Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 239
Chương 239
Thất sách.
An Tuyết Phong thầm nghĩ. Xem ra Vệ Tuân thiếu không phải là niềm vui.
Đều là đàn ông trưởng thành, câu nói "anh làm tôi sướng đi" này rất dễ khiến người ta nghĩ lệch lạc. Ngay cả An Tuyết Phong cũng phải nín thở trong giây lát, nhưng sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Cần kiểm tra tình trạng của Vệ Tuân, xác nhận trạng thái cụ thể hiện tại của cậu là quan trọng nhất.
"Cậu không thể sướng?"
An Tuyết Phong nắm lấy bàn tay của Vệ Tuân không biết đã chạm mặt mình từ lúc nào, rồi nhìn thẳng cậu. Ánh mắt như có thể xuyên thấu qua cơ thể cậu, nhìn sâu vào bản chất bên trong. Anh đang tìm kiếm "trừng phạt" mà Vệ Tuân phải chịu.
Dù không nhìn thấy khuôn mặt, Vệ Tuân vẫn bản năng cảm nhận được An Tuyết Phong đang "nhìn" mình. Ánh mắt ấy có tính hiện diện cực kỳ mạnh, đầy tính xâm lược, như một con dao sắc bén xé từng lớp vỏ bọc bên ngoài, khiến linh hồn sâu thẳm bên trong không còn nơi ẩn náu, bị phơi bày giữa ban ngày.
Thế nhưng, Vệ Tuân không co ro hay chống cự, ngược lại cậu ưỡn thẳng eo, thả lỏng hơn khi ở trước mặt An Tuyết Phong, như thể một đóa hoa tùy ý nở bung. Vệ Tuân tháo nửa chiếc mặt nạ đã hỏng, để lộ khuôn mặt thật trước mặt anh. Khóe miệng vẫn mím lại với vẻ uể oải, nhưng trong đôi mắt xanh lam lại ánh lên ý cười.
"Việc đó phải xem anh."
Tôi có thể sướng hay không, phụ thuộc vào anh.
Vệ Tuân biết An Tuyết Phong hiểu, và cũng biết mình đã đoán đúng. Chỉ riêng ánh mắt của An Tuyết Phong thôi cũng đủ làm cơ thể cậu nóng lên. Cảm giác hưng phấn, k*ch th*ch không thể kìm nén, như dòng điện lan khắp cơ thể qua từng mạch máu. Ngưỡng cảm xúc tăng cao dường như có dấu hiệu buông lỏng.
"Hừm—"
Một chiếc áo choàng dày dặn không rõ nguồn gốc đã bao phủ Vệ Tuân ngay khoảnh khắc cậu tháo mặt nạ. Dù An Tuyết Phong đã dùng thân phận * * * để đến, cũng đã lập tức tăng cường lớp che chắn, nhưng giúp Vệ Tuân che giấu thân phận thật dường như đã là bản năng anh.
Chiếc áo choàng của chủ nhà trọ rộng và dài đến mức không lọt một tia sáng nào. Dù vậy, để che kín Vệ Tuân đang nằm dưới đất, An Tuyết Phong phải cúi người xuống. Anh không thể rời khỏi chiếc áo choàng, nếu không sự tồn tại của chủ nhà trọ sẽ trở thành gánh nặng tinh thần với Vệ Tuân.
Chất vải áo choàng mềm mượt một cách kỳ lạ, như thủy ngân chảy dọc sống lưng An Tuyết Phong rồi lan xuống đất, bao phủ cả hai trong bóng tối. Khoảng cách giữa họ trở nên cực kỳ gần. An Tuyết Phong nhìn Vệ Tuân với vẻ không đồng tình, cho rằng việc tháo mặt nạ thật sự quá bất cẩn.
Nhưng Vệ Tuân không để ý đến anh. Cậu vội nắm lấy một góc áo choàng, sau khi thấy không có vấn đề, liền lăn người vào trong áo choàng. Góc phải của áo choàng đã bị Vệ Tuân đè lên.
Dưới đất bẩn.
