Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 419: Hướng dẫn viên Thúy là người đã lập gia đình
Không giỏi giả gái
'Vệ Tuân?'
Đạo Sĩ Bán Mệnh không nhịn được tiến lên một bước, nếu không phải cảm giác từ Kéo tơ rất chuẩn xác, hắn căn bản không thể nhận ra người phụ nữ trước mắt là Vệ Tuân!
Nhìn vóc dáng này, lối trang điểm này, khí thế này, bộ quần áo này, cái này... sao trông cứ nửa tây nửa ta thế, tay cầm dù giấy dầu phương Đông nhưng lại đội mũ ma pháp và mặc trường bào kiểu tây —— Ái chà, Vệ Tuân mặc bộ này mà phối thêm mũ phượng áo gấm đỏ rực các loại thì chắc là hợp gu hơn ấy.
Đạo Sĩ Bán Mệnh hơi tưởng tượng một chút dáng vẻ Vệ Tuân mặc mũ phượng áo gấm đỏ.. phải nói chứ, người đã đẹp thì mặc cái gì cũng đều đẹp cả. Có điều Vệ Tuân cũng chẳng phải người có sở thích mặc đồ nữ, cậu ấy cải trang thành thế này chắc hẳn là đã đạt được thân phận gì đó trong Nghị Viện rồi. Đạo Sĩ Bán Mệnh nhìn kỹ thêm vài cái, trong lòng chợt rùng mình.
Trang phục này của Vệ Tuân chắc chắn không phải nghị viên bình thường, thậm chí, thậm chí có chút giống cảm giác về nghị phó Hạ Nghị Viện mà năm xưa An Tuyết Phong đã giết. Có điều vị nghị phó đó mặc đồ màu xanh lục, ngoại hình thiên về nam giới hơn. Nghe nói sau khi hắn chết, Thương Nhân Buôn Vũ Khí được nhà trọ nhắm trúng cho vị trí kế nhiệm nghị phó Hạ Nghị Viện, đã ngạo mạn lấy lý do "ông không đội mũ xanh" mà hết lần này đến lần khác từ chối nhà trọ.
Thương Nhân Buôn Vũ Khí quả thực có chút đặc biệt nên mới có thể từ chối thành công nhiều lần như vậy. Nhưng dù sao hắn cũng là người của Nghị Viện, sắp đến cuối kỳ hạn mười năm, e rằng hắn cũng không thể không nhậm chức.
Mà nghị phó Hạ Nghị Viện ít ra còn từng được thấy qua, chứ nghị phó Thượng Nghị Viện thì luôn thần bí không dấu vết... Chẳng lẽ Vệ Tuân đã nhận được thân phận nghị phó Thượng Nghị Viện?
Dẫu cho sớm đã cảm thấy trên người Vệ Tuân chuyện gì cũng có thể xảy ra, nội tâm Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn chấn động kịch liệt, nhưng sau đó hắn nghĩ lại, Vệ Tuân ăn thông cả ba giới hướng dẫn viên, du khách và chủ nhà trọ, không có chút cơ duyên nào bên phía Nghị Viện thì mới là không bình thường. Trước khi hắn vào cái phòng giam bảo mật nghiêm ngặt nhất này thì Vệ Tuân đã ở sẵn bên trong rồi, không chừng là đang đào góc tường Nghị Viện, mang lại cảm giác kiểu "Vệ Tuân dò thám Nghị Viện để mua sắm 0 đồng, định quậy long trời lở đất".
Đạo Sĩ Bán Mệnh yên tâm rồi, đến sớm không bằng đến đúng lúc, vừa vặn bắt kịp chuyến tàu cao tốc làm loạn của Vệ Tuân, Nghị Viện này chắc chắn có không ít đồ tốt! Nghĩ đến đây, hắn tiến lên một bước, muốn nói với Vệ Tuân vài lời riêng tư, nhưng Vệ Tuân lại lùi lại một bước —— Đạo Sĩ Bán Mệnh mà tiến thêm nữa là giẫm chết Thương Nhân Ma Quỷ mất!
'Bán Mệnh, sao cậu lại vào đây?'
Vệ Tuân hỏi, Kéo tơ truyền đến cảm xúc của Đạo Sĩ Bán Mệnh. Vừa rồi cậu cố ý lộ ra hình thể trước mặt Bán Mệnh thông qua Kéo tơ, chính là muốn thông qua sự thay đổi cảm xúc của hắn để dò xét xem Bán Mệnh có quen biết "Hồng" hay không.
