Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn

Những năm làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Hứa Niệm Sênh không gặp phải sóng gió gì lớn, có thể nói là thuận buồm xuôi gió trong lĩnh vực chuyên môn. Ngoại trừ một vài rắc rối nhỏ không thể tránh khỏi, suy cho cùng, mấy ai học cao học rồi lên tiến sĩ mà không có lúc “phát điên”. Khóa trên của cô có một vị sư huynh bị chậm tốt nghiệp tận một năm, cuối cùng lại tốt nghiệp cùng đợt với cô.

Khoảng thời gian cận kề ngày ra trường, trạng thái của Hứa Niệm Sênh rất giống với lúc tốt nghiệp thạc sĩ: cáu kỉnh, cảm thấy có quá nhiều việc không biết nên bắt đầu từ đâu, hoặc luôn có cảm giác mình làm gì cũng không xong.

Thời gian đó công việc của Tống Mạch Xuyên không quá bận rộn. Mỗi tối, nhìn vợ mình vùi đầu trong phòng sách suốt mấy tiếng đồng hồ, đến cả thời gian và tâm trí để để mắt tới anh cũng không có, đối với một người đàn ông vốn có đời sống vợ chồng quy luật như anh thì đây chẳng phải chuyện tốt lành gì. Nhưng trong giai đoạn đặc biệt, anh đương nhiên thấu hiểu cho cô.

Có điều, áp lực của Hứa Niệm Sênh có lẽ đã quá lớn, đôi khi cô cần phải phát tiết ra ngoài.

Một buổi tối, Tống Mạch Xuyên đi làm về muộn, thấy đèn trong nhà vẫn sáng, cửa phòng sách của Hứa Niệm Sênh đóng chặt là anh biết cô lại đang “say sưa sống chết” với đống luận văn rồi. Trong quãng thời gian này, địa vị của Tống Mạch Xuyên trong nhà thậm chí còn không bằng một góc của bản luận văn kia.

Chỉ là, khi anh vừa nới lỏng cà vạt, thậm chí còn chưa kịp tháo xuống, cửa phòng sách đột nhiên mở ra. Hứa Niệm Sênh bước ra, đi thẳng về phía Tống Mạch Xuyên.

Tống Mạch Xuyên nhìn cô, chưa kịp mở lời thì Niệm Sênh đã bất ngờ vươn tay ấn anh ngã xuống ghế sô pha. Cô đặt lên môi anh một nụ hôn, đồng thời tay cũng bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi trên người anh. Hôn rất gấp gáp.

Tống Mạch Xuyên chưa hiểu cô định làm gì, nhưng một người đàn ông đã “ăn chay” nhiều ngày thì không chịu nổi bao nhiêu khiêu khích, anh lập tức có phản ứng. Anh thuận thế để mặc cho Hứa Niệm Sênh muốn làm gì thì làm. Quần áo trên người hai người thậm chí còn chưa cởi hết, Hứa Niệm Sênh đã mệt lả ngồi gục lên đùi anh, mặt vùi vào lồng ngực anh. Hơi thở của cả hai vẫn còn dồn dập, vẫn chưa muốn tách rời. 

Tống Mạch Xuyên đưa tay v**t v* lưng cô, như đang vuốt lông cho một chú mèo nhỏ, từng chút từng chút một. Anh nhỏ giọng dỗ dành bên tai cô: “Sao thế, nói anh nghe xem nào?”

Hứa Niệm Sênh vòng tay ôm anh chặt hơn.

“Không có gì, chỉ là đột nhiên rất muốn làm với anh.”

Tống Mạch Xuyên khẽ cười, anh bóp nhẹ sau gáy cô để cô ngẩng mặt lên, rồi cúi đầu hôn nhẹ một cái.

“Tối nay còn bận việc nữa không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh lắc đầu: “Không bận nữa, để mai tính.”

Ngay sau đó, cơ thể đột ngột bị nhấc bổng lên, Hứa Niệm Sênh khẽ kêu lên một tiếng. Tống Mạch Xuyên cứ thế giữ nguyên tư thế cũ mà bế cô lên.

