da trời này lại không ghi bất kỳ tác dụng nào.
"Đây chính là điểm đặc biệt của nó."
An Tuyết Phong gõ nhẹ ngón tay vào lồng thuỷ tinh: "Theo một nghĩa nào đó, nó thực sự vô dụng."
Không có công dụng riêng, giống như một đạo cụ chuyên dụng của nhiệm vụ nào đó. Ngoại trừ việc nhiệm vụ cần đến nó ra, thì ở những nơi khác hoàn toàn không có tác dụng gì. Những vật phẩm kiểu này thực ra có rất nhiều, phẩm chất từ thấp nhất đến cao nhất là cấp vô giải đều có, tương ứng với các nhiệm vụ khác nhau.
Hơn nữa, không phải cứ lấy được nó là có thể kích hoạt nhiệm vụ, mà phải dựa vào ghi chú của vật phẩm để đi đến một số điểm tham quan đặc biệt, chuẩn bị một số điều kiện đặc biệt thì mới có thể kích hoạt thành công nhiệm vụ liên quan đến nó. Những nhiệm vụ đó cũng muôn hình vạn trạng, có cái liên quan đến danh hiệu, có cái liên quan đến vật liệu đạo cụ quý giá, có cái liên quan đến điểm tham quan, v.v. Nhìn chung phần thưởng sẽ tốt hơn so với các nhiệm vụ kích hoạt trong hành trình.
Chính là phần lớn ghi chú của loại vật phẩm này đều được viết rất mơ hồ, thần thần bí bí, hoàn toàn giống như manh mối của bản đồ kho báu, rất khó để phân tích giải mã. Bộ phận phân tích các điểm tham quan hành trình trong các đoàn lớn sẽ kiêm luôn việc phân tích ghi chú đạo cụ nhiệm vụ kiểu này, giống như phía khu Tây về mô hình lính đánh thuê, thậm chí có tổ chức chuyên thu thập giải mã ghi chú vật phẩm, họ tự gọi mình là thợ săn kho báu.
Và nụ hoa màu xanh da trời cấp vô giải này, nhiệm vụ có thể kích hoạt thấp nhất cũng là chuỗi danh hiệu màu cam, còn khả năng lớn nhất chính là nhiệm vụ "cấp quy tắc" như An Tuyết Phong đã nói.
Cũng chính là nhiệm vụ có thể bước lên con đường trở thành chủ nhà trọ.
"Mang theo bông hoa này, vào lúc trời xanh đi đến nơi cao nhất của tháp Babel Thông Thiên, tới nơi có ánh sáng thiên đường chiếu rọi, để nó nở hoa, thì rất có khả năng sẽ nhận được nhiệm vụ liên quan."
An Tuyết Phong nói. Ghi chú của bông hoa nhỏ mà Góa Phụ Đen gửi đến thực ra rất rõ, ghi chú 2 chính là câu văn miêu tả tháp Babel, còn ghi chú 1 là điều kiện. Nhưng thông thường loại ghi chú càng đơn giản thế này lại càng khó hoàn thành.
Tháp Babel Thông Thiên vốn là một hành trình vĩ độ Bắc 30°, người bình thường sao có thể lên được tháp Babel? Chưa kể tháp Babel chia làm bảy tầng và nơi cao nhất là miếu thần Bab-ilu (bab-ilu nghĩa là "Cổng của thần"), càng lên cao độ khó càng lớn, muốn lên tới đỉnh cao nhất của tháp Babel lại càng khó khăn chồng chất.
Điều khó hơn nữa chính là thánh quang thiên đường chiếu rọi kia. Phải biết rằng trong thần thoại, tháp Babel chưa bao giờ được xây xong. Khi con người tụ họp lại, muốn xây dựng một tòa tháp Babel thông đến thiên đường, Thần cho rằng con người ngạo mạn, bất mãn với sự cuồng vọng ấy, bèn dùng thần lực làm xáo trộn ngôn ngữ, khiến con người không thể giao tiếp được nữa, thậm chí còn gây ra những cuộc chiến tranh tàn khốc, làm cho tháp Babel không thể tiếp tục xây dựng, con người cũng vì thế mà phân tán đi khắp nơi trên thế giới.
"Ánh sáng thiên đường" khiến nụ hoa xanh da trời nở rộ, e rằng chính là luồng sáng lộ ra khi thần từ trên thiên đường dõi mắt nhìn xuống tháp Babel để thi triển thần lực. Sau khi ánh sáng thiên đường xuất hiện, tháp Babel e rằng sẽ sớm trở thành một chiến trường hỗn loạn, "Babel" trong tiếng Do Thái mang nghĩa xáo trộn. Tháp Babylon, tòa tháp của sự xáo trộn, tuyệt đối hiểm nguy trùng trùng!
Nhưng nếu có Góa Phụ Đen, một hướng dẫn viên sở hữu hành trình Tháp Babel Thông Thiên dẫn đội, vậy việc đi đến tầng cao nhất của tháp Babel để nụ hoa nở rộ là có khả năng.
"Cô ta vẫn muốn em đi tháp Babel."
Cả An Tuyết Phong và Vệ Tuân đều hiểu rõ mồn một, khi cô ta gia nhập Liên minh Hỗ Trợ đã nộp lên một chiếc lông cú mèo tháp Babel, lúc ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh đã mượn chiếc lông vũ này để Vệ Tuân nhìn thấy ảo giác về tháp Babel, muốn ám thị tinh thần Vệ Tuân về dấu ấn ô nhiễm mà chỉ có đi tháp Babel mới giải quyết được, nhằm ép cậu phải đi.
Còn hiện tại thủ đoạn của cô ta đã hoà hoãn hơn đôi chút, nhưng ý đồ cuối cùng vẫn không thay đổi, vẫn muốn đưa Bính 1 đến tháp Babel.