Tiếc thay, ngoại trừ một chút kinh ngạc, vui mừng, tin tưởng, yên tâm, kích động và một chút xíu tiếc nuối (Vệ Tuân: Tại sao lại có tiếc nuối?) cùng các cảm xúc bình thường khác ra, cảm xúc của Đạo Sĩ Bán Mệnh cơ bản không có biến động lớn, hắn thậm chí không có quá nhiều nghi hoặc, giống như việc Vệ Tuân xuất hiện ở đây với diện mạo này là chuyện đương nhiên vậy.
Tại sao Đạo Sĩ Bán Mệnh lại cảm thấy là chuyện đương nhiên? Hắn bói ra được à?
'Chỉ cần Đạo Sĩ Bán Mệnh bước vào, những người khác vì hắn mà liên lụy, phải chịu sự thẩm vấn của Nghị Viện sẽ được thả về.'
An Tuyết Phong khẽ thở dài, anh đang liên kết tinh thần với Vệ Tuân, dưới sự cho phép của Vệ Tuân, anh có thể nghe thấy giọng nói của Đạo Sĩ Bán Mệnh. An Tuyết Phong không lên tiếng lộ diện, anh cùng Vệ Tuân một sáng một tối, làm quân bài tẩy.
Nhìn thấy Sầm Cầm khí thế hăng hái, khôi phục thực lực như hiện tại, An Tuyết Phong không khỏi nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt chú tắc kè vàng nhỏ đầy phức tạp. Tuy rằng bọn họ rõ ràng là vì không muốn Sầm Cầm tới đây mới chống đối Nghị Viện, nhưng khi ấy hắn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nếu lúc đó hắn tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không để người ở Huyền Học và Quy Đồ làm chuyện như vậy.
Việc của mình mình tự gánh vác, Sầm Cầm luôn tự tin và kiêu ngạo như vậy. Chỉ là sau khi trở thành Bán Mệnh, sự khiêu ngạo này đã được hắn che giấu đi, sống ẩn dật vì không muốn mang lại quá nhiều rắc rối cho bạn bè. Giờ thực lực đã khôi phục, một Sầm Cầm như vậy đã trở lại. Thấy hắn tự tin thản nhiên đến Nghị Viện để trao đổi những người khác đi, An Tuyết Phong cũng không thấy kinh ngạc. Bởi vì Sầm Cầm mà anh quen biết năm xưa chính là người như thế.
'Sầm Cầm luôn là người rất có trách nhiệm——'
'Đương nhiên là vì có cậu ở đây rồi!'
An Tuyết Phong: ?
Đạo Sĩ Bán Mệnh không hề biết mình vừa gây ra chuyện lớn, đang nịnh nọt một cách dè dặt mà chân thành: 'Một phần năng lượng của Mắt Bướm đã chuyển sang người cậu, nó có chút ý thức tự chủ, lại mang theo cảm giác của quy tắc. Hiện tại nó đã thông với hiện thực, vĩ độ Bắc 30°, nhà trọ, vực sâu, chiến trường, chỉ còn mỗi Nghị Viện là chưa kết nối, chắc chắn sẽ khiến cậu nảy sinh liên hệ với Nghị Viện thôi.'
Nói đến đây Bán Mệnh thở dài một tiếng: 'Vào Nghị Viện thực ra không là gì, tôi chỉ lo cậu chưa chuẩn bị mà để Mắt Bướm lách được khe hở, khiến nó bí mật thông với Nghị Viện, chuyện này chắc chắn sẽ kinh động đến nghị trưởng, đến lúc đó mới thực sự nguy hiểm. Suy cho cùng, vẫn là trách tôi lúc đó hợp nhất nửa mạng lại, khi chém Mắt Bướm ra đã không thể hoàn toàn giam cầm được năng lượng của nó.'
Nhưng một phần nhỏ năng lượng của Mắt Bướm tìm đến Vệ Tuân cũng là vận mệnh mà. Tuy Vệ Tuân đã ràng buộc với Quy Đồ, nhưng Mắt Bướm cũng giúp cậu thực sự có một chút liên hệ với Huyền Học bọn họ, đây mới là duyên phận! An Tuyết Phong ăn thịt thì Bán Mệnh ông đây cũng có thể ké chút nước canh chứ!
Nghĩ đến Mắt Bướm, nghĩ đến Vệ Tuân, rồi nghĩ đến nhóm đội trưởng Trần đang khổ sở chịu giày vò trên chiến trường, Bán Mệnh liền cảm thấy tràn đầy hy vọng. Tuy rằng khoảng cách đến lúc thế hệ này lên chiến trường còn chưa tới nửa năm, nhưng Vệ Tuân vào nhà trọ đến nay mới chưa đầy hai tháng. Cứ theo hiệu suất này của Vệ Tuân, Đạo Sĩ Bán Mệnh cảm thấy nhóm đội trưởng Trần năm nay có thể về ăn tết được rồi!
