Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 392: Sahara Chết Chóc (68)


Hoá người sói


Tống Phi Tinh, Bán Mệnh, Huyền Học, Hồng Giang, áo choàng đỏ — vô số manh mối đan xen trong đầu Vệ Tuân, dần dần nối thành một đường thẳng, mơ hồ dẫn tới bí mật liên quan đến Vệ Tuyết Trần, manh mối về thân thế ba mẹ cậu.


Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất không phải chuyện đó. Vệ Tuân lại hỏi thêm một số chuyện quá khứ của Đạo Sĩ Bán Mệnh, âm thầm ghi nhớ những điểm then chốt này vào lòng.


"Rạng sáng sẽ có một trận kịch chiến."


Vệ Tuân chậm rãi nói, ánh mắt quét qua đám người Trần Thành.


Liễu Hồng Vũ xảy ra chuyện, anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức rơi vào ác mộng, Anka tà ác (do An Tuyết Phong giả trang) nở ra... tất cả đều tập trung vào thời điểm này.


Chưa kể còn có trận so tài với Ifrit và việc giết Nhện Mặt Trời. Chỉ dựa vào Đạo Sĩ Bán Mệnh, Đồng Hòa Ca, Vệ Tuân cùng mấy người anh trai của cậu ra tay thì chưa chắc đã bảo toàn được tất cả.


Huống hồ Vệ Tuân hiểu rõ hơn ai hết, mạng của mình chỉ có tự mình bảo vệ. Nếu giấu chân tướng với đội Trần Thành, họ không biết sắp phải đối mặt với nguy hiểm gì, ngược lại càng dễ vì thiếu cảnh giác mà chết.


Ánh mắt Vệ Tuân dừng lại trên người Chu Nguyên Đức. Dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó, ánh mắt liên tục lướt qua các đồng đội, cuối cùng dừng ở người Liễu Hồng Vũ.


Kiểm tra xác chết, tiếp xúc với xác khô, Chu Nguyên Đức đoán người dễ bị thương nhất, thậm chí là dễ chết nhất chính là Liễu Hồng Vũ. Hắn đã đoán đúng.


"Là Ifrit sao?"


Trần Thành lại nghĩ tới chuyện Bách lão nhị từng nói với họ: "Chúng tôi đã nghĩ ra rất nhiều câu chuyện."


Vệ Tuân sững lại một thoáng, nhớ tới lời Đạo Sĩ Bán Mệnh đã giúp cậu che giấu khi trước, khóe môi như cười như không cười liếc Đạo Sĩ Bán Mệnh một cái, thẳng thắn nói:


"Đêm nay tôi không định kể chuyện."


Không kể chuyện... tức là chuẩn bị chiến đấu trực diện rồi!


Ngoài dự đoán của Vệ Tuân, tuy có vài người kinh ngạc lo lắng hít ngược một hơi lạnh, nhưng không ai buông ra những lời như "đánh không lại đâu!" hay "cậu điên rồi à!" đầy bi quan. Trần Thành lui ra bàn bạc nhanh với đồng đội mấy câu, rồi quay lại trước mặt Vệ Tuân, kiên quyết nói:


"Ifrit là hệ lửa, tôi, Thiên Bảo, Hạc Hiên, Vân Lai, mấy người chúng tôi đều không sợ lửa."



Những người được Trần Thành gọi tên đều bước tới đứng cạnh hắn. Trình Thiên Bảo nghiêm túc, Vu Hạc Hiên mỉm cười, Hạ Vân Lai thì ánh mắt kiên định. Gã nhìn Bính 1, ánh nhìn gần như mang theo cầu khẩn:


"Hướng dẫn viên Bính đã cứu tôi một mạng, tôi hy vọng có thể giúp được cậu."


"Đường Song là anh em của tôi."


Trình Thiên Bảo nhìn Bính 1, giọng khàn thấp: "Sự thối rữa của tôi giống như đẩy nhanh tốc độ thời gian của một vật nào đó... ví dụ như cây hóa thạch."


Trực giác của Trình Thiên Bảo cực kỳ nhạy bén, lập tức nhìn thấu điểm mấu chốt của Ifrit.