Áo choàng bị kéo, khoảng cách giữa hai người càng gần, chỉ còn lại khoảng cách bằng một nắm tay. An Tuyết Phong chống một tay xuống đất, giữ cơ thể vững. Chiếc áo choàng của chủ nhà trọ không phải là tấm vải bình thường. Việc chọn chiếc áo choàng có họa tiết vân nước này vốn là sự ăn ý giữa anh và * * *. Nhờ đó, An Tuyết Phong mới có thể tạm thời mượn thân phận chủ nhà trọ.
Những vân nước trên chiếc áo choàng tuôn chảy như thật. Hơi nước nhẹ nhàng lan tỏa, tựa như đại dương Atlantis chìm sâu. Và ngay lúc đó, trên người Vệ Tuân cũng tỏa ra làn hơi nước mờ ảo đáp lại, là từ chiếc huy hiệu quạ đen. Sự cộng hưởng nhỏ này khiến An Tuyết Phong cảm thấy hô hấp như đông cứng lại.
Như thể trong khoảnh khắc, anh đã trở về đáy biển sâu tĩnh mịch, lạnh lẽo, nơi ánh mặt trời không thể chạm tới, đầy tối tăm và áp lực, không có lấy một chút ánh sáng.
Nhưng trong lòng biển sâu ấy, lại có một con bướm.
Vệ Tuân gối đầu lên chiếc áo choàng có vân gợn sóng, mái tóc trắng mềm mại tỏa sáng, tựa như vảy phấn của một con bướm. Con bướm trắng xinh đẹp, mềm mại ấy nhẹ nhàng bay lượn trong lòng biển, mỗi lần vỗ cánh lại rơi xuống một chút ánh sáng trắng dịu dàng, thu hút sự chú ý của con quái vật xấu xí, đáng sợ đang ẩn mình dưới đáy biển.
Một con bướm không nên ở đáy biển, nhưng con quái vật lại muốn giữ nó lại.
Muốn giấu nó vào biển sâu.
Giấu ở nơi đáy biển chỉ có con quái vật mới có thể nhìn thấy.
"Cậu không cảm thấy sung sướng... là do ngưỡng giá trị cảm xúc của cậu."
Giọng An Tuyết Phong vẫn bình tĩnh, nhưng h*m m**n chiếm hữu không thể che giấu từ đôi mắt đen thẳm. Anh càng đứng đắn, vẻ ngoài càng điềm tĩnh, thì h*m m**n chiếm hữu càng tương phản, và càng làm Vệ Tuân k*ch th*ch.
Liệu con bướm có thật sự vô tri vô giác, không biết con quái vật đang rình rập?
Không phải.
Nó giả vờ bay lượn tự do, mỗi lần vô tình vỗ cánh để rơi xuống phấn, tất cả đều là mồi nhử để thu hút con quái vật.
Nó thoạt nhìn yếu ớt, nhưng lại vô cùng xảo quyệt.
Ai là con mồi, ai mới là thợ săn?
Vệ Tuân định nói, nhưng An Tuyết Phong đã nhanh hơn một bước bịt miệng cậu. An Tuyết Phong dùng lực rất mạnh, ấn cậu xuống đất, ngón tay đã hằn lên khuôn mặt Vệ Tuân một vệt đỏ.
Lực áp chế mạnh mẽ, không thể phản kháng và chân thật đến đáng tin cậy này mang đến cảm giác nghẹt thở, khiến cậu cảm thấy như một món đồ chơi có thể bị tùy ý đùa nghịch, một con vật non nớt không chút sức lực trong tay đối phương.
Nhưng cậu lại thích điều đó.
Hơi thở nóng hổi của Vệ Tuân có chút run rẩy, cậu đã có cảm giác.
Thợ săn càng mạnh, cậu càng thích.
Nhưng vẫn chưa đủ, cậu vẫn chưa đạt đến ngưỡng sung sướng. Cảm giác khó tả này thật sự khó chịu. Dù bị bịt miệng và giữ chặt, chân cậu vẫn có thể cử động. Vệ Tuân bồn chồn duỗi chân, như đang thúc giục, nhưng không biết vô tình cọ vào chỗ nào, khiến cơ thể An Tuyết Phong cứng đờ.
* * * thiếu một vài thứ, và sau khi An Tuyết Phong vào đã được bổ sung, thậm chí còn xuất hiện những phản ứng chưa từng có. Dù sao họ cũng là một thể, chỉ khi thực sự dung hợp mới trở nên hoàn chỉnh.
