Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 277: Dấu răng


Lấy răng trả răng


"Nghiêm túc mà nói thì trừng phạt ngày tận thế trên người cậu tương đương với một loại nguyền rủa nào đó."


"Một loại nguyền rủa thuộc về quy tắc."


Vệ Tuân không đứng đắn, nhưng An Tuyết Phong lại rất nghiêm túc. Nhiều năm kinh nghiệm ở nhà trọ đã rèn luyện cho anh bản lĩnh không bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Anh vốn đã quen với cách nói chuyện của Vệ Tuân, nên không bị chọc ghẹo mà ảnh hưởng, thoạt nhìn trông vô cùng điềm tĩnh.


Nhưng An Tuyết Phong khi còn trẻ thì không như vậy. Vệ Tuân lén liếc tấm poster trong tay, thấy đội trưởng An trẻ tuổi chừng 24–25 tuổi, nhíu mày kinh ngạc, biểu cảm như đang hoài nghi cuộc đời.


"Trên giường", "kết hôn", "nhẫn đôi" — Vệ Tuân cũng rất tự nhiên nắm lấy tay An Tuyết Phong, cứ như thể đã nắm vô số lần vậy. Quan trọng nhất là sau khi nắm tay, An Tuyết Phong không rút lại, cũng không phản bác lại lời của Vệ Tuân!


Nhưng tấm poster thì nào biết những chuyện khác!


Chẳng lẽ, chẳng lẽ đây là thật sao?


Ngay cả An Tuyết Phong trên poster cũng rất nhạy bén, lúc đang chấn động thì giây tiếp theo đã phát hiện Vệ Tuân đang mỉm cười nhìn mình, lập tức rùng mình.


Thua người thì không thể thua thế! Cho dù đối tượng là đàn ông, thì mình chắc chắn sẽ là chồng!


Thế là An Tuyết Phong trên tấm poster lập tức chào Vệ Tuân một câu:


"Hi, vợ ơi——"


"Bụp!"


An Tuyết Phong lập tức khép tấm poster lại, rút nó ra khỏi tay Vệ Tuân. Động tác lúc cúi đầu, vừa khéo để Vệ Tuân nhìn thấy vành tai anh hơi ửng đỏ.


"Khụ. Vào phòng sách nói đi."


Quả nhiên nói chuyện kiểu này trong phòng ngủ thì không thích hợp lắm.


An Tuyết Phong nghĩ vậy.


"Được, vậy thì vào phòng sách."


Vệ Tuân trong lòng cười trộm, nhưng ngoài mặt không lộ ra. Cậu thuận theo anh mà đứng dậy, lại nhắc nhở:


"Tấm poster này tặng cho tôi rồi, anh đừng có lén hủy đi đấy."


Đây là tấm poster bản giới hạn trị giá 990.000 điểm! Không thể mua được từ người khác, chỉ có nhờ An Tuyết Phong vốn có đặc quyền trong nhà trọ, lại là nhân vật trên poster, thì mới tặng cho Vệ Tuân được.


An Tuyết Phong siết chặt tấm poster trong tay thêm một chút, không khẳng định cũng chẳng phủ nhận: "Đợi lúc cậu rời đi thì sẽ cho cậu mang theo."


Sau đó anh lại nói: "Đừng để bị poster mê hoặc."


An Tuyết Phong nhắc nhở: "Poster không phải là người thật, nó chỉ có thể coi như một ảo ảnh giả tạo, được nhà trọ mô phỏng rồi duy trì thôi."


"Nhưng tôi thấy biểu cảm của anh ta khá linh hoạt đấy chứ."


Vệ Tuân trêu chọc, còn An Tuyết Phong mặt không biểu cảm, chỉ hơi cau mày, nhưng trong mắt lại thoáng hiện nét bất đắc dĩ:


"Cậu còn nhớ sau khi kết thúc hành trình đầu tiên, nhà trọ đã nhắc nhở cậu phải ràng buộc thân phận, xác nhận trở thành hướng dẫn viên không?"


"Nhớ chứ."


Vệ Tuân nhớ rất rõ, dù sao thì thân phận du khách và hướng dẫn viên đều đã phải ràng buộc thân phận. Giờ An Tuyết Phong nhắc đến, ý tứ ẩn trong lời nói ấy khiến cậu lập tức hiểu ra:


"Ý anh là ngay lúc đó nhà trọ đã trích xuất thông tin của chúng ta?"


"Đúng vậy."


An Tuyết Phong dẫn Vệ Tuân vào phòng sách của mình. Cũng giống như phòng ngủ, nơi này không phải phòng họp, mà là không gian riêng để anh suy nghĩ một mình. Vệ Tuân đảo mắt nhìn quanh, liền nhận ra phòng sách này còn mang đậm dấu vết sinh hoạt hơn cả phòng ngủ: giá để chim ưng, ổ cho chó, bát ăn và bát nước đều đặt ở đây.


Như thể An Tuyết Phong luôn ở lì trong phòng sách, rất ít khi ở phòng ngủ.


Phòng sách diện tích rất lớn, diện tích này trong căn cứ bình thường nhiều, ước tính e rằng phải trị giá cả triệu điểm. Cái ổ nhỏ của Vệ Tuân thậm chí còn không nhét nổi một cái tủ hồ sơ đặc chế lớn, trong khi loại tủ hồ sơ này ở tủ sách này ở phòng sách của An Tuyết Phong lại bày tận hai dãy. Vật dụng bày biện hỗn lộn xộn, nhưng trong cái lộn xộn ấy cũng có quy tắc riêng.


Nổi bật nhất chính là trên bức tường sau bàn làm việc có dán một tấm bản đồ thế giới phóng to, trên đó cắm đầy những lá cờ nhỏ đủ màu, còn có đủ loại ký hiệu đánh dấu. Ngoài ra còn có một tấm bản đồ phóng to khu vực Bắc Tây Tạng cùng bản đồ lộ tuyến của một sông băng nào đó.


"Ngồi đi."


An Tuyết Phong để Vệ Tuân ngồi đối diện bàn làm việc, Vệ Tuân chú ý thấy trên bàn có đặt một quả địa cầu cỡ nhỏ vô cùng bắt mắt. Trông như được làm từ đá quý, lấp lánh phát sáng. Đại dương xanh thẳm mênh mông, hơi nghiêng tai lắng nghe dường như còn nghe thấy tiếng sóng biển.


Chắc hẳn là một loại đạo cụ nào đó.


