Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 360: Sahara Chết Chóc (37)
Mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ
Sao có thể, sao lại—
Đầu óc Kẻ Truy Mộng hỗn loạn, tràn ngập cảm giác nghẹt thở.
Nếu người này thật sự là Bách Hiểu Sinh thì tốt rồi, đôi khi trước mặt bạn bè nhiều năm mà mắc chút ngớ ngẩn cũng không sao. Bách Hiểu Sinh thông minh, chắc chắn không nhắc lại chuyện này, chỉ cần mặt dày một chút là xong.
Nhưng đúng là, đúng là...
Đúng là người này không phải Bách Hiểu Sinh! Khí tức vực sâu thuần túy, sự trung thành của Bướm Âm Dương, nhuyễn trùng khoan tinh, cái này, cái kia—
Nếu không phải là Bính 1, Kẻ Truy Mộng chắc đã cắn bay đầu rồi! Rõ ràng đây là An Tuyết Phong giấu chuyện riêng, cho Bính 1 giả mạo Bách Hiểu Sinh dùng thân phận du khách, dẫn vào đội cùng họ!
Quá xấu hổ trước hậu bối... mà hậu bối này lại còn là em trai của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh. Không bàn tới mối thù trước đây với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, ít nhất thì hắn đánh giá cao Bính 1, muốn rèn luyện người này thật tốt, lại còn cho rằng lý lẽ "hợp tác giữa du khách và hướng dẫn viên" tinh tế của mình vượt trội hơn ý nghĩ cố chấp phải chạy theo thực lực hướng dẫn viên, hoàn toàn mặc kệ du khách của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh.
Đặc biệt là Kẻ Truy Mộng rất coi trọng Bính 1, muốn cho cậu biết con đường nào là tối ưu nhất.
Nhưng bây giờ, bây giờ—
Cậu nghĩ tôi đánh không lại Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh hả!
Cậu cứ gọi tôi là Long Long đi!
Hắn còn, hắn còn va phải An Tuyết Phong, còn trẻ con mà đánh nhau với An Tuyết Phong, còn chen ngang An Tuyết Phong, rồi ngồi vào lòng Bính 1!
Kẻ Truy Mộng tuyệt vọng rồi, hắn không hối hận khi đánh An Tuyết Phong, vì rõ ràng người này đưa Bính 1 vào chỉ để hưởng phúc hai bên, nhưng nghĩ đến chính mình còn kéo Bính 1 và Trương Tinh Tàng lại gần nhau rồi chen vào giữa hai người!
Ai là kẻ muốn hưởng phúc hai bên đây.. À hoá ra là chính mình cũng muốn.
Haizz! Sao Sát Thủ Trăng Bạc chạy nhanh thế, sao nhuyễn trùng khoan tinh dễ bị giết vậy! Kẻ Truy Mộng hận không thể chiến đấu dữ dội suốt hai mươi bốn tiếng cho tới khi mọi người mệt rã rời nằm xuống ngủ, như vậy hắn mới chui vào mộng của Trương Tinh Tàng chữa vết thương mà chẳng ai phát hiện, chứ chẳng muốn như hiện tại rơi vào tình cảnh trò chuyện hoà bình sau chiến đấu.
"Truy Mộng, da mặt của cậu vẫn mỏng thế nhỉ, hahahaha—"
Máu huyết sôi trào, Kẻ Truy Mộng suýt ngất, móng vuốt cào vào đá cát kêu răng rắc. Ấy vậy mà, tên ngốc Trương Tinh Tàng vẫn cười nhếch mép! Nhưng cuối cùng Trương Tinh Tàng cũng giải vây cho hắn: "Được rồi, Bách Hiểu Sinh, để Truy Mộng yên một lúc, lát nữa hãy hỏi tiếp."
Xác nhuyễn trùng khoan tinh còn nóng hổi ngay trước mắt, không tranh thủ giải phẫu thu thập thông tin thì quá lãng phí. Hơn nữa, hỗn loạn tuy đã tạm lắng nhưng bởi trước đó quá ồn ào, các cự nhân từ bộ lạc khác có thể tới bất cứ lúc nào, giờ lại sắp tới giữa trưa – thời điểm cơn bão cát khủng khiếp nhất – thời gian thật sự rất gấp rút.
