Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 438: Cô nhi viện chiến trường (3)


Người canh gác cô nhi viện


Khi lật đến trang họ Mai, ánh mắt Vệ Tuân khẽ dao động.


'Có mười ba người cơ à.'


Chồn nhỏ Đồng Hòa Ca ghé đầu vào nhìn một cái. Họ Mai thực ra khá hiếm thấy, trên cuốn sổ danh sách trẻ mồ côi của cô nhi viện chiến trường mà họ tìm thấy, sau họ "Mai" chỉ có mười ba đứa trẻ, con số này là rất ít. Như những họ lớn như họ Vương, họ Lý thì đều có đến gần ngàn đứa trẻ.


Đồng Hòa Ca đang nằm trên vai Vệ Tuân nhìn mà ngẩn cả người. Ở một nơi suốt ngày vào sinh ra tử như nhà trọ, sao vẫn có nhiều người rảnh rỗi sinh con đẻ cái thế nhỉ? Chẳng phải là bắt con trẻ phải chịu khổ theo sao?


"Anh tưởng ai cũng giống Vệ Tuân suốt ngày vào sinh ra tử chắc."


Cáo trắng nhỏ Úc Hòa Tuệ đang nằm bên vai kia của Vệ Tuân phản bác.


Phần lớn du khách bình thường dù bị hướng dẫn viên bóc lột, bị các hành trình thử thách hành hạ, thì ở trong nhà trọ vẫn có thể chật vật mà sống sót. Thực tế, các hành trình cấp an toàn, khó và một số hành trình cấp nguy hiểm, chỉ cần không liên quan đến linh dị thần quái hay khai phá điểm tham quan mới thì cũng không tính là quá mức nguy hiểm.


Hơn nữa, chỉ cần cuối cùng có thể sống sót trở về nhà trọ, những vết thương hay bệnh tật thông thường đều không cần lo lắng. Các loại phúc lợi đãi ngộ nhà trọ dành cho du khách lại rất hậu hĩnh, thậm chí vào các dịp lễ tết còn có đủ loại vật phẩm, nhiều thứ còn là đồ chuyên dụng cho riêng du khách đó, ngay cả hướng dẫn viên muốn bóc lột lấy đi cũng không được.


Không phải tất cả mọi người đều phải vật lộn trên lằn ranh sinh tử, cũng không phải ai cũng sẽ tích cóp mọi nguồn lực và điểm tích lũy để mong trở thành người mạnh nhất. Phần lớn mọi người đều sống kiểu được chăng hay chớ*, nhưng họ lại không có tương lai, nhà trọ chẳng có quy định nào về việc tích đủ vài triệu điểm là có thể rời đi.


*Được chăng hay chớ: làm qua loa, thiếu trách nhiệm, được thì tốt mà không được cũng chẳng sao.


Vì thế, nhiều người sẽ tận hưởng điên cuồng để giải tỏa nỗi sợ hãi thấp thỏm cùng các loại cảm xúc khác. Họ sẽ ở lại nhà trọ mười năm, thậm chí mười lăm năm, mà du khách và hướng dẫn viên đa phần lại là những người trẻ tuổi sung sức, chuyện gì xảy ra giữa họ cũng là lẽ thường tình.


Có người nghĩ cho con cái, không muốn chúng bị cuốn vào nhà trọ. Có người lại thấy tương lai vô vọng nên muốn để lại máu mủ với người mình yêu như một minh chứng cho việc mình từng tồn tại. Có người lại chẳng hề quan tâm đến chuyện đó, bản thân còn chẳng sống nổi thì cứ hưởng thụ được chút nào hay chút nấy, ai còn quản chuyện con cái làm gì. Ở trong nhà trọ thứ gì cũng mua được, dịch vụ sinh con không đau, trọn gói phục hồi sau sinh cũng chẳng hề đắt đỏ.


Nhà trọ còn có ưu đãi đặc biệt dành cho phụ nữ mang thai, từ lúc mang thai bốn tháng đến sau khi sinh bốn tháng đều không phải tham gia hành trình, tính ra cũng xấp xỉ gần một năm rồi!


"Vài ngàn, vài trăm ngàn đứa trẻ là nhiều sao?"


Vệ Tuân vỗ vỗ cuốn sổ danh sách: "Tôi còn thấy số người trong này hơi ít đấy."