"Cậu muốn uống gì thì tự rót."


An Tuyết Phong mở ngăn kéo, tùy tay lấy ra một ấm trà tử sa cùng hai cái cốc trà. Vệ Tuân nhận lấy ấm trà mà An Tuyết Phong đưa, ấm trà này có rất nhiều vết nứt, trông như bị người ta làm vỡ rồi dán dính lại, trông có hơi xấu.


Thế nhưng sau khi cầm lấy, Vệ Tuân lại kinh ngạc phát hiện cái ấm trà nhỏ xấu xí này vậy mà lại là một đạo cụ huyền thoại!


Có thể rót ra đủ loại trà nước, đồ uống vốn chỉ là chức năng cơ bản kèm theo, ấm trà này thậm chí còn có thể rót ra đủ loại dược tề quý hiếm. Quan trọng hơn là chỉ cần vuốt ấm trà ba lần sẽ hiện ra một "Tinh linh trà" có thể thực hiện điều ước của con người.


Không hổ danh là đạo cụ huyền thoại.


"Ấm trà thần Aladdin?"


Vệ Tuân chế giễu, nhỏ thêm mấy giọt mật ma ong vào cốc, rồi dùng ấm trà rót nước từ núi Ngọc Tuyền.


Đúng vậy, nước từ núi Ngọc Tuyền cũng có thể rót ra từ ấm trà này, nó còn có thể rót được nhiều loại nước ngọt như mật. Tuy rằng như loại mật ma ong của Đạo Sĩ Ong thì nó không thể rót ra, nhưng cũng có thể rót ra một loại dược tề hồi phục SAN khác do nhà trọ bán.


"'Có thể thực hiện nguyện vọng của con người' là quy tắc của ấm trà này, nó là một loại đạo cụ thuộc loại quy tắc."


An Tuyết Phong tự rót cho mình một cốc nước trắng, anh thành thục gõ hộp thuốc, lấy ra một điếu thuốc, rồi nhìn Vệ Tuân. Nhưng anh chỉ kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, chứ không châm lửa.


"Nếu vi phạm quy tắc sẽ phải chịu sự trừng phạt tương ứng."


An Tuyết Phong nói: "Ví dụ nếu cậu xoa ấm trà ba lần, triệu hồi được tinh linh trà ra nhưng lại không để nó thực hiện điều ước cho cậu, mà đuổi nó đi, vậy thì điều đó được xem là 'vi phạm quy tắc'."


"Sau khi vi phạm quy tắc, địa vị giữa cậu và tinh linh trà sẽ bị đảo ngược. Nó sẽ yêu cầu cậu thực hiện một nguyện vọng cho nó, nếu cậu không thể thực hiện nguyện vọng đó, cậu sẽ bị nhốt vào trong ấm trà, còn nó sẽ biến thành dung mạo của cậu, thay thế cậu đi ra ngoài."


"Anh làm vỡ nó rồi à?"


Vệ Tuân nhìn chằm chằm vào ấm trà, dường như đã hiểu ra những vết nứt trên đó từ đâu mà có.


"Là Tiểu Nhạc làm vỡ, nó không nhốt được tôi."


An Tuyết Phong ngậm điếu thuốc, dùng ngón cái vô tình xoa ba cái ấm trà, liền thấy một làn khói màu xanh nhạt run rẩy bốc lên từ miệng ấm, cuối cùng hóa thành một tinh linh nhỏ mờ ảo, mặc áo gile xanh nhạt, quần dài xanh đậm, trên đầu cài hai mầm lá trà non.


Tinh linh trà tựa hồ rất sợ An Tuyết Phong, vừa bay ra đã rụt rè ngồi ngay ngắn trên miệng ấm, dáng vẻ ngoan ngoãn cúi đầu.



"Tiểu Nhạc từng bị nhốt một lần, nhưng nhóc ấy đủ mạnh để phá vỡ ấm ra ngoài. Dù cho nó có thay thế Tiểu Nhạc thì cũng không thể trái quy tắc của nhà trọ, cho nên khi đến hành trình tiếp theo, Tiểu Nhạc tự nhiên sẽ xuất hiện lại."


An Tuyết Phong ra hiệu cho Vệ Tuân lấy ra đạo cụ quy tắc khiến cậu rơi vào trừng phạt tận thế.


Sau khi nhận lấy viên xúc xắc hai mươi mặt, An Tuyết Phong thấy nó chỉ trung cấp, liền nhướng mày, khẽ "chậc" một tiếng:


"Có điều kiện đi kèm à?"


"Đúng vậy."


Vệ Tuân hiểu rõ An Tuyết Phong muốn dùng ấm trà để minh họa cho cậu xem, nên không giấu giếm:


"Khán giả quá đông, tôi phải khiến họ bỏ cờ bạc nhưng không thành."


Khán giả đông thì khi Vệ Tuân đánh bạc khiến họ nảy sinh tâm lý muốn cai, nhưng cuối cùng lại không bỏ được.


An Tuyết Phong lập tức nắm bắt được mấu chốt, nghĩ tới con số khán giả khổng lồ xem Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, rồi bật cười bất lực:


"Chẳng trách."


Chỉ một đạo cụ loại quy tắc trung cấp, cho dù là vũ khí chuyên dụng cá nhân thì cũng không thể tạo ra mức độ trừng phạt như vậy.


Trừ phi còn kèm theo điều kiện.


Mà đã có trừng phạt vượt cấp, thì chắc chắn cũng có lợi ích vượt cấp.


"Tiềm lực không tệ."


An Tuyết Phong nhận xét, rồi đặt viên xúc xắc trước mặt tinh linh trà. Chưa kịp nói gì thì đã thấy tinh linh trà run bắn cả người, trong đôi mắt xanh lam đã lấp đầy nước mắt, trông vô cùng đáng thương. Nó nhìn An Tuyết Phong một cái, lại nhìn Vệ Tuân, cuối cùng đem ánh mắt đáng thương cầu cứu dồn về phía Vệ Tuân.


"Xem ra nó chịu không nổi rồi."


Vệ Tuân bật cười, đưa ngón tay vờ như xoa đầu tinh linh trà. Trong lúc đối phương ngoan ngoãn cúi đầu mặc cho cậu xoa, thì Vệ Tuân lại nở nụ cười, lời lẽ nói ra tựa như ác ma:


"Nếu nó không thể thỏa mãn nguyện vọng, chắc chắn cũng sẽ bị trừng phạt nhỉ. Dù sao thì... là quy tắc."