Dù quá xấu hổ, nhưng trước khi Vệ Tuân nhảy xuống hố cát, rồng Truy Mộng vẫn kịp phun một luồng khí ra, hắn chuyển hóa ô nhiễm tịch diệt thành năng lượng bao quanh toàn thân Bính 1, giúp cậu không bị ảnh hưởng bởi phần ô nhiễm còn sót lại của nhuyễn trùng khoan tinh.
Thiệt tình, đúng là một đám du khách quá liều mạng, không biết hướng dẫn viên dễ bị ô nhiễm sao? Nếu là Bách Hiểu Sinh thì còn đỡ, nhưng Bính 1 vẫn là tân binh trong nhà trọ, trước đó đã bị ô nhiễm xâm nhập quá mức, giờ lại phải đi giải phẫu nhuyễn trùng khoan tinh, hắn thật sự không hiểu An Tuyết Phong nghĩ gì.
"Ha."
Nhìn Bính 1 dùng gương mặt e dè khó nhận biết giới tính của Trương Tinh Tàng nở nụ cười mừng rỡ cảm ơn hắn, sự bối rối trong lòng Kẻ Truy Mộng cuối cùng giảm đi khá nhiều, hắn lấy lại phong thái điềm tĩnh, thanh lịch, xử lý mọi việc dễ dàng như một tiền bối.
Đám du khách quá thô lỗ, có những chuyện là chẳng thèm để ý, phải có hắn mới được.
Rồng Truy Mộng cũng nhảy xuống hố cát, có hắn giúp sức, Vệ Tuân thực sự di chuyển nhanh hơn nhiều, nhất là khi cậu lén cho Bắp Non ăn vụng, rồng Truy Mộng vẫn vô tình mở cánh ra, che chắn giúp cậu.
Phát tài rồi.
Vệ Tuân nghĩ thầm.
Xuống đến hố cát, dù lúc này hố cát giống như một nồi hỗn hợp thối rữa bị phơi nắng mùa hè, đầy ruồi ghé qua, Vệ Tuân vẫn kiên cường kìm lại chứng sạch sẽ của mình, nhìn xuyên qua đống hỗn hợp để thấy được bản chất phát tài.
Nhuyễn trùng khoan tinh thật sự quá lớn, dù khi chết thân thể bị ô nhiễm nghiêm trọng, gần như hư hỏng hết, nhưng ngoài mủ máu, tơ kén, dịch ô nhiễm, các phần thể rắn khác vẫn còn nhiều, đặc biệt là những tinh thể năng lượng khoáng vật hầu như vẫn còn nguyên vẹn.
Một con nhuyễn trùng lớn như vậy ăn đất nhiều đến mức khó nào tưởng tượng, những khoáng vật trong đất, bao gồm cả xương của các ma vật khác bị nó nuốt vào, được tiêu hóa và ngưng tụ thành một loại tinh thể đặc biệt, tồn tại trong một khoang nào đó.
Những tinh thể trong cơ thể nhuyễn trùng khoan tinh lớn đến kinh ngạc, một chút tinh thể mà Bắp Non trước đây cạo bỏ khi dọn da chết cho nó chỉ là một phần vô cùng nhỏ, chưa đến một phần triệu. Những tinh thể này giàu năng lượng, cực kỳ quý giá, công dụng cũng rất đa dạng. Dù là nghiền ra để chế tạo thuốc, nghiền trộn vào chu sa để vẽ bùa chú, hay dùng để nuôi ma vật, rèn vũ khí, đều là cực phẩm.
Ngoài ra, thịt, mắt, xúc tu, trứng nhuyễn trùng chưa thụ tinh... đều là những thứ giá trị. Mỗi món đem về nhà trọ bán tối thiểu cũng được hàng trăm ngàn điểm. Tuy những thứ này không quý bằng tinh thể, phần lớn đã bị ô nhiễm, nhưng vì nhuyễn trùng khoan tinh quá lớn, nên vẫn còn nhiều thứ có thể dùng được.