Tuy hướng dẫn viên không nhiều, nhưng với dân số du khách của nhà trọ, chỉ riêng lượng người hoạt động hàng ngày ở khu vực Châu Á trên diễn đàn đã lên tới con số hàng triệu. Vệ Tuân ước tính tổng số lượng du khách và hướng dẫn viên của cả nhà trọ cộng lại chắc phải ngang ngửa với một vài thành phố trong nước. Mà trong cuốn sổ này mới chỉ là tổng số trẻ sơ sinh của thế hệ này trong vòng mười năm.


Trong tình trạng nhà trọ khuyến khích việc kết đôi sinh sản nội bộ, số lượng trẻ em trong danh sách này đã không tính là nhiều.


Đúng vậy, Vệ Tuân nhận định nhà trọ đang khuyến khích mang thai và sinh con trong nội bộ, cứ nhìn vào những ưu đãi cho thai phụ và trẻ sơ sinh là thấy rõ.


Nhà trọ giữ những đứa trẻ này lại để làm gì? Để gián tiếp khống chế ba mẹ người thân của chúng? Hay để bồi dưỡng đội ngũ hướng dẫn viên/du khách dự bị để nhà trọ có thể vận hành trơn tru qua từng thế hệ?


"Giải quyết xong rồi, nhưng tôi không giết chúng."


Trong lúc Vệ Tuân nhìn cuốn sổ danh sách chìm vào suy tư, An Tuyết Phong cầm đao từ ngoài cửa bước vào, mang theo sát khí lạnh lẽo. Anh trở tay dùng sống đao đóng sầm cửa lại, trên đao Quy Đồ còn dính chút vụn bông trắng trông giống như ruột bên trong của gấu bông. Tuy nhiên, những "vụn bông" bị Đao Quy Đồ cắt đứt kia lại không hề "chết", mà như có sự sống, từng sợi một đang ngọ nguậy trên thanh đao, toát ra cảm giác tà dị kinh hoàng.



À, dĩ nhiên họ chẳng vào đây bằng con đường chính thống nào cả. Nơi mà ảo giác mèo chỉ dẫn làm sao có thể an toàn được. Một văn phòng chứa những vật phẩm quý giá như sổ danh sách trẻ mồ côi của cô nhi viện thế này, chắc chắn có rất nhiều lính canh.


Chúng đều xuất hiện dưới hình thái phù hợp với phong cách của cô nhi viện chiến trường, có thứ là thú nhồi bông, có thứ là hình dán phẳng lỳ, lại có cả rubik, xe đồ chơi, lính nhựa...v.v. Nhưng chúng đều có thực lực rất mạnh, đặc biệt là con rồng phun lửa bông và con robot biến hình dẫn đầu, Vệ Tuân thấy chúng mạnh gần ngang với Nhện Mặt Trời.


Nhưng tất cả đều không mạnh bằng An Tuyết Phong, quan trọng nhất là trên người chúng không mang theo ô nhiễm, không cần phải tốn thêm một phần sức lực riêng biệt để đối kháng ô nhiễm và giữ vững tinh thần như thường lệ. An Tuyết Phong đã "giết" để bảo vệ Vệ Tuân một đường đi vào, Úc Hòa Tuệ, Đồng Hòa Ca và Vượng Tài không giúp được gì vì họ đang chiếm vị trí "thú cưng".


Vệ Tuân vốn định thả Bắp Non ra, nhưng có lẽ loại ma trùng có thể dọa chết trẻ con này không được tính là thú cưng, nên cậu không cách nào lấy nó ra ngoài được. Thậm chí nếu Vượng Tài dám biểu diễn màn biến thân thành hải sâm lông lá, e rằng cũng sẽ bị tống khứ ra khỏi cô nhi viện.


May mà có An Tuyết Phong trấn giữ cửa, tranh thủ được không ít thời gian.


"Tối đa ba phút."


An Tuyết Phong vung đao Quy Đồ rũ sạch những sợi lông nhung bám trên đó, liếc nhìn Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca một cái.


Vệ Tuân chú ý tới ánh mắt của An Tuyết Phong, đôi mắt khẽ lóe lên, thì thầm nói riêng với anh: 'Không phải quái vật, mà là du khách bị nhà trọ thu hồi sao?'