Mặt tinh linh trà lập tức tái mét, bật khóc nức nở.


"Đúng vậy. Suy cho cùng nó cũng chỉ là một món đạo cụ huyền thoại, những nguyện vọng vượt quá năng lực của nó, nó hoàn toàn có thể từ chối."


An Tuyết Phong gõ vào ấm trà:  "Nhưng việc giải trừ đạo cụ loại quy tắc trung cấp, thì vẫn nằm trong phạm vi năng lực của nó."


Tinh linh trà: Huhuhu


Vệ Tuân cười, không ngờ An Tuyết Phong trông thì như người đứng đắn, thực ra lại biết rõ quy tắc có vấn đề mà vẫn cố tình hại tinh linh trà. Điều này khiến Vệ Tuân thoáng cảm nhận được An Tuyết Phong trẻ tuổi trên tấm poster quảng bá.


"Theo quy tắc, nếu khiến cho những khán giả có quy mô ngang với lần đánh cược đã gây ra trừng phạt kia, từ trong nội tâm sinh ra chán ghét đối với việc đánh cược, thì trừng phạt sẽ biến mất. Hoặc là đợi đến lần đánh cược kế tiếp, cùng quy mô, cùng mức độ trừng phạt, thì trừng phạt mới sẽ thay thế trừng phạt cũ."


Nếu phải chọn thì dĩ nhiên chọn cách đầu tiên, còn cách sau — trừng phạt thay thế trừng phạt, chẳng phải tương đương với vô ích sao?


"Có hơi phiền toái."


Nhưng An Tuyết Phong lại nói. Chủ yếu phiền toái là ở tình trạng cơ thể hiện tại của Vệ Tuân.


Từ trạng thái không đau chuyển sang có cảm giác đau, không chỉ là vấn đề nhạy cảm với đau đớn, mà còn do khi trừng phạt vừa giáng xuống thì cậu lập tức mất kiểm soát.


Mất đi cản trở của không đau, cơn đau tích tụ trong cơ thể Vệ Tuân sẽ dần dần tuôn trào ra, giống như một trận tuyết lở. Mà bây giờ cậu lại mất đi sung sướng, cho dù An Tuyết Phong có dùng vài thủ đoạn để khiến cậu có kh*** c*m, thì cũng chỉ là trị phần ngọn chứ không trị được gốc.


Cảm thấy sung sướng giữa lúc đau đớn, tính ra cũng là một loại cân bằng vi diệu. Nhưng nếu chỉ còn đau mà không có sung sướng — thì có thể mất mạng.


Nghĩ lại danh hiệu in trên tấm poster của Vệ Tuân, An Tuyết Phong càng cảm thấy chuyện này rắc rối.


"Đạo cụ có thể xóa bỏ trừng phạt loại quy tắc đều rất hiếm."


An Tuyết Phong nói: "Đạo cụ có thể xóa bỏ bất cứ hình phạt quy tắc nào, bao nhiêu năm tôi ở nhà trọ, cũng chỉ mới thấy đúng một thứ."


"Là gì vậy?"


"Cát trắng của Sahara."


Vệ Tuân bỗng thấy hứng thú: "Ý anh là Sahara ở vĩ độ Bắc 30°?"


Cậu vừa nói, vừa lấy ra một chiếc bình cổ hẹp: "Cát Sahara?"


"Kẻ Truy Mộng coi trọng cậu thật."


An Tuyết Phong chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra điểm đặc biệt của chiếc bình cổ hẹp ấy: thân bình màu xanh đen, trên đó có những hoa văn bán trong suốt như thể được khắc ra từ đá thuỷ tinh, có thể hiển hiện màu sắc bên trong bình. Lúc này, hoa văn ấy có màu xám, chứng tỏ trong chiếc bình này chứa cát xám Sahara.


"Cát xám không được."


An Tuyết Phong lắc đầu: "Cát xám chỉ là lớp cát tầng thứ nhất của Sahara, giống như cú mèo bay ngoài Tháp Babel vậy. Tuy cũng tính là vật phẩm ở vĩ độ Bắc 30°, nhưng lại chẳng có thêm công năng đặc biệt gì."


"Ở sâu trong hang ổ nhuyễn trùng của tầng chín ở Sahara có một quả cầu tinh thể đặc biệt. Trong mỗi 1000 quả cầu, thì 999 quả đều chứa nọc độc của nhuyễn trùng, chỉ có duy nhất một quả cầu bên trong chứa cát trắng của Sahara."


"Đó là đạo cụ không xác định cấp bậc, có thể giải trừ mọi loại nguyền rủa, mọi loại trừng phạt, mọi trạng thái xấu."


"Quá quý giá."


Nhưng Vệ Tuân lại từ chối: "Con đường cờ bạc này hợp với tôi hơn."


Chỉ nghe An Tuyết Phong nói thôi cũng biết cát trắng ấy quý đến mức nào. Nó không phải thứ có thể mua được bằng mấy chục ngàn hay trăm ngàn điểm, thậm chí mấy triệu điểm. Huống hồ dùng nó chỉ để giải một trừng phạt tận thế, Vệ Tuân thấy quá lãng phí.


"Không được!"


An Tuyết Phong hiếm khi nghiêm khắc đến vậy, nghiêm giọng nói: "Cờ bạc là  con đường không lối thoát."


"Đạo cụ dựa trên quy tắc đánh bạc thực sự quá nguy hiểm, lợi nhuận khổng lồ luôn khiến người ta không nhìn rõ những nguy hiểm khủng khiếp phía sau. Lợi nhuận cậu kiếm được hôm nay, sẽ phải trả lại gấp hàng trăm, hàng ngàn lần vào ngày kia."


Sợ rằng Vệ Tuân chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng, An Tuyết Phong cố ý đưa ví dụ:


"Trước kia ở khu Tây có một du khách là thuộc đội của Nhà Chiêm Tinh, cô ta rất lợi hại. Cô ta có một đạo cụ loại quy tắc liên quan đến cờ bạc, mà vận may cũng vô cùng tốt. Cho dù là hành trình cấp nguy hiểm, cô ta vẫn có thể đánh cược ra được đạo cụ huyền thoại, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã vọt l*n đ*nh cao."


"Cờ bạc khiến cô ta phát điên, vì luôn thắng làm mờ mắt trước rủi ro, càng khiến cô ta hình thành thói quen bất cứ chuyện gì cũng phải cược một phen."