Cho nên điều hắn không mong muốn nhất chính là vì bản thân tìm lại được nửa mạng mà lại trở nên xa cách với Vệ Tuân. Tuy rằng hiện tại hắn đã mạnh hơn, đẹp trai hơn, khí chất siêu phàm hơn, nhưng hắn không muốn Vệ Tuân cảm thấy áp lực tâm lý khi đối mặt với một người xuất sắc như mình, nên vừa mới tới đã kết nối lại Kéo tơ ngay.
'Hơn nữa đường liên kết giữa Mắt Bướm và chiến trường đã xảy ra vấn đề, phong ấn tôi thiết lập trước đây bị phá hoại rồi. Chuyện này không nói rõ ngay được, nhưng các vật phẩm liên quan đến Mắt Bướm rất có thể đang ở trên người B125.'
Trước mặt Vệ Tuân, Đạo Sĩ Bán Mệnh không chút giữ kẽ, biết đâu những lời hắn nói ra hay những việc hắn muốn làm, chỉ cần dính chút vận khí của Vệ Tuân là thành công thì sao. Giống như tên Thương Nhân Ma Quỷ này, hắn rốt cuộc đang ở đâu, có bị Nghị Viện bắt đi hay không thì khó nói, nhưng chỉ cần hắn để Vệ Tuân biết tầm quan trọng của Thương Nhân Ma Quỷ, thì biết đâu chừng lúc này Thương Nhân Ma Quỷ đã bị Vệ Tuân nắm trong tay rồi ấy chứ!
Dù hiện tại trong nhà tù nhìn qua chẳng có ai khác, nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra!
'Cậu biết mà, B125 ấy, chính là tên Thương Nhân Ma Quỷ ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, vương phi của cậu đó. Tôi nghi ngờ hắn bị Nghị Viện nhốt vào nhà tù rồi, lát nữa phải đi tìm hắn mới được, không thì chắc chắn sẽ hỏng việc.'
Vương phi ——
Vệ Tuân cảm thấy da đầu mình căng lên, chắc chắn là con tắc kè họ An kia lại đang nhân cơ hội ghen tuông mà bứt tóc cậu rồi. Vệ Tuân phát hiện An Tuyết Phong sau khi biến thành động vật thì mọi cảm xúc đều bộc lộ rất rõ ràng. Nếu ở hình dạng người bình thường, anh cùng lắm chỉ lạnh lùng liếc Đạo Sĩ Bán Mệnh một cái, sau đó âm thầm hạ thủ thôi, chứ không ghen tuông ra mặt thế này.
"Hắt xì!"
Đạo Sĩ Bán Mệnh hắt hơi một cái, tự dưng cảm thấy sống lưng hơi lạnh.
Vệ Tuân đoán là Bán Mệnh đã linh cảm thấy chiêu trò của An Tuyết Phong rồi, cậu đành dỗ dành chú tắc kè vàng vài câu. Nhưng thế này thực sự cũng rất đáng yêu, giống như bị một con thú lông xù (dù An Tuyết Phong hiện tại không có lông) cọ người làm nũng vậy. Tim Vệ Tuân bỗng mềm nhũn, dung túng dỗ dành anh, rồi khi nhìn sang Bán Mệnh, cậu thực sự cảm thấy hơi đau đầu.
Đừng nói là trước đây có người muốn trùm bao tải đánh Bán Mệnh, ngay cả Vệ Tuân lúc này cũng thấy ngứa tay, cái miệng này của Bán Mệnh đúng là không đổi. Hơn nữa, thông tin hắn tiết lộ thực sự rất quan trọng.
'Tôi có thể cho cậu rời khỏi Nghị Viện.'
Vệ Tuân nhìn sang Thương Nhân Ma Quỷ vẫn luôn giữ yên lặng chờ đợi. Hắn sau khi bị lôi đến đây rồi bị giẫm lên đều nhanh chóng bình tĩnh lại, trông có vẻ thức thời vô hại, nhưng Vệ Tuân biết với tính cách của Thương Nhân Ma Quỷ, chắc chắn hắn đã ghi thù rồi, hiện tại chỉ là đang nhẫn nhịn, sống sót mới là quan trọng nhất.