"Những năm qua cô ta luôn muốn hồi sinh George."
An Tuyết Phong nói: "Xem ra Góa Phụ Đen hẳn là đã có chút manh mối rồi."
Năm đó George đã chuyển giao tín vật tháp Babel cho Góa Phụ Đen, nhưng dù sao hắn cũng là người sáng lập nên có điểm khác biệt, giống như Trần Thành và Đạo Sĩ Bán Mệnh, thông qua Ốc Đảo Viễn Cổ mà vẫn còn liên hệ.
An Tuyết Phong nói khi Góa Phụ Đen hồi sinh George chắc chắn cũng định mượn lực từ tháp Babel, nhưng bản thân cô ta có lẽ lực bất tòng tâm. Đến năm cuối của cột mốc mười năm, George vẫn chưa có dấu hiệu hồi sinh, vậy mà Bính 1 vừa mở blindbox đã ra ngay chiếc lông vũ thiên sứ ánh ban mai, sau đó lại có Người Điều Khiển Rối dâng lên đầu lâu pha lê thiên sứ ánh ban mai! Hai chuyện này khiến Góa Phụ Đen hoàn toàn nhắm thẳng vào cậu, giống như muốn bám chặt lấy cọng rơm cứu mạng vậy.
Tư duy của kẻ điên thì người bình thường khó lòng hiểu nổi. Góa Phụ Đen có thể cho Bính 1 tất cả, cho dù là giúp cậu đối đầu với Nghị Viện, hay luôn muốn đưa cậu đi tháp Babel, trả cái giá cực lớn để đưa đứa trẻ chuyển đến cô nhi viện chiến trường khu Đông, trao cơ hội nhiệm vụ loại quy tắc cực kỳ quý giá cho cậu. Góa Phụ Đen thậm chí còn nhắc đến việc cô ta có thể chuyển giao tín vật tháp Babel cho Bính 1, đúng là điên thật rồi.
Hoặc có thể nói kể từ sau khi George chết, cô ta đã điên rồi. Chỉ cần có thể hồi sinh George, cô ta có thể đánh đổi mọi thứ.
Nhưng đáng tiếc là, tuy ai nấy đều muốn đi hành trình vĩ độ Bắc 30°, nhưng dù cô ta dùng đủ mọi thủ đoạn, cung kính mời mọc Bính 1 đi, cũng chưa chắc Bính 1 đã muốn.
"Em muốn đi không?"
An Tuyết Phong hỏi Vệ Tuân, thực ra anh không muốn để Vệ Tuân đi. Chỉ đơn thuần là đi hành trình vĩ độ Bắc 30° để rèn luyện thì không vấn đề gì, nhưng Góa Phụ Đen thực sự quá điên. Nếu Vệ Tuân đi tháp Babel mà không thể hồi sinh George ngay tại đó, ai biết được cô ta sẽ làm ra chuyện gì.
"Dạo này tôi không có nhiều thời gian."
Vệ Tuân thực ra có hơi muốn đi, nhưng không phải vì nhiệm vụ loại quy tắc mà nụ hoa xanh da trời có thể kích hoạt. Nhiệm vụ loại quy tắc thì cậu đã có "Uỷ thác của Sơn Thần", hơn nữa còn làm đến vòng thứ hai rồi. Mà sau khi cậu có được nụ hoa, nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần đã có sự thay đổi.
Nhiệm vụ quy tắc: Uỷ thác của Sơn Thần
Cấp độ nhiệm vụ: Quy tắc
Mô tả nhiệm vụ: Sau khi long cốt hồi sinh, Sơn Thần dường như đã nhớ ra điều gì đó. Một số ký ức vụn vặt trở lại, khiến Sơn Thần rơi vào trạng thái lo âu lớn hơn. Sơn Thần nhận ra mình đã đánh mất ba món đồ vô cùng quan trọng. Chính vì thiếu mất ba món đồ này nên thi thể Sơn Thần mới rơi vào hiểm cảnh như vậy.
Sơn Thần ủy thác cho chủ nhân của vực sâu tìm lại ba món đồ trước khi mặt đất bị ô nhiễm hoàn toàn. Ký ức của Sơn Thần vẫn còn khiếm khuyết, vì vậy chỉ có thể cho bạn một vài gợi ý.
Vòng hoa ở bầu trời cao nhất.
Cành đào ở lòng đất sâu nhất.
Ngọc bội ở hoang mạc bị cái chết bao vây.
Bạn đã tìm thấy bông hoa nở rộ dưới bầu trời cao nhất, bạn có thể bện nó thành vòng hoa.
Nụ hoa màu xanh da trời tuy không phải vòng hoa, nhưng lại phù hợp với mô tả trong nhiệm vụ của Sơn Thần! Một bông hoa làm sao có thể bện thành vòng hoa? Nhưng Vệ Tuân đã nảy ra vài ý tưởng.
Cậu nghi ngờ ý nghĩa của ủy thác từ Sơn Thần không phải là Sơn Thần đánh mất vòng hoa ở bầu trời cao nhất, hay đánh mất ngọc bội ở hoang mạc bị cái chết bao vây, mà là Sơn Thần muốn Vệ Tuân "tạo" ra những thứ này cho Sơn Thần! Nếu không thì đồ Sơn Thần làm mất sao lại chạy lên tận tháp Babel được? Vệ Tuân nghi ngờ hoặc là trí nhớ Sơn Thần không đầy đủ nên tưởng là mình đánh mất, hoặc là Sơn Thần thực sự chỉ thiếu những thứ đó và muốn Vệ Tuân tìm về hoặc làm ra.