“Anh làm gì đấy? Về phòng đi.” Hứa Niệm Sênh đẩy anh một cái.

Tống Mạch Xuyên ép cô vào tấm kính của cửa sổ sát đất, đặt cô xuống nhưng lại nhấc chân cô lên, giọng nói mang theo ý cười: “Sợ gì chứ, trong nhà chỉ có hai chúng ta, ở đâu mà chẳng được?”

Hứa Niệm Sênh lúc thì gan to tày trời, lúc thì lại nhát như cáy. Cô níu chặt áo sơ mi của anh nói: “Thế anh kéo rèm lại đi.”

“Không kéo.” 

Tống Mạch Xuyên đột ngột xoay người cô lại. Tầm mắt Hứa Niệm Sênh lập tức nhìn thấy cảnh đêm rực rỡ bên ngoài. Không có người, nhưng ánh đèn rất sáng. Cô cảm thấy mình sắp không trụ vững nữa, Tống Mạch Xuyên cười khẽ bên tai cô một câu: “Em không biết sao, kính này là kính một chiều, cho dù bên ngoài có người cũng không nhìn thấy gì đâu, đừng sợ.”

Anh đưa tay gạt mái tóc sau lưng cô sang một bên, cúi đầu hôn tỉ mỉ dọc bờ lưng trần.

Hứa Niệm Sênh rất khó để phớt lờ phong cảnh bên ngoài. Dù biết bên ngoài không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhưng tấm kính sát đất này hướng thẳng ra phía cổng, chỉ cần bên ngoài có chút động tĩnh gì là cô lại không kìm được mà căng thẳng.

Tống Mạch Xuyên ở phía sau cười khẽ. Trên bàn tay trái đang áp chặt lên lớp kính của họ đều đeo nhẫn cưới. Thỉnh thoảng anh lại cúi đầu, nói vào tai cô vài câu “dirty talk” nóng bỏng không thua gì lời tình tứ.

Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng thuận lợi tốt nghiệp. Thành tích của cô trong suốt thời gian đại học, thạc sĩ và tiến sĩ đều rất tốt, hồ sơ năng lực thực sự rất đẹp. Trong thời gian học cao học cô cũng từng đi thực tập, nên trước khi tốt nghiệp đã ký hợp đồng với một công ty, trở thành một cô gái hạnh phúc với mức lương hàng triệu tệ mỗi năm ngay khi vừa ra trường. Mặc dù mức lương này so với tiền cổ tức của Viễn Hàng hay thu nhập của Tống Mạch Xuyên thì chẳng đáng là bao, thậm chí còn không đủ chi trả cho những khoản tiêu xài hàng năm của cô bây giờ, nhưng với tư cách là công việc đầu tiên bước chân vào xã hội của Tiểu Hứa, sự khởi đầu này đã là rất tuyệt vời rồi.

Tháng lương đầu tiên cầm trên tay, Hứa Niệm Sênh mời cả nhà đi ăn cơm.

“Cả nhà” ở đây bao gồm cô và Tống Mạch Xuyên, gia đình ba người nhà Hứa Cẩm Ngôn và bố mẹ của Tống Mạch Xuyên.

Hứa Cẩm Ngôn lúc đó còn chậc lưỡi: “Bảo cháu tốt nghiệp xong về chỗ cậu mà không nghe, ít nhất cậu cũng trả lương gấp đôi cho cháu.”

Tống Mạch Xuyên không nói gì, nhưng rõ ràng ai cũng thấy, Hứa Niệm Sênh hiện tại là bà chủ danh chính ngôn thuận, thu nhập của Tống Mạch Xuyên nói cho cùng cũng là của cô. Công việc chỉ có thể nói là một trong những trải nghiệm cuộc sống mà Hứa Niệm Sênh muốn nếm trải ở giai đoạn này mà thôi.

Con người ta mà, không đi làm đương nhiên là vui rồi, nhưng mỗi người một chí hướng, cô muốn tự mình ra ngoài bươn chải thử cũng chẳng có vấn đề gì.

