Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 271: Vệ Tuân muốn mạo hiểm nhất là?


Lên thiên đường!


Trong cơn mơ hồ, ý thức của Vệ Tuân dần trở lại. Khi đau đớn dữ dội vượt ngưỡng chịu đựng, con người bẩm sinh sẽ tự bảo vệ bằng cách cắt đứt liên kết giữa cảm giác và thực tại. Ngay khoảnh khắc cơn đau quá sức ập đến, Vệ Tuân đã ngất đi.


Không biết đã trôi qua bao lâu, cậu hoàn toàn mất cảm giác về thời gian. Trong trạng thái mơ hồ, Vệ Tuân chỉ cảm thấy dường như có một giọng nói đang gọi mình. Người đó chắc hẳn rất kiên nhẫn, vì dù cậu không hề đáp lại, giọng nói vẫn kiên trì, liên tục gọi tên cậu, chưa từng một khắc dừng lại.


Hơi ồn.


Nhiều lúc Vệ Tuân chỉ muốn chìm sâu vào giấc ngủ, cậu không nhớ vì sao rơi vào tình trạng này, nhưng bản năng tự vệ của con người không muốn đối mặt với cơn đau khi tỉnh táo, vô hình trung khiến cậu không muốn thức dậy.


Nhưng mỗi khi gần như rơi vào giấc mộng ngọt ngào hắc ám, giọng nói ấy lại vang lên lần này đến lần khác, kiên trì gọi tên cậu.


Dường như nếu cậu không tỉnh lại, người đó có thể kiên trì đến tận cùng.


Người đó là ai với mình?


Câu hỏi lóe lên rồi vụt tắt, Vệ Tuân không truy cứu, dường như trong lòng đã sớm có câu trả lời.


Nhưng cậu vẫn chưa tỉnh.


Anh thật sự có thể kiên trì đến cùng trời cuối đất sao?


Vệ Tuân tò mò nghĩ, nếu mình mãi không tỉnh thì sao?


Nếu là người khác ở trong hoàn cảnh này, có thể sẽ tỉnh vì tiếng ồn ào, có thể sẽ xúc động, nhưng Vệ Tuân lại thờ ơ, chẳng mấy bận tâm.


Cậu cảm nhận được giọng gọi ấy, dường như muốn giữ mình không chìm vào bóng đêm sâu hơn. Nhưng ngược lại, cậu lại cảm thấy tò mò.


Bóng đêm rốt cuộc có gì?


So với việc tỉnh lại, cậu quan tâm đến những gì nằm sâu trong bóng đêm, như thể có điều gì đó đang mời gọi cậu.



Nếu không có tiếng gọi ấy, có lẽ Vệ Tuân đã không thể kiềm chế mà chìm sâu xuống.


Nếu anh luôn gọi, tôi sẽ không xuống.


Vệ Tuân lười biếng nghĩ.


Nếu anh không gọi, tôi sẽ xuống xem.


Như vậy cũng coi như vừa lòng hai bên.


Trạng thái này duy trì một lúc, dường như nhận ra chỉ gọi tên thôi không thể đánh thức cậu, người kia quyết định vừa dùng miệng vừa dùng tay.


"Ưm!"


Vệ Tuân bỗng cứng đờ toàn thân, như có dòng điện bắn thẳng vào tận sâu trong cơ thể, đến cả linh hồn cũng tê dại. Cậu theo phản xạ muốn nắm chặt tay, nhưng hoàn toàn không thể cử động, giống như bị ai đó cố định xuống đất. kh*** c*m tràn dâng từng lớp như sóng nước, khiến cậu cảm giác như bị mắc kẹt trên tảng đá giữa biển cả.


Thủy triều lên xuống, khi sóng rút có chốc lát th* d*c, nhưng phần lớn thời gian sóng đều nhấn chìm tảng đá, mang đến cảm giác ngạt thở tràn ngập sung sướng, khiến Vệ Tuân bừng tỉnh.


Nếu anh muốn tôi cảm nhận kh*** c*m bị c**ng b*c, tôi sẽ tỉnh táo ngay!