Những cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố, thất tình lục dục vốn mờ ảo như lớp màn che, bỗng được thêm những màu sắc nồng đậm, trong khoảnh khắc lại trở nên rõ ràng hơn.
Chính vì thế, An Tuyết Phong buộc phải hít một hơi thật sâu để giữ vững giọng nói.
"Cảm giác 'sung sướng' được chia làm ba loại: sung sướng về mặt tinh thần, sung sướng về mặt tâm lý, và sung sướng về mặt sinh lý."
Chỉ nghe giọng nói, người ta hoàn toàn không thể cảm nhận được sự dao động cảm xúc nào, giống như đang đọc một bản báo cáo công việc chính thức.
"Chỉ cần phá vỡ một phương diện, có thể làm suy yếu phong ấn của nhà trọ ở phương diện đó."
"Hừm..."
Tôi muốn tất cả!
Vệ Tuân ra lệnh, nhưng An Tuyết Phong không nghe, vẫn tiếp tục nói: "Nếu việc này giúp cậu giải tỏa nỗi đau, thì trước khi đạt ngưỡng, cậu có thể không chịu đựng nổi."
Giải phóng nỗi đau và những cảm xúc tiêu cực trong ảo cảnh tinh thần sẽ giúp Vệ Tuân cảm thấy sung sướng về mặt tinh thần. Nhưng vì tích tụ quá nhiều nỗi đau, trước khi đạt ngưỡng, cậu sẽ không nhận được phản hồi tích cực nào khác, thậm chí không có cảm giác sung sướng về mặt tâm lý.
Việc này gây ra tổn thương quá lớn cho cậu.
"Cho nên tôi sẽ chọn phương pháp giải quyết vấn đề của cậu nhanh nhất, lát nữa tôi sẽ mang đến cho cậu một chút cảm giác sung sướng về mặt sinh lý."
An Tuyết Phong trấn an: "Yên tâm, thả lỏng đi, chúng ta đang giúp đỡ đứng đắn. Cậu không cần chịu áp lực quá lớn, cũng không cần có bất kỳ bóng ma tâm lý nào—"
"Hư hưm!"
Vệ Tuân thiếu kiên nhẫn nghe anh lải nhải, trực tiếp ưỡn eo lên. Lời nói của An Tuyết Phong đột ngột im bặt. Anh cảm nhận được thay đổi sinh lý của Vệ Tuân.
Điều này khiến dây thần kinh trong đầu anh lập tức căng như dây đàn, nhưng anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, kiểm soát toàn bộ tình hình. Chỉ có như vậy anh mới có thể quan sát xem liệu mình có phá vỡ ngưỡng cảm xúc của Vệ Tuân hay không.
Nhưng không thể kìm chế được nữa, động tác của anh trở nên thô bạo hơn, dứt khoát hơn. An Tuyết Phong lập tức vươn tay.
"Ưm—"
An Tuyết Phong thật sự đã ra tay?
Vệ Tuân khẽ rên lên một tiếng kinh ngạc, thậm chí vì cảm giác quá mãnh liệt mà không thích ứng kịp, muốn trốn sang một bên. Nhưng lần này, cậu bị An Tuyết Phong áp chế, hoàn toàn không có chỗ nào để trốn.
"Ưm, ưm—"
Tiếng rên bị bịt kín miệng trở nên trầm đục. Vệ Tuân nhanh chóng thích nghi, cậu híp mắt lại rồi bắt đầu hưởng thụ. An Tuyết Phong, An Tuyết Phong—
Người đang "phục vụ" cậu chính là An Tuyết Phong.
Chỉ riêng nhận thức đó đã khiến Vệ Tuân cảm thấy sướng và thỏa mãn tột độ cả về sinh lý lẫn tâm lý. Dù cảm giác sung sướng chưa hoàn toàn phục hồi, nhưng sự k*ch th*ch này đã khiến cậu muốn b*n r* ngay lập tức.
"Ửm?"
Ngay trước khi b*n r*, cậu đột ngột bị bóp chặt.