An Tuyết Phong không giết những món đồ chơi canh gác kia, hoặc là không muốn khiến cô nhi viện bài xích, nhưng dù anh không giết thì chắc chắn cũng đã chém nát chúng rồi, lại còn cầm đao trên tay, không giết cũng chẳng khác là bao, chứng tỏ điều anh lo lắng không phải vấn đề ấy.


Hơn nữa, Vệ Tuân cũng đã nghĩ đến bản chất của những lính canh đồ chơi này là gì, nhà trọ đặt chúng ở đây thì chắc chắn có thể hoàn toàn khống chế được chúng. Sau khi An Tuyết Phong quay lại còn nhìn thêm Đồng Hòa Ca và Úc Hòa Tuệ một cái, khiến Vệ Tuân càng xác nhận suy đoán của mình.


Nhà trọ đã có thể tận dụng những du khách bị thu hồi vào trong các hành trình để họ đóng giả làm quái vật/NPC, thì hiển nhiên cũng có thể sử dụng họ ở đây.


'Khả năng rất lớn.'


An Tuyết Phong không nói chắc chắn trăm phần trăm, nhưng cũng phải tám chín phần mười.


'Cô nhi viện chiến trường e rằng có người quản lý đang giám sát.'


Nếu chỉ là mấy lính canh đồ chơi đó thì Vệ Tuân muốn đợi đến nghiêng trời sập đất An Tuyết Phong cũng giữ được cửa, nhưng nếu người quản lý xuất hiện thì tính chất sẽ khác hẳn. Không phải vấn đề có đánh lại hay không, mà dù có đánh thắng thì nhóm của họ chắc chắn cũng sẽ bị trục xuất khỏi cô nhi viện. Không cần thiết phải thế, Vệ Tuân còn muốn đi dạo thêm chút nữa, đã đến đây rồi thì không thể rời đi như vậy được.


Vệ Tuân hiểu ý gật đầu, đột nhiên thân hình loạng choạng như bị vấp ngã, hất văng Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca xuống đất.


"Chậc, Tiểu Bạch, Tiểu Tuyết, các bé đừng chạy lung tung mà!"


Trong giọng điệu làm bộ làm tịch tỏ vẻ lo lắng của cậu, Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca hiểu ý tản ra khắp nơi trong văn phòng, dùng sự năng động mà một thú cưng nên có để nhanh chóng thu thập thông tin. Trong khi đó, Vệ Tuân dùng tốc độ nhanh nhất lật sơ qua cuốn sổ danh sách trên tay từ đầu đến cuối, sau đó xoay người lại, rút ra hai trang họ "Vệ" và họ "Mai". Không chỉ vậy, cậu còn rút thêm trang họ "Tống" và trang tài liệu của cô bé Emily ra.


Vệ Tuân chỉ gấp riêng trang họ "Mai" lại giấu dưới nhẫn của mình, còn ba trang kia thì tùy tiện gấp lại nhét vào trong áo choàng, sau đó nắm chặt cả cuốn sổ danh sách trẻ mồ môi trong tay, mật đàm vài câu với An Tuyết Phong.


Ba phút trôi qua trong chớp mắt, chỉ nghe thấy hai tiếng bước chân nặng nề vang lên, An Tuyết Phong vốn đang cầm đao trấn giữ cửa lập tức lướt nhanh vài bước đến bên cạnh Vệ Tuân, một tay nhấc bổng cậu lên lao về phía cửa sổ phía sau văn phòng. Cáo trắng Úc Hòa Tuệ và chồn tuyết Đồng Hòa Ca không biết vừa sục sạo được gì trong văn phòng cũng lao vút ra bám chặt lấy vai Vệ Tuân.


"Rầm!"


​Chỉ nghe thấy tiếng kính vỡ tan tành, An Tuyết Phong ôm lấy Vệ Tuân phá cửa sổ lao ra ngoài. Cùng lúc đó, cánh cửa văn phòng đang đóng chặt phát ra tiếng kêu két một cái, mở ra từ bên ngoài. Bên ngoài không một bóng người, nhìn ra hành lang trống trải, cứ như thể cánh cửa chỉ bị gió thổi tung.