Nếu không thì tại sao "cành đào ở lòng đất sâu nhất" lại lạc quẻ so với hai món đồ kia như vậy? Chẳng phải là muốn Vệ Tuân trả lại cành đào cho Sơn Thần sao!
Và ngoài cành đào ra, nếu "vòng hoa ở bầu trời cao nhất" có thể dùng nụ hoa xanh da trời trên tháp Babel để ứng vào, vậy hoang mạc bị cái chết bao vây rất có khả năng cũng tương ứng với một hành trình vĩ độ Bắc 30° ngang hàng với tháp Babel. Vệ Tuân cảm thấy Sahara khá phù hợp với mô tả. Trước đó Vệ Tuân từng đến Sahara Chết Chóc, nhưng lúc ấy cậu đi thẳng đến sa mạc đen, sau đó lại vào cảnh tượng tái hiện nên không ở lại Sahara lâu, trên tay cũng không có ngọc bội.
Còn về "cành đào ở lòng đất sâu nhất", cành đào thì Vệ Tuân có sẵn ở đây. Lúc trước Bắp Non tha về hẳn một cây đào Sơn Thần, việc bẻ một cành thì quá đơn giản... Nhắc mới nhớ, lúc đầu cậu đã để lại một cành đào trong Lăng Mộ Vua Thổ Ty, có điều đó là trên mặt đất, không phải dưới lòng đất.
Hành trình vĩ độ Bắc 30° nào có thể ứng với lòng đất sâu nhất đây, đáy biển có tính là lòng đất không? Vệ Tuân định kiểm chứng suy đoán của mình trước, cậu muốn mang một miếng ngọc bội đến Sahara Chết Chóc thử xem sao!
Tất nhiên, miếng ngọc này không thể là loại tầm thường. Vệ Tuân muốn tìm xem chỗ An Tuyết Phong có miếng ngọc bội nào cấp vô giải không, nếu không có thì cậu sẽ dùng ngọc nhân mà Trần Thành đưa cho để thử. Ngọc nhân có thể dẫn động sức mạnh mảnh vỡ bướm của Ngọc Nhân Đông Lăng cũng không kém nụ hoa xanh là bao, vừa vặn còn một lần sử dụng cuối, với lại ngọc nhân không lớn, xỏ sợi dây coi như ngọc bội cũng chẳng vấn đề gì.
Quan trọng nhất là ngọc nhân này có liên kết với mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng ở tim Vệ Tuân. Cậu muốn đặt ra quân cờ của riêng mình trong nhiệm vụ Sơn Thần để xem ủy thác này rốt cuộc dẫn đến đâu, chứ không muốn bị dẫn dắt mãi. Với lại, tác dụng lớn nhất của ngọc nhân là dẫn động sức mạnh mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng, nhưng dạo gần đây Vệ Tuân cảm thấy mảnh vỡ bướm này không còn tử khí như trước nữa.
Đặc biệt là khi Vệ Tuân sử dụng danh hiệu Mắt Ô Uế, thúc động đường liên kết Mắt Bướm, mảnh vỡ bướm Ngọc nhân Đông Lăng đều có dao động tinh vi. Tuy vẫn chưa dễ điều khiển và cũng chưa thử nghiệm, nhưng cậu cảm thấy dù không cần mượn lực từ ngọc nhân, cậu cũng có thể sử dụng được một chút sức mạnh từ mảnh vỡ bướm này rồi!
Về nguyên nhân của sự thay đổi này... Đường liên kết giữa Mắt Bướm Nhỏ trên người cậu với chiến trường là kết nối với lô cốt vong linh, mà hiện tại lô cốt vong linh đã được cậu gửi sang chỗ nhóm Trần Thành rồi. Nghe Đạo Sĩ Bán Mệnh mô tả về giấc mơ trước đó, nhóm Trần Thành chắc hẳn đã tiếp nhận tòa lâu đài này, hơn nữa còn là rất nhiều người cùng tiếp nhận, trong đó có cả cựu đội trưởng của Phi Hồng, người sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30° Ngọc Nhân Đông Lăng, Quý Phi Hồng.
Chẳng lẽ Quý Phi Hồng đang sống trong lô cốt vong linh? Vì vậy mới gián tiếp có chút liên hệ với cậu, ảnh hưởng đến mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng?
Vệ Tuân nghĩ vậy, thế là việc dùng ngọc nhân cũng không còn quá cần thiết nữa. So với điều đó, vòng thứ hai của nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần là tìm đủ ba món đồ vòng hoa, cành đào và ngọc bội, vòng thứ ba là đặt ba món đồ này vào ba ngọn núi lớn bị ô nhiễm để khống chế ô nhiễm.
Trước đó Vệ Tuân đã suy đoán ba ngọn núi lớn bị ô nhiễm kia chính là núi Tiểu Thang chứa thi thể Sơn Thần, núi Thiên Thọ và núi Ô Loa. Nói cách khác, chỉ cần tìm đủ ba món đồ, mà Vệ Tuân lại có liên hệ ở Minh Thập Tam Lăng, đồng thời còn là người sáng lập Lăng Mộ Vua Thổ Ty, vậy nên chỉ cần tìm đủ thì nhiệm vụ vòng thứ ba đối với cậu cũng chẳng có gì khó khăn.
Và một khi hoàn thành nhiệm vụ vòng thứ ba, cậu có thể nhận được một lần trợ giúp từ Sơn Thần, đây mới là điều Vệ Tuân thực sự muốn!
Lần trước Sơn Thần giúp cậu đánh vào Lăng Mộ Vua Thổ Ty sớm hơn dự kiến, có thể thấy thực lực của Sơn Thần mạnh đến cực điểm, Vệ Tuân muốn mang quân bài tẩy này đến trận đối kháng khởi động. Thậm chí cậu còn tạm thời gác lại vấn đề nghiên cứu danh sách trẻ em.