Bố mẹ của Tống Mạch Xuyên thì vui vẻ dắt bé Hứa Tri Hoài đi chơi. Sau khi lên mẫu giáo, cậu nhóc bắt đầu không cho người lớn gọi tên thân mật nữa, cứ nhất quyết đòi mọi người gọi bằng tên chính thức. Chỉ có thể nói, ý muốn của trẻ con thì vẫn nên tôn trọng một chút.

Khoản thu nhập đầu tiên của Hứa Niệm Sênh cuối cùng nhận được những lời khen ngợi không tiếc lời từ ông Tống và bà Triệu. Đứng ở góc độ bậc cha chú nhìn lớp trẻ, thành tựu của họ thực sự rất đáng nể. Năm đó bà Triệu nói coi Hứa Niệm Sênh như con gái, thực ra cũng không sai. Mấy năm nay đi mua sắm thấy thứ gì tốt bà cũng gửi cho cô một phần. Trên cổ tay Hứa Niệm Sênh đang đeo một chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt, vốn là phôi ngọc mà bà Triệu tặng trước kia, cô đã mài thành kiểu vòng tròn truyền thống, thỉnh thoảng lại mang ra đeo. Bà Triệu thấy cô thích mấy thứ này, sau khi biết kích cỡ cổ tay cô lại tặng thêm mấy chiếc nữa, từ phỉ thúy vàng cho đến phỉ thúy hoa tuyết đều có đủ.

Cuộc hôn nhân của Hứa Niệm Sênh thực sự có thể coi là rất viên mãn. Ba năm trước khi cưới và hơn hai năm sau khi cưới, phần lớn thời gian đều là thế giới của hai người. Tống Mạch Xuyên và cô trong khoảng thời gian này cũng không chỉ xoay quanh đối phương. Tuy nhiên, vào đêm trước Tết Trung thu năm nay, Tống Mạch Xuyên đột nhiên có việc gấp phải đi công tác đột xuất. Hứa Niệm Sênh cứ ngỡ mình sẽ phải một mình về nhà cũ nhà họ Tống để đón Tết.

Thực ra về đó cũng không có gì, chỉ là dù sao cũng là địa bàn của người lớn, khó tránh khỏi có chút giữ kẽ, nhất là vào những lúc cả đại gia đình tụ họp như thế này, chẳng biết chủ đề câu chuyện lúc nào sẽ rơi xuống đầu mình.

Trước khi Hứa Niệm Sênh xuất phát, Tống Diệc Hoành còn đặc biệt vỗ ngực bảo đảm, nói tối nay dù người lớn có “nhắc khéo” chuyện gì, anh ta và vợ cũng sẽ kiên quyết đứng về phía cô để đỡ đạn. Tống Diệc Hoành cũng là người có số hưởng. Anh ta và vợ tuy thuộc diện liên hôn thương mại, nhưng trước khi cưới cả hai đều có ấn tượng khá tốt về nhau, sau này chung sống lại phát hiện ra có chung nhiều sở thích, thế là hợp rơ luôn. Hai năm nay họ bận rộn du lịch vòng quanh thế giới, chơi đến quên cả lối về. Đặc biệt là chuyện sinh con, cả hai hoàn toàn không có ý định gì. Họ nói riêng với Hứa Niệm Sênh rằng họ thuộc hội “DINK”. Cho nên ở một khía cạnh nào đó, họ đứng cùng chiến tuyến với vợ chồng Hứa Niệm Sênh.

Hứa Niệm Sênh thay một chiếc váy dài cách tân phong cách Trung Hoa thanh nhã, trang điểm nhẹ nhàng, trang sức chủ yếu là ngọc trai và phỉ thúy. Cô thừa hiểu người lớn thích kiểu ăn mặc như thế nào. Cô không thể đến quá sát giờ, nên tầm trưa đã lái xe qua đó. Vừa vào cửa, việc đầu tiên là chào hỏi các bậc trưởng bối, đồng thời nhắc lại chuyện Tống Mạch Xuyên đi công tác. Cô và Tống Mạch Xuyên vào những lúc thế này được coi là một thể thống nhất, lời ăn tiếng nói tự nhiên phải chú ý thêm phần cẩn thận.