"Không biết đêm nay tôi có sống nổi không, số bùa thiên hoả này hướng dẫn viên Bính cứ cầm trước."


Vu Hạc Hiên nhét vào tay Vệ Tuân mấy chục tấm bùa thiên hoả: "Ifrit quá mạnh, bùa thiên hoả e là không làm nó bị thương được. Nhưng các loại lửa khác nhau thì bài xích lẫn nhau, hướng dẫn viên Bính mang theo hết số bùa này, thời khắc then chốt thì đốt lên."


Ý của Vu Hạc Hiên là dùng lửa của bùa thiên hoả tạo thành một lớp phòng hộ, ngăn cản lửa của Ifrit. Nhưng cho dù là bùa thiên hoả màu tím, đối mặt với quái vật cấp vô giải thì cũng gần như vô dụng.


Nhưng ngay giây tiếp theo, Vu Hạc Hiên lại lấy ra một tấm bùa cấp bậc cao nhất, bùa thiên hoả màu vàng kim.


Hắn nâng nó bằng hai tay như đang nâng một tấm lụa quý, vừa cẩn thận vừa trang trọng, trao tấm bùa màu vàng vào tay Vệ Tuân. Ánh mắt mọi người đều dán chặt lên nó, ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng nhìn thêm mấy lần, Hạ Vân Lai thì không nhịn được nghi hoặc hỏi:


"Hạc Hiên, cậu lấy đâu ra bùa màu vàng vậy?"


"Vẽ bùa chú quá nhiều, tôi có thêm lĩnh ngộ mới về lửa. Bây giờ danh hiệu đã thăng cấp thành thành Thầy Phù (bùa thiên hoả) rồi."


Vu Hạc Hiên mỉm cười nói, đồng thời hiện ra danh hiệu màu tím của mình. Hắn chuyên luyện bùa chú về lửa, đã có thể một mình vẽ ra bùa màu tím, bước vào cảnh giới thầy phù chú.


Nhà trọ thưởng cho hắn một tấm bùa thiên hoả màu vàng hoàn mỹ để tham khảo. Đợi đến khi Vu Hạc Hiên có thể tay vẽ ra bùa màu vàng, hắn sẽ nhận được danh hiệu màu cam cấp cao hơn.


Đạo Sĩ Bán Mệnh hạ giọng nói với Vệ Tuân: 'Bùa màu vàng ít nhất cũng là đạo cụ cấp huyền thoại, hơn nữa tấm bùa này chắc là phần thưởng khi danh hiệu của Vu Hạc Hiên thăng cấp, bản hoàn mỹ nhất do nhà trọ sản xuất, uy lực gần như đạt đỉnh cấp. Tấm này để tôi dùng thì hơn, cậu dùng dễ bị phản phệ.'


Bùa là vật phẩm dùng một lần, vẽ cực kỳ phiền phức lại dễ phản phệ, nhưng uy lực cũng mạnh hơn đạo cụ đỉnh cấp thông thường một bậc. Không chỉ dùng để phòng ngự, nó còn có thể gây ra tổn thương không nhỏ cho Ifrit.


'Lát nữa đưa cho cậu.'


Vệ Tuân nói. Tay cầm bùa thiên hoả màu vàng đút vào túi, âm thầm quấn tấm bùa quanh Lệnh Bài Vong Minh, để ô nhiễm của Hoả Thần thấm vào. Sau đó cậu đeo găng tay cát linh hồn sắc màu, nhìn Vu Hạc Hiên, khẽ gật đầu:



"Đi cùng tôi. Đêm nay sẽ rất nguy hiểm."


"Nhưng các cậu sẽ không chết."


Ánh lửa trại cam đỏ lúc sáng lúc tắt chiếu lên gương mặt tái nhợt của cậu. Giữa muôn vàn ánh nhìn, vị hướng dẫn viên khẽ cong môi, đang cười khẽ.


"Tôi là hướng dẫn viên của các cậu."