An Tuyết Phong khẽ lắc đầu: "Cuối cùng... cô ta mạo hiểm đặt cược với nhà trọ, đòi cô ta và em trai thoát khỏi nhà trọ, trở lại tự do. Nhưng việc này căn bản là không thể thành công."


Cờ bạc sẽ nuôi lớn lòng tham, liên tiếp chiến thắng sẽ khiến con người không còn nhìn thấy con đường phía trước. Khi nhắc đến chuyện này, biểu cảm của An Tuyết Phong rất phức tạp, cuối cùng mới bình tĩnh lại.


"Kết cục là cô ta nợ nhà trọ khoản nợ hàng trăm tỷ. Không chỉ cô ta, ngay cả em trai cũng phải bán mạng cho nhà trọ để trả nợ. Nhưng trừng phạt của nhà trọ nào có đơn giản như vậy, chẳng ai biết rốt cuộc cô ta còn phải gánh vác bao nhiêu. Cuối cùng, thiên tài ấy như sao băng, biến mất khỏi tầm mắt mọi người."


An Tuyết Phong chăm chú nhìn Vệ Tuân, trầm giọng nói: "Lần này cậu đã gặp cô ta rồi, là Dealer."


Trừng phạt của nhà trọ...



Vệ Tuân nhớ lại cánh cổng mà Dealer mở ra, sau cánh cổng là một chuỗi con mắt chằng chịt. Cậu nhớ tới thân phận kép của Dealer: vừa là người sói Mia đặc cấp một sao, và khi biến thành Dealer, quần bao bọc kín thân thể gầy gò quá mức kia.


Nhà trọ đã tước đoạt cái gì? Tại sao còn để cô ta quay về? Sau cánh cửa đó rốt cuộc là gì?


"... Tôi không phải nói cậu không được dùng lại món đạo cụ này."


Lấy lại tinh thần, Vệ Tuân phát hiện giọng của An Tuyết Phong đã dịu lại: "Chỉ là quá mạo hiểm thôi."


Nếu Vệ Tuân nhất định muốn đánh cược, anh hy vọng bản thân có thể ở bên cạnh cậu, ít nhất như vậy sẽ an toàn hơn. Anh sẽ không để Vệ Tuân rơi vào cảnh ngộ giống như Dealer.


Quá thảm khốc, thậm chí còn khó chấp nhận hơn cả cái chết.


"Được."


Ngoài dự đoán, Vệ Tuân lại rất dễ thuyết phục, không hề cố chấp: "Vậy thì tôi đi hỏi Kẻ Truy Mộng."


"Bây giờ hắn không còn cát trắng nữa."


Thế nhưng An Tuyết Phong lại nói: "Tôi đã hỏi rồi, số cát trắng tích góp trước đây đều đã dùng hết cho Trương Tinh Tàng."


"Trương Tinh Tàng sao rồi?"


Nghe vậy, Vệ Tuân vô thức hỏi: "Hắn gặp chuyện gì sao?"


Lần trước gặp Trương Tinh Tàng vẫn còn khỏe mạnh, từ lúc ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh đến hiện tại cũng chỉ mới mười ngày, hắn vẫn luôn ở căn cứ của Kẻ Truy Mộng, sao có thể xảy ra chuyện được?


Lời vừa dứt, Vệ Tuân liền thấy An Tuyết Phong nheo mắt, cười như không cười nhìn cậu: "Là chuyện xảy ra trước đó, không tính là bây giờ."


Vệ Tuân lập tức hiểu ra, e rằng do nhiều năm tiếp xúc với ô nhiễm của vực sâu chung và mặt trời điên cuồng đã để lại di chứng gì đó.


Có thể dùng sạch số cát trắng mà Kẻ Truy Mộng tích góp bao năm nay... di chứng ấy chắc chắn không nhỏ.


Hiếm khi Vệ Tuân thấy hơi ngại, không nhắc lại chuyện đi tìm Kẻ Truy Mộng xin cát trắng nữa: "Ý anh là..."


Nếu không có cát trắng, An Tuyết Phong sẽ chẳng chủ động nhắc đến. Nói vậy thì nghĩa là...


"Sahara có vấn đề cần phải giải quyết gấp. Bốn ngày nữa, tôi sẽ cùng Kẻ Truy Mộng, Trương Tinh Tàng tiến vào Sahara."


An Tuyết Phong ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn Vệ Tuân, định nói gì đó nhưng rồi lại đổi lời: "Khoảng cách giữa lần trừng phạt thứ nhất và lần thứ hai của cậu là bốn ngày, theo lẽ thường thì thời gian xuất hiện trừng phạt kế tiếp sẽ kéo dài hơn. Tôi sẽ xử lý xong vấn đề ở Sahara càng nhanh càng tốt để mang cát trắng về, nhiều nhất một tuần. Cậu..."


"Không cần phiền phức thế đâu."


"Két" một tiếng, tiếng ghế ma sát với sàn. Cả người Vệ Tuân ép sát bàn, cậu đứng dậy, hơi nghiêng về phía trước, nở nụ cười nhìn An Tuyết Phong, đồng thời nắm lấy tay anh.


"Tính cả tôi vào, thế nào?"


Vệ Tuân chú ý tới sự ngập ngừng trong lời nói vừa rồi của An Tuyết Phong, rõ ràng điều anh định nói ban đầu không phải câu kia.


Dựa theo thái độ trước đây của An Tuyết Phong, anh đang rất muốn giải quyết vấn đề trừng phạt trên người Vệ Tuân. Lần trừng phạt thứ nhất và thứ hai cách nhau bốn ngày, nói không chừng lần kế tiếp cũng chỉ bốn ngày, kéo dài thời gian như vậy không ổn chút nào.


Vệ Tuân vừa nghĩ đã hiểu ngay, ban đầu An Tuyết Phong không phải có ý này.


Vậy thì là điều gì đã khiến An Tuyết Phong thay đổi lời nói?


"Cậu chắc chưa?"


Gương mặt quá mức xinh đẹp của Vệ Tuân ghé sát lại, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của cậu. Hơi thở bình thường của người mang theo nhiệt độ cơ thể là hơi ấm nóng, nhưng hơi thở của Vệ Tuân lại lạnh, tựa như một cơn gió thu.


Tay cậu cũng rất lạnh, lần đầu tiên khi bị Vệ Tuân nắm tay anh đã muốn rút ra, nhưng lại nhận ra bàn tay ấy quá lạnh.


