Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 349: Sahara Chết Chóc (28)
Cự nhân không thể g**t ch*t
Bướm Âm Dương kể lại những gì đã xảy ra trong cơn ác mộng. Mặc dù điểm yếu của cự nhân già là con mắt khổng lồ ở giữa khuôn mặt, nhưng việc tấn công mắt chỉ khiến nó nổi điên thậm chí còn hung dữ hơn, hoàn toàn không thể g**t ch*t nó. Tấn công vào mắt, chém đứt đầu, mổ bụng — tất cả những cách này Bướm Âm Dương đều đã thử, và những vết thương trên cơ thể hắn cũng là kết quả từ những nỗ lực ấy.
Điều kinh khủng nhất là cuối cùng Bướm Âm Dương đã chém đứt đầu cự nhân già, phân chia cơ thể thành nhiều phần, nghĩ rằng việc nó phục hồi chắc chắn sẽ mất thời gian, vậy họ cũng sẽ có chút thời gian để thở và suy nghĩ cách phá giải. Ấy vậy mà, cự nhân già dù đầu bị chém làm đôi, trong quá trình phục hồi, một nửa đầu còn nối với phần thịt cơ thể lại hình thành thêm một con cự nhân khác.
Hai con cự nhân không thể g**t ch*t!
"Giết cự nhân không phải cách phá giải, giết nó cũng không giúp thoát khỏi cơn ác mộng."
Lời Bướm Âm Dương khiến tất cả mọi người thắt lại trong lòng. Họ không thể phá giải bằng cách giết cự nhân, bởi vì trong thực tại, nó đã chết rồi. Vậy cách duy nhất để phá giải từ bên trong cơn ác mộng là: hoặc anh em họ Vu bị cự nhân giết, lịch sử lặp lại; hoặc Bướm Âm Dương và những người khác giết anh em họ Vu, để giành lấy tự do.
Hoặc cũng có thể tất cả họ bị cự nhân giết, và theo cơ chế phân tách của cự nhân, nếu họ cứ chần chừ không đưa ra lựa chọn, sớm muộn cũng sẽ bị ép phải quyết định.
"Trong mộng, anh em họ Vu tỉnh trước, còn cậu tỉnh sau, đúng không?"
"Đúng vậy."
Trong khi nghe Bướm Âm Dương kể chuyện, Vệ Tuân đồng thời hỏi thêm một số chi tiết. Chu Nguyên Đức cùng anh em họ Vu và ba người mới tới về sức mạnh hoàn toàn không cùng cấp độ. Nếu họ cùng tỉnh trong mộng, gần như chẳng còn cơ hội sống sót. Anh em họ Vu tỉnh trước sẽ có cơ hội trốn chạy hoặc lập bẫy trước.
Đồng thời, Bướm Âm Dương cũng nói rằng cảnh vật trong mộng cơ bản giống với thực tại, ngoài ba người họ ra, không thấy ai khác.
"Các cậu thử ra khỏi hầm trú ẩn, đi ra bên ngoài chưa?"
"Chưa, thời gian quá gấp, không có cơ hội."
Cần phải đề phòng cự nhân, lại còn bảo vệ anh em họ Vu, Bướm Âm Dương thật sự không thể phân thân. Nếu là trước kia, chắc chắn hắn sẽ không quan tâm anh em họ Vu sống hay chết, nhưng vì đại nhân muốn bảo vệ, hắn chắc chắn sẽ cố gắng hết sức.
"Không dễ đâu, máu của cự nhân có tính ăn mòn cực mạnh."
Bướm Âm Dương xắn tay áo lên, cánh tay hắn đầy những hố lõm lớn nhỏ, đều là những vết ăn mòn. Nhờ thể chất tốt, hắn không bị mưng mủ; còn Vu Hạc Hiên từng cắn vào cự nhân, miệng gần như không thể dùng được nữa.
"Trần Thành, đúng rồi, là anh."