Rõ ràng chỉ là câu nói khách sáo quen thuộc mà hướng dẫn viên nào cũng sẽ nói trong mỗi chuyến du lịch, nhưng khi Bính 1 nói ra, cảm giác lại hoàn toàn khác. Chiếc áo choàng đỏ sẫm ấy vừa như máu, lại vừa như ngọn lửa ấm nóng rực cháy, khiến người ta vừa sợ hãi, vừa không kìm được mà bị thu hút.


"Tôi sẽ đồng hành cùng mọi người, vượt qua hành trình này."


11 giờ 50 phút, gió nổi lên.


Trước đó, toàn bộ Rừng Hóa Thạch như được một tấm màn vô hình bảo vệ, bên ngoài dù bão cát có lớn đến đâu cũng không thể ảnh hưởng tới nơi này. Nhưng giờ phút này, cuồng phong gào thét quét qua, lửa trại lập tức bị thổi tắt, khu cắm trại chợt chìm vào bóng tối. Đêm nay không có sao, không có trăng, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón.


Chẳng mấy chốc, ánh lửa lại bừng lên. Vu Hạc Hiên đốt một tấm bùa thiên hỏa, ánh đèn pin cũng lần lượt sáng lên. Du khách không bị biến cố bất ngờ dọa sợ, nhưng ngay sau đó, nơi rìa khu cắm trại đã xuất hiện dao động.


Bầy lạc đà bỏ chạy, dưới sự dẫn dắt của con lạc đà trắng đầu đàn. Chúng là loài động vật cực kỳ nhạy bén, chắc chắn đã cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Vệ Tuân và Trần Thành đi tới rìa Rừng Hóa Thạch kiểm tra, liền thấy biển cát mênh mông chẳng biết từ lúc nào đã trở nên đen kịt như mực. Không phải ảo giác do màn đêm mang lại, mà là cát vàng thật sự đã biến thành cát đen, cứ như thể đã quay trở lại sa mạc đen.


Rừng Hóa Thạch bị cát đen bao vây, tựa như hòn đảo cô độc giữa biển lớn. Huống hồ những người từng vượt qua sa mạc đen đều biết, cát đen này có thể biến thành rắn đen.


Quay lại khu cắm trại, Trần Thành lập tức quyết đoán yêu cầu mọi người rời xa rìa Rừng Hóa Thạch, tránh xa các địa động và khe nứt. Vệ Tuân suy nghĩ chốc lát, vậy mà lại cả gan quyết định để họ mạo hiểm rút lui về bên cây hóa thạch của Ifrit. Quả nhiên, cát xung quanh cây hóa thạch của Ifrit không biến thành màu đen. Ifrit không đứng cùng phe với cự nhân cá đen, quanh cây hóa thạch của nó có trường năng lượng bảo vệ.


Nhưng Vệ Tuân không hề thả lỏng cảnh giác, Chu Nguyên Đức cũng nảy sinh linh cảm chẳng lành. Cậu yêu cầu tất cả mọi người trèo lên cao trên các cây hóa thạch, tránh xa mặt đất. Liễu Hồng Vũ không giỏi leo trèo, bị Đồng Phù cưỡng ép ôm chặt, mang theo lên trên.


11 giờ 58 phút, hướng hang ngầm đột nhiên bộc phát tiếng nổ ầm ầm chấn động tai, mặt đất rung chuyển dữ dội. Hơn mười cây hóa thạch sụp đổ ngã xuống, cây hóa thạch nơi bọn họ đang bám cũng lắc lư dữ dội, trông như sắp sập theo. Đây là lõi lửa của Ifrit, lẽ ra không nên xuất hiện tình huống này. Trong lòng Vệ Tuân vừa lóe lên một ý nghĩ, ngay giây sau, đứng trên ngọn cây hóa thạch, cậu liền nghe thấy tiếng của linh hồn Na Tra truyền tới.


Ifrit cuối cùng cũng giao chiến với Nữ Hoàng Nhện Mặt Trời sâu trong hang ngầm, trận chiến vô cùng ác liệt. Đó là cuộc chiến giữa những quái vật cấp vô giải. Bị tập kích khiến nó phát điên, nó cắn đứt xiềng xích của Ifrit, còn Ifrit cũng không nương tay, lập tức làm mù mắt nó.