Ngay cả với các đội lớn như Quy Đồ hay Thần Bí Học, thì con nhuyễn trùng khoan tinh này cũng được xem tài sản quý giá.
Bắp Non vốn đã tàn tạ, bị tổn thương nghiêm trọng, cho dù nằm trong Quả cầu ma trùng thì bình thường cũng phải mất mấy năm mới hồi phục lại được. Nhưng Vệ Tuân lén đặt nó sang chỗ nhuyễn trùng khoan tinh để nó ăn, hầy! Chưa đến năm phút mà Bắp Non đã phồng lên như được bơm hơi! Mà nó cũng chẳng ăn thứ gì quá quý giá, chủ yếu chỉ gặm mấy thứ vụn vặt bị ô nhiễm.
Bắp Non ăn phần thịt nhuyễn trùng đã tiếp xúc với mảnh vỡ bướm. Nghe tiếng Bắp Non say sưa khò khè như heo con thõa mãn, Vệ Tuân cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn không chịu được, liền thả luôn Tiểu Thúy, Tiểu Hoa Hồng, ma trùng trách nhiệm, trùng đời ba, ma muỗi Tiểu Kim, và các ma trùng khác ra ăn buffet.
Ăn đi, cái gì ăn được thì ăn hết cho tao!
Rồng Truy Mộng thấy vậy liền giật giật khóe mắt, kéo Bính 1 một cái.
Tém tém lại đi, cậu đang đóng giả làm Bách Hiểu Sinh mà!
"Chậm quá rồi."
Nhìn tiến độ của Vệ Tuân và rồng Truy Mộng, An Tuyết Phong cau mày.
"Cùng nhau?"
An Tuyết Phong khách sáo hỏi nhóm David.
"Ấy, chúng tôi không thể lấy đâu."
David vội xua tay từ chối. Nếu không phải đội trưởng của họ bày trò thả Sát Thủ Trăng Bạc vào, họ vừa chống đỡ Sát Thủ Trăng Bạc vừa đánh nhuyễn trùng khoan tinh, thì lấy một chút coi như thù lao cũng được. Nhưng đội trưởng thật sự quá mất nết, dám đưa Trần Thành đi mất!
Chính là như vậy, giờ David đã hiểu vì sao đội trưởng lại mất tích. Nhìn trạng thái cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ và tin tức Đạo Sĩ Bán Mệnh tiết lộ trước đó, Trần Thành của cảnh tượng tái hiện rất có thể liên quan đến người họ Trần nào đó đã mất tích ngoài chiến trường năm ấy.
Thú thật, lúc này tâm trí David căn bản không nghĩ đến nhuyễn trùng khoan tinh hay mảnh bướm nữa, trong lòng ngứa ngáy khó chịu chỉ muốn biết tình trạng Trần Thành. Ai mà không muốn biết rốt cuộc chiến trường mười năm kia cuối cùng đã xảy ra chuyện gì chứ?
Hơn nữa, bọn họ đều ở đây, nếu thật sự có tin tức gì lớn như thế, với tính cách của An Tuyết Phong cũng không sẽ không giấu họ. Ấy thế mà, đội trưởng lại lẳng lặng mang Trần Thành đi như vậy. Mặc dù đội trưởng xưa nay vẫn làm việc theo ý mình, có thể là vì lý do nào đó muốn nói chuyện riêng với Trần Thành, nhưng... dù thế cũng phải nói một tiếng chứ!
Nghĩ đến đây David càng thêm áy náy, lo quan hệ giữa bọn họ với đội Quy Đồ sẽ sụp đổ, nên đâu dám nghĩ đến chuyện nhuyễn trùng khoan tinh. Cho dù An Tuyết Phong có nói muốn lập tức ra ngoài tìm Nhà Chiêm Tinh thì nhóm David cũng không thể phản đối.
