Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 408: Sahara Chết Chóc (84)


Nửa mạng


Từ lúc Đạo Sĩ Bán Mệnh dùng tâm huyết đầu mở cửa đá cho đến khi Vệ Tuân kích hoạt sức mạnh thiên sứ nâng đỡ Mặt Trời, chỉ vỏn vẹn trong vài phút ngắn ngủi! Thế nhưng trong vài phút ấy, cục diện trận chiến đã đảo điên như mây gió nghịch chuyển, hỗn loạn đến cực điểm.


Sau khi mở cửa đá bằng tâm đầu huyết, toàn bộ tâm trí của Đạo Sĩ Bán Mệnh đều bị cánh cửa thu hút, cảnh tượng hắn thấy và âm thanh hắn nghe hoàn toàn khác biệt với người khác, trái lại Vệ Tuân mới là người nhìn thấu mọi thứ!


Thông qua Kéo tơ truyền về những hình ảnh âm thanh cuối cùng, Vệ Tuân thấy khoảnh khắc cửa đá mở ra, toàn thân Đạo Sĩ Bán Mệnh bị bóng tối bên trong bao trùm, bóng dáng hắn thoắt ẩn thoắt hiện, như thể sắp hòa tan hoàn toàn vào bóng tối sau cửa đá, bị nuốt chửng không còn dấu vết. Giây phút sợi tơ đứt đoạn, Vệ Tuân chỉ cảm thấy Đạo Sĩ Bán Mệnh hệt như không còn ở thế giới này, không còn nằm trong cảnh tượng tái hiện nữa.


Sự hư ảo của hắn không phải là ảo giác của Vệ Tuân. Đúng lúc cửa đá mở toang, một cột sáng nóng rực lóa mắt đột ngột từ sâu trong bóng tối bắn vọt ra. Mọi hài cốt cự nhân, cát đen, rắn đen chặn trước cột sáng đều bị tiêu diệt hoàn toàn. Luồng ánh sáng trắng này chói lòa và nóng bỏng vô cùng, không chỉ thiêu rụi bóng tối mà còn có thể thiêu người thành tro bụi!


Trương Tinh Tàng tồn tại dưới dạng sức mạnh trong suốt đang âm thầm bảo vệ đội Trần Thành, lập tức dốc lực đẩy tất cả bọn họ sang một bên, rồi dùng sức mạnh của mình bảo vệ mọi người, vừa vặn tránh được cột sáng đó. Ánh sáng trắng chói mắt khiến ai nấy đều vô thức nhắm nghiền lại, nhưng Trương Tinh Tàng vẫn mơ hồ nhìn thấy thứ sau cột sáng b*n r* sau cánh cửa đá chính là một pho tượng vàng ròng.


Đó là pho tượng Mặt Trời! Mặt Trời vốn đã có chuẩn bị, ngay khoảnh khắc cửa đá mở toang đã đột ngột b*n r* ánh nắng rực rỡ và nóng nhất, nhằm mục đích trọng thương kẻ báng bổ thần chỉ trong một đòn. Dù chỉ bị ảnh hưởng ở rìa, Trương Tinh Tàng vẫn cảm nhận được cái nóng khủng khiếp làm vặn vẹo cả không khí. Cột sáng đà đi không dừng, bắn thẳng vào con mắt khổng lồ đỏ rực đang ẩn mình sau những đám mây đen kịt.


Tuy nhiên, Trương Tinh Tàng chẳng còn tâm trí để xem liệu cự nhân cát đen có bị Mặt Trời trọng thương hay không, ánh mắt lo lắng của hắn đổ dồn vào sâu trong cửa đá. Đạo Sĩ Bán Mệnh và hài cốt cự nhân do Sát Thủ Trăng Bạc nhập vào vốn đứng ngay trước cửa, giờ đây đều đã biến mất. Chẳng lẽ Đạo Sĩ Bán Mệnh và Sát Thủ Trăng Bạc đã bị cột sáng bắn trúng, chết đến mức không còn xác?


Không, không đúng! Cho dù Đạo Sĩ Bán Mệnh không trụ vững, nhưng Sát Thủ Trăng Bạc không thể nào bị cột sáng tiêu diệt dễ dàng như vậy được. Trương Tinh Tàng mơ hồ cảm nhận được ngoài hắn ra còn có hai luồng sức mạnh trong suốt khác tồn tại, Công Tước Thằn Lằn vẫn còn đó, Sát Thủ Trăng Bạc không thể nào chết được.


Nhất định đã có chỗ nào đó xảy ra vấn đề, Trương Tinh Tàng nhìn về phía cánh cửa đá kia. Sau khi nhuốm máu của Đạo Sĩ Bán Mệnh, khí thế mà cửa đá tỏa ra đã hoàn toàn khác biệt, cứ như thể nó không chỉ là mô phỏng cảnh trong cảnh tượng tái hiện này, mà là một không gian có thực nào đó!