Cảm giác này thật sự không dễ chịu. Vệ Tuân phát ra tiếng rên phản đối đầy nghi ngờ, thì nghe An Tuyết Phong nhẹ giọng nói:
"Cậu hiện tại vẫn chưa đạt ngưỡng sung sướng."
"Ba tiếng... nhiều lần sẽ không tốt cho cơ thể cậu."
Vệ Tuân: ???
Đây là hành động của con người hả???
Nhưng chưa kịp phản kháng, An Tuyết Phong lại tiếp tục động tác. Vệ Tuân căng thẳng toàn thân, như con thuyền nhỏ giữa cơn bão biển. Cậu quơ tay lung tung rồi cuối cùng ôm lấy cổ An Tuyết Phong để giữ vững cơ thể. Nhưng lần này, khi sắp l*n đ*nh, mọi thứ lại đột ngột dừng. Điều đó khiến Vệ Tuân tức đến mức muốn đẩy văng An Tuyết Phong, tự mình giải quyết cho xong.
Nhưng không được. Cậu hoàn toàn bị áp chế, rơi vào tình trạng không thể làm trái, mặc cho người khác sắp đặt. Cứ lặp đi lặp lại sắp l*n đ*nh rồi lại đột ngột dừng lại, khiến Vệ Tuân phản kháng ngày càng kịch liệt. Đến khi nhận ra dù có phản kháng thế nào, An Tuyết Phong vẫn kiên cố áp chế, không thể lay chuyển được, trong lòng cậu lại nảy sinh một niềm vui sướng bí ẩn.
Quá mạnh, mạnh đến mức làm cậu nảy sinh d*c v*ng thách thức, nhưng cũng mạnh đến mức làm cậu an tâm. Cậu biết rằng dưới sự kiểm soát của An Tuyết Phong, dù có tùy ý phóng thích hay thậm chí mất kiểm soát, cũng sẽ không có vấn đề. Người này có thể áp chế mình, và nhờ liên kết giữa hướng dẫn viên và du khách, cảm giác tinh thần tương thông, linh hồn hòa làm một, càng khiến Vệ Tuân yên tâm.
Hết lần này đến lần khác tích tụ, hết lần này đến lần khác gián đoạn, gần như làm tinh thần Vệ Tuân hoảng loạn, toàn thân đẫm mồ hôi, mặt đầy những giọt nước mắt sinh lý không thể kìm nén. Chỉ cần tay An Tuyết Phong vừa đặt vào, cậu theo bản năng toàn thân run rẩy. Cuối cùng, khi được phép bắn, đầu óc cậu dần trở nên trắng xóa.
Cảm giác sung sướng đã tích tụ bấy lâu bỗng ập đến, bao trùm lấy cậu. Cả thể xác, tinh thần lẫn tâm lý đều đạt đến l*n đ*nh, khiến cậu vui sướng tột độ, chẳng thể kiềm chế.
Ngưỡng sung sướng đã bị phá vỡ.
Lồng ngực Vệ Tuân phập phồng dữ dội, cơ thể căng cứng như cây cung. Cậu thở hổn hển, lúc này mới phát hiện tay An Tuyết Phong đã rời khỏi mặt mình, không còn bịt miệng cậu nữa.
Quá vui sướng, cũng quá sung sướng — Vệ Tuân không kìm được mà thu tay về, nhưng cậu vốn đang ôm chặt cổ An Tuyết Phong. Anh dường như đang thất thần, theo tay cậu bị kéo xuống.
Sau đó, Vệ Tuân hôn anh một cái.
Rầm!
Tiếng động trong phòng khiến Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca giật mình quay lại.
"Cái gì rơi xuống đất vậy?"
Úc Hòa Tuệ không kìm được, tiến lên hai bước, nhưng bị uy thế của chủ nhà trọ đẩy lùi, chỉ có thể nghiêng tai lắng nghe.
"Hình như là... bên trong không có chuyện gì."
Đồng Hòa Ca cũng lo lắng, không kìm được nhìn ảo giác con mèo đang ngồi thẳng ở cửa phòng.
"Mèo không sao... chắc hướng dẫn viên Thúy cũng không sao đâu."
_________
Rầm!