Nói xong, Bướm Âm Dương bỗng tiến tới trước mặt Trần Thành, túm lấy áo hắn để quan sát và đánh giá. Đường Song và Trình Thiên Bảo đã sang bên kia chăm sóc anh em họ Vu bị thương, Trần Thành cũng rất lo lắng, nhưng với tư cách đội trưởng, hắn càng phải biết chuyện đã xảy ra trong mộng, để sắp tới chuẩn bị tốt hơn. Vì vậy, hắn cũng ngồi bên lửa trại, nghe Bướm Âm Dương kể lại.
"Chuyện gì vậy?"
Trần Thành đứng yên trước mặt Bướm Âm Dương, nghi hoặc hỏi.
"Trong mộng, tôi đã thấy anh."
Tuy nhiên lời tiếp theo của Bướm Âm Dương vừa nằm ngoài dự đoán của người khác, vừa đúng với suy đoán của Vệ Tuân: "Anh mang theo băng tuyết, bảo vệ cho người phụ nữ đó."
Nhưng có chuyện nằm ngoài suy đoán của Vệ tuân, sau khi hỏi kỹ, cậu phát hiện ra chuyện Bướm Âm Dương nói xảy ra trước khi cậu tận dụng sức mạnh của Trần Thành thông qua Nhà Chiêm Tinh, nghĩa là không liên quan gì đến đội trưởng Trần trong chiến trường. Là Trần Thành trong cảnh tượng tái hiện đã che chở cho đồng đội mà chính hắn cũng không hề hay biết.
"Thật sao?"
Lời Bướm Âm Dương khiến Trần Thành giật mình trong chốc lát, theo bản năng rút kiếm ra. Vệ Tuân liếc nhìn, phát hiện thanh kiếm của Trần Thành bây giờ khác xa với Kiếm Hàn Sơn bán thành phẩm mà Đạo Sĩ Bán Mệnh cầm. Dù từ hình dáng lẫn khí thế đều không giống, chắc chắn trong mười năm tiếp theo, thanh kiếm đã được rèn đúc lại.
Cũng dễ hiểu vì sao Đạo Sĩ Bán Mệnh trước mặt Trần Thành hoàn toàn không giấu Kiếm Hàn Sơn, mà Trần Thành lại không có phản ứng nào khác thường.
"Đúng, nhưng không chống đỡ được lâu."
Bướm Âm Dương nói thật: "Anh ta không động thủ, cũng không hẳn xuất hiện trong mộng, chỉ là thân thể anh ta mang băng giá khiến cự nhân ghét cay ghét đắng, không muốn đến gần."
Bộ lạc cát đỏ sở hữu sức mạnh của lửa, cự nhân già ghét băng giá cũng là điều dễ hiểu. Chính nhờ sự che chở vô tình của Trần Thành mà Bướm Âm Dương mới có cơ hội chém cự nhân già thành tám mảnh.
Tiếc rằng, làm vậy lại sinh ra một con cự nhân khác, thêm một kẻ thù mới.
"Rồi chúng tôi nhìn thấy ánh lửa, rất nhỏ và yếu, gần hơn là ánh nến."
Ở phía khác, Vu Hạc Hiên thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào em gái đang được chữa trị, đồng thời kể lại những gì xảy ra trong mộng. Bướm Âm Dương luôn chiến đấu trực tiếp với cự nhân, còn họ chỉ đứng bên hỗ trợ tránh né, cố gắng không làm cản trở Bướm Âm Dương. Vì vậy, Vu Hạc Hiên biết rõ một số sự việc trong mộng hơn Bướm Âm Dương.
"Băng giá trên người đội trưởng nhanh chóng bị cự nhân mới nung tan, không còn cản được chúng nó nữa, suýt nữa tôi đã bị bắt đi."
Nhắc đến chuyện này, Vu Hạc Hiên vẫn còn cảm thấy sợ hãi: "Lúc đó tôi thấy ánh nến, nó cháy trên đầu một con quạ đen, rất kỳ lạ, tôi vốn không định lại gần, nhưng bên ánh nến, tôi nhìn thấy rồng."
Hắn cẩn thận liếc nhìn rồng Truy Mộng đang nằm trong lòng Trương Tinh Tàng; con rồng mà Vu Hạc Hiên thấy trong ánh nến chính là con rồng này, chỉ có điều màu sắc không giống thực tại, rất mờ ảo, giống như một vệt sáng, ánh sáng ấy là màu cam ấm dịu, nhạt, rực rỡ hơn ánh nến trên con quạ, như chiếc đèn nhỏ bên giường ban đêm, yên tĩnh dễ chịu, khiến người nhìn liên tưởng ngay đến chiếc chăn ấm áp và giấc mộng ngọt ngào.