Hệt như một người chết.


Rõ ràng có Tam Muội Chân Hỏa, lại có lửa phượng hoàng, thế nhưng tại sao nhiệt độ cơ thể lại thấp đến thế?


Danh hiệu màu tím Kẻ Máu Lạnh thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến con người dần dần không còn giống con người nữa.


Quy Đồ, Quy Đồ... lại là con đường không thể quay về.


Vậy tận cùng của Tủng Đồ là gì?


An Tuyết Phong hiếm khi chủ động nắm lấy tay Vệ Tuân, hành động này quá thân mật, không phù hợp với mối quan hệ hiện tại của họ. Nhưng vốn là do Vệ Tuân chủ động nắm trước, nên anh cũng không buông ra.


Anh hy vọng có thể truyền hơi ấm của mình để đôi tay ấy nhiễm chút nhiệt độ cơ thể, trở nên ấm áp hơn.


"Cậu chắc chắn chưa?"


An Tuyết Phong lại một lần nữa hỏi bằng giọng trầm, anh nắm chặt tay Vệ Tuân, ánh mắt nghiêm túc và trịnh trọng, không mang theo chút cảm xúc cá nhân nào. Anh không muốn làm ảnh hưởng đến lựa chọn của Vệ Tuân.


Vĩ độ Bắc 30°... không phải là nơi dễ dàng tiến vào.


Với cấp bậc hiện tại của Vệ Tuân, nếu muốn cùng đi vào, thì cậu nhất định phải gia nhập đội Quy Đồ.


An Tuyết Phong hiểu rằng Vệ Tuân sẽ hiểu ý của anh.


Anh cũng hiểu rằng Vệ Tuân chưa bao giờ có ý định chủ động gia nhập đội Quy Đồ. Nhưng thật lòng mà nói, để Vệ Tuân một mình ở nhà trọ, anh thực sự không yên tâm. Có chiếc nhẫn, trách nhiệm càng lớn hơn.


An Tuyết Phong đã bắt đầu nghĩ đến việc làm thế nào để đưa Vệ Tuân vào Sahara mà không cần gia nhập Quy Đồ. Nhưng đúng lúc đó—


"Tôi tưởng chúng ta đã ký khế ước rồi?"


Vệ Tuân cười, lồng từng ngón tay mình vào kẽ tay An Tuyết Phong. Mười ngón tay đan chặt, hơi ấm từ tay An Tuyết Phong truyền vào tay cậu. So với người bình thường, nhiệt độ này có hơi cao, nhưng cậu lại cảm thấy vừa vặn. Cậu thoải mái thở phào một hơi, dựa sát vào hơn. Ánh mắt Vệ Tuân lướt qua, liền chú ý đến một vết cháy trên bàn, như thể bị ngọn lửa thiêu đốt. Vết cháy còn rất mới, dường như mới có cách đây vài ngày.


Vệ Tuân cảm nhận được hơi thở của phượng hoàng lửa ở đó.


An Tuyết Phong khi ở trạng thái phượng hoàng lửa luôn rất bình tĩnh, vậy điều gì đã khiến ngọn lửa mất kiểm soát đến làm cháy bàn? Chuyện này có lẽ đã xảy ra vài ngày trước...


"Chẳng lẽ tôi không nên sớm gia nhập vào đội Quy Đồ... sao?"


Mặc dù giữa hai người cách một cái bàn làm việc, An Tuyết Phong ngồi, Vệ Tuân đứng, nhưng đầu họ gần như muốn chạm vào nhau, khiến hơi thở lạnh lẽo cũng nhiễm một chút nóng rực. An Tuyết Phong nhìn sâu vào đôi mắt xanh lam xinh đẹp của Vệ Tuân, khi nhìn ở khoảng cách gần, đôi mắt ấy có chút ngả sang màu tím.


An Tuyết Phong thấy được ý cười trong mắt cậu, và cả sự kiên định. Không phải là thờ ơ, mà Vệ Tuân đã quyết định nghiêm túc. Nhưng nếu không quan sát kỹ mà chỉ dựa vào giọng điệu, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.


Hành động của Vệ Tuân cũng vậy... Ánh mắt An Tuyết Phong dừng lại ở bàn tay họ đang nắm, dừng lại ở những chiếc nhẫn lấp lánh đan xen vào nhau.


Ngay từ đầu, hiểu biết của Vệ Tuân về liên kết giữa du khách và hướng dẫn viên đã không hoàn toàn đúng.


Và hiện tại... chính anh cũng trở nên không bình thường.


"Nếu cậu muốn."


An Tuyết Phong nén lại cảm xúc trong lòng, trịnh trọng nói: "Chào mừng đến với đội Quy Đồ."


"Là Vệ Tuân đến Quy Đồ."



"Được."


Quả nhiên, An Tuyết Phong đồng ý ngay lập tức.


Là Vệ Tuân, không phải Bính 3 mới nhậm chức, bởi Bính 3 quá nổi bật.


Vệ Tuân liên kết với An Tuyết Phong và thân phận em trai ruột của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh tạo nên một thế cân bằng vi diệu. Nhưng một khi "Bính 3" tuyên bố gia nhập tổ chức nào đó, thế cân bằng này sẽ ngay lập tức bị phá vỡ.


Nếu Bính 3 gia nhập Liên minh Đồ Tể, liệu đội Quy Đồ có còn hoàn toàn tin tưởng Bính 3 không?


Nếu Bính 3 gia nhập đội Quy Đồ, liệu Linh Môi hay Bướm Âm Dương có còn tiếp xúc với cậu, báo cho cậu tin tức về anh trai không?


Vậy còn Hội Hỗ Trợ sẽ ở vị trí nào?


Hành trình Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh lần này đã giúp cậu tiếp xúc với một số bí mật của tầng lớp cao hơn, nhưng cậu vẫn muốn biết nhiều hơn. Hiện tại, anh trai không có ở Liên minh Đồ Tể, Vệ Tuân không thể hoàn toàn tin tưởng tổ chức này. Vậy nên ở thời điểm này, gia nhập đội Quy Đồ với thân phận "Vệ Tuân" là lựa chọn tốt nhất cho cậu.


Hơn nữa, danh tiếng của Liên minh Đồ Tể quá tệ.


"Tôi cũng không biết anh ấy nghĩ gì."


Vệ Tuân  thở dài, nhìn An Tuyết Phong.


"Còn anh thì nghĩ gì?"


