Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 340: Sahara Chết Chóc (23)


Tộc trưởng mới


"Tôi thật sự không khống chế nổi nữa, ha ha ha ha, quá hữu dụng, thật đấy, năng lượng cậu truyền cho tôi hữu dụng đến mức kinh người!"


Đạo Sĩ Bán Mệnh vui mừng đến phát điên, vừa hưng phấn vừa nói 'Tôi thi triển được chiêu Kiếm Xuất Hàn Sơn rồi!' 'Tôi yêu cậu quá đi mất!' 'Không hổ danh là cậu mà!', vừa điên cuồng vung kiếm chém về phía Vệ Tuân. Thanh trường kiếm trong tay hắn đã hoàn toàn biến thành màu trắng tinh, tựa như được phủ lên một lớp tuyết, luồng khí lạnh băng giá toát ra khác hẳn với trước kia, sắc bén đến mức dường như có thể cắt đôi cả không khí, ngay cả Vệ Tuân cũng cảm nhận được cái lạnh thấu xương ấy.


Bởi vì vừa rồi, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã trực tiếp vung một luồng kiếm khí thẳng về phía cậu! Vệ Tuân hấp thu quá nhiều năng lượng, nguồn sức mạnh khổng lồ tràn ngập trong cơ thể khiến cậu như kẻ ăn quá no, nhất thời không thể tiêu hóa kịp, dẫn đến hành động chậm chạp. May mà phượng hoàng đang đậu trên vai Vệ Tuân, nên sẽ không để Đạo Sĩ Bán Mệnh điên cuồng như thế.


"Rít!"


An Tuyết Phong lập tức chắn lấy nhát kiếm đó, rồi phun ra một luồng lửa lớn, cưỡng ép đốt tan toàn bộ lớp sương tuyết bám trên kiếm, mới khiến Đạo Sĩ Bán Mệnh ngừng cơn điên lại. Vệ Tuân khẽ nhíu mày, ôm lấy phượng hoàng, thấy trên lớp lông vàng đỏ của nó còn đọng lại một tầng sương lạnh, ngay cả lửa phượng hoàng cũng không thể tan chảy ngay được, mà đây là sau khi đã chém trúng tộc trưởng, tiêu hao một phần sức mạnh rồi.


Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy chiêu "
Kiếm Xuất Hàn Sơn mạnh đến mức nào. Mà đây mới chỉ là chiêu thức, Đạo Sĩ Bán Mệnh còn chưa có danh hiệu tương ứng.


"Tôi thật không ngờ, thật sự không ngờ được..."


Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn đang lẩm bẩm tự nói, niềm vui quá lớn cùng sự kinh ngạc quá mức khiến nét mặt hắn vừa như cười lại vừa như khóc. Hắn đưa tay về phía Vệ Tuân, dường như muốn ôm chặt lấy cậu, nhưng vừa mới cử động thì Đạo Sĩ Bán Mệnh đã gục xuống đất, may mà được xúc tu của Bắp Non kịp thời vươn ra đỡ lấy.


"Cậu ta kiệt sức vì dùng quá nhiều năng lượng, không sao đâu."


Thật sự Đạo Sĩ Bán Mệnh chỉ tiêu hao năng lượng quá mức thôi sao? Chiêu Kiếm Xuất Hàn Sơn vừa thi triển kia, thật sự là nhờ năng lượng Vệ Tuân truyền cho mà phát động được sao?


Vệ Tuân nhớ đến Kiếm Hàn Sơn chưa hoàn chỉnh của hắn, nhớ đến kiếm chiêu kiếm mất kiểm soát, và cả khoảnh khắc khi mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ ở tim cậu vừa khẽ dao động, liền thoáng trầm ngâm. Nhưng chuyện trước mắt quan trọng hơn. An Tuyết Phong liếc nhìn về phía Trương Tinh Tàng, rồi lại quay đầu về phía Vệ Tuân, nghiêm trọng nói: "Em ổn không?"



Nói một cách khách quan thì hiện giờ Vệ Tuân không thể gọi là ổn. Cậu gãy tay gãy chân, khắp người đầy thương tích, vết thương ở tim chưa khép miệng, ngực đầy máu thịt nhão nhoét, lại bị tơ nhện và biến dị quấn lấy, đen xanh lẫn lộn — ô nhiễm ở vĩ độ Bắc 30° thể hiện bằng màu sắc trên tơ nhện khiến nó trông như bị mốc, bị mục rữa, huống hồ bên ngoài còn phủ thêm một lớp băng sương dơ bẩn.


