Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 394: Sahara Chết Chóc (70)


Editor: Từ giờ đổi Đao Cuồng Giết Người => Đao Cuồng Đồ (đao của kẻ điên cuồng) nha. Còn 16 chương nữa là xong Sahara. 


-ˋˏ


Giết nhện (1)


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, đồng tử Vệ Tuân co rút lại, trong chớp mắt cậu thu đao lùi bước. Chỉ nghe một tiếng ầm vang dội, cái chân nhện khổng lồ màu vàng đỏ nhọn hoắt như gai nhọn đập mạnh xuống đất, đâm xuyên qua nền cát đá. Mà tại vị trí Đao Cuồng Đồ của Vệ Tuân vừa chém xuống, lớp giáp cứng màu vàng đỏ vẫn bóng loáng như mới, không hề có nửa vết xước.


Đao Cuồng Đồ không phá nổi phòng ngự. Dù có Trăng Bạc trợ giúp cũng hoàn toàn vô dụng, Nhện Mặt Trời không hề sợ ánh trăng. May mà tốc độ thu đao của Vệ Tuân cực nhanh, không ai kịp nhìn thấy dáng vẻ tấn công thất bại vừa rồi của cậu. Khi lùi lại, cậu cố ý dẫn dụ về phía Ifrit, khiến Ifrit chỉ cho rằng Hỏa Thần không tin tưởng nó, không chịu đánh Nhện Mặt Trời trước mặt nó.


"Ifrit là người bạn trung thành, không bao giờ bỏ chạy!"


Trong lòng thầm mắng Hỏa Thần gian xảo đa nghi, nhưng Ifrit lại gầm lên như thể bị sự nghi ngờ làm cho giận dữ. Ifrit sải bước tiến lên, vung xiềng xích đen đỏ ra, lập tức quấn chặt lấy cái chân nhọn hoắt sắc bén của Nhện Mặt Trời. Chỉ nghe một tiếng keng vang sắc lạnh, sợi xích trong nháy mắt căng ra đến cực hạn. Nhện Mặt Trời sức mạnh kh*ng b*, thậm chí ngay cả Ifrit cũng bị kéo lê về phía trước vài bước.


"Hỏa Thần mau giết nó, không thể để nó trốn về đàn tế!"


Ifrit gào thét. Ifrit không dám tới gần đàn tế Mặt Trời, nó đã dùng thủ đoạn để dụ dỗ Nhện Mặt Trời ra ngoài rồi mới đột ngột trở mặt ra tay. Quả đúng như lời nó nói, Nhện Mặt Trời không hề có ý xông ra ngoài, mà liều mạng rút sâu vào trong hang ngầm. Thấy Hỏa Thần vẫn chưa chịu ra tay, trong lòng Ifrit đã mắng cậu hàng trăm ngàn lần, nhưng vẫn tiếp tục vung thêm mười mấy sợi xích nữa để trói chặt Nhện Mặt Trời, cưỡng ép giữ chặt nửa thân nó ở bên ngoài.


Nhện Mặt Trời phẫn nộ gào thét, tiếng rít ấy người thường không thể nghe thấy, kẻ có thể nghe được chỉ có ma trùng. Chỉ thấy hàng triệu con nhện đen đỏ như dòng thác lửa dữ dội phun trào tới tấp, dày đặc bám trên xiềng xích mà gặm nhấm điên cuồng. Trong khoảnh khắc, tiếng ken két ê răng vang khắp Rừng Hóa Thạch, hơn chục sợi xích đều bị lũ nhện bò kín đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.


Ngọn lửa của Ifrit bỗng chốc suy yếu rồi tối sầm lại, trông như bị vắt kiệt năng lượng đến mức kiệt sức. Số lượng nhện quá nhiều, Ifrit không thể đốt hết, huống hồ lũ nhện này lại kháng lửa cực mạnh, muốn giết chúng phải tiêu hao nhiều hơn. Từng sợi xích lần lượt đứt gãy, trong chớp mắt chỉ còn lại một nửa. Nhện Mặt Trời sau khi nhận thấy Ifrit yếu thế còn quay sang hấp thụ ngược lại ngọn lửa của nó.



