Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 389: Sahara Chết Chóc (65)


Mắt trong miệng


Sao tự dưng David biết điều như vậy?


Sau khi hẹn xong với Ifrit, Vệ Tuân lại đi sâu hơn vào Rừng Hóa Thạch, vừa đi vừa suy nghĩ. Cậu cảm thấy có lẽ Đạo Sĩ Bán Mệnh đã nói gì đó với David. Quả nhiên, sau khi Đạo Sĩ Bán Mệnh đuổi kịp, nghe nói về chuyện David chủ động ra tay, hắn vui vẻ nói với Vệ Tuân rằng mình chỉ làm một chút công tác tư tưởng cho David thôi.


'David nhất định sẽ tìm cách mang ? ? ? về cho Nhà Chiêm Tinh, nhưng hiện tại các cậu không có quan hệ cạnh tranh, gã cũng sẽ không cố ý nhắm vào cậu.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh biết Vệ Tuân đa nghi, liền an ủi: 'Tên David này nhìn thì có vẻ không đứng đắn, nhưng thật ra có quan niệm khá xưa cũ, cũng rất ngay thẳng.'


Nghĩ một chút, hắn lại nói: 'Trong đội Thần Bí Học, quan hệ giữa David và An Tuyết Phong là tốt nhất.'


Vệ Tuân hiểu ra, với sự nhạy bén và con mắt nhìn người của An Tuyết Phong, những người anh có thể chơi thân, nhân phẩm chắc không tệ.


'Chỉ là giúp một việc nhỏ thôi, không sao.'


Cùng lúc đó An Tuyết Phong cũng nói với Vệ Tuân: 'Em có thể coi đây là một khoản thiện ý mà Thần Bí Học đầu tư cho em, cứ nhận thôi.'


Chuyện này thật sự không phải việc lớn, chưa nói đến việc đây chỉ là cảnh tượng tái hiện, vốn không phải hành trình thật. David cuối cùng cũng không cần ở lại trấn giữ đàn tế Mặt Trời, nhiều nhất chỉ là có thêm chút liên hệ với Mặt Trời, trở thành tín đồ của Mặt Trời mà thôi. Nhưng nếu thật sự như vậy, gã cũng sẽ nhận được lợi ích tương ứng từ "thân phận hoặc danh hiệu loại thiên sứ", dù sao theo lý mà nói, người tiếp nhận việc trấn giữ đàn tế vốn nên là thiên sứ.


Còn về sự xâm nhiễm và ám thị của Mặt Trời, phía Thần Bí Học cũng có hành trình vĩ độ Bắc 30° của riêng mình, đủ để triệt tiêu.


Không phải hoàn toàn là đến giúp Bính 1, có bỏ ra thì cũng có thu lại, coi như hai bên bù trừ cho nhau, còn việc giúp Bính 1 uy h**p Ifrit chỉ xem như bonus. Thời điểm David lựa chọn ra tay rất khéo, như vậy cũng không khiến Bính 1 lo lắng gã còn có mưu tính khác, ngược lại càng tỏ ra quang minh chính đại.


Hơn nữa, xét trên lý thuyết mà nói, gã quả thật đã giúp Vệ Tuân một tay.


"Cốt lõi ngọn lửa của Ifrit ở dưới gốc cái cây hóa thạch kia, tôi cảm nhận được rồi."


Rắn David quấn trên vai Đạo Sĩ Bán Mệnh, vừa rít lên vừa nói. Đạo Sĩ Bán Mệnh vừa đến thì gã đã tự giác rời khỏi vai Bính 1, đã là quý ông thì phải biết điều! Tuy trước kia rảnh rỗi gã cũng khá thích xem An đổi sắc mặt, nhưng trước mặt người yêu của người ta thì anh em vẫn phải giữ thể diện cho nhau.



Dù thiếu niên Bán Mệnh tỏ rõ vẻ ghét bỏ, nhưng cuối cùng vẫn không hất rắn David xuống. Tâm trạng David cũng tốt lên, lại rít thêm mấy tin vặt coi như tặng kèm.


"Giết nó thì quá lỗ, tốt nhất là thu lõi lửa của nó vào mồi lửa của mình. Nếu mang ra khỏi cảnh tượng tái hiện mà vẫn còn hiệu quả thì coi như lời to rồi, rất có thể là một loại lửa thần thoại."