Không thể kiểm soát, không thể cử động, thậm chí sung sướng cũng chẳng nắm giữ, chỉ có thể để mặc cho người kia ban tặng. Khoái lạc hoàn toàn phó mặc cho đối phương điều khiển, khiến Vệ Tuân hoàn toàn quên đi bóng đêm sâu thẳm kia.


Cậu bây giờ chỉ muốn lên thiên đường!


"Ti... tiếp tục..."


Hành động đầu tiên khi Vệ Tuân vùng vẫy thoát khỏi hỗn độn trong bóng đêm là nắm lấy bàn tay đang định rời đi của người kia, rồi kéo xuống. Giọng cậu khàn hơn tưởng tượng, tựa như người chết vừa bò ra từ địa ngục, chỉ để gắng sức phát ra âm thanh khô khốc r*n r*——


"Đừng dừng lại."


Nhưng đối phương vẫn dừng. Toàn thân cậu căng cứng, kh*** c*m sắp l*n đ*nh lại chẳng thể phóng thích, cậu theo bản năng giãy giụa. Khi nhìn thấy cậu tỉnh, người kia cúi xuống như quan sát tình trạng của cậu. Trong lúc giãy giụa, Vệ Tuân dường như cọ phải một thứ gì đó mềm mại.


Ngay khoảnh khắc đó, đối phương đột ngột đứng dậy, đôi tay đang đè lên cậu cũng buông lỏng. Vệ Tuân nhân cơ hội, dùng chút sức lực cuối cùng nâng cánh tay lên, ôm lấy cổ người kia.



"Giúp tôi..."


Mặt cậu áp sát vào mặt người đàn ông, tóc chạm sát nhau, tiếng thở gần như nỉ non: "An Tuyết Phong..."


Tiếng nỉ non của Vệ Tuân nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy. Lời nói ấy khiến cơ thể đối phương cứng đờ, tựa như một con dã thú nôn nóng nhưng do dự, cơ bắp căng cứng.. cứng ngắc hệt như đá.


Nhưng Vệ Tuân lại ướt sũng, mồ hôi do cơn đau dữ dội và nước mắt sinh lý làm toàn thân ướt đẫm, giữa các sợi tóc trên da như phủ một lớp màng nước mỏng. Lớp màng này gắn kết hai cá thể độc lập, làm mềm tảng đá cứng rắn, như thể cả hai đã hòa quyện hoàn toàn, trong anh có em, trong em có anh, không thể tách rời.


Mỗi cuộc giằng co đều kết thúc bằng việc đối phương nhượng bộ. Bàn tay một lần nữa nắm lấy, rõ ràng có thể tạo ra những con sóng khiến cậu mất kiểm soát, nhưng lại không thể vô tình rời đi. Cuối cùng, đối phương đành bất lực, bao dung để dòng nước biển mặn đắng vốn ngỗ ngược kia cẩn trọng bao bọc những giọt mồ hôi hơi mặn ấy.


Vệ Tuân sướng đến mức muốn nắm lấy tóc An Tuyết Phong, nhưng tóc anh quá ngắn, các ngón tay căng ra rồi cuối cùng buông lỏng, giữa các ngón ướt đẫm mồ hôi, vừa của cậu, vừa của An Tuyết Phong.


An Tuyết Phong đã đổ mồ hôi.


Người vốn luôn bình tĩnh, điềm đạm ấy lại bị dồn ép đến mức đổ một lớp mồ hôi mỏng — điều này có ý nghĩa gì?


Dư vị còn lại khiến Vệ Tuân lâng lâng, lười biếng không muốn cử động. Cậu giả vờ nhắm mắt, rên nhẹ, cố ngụy trang rằng vẫn đang trong ác mộng không thể tỉnh, nhưng lại lười tới mức không thèm la hét. Lớp ngụy trang này tất nhiên không qua mắt người kia.


Khi An Tuyết Phong bắt đầu lau cơ thể cho cậu, Vệ Tuân cố tình nũng nịu, rúc người xuống. Nhưng lực An Tuyết Phong rất mạnh, chỉ cần nhấc tay là đã bế cậu lên như bế một con mèo, rồi dùng chăn quấn lấy cậu.


Đúng là chăn.


Kể từ lúc Vệ Tuân nhận ra An Tuyết Phong đổ mồ hôi, cậu biết họ chắc chắn không còn ở Lăng mộ Vua Thổ Ty.


