Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 378: Sahara Chết Chóc (54)


Không hay bằng An Tuyết Phong


"Có thể là người của Hồng Giang á?"


Lời của Đường Song như mở ra một hướng suy nghĩ mới cho mọi người. Anh em nhà Vu kêu lên một tiếng, ánh mắt Liễu Hồng Vũ lóe sáng, ai nấy đều giống như vừa phát hiện ra một bí mật nào đó, không khỏi có chút phấn khích.


"Đội trưởng..."


Trình Thiên Bảo nhìn Trần Thành như muốn xác nhận, chỉ thấy hắn cau mày rồi gật đầu: "Tôi cũng từng nghĩ đến khả năng này."


Hồng Giang là một tổ chức có danh tiếng rất lớn nhưng cũng cực kỳ thần bí, thậm chí còn bí ẩn hơn cả Liên minh Đồ Tể. Bởi vì tổ chức này không được xem là một liên minh hướng dẫn viên chính thức đăng ký với nhà trọ, mà giống một tổ chức ngầm hơn. Bên trong có bao nhiêu hướng dẫn viên, không ai biết. Có người lãnh đạo hay không, cũng chẳng rõ.


Thậm chí người ta còn không chắc Hồng Giang có thực sự tồn tại hay chỉ là một kiểu lý tưởng hóa tốt đẹp do những du khách bị đè nén lâu ngày tưởng tượng ra về giới hướng dẫn viên. Dù sao thì danh xưng Hồng Giang vẫn cứ âm thầm lan truyền.


Nghe đồn rằng có một nhóm hướng dẫn viên như vậy, trong đó đa số đều là cảnh sát hoặc quân nhân mang tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ. Họ ẩn mình trong các liên minh hướng dẫn viên khác nhau, trải rộng khắp mọi tầng lớp hướng dẫn viên. Giống như hướng dẫn viên đồ tể, tất cả bọn họ đều có trạng thái dị hóa, thậm chí rất nhiều người đã không thể duy trì hình dạng con người nữa, nhưng họ vẫn kiên trì giữ vững tín niệm trong lòng. Những hướng dẫn viên tội ác chồng chất, lấy việc giết chóc làm niềm vui sẽ bị họ ám sát.


Đó là một nhóm người bảo hộ ẩn mình trong bóng tối.


Hồng Giang không phải là một liên minh hướng dẫn viên, họ cũng không có huy hiệu hay kim cài áo chính thức. Tương truyền, mỗi khi người của Hồng Giang xuất hiện, khi họ ám sát hướng dẫn viên, khi họ bảo vệ những kẻ yếu bị chèn ép, tất cả đều khoác lên mình áo choàng đỏ. Chiếc áo choàng ấy đỏ như máu, được nhuộm bằng máu của kẻ ác và cả máu của chính họ.


Những anh hùng chính nghĩa trong bóng tối kiểu này được mọi người vô cùng sùng bái, đặc biệt là du khách tầng trung và thấp luôn sống trong cảnh nay còn mai mất. Nhưng cũng có người nói Hồng Giang toàn là một lũ điên, việc họ không ra tay với kẻ yếu chẳng qua chỉ vì khinh thường mà thôi, không cần phải tưởng tượng họ tốt đẹp đến thế. Bọn họ chỉ thích khiêu chiến giới hạn, tàn sát kẻ mạnh mà thôi, thủ đoạn của người Hồng Giang có khi còn tàn nhẫn hơn cả đồ tể.


'Ngay cả hướng dẫn viên đồ tể cũng có lúc lộ thân phận, vậy tại sao Hồng Giang lại không có lấy một người đường đường chính chính lộ diện trong nhà trọ?'


Có người hoài nghi như vậy, nhưng vẫn có nhiều người sẵn sàng tin tưởng hơn. Con người đều có bản năng cầu sinh, ai cũng hy vọng rằng khi mình rơi vào tuyệt cảnh trong hành trình, khi cận kề cái chết, hướng dẫn viên dẫn đoàn sẽ đột nhiên khoác áo choàng đỏ xuất hiện cứu họ.


Nhưng vấn đề nằm ở chỗ nếu hướng dẫn viên Hồng Giang thực sự tốt đẹp như vậy, vậy tại sao họ vẫn để du khách rơi vào tuyệt cảnh, cận kề cái chết? Chẳng lẽ nhất định phải đến mức ấy họ mới chịu xuất hiện cứu người?