An Tuyết Phong chỉ lịch sự hỏi một câu, nếu nhóm David không xuống, vậy anh lập tức kêu Đạo Sĩ Bán Mệnh, Bướm Âm Dương và Người Cảm Nhiễm xuống giúp. Sau trận chiến vừa rồi, Người Cảm Nhiễm đã hoàn toàn xác định lập trường trước mặt Sát Thủ Trăng Bạc và Công Tước Thằn Lằn, gã đã dứt khoát nên xem như có thể tạm dùng được.
Nhà Chiêm Tinh và Trần Thành mất tích, nói Nhà Chiêm Tinh bắt cóc Trần Thành cũng không thể khẳng định chắc chắn. Trong cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ này, Nhà Chiêm Tinh bị hạn chế, còn Trần Thành có thể phát huy sức mạnh đến mức nào thì lại chẳng rõ.
Đặc biệt là khi Vệ Tuân nói hình như cậu nghe được "Cậu có quan hệ mật thiết với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, đúng không?", tuy là nghe không rõ, nhưng An Tuyết Phong lại cảm thấy câu đó hẳn là Trần Thành nói. Hiện tại vẫn chưa thể xác định rốt cuộc là ai bắt ai, nhưng bây giờ không còn thời gian để tìm hai người họ.
Phần lớn khu săn liên hợp đã bị phá hủy, không còn thảm thực vật che chắn cát gió, gần trưa nhiệt độ càng lúc càng cao, cơn bão cát kinh khủng cuốn sạch hơi ẩm trong không khí. Mọi người đều đang đổ mồ hôi, mà đổ mồ hôi nhiều cũng đồng nghĩa với mất nước.
Trong tình huống này lẽ ra nên nhanh chóng tìm một nơi an toàn điều chỉnh trạng thái, cố gắng vượt qua thời điểm nắng gắt nhất của buổi trưa. Thế nhưng bão cát lại càng lúc càng lớn, điều đó có nghĩa là loài cự trùng đặc biệt mà các bộ lạc trong mùa săn mong muốn nhất sắp xuất hiện, đồng thời các cự nhân của những bộ lạc khác cũng sắp kéo đến.
Với lại, Sát Thủ Trăng Bạc và đám người như Sói Máu Rex, Nam Tước Huyết Tộc tuy chưa xuất hiện nhưng cũng chưa chắc đã rời đi, mà rất có thể đang phục kích bên ngoài chờ thời cơ nhặt chiến lợi phẩm. Vậy nên họ không có thời gian nghỉ ngơi, chỉ có thể tăng tốc xử lý chiến lợi phẩm. Nhưng đúng lúc này—
"Ù ù——"
Các cự nhân cát đỏ ở vòng ngoài phát ra những tiếng gầm cảnh báo, như muốn đe dọa, cũng như thông báo kẻ địch mạnh đang tiến gần! Có thể khiến cự nhân cát đỏ phát ra tiếng gầm cảnh giác đến mức này, kẻ đến chắc chắn không phải tầm thường. Trương Tinh Tàng cùng Tiểu Sa ở lại bảo vệ đội Trần Thành, còn An Tuyết Phong và đội Thần Bí Học đi đến chỗ đội săn bắt của bộ lạc cát đỏ để kiểm tra tình hình.
'Trong chín bộ lạc cự nhân, mạnh nhất là bộ lạc cát đen.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh nhảy xuống hố cát, vừa thành thạo xử lý phần thân nhuyễn trùng, vừa dùng Kéo tơ truyền tin với Vệ Tuân. Có lẽ chịu ảnh hưởng từ Trần Thành, tín vật Ốc Đảo Viễn Cổ đã mạnh hơn, hắn có thể thu được nhiều thông tin hơn từ đó.
'Tính ra chín bộ lạc tương ứng với màu sắc của Sahara Chết Chóc, đều là chín màu.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh lẩm bẩm: 'Trong đó có ba bộ lạc kết thành phe với cát đỏ, bốn bộ lạc khác tự lập thành liên minh riêng, còn tách ra một mình thì có bộ lạc cát đen. Đội trưởng nói cát đen vô cùng tà ác.'
'Tà ác?'
Vệ Tuân không khỏi tò mò. Bộ lạc cát đen có thể khiến Trần Thành, người vốn rất ít nhắc đến Ốc Đảo Viễn Cổ lúc ấy, lại đặc biệt dặn dò riêng với Đạo Sĩ Bán Mệnh, rốt cuộc phải tà ác đến mức nào?