Trò chuyện với An Tuyết Phong chốc lát, hai người chẳng hề lãng phí thời gian, An Tuyết Phong tìm kiếm trong bộ sưu tập của mình, nhưng đáng tiếc là đạo cụ cấp vô giải không nhiều, những thứ liên quan đến ngọc đa phần là lễ khí dùng để cúng tế, rất hiếm những thứ như ngọc bội. Cuối cùng, An Tuyết Phong cũng tìm được một con rồng bằng ngọc hình móc câu cấp vô giải, kích thước có thể coi là ngọc bội.
Vệ Tuân nói sơ lược với An Tuyết Phong về nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần. Sau đó hai người nghỉ ngơi chốc lát rồi liên lạc với Kẻ Truy Mộng, muốn đi Sahara Chết Chóc một chuyến nữa. Lần này đương nhiên không chính quy như lần trước, nghe Bính 1 nói chỉ muốn mang ngọc bội đến Sahara Chết Chóc để dính chút ô nhiễm, Kẻ Truy Mộng vui vẻ đồng ý, thậm chí còn không định đi đến sa mạc. Kẻ Truy Mộng định dùng cách nằm mộng vớt những hạt cát linh hồn sắc màu như thường lệ để mang ngọc bội đi cọ ô nhiễm.
Nơi có những hạt cát linh hồn sắc màu cũng chính là Sahara Chết Chóc rồi!
Kẻ Truy Mộng dị hóa, Long Long mang ngọc rồng và ngọc nhân đi đến cánh đồng hoa oải hương để nằm mộng đến Sahara. Trương Tinh Tàng ở bên ngoài tiếp đãi An Tuyết Phong và Bính 1, Vệ Tuân chưa từng nói với hắn về nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần, nên Trương Tinh Tàng tán gẫu về chuyện trận đối kháng khởi động của lễ hội cuối năm.
"Nhắc mới nhớ, thời gian này có khá nhiều du khách cống nạp để thăng cấp nghị viên, sau đó đến tìm tôi để báo danh."
Trương Tinh Tàng nói: "Đã xác nhận cậu là hướng dẫn viên tham gia lễ hội rồi nên bọn họ muốn vào đoàn của cậu dẫn."
"Theo đoàn của tôi dẫn?"
____________
Thông tin về tháp Babel

Câu chuyện về Babel (hay còn gọi là Babylon) ghi lại trong sách Sáng Thế nhằm giải thích vì sao loài người nói nhiều ngôn ngữ khác nhau. Câu chuyện kể rằng khi toàn nhân loại còn sử dụng chung một thứ tiếng, họ tụ tập ở vùng đất Shinar (Babylonia). Ở đó, họ quyết định xây dựng một tòa tháp chạm đến trời, với ý định tạo dựng tên tuổi cho mình và tránh bị phân tán khắp trái đất.
Nhận thấy sự cuồng vọng của con người, Chúa Trời không tán thành xây tháp nên dùng quyền năng của mình khiến cho công nhân xây dựng ngọn tháp bất chợt nói những ngôn ngữ khác nhau, khiến họ không còn có thể giao tiếp với nhau được. Việc xây dựng ngọn tháp Babel bị đình trệ, con người chia thành nhiều nhóm khác nhau và tản mác đi khắp nơi trên thế giới.
Câu chuyện này có thể đã được lấy cảm hứng từ đền tháp của người Babylon nằm ở phía bắc đền thờ thần Marduk, trong tiếng Babylon gọi là Bab-ilu, nghĩa là "Cổng của Thần", khi sang tiếng Do Thái trở thành Babel hoặc Bavel. Sự tương đồng về cách phát âm giữa Babel và balal (nghĩa là "làm xáo trộn") nên trong sách Sáng Thế 11:9: "Bởi vậy, người ta đặt tên cho thành ấy là Babel. Vì tại đó, Chúa Trời đã làm xáo trộn tiếng nói của mọi người trên mặt đất, và cũng tại đó, Chúa Trời đã phân tán họ ra khắp nơi trên mặt đất."
Bọn họ muốn vào đoàn của cậu dẫn
"Đây là một vật phẩm có khả năng kích hoạt chuỗi nhiệm vụ loại quy tắc."
An Tuyết Phong lập tức đưa Vệ Tuân trở lại phòng sách của mình, nghiêm giọng nói. Bông hoa nhỏ màu xanh da trời kia đã được anh dùng lồng chụp thuỷ tinh chụp lại, không cho Vệ Tuân dùng tay chạm vào. Gọi là bông hoa nhỏ màu xanh da trời, nhưng thực chất nó giống một nụ hoa hơn, nhỏ xíu một cụm, hơi giống nụ hoa mai chưa nở. Tuy nhiên sắc xanh trên đó lại cực kỳ đậm đặc, đến mức phản chiếu khiến cả chiếc lồng thuỷ tinh đều mang những sắc xanh đậm nhạt khác nhau.
"Không phải là một đạo cụ cấp vô giải bình thường."
Những vật phẩm cấp vô giải thì hiện tại Vệ Tuân đã thấy khá nhiều rồi, những món liên quan đến vĩ độ Bắc 30°, vật phẩm của chủ nhà trọ,.. hầu hết đều thuộc cấp vô giải.
Nhưng những vật phẩm cấp vô giải ấy không liên quan đến "quy tắc". Thứ gọi là vật phẩm loại quy tắc, chính là những vật phẩm hoặc đạo cụ có liên quan đến việc "trở thành chủ nhà trọ".
Tên: Nụ hoa màu xanh da trời.
Phẩm chất: vô giải.
