Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 386: Sahara Chết Chóc (62)
Thiên Mệnh Chi Tôn
Editor: mấy chương trước tác giả miêu tả Vân Anh có dáng vẻ như cậu nhóc, nên trước đó mình edit "hắn" cho Vân Anh, tới chương này tác giả dùng "cô ấy", xác định Vân Anh là nữ nhé.
-ˋˏ
"Đừng động vào trứng thạch."
Sau khi đặt trứng thạch phượng hoàng Phoenix vào trong cơ thể Đường Song, lũ nhện trong hang cũng yên tĩnh hơn, không còn điên cuồng tấn công như trước. Vệ Tuân và Đạo Sĩ Bán Mệnh đưa Trần Thành cùng Đường Song ra ngoài khá thuận lợi. Trước khi ra khỏi hang ngầm, Vệ Tuân đã thu lại áo choàng đỏ, cứ khoác như vậy đi ra thì quá lộ liễu, phải biết giữ chừng mực.
Họ vừa ra ngoài đã bị Liễu Hồng Vũ cùng những người khác kích động vây quanh. Hóa ra phần lớn nhện bên ngoài đã bị Tiểu Hoa Hồng khống chế, đa số đều đứng yên tại chỗ. Trình Thiên Bảo thấy vậy liền mạnh dạn trèo xuống khỏi cây hóa thạch, Hạ Vân Lai nuốt cát đào ra một cái hố lớn, anh em nhà Vu dùng bùa sương giáng bao vây khống chế lũ nhện con, rồi ném hết chúng vào trong hố để canh giữ. Vì thế khi Vệ Tuân và Đạo Sĩ Bán Mệnh ra, bên ngoài cơ bản đã được dọn sạch.
Họ lo lắng những con nhện nhỏ này có liên kết cảm ứng với quái vật trong hang ngầm, giết chúng có thể chọc giận đối phương, gây nguy hiểm cho người ở trong hang, nên họ cẩn thận không xuống tay.
"Lũ nhện này đều là nô bộc của thần, các cậu không giết chúng là đúng."
Đạo Sĩ Bán Mệnh nghe vậy mới thở phào. Lúc vào trong hắn đã giết không ít nhện, khi đi ra mơ hồ cảm nhận được sự bài xích và lạnh nhạt từ hang ngầm đối với mình. Có thể tưởng tượng nếu bọn Liễu Hồng Vũ giết sạch nhện con bên ngoài thì hậu quả sẽ tệ đến mức nào. Bác sĩ Liễu Hồng Vũ vội tiếp nhận Trần Thành đang hôn mê và Đường Song trong tình trạng cực kỳ xấu. Vệ Tuân tiện tay giao Đường Song ra, lắc lắc cánh tay đã mỏi rã, chỉ nhắc một câu.
Trên đường ra cậu phải bế ngang Đường Song chính vì thân thể Đường Song đã nát bươm, hơn nửa chỉ còn xương cốt, nội tạng lộ ra, bụng cũng không còn, nếu không bế ngang thì không thể giữ trứng thạch nằm yên. Nó lại không giống kén của Điệp Đại có tơ kén nối liền, rất dễ lăn rơi.
"Đường Song bị xem là tế phẩm, chính trứng thạch này đã giữ được gã."
Vệ Tuân lười nhiều lời, lập tức hào hứng chạy đi xem cái hố đầy nhện con kia. Đạo Sĩ Bán Mệnh thì sợ bọn Liễu Hồng Vũ lo lắng quá mức lại thành giúp ngược (dù sao trong bụng người có một quả trứng thạch to như vậy trông cũng quá kỳ quái), nên ở lại nghiêm túc nhắc nhở mấy câu, còn đặc biệt nhấn mạnh đến Vệ Tuân.
"Lần này đa phần là nhờ Bính 1, cậu ấy được thần ưu ái, có duyên với thần. Quả trứng thạch này là quà tặng của thần. Ấy vậy mà, cậu ấy đã lấy trứng thạch ra cứu Đường Song..."
"Cảm ơn hướng dẫn viên Bính! Thật sự cảm ơn!"