​Thế nhưng lại có một cái bóng gầy dài in vào trong phòng, trông như một kẻ đang khoác áo choàng. Bóng đen lặng lẽ lướt qua văn phòng, cả căn phòng trong nháy mắt tối đen như mực, những mảnh kính bị An Tuyết Phong làm vỡ cũng bị bóng đen đặc quánh thẩm thấu, chớp mắt đã trở lại như lúc đầu. Sau đó, bóng đen trượt xuống từ ô cửa sổ đã khôi phục hoàn chỉnh, bám đuôi theo sau An Tuyết Phong và Vệ Tuân.



​"Vô Lượng Thiên Tôn, bên trong cô nhi viện lại có loại quái vật như thế này!"


Lúc này An Tuyết Phong đã đưa Vệ Tuân tụ họp với Đạo Sĩ Bán Mệnh và Dụ Hướng Dương. Tất cả mọi người đều nhìn thấy một bóng đen treo ngược từ cửa sổ xuống, in lên tường tòa nhà như quỷ thắt cổ. Bán Mệnh lập tức rút kiếm chắn trước mặt Vệ Tuân, Dụ Hướng Dương lạnh mặt hoá thành cương thi hóa đứng chắn trước Bán Mệnh.


Sau khi bóng đen xuất hiện, môi trường xung quanh hoàn toàn biến đổi, sắc đen như mực bao trùm mọi thứ. Trong bóng tối, toàn bộ kiến trúc đều vặn vẹo nứt vỡ, họ không còn như đang ở cô nhi viện, mà giống như đang đứng trên một đống phế tích kinh hoàng. Những tiếng thì thầm lầm bầm như mọc ra từ trong não của mỗi người, những tạp âm rợn người lải nhải không dứt, những thông tin khổng lồ ô nhiễm vào đại não, khiến đầu óc như bị nước sôi dội qua.


Cái gọi là "không thể nghĩ, không thể nhìn, không thể nghe, không thể biết" của ngày trước, đến nay Vệ Tuân đã có thể lờ mờ nhận ra, đây thực chất là biểu hiện bên ngoài của một loại năng lượng ô nhiễm thuần tuý, mạnh và nồng độ cao.


Sức mạnh của chủ nhà trọ.


Trong cô nhi viện chiến trường quả nhiên có chủ nhà trọ canh gác! Bóng đen treo ngược bên cửa sổ tòa nhà chính là áo choàng của chủ nhà trọ!


Đuôi dài của cáo trắng bịt tai Vệ Tuân, thân hình chồn tuyết nằm ngang che mắt cậu, nhưng thứ thực sự giúp cậu không còn sợ hãi chính là tinh thần liên kết chặt chẽ với An Tuyết Phong. Cậu "nhìn" thấy An Tuyết Phong cầm đao đứng trước tòa nhà, gương mặt lạnh lùng như đang đàm phán với bóng đen. Đột nhiên trái tim Vệ Tuân khẽ động, nhờ tinh thần tương thông với An Tuyết Phong, sau khi trao đổi ngắn gọn, sắc mặt Vệ Tuân bỗng chốc tái nhợt, phun ra một ngụm máu.


"Cậu dám làm em ấy bị thương?!"


Thấy Vệ Tuân nôn máu, sắc mặt An Tuyết Phong trở nên hung ác, đao Quy Đồ tràn ngập ánh đao đỏ cam chém về phía bóng đen: "Nhắm mắt cậu lại, !"


Lưỡi đao Quy Đồ chém xuống đầy tàn nhẫn, trong nháy mắt bóng đen treo bên cửa sổ trương phình lên như núi lửa , sắc đen cuồn cuộn chống đỡ lại ánh đao đang chém về phía tòa nhà. Đất trời biến sắc, nhưng áp lực lên bọn người Đạo Sĩ Bán Mệnh lại tức khắc nhẹ bớt. Trong bóng tối không thấy rõ dáng vẻ An Tuyết Phong, nhưng có thể thấy ánh đao đỏ rực như ánh hoàng hôn.


Đao Quy Đồ, mỗi đao đều chặt đứt đường về, không chỉ giết người mà còn sát mệnh. An Tuyết Phong lần này không hề nương tay. Bán Mệnh là người có trực giác nhạy bén về vận mệnh, mí mắt giật liên hồi, một tay nắm chặt cương thi nhà mình, một tay nắm chặt Vệ Tuân, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào. Hắn không lạ gì việc An Tuyết Phong đột nhiên đánh nhau với chủ nhà trọ, quanh đi quẩn lại chắc là do người kia hay trong tòa nhà kia có chút "đồ của Vệ Tuân" thôi.