Vệ Tuân hiện thân trước mặt Thương Nhân Ma Quỷ. Vốn dĩ cậu không muốn lộ thân phận trước mặt hắn, nhưng sự việc liên quan đến Mắt Bướm chiến trường vô cùng nghiêm trọng. Với lại, Đạo Sĩ Bán Mệnh nói không sai, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Thương Nhân Ma Quỷ, Vệ Tuân đã cảm thấy ánh mắt mình bị thu hút một cách mất kiểm soát, cứ như thể đang tập trung nhìn vào một thứ gì đó trên người hắn vậy.
Vệ Tuân nhìn kỹ lại, phát hiện thứ cậu đang nhìn là con mắt phải của Thương Nhân Ma Quỷ, bên trong có bóng xám của quân chủ u linh.
Vật phẩm liên quan đến Mắt Bướm rất có thể là gương ma của Thương Nhân Ma Quỷ.
Thế nên khi hiện thân, Vệ Tuân đã dùng ngoại hình của Hồng và giọng nữ của Hồng. Cậu không quá tin Thương Nhân Ma Quỷ, không muốn hắn tham gia vào chuyện Mắt Bướm, chỉ cần lấy được gương ma là đủ. Với tư cách nghị phó, Vệ Tuân có thể xóa sạch mọi điểm nghi vấn của Thương Nhân Ma Quỷ trên cuốn sổ đỏ, như vậy sau này hắn sẽ không bị Nghị Viện tìm đến cửa nữa, coi như là thù lao.
Những chuyện sau đó, cứ đợi khi trở về nếu còn duyên gặp lại thì tính tiếp.
'Giao gương ma cho tôi.'
Khi một giọng nữ ngạo mạn lạnh lùng vang lên trong đầu, trong lòng Thương Nhân Ma Quỷ xẹt qua ý nghĩ "cuối cùng cũng đến rồi", hắn bình tĩnh ngẩng đầu lên. Nhưng khi nhìn thấy bóng hình xuất hiện trước mặt, trái tim Thương Nhân Ma Quỷ chấn động mạnh.
Hắn cảm thấy mình bị ma ám rồi, sao cứ thấy tóc trắng da trắng là lại nghĩ đến Tiểu Thúy cơ chứ? Rõ ràng người này không khoác áo choàng xanh lục mà là màu đỏ lửa, trên đầu đội mũ ma pháp của khu Tây. Nhưng giọng nói lạnh lùng đó, giọng điệu ngạo mạn pha chút bướng bỉnh đó, đường xương hàm gầy gò đó, đôi ngón tay trắng trẻo thon dài của cô ta đang quấn một sợi xích, nối với chiếc vòng cổ đang tròng vào cổ hắn.
Khí chất liếc nhìn chúng sinh, kiêu ngạo độc nhất vô nhị đó thực sự khiến Thương Nhân Ma Quỷ có chút ảo giác.
Đặc biệt là chiếc dù giấy dầu màu đỏ này, Thương Nhân Ma Quỷ nhớ rõ trong Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, Lộc Thư Chanh của Quy Đồ khi che giấu thực lực vào hành trình cũng dùng dù giấy dầu đỏ, quá giống rồi. Người này có liên quan đến Quy Đồ, lại có thần thái giống hệt Tiểu Thúy, với lại nhìn vòng eo thon và dáng vẻ này thì chắc chắn là nữ chứ không phải nam.
Chẳng lẽ đây là thủ đoạn thẩm vấn gì đó của Nghị Viện? Nhìn thấu điểm yếu trong tâm trí của hắn, khiến hắn nhìn thấy ảo giác về một Tiểu Thúy lý tưởng, rồi từ đó bắt hắn khai ra sự thật?
Thương Nhân Ma Quỷ hiểu rồi! Nhưng tại sao Nghị Viện lại muốn gương ma của hắn? Gương ma của hắn đã vỡ nát hoàn toàn, bùa chú phong ấn bên trên cũng đều bị hắn nuốt hết vào bụng rồi, có thể nói bản thân hắn bây giờ chính là gương ma.
Tình thế có chút tồi tệ, nhưng Thương Nhân Ma Quỷ đã từng trải qua sóng to gió lớn nên vẫn bất động. Ưu thế duy nhất của hắn hiện tại là hắn không hề có cảm giác bị mê hoặc, vẫn có thể suy nghĩ rõ ràng, bình tĩnh. Chẳng lẽ là vì linh hồn hắn đã dung hợp với đại ác ma nên không bị bất kỳ ảo giác nào đánh lừa?