Nhưng còn chưa đợi Đạo Sĩ Bán Mệnh nói bóng nói gió xong, mọi người đã đồng loạt quay sang cảm ơn Bính 1. Liễu Hồng Vũ càng nghiêm túc cam đoan trong quá trình trị liệu tuyệt đối sẽ không động đến quả trứng thạch, giữ nguyên nó trong bụng Đường Song.
"Ây da, đây là tấm lòng của hướng dẫn viên Bính, bọn tôi đâu có không biết điều."
Hạ Vân Lai cười, vỗ vỗ bụng mình: "Hồng Vũ cũng là tay nghề lão luyện rồi, sẽ không có chuyện gì đâu... có điều, hướng dẫn viên Bính thì sao? Có bị thương không? Ấy, trứng thạch này là thần ban cho hướng dẫn viên Bính, hướng dẫn viên Bính đem dùng cho Tiểu Đường, bản thân cậu ấy có bị trừng phạt gì không vậy?"
"Đúng đó! Bách lão nhị, hướng dẫn viên Bính thế nào rồi?"
"Lúc vào tôi nhớ là cậu cõng hướng dẫn viên Bính mà, sao lúc ra lại thấy cậu ấy tự đi được?"
"Bách lão nhị—"
"Bách..."
À thì... à thì...
Nhìn một đám người trước mắt không giả vờ, mà thật lòng quan tâm đến Vệ Tuân như vậy, Đạo Sĩ Bán Mệnh có chút ngơ ngác. Thật ra ban đầu hắn đã chuẩn bị sẵn cả đống lời lẽ để khiến bọn họ càng thêm tín nhiệm hướng dẫn viên Bính, kiểu như trứng là thần ban, hướng dẫn viên Bính có thể gặp nguy hiểm nhưng vẫn đem dùng cho Đường Song,v.v. Kết quả còn chưa kịp nói ra, đã bị bọn họ cướp lời mất rồi.
Không sai, đây không phải là kiểu hỏi han xã giao giả tạo. Đạo Sĩ Bán Mệnh cẩn thận phân biệt một lúc, phát hiện bọn họ là thật lòng. Lập tức hắn lại bắt đầu lo lắng.
Thế này thì không ổn. Chỉ vì được hướng dẫn viên giúp vài lần, cứu vài mạng mà đã toàn tâm toàn ý tin tưởng rồi sao? Loại hướng dẫn viên xấu trước cho người ta hy vọng rồi lại đẩy vào tuyệt vọng đâu có ít, không thể tin dễ dàng như vậy được.
"Ngay lúc hướng dẫn viên Bính vừa vào, tôi đã phát hiện vận thế của đội trưởng Trần và Đường Song bắt đầu tốt lên rồi."
Đạo Sĩ Bán Mệnh còn đang do dự thì nghe Chu Nguyên Đức cười nói. Khuôn mặt tròn trịa mập mạp của hắn ửng đỏ, như vẫn còn nét kích động vui mừng, hắn gãi gãi đầu, cười ngây ngô tiết lộ một tin tốt: "Chỉ theo hướng dẫn viên Bính có hai ngày thôi mà tôi đã cảm thấy danh hiệu của mình sắp thăng cấp rồi!"
Chu Nguyên Đức có danh hiệu loại vận may màu xanh lam đậm là Thiên Mệnh Chi Tôn, hắn có thể cảm nhận rõ vận thế, đồng thời cũng mơ hồ phân biệt được ai là "quý nhân" có thể giúp đỡ bọn họ.
Loại danh hiệu này muốn thăng cấp cực kỳ khó, nhất định phải gặp đại vận, hoặc nói đúng hơn là phải đi theo người có vận may lớn. Chu Nguyên Đức vào Huyền Học cũng vì Huyền Học là đội đứng đầu, hắn cũng là người thăng cấp nhanh nhất từ đoàn Mao Sơn lên đội Huyền Học. Thiên Mệnh Chi Tôn lựa chọn Huyền Học, Huyền Học cũng lựa chọn Thiên Mệnh Chi Tôn, xem như thành tựu lẫn nhau.