"Hỏa Thần!"


Ifrit khàn giọng thét lên, nếu Hỏa Thần cứ khoanh tay đứng nhìn như vậy thì nó không chịu nổi nữa.


"Ifrit, nếu thực lực của ngươi chỉ đến mức này, xem ra là ta kỳ vọng ở ngươi quá nhiều rồi."


Vệ Tuân đứng ngoài quan sát khẽ cười, vừa mở miệng đã khiến người ta tức chết không đền mạng. Nhưng chút thời gian mà Ifrit kéo dài cũng đã đủ để cậu chuẩn bị xong xuôi. Ngay lập tức, hàng triệu con trùng quỷ biến mang theo khí tức ô nhiễm nặng nề của vong hồn ào ra như thác đổ, giống như một dòng lũ đen kịt tràn về phía những sợi xích đầy nhện bám.


So với lũ nhện, trùng quỷ quá yếu ớt, chẳng qua chỉ là loại ma trùng cấp thấp nhất, vừa mới chạm mặt đã bị nóng chết hàng trăm ngàn con. Nhưng số lượng của chúng quá nhiều, quá khủng khiếp, mỗi một con trùng quỷ chết đi đều lập tức nổ tung, vậy mà cũng nổ chết gần ngàn con nhện. Đàn trùng quỷ biến dị phía sau liều chết tiếp tục xung phong, lại còn có vô số ma trùng bắt đầu gặm nhấm xác nhện còn sót lại, hệt như một đội quân ác quỷ điên cuồng.


Trên thân chúng phủ một tầng ánh lục nhạt, một bóng dáng xanh lục nhạt ngồi trên vai Vệ Tuân, chính là tinh thần thể của Tiểu Thúy. Trùng quỷ chết tới đâu thì khí tức vong hồn nổ tung tới đó, cũng mang theo khí tức của trùng mẫu lan tới đó. Khi có tinh thần thể trùng mẫu, sức chiến đấu của đàn trùng con hoàn toàn khác biệt. Trong chốc lát, lũ nhện lửa vậy mà rơi vào hỗn loạn ngắn ngủi.


Sợ hãi trùng mẫu là bản năng nguyên thủy khắc sâu trong linh hồn ma trùng, đây chính là phương thức tác chiến khi các trùng mẫu dùng đàn trùng của mình xâm thực nhau. Đàn trùng được tinh thần thể trùng mẫu gia trì thì khí  thế hoàn toàn khác biệt, dù có chênh lệch về thực lực thì vẫn bị áp chế dữ dội. Trong chớp mắt, lũ nhện lửa hỗn loạn đến mức sắp tan nát, Ifrit chớp thời cơ quấn thêm mấy sợi xích, hoàn toàn lôi được toàn bộ thân thể Nhện Mặt Trời ra khỏi hang ngầm.


Đội Trần Thành vừa mới tới nơi đúng lúc nhìn thấy một màn chấn động lòng người. Đó là một con nhện khổng lồ ngoài sức tưởng tượng: lưng của nó màu cam đỏ, trên đó chảy những hoa văn như mặt trời vàng thuần khiết. Dịch vàng nhỏ xuống đất liền hóa thành vàng, rồi lại bị nhiệt độ cực nóng nung chảy, biến trở lại thành dịch vàng. Nó tỏa ra ánh sáng cam đỏ trong đêm tối, hệt như một mặt trời thu nhỏ rơi xuống nhân gian.


Quang ảnh vây quanh thân thể nó, khiến người ta không nhìn rõ toàn bộ thân thể của Nhện Mặt Trời, ánh nắng vặn vẹo cụ thể hóa thành tám cái chân nhện màu vàng đỏ, ánh mặt trời vàng rực rỡ là lớp lông tơ vàng óng trên chân nó, chói mắt đến mức không thể nhìn thẳng. Ngay cả hư ảnh khổng lồ của Ifrit đứng trước mặt nó cũng nhỏ bé như một đứa trẻ, sợi xích đen đỏ so với cái chân khổng lồ kia chẳng khác nào một sợi tóc quấn quanh ngón tay.