Chắc chắn là vẫn có mưu cầu gì đó.


'Hướng dẫn viên không phải vạn năng.'


Trần Thành nhớ mình từng hỏi đội trưởng câu này, khi đó đội trưởng nghe xong chỉ mỉm cười.


'Hướng dẫn viên giúp du khách vượt qua điểm tham quan sẽ bị nhà trọ trừng phạt. Còn việc cứu người trong điểm tham quan, cũng chưa chắc đã có thêm phần thưởng gì.'


Điểm tham quan vốn dĩ là sự sàng lọc và thử thách của nhà trọ dành cho du khách, du khách phải tự mình đối mặt với muôn vàn nguy hiểm. Rơi vào tuyệt cảnh, cận kề cái chết, gần như là chuyện ai cũng sẽ gặp phải. Đến lúc thật sự rơi vào đường cùng, hướng dẫn viên lựa chọn ra tay giúp đỡ, cứu cho bạn một mạng, vậy dù đối phương có mưu cầu gì thì có vấn đề gì đâu?



'Vậy nên Hồng Giang thật sự tồn tại sao?'


Trần Thành nhớ khi đó mình đã hào hứng hỏi: 'Vậy tại sao chúng ta không liên kết với hướng dẫn viên Hồng Giang?'


Nếu hướng dẫn viên Hồng Giang vì cách làm của họ mà thành dị loại trong giới hướng dẫn viên, vì tự bảo vệ bản thân nên mới che giấu thân phận, phân tán trong rất nhiều liên minh hướng dẫn viên khác nhau, vậy điều này càng chứng minh họ có tính cách kiên định, giữ vững sơ tâm, nhân phẩm chắc chắn không có vấn đề. Những hướng dẫn viên như vậy vô cùng hiếm có.


Hướng dẫn viên đối với một đội là cực kỳ quan trọng. Huyền Học là đội số một, không nói đến chuyện che chở cho Hồng Giang, chỉ mời một hướng dẫn viên Hồng Giang làm hướng dẫn viên liên kết, lẽ nào cũng không được sao?


'Hồng Giang... bọn họ có chí hướng rất lớn.'


Trần Thành chỉ nhớ khi đó đội trưởng trầm mặc rất lâu, biểu cảm vô cùng phức tạp, cuối cùng nghiêm túc căn dặn hắn: 'Đừng chọc vào bọn họ. Đám người này đã điên rồi, chuyện gì cũng dám làm.'


Điên rồi?


Trần Thành tuy đã ghi nhớ kỹ lời đội trưởng dặn, đội trưởng cũng không chịu nói thêm, hỏi nữa thì chỉ trả lời qua loa, nhưng Trần Thành vẫn luôn để chuyện này trong lòng. Bây giờ gặp được Bính 1, hắn lập tức nhớ ra.


"Nếu các cô cậu đặt toàn bộ hy vọng vào việc sẽ có hướng dẫn viên tới cứu mình, vậy chi bằng bây giờ đi chết luôn đi."


Trần Thành hiếm khi nghiêm khắc đến mức nói nặng lời như vậy. Thấy Đường Song và mấy người kia lập tức xịu xuống, vẻ mặt Trần Thành vẫn vô cùng nghiêm túc. Đội trưởng già coi trọng hắn, còn nói cho hắn biết chuyện liên quan đến Hồng Giang, hiển nhiên những chuyện này thuộc dạng bí mật, người ngoài không hề biết. Ấn tượng của bọn Đường Song về Hồng Giang vẫn chỉ dừng lại ở những lời trên diễn đàn nhà trọ.


Bọn họ đều là người mới, vẫn chưa gột rửa hết dấu vết của xã hội bình thường. Vừa nghe đến những vai trò mang ý nghĩa bảo hộ tích cực như "cảnh sát", "quân nhân" là sẽ vô thức thả lỏng cảnh giác, càng dễ tin tưởng, ỷ lại, nhưng trong hành trình thì đây tuyệt đối không phải chuyện tốt gì.


"Nhưng chúng ta vẫn nên đi cảm ơn."