"Không phải lần đầu đâu, tôi cho rằng hướng dẫn viên Bính có thể thay đổi vận thế của Huyền Học chúng ta!"
Chu Nguyên Đức nói chắc như đinh đóng cột, nhìn về phía Bách lão nhị. Đạo Sĩ Bán Mệnh liếc hắn một cái rồi chậm rãi gật đầu. Chẳng trách thái độ của mọi người đối với Vệ Tuân đều đã thay đổi, Huyền Học xưa nay vốn cực kỳ coi trọng vận thế.
Hắn cười cười, không nói thêm gì nữa, quay sang bên cái hố cát lớn do Hạ Vân Lai nuốt cát tạo ra để tìm Vệ Tuân.
"Anh Chu? Anh Chu?"
Chu Nguyên Đức đang ngẩn người nhìn theo bóng lưng Bách lão nhị rời đi thì hoàn hồn lại, theo thói quen treo lên nụ cười chất phác: "Sao thế, Vân Anh?"
"Anh Chu, anh không sao chứ? Em gọi anh nãy giờ rồi."
Vân Anh nhỏ giọng lo lắng hỏi: "Mọi người đều qua xem đội trưởng rồi, anh không đi cùng sao?"
"Anh không sao, ha ha, đi thôi đi thôi."
Chu Nguyên Đức cười ha hả, cùng Vân Anh đi về hướng khu cắm trại. Chu Nguyên Đức trông mặt mũi hiền lành, tính tình cũng tốt, Vân Anh vốn hướng nội ngày thường rất thích trò chuyện với hắn. Dọc đường Vân Anh lải nhải không ngừng, lúc thì lo cho đội trưởng Trần, lúc lại lo cho Đường Song. Nghe vậy Chu Nguyên Đức mỉm cười, an ủi:
"Đội trưởng Trần và Đường Song sẽ ổn thôi."
"Thật sao?"
Nghe hắn nói chắc nịch như vậy, Vân Anh cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Vậy thì tốt quá rồi."
"...Ừ."
Chu Nguyên Đức không nhịn được đưa tay xoa xoa đầu Vân Anh. Thấy cô ngơ ngác ngẩng lên nhìn, hắn cười, rũ mắt hỏi:
"Vân Anh, anh nhớ là em vừa tròn mười sáu, đúng không?"
"Nhưng tính theo tuổi mụ thì em đã trưởng thành rồi, hơn nữa sắp đến sinh nhật em nữa!"
Vân Anh phồng má lên, bất mãn nói: "Anh Chu đừng coi em là trẻ con chứ!"
"Không không."
Chu Nguyên Đức cười xin lỗi, nhưng trong lòng lại thở dài. Mười sáu vẫn còn là trẻ con thôi, cũng chỉ hơn con gái ở nhà hắn có mấy tuổi. Chu Nguyên Đức vẫn luôn giấu gia đình, nói là đi công tác xa làm ăn. Ban đầu hắn nghĩ chuyến này kết thúc là có thể về nhà thăm bố mẹ, thăm vợ, có lẽ còn kịp đón sinh nhật cho con gái. Người ta vẫn nói nhà trọ mười năm là một vòng luân hồi, hắn nghĩ mình chí ít cũng còn sống thêm được mười năm nữa.
Đáng tiếc...
"Ra ngoài rồi mọi người cùng nhau tổ chức sinh nhật cho em."
"Dạ!"
Vân Anh đáp lại, không nói thêm gì. Cô nhận ra vành mắt anh Chu hơi đỏ, xem ra vẫn đang lo cho đội trưởng. Đồng đội đều tin tưởng anh Chu, áp lực trong lòng anh Chu chắc chắn rất lớn. Ai mà chẳng có lúc yếu đuối.
Vân Anh tinh ý không nói thêm, cùng anh Chu đi qua xem tình hình đội trưởng.
Ở phía khác, Đạo Sĩ Bán Mệnh vừa tới đã thấy Vệ Tuân chẳng màng hình tượng, ngồi xổm bên hố cát, chỉ huy Tiểu Hoa Hồng thu phục đám nhện con bị đông cứng kia, bên cạnh còn có một cái xúc tu màu vàng non đang lén lút ăn vụng.