Nhện Mặt Trời vừa xuất hiện, toàn bộ trùng quỷ có mặt tại hiện trường lập tức nổ tung, từng làn sương đen vong linh bốc lên rồi lại bị ánh sáng vàng rực xua tan. Địa bàn vốn bị đàn trùng quỷ chiếm đóng lập tức quay về dưới trướng lũ nhện, đám xác trùng thấm đẫm ánh sáng tinh thần thể của Tiểu Thúy chỉ có thể co cụm lại trong một khu vực nhỏ hẹp.


Trong khi đó, khu vực nhỏ hẹp này được bảo toàn là nhờ Nhện Mặt Trời vẫn chưa để lộ tinh thần thể. Một khi nó về trạng thái tinh thần, ngay cả Tiểu Thúy cũng có khả năng lớn bị tiêu diệt trong nháy mắt. Sức mạnh kh*ng b* này khiến Ifrit phải hừ lạnh một tiếng đau đớn, những sợi xích lửa đen đỏ trong phút chốc đứt lìa quá nửa, chỉ còn lại thưa thớt vài sợi đang cố liên kết.


Cùng lúc đó, sự hoài nghi trong lòng Ifrit ngày càng nhiều. Tại sao Hỏa Thần chỉ triệu hồi ra những tên nô bộc yếu ớt (ma trùng)? Nhện Mặt Trời đang ở ngay trước mắt, tại sao Hỏa Thần vẫn chưa chịu đích thân ra tay? Càng lúc càng nhiều nghi vấn dâng lên, sắc mặt của Ifrit cũng càng lúc càng âm trầm. Liệu có phải Hỏa Thần luôn lừa dối nó? Hỏa Thần có thực sự sở hữu sức mạnh có thể g**t ch*t nô bộc của thần hay không?


Nếu như không có, vậy chẳng thà ngay lúc này...



"Hỏa Thần?!"


Giây tiếp theo, Ifrit thét lên kinh hãi, không dám tin vào mắt mình. Đồng thời đội Trần Thành cũng sững sờ thất thanh. Ngay trong khoảnh khắc vừa rồi, Hỏa Thần / hướng dẫn viên Bính thế mà lại trực tiếp vượt qua xiềng xích, lao thẳng vào trong thân thể Nhện Mặt Trời!


Con người vốn dĩ sinh ra đã luôn hướng về ánh sáng và hơi ấm, các nền văn minh trên khắp thế giới đều tồn tại những nghi lễ tế bái mặt trời. Nhưng chưa từng có ai thật sự có thể thực sự đối mặt trực diện với mặt trời. Khi ánh sáng và nhiệt độ vượt quá sức chịu đựng bao vây lấy con người, cái chết trong tích tắc đã có thể coi là một loại may mắn. Nếu không may mà chẳng thể chết ngay lập tức, thì ánh sáng và nhiệt độ kinh hồn đó sẽ giống như loại ô nhiễm đáng sợ nhất.


Dù cho Vệ Tuân không cảm nhận được đau đớn cũng khó lòng chịu đựng nổi. Ánh vàng chói mắt khiến trước mắt cậu chỉ còn là một mảng vàng rực trống rỗng, nước mắt sinh lý hòa lẫn với máu tươi không ngừng tuôn rơi, rồi lại bị cái nóng hầm hập nung nấu đến bốc hơi. Khoảnh khắc "ánh nắng" bao phủ lấy toàn thân, Vệ Tuân cảm thấy như thể mình sắp bị nung chảy.


Thế nhưng Vệ Tuân lại như con thiêu thân lao vào lửa, trong nháy mắt trường đao trong tay cậu đã đổi từ Đao Cuồng Đồ đổi thành Đao Hút Máu. Quầng sáng lam tím nhuộm lên thân đao đỏ sẫm, uy thế của mảnh vỡ bướm Maria khiến ngay cả Mặt Trời cũng phải thu lại ánh sáng. Vệ Tuân nhắm chặt hai mắt, vung đao chém xuống giữa "ánh nắng", dựa vào cảm giác hướng thẳng về phía lưng của Nhện Mặt Trời——


Trái tim của nhện nằm ở phía sau lưng. Tuy nhiên, dưới sự thiêu đốt và chiếu rọi mãnh liệt của "ánh nắng" như vậy, e rằng trước khi đao kịp chém xuống, bản thân cậu đã bị tan chảy trước.