Và máu của Đạo Sĩ Bán Mệnh đã kích hoạt nó, giờ đây Đạo Sĩ Bán Mệnh và Sát Thủ Trăng Bạc có lẽ đều đã rơi vào không gian đó. Cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ, hành trình vĩ độ Bắc 30° của mười năm trước, nhóm lão Trần Thành nghi vấn chưa chết, nửa mạng đã mất của Bán Mệnh.. vô số manh mối liên kết lại trong đầu, Trương Tinh Tàng ngay lập tức bừng tỉnh!


Cánh cửa đá này e rằng đang che giấu một bí mật động trời, là mấu chốt cho việc Đạo Sĩ Bán Mệnh mất nửa mạng và đội của lão Trần Thành vẫn sống sót sau chiến trường năm ấy. Trong phút chốc, tim Trương Tinh Tàng chấn động dữ dội, bí mật sau chiến trường ấy liên quan đến cả một thế hệ trong mười năm qua, nhưng ngay sau đó hắn liền cưỡng ép nén lại tâm trạng lo âu sốt sắng.


Cảnh tượng tái hiện vẫn chưa kết thúc, lúc này chính là thời điểm nguy hiểm nhất, hắn phải bảo vệ đội Trần Thành cho bằng được. Một khi họ chết, cảnh tượng tái hiện sụp đổ, hậu quả gây ra sẽ vô cùng nghiêm trọng.


Thế nhưng ngay sau đó, uy áp hủy diệt kinh hoàng tràn đến khiến ngay cả Trương Tinh Tàng cũng suýt chút nữa không trụ vững. Chỉ nghe một tiếng "Ầm" vang dội đinh tai nhức óc, bầu trời như bị xé toạc ra một vết nứt thảm khốc, những đám mây đen kịt chất chồng như núi bị cột sáng quét sạch. Cự nhân cát đen hiện ra chân thân, những vệt sáng còn sót lại trên bầu trời đêm tựa như một mũi tên huy hoàng xuyên thủng con mắt khổng lồ chính giữa khuôn mặt của nó.


Cự nhân cát đen bị những vệt sáng tàn bạo xé nát và nghiền vụn, sức mạnh ô nhiễm hủy diệt lan tỏa khắp nơi. Thân thể khổng lồ của cự nhân cát đen bị ánh sáng chói lòa phá hủy từng khúc một, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh tỏa ra ánh lam tím. Ánh sáng tàn dư nơi không trung lập tức tụ lại, hóa thành một mũi tên rực rỡ bắn thẳng về phía nó.

Đó chính là mảnh vỡ vực sâu bị cự nhân cát đen trộm đi năm xưa! Đoạt lại nó, thanh tẩy nó, trấn áp nó, kẻ báng bổ thần sẽ không còn sức phản kháng ——


"Keng."


Không một ai có thể nghe thấy tiếng động khẽ này, nhưng mũi tên ánh sáng vốn tưởng như đã xuyên thủng bầu trời đêm bỗng chốc vỡ tan, ánh sáng tàn dư không cầm cự nổi một giây đã hoàn toàn tiêu tán, ẩn mình vào trong bóng tối. Cứ như thể khung cảnh hoành tráng cột sáng xé toạc màn đêm lúc nãy chỉ là ảo giác, một bóng tối đậm đặc và kinh hoàng hơn đang trở lại, nuốt chửng mọi ánh sáng.


Bên trong cánh cửa đá, một bóng đen khổng lồ và khủng khiếp đang dao động, tựa như một con rắn đen khổng lồ diệt thế đang cuộn mình. Pho tượng Mặt Trời bị bao phủ dưới bóng đen đặc quánh của nó, trở nên suy tàn và mong manh như thể bị phun một bãi kịch độc.



Mặt Trời dùng cột sáng đánh tan con mắt của cự nhân cát đen, nhưng rắn đen khổng lồ diệt thế cũng đã sớm có chuẩn bị. Bản thân sức mạnh của nó nguồn gốc từ sự hủy diệt tột cùng, sinh ra chính là để hủy diệt thế giới. Việc cự nhân cát đen bị cột sáng tiêu diệt hoàn toàn đúng như ý muốn của nó, còn gì là sự hủy diệt tột cùng hơn việc tự hủy diệt chính mình? Sự hủy diệt sẽ không làm cự nhân cát chết đi, ngược lại càng khiến cự nhân cát đen mạnh mẽ hơn!


Hàng ngàn hàng vạn con mắt khổng lồ mở ra trong bóng tối, đó chính là con mắt của những cự nhân khác bị cự nhân cát đen nuốt chửng qua vô số mùa tử vong. Tất cả những con mắt đó đều đại diện cho sự hủy diệt của sinh mạng, chúng hóa thành vô số tia sáng đen đâm sâu vào bên trong cửa đá, tựa như những sợi dây thừng gai đen kịt đầy kịch độc quấn chặt lấy pho tượng Mặt Trời. Giữa sự chấn động của phong ấn, càng nhiều sức mạnh hủy diệt rò rỉ ra ngoài, tiếng sột soạt vang lên từ khắp mọi phía.