Trước đây, An Tuyết Phong rõ ràng không chịu tiếp xúc thân mật với cậu, luôn cố lẩn tránh mọi thứ. Thế mà lần này, Vệ Tuân nói đến "kết hôn" An Tuyết Phong cũng chẳng để ý, nắm tay cũng chẳng phản ứng gì, càng khiến Vệ Tuân thêm tò mò. Cậu buông tay, đi vòng qua bàn, đột ngột đặt tay lên vai An Tuyết Phong.


"Tiệc chào mừng muốn làm đơn giản hay long trọng? Bọn Bách Hiểu Sinh chậm nhất ngày mai sẽ về, định vào ngày mai hoặc mốt... Đừng nghịch."


An Tuyết Phong tóm gọn bàn tay của Vệ Tuân, sau khi bắt lấy cũng không buông ra.


Quả nhiên là có vấn đề.


Vệ Tuân nghĩ, càng cảm thấy thú vị.


Cậu cứ trêu chọc thế này, sớm muộn gì cũng sẽ hối hận thôi.


An Tuyết Phong thản nhiên nghĩ.


Trước đây anh né tránh tiếp xúc thân mật vì không muốn cản trở Vệ Tuân. Dù sao Vệ Tuân đã được định sẵn sẽ thuộc về cột mốc mười năm sau, còn anh thì sắp rời đi.


Nếu họ thực sự nảy sinh mối quan hệ, vậy khi anh đi rồi thì Vệ Tuân sẽ thế nào?


An Tuyết Phong không vô tâm vô tư như Vệ Tuân, anh luôn nghĩ nhiều nghĩ xa. Liên kết giữa đội trưởng và hướng dẫn viên quan trọng hơn so với những gì Vệ Tuân tưởng tượng. Huống hồ, cả hai chênh lệch thực lực quá lớn. Nếu thật sự xác định mối quan hệ, Vệ Tuân sẽ không thể liên kết với bất kỳ du khách nào khác được nữa.


Anh không muốn chỉ vì mối quan hệ vài tháng mà trói buộc Vệ Tuân cả đời, không thể cản trở cậu.


Nhưng bây giờ thì tốt rồi.


Nghĩ đến danh hiệu trên tấm poster kia, An Tuyết Phong chỉ muốn nghiến răng.


Tủng Đồ? Tủng Đồ!


Vệ Tuân có được danh hiệu Tủng Đồ như thế nào? Ngay cả khi danh hiệu này không phải thứ cậu nên có ở giai đoạn này, và có thể cậu đã dùng một thủ đoạn đặc biệt nào đó, thì việc nó xuất hiện trên tấm poster đã chứng tỏ Tủng Đồ chắc chắn sẽ thuộc về Vệ Tuân!


Khốn kiếp! An Tuyết Phong hiếm khi lại muốn văng tục.


Cột mốc mười năm sau sẽ không thể xuất hiện một Nhật Mộ Quy Đồ nào khác! Điều này có nghĩa là hoặc là Vệ Tuân thuộc về mười năm này, hoặc là chiến trường lần này sẽ có vấn đề. Và thế hệ của họ rất có khả năng sẽ không thể rời đi!


Chính vì khả năng này, đội Quy Đồ và Liên minh Đồ Tể hôm nay đều như nổ tung. Những người không tìm thấy Vệ Tuân đều đổ xô đi tìm đội Quy Đồ và Liên minh Đồ Tể. Rất nhiều hướng dẫn viên đồ tể lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác bị bắt cóc, khắp nơi hỗn loạn chẳng khác gì nồi cháo.


An Tuyết Phong cũng muốn làm rõ chuyện này, nhưng bất kể thế nào...


Anh nhìn Vệ Tuân vẫn không biết sống chết mà tiến tới, ngón tay còn đang v**t v* mu bàn tay anh. An Tuyết Phong hừ lạnh một tiếng trong lòng.


"Hử?"


Không hề có dấu hiệu báo trước, Vệ Tuân bị kéo mạnh một cái, tay cậu bị giật xuống. Cậu theo bản năng muốn giữ thăng bằng, chống tay lên bàn, nhưng vì tay bị kéo thấp, thân thể cúi xuống, thoạt nhìn lại giống như bị An Tuyết Phong ôm vào trong ngực. Vệ Tuân không nhận ra, còn cười cười ghé sát thêm, muốn nhìn dáng vẻ An Tuyết Phong né tránh. Thế nhưng, lần này An Tuyết Phong lại không né.


"Ưm!"


Đau!


Vệ Tuân bị cắn mạnh vào môi. Cảm giác đau khiến cơ thể cậu đột nhiên căng cứng, nước mắt sinh lý trào ra trong chốc lát. Cậu theo bản năng muốn ngửa người ra sau để tránh, nhưng sức của An Tuyết Phong quá lớn, khiến cậu hoàn toàn không có không gian để thoát. Tuy vậy, sau cơn đau dữ dội, tâm trí Vệ Tuân lại hoàn toàn bị An Tuyết Phong thu hút, hoàn toàn không thể tin nổi.


Tại sao anh lại đột nhiên làm như vậy?


Anh đã thông suốt rồi sao?


Có phải sắp nói câu: "Không nghiêm túc thì đừng trêu chọc tôi nữa" không?


Nhưng An Tuyết Phong không nói những lời này!


Thậm chí, anh còn hoàn toàn phớt lờ dấu răng trên môi Vệ Tuân, cứ như thể không phải anh đã cắn vậy!


Chỉ nghe An Tuyết Phong thản nhiên nói: "Vậy thì quyết định thế đi, cậu cứ lo việc của cậu, mấy thứ như tiệc chào mừng vào đội Quy Đồ thì Bách Hiểu Sinh sẽ lo liệu ổn thỏa."


"Không cần lo."


An Tuyết Phong nói tiếp: "Kẻ Truy Mộng ngủ say khi ở trạng thái dị hóa có thể mơ ra cát linh hồn màu sắc. Sau khi tiến vào Sahara Chết Chóc, chúng ta có thể dùng loại cát này để đi thẳng vào tầng bảy."


Cảm nhận được ánh nhìn của Vệ Tuân, An Tuyết Phong trấn an: "Yên tâm, trong vòng một ngày chắc chắn có thể đi vào tầng thứ chín và tìm được cát trắng. Ngay cả khi đợt trừng phạt tiếp theo đến sau bốn ngày thì cũng đảm bảo sẽ kịp."