"Tôi không sao, chỉ là... ăn quá no thôi."


Vệ Tuân lười nhác nói, giọng điệu đầy vẻ thỏa mãn. Cậu đúng là "ăn" quá no thật, thậm chí còn tiêu hóa không nổi. Một lượng lớn năng lượng do ô nhiễm chuyển hóa mà thành đang chen chúc trong cơ thể cậu, đặc biệt là tập trung ở những chỗ bị thương. Vết thương cần năng lượng để hồi phục, nhưng lần này năng lượng dồn đến quá nhanh, quá nhiều, khiến toàn thân Vệ Tuân như bị nghẽn lại.


Vết thương và xương gãy ở tay phải, chân phải của cậu tuy đã lành, nhưng luồng năng lượng tắc nghẽn lại khiến hai chỗ ấy hoàn toàn không thể cử động, chẳng khác nào bị liệt, mà cũng không biết tình trạng đó sẽ kéo dài bao lâu.


Tuy vậy, Vệ Tuân lại chẳng mấy bận tâm. Cậu nở nụ cười, mang theo chút phấn khích: "Con tộc trưởng này có thể nuốt được không?"


Trận chiến này thu hoạch rất lớn, tộc trưởng đã chết, mà thi thể của nó giờ đã chẳng còn hình dạng gì nữa. Bị hút cạn ô nhiễm, lại bị băng đóng thành khối, tù trưởng già giờ mang màu xám trắng không còn sinh khí. Ở phần giữa khuôn mặt nó, con mắt đã hoàn toàn lõm xuống, để lộ vô số xác trùng đen ẩn bên dưới.


Những con trùng ấy chết theo tộc trưởng, nhưng khi chết đi, chúng sẽ nhanh chóng hóa thành một loại dịch nhầy hôi tanh có tính ăn mòn mạnh, như muốn trong khoảnh khắc cuối cùng kéo kẻ thù xuống địa ngục cùng mình — thứ chất lỏng này cực kỳ nguy hiểm với cơ thể cự nhân.


Vệ Tuân tuy không phải cự nhân, nên chất dịch đó không gây tổn thương cho hắn, nhưng đối với một kẻ ưa sạch như cậu thì lại là một sự sỉ nhục tột cùng. May thay, đống dịch ấy còn chưa kịp nổ tung ra thì đã bị băng đông cứng lại, nên trông không đến nỗi quá bẩn thỉu hay tanh hối.


Vệ Tuân nói chuyện với Đồng Hòa Ca và Bắp Non. Đây là thi thể của tộc trưởng nữ đấy, tuy giờ vẫn chưa biết còn có giá trị gì để tận dụng, nhưng nếu có thể mang đi thì nhất định phải mang đi.


Tuy nhiên, Bắp Non lại do dự, như thể không dám lại gần. Vệ Tuân phân ra một chút chú ý để quan sát nó, phát hiện cảm xúc của Bắp Non rất kỳ lạ, vừa khao khát lại vừa sợ hãi. Cảm nhận được nghi hoặc của Vệ Tuân, Bắp Non khẽ mấp máy xúc tu: 'Baba, ba, thơm quá... sợ quá...'


Hiện tại ba nó thật thơm, khiến Bắp Non thèm đến mức muốn ch** n**c miếng, nhưng cùng lúc nó cũng cảm thấy hơi thở trên người ba nó có gì đó thật đáng sợ. Xúc tu của Bắp Non rối rắm quấn lấy nhau, sợ hãi mà lại thèm khát, đến cuối cùng không chịu nổi nữa, nó chỉ có thể m*t lấy con bướm mà xúc tu đang cầm——


"Đưa Bướm Âm Dương cho tao."


Thấy đầu Bướm Âm Dương bị Bắp Non m*t đến mấy lần, Vệ Tuân thật sự không nhìn nổi nữa. Trong lúc Bắp Non ngoan ngoãn đưa con bướm ra, Vệ Tuân đang nghĩ cảm giác thèm thuồng của Bắp Non hẳn là do khí tức vực sâu ở tim cậu. Rõ là vậy, Vệ Tuân đã hấp thu một lượng ô nhiễm khổng lồ, chuyển hóa thành năng lượng thuần tuý, một phần năng lượng ấy ở vị trí trái tim đã biến đổi thành khí tức vực sâu thuần túy hơn nữa.