Vô số cát đen hóa thành rắn đen diệt thế, quanh thân chúng tỏa ra luồng hắc khí có thể khiến hoa lá héo tàn, nước hồ cạn kiệt. Một khi pho tượng Mặt Trời bị sức mạnh của rắn đen khổng lồ diệt thế hoàn toàn khống chế, thế giới này sẽ hoàn toàn rơi vào ô nhiễm đen kịt, nhưng Mặt Trời chắc chắn không thể ngồi chờ chết!


"Vân Anh, Vân Anh!"


"Vân Anh em đang làm gì thế, Vân Anh!"


Tiếng gọi lo lắng vang lên, chỉ thấy quanh thân Vân Anh rực lên ánh sáng trắng thánh khiết. Chiếc trống lắc trong tay cô có thể giao tiếp với Mặt Trời đã hóa thành hình dạng Mặt Trời. Vân Anh khép hờ đôi mắt, gương mặt hiện lên nụ cười vui sướng đờ đẫn, cô không màng đến sự ngăn cản của đồng đội mà tiến về phía cửa đá. Từng luồng năng lượng hủy diệt như những nhát dao chém lên người cô, máu tươi chảy ròng ròng, nhưng cô lại bình thản như một thánh đồ chuẩn bị hiến tế chính mình, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân máu.


Trạng thái này rõ ràng là bất thường! Trần Thành cuống cuồng giữ cô lại nhưng đột nhiên sắc mặt trắng bệch, buộc phải buông tay ra, chỉ thấy ánh sáng chói lòa quanh người Vân Anh vậy mà đã thiêu cháy cánh tay hắn thành than cốc. Gương mặt Vân Anh vẫn giữ nụ cười đờ đẫn, nhưng trên má lại lăn dài hai hàng nước mắt.


Trong cuộc giao tranh cấp vô giải, con người nhỏ bé chẳng khác nào loài kiến. Nhìn bề ngoài thì rắn đen khổng lồ diệt thế đại diện cho sự hủy diệt bóng tối, Mặt Trời đại diện cho ánh sáng chính nghĩa, nhưng đối với con người thì chúng đều như nhau, đều không hề quan tâm đến mạng sống nhân loại.


Thế nào là ánh sáng, thế nào là bóng tối?


Nơi rìa Rừng Hoá Thạch, Bính 1 từ dạng báo tuyết biến trở lại người. Chiếc áo choàng đỏ khoác trên lưng cậu dập dềnh theo luồng sức mạnh nóng rực, ấn ký Mặt Trời trên vai nóng bỏng như vàng chảy đốt cháy da thịt, khiến da dẻ, máu huyết và xương cốt của cậu đều nhuốm màu ánh mặt trời rực rỡ. Người bình thường lẽ ra đã đau đớn đến chết đi sống lại, nhưng gương mặt Bính 1 vẫn không hề đổi sắc.


Đây là Mặt Trời thúc giục và cảnh cáo cậu, sức mạnh thiên sứ được ban cho cậu sắp phá cơ thể mà ra. Trong đầu Bính 1 vang vọng thánh âm của Mặt Trời, Vân Anh chỉ là bia đỡ đạn thôi, Mặt Trời muốn dùng máu của tín đồ thuần khiết để tiêu tán luồng khí hủy diệt, thu hút sự chú ý của rắn đen khổng lồ diệt thế, từ đó tạo cơ hội cho Vệ Tuân dùng sức mạnh thiên sứ đi đoạt lại mảnh vỡ vực sâu (mảnh vỡ bướm).


Chỉ cần đoạt lại mảnh vỡ vực sâu thì thế giới sẽ tràn đầy ánh sáng thôi, chỉ cần phong ấn rắn đen khổng lồ diệt thế thì thế giới sẽ khôi phục hòa bình thôi.


Thánh âm như một loại ô nhiễm tinh thần vang vọng trong trí óc Vệ Tuân, cuồng nhiệt lại từ bi. Vệ Tuân không còn trấn áp sức mạnh của ấn ký Mặt Trời nữa, trong nháy mắt hào quang vạn trượng tỏa ra sáng rực, tựa như mặt trời mọc lên giữa đêm đen. Ánh sáng vàng lóa mắt từ sau lưng Bính 1 bắn vọt ra, hệt như đôi cánh đúc bằng vàng ròng. Đôi cánh vàng rực vỗ mạnh, Vệ Tuân bay vút lên không trung, tay cậu nâng trang sức mặt trời đã gần như nứt vỡ, toàn bộ năng lượng của Mặt Trời đều được cậu đổ dồn vào trang sức mặt trời.


Đôi mắt Vệ Tuân sáng rực như tinh tú, tựa như có lửa đang thiêu đốt, vệt máu đỏ tươi chảy xuống từ khóe môi. Cậu phô trương bộc phát sức mạnh thiên sứ như thế khiến sự chú ý của rắn đen khổng lồ diệt thế ngay lập tức dời từ Vân Anh sang người cậu, làm kế hoạch âm thầm đoạt lấy mảnh vỡ bướm của Mặt Trời thất bại!