Đã là thứ cuối cùng sẽ thuộc về Vệ Tuân, thì đương nhiên nó là đồ của Vệ Tuân rồi, ở giữa có chút trắc trở cũng là bình thường thôi mà! An Tuyết Phong cũng đâu phải không đánh lại ——


"Khụ khụ khụ."


"Bính 1, cậu sao rồi?!"


Đúng lúc này, Bính 1 ở phía sau Bán Mệnh ho gấp mấy tiếng, rồi phun ra một ngụm máu. Bán Mệnh kinh hãi quay đầu lại nhìn, liền thấy đôi cánh ác ma dang rộng sau lưng Vệ Tuân, cậu thế mà lại bị trọng thương đến mức mất khống chế, xuất hiện trạng thái dị hóa rồi.


Sao lại đột nhiên bị như vậy? Lẽ nào Vệ Tuân bị nội thương rồi?


Đạo Sĩ Bán Mệnh nóng như lửa đốt, một tay túm lấy cổ tay Vệ Tuân để bắt mạch, ánh mắt ra hiệu cho Dụ Hướng Dương lên giúp một tay. Trong tình huống bình thường An Tuyết Phong có thể đánh thắng chủ nhà trọ, nhưng nếu Vệ Tuân bị thương nặng thì chưa chắc.


"Còn muốn cản tôi?"


Quả nhiên, ngay khoảnh khắc Vệ Tuân hộc máu mất khống chế mà dị hóa, ánh đao đỏ cam bùng lên mạnh mẽ, chẻ đôi bóng đen. An Tuyết Phong lao tới bên cạnh Vệ Tuân ôm chặt lấy cậu, giống như muốn quay về nhà trọ, kết quả lại vì sự ngăn cản của mà thất bại. Nhìn hơi thở Vệ Tuân dần yếu đi, đôi mắt anh đỏ ngầu, sắc mặt hung ác như vẻ mặt cuồng bạo khi tinh thần mất kiểm soát, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh trở lại: "Nếu em ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ giết cậu trước, sau đó huỷ diệt cái cô nhi viện chiến trường này."


Trong sự bình tĩnh ẩn chứa sát ý nồng nặc cùng điên cuồng.


"Cậu đang tìm cái chết."


Tôi không có ý tìm cái chết.


Sắc đen thu lại, lại tụ thành bóng đen treo ngược bên cửa sổ tòa nhà nhỏ, giọng nói lạnh lùng của chủ nhà trọ vang lên trong đầu mọi người.



"Hừm, sổ danh sách."


Lông mày Tuyết Phong dựng ngược, cố tình gây sự: "Sao nào, xem một chút cũng không được? Cậu chỉ vì cuốn sổ này mà dám ra tay với hướng dẫn viên của tôi?"


Trong lúc nói chuyện, mũi đao Quy Đồ tỏa ra sát khí kinh người, mắt thấy sắp xuất đao lần nữa, nhưng đúng lúc này, một bàn tay tái nhợt, yếu ớt đã nắm lấy cánh tay An Tuyết Phong.


"Tuyết, Tuyết Phong, đưa sổ danh sách cho ngài ấy đi."


Bính 1 đang yếu ớt ngả trong lòng An Tuyết Phong giọng nói như tơ, run rẩy lấy ra cuốn sổ danh sách trẻ mồ côi.


"Là em... không nên hiếu kỳ... anh đừng đánh với nữa, ngài ấy không có lỗi..."


"Hắn đả thương em, đó chính là lỗi!"


An Tuyết Phong nói lời đanh thép, như để an ủi mà nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Vệ Tuân, rồi quăng cuốn sổ danh sách về phía đang treo ngược bên cửa sổ.


"Chẳng phải chỉ là một cuốn sổ danh sách thôi sao, cút đi."


Sắc đen tràn qua, cuốn đi sổ danh sách, dường như cũng cạn lời, sau khi khựng lại vài giây thì u uất nói: Mấy người có thể rời đi...


"Lúc này rời đi cái gì? Có phải cậu muốn hướng dẫn viên của tôi chết, muốn tôi chết không?"