Thêm vào đó, khi không còn đường lui, Vu Hạc Hiên cắn răng ôm em gái lao thẳng vào ánh sáng.
Trương Tinh Tàng hiểu ra, ánh nến trên con quạ đen và ánh sáng cam ấm của rồng mà họ thấy là do sự che chở của người thông linh Lily và rồng Truy Mộng. Chỉ có điều, khả năng nhập mộng của Lily thực sự chỉ ở mức trung bình, cô giỏi hồi tưởng hơn. Còn sức mạnh của Kẻ Truy Mộng bị hạn chế, chỉ có thể tạo ra một vùng an toàn nhỏ trong mộng, không thể trực tiếp giải quyết ác mộng.
Thời gian trong mộng dường như kéo dài hơn so với thực tại. Vu Hạc Hiên nói rằng hắn đã tranh thủ vẽ bùa, dùng một lượng lớn bùa sương giá tạm thời đẩy lùi cự nhân, để Bướm Âm Dương có thể nghỉ ngơi.
Khi nói đến đây, Đạo Sĩ Bán Mệnh nhíu mày, nắm lấy tay Vu Hạc Hiên, mới phát hiện cơ thể hắn lạnh ngắt, run rẩy liên tục, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Vu Hạc Hiên chuyên về vẽ bùa thiên hoả, nhưng nước và lửa khắc nhau nên khi hắn cố vẽ quá nhiều bùa sương giá đã dẫn đến phản tác dụng nghiêm trọng. Phản tác dụng này rất đau đớn, nhưng Vu Hạc Hiên không kêu một tiếng nào, chỉ liên tục nói rằng hãy cứu em gái mình.
Đạo Sĩ Bán Mệnh lập tức ngắt lời Vu Hạc Hiên. Vật liệu có hạn, hắn dùng kỹ thuật đặc biệt bấm day một số huyệt trên cơ thể Vu Hạc Hiên, rồi lấy kiếm gỗ đào chấm máu đầu ngón tay, ấn lên huyệt ở bụng của hắn. Thời gian sau một chén trà*, mặt Vu Hạc Hiên cuối cùng cũng có chút sắc máu, Đạo Sĩ Bán Mệnh bảo hắn tự ấn huyệt, rồi tiếp tục kể về những chuyện xảy ra trong mộng.
*10 - 15 phút.
Mặc dù ánh sáng rồng và ánh nến tạo ra một vùng an toàn nhỏ, nhưng nếu không có Bướm Âm Dương đứng chắn trước hai cự nhân già cùng lúc áp sát, thì ngọn nến gần như bị dập tắt. Vì vậy Bướm Âm Dương chỉ nghỉ một lát rồi phải tiếp tục ra chiến đấu, còn Vu Hạc Hiên thì đau đầu nghĩ cách rời đi.
"Mọi người biết đấy, Huyền Học chúng tôi đều hiểu chút ít, tôi chỉ muốn thử đốt giấy. Lửa thường là cây cầu nối âm và dương."
Vả lại, bóng tối dày đặc trong mộng khiến Vu Hạc Hiên tin rằng ánh sáng chắc chắn sẽ mang lại một vài thay đổi.
Vu Hạc Hiên bất lực nói: "Nhưng tôi hoàn toàn không thể châm lửa, như bị thứ gì đó đè lên. Ngọn lửa trong mộng rõ ràng đã tắt, nhưng lại nóng như đang cháy, những vết phồng rộp trên tay tôi là do bị bỏng như vậy."
Giống như lời Bách Hiểu Sinh từng nói, Trương Tinh Tàng nghĩ thầm. Ngọn lửa thực tại vẫn đang cháy, nên ngọn lửa trong mộng của họ không thể châm nổi.
"Rồi sao nữa?"
"Rồi đội trưởng xuất hiện!"
Giọng Vu Hạc Hiên bỗng cao hẳn lên, cảm xúc lập tức dâng trào.