"Lời đội trưởng Trần nói không sai, lũ nhện này không thể thu phục."
Cảm nhận được Đạo Sĩ Bán Mệnh tới gần, Vệ Tuân cũng không quay đầu lại mà nói. Tiểu Hoa Hồng cố gắng hồi lâu vẫn không thể thu phục nổi dù chỉ một con nhện nhỏ, cho dù dùng uy thế của trùng mẫu để áp chế cũng không được, áp chế quá mức còn khiến nhện con tự huỷ. Trước khi Đạo Sĩ Bán Mệnh tới, Vệ Tuân đã thử nghiệm, cuối cùng tiếc nuối đứng dậy, bảo Bắp Non nuốt hết lũ nhện băng này vào miệng giả của nó.
"Đợi xử lý xong con to kia rồi cho mày ăn."
Vệ Tuân nói với Tiểu Hoa Hồng. Ăn lũ nhện này xong, Tiểu Hoa Hồng hẳn có thể chạm tới ngưỡng của trùng mẫu Mirala.
Sau đó cậu chỉ vào Tiểu Thúy vẫn ngồi trên vai mình: "Chuyện tao đã hứa với mày trước đó, lần này chính là cơ hội."
Nếu trùng mẫu Nhện Mặt Trời không thể thu phục, vậy thì chỉ còn cách tìm cơ hội nuốt chửng nó. Sau khi thu phục Tiểu Hoa Hồng, Vệ Tuân đã bắt đầu nghĩ tới chuyện thăng cấp cho Tiểu Thúy, nhưng mỗi lần trùng mẫu thăng cấp đều cực kỳ khó khăn. Muốn Tiểu Thúy thăng cấp thành trùng mẫu cấp Lerala, cách nhanh nhất cũng đơn giản nhất chính là g**t ch*t một con trùng mẫu Lerala khác, rồi nuốt trùng tâm của nó.
Mà trùng mẫu Lerala vô cùng hiếm. Vệ Tuân vốn định sau khi quay về sẽ hỏi Bướm Âm Dương xem hắn bắt ma trùng ở đâu, rồi lại xuống điểm kết nối vực sâu một chuyến, không ngờ lại gặp được cơ hội ngay tại đây.
Chỉ có điều, trùng mẫu Nhện Mặt Trời chỉ còn cách cấp cao nhất là nữ hoàng Dorala đúng một bước, trực tiếp cứng đối cứng giết nó thì không thực tế lắm, vẫn phải tìm thời cơ, từ từ bày mưu mới được.
Cuộc cá cược tối nay với Ifrit cùng trận chiến và việc phượng hoàng nở chính là cơ hội. Cái gọi là "từ từ bày mưu" của Vệ Tuân là không để qua đêm.
"Làm sao vậy?"
Suy nghĩ một lúc, Vệ Tuân phát hiện từ khi Đạo Sĩ Bán Mệnh tới thì vẫn chưa nói gì, liền nghiêng người nhìn sang. Chỉ thấy Đạo Sĩ Bán Mệnh ôm kiếm đứng đó, sắc mặt có chút u buồn, mang theo vẻ trống trải khó tả.
"Chu Nguyên Đức có lẽ đã phát hiện ra rồi."
Dưới ánh nhìn của Vệ Tuân, Đạo Sĩ Bán Mệnh thở dài nói.
Từ lúc Chu Nguyên Đức nói danh hiệu của mình sắp thăng cấp, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã thấy không ổn. Mà việc Chu Nguyên Đức nhìn hắn rồi nói "Huyền Học chúng ta" càng khiến hắn xác định được suy đoán.
"Những danh hiệu kiểu Thiên Mệnh Chi Tôn, cảm nhận bản thân là nhạy bén nhất."
Người ta nói kẻ xem mệnh không tự bói, vì không ai có thể tính rõ vận mệnh của chính mình. Nhưng danh hiệu như Thiên Mệnh Chi Tôn lại không nằm trong phạm trù đó. Chu Nguyên Đức có thể phán đoán rõ thế vận của bản thân, thậm chí dự cảm được tương lai của mình. Thực ra loại danh hiệu này đặc biệt thích hợp làm thủ lĩnh. Nếu không phải Chu Nguyên Đức cho rằng danh hiệu của mình không thể thăng cấp nhanh, đội trưởng già đã không lập tức chọn Trần Thành.