Da thịt nứt toác, máu bốc hơi, xương cốt cháy thành tro bụi, nguy cơ tử vong bao trùm khiến thần kinh đang gào thét báo động. Thế nhưng Vệ Tuân vẫn không do dự, không có ý định lùi bước. Cuối cùng, ngay khoảnh khắc cậu sắp tan chảy, ánh trăng bạc dịu mát và lạnh lẽo bừng sáng, ngăn cách ánh sáng và sức nóng. Sát Thủ Trăng Bạc không thể để Bính 1 chết, nếu cậu chết, An Tuyết Phong chắc chắn sẽ phát điên, cả cảnh tượng tái hiện này sẽ lập tức vỡ vụn.


Sự thẩm thấu của linh hồn Trăng Bạc đã rất sâu, chỉ cần trong lòng Bính 1 có một chút do dự là hắn có thể chớp lấy kẽ hở. Đây là ván cược sống còn, Vệ Tuân liều mạng tìm đường sống. Khoảnh khắc lưỡi đao chém xuống, cậu bị lực phản đánh bật, phun ra một ngụm máu, nhưng đồng thời Đao Hút Máu đã chém một vết nứt trên sống lưng Nhện Mặt Trời, b*n r* dòng máu vàng rực.


Giây tiếp theo, thân hình Vệ Tuân lóe lên hóa thành ánh trăng biến mất, tránh được những tia máu trong gang tấc. Máu của Nhện Mặt Trời b*n r* chạm đất liền đông cứng thành khối vàng, nếu không né tránh kịp thời, e rằng cậu đã bị phong ấn trong khối vàng đó. Cái chết lướt qua vai, nhưng chưa đầy một giây sau Vệ Tuân đã lại một lần nữa ra đao.


Đao giáng xuống, Vệ Tuân chém ra một hình chữ X trên lưng Nhện Mặt Trời. Nó giận dữ rít gào, trong phút chốc, mấy con ma nhện đỏ to như xe tải được triệu hồi đến để bảo vệ trùng mẫu.


Vệ Tuân kịp thời rút lui, thoát khỏi phạm vi bao phủ của ánh nắng. Cậu há miệng hộc từng ngụm máu lớn. Việc dùng Đao Hút Máu đối với Vệ Tuân là mạo hiểm tột cùng, không chỉ vì thanh đao này tiêu hao quá lớn, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, mà còn vì ngay khoảnh khắc rút đao ra, cậu đã cảm thấy một luồng sức mạnh áp đảo mưu tính kiểm soát cơ thể mình, thúc ép cậu rời đi.


Đó chính là sự thẩm thấu của linh hồn Sát Thủ Trăng Bạc, chit cần cướp được Đao Hút Máu thì lập tức có được một mảnh vỡ bướm. Công Tước Thằn Lằn và Sát Thủ Trăng Bạc thèm khát thứ này nhất. Nhưng ngay khoảnh khắc rút Đao Hút Máu, Vệ Tuân đã điên cuồng lao thẳng vào Nhện Mặt Trời.


Trong ván cược sinh tử ấy, kẻ chiến thắng là Vệ Tuân.



Sát Thủ Trăng Bạc bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu hắn rút năng lượng thì đồng nghĩa với việc Bính 1 sẽ chết, nhưng không rút thì nhất thời không thể hoàn toàn khống chế được Bính 1, ngược lại còn bị một kẻ điên như Bính 1 lợi dụng triệt để. Chồn tuyết Đồng Hòa Ca lập tức xuất hiện để trị thương khẳn cấp cho Vệ Tuân, nhưng lại phát hiện nửa dưới khuôn mặt của Vệ Tuân đã bị thiêu rụi như than củi, không thể ăn được bất cứ thứ gì.


Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến không ai kịp phản ứng, mãi đến khi Bính 1 bước ra, suy nghĩ của họ mới theo kịp tốc độ của cậu.


Chỉ thấy phần cằm vốn trắng bệch của Bính 1 đã biến thành xương cháy đen, nhưng nửa trên khuôn mặt bị mặt nạ che phủ vẫn vẹn nguyên không tổn hại. Xương khô và người đẹp, cháy đen và trắng bệch, hai thái cực ấy bỗng chốc bùng nổ trên người cậu, sức hút kỳ quái khó lòng diễn tả. Chiếc áo choàng đỏ thẫm như dòng máu đang chảy che khuất ánh nắng, những tia sáng vàng rực tựa như từng sợi chỉ vàng đan lên lớp vải đỏ, khiến áo choàng của Bính 1 trông lại càng giống như có nguồn gốc từ Mặt Trời.


Ngay giây sau, từ quầng sáng của Nhện Mặt Trời lao vút ra mấy con ma nhện đỏ khổng lồ, như những chiếc xe tải đang bốc cháy, bám sát không buông, nghiền ép về phía bọn họ. Trong chớp mắt chúng đã đến rất gần, hơi nóng tạt thẳng vào mặt nhưng Vệ Tuân vẫn cầm đao đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng không chút xao động. Làn sóng lửa nóng rực cuồn cuộn sắp thiêu rụi tất cả, thế nhưng ngay giây tiếp theo, chúng lại đâm sầm vào lớp băng giá.


Đạo Sĩ Bán Mệnh và Trần Thành đồng thời thi triển Kiếm Xuất Hàn Sơn!


Một thanh là Kiếm Hàn Sơn bán thành phẩm, một thanh là Kiếm Hàn Sơn chưa rèn xong. Chiêu thức một bên hoàn thiện, một bên còn non nớt, thân phận giữa đội trưởng năm xưa và đồ đệ được dạy bảo tận tình dường như đã hoán đổi cho nhau, nhưng thứ không thay đổi chính là sự ăn ý khó có thể diễn tả bằng lời.


Kiếm Xuất Hàn Sơn của Đạo Sĩ Bán Mệnh trực tiếp chém nát hai con ma nhện đỏ, nhưng Trần Thành vẫn chưa đủ thực lực. Những con ma nhện bị hàn khí chém trúng không chết, mà ngược lại còn bị chọc giận, những cái chân nhọn hoắt sắc bén như lưỡi hái tử thần vung lên chém xuống Vệ Tuân, trong tích tắc tưởng như sắp xẻ đôi đỉnh đầu cậu.


Thế nhưng không hề có dấu hiệu báo trước, mặt đất bỗng nhiên sụp đổ, lõm xuống thành một hố sâu khủng khiếp. Hai con ma nhện đỏ khổng lồ đồng loạt rơi xuống, nghiền nát những tảng đá nhọn hoắt hình răng cưa dày đặc ở rìa hố. Không, đây không phải là đá, đây hóa ra là một cái miệng khổng lồ!


Con nhuyễn trùng với kích thước to lớn đến mức khủng khiếp hung hăng trồi lên mặt đất, nuốt chửng cả hai con ma nhện đỏ thẫm. Ma nhện điên cuồng giãy giụa xé toạc miệng nhuyễn trùng, chúng mạnh hơn nhuyễn trùng!


Trong chốc lát máu thịt văng tung tóe khắp nơi, mùi protein bị cháy nồng nặc lan tràn. Nửa thân nhuyễn trùng lập tức vỡ nát, nhưng Bắp Non không giả khóc, cũng không k** r*n, nó hệt như không biết sợ chết hay đau đớn, tiếp tục nuốt chửng hai con ma nhện xuống dưới. Miệng lớn bị xé rách thì chính vết thương mới bị xé rách ấy lại trở thành cái miệng mới. Khả năng phục hồi mạnh mẽ bắt nguồn từ nhuyễn trùng khoan tinh lúc này đã phát huy tác dụng, cứ tiếp tục nuốt rồi lại bị xé, bị xé rồi lại nuốt.