Nhưng ngay giây tiếp theo, nét mặt Vệ Tuân trở nên khác lạ.
"Đi thôi!"
Cậu lập tức thu hết ma trùng vào Quả cầu ma trùng rồi nhảy lên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh. Đạo Sĩ Bán Mệnh theo phản xạ nghe lệnh lập tức lao vọt ra khỏi hố cát. Vị trí lúc nãy bọn họ đứng chính là chỗ thịt mềm từng tiếp xúc với mảnh vỡ bướm. Rõ ràng thịt còn chưa xử lý xong mà đã rời đi sớm như vậy, hoàn toàn không hợp lẽ thường.
Tuy không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng khi thấy hai người họ rời đi, Người Cảm Nhiễm cũng nhanh chóng bỏ chạy. Thế nhưng Bướm Âm Dương nhìn thấy Vệ Tuân lại tự nhiên leo lên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh, hành động của hắn có phần chậm lại một nhịp. Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ đó, chỗ thịt trùng bị đào sâu dưới đất bỗng chuyển sang màu đen tuyền, hệt như nhựa đường đông đặc; ngay cả khi Bướm Âm Dương phản ứng cực nhanh, mắt cá chân hắn vẫn chạm trúng một chút.
"Gầm!!"
Rồng Truy Mộng bay vút lên gầm thét. Vệ Tuân và mọi người nhìn thấy giữa bùn đen nhầy ấy bỗng b*n r* những sợi máu đỏ kinh dị, các sợi máu tụ lại thành một con mắt. Nó gần như y hệt những đốm mắt xuất hiện trên cơ thể nhuyễn trùng khoan tinh vào thời điểm nó phát điên sụp đổ! Đến khi trở lại mặt đất, mặt Bướm Âm Dương đã tái mét, chân mềm nhũn, quỳ xuống một gối.
Hắn không chút do dự, rạch ống quần ra, thấy phần dính vết bẩn đen cũng lập tức biến thành hoa văn mắt đỏ, trông như mạch máu lan nhanh ra! Nơi bị hoa văn mắt che phủ hoàn toàn mất kiểm soát, không còn chịu sự điều khiển của hắn!
"Chặt đứt chân cậu đi!"
Chú ý thấy tình hình bất thường, Trương Tinh Tàng lao tới quát lớn. Chưa cần tới lời nhắc kia, Bướm Âm Dương đã rút đao ra, không chút do dự chém vào khớp gối của mình. Thế nhưng trước khi lưỡi đao hạ xuống, một bàn tay từ dưới đất vươn lên, nắm lấy bắp chân hắn.
"Bách đại nhân?!"
Bướm Âm Dương kêu to rồi lập tức thu đao, nhưng tốc độ vung đao quá nhanh nên vẫn sượt qua cổ tay Bách Hiểu Sinh, máu chảy ra nhưng Bách Hiểu Sinh hoàn toàn không bận tâm. Lạ thay, ở vùng da bị máu của Bách Hiểu Sinh dính vào, ở chỗ cậu nắm lấy, những hoa văn mắt đỏ vốn đang lan rộng bỗng chậm lại!
"Truy Mộng, cảm nhận được chưa."
Không để ý đến Bướm Âm Dương đang đỏ mặt, Vệ Tuân chăm chú nhìn con mắt máu đỏ rực đang mở ra trong bùn đen. Một tay cậu nắm lấy bắp chân Bướm Âm Dương, tay kia siết thành nắm đấm đặt lên ngực.
Trong khoảnh khắc ấy, mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ mất liên lạc, như thể nó chưa từng tồn tại.
'Bán Mệnh, chuyện đội trưởng Trần nói về tà ác—'
Vệ Tuân truyền giọng nói qua Kéo tơ đến Đạo Sĩ Bán Mệnh.
'Mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ, lẽ nào là được phát hiện từ bộ lạc cát đen?'
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 360: Sahara Chết Chóc (37)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 360: Sahara Chết Chóc (37)