Nhưng bây giờ danh hiệu của hắn sắp thăng cấp, chuyện này hiển nhiên là không bình thường. Bản thân Chu Nguyên Đức cũng đã ý thức được điểm này.
Hoặc là Bính 1 không bình thường, hoặc là chính hắn đã xảy ra vấn đề.
Rõ ràng đã thoát khỏi nguy cơ sống chết, vận thế của hắn lẽ ra phải đi lên mới đúng, vậy mà vì sao vận thế vẫn luôn bằng phẳng?
Rõ ràng sau khi gặp hướng dẫn viên Bính, danh hiệu của hắn sắp thăng cấp. Dù là vận thế đi lên, hay là sắp gặp nguy hiểm lớn khiến vận thế tụt xuống cũng được, nhưng vì sao vẫn cứ bình bình như vậy?
Bằng phẳng đến mức giống hệt đường thẳng biểu thị nhịp tim trong bệnh viện.
Không chỉ có hắn, những người khác cũng đều có vấn đề.
"Hắn ta là loại người đó sao?"
Vệ Tuân để Tiểu Kim vo ve bay lượn trên đầu ngón tai, thản nhiên hỏi.
Chu Nguyên Đức là loại người khi biết mình nhất định sẽ chết / đã chết rồi, sẽ phát điên mà hại người hay sao?
"...Không phải."
Đạo Sĩ Bán Mệnh chậm rãi lắc đầu: "Hắn... e là sẽ giúp che giấu."
Có một hướng dẫn viên mới tốt như vậy xuất hiện là chuyện tốt đẹp biết bao. Bao nhiêu đồng đội suýt chết đều đã được cứu trở về, đá hoa hồng sa mạc ở điểm tham quan này họ cũng đã tìm được, tiếp theo chỉ cần cẩn thận thu thập thêm một ít là hoàn thành nhiệm vụ. Đây đã là điểm tham quan cuối cùng, bọn họ sắp có thể quay về nhà trọ, trở về hiện thực.
Mọi người đều rất vui, Chu Nguyên Đức cũng mong rằng trong quãng thời gian cuối cùng này, mọi người có thể luôn vui vẻ như vậy.
"Ừ."
Vệ Tuân gật đầu. Dù Chu Nguyên Đức có thật sự sụp đổ rồi quay sang hại người cũng không sao, Tiểu Kim hút máu là có thể khống chế hắn, giống như khi trước ở Bắc Tây Tạng khống chế Đinh 1 vậy.
"Tôi nhớ lúc đó Nhà Chiêm Tinh từng nói rồi."
Khi ấy, lần đầu gặp Thần Bí Học ở bộ lạc cự nhân cát đỏ, Nhà Chiêm Tinh vừa hay chạm mặt Chu Nguyên Đức. Khi đó Nhà Chiêm Tinh đã tiên đoán hắn sẽ bị chém đầu chết sau một phút, còn nói rằng mình nhìn thấy "một đám người chết".
Nhà Chiêm Tinh không hề che giấu, bởi hắn biết rằng sau khi thoát khỏi tuyến cốt truyện của cảnh tượng tái hiện, Chu Nguyên Đức và những người khác sẽ không nhớ quá nhiều ký ức về trải nghiệm này. Nhưng Vệ Tuân cho rằng, với tính cách của Nhà Chiêm Tinh, gặp người chắc chắn phải chết thì hắn vốn chẳng cần nói thêm câu đó. Nhất là khi ai cũng biết đây là cảnh tượng tái hiện, đám người trong đội của Trần Thành chắc chắn đều đã chết rồi.
Vậy thì hắn nói cho ai nghe?
'An Tuyết Phong từng nói, Nhà Chiêm Tinh xưa nay chỉ ưu ái những kẻ được vận mệnh che chở.'