Vệ Tuân đã sớm đoán được, Ifrit cố ý chọn đúng thời điểm này để ra tay. Trận chiến dữ dội khiến Ifrit thuận thế rút lấy lượng lớn năng lượng của lõi lửa, làm trường năng lượng của cây hóa thạch đột ngột co rút, trở nên bất ổn. Sau cơn chấn động mạnh, trong Rừng Hóa Thạch bỗng vang lên những tiếng sột soạt rờn rợn, phóng mắt nhìn ra chỉ thấy một mảng tối đen.


Hạ Vân Lai đang cảnh giác canh giữ ở giữa thân cây, con rắn đen trong ngực gã bỗng phát ra tiếng rít cảnh báo. Ngay giây sau, trước mắt Hạ Vân Lai như mờ đi một thoáng, gã thử chớp mắt. Vừa mở mắt ra, đồng tử gã lập tức co rút mạnh, chỉ trong một cái chớp mắt đó, cát cạnh cây hóa thạch đã biến thành màu đen.


Là cát đen xâm nhập Rừng Hóa Thạch sao? Không, không phải. Màu đen kia hóa ra là vô số rắn đen dày đặc đang chui lên từ dưới đất. Trường năng lượng đã co rút và yếu ớt nên không còn ngăn cản chúng nữa. Những tiếng sột soạt khiến người ta tê cả da đầu kia chính là do vô số rắn đen cọ xát phát ra.



Một con rắn đen từ trên cây hóa thạch rơi xuống, tựa như cái bóng trong đêm tối, trực tiếp cắn đứt đầu con rắn đang leo cây. Cùng lúc đó, lưỡi song đao sắc bén từ trên cây bổ xuống, chém thẳng mấy con rắn đen thành từng khúc.


Dây xích đặc chế buộc ở đuôi song đao, sắc mặt Đồng Phù lạnh lẽo, ra tay tàn nhẫn, hết lần này đến lần khác ném song đao ra ngoài. Cô trấn giữ hai hướng, còn ở phía bên kia, lũ rắn đen đã bị băng sương đóng băng.


Trần Thành quan sát kỹ lũ rắn đen dưới gốc cây, cuối cùng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên đúng như hướng dẫn viên Bính suy đoán, những con rắn đen này không cắn ghép thành vòng tròn hình con mắt. Có lẽ chỉ khi chúng ký sinh trong cơ thể người, khống chế được "tế phẩm", mới có thể làm được.


Ba người họ hợp lực giữ vững cây hóa thạch, bị không khí không ngừng tăng nhiệt hun đến mồ hôi ướt đẫm toàn thân. Phía sau nữa là Đường Song, Vân Anh, Liễu Hồng Vũ luôn sẵn sàng hỗ trợ bổ đao và thay thế. Còn phía trên cùng, ở vị trí an toàn nhất trên ngọn cây hóa thạch, là anh em nhà Vu, Chu Nguyên Đức và hướng dẫn viên Bính.


Trong bất kỳ hành trình nguy hiểm nào, hướng dẫn viên luôn có thể đứng ở nơi an toàn nhất, khoanh tay đứng nhìn, thậm chí ung dung lấy tiếng kêu gào tuyệt vọng thảm thiết của du khách làm nhạc nền. Đây chính là điều khiến vô số du khách ghen ghét, thậm chí oán hận hướng dẫn viên. Nhưng hướng dẫn viên Bính thì khác, những người đang liều mạng chiến đấu đều hiểu rõ điều này.


Hướng dẫn viên Bính đứng trên ngọn cây không tham gia chiến đấu với rắn đen, là vì cậu còn có chuyện nguy hiểm hơn phải làm.


Đúng nửa đêm, giây trước anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức còn tỉnh táo, vậy mà trong chớp mắt đã rơi vào ác mộng. Cùng lúc họ nhắm mắt lại, Vệ Tuân cầm lưới bắt mộng sừng hươu lướt qua đỉnh đầu ba người, lập tức bắt giữ ác mộng chung của họ.