Chủ nhà trọ không thể đổ mồ hôi, * * * cũng không phải tóc ngắn. An Tuyết Phong không phải tạm thời mượn thực thể của * * *, mà là chính thân thể An Tuyết Phong mà Vệ Tuân từng gặp.


Sau khi cậu ngất vì đau, có lẽ đã xảy ra không ít chuyện, khiến * * * thay đổi quyết định, đưa cậu trở về nhà trọ sớm để ở bên An Tuyết Phong. Tai không nghe thấy âm thanh nhắc nhở của nhà trọ, nghĩ tích cực thì là do bị An Tuyết Phong giam giữ, nghĩ tiêu cực thì là chưa đến 5 giờ sáng, An Tuyết Phong đưa cậu ra khỏi Lăng mộ Vua Thổ Ty nhưng đã dùng biện pháp đặc biệt che giấu nhà trọ, và hành trình Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh vẫn chưa kết thúc.


Nhưng hiện tại Vệ Tuân không quan tâm đến điều đó, cậu phát ra những tiếng r*n r* nhỏ để thu hút sự chú ý của An Tuyết Phong, và ngay khoảnh khắc anh tháo tấm chăn ra, cậu lại ôm chặt lấy anh.


Tóc ngắn, mồ hôi nhỏ giọt, cơ thể mạnh mẽ, thuộc về người đàn ông — An Tuyết Phong.


Quá k*ch th*ch.



Vệ Tuân cọ quậy, lẩm bẩm ám chỉ.


"Nghe Chu Hi Dương nói anh cũng rất thích mạo hiểm... Có một ngọn núi tôi muốn đi từ rất lâu rồi, tên là Haruna, anh có muốn không... A!"


Cơn đau nhói từ eo khiến Vệ Tuân giật mình, như con cá sống bật nhảy, nhưng vẫn bị An Tuyết Phong giữ chặt.


"Như này mà còn muốn lên núi Haruna lái xe à?"


Giọng An Tuyết Phong vừa trêu chọc, lại vừa nghiêm túc. Anh chỉ bóp nhẹ eo Vệ Tuân, nhiều lắm chỉ để lại vài vệt đỏ, nhưng phản ứng của Vệ Tuân lại quá dữ dội.


Con người có nhiều loại cảm giác: xúc giác, kh*** c*m, cảm giác đau. Vệ Tuân vốn không có cảm giác đau, nhưng theo đánh giá của nhà trọ, không phải cậu không cảm nhận được đau, mà là sở hữu trạng thái "không đau đớn".


Trừng phạt tận thế đã lấy đi trạng thái không đau kia, khiến Vệ Tuân giờ có thể cảm nhận được cơn đau. Trước đây cậu tê liệt với nỗi đau bao nhiêu, giờ sẽ nhạy cảm bấy nhiêu. Đến mức khiến * * * đưa Vệ Tuân về cho anh, càng khiến anh thêm lo lắng.


Không biết cơn đau trong ảo cảnh tinh thần của Vệ Tuân cao đến mức nào, An Tuyết Phong nghi ngờ cậu lại phát triển ra một dãy núi mới. Đau quá mức khiến con người hoàn toàn mất kiểm soát như tuyết sạt lở, nhưng Vệ Tuân vẫn vô tư, thậm chí còn muốn lướt trên tuyết sạt lở ấy.


"Cậu..."


An Tuyết Phong nhíu mày, nhưng nhìn thấy Vệ Tuân kiệt sức, mệt mỏi, co rúm lại, môi khẽ mím vì đau, những lời răn dạy trước đó bỗng không thể nói ra, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài:


"Rõ ràng trước đây đã nói rồi..."


Vệ Tuân mím chặt môi, buồn tủi vì không thể đến núi Haruna, cảm giác toàn thân mệt mỏi. Khi An Tuyết Phong ôm cậu đến phòng tắm để vệ sinh cơ thể, thì Vệ Tuân lại bám chặt, không chịu buông ra. An Tuyết Phong "chậc" một tiếng, nhưng không giằng cậu ra.