Vệ Tuân nhớ lời An Tuyết Phong nhắc nhở cậu đừng quá tin Nhà Chiêm Tinh, bởi kẻ đó cực kỳ cố chấp, có logic của riêng mình. Việc chủ động nhắc nhở Chu Nguyên Đức cũng là vì danh hiệu của hắn, nhưng hắn đã chết rồi, có danh hiệu gì cũng vô dụng, hơn nữa cũng sẽ không nhớ được lời Nhà Chiêm Tinh nói.
Trừ khi...
'Cậu nói đúng.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh hơi sững lại. Có lẽ Chu Nguyên Đức không nhớ quá rõ, nhưng liên quan đến lời tiên đoán cái chết của chính mình, hắn nhất định sẽ có ấn tượng mơ hồ. Kéo theo đó, đối với những lời khác mà Nhà Chiêm Tinh đã nói, e rằng cũng sẽ giữ lại chút dấu vết trong ký ức.
Cho nên sau khi phát hiện vấn đề về vận thế của mình, vấn đề về danh hiệu, hắn mới lập tức suy nghĩ theo hướng đó.
'Nhà Chiêm Tinh muốn lợi dụng hắn để đội náo loạn, từ đó thừa cơ chen vào?'
Vệ Tuân lập tức hứng thú. Quả nhiên Nhà Chiêm Tinh sẽ không bỏ qua dù chỉ một chút cơ hội để tiếp cận Trần Thành, tiếp cận sự thật mất tích trên chiến trường. May mà Chu Nguyên Đức không phải loại người như vậy.
'...Có lẽ vậy.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh do dự gật đầu, có chút muốn nói lại thôi. Thật ra hắn cảm thấy chuyện này có thể chỉ là do Nhà Chiêm Tinh có chút coi trọng nhân tài, có chút thương hại, không muốn để người sở hữu danh hiệu "Thiên Mệnh Chi Tôn" bị che mắt hoàn toàn.
Là một chút dịu dàng rất khó nhận ra.
Nhưng rồi Đạo Sĩ Bán Mệnh lại thấy Vệ Tuân nói cũng đúng, là hắn nghĩ quá ngây thơ rồi.
Nhà Chiêm Tinh thì có thể có tâm địa tốt đẹp gì được!
"Dù sao thì cũng có thể tương kế tựu kế, để nội bộ trong đội giả vờ loạn lên một chút... xem có lừa được Nhà Chiêm Tinh chui ra không."
Vệ Tuân cười nói: "Chẳng phải Ifrit sợ ánh sao nhất sao?"
Nhà Chiêm Tinh thích hợp hơn Sát Thủ Trăng Bạc nhiều!
__________
"Hắt xì!"
Bên ngoài Rừng Hoá Thạch, trời đã dần tối xuống, gió lạnh nổi lên. Nhà Chiêm Tinh hắt hơi một cái, như chợt nghĩ tới điều gì đó, hắn nhíu chặt mày, chậm rãi nói: "...cho nên nói, tôi từ chối."
"Chẳng phải chúng ta đã nói xong rồi sao?"
Phượng Hoàng An cất tiếng hót the thé: "Tôi ra tay kiềm chế Sát Thủ Trăng Bạc, cậu nhân cơ hội trà trộn vào, còn vấn đề gì à?"
Không lâu sau khi rời khỏi Rừng Hoá Thạch, An Tuyết Phong đã gặp đội Thần Bí Học đang vội vàng chạy tới. David hôn mê, thần hồn rời khỏi cơ thể, Nhà Chiêm Tinh lập tức nghĩ tới bên phía đội của Trần Thành, liền rời khỏi khu săn liên hợp chạy tới đây chờ đợi. Một là không bỏ lỡ tin tức của David, hai là Thần Bí Học bên họ người đông, tương ứng với phía đội Trần Thành cũng nhiều người.
Lần này hôn mê là David, lần sau biết đâu lại là người khác trong đội bọn họ. Nhân lúc còn nhiều người tỉnh táo, chi bằng đến đây sớm một chút, trước tiên gặp An Tuyết Phong bàn bạc.