Lúc này An Tuyết Phong đã liên kết với Bính 1, giống như đang nhanh chóng ổn định lại tinh thần gần như sụp đổ của cậu, lại bận rộn đổ thuốc hồi phục SAN cho cậu. chưa nói hết câu đã bị anh đốp chát lại. Dường như không muốn dây dưa thêm với kẻ điên, bóng đen treo ngược bên cửa sổ im lặng biến mất, chỉ có một mảnh giấy từ cửa sổ rơi xuống, bay đến trước mặt bọn họ.


Dụ Hướng Dương nhảy lên đưa tay bắt lấy, thấy không có vấn đề gì mới giao vào tay Đạo Sĩ Bán Mệnh. Đây là một tờ tiền giấy mệnh giá mười đồng, là tiền giấy tính giờ của .


Nghĩa là bọn họ tối đa chỉ có thể ở lại thêm mười phút.


"Không ngờ đấy An Tuyết Phong, còn có thể thấy lại mặt này của anh."


Đạo Sĩ Bán Mệnh cầm lấy tờ tiền nhưng không nhìn kỹ, chuyển tay giao cho An Tuyết Phong, chằm chằm nhìn anh mà tặc lưỡi lấy làm lạ. Từ lúc An Tuyết Phong dùng những lời lẽ sến súa để gây sự vô lý, hắn đã xác nhận Vệ Tuân chắc chắn không sao, tinh thần của An Tuyết Phong cũng không hề mất kiểm soát.


Đây chẳng phải là An Tuyết Phong đang ăn vạ sao? Hắn cũng từng thấy rồi! Mười năm trước Bán Mệnh từng tiếp xúc với An Tuyết Phong không ít, biết anh vốn không phải hạng người hoàn toàn đàng hoàng nghiêm túc.


An Tuyết Phong rất giỏi mượn cơn điên để ăn vạ. Quá nghiêm túc dễ khiến cả hai bên đều không có lối thoát, cuối cùng biến thành một cuộc quyết đấu thực sự, giả điên ăn vạ trái lại có thể khiến một số kẻ phải lui bước. Huống hồ trạng thái tinh thần của An Tuyết Phong vốn không tốt lắm, ai biết được anh là giả vờ hay là thật? Với lại, anh quá mạnh, nếu bị một kẻ điên g**t ch*t thì quá lỗ, kẻ địch vì thế chỉ có nước rút lui, cũng là cho đôi bên một bậc thang để xuống.


Đặc biệt là vào lúc trạng thái tinh thần của An Tuyết Phong tệ nhất, nếu lần nào gặp địch cũng dốc toàn lực ra tử chiến thì e là người đã sớm không xong rồi. Nhân cơ hội ăn vạ vài lần, ngược lại có thể giữ được không ít sức chiến đấu. Nhất là khi đối mặt với một số chủ nhà trọ.


Nhà trọ không muốn An Tuyết Phong thực sự chết hay phát điên, cho nên thỉnh thoảng đối đầu với chủ nhà trọ, khi anh "ăn vạ" thì họ có bậc thang để rút lui, không cần phải thực sự quyết đấu sinh tử. Bản thân nhà trọ thực ra không có quá nhiều trí tuệ, chỉ cần "diễn" đúng, nó sẽ không phát hiện ra vấn đề.


Sổ danh sách trẻ mồ côi bị lấy đi, ra tay đoạt lại, điều này không sai.


Nhưng thực lực  quá mạnh, chỉ một cái liếc nhìn đã suýt khiến Bính 1 sụp đổ tinh thần, Bính 1 lại là hướng dẫn viên liên kết của An Tuyết Phong, An Tuyết Phong gần như điên cuồng ra tay phản kích, điều này cũng không sai (An Tuyết Phong không thể chết được!).


Bính 1 "không ngờ" sổ danh sách không được xem, nhưng cuối cùng cậu cũng đã trả lại sổ mà, nên cũng không tính là có lỗi.



Mọi người đều không sai, vậy thì không có vấn đề gì cả!


Còn việc An Tuyết Phong và Bính 1 xông loạn vào tòa nhà nhỏ, tấn công lính canh... dù sao anh cũng không g**t ch*t lính canh, vẫn là có chừng mực!


Nhà trọ đối với du khách chính là thiên vị như vậy, đặc biệt là với du khách số một An Tuyết Phong, người đã khai phá hai hành trình vĩ độ Bắc 30°.


Nếu không diễn vở kịch này, đoạt được sổ danh sách rồi đi ngay, chỉ có thể quyết chiến với họ, điều đó là không cần thiết.