Thấy cảm xúc của mọi người đều đã hạ nhiệt, Trần Thành mới chịu nhượng bộ nói tiếp. Bính 1 đã cứu Hạ Vân Lai và Liễu Hồng Vũ, bọn họ nhất định phải báo đáp ân tình này. Nghe hắn nói vậy, bầu không khí dần dịu lại, Đường Song còn chủ động đứng ra khuấy động bầu không khí, giả vờ đau lòng cắt thịt nói sẽ đem Hồng Nương tặng cho Bính 1.


"Đến cả Bách lão đại cũng coi trọng Hồng Nương, đây chắc chắn là một con trùng quý hiếm!"


Gã nói chắc như đinh đóng cột, lập tức khiến mọi người bật cười. Nhưng lời của Đường Song chỉ là đùa vui, thật sự tặng quà thì phải tặng thứ xứng đáng. Nhìn dáng vẻ ốm yếu liên tục hộc máu của Bính 1, Trần Thành lấy ra một viên Long Hổ Bảo Đan chữa nội thương. Đội trưởng già giỏi nhất là luyện đan, có danh hiệu màu cam "Đan Đỉnh", mà Long Hổ Bảo Đan này lại càng là đan dược cứu mạng cực kỳ hiếm có, ngay cả Trần Thành cũng chỉ có ba viên.


Ngoài Long Hổ Bảo Đan, Liễu Hồng Vũ còn lấy ra một tiêu bản quỷ anh được ngâm trong formalin. Đứa bé toàn thân trắng như tuyết, mắt đỏ au, vóc dáng nhỏ bé, nói là người thì không bằng nói giống một con chuột bạch hơn. Bụng nó đã bị giải phẫu, toàn bộ nội tạng lơ lửng trong formalin. Không biết có phải ảo giác hay không, trái tim nhỏ bé khô quắt đen sì kia dường như vẫn còn nhịp đập rất yếu ớt.


Đây là vật liệu quý giá cấp đặc biệt, thậm chí không cần luyện đạo cụ, chỉ riêng nó đã có thể cảnh báo nguy hiểm, đề phòng lệ quỷ, bảo vệ chủ nhân. Long Hổ Bảo Đan cộng thêm thứ này, coi như báo đáp ân cứu mạng của Bính 1 cũng không hề sơ sài.


Trần Thành và Liễu Hồng Vũ đi qua để nói lời cảm ơn, những người còn lại thì kẻ chăm sóc Hạ Vân Lai, người dựng khu cắm trại, kẻ thăm dò rìa Rừng Hoá Thạch, thử xem có thể tìm được nguồn nước hay thức ăn hay không.


Nhưng không ngờ chưa đến 10 phút, hai người họ đã quay trở lại.


"Sao vậy?"



Trình Thiên Bảo nhạy bén liếc mắt một cái đã nhận ra cảm xúc của hai người không ổn. Sắc mặt Trần Thành vẫn bình thường, không để lộ cảm xúc gì, nhưng Liễu Hồng Vũ thì mặt tái đi, mày nhíu chặt. Trình Thiên Bảo vừa nhìn đã biết có chuyện, hạ thấp giọng hỏi mấy lần, Liễu Hồng Vũ mới mở miệng.


"Cậu ta đang nói chuyện với rắn."


"Bầy rắn đen đã dụ dỗ được cậu ta rồi sao?"


Trình Thiên Bảo nhíu mày. Chuyện rắn đen biết bắt chước lời người để lừa gạt, họ đã nghe Hạ Vân Lai nói qua. Liễu Hồng Vũ lộ ra vẻ mặt như vậy, hiển nhiên không chỉ vì nguyên nhân đó.


"Không phải..."


Như nhớ lại điều gì, giọng Liễu Hồng Vũ hơi run. Trong đầu hắn hiện lên cảnh Bính 1 đeo găng tay tác chiến thuần đen, những ngón tay thon dài nâng lên từng bầy rắn đen dày đặc, thậm chó còn rất nhiều rắn đen khác quấn quanh cánh tay, bờ vai, thân thể Bính 1, thậm chí còn bò lên sát bên tai tái nhợt của cậu, gần như sắp chui vào tai.