Vệ Tuân chỉ cảm thấy tay mình chợt trĩu xuống, lưới bắt mộng trong khoảnh khắc này nặng như ngàn cân, suýt nữa thì tuột khỏi tay. Người rơi vào mộng cảnh quá nhiều, Kẻ Truy Mộng nói với thực lực của cậu có thể cầm cự bảy giây, nhưng cậu ước chừng mình nhiều nhất chỉ giữ được thêm năm giây.


Năm..


Vệ Tuân khẽ rung lưới, động tác nhẹ nhàng như không, chỉ trong chưa đầy một giây đã khiến làn sương ngưng tụ thành cảnh trong mộng. Khung cảnh đó gần như trùng khớp với tình huống hiện tại của bọn họ. Anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức bám trên cây hóa thạch, còn lũ rắn đen lại biến thành những con cự nhân hung ác xấu xí. Không giống rắn đen không trèo được lên cây, những con cự nhân cao lớn ấy chỉ cần vươn tay là có thể tóm lấy những người đang trốn tránh trên cây.


Bốn..


Bàn tay đeo găng cát linh hồn sắc màu của Vệ Tuân không chút do dự thò thẳng vào trong mộng, túm lấy Chu Nguyên Đức gần nhất, ném thẳng về phía cơ thể đang hôn mê của hắn, ngay sau đó cậu lập tức bắt mộng lần nữa. Người gần thứ hai là Vu Phi Loan, nhưng hành động xâm nhập mộng cảnh của Vệ Tuân đã khiến đám cự nhân bạo động, một con cự nhân thậm chí nhổ bật gốc cả cây hóa thạch lên.


Ba..


Trong hỗn loạn, Vu Hạc Hiên nghiến răng lao thẳng lên nghênh chiến cự nhân, nhưng lại bị ai đó từ phía sau đẩy mạnh một cái. Không kịp đề phòng, Vu Hạc Hiên bị đẩy thẳng khỏi cây hóa thạch rơi xuống dưới. Người đẩy hắn chính là Vu Phi Loan, cô em gái nhanh trí đẩy hắn về hướng "biến mất" của Chu Nguyên Đức, vừa hay bị Vệ Tuân tóm ra ngoài.


Liên tiếp hai lần kéo người ra khỏi mộng khiến trán Vệ Tuân đẫm mồ hôi lạnh, dây thần kinh giật từng hồi, nếu còn cảm giác đau e rằng đầu đã nứt toác từ lâu. Nhưng cậu không hề bị ảnh hưởng, lại lần nữa vươn tay bắt mộng. Người cần cứu trong mộng cảnh chỉ còn lại Vu Phi Loan.


Hai..


Thấy anh trai biến mất, Vu Phi Loan thầm mừng trong lòng. Cô gắng gượng né tránh cự nhân trên cây hóa thạch đã bị nhổ bật, ra sức bảo vệ bản thân. Bùa lôi nổ vang như sấm sét xé trời, tiếng sấm cuồn cuộn hòa cùng tiếng gầm rú hung tàn của cự nhân, che lấp mọi âm thanh nhỏ nhất. Vu Phi Loan chỉ cảm thấy bên cạnh mình đột nhiên sáng bừng lên, đó là tia điện sao? Không!


Đó là ánh đao sáng bạc như ánh trăng. Khi Vệ Tuân vươn tay về phía Vu Phi Loan, lưỡi đao ấy lặng lẽ chém thẳng vào cánh tay cậu, kẻ địch của bọn Chu Nguyên Đức đã xâm nhập vào mộng cảnh. Vệ Tuân không buông Vu Phi Loan, cũng không né tránh. Sát Thủ Trăng Bạc đã vào mộng, điều đó đồng nghĩa với —



"Keng!"


Tiếng binh khí va chạm vang lên. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh đao dài hẹp khác chặn đứng lưỡi liềm đao Trăng Bạc, người ra tay chính là Bướm Âm Dương trong mộng. Sát Thủ Trăng Bạc dường như không kịp phòng bị, bị hắn chém đứt cánh tay. Vệ Tuân nắm lấy thời cơ, kéo mạnh Vu Phi Loan ra khỏi mộng, ném trả về cơ thể của cô.