"Tôi thấy đội trưởng vung kiếm! Tôi chưa từng thấy khí thế như vậy của anh ấy, chỉ một nhát kiếm thôi mà nhiệt độ xung quanh giảm hẳn, lửa trại trở nên mát lạnh, tôi có thể châm lại lửa được, và nhát kiếm đó trực tiếp chém nát hai cự nhân, cắt luôn mái hầm! Ánh kiếm như muốn bay lên trời, tôi thậm chí còn nhìn thấy cả những vì sao!"
"Phụt."
Đạo Sĩ Bán Mệnh nín cười. Ánh kiếm bay theo vì sao.. cách Vu Hạc Hiên mô tả quá chính xác.
Những gì Vu Hạc Hiên nói cũng trùng khớp với những gì họ đoán trong thực tế: nhát kiếm ấy phần nào phá vỡ phong ấn của ác mộng. Hầm tối mà Vu Hạc Hiên và những người kia đang ở như thể là hình thể hóa của cơn ác mộng. Khi mái hầm bị cắt đi, lửa bùng lên trong bóng tối, miệng rồng cam khổng lồ và mỏ quạ như bóng đen từ mái hầm vươn ra, cắp họ lên và quăng ra khỏi cơn ác mộng, đưa họ trở về thực tại và tỉnh lại.
"Nhưng, nhưng..."
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc sau, như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt Vu Hạc Hiên lại tái nhợt: "Cuối cùng tôi thấy, cự nhân trong hầm... dường như đã thành bốn đầu."
Trần Thành dùng kiếm chém nát cự nhân, nhưng đồng thời cũng khiến số lượng của chúng tăng lên.
"Sáu đầu cự nhân."
Bướm Âm Dương bên cạnh lửa trại, đếm được số lượng nhiều hơn Vu Hạc Hiên hai con. Sức mạnh của Vu Hạc Hiên có hạn, nên Bướm Âm Dương có thể thấy nhiều thứ hơn.
"Bốn con cự nhân đã đứng dậy, nhưng phía sau chúng, trên mặt đất, còn có hai khuôn mặt cự nhân nữa."
"Tổng cộng là sáu con cự nhân, rất có khả năng tương ứng với sáu người chúng ta."
Vệ Tuân nhíu mày. Sáu đối sáu nghe thì hợp lý, nhưng chẳng ai biết nếu tiếp tục chém nát cự nhân, liệu số lượng chúng có lại tăng lên nữa hay không. Theo lời Bướm Âm Dương, cơn ác mộng sẽ còn quay lại, vậy lần tới khi họ rơi vào mộng, sẽ có sáu đầu cự nhân trực tiếp xuất hiện.
Vệ Tuân còn lo lắng về lời Đạo Sĩ Bán Mệnh đã nói, Hạ Vân Lai sẽ chết trong cơn bão cát ngày mai.
Ngày mai khi thời điểm cái chết của Hạ Vân Lai, nếu người này không chết, thì trong mộng có thể sẽ xuất hiện thêm một cơn bão cát nữa. Nguy hiểm mà họ gặp sẽ ngày càng nhiều, chắc chắn không thể thuận lợi như hôm nay.
"Dù ngày mai có bão cát hay không, cũng phải tiêu diệt nhuyễn trùng khoan tinh."
Vệ Tuân quyết định giành lại mảnh vỡ bướm để Kẻ Truy Mộng hồi phục phần sức mạnh, mới có thể đối phó tốt hơn với nguy hiểm trong mộng. Hơn nữa, hai người còn lại của khu Tây sau đêm nay chắc chắn cũng sẽ tìm cách đơn giản nhất để thoát khỏi mộng. Hôm nay Bướm Âm Dương chưa gặp họ, nhưng ngày mai thì chưa biết chừng.
Hy vọng nhóm David có thể bắt được một, hoặc hai người, như vậy mọi chuyện sẽ dễ thở hơn một chút.
Tuy nhiên, mười lăm phút sau, Nhà Chiêm Tinh dẫn David cùng những người khác trở về, nhìn sắc mặt u ám của hắn cũng đủ thấy tình hình không thuận lợi.