Hắn còn nhìn thấy những sợi tơ kén được lấy ra từ bụng Hạ Vân Lai, từng bó từng chùm quấn chặt quanh cánh tay Bính 1, thậm chí đâm thẳng vào da thịt Bính 1, nhưng cậu vẫn chỉ mỉm cười hộc máu, hoàn toàn không ngăn cản. Nếu cảnh tượng này xảy ra trên người một tên đồ tể dị dạng, gù lưng xấu xí đáng sợ, thì cũng sẽ không tạo cho Liễu Hồng Vũ cú sốc lớn đến vậy.


Chỉ xét từ dung mạo và hình thể Bính 1 thể hiện ra, cậu hẳn là một người có diện mạo không tệ. Sự tương phản dữ dội ấy càng khiến người ta cảm nhận rõ sự quái dị, điên cuồng lẫn tà ác.


"Xì xì, người trẻ bây giờ đúng là gan nhỏ, có thế thôi mà đã bị tôi dọa chạy mất rồi hề hề."


Ngay lúc này, ở rìa Rừng Hoá Thạch, trong bầy rắn đen đang ngọ nguậy bị Vệ Tuân nắm trong tay, con rắn đen nhỏ bé mà Liễu Hồng Vũ đã thấy — con suýt chui vào tai Vệ Tuân — hớn hở xì xì cười nói, lại không giữ được thăng bằng, suýt nữa thì rơi từ tai Vệ Tuân xuống.


"Tôi vẫn không tin cậu."


Vệ Tuân vừa nói vừa nghịch tiêu bản quỷ anh trong tay, nhìn trái tim bé xíu của nó đập dữ dội. Cậu không ăn viên Long Hổ Bảo Đan kia, mà đưa cho Đồng Hòa Ca. Cậu hy vọng Đồng Hòa Ca có thể phân tích được viên đan, luyện lại loại đan này. Nghe Trần Thành nói viên đan này do đội trưởng già của họ luyện ra, tức là đội trưởng đời trước nữa của đội Huyền Học. Ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng chưa từng nghe nói tới loại bảo đan này, đủ thấy thứ tốt như vậy đã gần như tuyệt tích.


Đồng Hòa Ca cầm được viên đan ấy thì chẳng khác nào nhặt được bảo vật, lập tức hăm hở nghiên cứu dược tính. Rất nhanh hắn đã nói ra rằng nó được điều chế bằng loại mật ong thượng hạng, Vệ Tuân liền đưa cho hắn một lọ nhỏ mật ma ong tinh luyện.


Có thể nhanh chóng phân tích được một phương thuốc như vậy, Vệ Tuân cảm thấy Đồng Hòa Ca quả thực có thiên phú ở phương diện này. Cậu cho rằng trực tiếp ăn một đoạn thái tuế thì quá lãng phí, hơn nữa những đoạn thái tuế tách khỏi cơ thể Đồng Hòa Ca thì dược tính sẽ không ngừng thất thoát, chỉ có cắt tươi mới là tốt nhất.


Nếu có thể dùng thủ pháp tinh xảo hơn để bào chế, làm chúng thành dược hoàn thì càng tốt. Chỉ cần Đồng Hòa Ca nghiên cứu ra cách luyện chế tối ưu, cho dù không thể tái tạo hoàn toàn dược tính của viên bảo đan này, thì riêng cách phối dược cũng đủ mang lại cho hắn rất nhiều gợi ý. Sau khi Đồng Hòa Ca được hồi sinh, thực lực của hắn vẫn chưa từng khôi phục đến mức cao nhất.


Úc Hòa Tuệ là vì thiếu nội đan, còn có thể dựa vào việc mua từ nhà trọ rồi tự mình tu luyện để dần dần hồi phục. Nhưng Đồng Hòa Ca thì khác, hắn từng bị chia thành ba phần, dù hiện tại đã dung hợp thành công, nhưng vẫn chưa thật sự hoàn mỹ. Huống hồ Úc Hòa Tuệ từ đầu đến cuối vẫn là Cáo Tiên, còn Đồng Hòa Ca thì lại từ Sơn Quỷ biến thành hà thủ ô, thái tuế và tham tinh.


Vệ Tuân cho rằng nếu có thể hợp nhất ba phần của Đồng Hòa Ca lại với nhau, chẳng hạn như luyện thành đan dược, biết đâu sẽ có ích.


"Chậc, cậu đúng là đa nghi thật đấy."