"Hửm?"


Khi nhìn thấy con Bướm Âm Dương mà Bắp Non đưa tới, Vệ Tuân chợt khựng lại. Trong thoáng chốc, cậu hiểu ra vì sao Bắp Non lại m*t đầu con bướm dữ dội đến vậy, bởi phần đầu của Bướm Âm Dương dường như có dấu hiệu dị hóa! Hắn trông như đã ngất xỉu, trên má mọc ra một lớp lông mịn, ở trán nhô ra xúc tu giống cánh bướm, còn tóc thì nhuốm màu sắc rực rỡ của vảy cánh bướm.


Vấn đề là, rõ ràng dẫn viên ở đây không thể nào xảy ra dị hóa được! Vậy tại sao Bướm Âm Dương lại lộ ra đặc điểm dị hóa? Trong khoảnh khắc, Vệ Tuân lập tức nghĩ đến tim mình, liệu sự biến đổi của Bướm Âm Dương là do khí tức vực sâu ngưng tụ gây ra, hay do mảnh vỡ bướm đang biến dị?


Rốt cuộc là do trạng thái dị hóa của Bướm Âm Dương vốn cũng là loài bướm nên mới bị ảnh hưởng, hay là tất cả các hướng dẫn viên đều sẽ bị cậu tác động?


Đúng lúc ấy, Vệ Tuân nhìn thấy một con bướm run rẩy bay ra từ người Bướm Âm Dương. Đó là một con bướm tuyệt đẹp, mang hai màu sắc đối lập — khi dang cánh thì tựa như dòng dung nham phát sáng giữa đêm đen, khi khép lại thì lại như sương lạnh phủ xuống. Chính là con cái của Bướm Âm Dương, cũng là nguồn gốc của danh hiệu màu cam của hắn.


Bướm Âm Dương!


Con bướm ấy bay lảo đảo như say rượu, chập chờn, yếu ớt, nhưng lại không hề sợ hãi mà thẳng hướng đáp lên người Vệ Tuân. Cậu tò mò không biết nó định làm gì nên không tránh, chỉ thấy nó khẽ khép đôi cánh lại, tựa như muốn đậu lên ngực cậu—


"Bốp!"


"Nó muốn hút máu em."


Phượng hoàng An vung cánh, quạt cả con bướm lẫn Bướm Âm Dương văng đi tám mét, giọng điệu chẳng hề vui vẻ.


Hút cái rắm!


"Ô nhiễm tịch diệt sắp tan rồi, động tĩnh ở đây rất nhanh sẽ khiến bộ lạc cát đỏ lồ chú ý, em phải cầm máu trước đã."


"Được."



Bướm lại muốn hút máu... xem ra đúng là do khí tức vực sâu ngưng tụ gây ra biến dị rồi?


Nếu việc đó không chỉ khiến bướm bị dị hóa, vậy chẳng phải có nghĩa là từ nay chỉ cần cậu đâm vào tim, các hướng dẫn viên xung quanh đều sẽ dị hoá sao?


Vệ Tuân thấy chuyện này khá thú vị, cậu định sau này thử xem, nhưng An Tuyết Phong nói đúng, cái chết của tộc trưởng sẽ khiến bộ lạc cát đỏ cũng sẽ nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Vệ Tuân phải kịp thời xác lập địa vị của mình, thật sự trở thành tộc trưởng mới của bộ lạc cát đỏ!


"Có thể sẽ hơi đau một chút."


Dù nói ra rồi mới nhận ra rằng Vệ Tuân giờ đã chẳng còn sợ đau, nhưng động tác của An Tuyết Phong vẫn hết sức nhẹ nhàng. Phượng hoàng cúi đầu, phun một luồng lửa phượng hoàng khống chế cẩn thận lên ngực cậu, lập tức hàn kín vết thương, cầm máu lại. Chỉ là lớp da trước ngực bị cháy xém, trông hơi khó coi, ngọn lửa phượng hoàng không chỉ khử trùng, cầm máu mà còn thiêu rụi không ít tơ kén.


An Tuyết Phong nhận ra tơ kén biến dị trên người Vệ Tuân trở nên vô cùng giòn, vừa bén lửa là hóa thành tro ngay, chỉ có lớp tơ trên bàn tay trái vẫn chắc chắn, đã phủ kín lấy tay cậu, như một chiếc găng tay trắng muốt.