Mặt Trời ruồng bỏ vị thiên sứ bất tuân, luồng sức mạnh Mặt Trời to lớn ấy cưỡng ép rót vào linh hồn Vệ Tuân, muốn biến cậu thành một món vũ khí dùng một lần để tấn công đoạt lại mảnh vỡ bướm.


Mái tóc trắng của cậu nhuộm thành màu đỏ rực lửa, trên da thịt hiện lên hàng hoa văn cổ xưa huyền bí, lông mi như được kết thành từ những sợi tơ vàng, bên tai mọc ra những chiếc lông vũ vàng rực, đôi mắt biến thành màu cam đỏ như hoàng hôn, tựa như một loại rượu mật đã được ủ nấu nhiều năm. Sức mạnh Mặt Trời đang thẩm thấu vào linh hồn và kiểm soát cơ thể cậu, nhưng đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Vệ Tuân bị xâm nhiễm linh hồn!


Tay trái cậu cầm trang sức mặt trời và Lệnh Bài Vong Minh, ô nhiễm Hoả Thần điên cuồng tràn vào cơ thể, trộn lẫn với sức mạnh Mặt Trời rồi lại bị Vệ Tuân cưỡng ép rót vào trang sức mặt trời. Luồng sức mạnh khủng khiếp này vượt xa tầm kiểm soát của Vệ Tuân, cơ thể cậu như sắp nổ tung, dường như xương thịt bên trong đều đã biến thành vô số lông vũ vàng rực, chỉ chờ cậu phình to đến mức nổ, b*n r* hàng ngàn chiếc lông vũ.


Thế nhưng trong cái nóng bỏng rát ấy lại có vài phần hàn ý gượng ép duy trì sự cân bằng cho cơ thể. Một là từ mảnh vỡ bướm nơi trái tim, hai là từ Kiếm Hàn Sơn ở tay phải mà Đạo Sĩ Bán Mệnh đã nhét cho cậu trước khi rời đi. Thân kiếm lạnh lẽo không bị cái nóng bỏng làm ô nhiễm, trái lại còn khiến cánh tay phải của Vệ Tuân trở nên lạnh thấu xương.


Khi sức mạnh hủy diệt của bóng tối kinh hoàng giáng xuống, cùng với sức mạnh Mặt Trời muốn nghiền nát cậu từ trong ra ngoài. Vào thời khắc nguy cấp nhất, Vệ Tuân đã kích hoạt sức mạnh của mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng.



Cơ thể cậu từ trong ra ngoài đều bị ô nhiễm ngọc hóa, cưỡng ép chống đỡ sức mạnh Mặt Trời và sức mạnh hủy diệt. Hơn mười giây sau, cuối cùng Vệ Tuân cũng đợi được sức mạnh ánh sao quen thuộc!


Ngay vừa rồi, khí tức hủy diệt tăng mạnh, hàng ngàn con rắn đen hiện hình, trong số đó chính là David. Sau khi David vào thì người tiếp theo chính là Nhà Chiêm Tinh! Trùng Anka có máu liên kết với cậu, mang theo lượng lớn sức mạnh vì sao truyền vào cơ thể Vệ Tuân. Trong phút chốc, từng sợi tơ bạc từ tay Vệ Tuân tan biến, đó chính là lông sói của Sát Thủ Trăng Bạc.


Ánh sao và trăng bạc dung hòa, sức mạnh Mặt Trời trong cơ thể Vệ Tuân chấn động mãnh liệt. Trong phút chốc, Vệ Tuân dẫn dắt sức mạnh của trăng bạc và ánh sao, rót toàn bộ năng lượng Mặt Trời vào trong trang sức mặt trời. Trang sức mặt trời trên tay cậu tỏa ra hàng ngàn tia sáng rực rỡ, thấp thoáng đâu đó Vệ Tuân nghe thấy tiếng vỡ vụn của món trang sức này, nhưng ánh nắng kinh hoàng kia lại càng thêm rực rỡ.


Vệ Tuân dùng thân phận thiên sứ, cưỡng ép nâng đỡ Mặt Trời!


Bóng tối tan biến, ánh nắng rực rỡ soi rọi bầu trời đêm. Từ trên cao nhìn xuống, Vệ Tuân nhìn thấy đám người Trần Thành đang dốc hết sức để cứu đồng đội của mình. Hạ Vân Lai hóa thành mao cương, cánh tay và lồng ngực đen kịt vì cháy xém nhưng vẫn cố sức ôm chặt lấy Vân Anh; Vu Phi Loan lấy ra từng tấm bùa thiên hỏa cố gắng hấp thụ sức mạnh ngọn lửa rực cháy của Mặt Trời trên người Vân Anh đến mức bị phản phệ nôn ra máu; Liễu Hồng Vũ và Đồng Phù nhanh chóng quấn từng dải băng gạc trị thương và sát trùng lên cánh tay đồng đội, trong khi Trần Thành và Đường Song – những người vừa mới quấn băng xong nhưng cánh tay vẫn còn cháy đen – đã kịp thời thay thế Hạ Vân Lai, một lần nữa ôm lấy và kéo giữ Vân Anh lại.