Vệ Tuân không nói lời nào, chỉ nhướng mày nhìn chằm chằm vào An Tuyết Phong. Lúc này anh làm như thể vừa phát hiện ra dấu răng trên môi cậu.


"Ồ?"


An Tuyết Phong làm ra vẻ kinh ngạc, giả vờ nói: "Dấu răng này ở đâu ra thế? Để tôi tìm túi chườm đá cho cậu nhé."


"Chườm?"


Vệ Tuân cười như không cười, nhìn An Tuyết Phong thật sâu, sau đó đột nhiên cúi xuống, lấy răng trả răng.


"Anh giúp tôi chườm thế này... là được rồi."


*Lấy răng trả răng (): ai cắn mình thì mình cũng cắn lại =))


__________


Bên phía đội Quy Đồ mọi chuyện đều thuận lợi, nhưng bên Kẻ Truy Mộng thì...


Kẻ Truy Mộng bị mất ngủ.


Cho dù có mặt nạ cũng không che nổi quầng thâm mắt, hắn đã nhìn chằm chằm vào poster của hướng dẫn viên Thuý suốt hai tiếng. Dù cho Trương Tinh Tàng có khuyên can bên cạnh: "Truy Mộng, đi nghỉ một lát đi." hắn cũng coi như gió thoảng bên tai.



Thực ra, số cát mà Kẻ Truy Mộng đã đưa trước đó đã được Vệ Tuân dùng hết làm vật tổ trung tâm khi xây dựng Hội Hỗ Trợ. Chiếc bình cát xám mà cậu vừa cho An Tuyết Phong xem là bình cát hắn đưa cho Trương Tinh Tàng khi gia nhập Hội Hỗ Trợ để được nâng lên kỵ sĩ.


Lúc ấy, Vệ Tuân không định nhận thêm gì nữa. Sự hiện diện của Kẻ Truy Mộng với tư cách là người phán quyết cho Hội Hỗ Trợ đã là ủng hộ lớn rồi. Hơn nữa, với tính cách của Kẻ Truy Mộng, nếu Trương Tinh Tàng tham gia một tổ chức nào đó mâu thuẫn với Hội Hỗ Trợ, Kẻ Truy Mộng chắc chắn sẽ cắt liên hệ với tổ chức kia.


Việc Trương Tinh Tàng gia nhập Hội Hỗ Trợ đồng nghĩa với việc Kẻ Truy Mộng sẽ không rời đi. Thêm vào đó, Trương Tinh Tàng có thực lực rất mạnh, sức kêu gọi cũng tốt, Vệ Tuân lại càng muốn tìm hiểu một số thông tin liên quan đến anh trai và Cổng Mặt Trời từ người này.


Nhưng Kẻ Truy Mộng không muốn chiếm tiện nghi của Vệ Tuân.


"Tinh Tàng gia nhập Hội Hỗ Trợ không thể gia nhập miễn phí."


Lúc đó, Kẻ Truy Mộng đã nói vậy.


Trước đây, Kẻ Truy Mộng từng hỏi Vệ Tuân về nội quy thứ bảy của Hội Hỗ Trợ. Hội Hỗ Trợ có tổng cộng bảy điều luật được phát triển từ vật tổ trung tâm, trong đó nội quy thứ sáu và thứ bảy chỉ có thể được kỵ sĩ và các cấp cao hơn tùy cơ nhận được và hưởng thụ.


Với tư cách là người phán quyết, Kẻ Mơ có thể được hưởng nội quy thứ sáu. Quy tắc ngẫu nhiên mà hắn nhận được: Quy tắc sáu: Thành viên Hội Hỗ Trợ có sức đề kháng tinh thần mạnh hơn đối với ô nhiễm tinh thần trong các hành trình ở vĩ độ Bắc 30° (Quy tắc ẩn, chỉ kỵ sĩ trở lên mới được hưởng)


Quy tắd thứ bảy của Hội Hỗ Trợ là: Quy tắc bảy: Thành viên Hội Hỗ Trợ khi giữ/dung hợp/sử dụng các vật phẩm liên quan đến hành trình ở vĩ độ Bắc 30°, sẽ có thể được che chắn khỏi giám sát của nhà trọ (Quy tắc ẩn, chỉ kỵ sĩ trở lên mới được hưởng)


Vệ Tuân nghi ngờ quy tắc này bắt nguồn từ mặt trời điên cuồng, bởi vì trước đây Trương Tinh Tàng bị nhốt trong vực sâu chung suốt mấy năm mà không bị nhà trọ phát hiện, thậm chí không bị bắt tham gia hành trình. Cứ như thể người này đã hoàn toàn biến mất khỏi nhà trọ.


Biến mất trong một số trường hợp, cũng có thể tương đương với được tự do.


"Tôi muốn để Tinh Tàng thử."


Kẻ Truy Mộng đã đưa một bình cát xám Sahara để trực tiếp nâng Trương Tinh Tàng lên cấp kỵ sĩ. Kỵ sĩ chỉ có thể nhận được năm quy tắc, mà việc ngẫu nhiên nhận được thì lại càng khó. Hơn nữa, đây vốn là quy tắc của Hội Hỗ Trợ nên Vệ Tuân cũng không thể can thiệp.


Kẻ Truy Mộng không nói chi tiết, nhưng Vệ Tuân đã mơ hồ đoán được ít nhiều.


Trương Tinh Tàng là một du khách của cột mốc mười năm này, nhưng hắn đã bị giam cầm gần mười năm. Trong mười năm đó, tất cả mọi người đều đã trưởng thành. Ngay cả Kẻ Truy Mộng cũng từ một hướng dẫn viên nhỏ vươn lên vị trí Giáp 3.


Nhưng thời gian của Trương Tinh Tàng dường như đã bị đóng băng. Tên hắn ta không còn trên bảng xếp hạng du khách. Hắn ta không có danh hiệu mới, đạo cụ và thực lực cũng không tiến bộ. Thậm chí, đạo cụ cá nhân là tượng đất đã bị mặt trời đốt gần hết, chỉ còn lại một tượng đất Huyền Vũ sắp nát.


Và hắn ta lại được định sẵn sẽ nhận được nhiều phía chú ý, chỉ vì sự tồn tại của Kẻ Truy Mộng và kinh nghiệm từng bị Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh giam cầm.


Đời người có thể có mấy cái mười năm?


Đối với hướng dẫn viên và du khách mà nói, họ chỉ có một cột mốc mười năm. Sau mười năm, họ sẽ phải bước vào chiến trường.