An Tuyết Phong vừa nghe đã nảy ra ý tưởng: Thần Bí Học chẳng phải là "kẻ địch mạnh" tự nhiên của đội Trần Thành trong khuôn khổ quy tắc sao. Nếu Sát Thủ Trăng Bạc đã trở thành đồng minh mạnh, vậy chỉ cần để Thần Bí Học lại đối đầu với Sát Thủ Trăng Bạc, địch đông ta ít, theo phán định của quy tắc sẽ thành địch mạnh ta yếu, vậy An Tuyết Phong có thể danh chính ngôn thuận không bị bài xích, rồi trà trộn vào lần nữa.
Dĩ nhiên không thể nói thẳng như vậy với Nhà Chiêm Tinh. Nhà Chiêm Tinh quá tinh ranh, vừa nghe là chắc chắn hiểu ngay ý tứ bên trong. Vì thế An Tuyết Phong nói ngược lại, nói rằng mình sẽ phụ trách kiềm chế Sát Thủ Trăng Bạc, để Nhà Chiêm Tinh vào trong gặp David (chỉ có thể để Nhà Chiêm Tinh trong trạng thái không thể phát huy toàn sức mạnh đi vào, bởi những người khác thực lực quá mạnh sẽ bị bài xích!).
Cho dù Nhà Chiêm Tinh nghĩ nhiều, thật sự định tự mình đi vào thì cũng không lỗ. An Tuyết Phong tính toán rất kỹ: Ifrit sợ ánh sao, đưa Nhà Chiêm Tinh vào là hữu dụng nhất.
Quả nhiên Nhà Chiêm Tinh nghĩ nhiều thật, vốn đang định đồng ý, nhưng An Tuyết Phong không ngờ chỉ một cái hắt hơi lại khiến Nhà Chiêm Tinh đổi ý!
Thần Bí Học chủ động đề nghị giúp kiềm chế Sát Thủ Trăng Bạc, để An Tuyết Phong thừa cơ đi vào. Nhà Chiêm Tinh tháo một chiếc nhẫn giao cho An Tuyết Phong, bảo anh đưa cho David. Hắn có thể cảm nhận được trạng thái linh hồn của David thông qua chiếc nhẫn.
Sát Thủ Trăng Bạc đang dưỡng sức chuẩn bị cho trận chiến ban đêm, thì đột nhiên bị Thần Bí Học tập kích. Khi hai bên đánh nhau kịch liệt, An Tuyết Phong liền biến thành rắn, lặng lẽ trườn vào Rừng Hoá Thạch, nơi cắm trại của Trần Thành. Trên đường đi anh còn gặp Bắp Non đang ăn đất, một rắn một trùng cùng nhau quay về bên cạnh Vệ Tuân.
"......Đừng lo, quả trứng trong bụng cậu là thứ tốt."
Lúc này Vệ Tuân đang ở trong khu cắm trại. Vừa nghe tin Đường Song tỉnh lại, cậu liền vội vàng chạy tới xem, nhưng đáng tiếc là Đường Song tỉnh lại chỉ là Đường Song trong cảnh tượng tái hiện, không phải người ở bên chiến trường kia. Tinh thần gã ta trông không tệ, chỉ là khó nói hết lời, ôm bụng mình, người bên cạnh đều đang an ủi, nhưng ai nói cũng không bằng lời nói của chủ nhân trứng thạch là Bính 1.
Phát hiện An Tuyết Phong lặng lẽ trà trộn vào được, Vệ Tuân vừa kinh ngạc vừa tò mò không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nên một lòng hai việc. Một bên nói chuyện với Đường Song, một bên bắt An Tuyết Xà trong tay.
"Ấp ra là thế này."
An Tuyết Phong biến hóa được quá nhiều, Vệ Tuân đang nghĩ tới là trạng thái phượng hoàng của anh (đây cũng là điều Vệ Tuân mong chờ!), không để ý chuyện hiện tại anh đang là rắn. An Tuyết Phong Xà vừa đến, liền nghe Đường Song đau đớn hít ngược một hơi, tuyệt vọng lẩm bẩm:
"Tôi, trong bụng tôi... là một quả trứng rắn khổng lồ sao??"
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 386: Sahara Chết Chóc (62)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 386: Sahara Chết Chóc (62)