Ghi chú 1: Nó là nụ hoa được thai nghén dưới một luồng thánh quang thiên đường, xanh thẳm như bầu trời.
Ghi chú 2: Đến đây, đến đây, chúng ta hãy xây một tòa thành, và một tòa tháp, đỉnh tháp thông tận trời xanh, để rạng danh tên tuổi của chúng ta!
Đây là thông tin mà Vệ Tuân nhận được từ nhà trọ sau khi mang bông hoa trở về. Ban đầu cậu còn do dự không biết có nên báo cáo món đồ này với nhà trọ hay không, nhưng An Tuyết Phong bảo không vấn đề gì.
"Sẽ không sao đâu, tuy nó hiếm gặp nhưng không có vấn đề gì lớn."
An Tuyết Phong nói: "Muốn kích hoạt nó để nhận nhiệm vụ cũng không phải chuyện đơn giản."
Tuy nhiên, dù đối với người khác là khó, nhưng ai biết được Vệ Tuân sẽ gặp phải cơ duyên gì, nên An Tuyết Phong dứt khoát không cho Vệ Tuân chạm vào hoa, phải kiểm tra kỹ thứ này trước đã.
"Nó không có tác dụng gì cả."
Vệ Tuân nói. Thông qua phần giới thiệu vật phẩm của nhà trọ, thông thường sẽ có "Tên", "Phẩm chất",Tác dụng" và "Ghi chú", nhưng bông hoa nhỏ màu xanh da trời này lại không ghi bất kỳ tác dụng nào.
"Đây chính là điểm đặc biệt của nó."
An Tuyết Phong gõ nhẹ ngón tay vào lồng thuỷ tinh: "Theo một nghĩa nào đó, nó thực sự vô dụng."
Không có công dụng riêng, giống như một đạo cụ chuyên dụng của nhiệm vụ nào đó. Ngoại trừ việc nhiệm vụ cần đến nó ra, thì ở những nơi khác hoàn toàn không có tác dụng gì. Những vật phẩm kiểu này thực ra có rất nhiều, phẩm chất từ thấp nhất đến cao nhất là cấp vô giải đều có, tương ứng với các nhiệm vụ khác nhau.
Hơn nữa, không phải cứ lấy được nó là có thể kích hoạt nhiệm vụ, mà phải dựa vào ghi chú của vật phẩm để đi đến một số điểm tham quan đặc biệt, chuẩn bị một số điều kiện đặc biệt thì mới có thể kích hoạt thành công nhiệm vụ liên quan đến nó. Những nhiệm vụ đó cũng muôn hình vạn trạng, có cái liên quan đến danh hiệu, có cái liên quan đến vật liệu đạo cụ quý giá, có cái liên quan đến điểm tham quan, v.v. Nhìn chung phần thưởng sẽ tốt hơn so với các nhiệm vụ kích hoạt trong hành trình.
Chính là phần lớn ghi chú của loại vật phẩm này đều được viết rất mơ hồ, thần thần bí bí, hoàn toàn giống như manh mối của bản đồ kho báu, rất khó để phân tích giải mã. Bộ phận phân tích các điểm tham quan hành trình trong các đoàn lớn sẽ kiêm luôn việc phân tích ghi chú đạo cụ nhiệm vụ kiểu này, giống như phía khu Tây về mô hình lính đánh thuê, thậm chí có tổ chức chuyên thu thập giải mã ghi chú vật phẩm, họ tự gọi mình là thợ săn kho báu.
Và nụ hoa màu xanh da trời cấp vô giải này, nhiệm vụ có thể kích hoạt thấp nhất cũng là chuỗi danh hiệu màu cam, còn khả năng lớn nhất chính là nhiệm vụ "cấp quy tắc" như An Tuyết Phong đã nói.
Cũng chính là nhiệm vụ có thể bước lên con đường trở thành chủ nhà trọ.
"Mang theo bông hoa này, vào lúc trời xanh đi đến nơi cao nhất của tháp Babel Thông Thiên, tới nơi có ánh sáng thiên đường chiếu rọi, để nó nở hoa, thì rất có khả năng sẽ nhận được nhiệm vụ liên quan."
An Tuyết Phong nói. Ghi chú của bông hoa nhỏ mà Góa Phụ Đen gửi đến thực ra rất rõ, ghi chú 2 chính là câu văn miêu tả tháp Babel, còn ghi chú 1 là điều kiện. Nhưng thông thường loại ghi chú càng đơn giản thế này lại càng khó hoàn thành.
Tháp Babel Thông Thiên vốn là một hành trình vĩ độ Bắc 30°, người bình thường sao có thể lên được tháp Babel? Chưa kể tháp Babel chia làm bảy tầng và nơi cao nhất là miếu thần Bab-ilu (bab-ilu nghĩa là "Cổng của thần"), càng lên cao độ khó càng lớn, muốn lên tới đỉnh cao nhất của tháp Babel lại càng khó khăn chồng chất.
Điều khó hơn nữa chính là thánh quang thiên đường chiếu rọi kia. Phải biết rằng trong thần thoại, tháp Babel chưa bao giờ được xây xong. Khi con người tụ họp lại, muốn xây dựng một tòa tháp Babel thông đến thiên đường, Thần cho rằng con người ngạo mạn, bất mãn với sự cuồng vọng ấy, bèn dùng thần lực làm xáo trộn ngôn ngữ, khiến con người không thể giao tiếp được nữa, thậm chí còn gây ra những cuộc chiến tranh tàn khốc, làm cho tháp Babel không thể tiếp tục xây dựng, con người cũng vì thế mà phân tán đi khắp nơi trên thế giới.