Hành động khác thường này khiến Vệ Tuân cảm thấy không ổn, và ngay khoảnh khắc sau, cậu rơi thẳng xuống— An Tuyết Phong biến thành báo tuyết! Khi anh biến thành báo tuyết, Vệ Tuân cảm nhận được một lời gọi vi diệu, xuất phát từ bản năng hoang dã. Chỉ trong chớp mắt, những mảnh quần áo còn sót lại trên người cậu rơi xuống, và cậu hóa thành báo tuyết nhỏ.


Cậu rơi trúng lên lớp lông dày mềm mại của báo tuyết lớn.


"Ngao ngáo!"


Báo tuyết nhỏ không cam chịu, cố nhúc nhích thoát ra khỏi lớp lông, nhưng vẫn là cơ thể non, chưa phát triển hoàn chỉnh, hoàn toàn không có h*m m**n trần tục.


Như thể bị triệt sản, Vệ Tuân chợt tỉnh táo lại.



"Ngao?"


Cậu cố gắng biến trở lại người, nhưng lần này lại thất bại. Không chỉ vậy, cơ thể báo tuyết lớn tỏa ra mùi hương dễ chịu, ấm áp, khiến cậu bản năng muốn tiến gần, theo sát, gần gũi và dựa vào nó. Khi báo tuyết lớn cắp lấy gáy cậu, Vệ Tuân ngoan ngoãn cuộn mình lại, cắn lấy đuôi mình, từ tốn thưởng thức cảm giác lạ lẫm này.


Càng đắm chìm trong cảm giác ấy, cậu càng nhận ra một chút dị thường. Dường như ở tận sâu trong tâm hồn, có ai đó thì thầm bằng giọng cực nhẹ, khiến cậu muốn...


Muốn... từ bỏ thân phận con người, hóa thành thú, trở về với tự nhiên mãi mãi.


"Ngao!"


Hai con báo tuyết trở về bản năng hoang dã, nhảy vào bồn tắm đầy nước, nước tỏa hương bạc hà dịu nhẹ khiến Vệ Tuân bừng tỉnh. Báo tuyết lớn liếc cậu một cái, ria nhếch lên, tựa hồ đắc ý, như muốn nói 'Biết ngay cậu sẽ như vậy.'


"Ngao—"


Đây là hiệu quả của danh hiệu Druid, sau năm phút sẽ biến mất.


Báo tuyết lớn lẩm bẩm, theo thói quen l**m lông cho báo tuyết nhỏ, răng cắn nhẹ vào tai cậu, rõ ràng là cử chỉ thân mật, lực không mạnh, nhưng báo tuyết nhỏ vẫn run bắn người, cảm giác như tai mình sắp bị cắn đứt.


Quá nhạy cảm.


Vệ Tuân khám phá ra thứ mới mẻ này, nhưng báo tuyết lớn chẳng nhận ra, vẫn rì rầm trong cổ họng, nhắc rằng tình trạng của cậu nguy cấp, thậm chí khiến những đám mây đen kỳ quái trên núi Ô Loa nổi lên, không thích hợp để ở lại lâu, nhưng nơi này rất kín đáo, nhà trọ không phát hiện, có thể yên tâm.


Hiện giờ là 4 giờ 30 sáng, còn nửa tiếng nữa mới đến 5 giờ. Vệ Tuân có thể lựa chọn trở về nhà trọ sau nửa tiếng.


'Cậu có muốn hỏi gì không?'


An Tuyết Phong nghĩ rằng Vệ Tuân chắc chắn có nhiều câu hỏi: về Tiểu Hồng ra sao, tình trạng khi cậu hôn mê, tại sao sương đen trên núi Ô Loa lại bộc phát, cách giải trừ trừng phạt tận thế, cậu có mất kiểm soát không, giấc mộng hắc ám là gì, v.v.


Nhưng An Tuyết Phong lại tinh tế đoán rằng Vệ Tuân sẽ không hỏi những điều đó.


"Ngao?"


Quả nhiên, báo tuyết nhỏ gần như không suy nghĩ gì, dùng đuôi quấn lấy đuôi báo tuyết lớn, thân mật kêu một tiếng "ngao".


'Khi nào cùng tôi lên núi Haruna lái xe?'


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 271: Vệ Tuân muốn mạo hiểm nhất là?
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...