Vòi hút của bướm, Đao Hút Máu, sức mạnh vực sâu, ô nhiễm của vĩ độ Bắc 30°.


Ánh mắt phượng hoàng dần tối lại, rốt cuộc Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh đang muốn làm gì?


"An Tuyết Phong, anh nói xem, liệu cơ thể tôi có ẩn giấu bí mật gì không?"


Kỳ lạ thay, sau khi vết thương trước ngực lành lại, Vệ Tuân rõ ràng cảm giác được khí tức vực sâu và năng lượng ô nhiễm đều không còn tiết ra ngoài. Bắp Non đã ngoan ngoãn bò tới, cố gắng nuốt xác tộc trưởng vào miệng giả để cất giữ.


Nếu tim cậu có thể dung nạp mảnh vỡ bướm, vậy thì cơ thể này còn có điểm nào đặc biệt khác nữa không?


"Đợi khi nào trở về, cùng tôi nghiên cứu xem cơ thể tôi rốt cuộc có bí ẩn gì đi."


"Được."



"Cảm giác ngoài sức tưởng tượng."


Vệ Tuân khẽ vung đao, rồi bất chợt mỉm cười. Cậu mở miệng, nhưng chẳng phát ra tiếng nào, An Tuyết Phong cảm nhận được khí tức ô nhiễm lan ra, đồng thời nhận thấy Đao Hút Máu màu đỏ sẫm trong tay Vệ Tuân đã chuyển sang đen kịt.


"Đó là sức mạnh còn sót lại của ô nhiễm tịch diệt."


Đao Hút Máu trở về màu ban đầu, giọng của Vệ Tuân lại vang lên. Cậu cười nói: "Trong Đao Hút Máu vẫn còn chút ô nhiễm của tịch diệt và Ốc Đảo Viễn Cổ. Tôi có thể giải phóng chúng, bao phủ quanh người mình."


Vệ Tuân quấn Đao Hút Máu quanh eo — lưỡi đao có thể mềm hoặc cứng, lập tức hóa thành một dải đai lưng đen thẫm. Lúc vết thương trước ngực cậu được chữa trị, lớp kén trắng bao tay trên tay trái cũng tự nhiên tan biến. Có ô nhiễm để dùng, việc đóng vai tộc trưởng giờ càng thêm thuận tiện. Dù lượng ô nhiễm trong Đao Hút Máu không còn nhiều, nhưng nếu tiết kiệm thì vẫn đủ dùng trong hai ba ngày.


Hơn nữa, nơi đây vốn là cảnh tượng tái hiện của Ốc Đảo Viễn Cổ, trên người những con cự nhân chắc chắn cũng mang ô nhiễm từ đó. Không đủ thì giết thêm một con là được. Còn ô nhiễm tịch diệt từ sa mạc đen rất hữu dụng nhưng rất ít — nhưng không sao, chẳng phải nhuyễn trùng vĩ đại vẫn chưa chết sao? Cùng lắm thì đi mượn tạm từ Kẻ Truy Mộng một ít.


Như có linh cảm, Vệ Tuân ngoái nhìn về phía xa, chỉ thấy Trương Tinh Tàng, Kẻ Truy Mộng và Trần Thành đang nhanh chóng tiến lại gần.


"Trùng đen cộng sinh, ô nhiễm, khí tức lưỡng tính, cự nhân nam thấp bé, thú cưng, còn có cả con gái."


Vệ Tuân cười nói: "Đủ hết rồi, tộc trưởng mới có thể lên ngôi rồi."


"Cậu có phải quên rồi không, bây giờ cậu còn chẳng đi nổi."


An Tuyết Phong nhìn Đồng Hòa Ca đang lao đến, muốn chữa trị cho Vệ Tuân nhưng không biết bắt đầu từ đâu — dù sao tình trạng này không phải vết thương mà là do năng lượng tắc nghẽn. Phượng hoàng cọ nhẹ cổ cậu, mà hiện tại tay phải chân phải của Vệ Tuân hoàn toàn không cử động được, di chuyển vô cùng khó khăn.


"Tôi đi tìm Nhà Chiêm Tinh mượn xe lăn trước."


__________


Màn đêm buông xuống, bóng đêm bao phủ, giữa bộ lạc cát đỏ rực cháy lên một đống lửa lớn. Tất cả cự nhân đều đã có mặt, chúng sẽ cùng nhau chứng kiến sự ra đời của vị tộc trưởng mới trong đêm nay!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 340: Sahara Chết Chóc (23)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...