"Ánh sáng thiên đường" khiến nụ hoa xanh da trời nở rộ, e rằng chính là luồng sáng lộ ra khi thần từ trên thiên đường dõi mắt nhìn xuống tháp Babel để thi triển thần lực. Sau khi ánh sáng thiên đường xuất hiện, tháp Babel e rằng sẽ sớm trở thành một chiến trường hỗn loạn, "Babel" trong tiếng Do Thái mang nghĩa xáo trộn. Tháp Babylon, tòa tháp của sự xáo trộn, tuyệt đối hiểm nguy trùng trùng!
Nhưng nếu có Góa Phụ Đen, một hướng dẫn viên sở hữu hành trình Tháp Babel Thông Thiên dẫn đội, vậy việc đi đến tầng cao nhất của tháp Babel để nụ hoa nở rộ là có khả năng.
"Cô ta vẫn muốn em đi tháp Babel."
Cả An Tuyết Phong và Vệ Tuân đều hiểu rõ mồn một, khi cô ta gia nhập Liên minh Hỗ Trợ đã nộp lên một chiếc lông cú mèo tháp Babel, lúc ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh đã mượn chiếc lông vũ này để Vệ Tuân nhìn thấy ảo giác về tháp Babel, muốn ám thị tinh thần Vệ Tuân về dấu ấn ô nhiễm mà chỉ có đi tháp Babel mới giải quyết được, nhằm ép cậu phải đi.
Còn hiện tại thủ đoạn của cô ta đã hoà hoãn hơn đôi chút, nhưng ý đồ cuối cùng vẫn không thay đổi, vẫn muốn đưa Bính 1 đến tháp Babel.
"Những năm qua cô ta luôn muốn hồi sinh George."
An Tuyết Phong nói: "Xem ra Góa Phụ Đen hẳn là đã có chút manh mối rồi."
Năm đó George đã chuyển giao tín vật tháp Babel cho Góa Phụ Đen, nhưng dù sao hắn cũng là người sáng lập nên có điểm khác biệt, giống như Trần Thành và Đạo Sĩ Bán Mệnh, thông qua Ốc Đảo Viễn Cổ mà vẫn còn liên hệ.
An Tuyết Phong nói khi Góa Phụ Đen hồi sinh George chắc chắn cũng định mượn lực từ tháp Babel, nhưng bản thân cô ta có lẽ lực bất tòng tâm. Đến năm cuối của cột mốc mười năm, George vẫn chưa có dấu hiệu hồi sinh, vậy mà Bính 1 vừa mở blindbox đã ra ngay chiếc lông vũ thiên sứ ánh ban mai, sau đó lại có Người Điều Khiển Rối dâng lên đầu lâu pha lê thiên sứ ánh ban mai! Hai chuyện này khiến Góa Phụ Đen hoàn toàn nhắm thẳng vào cậu, giống như muốn bám chặt lấy cọng rơm cứu mạng vậy.
Tư duy của kẻ điên thì người bình thường khó lòng hiểu nổi. Góa Phụ Đen có thể cho Bính 1 tất cả, cho dù là giúp cậu đối đầu với Nghị Viện, hay luôn muốn đưa cậu đi tháp Babel, trả cái giá cực lớn để đưa đứa trẻ chuyển đến cô nhi viện chiến trường khu Đông, trao cơ hội nhiệm vụ loại quy tắc cực kỳ quý giá cho cậu. Góa Phụ Đen thậm chí còn nhắc đến việc cô ta có thể chuyển giao tín vật tháp Babel cho Bính 1, đúng là điên thật rồi.
Hoặc có thể nói kể từ sau khi George chết, cô ta đã điên rồi. Chỉ cần có thể hồi sinh George, cô ta có thể đánh đổi mọi thứ.
Nhưng đáng tiếc là, tuy ai nấy đều muốn đi hành trình vĩ độ Bắc 30°, nhưng dù cô ta dùng đủ mọi thủ đoạn, cung kính mời mọc Bính 1 đi, cũng chưa chắc Bính 1 đã muốn.
"Em muốn đi không?"
An Tuyết Phong hỏi Vệ Tuân, thực ra anh không muốn để Vệ Tuân đi. Chỉ đơn thuần là đi hành trình vĩ độ Bắc 30° để rèn luyện thì không vấn đề gì, nhưng Góa Phụ Đen thực sự quá điên. Nếu Vệ Tuân đi tháp Babel mà không thể hồi sinh George ngay tại đó, ai biết được cô ta sẽ làm ra chuyện gì.
"Dạo này tôi không có nhiều thời gian."
Vệ Tuân thực ra có hơi muốn đi, nhưng không phải vì nhiệm vụ loại quy tắc mà nụ hoa xanh da trời có thể kích hoạt. Nhiệm vụ loại quy tắc thì cậu đã có "Uỷ thác của Sơn Thần", hơn nữa còn làm đến vòng thứ hai rồi. Mà sau khi cậu có được nụ hoa, nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần đã có sự thay đổi.
Nhiệm vụ quy tắc: Uỷ thác của Sơn Thần
Cấp độ nhiệm vụ: Quy tắc
Mô tả nhiệm vụ: Sau khi long cốt hồi sinh, Sơn Thần dường như đã nhớ ra điều gì đó. Một số ký ức vụn vặt trở lại, khiến Sơn Thần rơi vào trạng thái lo âu lớn hơn. Sơn Thần nhận ra mình đã đánh mất ba món đồ vô cùng quan trọng. Chính vì thiếu mất ba món đồ này nên thi thể Sơn Thần mới rơi vào hiểm cảnh như vậy.
Sơn Thần ủy thác cho chủ nhân của vực sâu tìm lại ba món đồ trước khi mặt đất bị ô nhiễm hoàn toàn. Ký ức của Sơn Thần vẫn còn khiếm khuyết, vì vậy chỉ có thể cho bạn một vài gợi ý.