Tốn bao công sức thì thầm rít rít nói nhiều như vậy, kết quả chỉ đổi lại một câu "tôi vẫn không tin cậu", nhưng David lại không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Tính tình gã tốt đến lạ, thậm chí bầy rắn còn như nghĩ ra chuyện gì đó thú vị, rít rít cười khẽ.


Con đường tình cảm của An Tuyết Phong xem ra sẽ gập ghềnh rồi, Bính 1 đa nghi đến mức này mà anh ta còn dây dưa với Vệ Tuân, chậc chậc.



Mà "nguy cơ tử vong" gần cậu nhất, dĩ nhiên chính là bầy rắn đen này. Vừa mới ở riêng với nhau, rắn đen không muốn đợi mà nói mình là David. Thực ra Vệ Tuân cũng đã sớm nghĩ tới điểm này, nhưng cậu không hề buông lỏng cảnh giác dù chỉ một chút. Cho dù Vệ Tuân nói muốn buộc tơ lên người gã, David không chút do dự đồng ý, nhưng thái độ của cậu vẫn không thay đổi.


Kéo tơ chỉ nhắm vào một cá thể, nhưng hiện tại bầy rắn này có đến hàng trăm, hàng ngàn con. Hơn nữa thân thể David không có mặt ở đây, dùng Kéo tơ thì có thể phát huy được bao nhiêu tác dụng? Vì vậy cuối cùng Vệ Tuân vẫn không dùng. Cuộc nói chuyện giữa hai bên vốn đã kín đáo, mà trạng thái của David cũng không nói chuyện gì riêng tư, vậy thì cứ để rắn đen rít rít khe khẽ bên tai là được — đó chính là cảnh "rắn đen chui tai" mà bọn Trần Thành nhìn thấy.


"Vừa rồi người kia có phải là kẻ tiếp theo sẽ bị tôi cắn chết không?"


David chuyển chủ đề. Một con rắn đen quấn quanh đầu ngón tay Vệ Tuân rít lên, uốn cong thân mình, đầu nhọn như mũi tên bẻ ngoặt về hướng Liễu Hồng Vũ rời đi, khẽ chép miệng lè lưỡi:


"Da non thịt mềm thế kia, tôi nhìn là muốn cắn ngay."


"Rắn sẽ ảnh hưởng đến cậu sao?"


"Không đến mức đó, chỉ là một chút cảm giác thôi."


Chỉ dựa vào cảm giác mà đã có thể gần như nắm chắc mục tiêu người chết tiếp theo, David quả không hổ là đội phó của Thần Bí Học. Nhưng người xâm nhập và người chết trong đội của Trần Thành là đối ứng một chọi một, người đối ứng với Liễu Hồng Vũ sẽ không phải là gã.


"Haiz, tôi thật mong là đội trưởng tới cùng tôi làm rắn rắn rắn."


Bầy rắn đen vặn vẹo thân mình, rít rít cười loạn cả lên: "Đến lúc đó cậu chụp cho bọn tôi một tấm ảnh nhé, sau này khi cậu sang khu Tây, Thần Bí Học bọn tôi sẽ che chở cho cậu."


"Tôi chụp ảnh cho cậu, Nhà Chiêm Tinh sẽ giết tôi mất?"


Vệ Tuân giả bộ ngạc nhiên, cười đùa nói: "Đến lúc đó các người còn che cho tôi kiểu gì?"


"Hê hê, chính vì cậu chụp ảnh nên đội trưởng mới không ra tay đấy."


Rắn David rít lên đầy xảo quyệt: "Yên tâm đi, cậu chụp ảnh hắn, hắn còn sẽ thích cậu hơn nữa... mà cho dù sự việc bại lộ, hắn cũng chỉ đánh mỗi tôi thôi."


"Thỏa thuận nhé."


Vệ Tuân cười đáp: "Nhưng đến lúc tôi chụp ảnh, e là cậu cũng đã đi rồi."


Dựa theo lịch sử, Hạ Vân Lai mất tích lúc 12 giờ trưa, đến 11 giờ đêm được phát hiện thì đã được xác nhận là tử vong. David hẳn cũng sẽ duy trì trạng thái đó trong khoảng thời gian tương đương. Mà đến rạng sáng, đúng thời điểm Liễu Hồng Vũ đáng lẽ sẽ bị rắn đen g**t ch*t, thì phải đổi sang một người khác đảm nhiệm vai trò rắn đen. Cho dù người đối ứng với Liễu Hồng Vũ thật sự là Nhà 


Chiêm Tinh, David cũng không thể nào ở cùng hắn trong trạng thái rắn đen được.