"Vẫn ổn chứ?"


An Tuyết Phong mặc kệ lời trêu chọc của Bán Mệnh, lo lắng nhíu mày nhìn về phía Vệ Tuân.


"Không có việc gì lớn."


Thời gian đếm ngược tử vomg của Vệ Tuân đã ổn định, nhưng tạm thời vẫn ở trạng thái ác ma. Cái nhìn của thực sự đã mang lại cho cậu một số tổn thương, nhưng không đáng ngại. Cậu ho khàn khàn hai tiếng, xua xua tay: "Thời gian không còn nhiều, chúng ta đi xem bé Emily trước đã."


An Tuyết Phong lập tức cõng cậu lên, mọi người cùng đi về phía phòng thăm nuôi của cô nhi viện chiến trường.


Trong lòng Vệ Tuân có chút nghi hoặc.


Vệ Tuân cố ý xé lại vài trang trong sổ danh sách trẻ mồ côi, cậu đã bàn bạc kỹ với An Tuyết Phong rồi: nếu có thể mang cả cuốn sổ đi thì tốt nhất, nếu không cậu sẽ trả lại cuốn sổ và giữ lại những trang đã xé. Nếu vẫn không cho đi, cậu sẽ trả tiếp ba trang "bị rơi khỏi sổ" là trang họ Tống, họ Vệ và trang của cô bé Emily. Trong quá trình trì hoãn thời gian đó, "vết thương" của Vệ Tuân sẽ ngày càng nặng, còn An Tuyết Phong sẽ ngày càng điên cuồng hơn.


An Tuyết Phong từng tiếp xúc với nên biết rõ trong tình huống nào thì đối phương sẽ nhượng bộ. Anh cho rằng diễn kịch như vậy thì khả năng Vệ Tuân giữ lại được trang họ Mai là lớn nhất.


Thứ Vệ Tuân thực sự muốn mang đi chỉ có duy nhất trang họ Mai này.


Đạo Sĩ Bán Mệnh đã cung cấp cái tên "Mai Vạn Hoài" – người từng bị Trần Thành nghi ngờ là thân phận du khách của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh. Vệ Tuân chợt nhớ lại lúc ở cảnh tượng tái hiện, lúc đội trưởng Trần thần trí mơ hồ đã từng nói trên chiếc áo choàng đỏ có mùi máu của "Mai Ngọc Đường", sau đó còn gắt gỏng bắt cậu và Bán Mệnh phải cởi áo choàng ra.


Lúc đó Vệ Tuân không chắc chắn ba chữ "Mai Ngọc Đường" mà Trần Thành nói là những chữ nào, nhưng giờ đây khi Bán Mệnh lại nhắc đến Mai Vạn Hoài khả nghi, Vệ Tuân lập tức khẳng định những nhân vật mang họ Mai này chắc chắn có vấn đề. Hơn nữa, khi Vệ Tuân lật đến trang họ Mai trong văn phòng, mảnh vỡ bướm trong tim cậu khẽ dao động, rõ ràng là có cảm ứng! Ngay khoảnh khắc đó, Vệ Tuân đã hạ quyết tâm phải tìm cách mang trang này đi bằng được.


Thế nhưng khi thấy chỉ đoạt lại cuốn sổ mà không hề bận tâm đến những trang khác, bản tính đa nghi khiến Vệ Tuân lại tự hỏi: liệu trên cuốn sổ danh sách trẻ mồ côi đó có còn ẩn chứa bí mật nào quan trọng hơn thế không?


"Không ngờ lại canh giữ ở phía cô nhi viện chiến trường này đấy, hèn chi bao nhiêu năm nay chẳng thấy bóng dáng hắn ta đâu."


__________


Tác giả có lời muốn nói:


Minh oan cho đồng chí Uông Ngọc Thụ!


Uông Ngọc Thụ: Các người còn dám nói lúc tôi ngụy trang bị sến súa à?! Nhìn An Tuyết Phong lúc ăn vạ kìa!


Báo Tuyết An Ngao ngao ăn vạ: Cậu mà bẻ gãy cánh của em ấy, tôi nhất định sẽ huỷ diệt cái cô nhi viện này của cậu!


: .


Im lặng rải tiền: (Anh em ơi, tôi thực sự là cạn lời toàn tập luôn rồi)


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 438: Cô nhi viện chiến trường (3)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...