Vòng hoa ở bầu trời cao nhất.
Cành đào ở lòng đất sâu nhất.
Ngọc bội ở hoang mạc bị cái chết bao vây.
Bạn đã tìm thấy bông hoa nở rộ dưới bầu trời cao nhất, bạn có thể bện nó thành vòng hoa.
Nụ hoa màu xanh da trời tuy không phải vòng hoa, nhưng lại phù hợp với mô tả trong nhiệm vụ của Sơn Thần! Một bông hoa làm sao có thể bện thành vòng hoa? Nhưng Vệ Tuân đã nảy ra vài ý tưởng.
Cậu nghi ngờ ý nghĩa của ủy thác từ Sơn Thần không phải là Sơn Thần đánh mất vòng hoa ở bầu trời cao nhất, hay đánh mất ngọc bội ở hoang mạc bị cái chết bao vây, mà là Sơn Thần muốn Vệ Tuân "tạo" ra những thứ này cho Sơn Thần! Nếu không thì đồ Sơn Thần làm mất sao lại chạy lên tận tháp Babel được? Vệ Tuân nghi ngờ hoặc là trí nhớ Sơn Thần không đầy đủ nên tưởng là mình đánh mất, hoặc là Sơn Thần thực sự chỉ thiếu những thứ đó và muốn Vệ Tuân tìm về hoặc làm ra.
Nếu không thì tại sao "cành đào ở lòng đất sâu nhất" lại lạc quẻ so với hai món đồ kia như vậy? Chẳng phải là muốn Vệ Tuân trả lại cành đào cho Sơn Thần sao!
Và ngoài cành đào ra, nếu "vòng hoa ở bầu trời cao nhất" có thể dùng nụ hoa xanh da trời trên tháp Babel để ứng vào, vậy hoang mạc bị cái chết bao vây rất có khả năng cũng tương ứng với một hành trình vĩ độ Bắc 30° ngang hàng với tháp Babel. Vệ Tuân cảm thấy Sahara khá phù hợp với mô tả. Trước đó Vệ Tuân từng đến Sahara Chết Chóc, nhưng lúc ấy cậu đi thẳng đến sa mạc đen, sau đó lại vào cảnh tượng tái hiện nên không ở lại Sahara lâu, trên tay cũng không có ngọc bội.
Còn về "cành đào ở lòng đất sâu nhất", cành đào thì Vệ Tuân có sẵn ở đây. Lúc trước Bắp Non tha về hẳn một cây đào Sơn Thần, việc bẻ một cành thì quá đơn giản... Nhắc mới nhớ, lúc đầu cậu đã để lại một cành đào trong Lăng Mộ Vua Thổ Ty, có điều đó là trên mặt đất, không phải dưới lòng đất.
Hành trình vĩ độ Bắc 30° nào có thể ứng với lòng đất sâu nhất đây, đáy biển có tính là lòng đất không? Vệ Tuân định kiểm chứng suy đoán của mình trước, cậu muốn mang một miếng ngọc bội đến Sahara Chết Chóc thử xem sao!
Tất nhiên, miếng ngọc này không thể là loại tầm thường. Vệ Tuân muốn tìm xem chỗ An Tuyết Phong có miếng ngọc bội nào cấp vô giải không, nếu không có thì cậu sẽ dùng ngọc nhân mà Trần Thành đưa cho để thử. Ngọc nhân có thể dẫn động sức mạnh mảnh vỡ bướm của Ngọc Nhân Đông Lăng cũng không kém nụ hoa xanh là bao, vừa vặn còn một lần sử dụng cuối, với lại ngọc nhân không lớn, xỏ sợi dây coi như ngọc bội cũng chẳng vấn đề gì.
Quan trọng nhất là ngọc nhân này có liên kết với mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng ở tim Vệ Tuân. Cậu muốn đặt ra quân cờ của riêng mình trong nhiệm vụ Sơn Thần để xem ủy thác này rốt cuộc dẫn đến đâu, chứ không muốn bị dẫn dắt mãi. Với lại, tác dụng lớn nhất của ngọc nhân là dẫn động sức mạnh mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng, nhưng dạo gần đây Vệ Tuân cảm thấy mảnh vỡ bướm này không còn tử khí như trước nữa.
Đặc biệt là khi Vệ Tuân sử dụng danh hiệu Mắt Ô Uế, thúc động đường liên kết Mắt Bướm, mảnh vỡ bướm Ngọc nhân Đông Lăng đều có dao động tinh vi. Tuy vẫn chưa dễ điều khiển và cũng chưa thử nghiệm, nhưng cậu cảm thấy dù không cần mượn lực từ ngọc nhân, cậu cũng có thể sử dụng được một chút sức mạnh từ mảnh vỡ bướm này rồi!
Về nguyên nhân của sự thay đổi này... Đường liên kết giữa Mắt Bướm Nhỏ trên người cậu với chiến trường là kết nối với lô cốt vong linh, mà hiện tại lô cốt vong linh đã được cậu gửi sang chỗ nhóm Trần Thành rồi. Nghe Đạo Sĩ Bán Mệnh mô tả về giấc mơ trước đó, nhóm Trần Thành chắc hẳn đã tiếp nhận tòa lâu đài này, hơn nữa còn là rất nhiều người cùng tiếp nhận, trong đó có cả cựu đội trưởng của Phi Hồng, người sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30° Ngọc Nhân Đông Lăng, Quý Phi Hồng.
Chẳng lẽ Quý Phi Hồng đang sống trong lô cốt vong linh? Vì vậy mới gián tiếp có chút liên hệ với cậu, ảnh hưởng đến mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng?