Cắn nuốt mồi lửa là chuyện những người điều khiển lửa thường hay làm, có rất nhiều danh hiệu không phải là duy nhất. Ngay khi Vệ Tuân vừa nhận được danh hiệu Kẻ Thống Trị Ma Trùng, cậu đã biết Quả cầu ma trùng hư tổn của mình có thể thông qua việc nuốt Quả cầu ma trùng của những Kẻ Thống Trị Ma Trùng khác để chữa trị và thăng cấp.


Có thể nói giữa những danh hiệu cùng loại luôn tồn tại quan hệ cạnh tranh. David có thể lên được danh hiệu màu cam Ngưởi Khống Chế Lửa, vì đã nuốt không ít lửa, không chỉ có phần thưởng từ quái vật trong hành trình, mà còn có cả những ngọn lửa cướp được sau khi đánh bại các du khách hay hướng dẫn viên khác. Về chuyện giành lửa, gã có quan điểm riêng, lời gã nói khiến Vệ Tuân nghe mà nhập tâm, cảm thấy rất hứng thú.


Kinh nghiệm của David đối với Vệ Tuân rất có ích. Dù là để Kéo tơ thăng cấp, hay là nhiệm vụ danh hiệu màu cam lửa thần thoại của cậu, đều có liên quan đến phương diện này.


"Thủ đoạn của Ifrit cũng chẳng khác chúng ta là mấy, nó cũng muốn cướp lửa của cậu. Tôi đã cảm thấy trong lửa của nó có mùi của cậu rồi, phải cẩn thận."


Nói đến điểm này, ngay cả David cũng thấy nghi hoặc. Lửa trên người Bính 1 rất kỳ quái, gã cũng đã thấy qua mấy lần. Nhìn riêng thì không có gì, nhưng đặt chung với Bính 1 thì cảm giác chẳng khác nào ô nhiễm tinh thần.


David có thể nghe hiểu lửa nói chuyện —


Dĩ nhiên, phần lớn lửa là không có ý thức, cũng không biết nói. Chỉ có những ngọn lửa thần thoại hoặc tinh linh lửa mới có thể nói, nhưng đa phần cũng chỉ là những câu đơn giản kiểu như "đốt, đốt nữa!", "đốt to hơn! đốt sạch hết đi!" mà thôi.


Nhưng lửa của Bính 1 thì lại luôn miệng gào "Hoả Thần! Hoả Thần!", gọi mãi tới giờ vẫn chưa chịu dừng, làm David nghe mà đầu óc ong ong. Đáng sợ nhất là ngọn lửa này có tính ô nhiễm cực mạnh, gã cảm thấy ngay cả lửa của mình cũng bắt đầu rục rịch theo. May mà gã đã kịp thời áp chế xuống.


Nhưng nếu Ifrit muốn lén cướp lửa của Bính 1 để đồng hóa, vậy thì sẽ có trò hay để xem rồi.


"Phải cẩn thận, Ifrit từng bị giết một lần rồi đúng không, hiện tại nó không ổn định. Nó rất có thể lợi dụng mồi lửa không ổn định để phân tách ra, tạo ra một lõi giả trông giống hệt thật."


Nghĩ tới đây, David lại nhắc nhở thêm.


Nếu thu nhầm mồi lửa, không chỉ có khả năng để Ifrit trốn thoát, mà nó còn rất có thể điều khiển lõi lửa giả đó tự bạo, khiến lửa của Bính 1 bị thương nặng. Chiêu này David cũng từng dùng qua, hiểu rõ rành rẽ.


"Cảm ơn đã nhắc nhở."


Khi sắp tới cây hóa thạch, Vệ Tuân dừng lại, chân thành nói lời cảm ơn với David. Không đợi David đáp lời, cậu đã lấy ra chiếc nhẫn ánh sao: "Đây là chiếc nhẫn Nhà Chiêm Tinh nhờ đội trưởng An mang tới cho cậu."



"Còn cái này nữa."


Vừa nói, Vệ Tuân lại lấy ra một cuốn sách dày, đặt trước mặt rắn David.


"Đây là cuốn sách hồi ở ngoại ô Bắc Kinh, ? ? ? đưa cho tôi."