"Photoshop ảnh một chút thôi mà, người châu Á các cậu chẳng phải ai cũng giỏi chỉnh ảnh sao, nhờ người bên đội Huyền Học ấy, Đạo Sĩ Bán Mệnh chắc chắn biết làm."


Rắn David vẫn đầy hứng thú đáp lại. Khi Vệ Tuân gật đầu đồng ý, một con rắn đen vui vẻ quấn một vòng quanh ngón tay cậu:



"Tôi bắt đầu thích cậu rồi đấy... này chàng trai, tôi cho cậu một lời khuyên, nguy hiểm sắp tới rồi."


Giống như trong ác mộng, cự nhân sẽ không phân biệt mà tấn công cả phía anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức lẫn phía Bướm Âm Dương, cho đến khi hai bên phân ra sống chết. Cũng tương tự như vậy, Vệ Tuân đã cứu Hạ Vân Lai, rắn David không định giết Hạ Vân Lai, vậy thì cả Hạ Vân Lai lẫn rắn David cũng sẽ phải đối mặt với mối nguy hiểm khủng khiếp.


"Đội trưởng, mọi người mau tới đây! Chúng tôi có phát hiện mới rồi!"


Đúng lúc này, phía đội Trần Thành bỗng vang lên một trận xôn xao. Bọn Chu Nguyên Đức đi thăm dò rìa Rừng Hoá Thạch vội vàng quay về, giọng nói mang theo vẻ hoảng sợ, lập tức thu hút sự chú ý của Vệ Tuân. Cậu nhanh chóng chạy về phía đó. Chỉ nghe rắn David ở bên tai cậu đầy hứng thú, khe khẽ rít lên:


"Cậu có phát hiện không, một khi cậu cứu kẻ vốn dĩ phải chết, có lẽ sẽ kéo thêm nhiều người khác cùng xuống địa ngục."


Cứu một người chắc chắn phải chết, lại liên lụy đến nhiều người hơn, rõ ràng không phải là một vụ làm ăn có lời.


Nhà Chiêm Tinh chú ý đến Bính 1 quá mức, cũng khiến David ngày càng tò mò về cậu.


Rốt cuộc cậu ta có gì đặc biệt?


Thuận theo tự nhiên, giao cho vận mệnh an bài — đó chính là lựa chọn của Nhà Chiêm Tinh.


Dốc hết mọi thứ để cứu đồng đội, sẵn sàng đối kháng với tất cả thử thách kế tiếp — đó là An Tuyết Phong.


Bề ngoài là cứu người, nhưng thực chất lại làm tăng độ khó, kết cục dẫn đến càng nhiều người chết hơn — đó là Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh.


Muốn nhìn thấy nhiều người chết hơn, trước tiên ban cho họ hy vọng rồi lại tự tay đẩy họ vào tuyệt vọng — đó là tên đồ tể tàn ác.


Vậy còn Bính 1 thì là người thế nào?


"Như vậy chẳng phải rất tốt sao?"


Gã nghe Bính 1 cười khẽ đầy thích thú: "Nếu thật sự có địa ngục, tôi lại rất muốn xem nó trông như thế nào."


"À, đúng rồi."


Vệ Tuân thành khẩn góp ý: "Cậu rít không hay bằng An Tuyết Phong đâu, học theo anh ấy đi, hoặc học theo Bắp Non cũng được."


Rắn David: ??


"Ê! Ông đây là giọng rít tiêu chuẩn của loài rắn đấy... xì xì xì!"


Chưa kịp phản đối xong, Vệ Tuân đã lập tức nhét toàn bộ bầy rắn đen trở lại cái miệng giả của Bắp Non, không thèm để ý đến rắn David nữa. Cậu bước nhanh về phía đám người Trần Thành, họ ngoảnh đầu nhìn lại, Đường Song thấy liền nhường đường cho cậu vào. Chu Nguyên Đức đang dùng tay lau mồ hôi, trán đầy mồ hôi hột.


"Chúng tôi phát hiện một tử thi!"


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 378: Sahara Chết Chóc (54)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...