Con người thật nhỏ bé, nhưng cũng thật kiên cường.


Thần linh được sinh ra từ tín ngưỡng và niềm tin của con người, vậy thì dựa vào cái gì mà đòi quyết định sinh tử của con người?


Cuộc chiến giữa bọn họ thì nên để chính bọn họ tự giải quyết!


Vệ Tuân nhìn về phía cửa đá, Đạo Sĩ Bán Mệnh trong mắt đám người Trương Tinh Tàng là tàng hình, nhưng đối với Vệ Tuân lại hiện rõ mồn một. Vệ Tuân thấy Đạo Sĩ Bán Mệnh đang nở nụ cười ngốc nghếch về phía mình, nhưng cơ thể lại dần kiệt sức ngã xuống, từ từ rơi vào bóng tối sau cửa đá. Dù là cột sáng do Mặt Trời b*n r* hay sự biến động của rắn khổng lồ diệt thế vừa rồi, thì khi xuyên qua cơ thể hư ảo của Đạo Sĩ Bán Mệnh đều không hề tạo ra một chút dao động nào.


Phía sau cửa đá là một không gian khác chăng? Hay là nửa mạng còn lại của Bán Mệnh? Vệ Tuân không chắc chắn, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không để Bán Mệnh biến mất như vậy. Vệ Tuân đâm Kiếm Hàn Sơn bán thành phẩm xuyên qua vết nứt trên trang sức mặt trời. Nếu Bán Mệnh đã nói quyết định của cậu là hoàn toàn chính xác, vậy thì cậu sẽ làm theo ý của mình.


Giây tiếp theo, Vệ Tuân không chút do dự giơ cao Mặt Trời, ném mạnh trang sức mặt trời đang xâu cùng Hàn Sơn Kiếm về phía cánh cửa đá!


Rực rỡ làm sao.


Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng bầu trời đêm. Vân Anh dừng bước, không còn bị khống chế như con rối mà đi về phía cái chết nữa. Cô theo bản năng chắp hai tay trước ngực, ngơ ngác nhìn bầu trời đêm rực rỡ ánh sáng. Trong lúc bất tri bất giác, toàn bộ sức mạnh hủy diệt bóng tối bao quanh họ đã biến mất.


Thứ ánh sáng từng thiêu đốt cánh tay, thân thể của những đồng đội kề cận cái chết không còn nữa. Sức mạnh khống chế cô tiến đến cái chết cũng biến mất, tất cả đều bị ánh sáng tựa như Mặt Trời kia hút đi. Mọi người trong đội Trần Thành ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, họ vĩnh viễn sẽ không quên cảnh tượng tối nay. Hướng dẫn viên Bính như thiên sứ chiếu sáng bầu trời đêm, ném Mặt Trời đang nâng trong tay về phía cánh cửa đá của thần điện!


Cậu không phải là tín đồ, cũng không phải là người dẫn đường vì muốn khai phá điểm tham quan mới mà coi rẻ nhân tính, bức hại bạn đồng hành. Cậu giống như một kẻ phá hoại, một kẻ tuỳ ý điên cuồng, nhưng lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến người ta không thể ngó lơ, không thể lãng quên. Ánh sáng này không dùng để làm tổn thương họ, cũng không phải dùng lợi ích để cám dỗ hay sai khiến họ.


Thật tốt biết bao.


Những giọt lệ không ngừng rơi khỏi hốc mắt Chu Nguyên Đức, ánh nắng quá chói mắt. Nước mắt rơi từ khóe mắt Vân Anh, trong tích tắc cô dường như nhìn thấy rất nhiều hình ảnh, thấy cái chết của đồng đội, thấy cái chết của chính mình. Ánh nắng rực rỡ đã g**t ch*t cô, nhưng vào khoảnh khắc cận kề cái chết, cô lại đau đớn cầu xin kẻ đao phủ, hy vọng đội trưởng Trần và những người khác có thể sống sót, có thể rời khỏi đây an toàn.


Trong cơn thảng thốt, Vân Anh ngỡ như đã đi hết một đời mình, nhưng ánh mắt cô lại trở nên kiên định ngay giây tiếp theo. Không, không phải như vậy, nếu phải tín ngưỡng Mặt Trời, cô cũng sẽ chỉ tín ngưỡng Mặt Trời của hướng dẫn viên Bính. Khoảnh khắc Vân Anh tỉnh táo lại, bóng dáng của An Tuyết Phong — người duy nhất còn sót lại bên ngoài Rừng Hoá Thạch — đột nhiên biến mất. Cùng lúc đó, đôi mắt vàng của pho tượng Mặt Trời bên trong cánh cửa đá lóe sáng, người mà anh đối ứng chính là Vân Anh!


Thật rực rỡ làm sao.