Đó là tiếng nắm đấm của An Tuyết Phong đập mạnh xuống đất, khiến mặt đất gần như rung chuyển. Vệ Tuân không ngờ anh lại có phản ứng dữ dội đến vậy. Ngay khi cậu vừa định tiến đến, đã bị An Tuyết Phong đẩy ngã ra sau. May là anh kịp đỡ đầu cậu bằng tay, không để cậu bị đập xuống đất.
"Đừng có, khiêu, khích, tôi."
Giọng An Tuyết Phong khàn đi, mang theo sự nóng giận không thể kìm nén, như một con dã thú đang nổi cơn thịnh nộ, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh ban nãy. Nụ hôn của Vệ Tuân đã phá vỡ ranh giới lý trí của anh. Tảng đá cứng rắn kia, bề ngoài tuy vững chắc, nhưng ai biết bên trong có bao nhiêu vết nứt?
Cậu thật sự nghĩ tôi sẽ không làm gì cậu sao??
Những lời đó bị An Tuyết Phong kìm nén lại. Anh nhắm mắt, nhưng không thể ngăn được những cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào. Lời nói gần như bị ép ra khỏi kẽ răng: "Chúng ta là loại quan hệ này sao?"
Chúng ta là loại quan hệ có thể hôn môi sao?
"Đừng đùa giỡn với tôi."
Tôi không nhịn nổi.
Áp lực đã đến cực hạn, tựa như tiếng gầm cảnh cáo của dã thú hung hãn. Nó đã vạch ra ranh giới và đang cảnh giác canh gác bên ngoài giới hạn ấy.
Sau giây phút kinh ngạc ban đầu, Vệ Tuân dần lấy lại bình tĩnh rồi nở một nụ cười.
Nụ cười càng lúc càng rạng rỡ. Vệ Tuân không nói gì, cậu lại đưa chân lên, muốn quấn lấy người anh. Anh vừa định né tránh thì phát hiện chân Vệ Tuân co cứng không tự nhiên. Cậu bị chuột rút, áp lực quá lớn cùng việc phóng thích đã khiến bắp chân cậu bị chuột rút. Vệ Tuân không cảm thấy đau nên chẳng biết, nhưng anh nhận ra.
Động tác lùi lại biến thành nắm lấy chân Vệ Tuân, cởi giày cho cậu rồi bẻ ngón chân, giúp mau hết chuột rút.
"Chú ý đến cơ thể mình hơn một chút."
Sắc mặt An Tuyết Phong vẫn còn đen kịt, nhưng khi nói câu này, khí thế của anh dịu lại. Vệ Tuân không kiêng nể gì gác chân lên đầu gối anh. An Tuyết Phong chỉ liếc cậu một cái rồi dùng kỹ thuật xoa bóp chuyên nghiệp giúp lưu thông máu ở chân.
Lực tay của anh rất mạnh, nhưng Vệ Tuân không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy dễ chịu sau khi được xoa bóp.
"Này, đội trưởng An."
Vệ Tuân lười biếng mở miệng, giọng hơi khàn, khẽ cười nói: "Anh đúng là người tuân thủ quy tắc nhỉ."
An Tuyết Phong liếc xéo cậu một cái.
"Lúc nào cũng làm phiền anh thế này, ngại quá."
Dù nói vậy, nhưng Vệ Tuân không hề có chút biểu hiện nào là ngại.
"Hay là chúng ta phát triển thành kiểu quan hệ hôn môi hợp pháp nhé, thế nào?"
Vệ Tuân nhẹ giọng nói.
Sau khi cơn chuột rút qua đi, An Tuyết Phong giúp cậu mang giày vào. Anh không để lộ khoảnh khắc tim mình vừa rung động, chỉ cúi đầu nói: "Tôi không làm bạn giường."
Câu nói này khiến Vệ Tuân cứng họng. Cậu nhíu mày, định kéo áo choàng của An Tuyết Phong thì đúng lúc đó...
"Méo—"
Một tiếng mèo kêu đầy u oán, như tiếng oán quỷ đòi mạng vang lên. Phản ứng đầu tiên của An Tuyết Phong là dùng áo choàng trùm kín Vệ Tuân lại, rồi ngước mắt lên nhìn. Anh thấy cánh cửa kiểu cũ của căn phòng bị đẩy hé ra một khe hở.
Một đôi mắt mèo sâu hun hút, từ ngoài cửa nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 239
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 239