Vệ Tuân nghĩ vậy, thế là việc dùng ngọc nhân cũng không còn quá cần thiết nữa. So với điều đó, vòng thứ hai của nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần là tìm đủ ba món đồ vòng hoa, cành đào và ngọc bội, vòng thứ ba là đặt ba món đồ này vào ba ngọn núi lớn bị ô nhiễm để khống chế ô nhiễm.
Trước đó Vệ Tuân đã suy đoán ba ngọn núi lớn bị ô nhiễm kia chính là núi Tiểu Thang chứa thi thể Sơn Thần, núi Thiên Thọ và núi Ô Loa. Nói cách khác, chỉ cần tìm đủ ba món đồ, mà Vệ Tuân lại có liên hệ ở Minh Thập Tam Lăng, đồng thời còn là người sáng lập Lăng Mộ Vua Thổ Ty, vậy nên chỉ cần tìm đủ thì nhiệm vụ vòng thứ ba đối với cậu cũng chẳng có gì khó khăn.
Và một khi hoàn thành nhiệm vụ vòng thứ ba, cậu có thể nhận được một lần trợ giúp từ Sơn Thần, đây mới là điều Vệ Tuân thực sự muốn!
Lần trước Sơn Thần giúp cậu đánh vào Lăng Mộ Vua Thổ Ty sớm hơn dự kiến, có thể thấy thực lực của Sơn Thần mạnh đến cực điểm, Vệ Tuân muốn mang quân bài tẩy này đến trận đối kháng khởi động. Thậm chí cậu còn tạm thời gác lại vấn đề nghiên cứu danh sách trẻ em.
Trò chuyện với An Tuyết Phong chốc lát, hai người chẳng hề lãng phí thời gian, An Tuyết Phong tìm kiếm trong bộ sưu tập của mình, nhưng đáng tiếc là đạo cụ cấp vô giải không nhiều, những thứ liên quan đến ngọc đa phần là lễ khí dùng để cúng tế, rất hiếm những thứ như ngọc bội. Cuối cùng, An Tuyết Phong cũng tìm được một con rồng bằng ngọc hình móc câu cấp vô giải, kích thước có thể coi là ngọc bội.
Vệ Tuân nói sơ lược với An Tuyết Phong về nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần. Sau đó hai người nghỉ ngơi chốc lát rồi liên lạc với Kẻ Truy Mộng, muốn đi Sahara Chết Chóc một chuyến nữa. Lần này đương nhiên không chính quy như lần trước, nghe Bính 1 nói chỉ muốn mang ngọc bội đến Sahara Chết Chóc để dính chút ô nhiễm, Kẻ Truy Mộng vui vẻ đồng ý, thậm chí còn không định đi đến sa mạc. Kẻ Truy Mộng định dùng cách nằm mộng vớt những hạt cát linh hồn sắc màu như thường lệ để mang ngọc bội đi cọ ô nhiễm.
Nơi có những hạt cát linh hồn sắc màu cũng chính là Sahara Chết Chóc rồi!
Kẻ Truy Mộng dị hóa, Long Long mang ngọc rồng và ngọc nhân đi đến cánh đồng hoa oải hương để nằm mộng đến Sahara. Trương Tinh Tàng ở bên ngoài tiếp đãi An Tuyết Phong và Bính 1, Vệ Tuân chưa từng nói với hắn về nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần, nên Trương Tinh Tàng tán gẫu về chuyện trận đối kháng khởi động của lễ hội cuối năm.
"Nhắc mới nhớ, thời gian này có khá nhiều du khách cống nạp để thăng cấp nghị viên, sau đó đến tìm tôi để báo danh."
Trương Tinh Tàng nói: "Đã xác nhận cậu là hướng dẫn viên tham gia lễ hội rồi nên bọn họ muốn vào đoàn của cậu dẫn."
"Theo đoàn của tôi dẫn?"
____________
Thông tin về tháp Babel
Câu chuyện về Babel (hay còn gọi là Babylon) ghi lại trong sách Sáng Thế nhằm giải thích vì sao loài người nói nhiều ngôn ngữ khác nhau. Câu chuyện kể rằng khi toàn nhân loại còn sử dụng chung một thứ tiếng, họ tụ tập ở vùng đất Shinar (Babylonia). Ở đó, họ quyết định xây dựng một tòa tháp chạm đến trời, với ý định tạo dựng tên tuổi cho mình và tránh bị phân tán khắp trái đất.
Nhận thấy sự cuồng vọng của con người, Chúa Trời không tán thành xây tháp nên dùng quyền năng của mình khiến cho công nhân xây dựng ngọn tháp bất chợt nói những ngôn ngữ khác nhau, khiến họ không còn có thể giao tiếp với nhau được. Việc xây dựng ngọn tháp Babel bị đình trệ, con người chia thành nhiều nhóm khác nhau và tản mác đi khắp nơi trên thế giới.
Câu chuyện này có thể đã được lấy cảm hứng từ đền tháp của người Babylon nằm ở phía bắc đền thờ thần Marduk, trong tiếng Babylon gọi là Bab-ilu, nghĩa là "Cổng của Thần", khi sang tiếng Do Thái trở thành Babel hoặc Bavel. Sự tương đồng về cách phát âm giữa Babel và balal (nghĩa là "làm xáo trộn") nên trong sách Sáng Thế 11:9: "Bởi vậy, người ta đặt tên cho thành ấy là Babel. Vì tại đó, Chúa Trời đã làm xáo trộn tiếng nói của mọi người trên mặt đất, và cũng tại đó, Chúa Trời đã phân tán họ ra khắp nơi trên mặt đất."
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 440: Nụ hoa xanh da trời
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 440: Nụ hoa xanh da trời