"Mẹ kiếp, tên sói đen kia chính là Sát Thủ Trăng Bạc!"
David vừa trở về đã uống nước ừng ực, còn rồng lửa nhỏ trên vai bay xuống ăn vài cục than, rồi bắt đầu chỉnh vảy của nó. Vệ Tuân để ý thấy cả David và rồng lửa nhỏ đều có khá nhiều vết thương do dao chém, còn Nhân Mã Kelly có trường cung dài, giờ dây cung đã bị cắt đứt. Cô không quan tâm đến vết thương trên người, chỉ đau lòng vì dây cung của mình.
Nhưng khi thấy Bướm Âm Dương cùng những người khác đã tỉnh lại từ mộng, nhóm David mới thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc ấy, Vệ Tuân đang nghe báo cáo từ Bắp Non. Khi những Người Cảm Nhiễm đi ra ngoài, Vệ Tuân đã cử Bắp Non bí mật theo dõi dưới lòng đất, vì Người Cảm Nhiễm là một mảnh của Bậc Thầy Ác Trùng, tuyệt đối không được để gã gặp chuyện.
'Ba, baba! Bắp mang về một món ngon! Siêu ngon luôn á!'
Bắp Non cực kỳ phấn khích, gần như xoay tròn dưới lòng đất, nôn nóng báo cáo với Vệ Tuân. Vệ Tuân vừa nghe nhóm David nói chuyện, vừa nghe Bắp Non líu lo.
"Vậy nghĩa là, các người chẳng mang được thứ gì về à?"
Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, Bướm Âm Dương thấy phía sau lưng họ không còn người nào khác, không nhịn được mà hỏi.
"Ai nói thế! Chúng tôi suýt nữa đã khiêng được Sát Thủ Trăng Bạc về rồi đấy!"
David lập tức lớn tiếng phản bác, nhưng vừa bị Nhà Chiêm Tinh lạnh lùng liếc qua một cái, gã liền hạ giọng xuống, nói: "Chỉ là... xảy ra chút sự cố thôi."
Sự cố gì?
Ban đầu mọi chuyện tiến hành rất suôn sẻ. Họ nhanh chóng tìm thấy người sói đen bất tỉnh bên ngoài bộ lạc. Vì nghi ngờ thân phận của hắn đặc biệt, David định trói lại để hạn chế hành động, kết quả là ngay lúc đang trói thì——
"Ai mà ngờ được hắn lại giấu con tắc kè trong ngực chứ."
David bực bội nói: "Con vật nhỏ đó phản ứng quá dữ dội, nó cắn tôi, tôi liền hất nó ra, rồi thì..."
"Rồi thì đuôi nó đứt, còn Sát Thủ Trăng Bạc thì phát điên."
Nhà Chiêm Tinh lạnh lùng nói. Khi con tắc kè vàng nhỏ đứt đuôi, Sát Thủ Trăng Bạc lập tức tỉnh khỏi mộng. Sau đó hắn ta cũng không còn che giấu thân phận nữa, trực tiếp lao vào đánh nhau với họ cho đến khi Nhà Chiêm Tinh tới. Khi Sát Thủ Trăng Bạc rút đi, kế hoạch bắt người coi như hoàn toàn thất bại.
"Tôi nghi nó không phải hóa thân của Công Tước Thằn Lằn đâu, cái đuôi đứt ấy đứt nhanh quá."
David thở dài. Cùng lúc đó, xúc tua của Bắp Non lén lút chui lên từ dưới đất, nhét thứ gì đó vào tay Vệ Tuân.
Một vật mảnh dài, lạnh buốt, có cảm giác như là sinh vật sống, đang ngọ nguậy trong lòng bàn tay Vệ Tuân.
Vệ Tuân khẽ hé các ngón tay ra nhìn thoáng một cái, rồi lập tức nắm chặt lại, mặt không biểu cảm.
Thứ Bắp Non mang về cho cậu là một đoạn đuôi nhỏ, màu vàng, đã đứt rời.
Có lẽ đây chính là cái đuôi bị đứt của con tắc kè vàng nhỏ, nghi là hóa thân của Công Tước Thằn Lằn.
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 349: Sahara Chết Chóc (28)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 349: Sahara Chết Chóc (28)