Trong lúc suy nghĩ chớp nhoáng, Thương Nhân Ma Quỷ quyết định che giấu bản thân, giả vờ như bị mê hoặc để chờ thời cơ hành động. Hắn túm lấy tay người trước mặt, bày ra bộ dạng bị mê hoặc, dùng chất giọng quen thuộc reo lên kinh ngạc: "Ôi Tiểu Thúy của tôi, thật tuyệt vời khi được gặp cậu ở đây!"
Vệ Tuân: ??
Không phải chứ, Vệ Tuân hiếm khi nảy sinh nghi ngờ nhân sinh. Bị Đạo Sĩ Bán Mệnh tự tin Kéo tơ thì thôi đi, tại sao ngay cả Thương Nhân Ma Quỷ cũng lập tức nhận ra cậu vậy?
Chậc, xem ra cậu thực sự không giỏi giả gái, vẫn là Úc Hòa Tuệ am hiểu hơn.
"Được rồi, đây không phải nơi để hàn huyên. Tôi cần gương ma của cậu có việc, về rồi nói chi tiết sau."
Lỡ bị nhận ra rồi, Vệ Tuân cũng lười diễn nữa, cậu giải trừ hình phạt "biến mất" trên người Thương Nhân Ma Quỷ, dứt khoát nói.
Thấy cô ta không diễn nữa, Thương Nhân Ma Quỷ cũng thuận theo mà nhập vai sâu hơn, táo bạo nắm lấy tay người nọ ấn vào lồng ngực mình, u sầu bày tỏ: "Nói vậy thì chúng ta xa lạ quá, thứ cậu muốn mà tôi lại không cho sao? Chẳng qua chỉ là một món đạo cụ thôi, cậu có thể lấy hết đi. Nhưng không may vừa rồi xảy ra sự cố, gương ma đã vỡ nát hoàn toàn, dung hợp vào linh hồn tôi rồi."
"Nhưng nếu cậu thực sự rất cần, tôi vì cậu mà dâng hiến linh hồn thì có sao đâu!"
Thương Nhân Ma Quỷ đang đi một nước cờ hiểm. Linh hồn dung hợp phong ấn, đại ác ma và vong linh quân chủ là quân bài tẩy cuối cùng của hắn. Hắn chỉ có thể liều mạng một phen, nhân lúc người này đoạt lấy linh hồn mà ra tay ám sát. Nếu kẻ thẩm vấn thật sự có thể trực tiếp đoạt đi linh hồn hắn, trấn áp tất cả, vậy thì hắn cũng chỉ đành chịu chết.
Với quyết tâm ôm hận mà chết, Thương Nhân Ma Quỷ càng lúc càng tiến gần ảo giác, cúi đầu xuống, làm ra động tác hôn má chào hỏi như thường lệ. Sừng dê của đại ác ma chính là con dao găm sắc bén nhất, đầu là nơi chứa linh hồn, nếu hắn có thể đâm sừng dê vào đầu ảo giác, biết đâu sẽ tăng khả năng thắng thêm vài phần.
Vệ Tuân đang suy nghĩ về việc gương ma dung hợp vào linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ nên động tác chậm một nhịp. Nhưng chưa đợi Thương Nhân Ma Quỷ áp sát, Đạo Sĩ Bán Mệnh vốn đang chấn động vì "B125 thật sự xuất hiện, thật sự bị Vệ Tuân nắm trong tay!" đã lập tức phất tay áo, rất tự giác gạt Thương Nhân Ma Quỷ ra, ghét bỏ nói:
"Chúng tôi không chơi mấy cái lễ tiết phương Tây đó của các người, cậu cũng nên nhận rõ thân phận của mình đi, hướng dẫn viên Thuý là người đã lập gia đình rồi, bớt động tay động chân lại."
Lời này của hắn, An Tuyết Phong nghe mà mát lòng mát dạ, nhưng Thương Nhân Ma Quỷ nghe xong cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
Không thể nào, không lẽ thực sự là hướng dẫn viên Thuý sao?
Không đúng!
"Tiểu Thúy làm sao có thể có gia đình rồi?!"
Thương Nhân Ma Quỷ thất thanh, không thể tin nổi.
Từ lúc Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh kết thúc mới được mấy ngày chứ? Đương nhiên Tiểu Thúy xuất sắc nên có người theo đuổi là chuyện bình thường, nhưng lúc ở đó chẳng phải quân chủ u linh còn nói Tiểu Thúy chẳng yêu ai sao? Sao giờ này đã có gia đình rồi?
Người phương Đông các người chẳng phải chú trọng quá trình nhất sao!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 419: Hướng dẫn viên Thúy là người đã lập gia đình
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 419: Hướng dẫn viên Thúy là người đã lập gia đình