Đạo Sĩ Bán Mệnh hớn hở nhìn lên Vệ Tuân trên không trung, ngũ quan dần suy yếu và biến mất, như thể đang bị hút vào bóng tối bên trong cửa đá. Trong cơn mơ hồ, ánh sáng rực rỡ ngày càng chói mắt, hệt như Mặt Trời đang đổ sụp xuống——


Không, đây không phải ảo giác! Đạo Sĩ Bán Mệnh tức khắc kinh hồn bạt vía toát mồ hôi lạnh, không biết từ đâu dâng lên một luồng sức mạnh giúp hắn lăn lông lốc tránh sang một bên. Khoảnh khắc Mặt Trời đâm sầm vào cửa đá, hàn khí quét tới, cái lạnh của Kiếm Hàn Sơn giống như đã đập tan một sự kìm kẹp nào đó, khiến hắn tỉnh táo ngay lập tức. Hắn bàng hoàng nhận ra toàn bộ sức mạnh của mình đã biến mất, cơ thể vô lực ngã gục xuống đất, mặt hướng về phía cánh cửa đá và nhìn thấy một cảnh tượng khiếp vía.


Trang sức mặt trời mang theo sức mạnh kinh hoàng đâm sầm vào bên trong cửa đá, nện thẳng vào con rắn khổng lồ diệt thế và pho tượng Mặt Trời. Cột sáng Mặt Trời vàng đỏ chói lọi, tử khí ô nhiễm đen kịt bẩn thỉu, cùng với sức mạnh Mặt Trời từ một hệ thần thoại khác vốn nằm trong trang sức mặt trời đồng loạt bùng nổ, lại kẹp thêm một chút "hàng riêng" là ô nhiễm Hỏa Thần, hệt như một quả bom nguyên tử phát nổ!


Sức mạnh cấp độ vô giải bùng nổ!


Một hài cốt cự nhân lấp lánh ánh trăng bạc bị đánh văng ra khỏi cửa đá sau tiếng nổ vang trời, toàn thân tan nát thê thảm, suýt chút nữa đã đè trúng người Đạo Sĩ Bán Mệnh. Nhìn thấy Sát Thủ Trăng Bạc còn bị nổ thành ra nông nỗi này, sắc mặt Đạo Sĩ Bán Mệnh lúc xanh lúc trắng, hắn yếu ớt dùng cả tay lẫn chân khó khăn lùi về phía sau. May mắn thay, làn sóng xung kích kinh hoàng đã bị phong tỏa bên trong cửa đá, không rò rỉ ra bên ngoài, nếu không hắn đã gặp họa lớn.


Cánh cửa đá này vô cùng đặc biệt, Đạo Sĩ Bán Mệnh cảm thấy tín vật Ốc Đảo Viễn Cổ trước ngực mình đã liên tục vỡ vụn kể từ khi cự nhân cát đen chết đi. Theo lý mà nói, khi loại sức mạnh cấp vô giải này hoàn toàn bùng phát, cảnh tượng tái hiện đáng lẽ phải tan vỡ mới đúng, nhưng hiện tại cảnh tượng tái hiện vẫn coi là ổn định, thậm chí sau khi máu của Đạo Sĩ Bán Mệnh nhuộm đỏ cửa đá, khu vực xung quanh Rừng Hoá Thạch còn trở nên kiên cố hơn.


Cánh cửa kết nối với không gian này.


Sau khi nhiễm máu, trong đầu Đạo Sĩ Bán Mệnh xuất hiện vô số hình ảnh hỗn loạn, đau đến mức mắt hắn tối sầm lại, hoàn toàn không thể xem xét kỹ lưỡng. Hắn chỉ mơ hồ cảm thấy giữa mình và cửa đá có một mối liên hệ sinh mệnh, mang theo vài phần quen thuộc. Rõ ràng ánh sáng khủng khiếp từ vụ nổ đang tràn ngập bên trong cửa đá, căn bản không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra bên trong, nhưng Đạo Sĩ Bán Mệnh lại mơ hồ có thể "thấy" cảnh tượng bên trong.

Hư ảnh rắn đen khổng lồ diệt thế bị đánh cho tan nát, màu đen nhạt đi thành màu xám như bị ngâm qua nước. Nhưng sự phản kháng điên cuồng của nó nhắm vào pho tượng Mặt Trời cũng khiến tình hình bên kia không mấy lạc quan, pho tượng vàng kim đã vỡ vụn một nửa, có thể nói là lưỡng bại câu thương. Thế nhưng, bên trong nửa pho tượng Mặt Trời bị vỡ nát ấy lại là màu lam tím, ngưng kết thành những hoa văn hình con mắt, giống hệt như con mắt của cự nhân cát đen.


Pho tượng Mặt Trời từ lâu đã bị mảnh vỡ bướm Maria ô nhiễm nghiêm trọng, mà ô nhiễm còn ẩn giấu sâu bên trong pho tượng, nếu không phải pho tượng vỡ nát thì không ai có thể phát hiện ra được. Đầu Đạo Sĩ Bán Mệnh đau như búa bổ, ký ức của hắn đang dần dần quay trở lại. Hắn giơ tay vẫy một cái, Kiếm Hàn Sơn bản bán thành phẩm từng theo trang sức mặt trời đâm vào trong cửa đá đã quay trở về tay hắn, có điều trên thân kiếm đã dính chất lỏng màu tím vàng, giống như vừa chém qua pho tượng Mặt Trời.