Thế nhưng ma nhện đỏ có sức chiến đấu cực mạnh, cứ tiếp tục như vậy thì dù Bắp Non có nuốt trọn chúng, cũng sẽ bị thương nặng. Nhưng đúng vào lúc này, ánh sáng xanh lục nhạt và vàng kim đồng thời bao phủ lấy nó. Trên hai đầu những xúc tu máu thịt be bét, một bên là thiếu niên tinh linh xanh lục Tiểu Thúy đang ngồi, bên còn lại là thiếu niên vàng kim rực rỡ như một vị vương tử, đó là tinh thần thể của ma trùng trách nhiệm Kim Quyển.


Tiểu Thúy dung hợp gen của nhuyễn trùng vực sâu và Kim Quyển để sinh ra Bắp Non. Giữa chúng tồn tại mối liên kết chặt chẽ như cha như mẹ. Khí thế trùng mẫu và trách nhiệm ập xuống, khống chế những con ma nhện đỏ đang vùng vẫy, Bắp Non cuối cùng cũng hoàn toàn nuốt chửng và tiêu hóa được chúng. Và giây tiếp theo, Bắp Non lại lao về phía những con ma nhện khác.


Cuộc chiến dã man, tham lam giữa các ma trùng này thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, nhưng tầm mắt của Vệ Tuân từ đầu đến cuối vẫn đặt trên người Nhện Mặt Trời.



Tại sao cho đến giờ nó vẫn không lộ ra tinh thần thể?


Không có tinh thần thể xâm nhiễm, đàn con và đội hộ vệ của nó không thể vượt qua sự liên thủ của Bắp Non, Tiểu Thúy và Kim Quyển. Ma nhện đỏ lần lượt bị nuốt chửng, Nhện Mặt Trời hoàn toàn bị chọc giận, nó gào thét rít lên, quên mất Vệ Tuân mà bắt đầu giao chiến với Bắp Non. Trùng mẫu hùng mạnh vừa ra tay đã xoay chuyển cục diện trận đấu, nhưng đây giống như một cuộc chiến nguyên thủy giữa những con dã thú hoàn toàn dựa vào bản năng, không hề có chút trí tuệ hay chiến thuật nào.


Bắp Non gian xảo và lì đòn, Kim Quyển có năng lực ô nhiễm cảm xúc cực mạnh, còn tinh thần thể của Tiểu Thúy hoàn toàn không sợ đối đầu trực diện với Nhện Mặt Trời, trong nhất thời thế mà lại miễn cưỡng có thể ứng phó được.


Chỉ cần Nhện Mặt Trời để lộ tinh thần thể, nó có thể g**t ch*t chúng trong nháy mắt. Chỉ cần nó sử dụng sức mạnh của trạng thái tinh thần, nó đã có thể g**t ch*t Vệ Tuân từ lâu.


Tại sao trùng mẫu Nhện Mặt Trời lại không thể bị thu phục?


Nó đã phản bội Mặt Trời, nhưng vì sao lại không hề sợ đàn tế Mặt Trời, thậm chí còn lấy nơi đó làm sào huyệt?


Không lộ tinh thần thể, là không muốn, là để lại đường lui, hay là —


'Chủ nhân, nó không có tinh thần thể!'


Giọng nói phấn khích của Tiểu Thúy vang trong đầu Vệ Tuân, mắt cậu rực sáng trong phút chốc. Nhện Mặt Trời đã không còn tinh thần thể, nó đã dâng hiến tinh thần thể của nó cho Mặt Trời!


Nếu đã như vậy —


Vệ Tuân lấy ra trang sức mặt trời.


Con át chủ bài vốn định dùng để đối phó với tinh thần thể của Nhện Mặt Trời, giờ phút này lập tức có thể sử dụng.


"Cạch cạch cạch!"


Con Nhện Mặt Trời vốn đang tàn nhẫn xé nát Bắp Non lập tức quay đầu nhìn về phía cậu!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 394: Sahara Chết Chóc (70)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...