Gần như ngay khoảnh khắc Vu Phi Loan tỉnh lại, Vệ Tuân đã không còn sức giữ lưới bắt mộng nữa. Bàn tay rã rời buông thõng, lưới bắt mộng rơi xuống, kết thúc việc bắt mộng, cậu được Đạo Sĩ Bán Mệnh đứng hộ pháp bên cạnh chụp lấy. Hắn lo lắng, vội vàng nắm chặt cánh tay Vệ Tuân.


Chỉ thấy cánh tay Vệ Tuân nứt toác, máu tươi phun trào, gần như bị chém đứt ngang từ giữa, chỉ còn xương nối liền, trông chẳng khác nào bị dã thú hung tàn cắn xé, đó chính là đao khí do Sát Thủ Trăng Bạc để lại. Chồn tuyết Đồng Hòa Ca lập tức lao lên cánh tay Vệ Tuân để chữa trị, nhưng ngay giây sau đã kêu lên không ổn. Cùng lúc ấy, Đạo Sĩ Bán Mệnh cầm kiếm chém thẳng về phía cánh tay Vệ Tuân, như phát điên muốn chặt đứt tay cậu. Thế nhưng khi lưỡi kiếm vừa chạm vào da thịt Vệ Tuân thì bị cậu quát dừng lại.


"Phải chặt đứt tay của cậu!"


Đạo Sĩ Bán Mệnh gấp đến mức không dùng Kéo tơ nói, trực tiếp quát lớn.


"Đó là Sát Thủ Trăng Bạc!"


Chỉ thấy sâu trong vết thương trên cánh tay Vệ Tuân nổi lên một tầng ánh trăng bạc sáng rỡ, mơ hồ hiện ra bóng dáng một con sói trắng hư ảo. Nó chỉ có một móng vuốt khá rõ ràng, chính là bàn tay đã bị Bướm Âm Dương chém đứt trong mộng cảnh. Sát Thủ Trăng Bạc làm việc này là có chủ ý, người trong mộng cảnh gần như tương đương với linh hồn, hắn cố tình gắn một phần linh hồn của mình lên người Vệ Tuân, theo cậu ra ngoài, nhằm khống chế Vệ Tuân.


Sát Thủ Trăng Bạc quá mạnh, cho dù chỉ là linh hồn lớn cỡ một móng vuốt cũng đã khiến cơ thể Vệ Tuân xuất hiện biến dị. Chặt đứt cánh tay là cách an toàn nhất, nhưng Vệ Tuân lại không làm vậy.


Cậu hơi nheo mắt, trầm ngâm suy nghĩ, tay trái vuốt nhẹ chiếc nhẫn ánh sao đeo ở ngón giữa, liên tưởng tới trang sức mặt trời.


Ánh sao, ánh trăng, mặt trời.


Ba loại năng lượng tương ứng, liên kết với nhau.


Cậu đã hiểu ra.


"Tôi cần dùng đến Trăng Bạc."


Vệ Tuân khẽ cười, giọng điệu chắc chắn, trong lời nói lộ ra răng nanh nhọn hoắt. Đồng Hòa Ca và Đạo Sĩ Bán Mệnh trơ mắt nhìn một bên mắt Vệ Tuân biến thành mắt sói, thần bí mà hoang dã, giữa mái tóc trên đỉnh đầu mọc ra một tai sói trắng như tuyết, phía sau áo choàng sột soạt lay động, tựa như đuôi sói quét qua.


Chỉ sau vài giây bị ảnh hưởng, nửa người Vệ Tuân đã bắt đầu hóa sói. Nửa thân hóa sói ấy gần như đã bị Sát Thủ Trăng Bạc khống chế, nếu tiếp tục như vậy, ảnh hưởng lan khắp toàn thân, cậu sẽ bị hoàn toàn điều khiển.


Nhưng ngay giây tiếp theo, một con chim khổng lồ màu đen lặng lẽ không tiếng động, đáp xuống ngọn cây hóa thạch. Đôi mắt đen như bảo thạch của nó chăm chú nhìn về phía Vệ Tuân, trong nháy mắt quá trình hóa sói không còn tiếp tục lan rộng nữa.


Đúng nửa đêm.


Phượng hoàng Anka đã nở ra.


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 392: Sahara Chết Chóc (68)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...