Sách ? ? ? đưa cho Bính 1?


Ánh mắt rắn David lập tức trở nên sắc bén, nhưng Vệ Tuân lại như không nhận ra, vẫn mỉm cười nói: "Tôi xem đi xem lại cũng không phát hiện ra huyền cơ gì, nếu tiện thì muốn nhờ đội phó David giúp tôi xem thử, cậu thấy sao?"


"Ha ha ha ha ha—"


Rắn David nhìn cậu thật sâu một cái, rồi đột nhiên bật cười lớn: "Ôi Bính 1, làm sao đây, tôi bắt đầu thích cậu rồi!"


"Tiện chứ, đương nhiên là tiện, vậy để tôi giúp cậu xem một chút."


Vừa nói, gã vừa ném chiếc nhẫn đó lại cho Bính 1, hào phóng nói: "Chiếc nhẫn này chắc là Nhà Chiêm Tinh tặng cho cậu, tôi cũng có một chiếc giống vậy rồi, sức mạnh ánh sao rất có ích với cậu, cầm lấy đi."


Ngay sau đó, rắn David dùng chóp đuôi quấn lấy cuốn sách dày, thoải mái nói: "Đợi tôi làm rõ rồi sẽ trả lại sách cho cậu, để tôi nghĩ xem, ngày mai thì sao?"


Vệ Tuân cười híp mắt đồng ý, rắn David vui vẻ cuốn sách lại, khách sáo nói không làm phiền, rồi chủ động quay về cái miệng thối của thú cưng nhuyễn trùng của Bính 1.


'Cuốn sách này...'


An Tuyết Phong đứng bên chứng kiến toàn bộ quá trình, anh trầm ngâm, còn có chút lúng túng. Cuốn sách Vệ Tuân đưa cho David rõ ràng là Bách Khoa Toàn Truyện Cười! Lúc ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, An Tuyết Phong từng tự tin cho rằng Vệ Tuân đã mất đi niềm vui, muốn giúp cậu điều chỉnh trạng thái nên đặc biệt mượn một đạo cụ có thể mang lại rất nhiều niềm vui cho người khác của Uông Ngọc Thụ.


Khụ khụ, chỉ là sau đó mới biết Vệ Tuân thiếu không phải là niềm vui, nên anh đã tự tay giúp Vệ Tuân rồi, cuốn sách này cũng không dùng tới. Lúc sau khi ảo giác con mèo đẩy cửa bước vào, An Tuyết Phong dứt khoát chuyển cuốn sách này cho ảo giác con mèo.


Náo loạn cả buổi, ấy vậy mà ảo giác con mèo lại đưa cuốn sách này cho Vệ Tuân?


Nghĩ tới đây, An Tuyết Xà cũng trầm tư lè lưỡi.



'David đã giúp tôi không ít.'


Vệ Tuân vừa nói, vừa sai Đạo Sĩ Bán Mệnh cõng mình leo lên cây hóa thạch khổng lồ: 'Đã vậy gã muốn biết thông tin về ? ? ?, tôi liền cho gã thông tin về ? ? ?.'


Ảo giác con mèo và Mèo Đùa Cợt Số Mệnh xuất hiện sau này là hai thứ khác nhau, Vệ Tuân nhận thức rất rõ điều này. Lúc ở Tang lề ngoại ô Bắc Kinh, cậu còn chưa chạm tới mục đích của anh trai, mà trong hành trình đó có quan chủ khảo là ? ? ?. Ảo giác con mèo là ảo giác tinh thần của Vệ Tuân, nhưng thứ nó thể hiện ra không chỉ đơn thuần là ảo giác, cậu có lý do nghi ngờ nó đã bị ? ? ? ảnh hưởng, thậm chí là bị khống chế.


Dù rất nhiều người đều nói ? ? ? đã là chủ nhà trọ nằm dưới sự khống chế của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, nhưng Vệ Tuân lại cho rằng không đơn giản như vậy. Dù sao ? ? ? cũng là phân tách của Nhà Chiêm Tinh, rốt cuộc bị Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh khống chế bao nhiêu, giữ lại được bao nhiêu, không ai biết rõ.