Đúng vậy, Kiếm Hàn Sơn là đã chém qua pho tượng Mặt Trời. Từng thước phim hình ảnh lướt qua trước mắt, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã nhớ ra. Năm đó sau khi đội trưởng Trần tiêu diệt chín bộ lạc cự nhân đã phát hiện ra rắn khổng lồ diệt thế. Đội trưởng Trần đã liều chết chém giết con rắn đen diệt thế, từ trong bụng rắn phát hiện ra một pho tượng đã bị ô nhiễm và tan chảy một nửa.


Đây là một môi trường đặc biệt nhất, sự sống của Mặt Trời và sự hủy diệt của rắn khổng lồ diệt thế dung hợp với nhau, lại bị mảnh vỡ bướm Maria ký sinh ô nhiễm. Giữa lằn ranh sinh và tử, mảnh vỡ bướm Maria đã xảy ra biến dị, vậy mà lại mọc ra một con mắt.


Đây là một con mắt có thể nhìn trộm vực sâu, nhìn trộm hành trình vĩ độ Bắc 30°, nhìn trộm hiện thực và nhìn trộm cả nhà trọ, đội trưởng Trần gọi nó là "Mắt Bướm". Trên Mắt Bướm chứa đựng ô nhiễm dày đặc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đội trưởng Trần, đến mức sau khi mảnh vỡ bướm Maria bị mất, đội trưởng Trần cũng không thể dốc toàn lực tìm kiếm.


Sau đó, sau đó nữa... Ký ức quá hỗn loạn, những chuyện quá chi tiết Đạo Sĩ Bán Mệnh tạm thời không thể nhìn rõ, hắn chỉ hiểu được một điều, Trần Thành đã giao Mắt Bướm cho hắn vào phút cuối cùng.


Vào thời khắc chiến trường nguy cấp nhất, hắn đã cưỡng ép mở ra Mắt Bướm, giành lấy một tia hy vọng sống cho nhóm người Trần Thành, nhưng Mắt Bướm mất khống chế đã nuốt chửng hơn nửa Ốc Đảo Viễn Cổ và trở thành điểm kết nối kinh hoàng, kết nối với vực sâu, vĩ độ Bắc 30°, hiện thực, nhà trọ và chiến trường. Đạo Sĩ Bán Mệnh đã dùng nửa đời người để đúc kiếm, chém vỡ và trấn áp Mắt Bướm.


Chỉ có hủy diệt hoàn toàn nơi này mới có thể giải thoát, lần xuất hiện này của cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ không phải là ngẫu nhiên. Một chu kỳ mười năm nữa sắp kết thúc, sâu trong vực sâu, chiến trường và hành trình vĩ độ Bắc 30° đều có dị động, cộng thêm việc ——


Hử??


Trong lúc đang suy nghĩ cực nhanh, Đạo Sĩ Bán Mệnh đột nhiên phát hiện cảnh tượng trong mắt mình đã thay đổi. Con mắt duy nhất còn sót lại của pho tượng Mặt Trời bỗng sáng lên, dường như đang xuyên qua cơ thể hắn để nhìn thứ gì đó bên ngoài. Trước đó Đạo Sĩ Bán Mệnh có thể nhìn thấy những việc xảy ra trong cửa đá là nhờ góc nhìn của Mắt Bướm, còn ngay lúc này, Đạo Sĩ Bán Mệnh chỉ cảm thấy đôi mắt mình cũng đang điên cuồng muốn nhìn ra phía ngoài, muốn nhìn lên bầu trời, giống như Mắt Bướm đang cưỡng ép điều khiển con ngươi của hắn để nhìn lên trời vậy.


Trong lòng Đạo Sĩ Bán Mệnh thầm rùng mình, trên trời có cái gì? Có thứ gì mà lại khiến Mắt Bướm kích động đến thế? Khiến pho tượng Mặt Trời cũng phải quan tâm? Thứ mà nó muốn nhìn đến nhường ấy rốt cuộc là cái gì?


Đạo Sĩ Bán Mệnh nhìn theo lên bầu trời, bàng hoàng thấy Vệ Tuân đang lơ lửng giữa không trung, tay cầm Đao Hút Máu đỏ thẫm, đào ra mảnh vỡ bướm Maria từ trong những mảnh xác đang lơ lửng của cự nhân cát đen. Quá quái dị, Đạo Sĩ Bán Mệnh cảm thấy đôi mắt mình giống như ống kính máy ảnh, mọi cảnh vật xung quanh đều bị làm mờ, trong mắt chỉ còn lại bóng dáng của Vệ Tuân.