Liệu Trương Tinh Tàng có thể sống sót trên chiến trường không?


Kẻ Truy Mộng không thể chắc chắn.


Cứu Trương Tinh Tàng ra ở thời điểm then chốt này, hắn không hề hối hận. Dù sao Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh là hướng dẫn viên của cột mốc mười năm này, nên buộc phải lên chiến trường. Khi Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh lên chiến trường thì trói buộc sẽ biến mất, còn Trương Tinh Tàng vừa thoát ra cũng sẽ lập tức bị đưa thẳng vào chiến trường.


Nhưng Bính 250 lại là hướng dẫn viên của cột mốc mười năm kế tiếp. Vật tổ trung tâm của Hội Hỗ Trợ của cậu có mặt trời điên cuồng, các quy tắc lại có che chắn sự giám sát của nhà trọ. Liệu đó chỉ là che chắn giám sát phát sóng trực tiếp, hay là...


...loại hoàn toàn khiến nhà trọ lơ đi một người, giống như khi Trương Tinh Tàng bị giam cầm trong vực sâu chung?


Kẻ Truy Mộng thừa nhận rằng mình đang đánh cược.


Và bây giờ...


Kẻ Truy Mộng nắm chặt tấm poster, rất lâu vẫn không thể hoàn hồn.


"Tại sao lại là Tủng Đồ? Tại sao lại là danh hiệu của cột mốc mười năm này?!!"


Hắn trừng mắt nhìn chằm chằm vào poster, đến mức hốc mắt đỏ bừng.


Điều An Tuyết Phong có thể nghĩ đến thì Kẻ Truy Mộng cũng có thể nghĩ đến, nhưng hắn khó lòng chấp nhận!


Tại sao người mà hắn vừa mới tìm chỗ dựa cho Trương Tinh Tàng, lại trở thành người thuộc cột mốc mười năm này rồi?!


Cảm giác như bị đâm sau lưng khiến Kẻ Truy Mộng gần như không thể thở được. Hắn hận không thể lập tức xông đến chỗ ở của Bính 250... à không, là Bính 3, để làm rõ rốt cuộc danh hiệu này là thế nào.


Nhưng Úc Hòa Tuệ nói với hắn là Bính 3 đã đi tìm An Tuyết Phong!


Đi con mẹ nó chứ tìm An Tuyết Phong!


Thấy chuyện thường không thể khiến Kẻ Truy Mộng chú ý, Trương Tinh Tàng đang lo lắng, thì đúng lúc nhận được một tin nhắn. Nhìn vào tin nhắn, vừa giật mình thì lập tức cảm thấy — tin này tuyệt đối có thể khiến Kẻ Truy Mộng lấy lại tinh thần!


"Này Truy Mộng, nhìn xem, cậu đã thấy tin mà đội Quy Đồ vừa đăng chưa?"


"Đội Quy Đồ sắp nhận người mới rồi! Đây là lần đầu tiên mấy năm nay Quy Đồ nhận thêm thành viên mới đó!"


Kẻ Truy Mộng vẫn còn ngẩn ngơ nhìn tấm poster, thì Trương Tinh Tàng đã ríu rít bên tai, hớn hở nói: "Tin nhắn do An Tuyết Phong tự gửi đấy! Má ơi, lúc vừa nhận được tôi còn tưởng là Bính 3 muốn gia nhập đội Quy Đồ. Ai ngờ lại là Vệ Tuân!"


"Đoạn video ở Bắc Tây Tạng trước đó tôi cũng đã xem rồi,  thằng nhóc Vệ Tuân đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng tôi thực sự không nghĩ sẽ như này, không phải họ nói đội Quy Đồ bị nhà trọ nhắm vào nên không thể thêm người mới sao? Giờ thực sự có thể thêm người rồi, vậy thì Vệ Tuân có duyên với đội Quy Đồ quá rồi."


"Hê hê, cậu nghe mấy tin đồn ngoài kia chưa? Người ta bảo An Tuyết Phong với Vệ Tuân sắp kết hôn gì đó, khiến Liên minh Đồ Tể mấy lần bắt cóc Vệ Tuân luôn."


Trương Tinh Tàng vui vẻ nói tiếp: "Hôn lễ của họ... à không, tiệc chào mừng thành viên mới của của họ, chúng ta nhất định phải đi. Để tôi nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì đây? An Tuyết Phong cũng chẳng tử tế, thời gian gấp như vậy, căn bản chẳng cho người ta chuẩn bị gì..."


"...Cậu im miệng được không?"


Kẻ Truy Mộng cố nén, hít sâu một hơi. Lúc này, hắn thật sự chẳng muốn nghe thấy ba chữ An — Tuyết — Phong.


Nhưng Trương Tinh Tàng lại cố tình trêu chọc, thấy Kẻ Truy Mộng cuối cùng cũng có phản ứng, thì càng hí hửng, lải nhải không dứt.


Đợi chút, sao Truy Mộng lại không nói gì nữa?


Trương Tinh Tàng cảm thấy không ổn, tiến lại gần xem, đột nhiên kinh hãi: "Này, này, Truy Mộng, cậu đừng khóc chứ, sao cậu lại khóc vậy?!"


"Tôi không khóc!"


Kẻ Truy Mộng bùng nổ, nghiến răng nghiến lợi, nói năng lộn xộn: "Là tôi bị tức đến đỏ mắt thôi!"


"An Tuyết Phong giỏi thật đấy. Bính 3 vẫn còn ở chỗ anh ta, vậy mà ngày mai đã tổ chức tiệc mừng đón Vệ Tuân về rồi à?? Được, hay lắm!"


"Đi!"


Kẻ Truy Mộng tóm lấy Trương Tinh Tàng — kẻ lúc này chẳng khác gì một con cún lớn đang lo lắng chạy vòng vòng quanh hắn — rồi nghiến từng chữ: "Chúng ta đi đến đội Quy Đồ nhìn cho rõ, xem cho kỹ!"


_______


Tác giả có lời muốn nói:


Kẻ Truy Mộng: Ngủ cái quần què! Dậy quậy đục nước!


Đừng nói đội trưởng An không được nữa, đội trưởng An đã bắt đầu nghiến răng rồi!


Tiểu An tự tin: Vợ ơi!


An Tuyết Phong: Tôi cũng chẳng cần nói gì, nhìn dấu răng là các người tự hiểu thôi.


* * *: ?


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 277: Dấu răng
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...