Nếu là Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, liệu có đem cuốn sách Bách Khoa Toàn Truyện Cười mà An Tuyết Phong đưa, rồi lại đưa cho Vệ Tuân hay không?


Nếu thật sự làm như vậy, vậy thì liệu trên cuốn sách Bách Khoa Toàn Truyện Cười đó có bị để lại thứ gì rất nhỏ, hay bị động tay động chân một cách tinh vi hay không?


Vệ Tuân đã nghiên cứu rất nhiều lần nhưng vẫn không tìm ra vấn đề gì trong Bách Khoa Toàn Truyện Cười. Cậu từng lấy nó ra trước mặt An Tuyết Phong, anh cũng không có phản ứng gì khác. Nếu ? ? ? thật sự để lại dấu vết nào đó, vậy thì David hoặc Nhà Chiêm Tinh hẳn là người hiểu rõ nhất.


Rắn David hiện đang ở trạng thái bất ổn, lại còn đang nằm trong cái miệng giả của Bắp Non. Vệ Tuân cho rằng đây là thời cơ thích hợp.


Nhìn trang sức mặt trời ở sâu trong hốc cây hóa thạch đã hút cạn dung nham, An Tuyết Phong hóa thành phượng hoàng, giúp cậu lấy nó trở lại. Vệ Tuân cất vào, mỉm cười xoa xoa lông vũ trên đỉnh đầu phượng hoàng:


"Tối gặp."


'Tối gặp.'


Phượng hoàng An cọ nhẹ vào ngón tay Vệ Tuân, đôi đồng tử vàng rực dần dần hóa thành màu đen đặc như đêm tối. Những chiếc lông bên khóe mắt loang ra sắc đen như mực nước, tựa như vẽ nên một lớp màu mắt khói tà dị, mê hoặc lòng người một cách lạ thường.


Nhưng rất nhanh sau đó, phượng hoàng co mình lại trong tay Vệ Tuân, toàn thân được bao bọc bởi một lớp vỏ trứng cứng màu đen bán trong suốt. Dù sao cũng chưa tới thời điểm nở, lại còn liên quan đến sự chuyển hóa ô nhiễm của Kim Tự Tháp, có thêm một tầng vỏ trứng phong ấn sẽ không khiến cảnh tượng tái hiện xảy ra dị động.


Ôm quả trứng phượng hoàng đen tuyền hàng thật giá thật, tựa như một viên bảo thạch đen này, Vệ Tuân có chút không nỡ buông tay. Cậu v**t v* hồi lâu, thậm chí còn nảy ra ý nghĩ đột ngột muốn thu nó vào Quả cầu ma trùng, nhưng lại thất bại. Mãi một lúc sau cậu mới lưu luyến ném quả trứng phượng hoàng đen vào trong hốc cây hóa thạch, nhìn nó dần dần ẩn đi, như hòa tan vào màn đêm đang buông xuống.


"Đi thôi, về khu cắm trại."


Bây giờ là 6 giờ rưỡi tối, trời đã sụp tối, nhiệt độ đột ngột hạ thấp, gió lạnh rít lên từng cơn. Ngoài Rừng Hóa Thạch, bão cát cuồng phong gào thét dữ dội như quỷ khóc sói tru, tuy không thể ảnh hưởng tới bên trong khu rừng, nhưng vẫn khiến người ta rợn tóc gáy.



Rìa Rừng Hóa Thạch, khu cắm trại đang bừng cháy ánh lửa màu cam ấm áp, chỉ cần nhìn thôi cũng đã thấy dễ chịu. Lạc đà được Trần Thành và những người khác sắp xếp ở vòng ngoài khu cắm trại, đứng thành một vòng để chắn gió. Bên trong khu cắm trại, gần đống lửa trại hầu như ai cũng khoác chăn cách nhiệt để giữ ấm, tránh thoát nhiệt. Khi bọn Vệ Tuân đến, Hạ Vân Lai còn nhiệt tình đưa cho họ hai tấm chăn.


Chiều nay Trần Thành dẫn người xuống thăm dò lại hang ngầm, nhưng kết quả không được như ý. Cửa hang bị bịt kín bởi những tấm mạng nhện màu xám đỏ dày đặc, chỉ cần chạm nhẹ là bên trong đã có từng đàn nhện hung tợn rục rịch chuyển động. Trần Thành lập tức dẫn mọi người rút lui, hắn phán đoán đàn nhện này càng về chiều tối càng trở nên kích động, hiện tại không phải thời điểm thích hợp để xuống hang.