Hắn nhìn thấy đôi cánh lông vũ vàng kim sau lưng Vệ Tuân dần tan biến, nhìn thấy quanh thân Vệ Tuân lấp lánh ánh ngọc trắng, nhìn thấy cậu cầm mảnh vỡ bướm đi tới —— Mắt ơi động đậy chút đi! Vệ Tuân sắp đi tới sát mặt hắn rồi kìa, ở góc độ này hắn chỉ có thể nhìn thấy đầu gối của Vệ Tuân thôi mà vẫn cứ nhìn cái gì không biết!


'Tình hình bên trong thế nào rồi?'


Kéo tơ nối trở lại, Vệ Tuân lúc này không thể mở miệng, bởi cứ mở miệng là sẽ nôn ra máu. Bên trong Rừng Hoá Thạch, phần lớn đều cát đen, rắn đen và hài cốt cự nhân đều đã biến mất, rõ ràng là Mặt Trời đã chiếm thế thượng phong, rắn khổng lồ diệt thế một lần nữa bị phong ấn mạnh, Mặt Trời đã giành được thắng lợi cuối cùng.


Thế nhưng sau đợt càn quét này, ước tính sức mạnh của Mặt Trời cũng đã tổn hao nghiêm trọng, có thể nói là nó và rắn khổng lồ diệt thế đã lưỡng bại câu thương. Hơn nữa, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả lại chính là Vệ Tuân, cậu không chắc liệu mình có được Mặt Trời công nhận hay không, cho nên đã nhân lúc sức mạnh của mảnh vỡ bướm Ngọc Nhân Đông Lăng chưa tan hết mà lập tức moi lấy mảnh vỡ bướm của cự nhân cát đen.


"Thưa Mặt Trời, tôi đã hoàn thành tất cả những gì ngài căn dặn, đã mang mảnh vỡ vực sâu trở về."


Vệ Tuân cứ nói một câu lại nôn ra một ngụm máu, thái độ đầy cung kính.


Mang theo mảnh vỡ tới, thái độ lại tốt như vậy, dù Mặt Trời có bị vắt kiệt đi chăng nữa thì chắc cũng sẽ ban cho cậu phần thưởng thôi nhỉ? Vệ Tuân vốn đã thèm muốn xương cốt thiên sứ kia từ lâu rồi. Tuy điều này cũng khó nói, dù sao lúc trước khi cậu sáng lập điểm tham quan mới ở Tương Tây thì chẳng nhận được phần thưởng thêm nào.


Hử?


Trong lúc tâm trí đang muôn vàn suy nghĩ, tim Vệ Tuân bỗng khẽ động, cậu nhìn sâu vào trong cửa đá. Khi rời đi, An Tuyết Phong đã giấu một chiếc lông vũ nơi trái tim cậu, mượn khí tức của đông đảo mảnh vỡ bướm Maria để ẩn nấp trong cơ thể Vệ Tuân. Trên chiếc lông vũ này có ký tự Anka, chứa đựng sức mạnh vĩ độ Bắc 30° của An Tuyết Phong. Vào thời khắc nguy cấp nhất, Vệ Tuân có thể khiến nó bùng nổ, còn bình thường thì có thể dùng để liên lạc với An Tuyết Phong.


Nhưng hiện tại, Vệ Tuân cảm nhận được chiếc lông vũ khẽ rung động, hướng lại là phía bên trong cửa đá nơi vụ nổ vẫn chưa dứt... An Tuyết Phong rất có khả năng đối ứng với Vân Anh, trong lịch sử Vân Anh vì Mặt Trời mà chết, chẳng lẽ hiện giờ An Tuyết Phong đã tạm thời hóa thân thành... pho tượng Mặt Trời sao?


"Cẩn thận!"


Thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào sâu trong cửa đá, dù cho bên trong đó vẫn là cảnh tượng nổ tung kinh hoàng chói mắt, căn bản không nhìn thấy pho tượng Mặt Trời, Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn cảm thấy căng thẳng, sợ rằng Vệ Tuân đã bị Mắt Bướm tà ác dụ hoặc. Hắn thậm chí còn cố lết cơ thể đang bại liệt của mình, muốn chắn trước mặt Vệ Tuân. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, hắn lại thấy đôi mắt Vệ Tuân sáng rực lên, trực tiếp vứt bỏ cái vẻ cung kính giả tạo kia đi, rồi liến thoắng nói ra một chuỗi như thể đang đọc thực đơn:


"Tôi muốn xương cánh thiên sứ, lông vũ, toàn bộ cơ thể, pho tượng Mặt Trời, năng lượng, ngọn lửa, ánh nắng, tất cả mọi thứ, xương cốt rắn đen diệt thế, vảy rắn, năng lượng ——"


Cái gì đây hả?


Dù trong lòng trong mắt đều chỉ có Vệ Tuân, nhưng Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng phải hoang mang tột độ. Vệ Tuân điên rồi sao? Chẳng lẽ hiện giờ chỉ có mình hắn là người tỉnh táo duy nhất thôi à?


Thế nhưng, ngay giây tiếp theo ——


"Bịch!"


Một khúc xương vàng ném từ trong cửa đá ra ngoài.


Đạo Sĩ Bán Mệnh hoàn toàn ngây người!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 408: Sahara Chết Chóc (84)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...