Dù sao họ vẫn còn tròn một ngày nữa, họ ở lại Rừng Hóa Thạch một ngày rưỡi, phải tới sáng sớm ngày kia thì điểm tham quan mới chính thức kết thúc.


Vệ Tuân cũng tán thành cách làm của Trần Thành. Dù sao tối nay cậu đã hẹn với Ifrit, trước tiên sẽ đi "trừng phạt" tên nô bộc phản nghịch, sau đó hai bên mới so tài.


Từ việc Ifrit vẫn chưa từ bỏ ý định so tài, Vệ Tuân đã biết con yêu linh xảo quyệt này chưa hoàn toàn tin tưởng, hoặc với ifrit mà nói, bất kỳ lời hứa nào cũng không đáng tin, chỉ có sức mạnh nắm được trong tay mới thật sự thuộc về mình.


Nhưng chuyện đó vẫn còn thời gian, là việc sau 12 giờ đêm. Trước mắt, chuyện gần nhất chính là cái chết của Liễu Hồng Vũ vào 11 giờ theo lịch sử. Sau khi quan sát tới trứng thạch trong bụng Đường Song, Vệ Tuân ngồi xuống bên cạnh Liễu Hồng Vũ. Liễu Hồng Vũ được quan tâm mà sợ, tuy nói chuyện khá nhiều, nhưng trong đầu Vệ Tuân lại đang suy nghĩ: nếu không có Hạ Vân Lai dẫn rắn đen vào, vậy thì lũ rắn đen đó sẽ tấn công từ đâu?


Xét theo lý thì khả năng lớn nhất là từ dưới lòng đất, nhưng Bắp Non vẫn luôn hoạt động dưới lòng đất Rừng Hóa Thạch, không phát hiện ra địa đạo hay lối đi ngầm nào. Hơn nữa, trong lịch sử Hạ Vân Lai rốt cuộc đã đột ngột xuất hiện như thế nào?


Xem ra, vẫn sẽ còn biến số.


Quả nhiên, vào lúc 10 giờ rưỡi tối, khi mọi người đang chuẩn bị nghỉ ngơi, thì đột nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội, trong nháy mắt đánh thức tất cả mọi người.


'Ba! Ba! Mặt đất nứt ra rồi!'


Trong lúc tất cả đều căng thẳng đề phòng nhưng vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, Bắp Non đang ẩn dưới lòng đất bỗng hét toáng lên. Những người khác cũng rất nhanh nhận ra vô số cây hóa thạch đang ầm ầm đổ sập.


Khói bụi mù mịt, mặt đất nứt toác, một khe nứt đen ngòm sâu thẳm lặng lẽ xuất hiện như vết băng nứt. Vô số khe nứt chằng chịt nhanh chóng lan ra tới rìa Rừng Hóa Thạch, kéo dài thẳng tới trước mặt bọn họ.


Khi chấn động tạm thời lắng xuống, Trần Thành cảnh giác cầm Kiếm Hàn Sơn tiến tới mép khe nứt kiểm tra. Vệ Tuân đứng ngay bên cạnh hắn, hai người đồng thời cúi đầu nhìn xuống. Còn ánh đèn pin sáng rực chiếu xuống là bọn Đường Song vừa theo kịp.


Ngay giây tiếp theo, họ nhìn thấy một cảnh tượng khiến da đầu tê dại, ở nơi gần như là khoảng chiếu sáng cực hạn của đèn pin, trong khe nứt sâu không thấy đáy, có một bóng người khô quắt đang bám vào vách đá gần như dựng đứng.


Dường như cảm nhận được ánh đèn pin chiếu tới, bóng người kia chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt đen sì, trông như đã bị thiêu thành than. Hắn không có mắt, không có mũi, không có tai, chỉ có một cái miệng đen ngòm như hố sâu.


Trong thoáng chốc, ánh mắt Vệ Tuân chợt sắc lạnh.


Bên trong cái miệng đang há ra của người kia, ẩn giấu "con mắt".


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 389: Sahara Chết Chóc (65)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...