Tống Diệc Hoành và vợ từ lúc cô vừa vào cửa đã điên cuồng nháy mắt với cô, trông như hai kẻ dở hơi, còn hoạt bát hơn cả mấy đứa nhỏ vài tuổi. Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không bắt được sóng của họ.

Cho đến khi ông cụ Tống lên tiếng: “Tiểu Sênh, lại đây đánh cờ với ông.”

Đầu năm nay ông cụ Tống vừa mừng thọ tám mươi tuổi, hiện tại sức khỏe vẫn còn khá tốt, chỉ là tuổi đã cao, khó tránh khỏi có chút bệnh vặt. Hai năm qua ông cụ đã phải nằm viện vài lần, lần nào nằm viện cũng rất rình rang. Thế nhưng thế hệ cháu chắt cho đến nay mới chỉ có mỗi Tống Mật là sinh được một đứa con. Những người khác, hoặc là chưa đến tuổi, hoặc là đã đến tuổi nhưng không yêu đương, kẻ đã kết hôn rồi thì lại không thích sinh con. Mấy cái quy tắc kiểu như sinh một đứa trẻ sẽ được thưởng bao nhiêu tiền vốn thịnh hành trong các gia tộc khác, ở nhà họ Tống chẳng có chút tác dụng nào. Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh không thiếu tiền, vợ chồng Tống Diệc Hoành thì thẳng thừng tuyên bố chọn lối sống hưởng thụ an nhàn.

Trình chơi cờ của ông cụ Tống thực sự rất tốt, còn Hứa Niệm Sênh chỉ ở mức biết chơi thôi. Nhưng cô nói chuyện rất khéo, khiến ông cụ cười không khép được miệng. Quân cờ của Hứa Niệm Sênh càng đi càng vào ngõ cụt, ông cụ cuối cùng cũng bắt đầu đi vào vấn đề chính: “Tiểu Sênh này, năm nay cháu cũng tốt nghiệp đi làm rồi, cháu và Mạch Xuyên có dự định khi nào thì sinh con không?”

Nói thật, câu hỏi này Hứa Niệm Sênh đã lường trước được. Thế hệ đi trước có quan niệm về việc giục sinh con khác với họ là chuyện rất bình thường. Bản thân ông cụ Tống cũng có mấy người con, nếu muốn bế chắt thì thực ra cũng đã được bế rồi, cô cháu ngoại lai đáng yêu tên Tống Triều Triều kia Hứa Niệm Sênh cũng rất thích. Nhưng người trẻ bây giờ có không ít “tật xấu”, một trong số đó là: thích con nít, nhưng là thích con của người khác, cứ thấy là muốn bế thôi.

Hứa Niệm Sênh chính xác là kiểu đó. Thấy ảnh em bé trên mạng là thèm thuồng, vào bình luận đòi “trộm” về ngay. Dù sao bây giờ cư dân mạng cũng đều khá “mặt dày” như nhau cả.

Kỹ năng đánh trống lảng của Hứa Niệm Sênh cũng rất cao siêu. Cô chỉ dùng vài câu đùa giỡn đã kéo chủ đề đi hướng khác, mượt mà đến mức vợ chồng Tống Diệc Hoành đứng cạnh cũng phải bái phục. Ông cụ Tống đương nhiên là nghe ra được, chỉ là kiểu chủ đề này mà nói đến mức giương cung bạt kiếm thì chẳng còn gì thú vị nữa.

Trước bữa ăn, vợ Tống Diệc Hoành khoác tay Hứa Niệm Sênh, hai người ngồi cạnh nhau, còn anh ta thì ngồi cạnh vợ, phía bên kia của Hứa Niệm Sênh còn có một cô em họ khác cũng đang bị giục cưới. Trông cứ như hội chị em đang “đoàn kết chống giặc” vậy. Tuy nhiên, ngay trước khi khai tiệc, ở cửa lại xuất hiện một người đàn ông phong trần mệt mỏi. Hứa Niệm Sênh sững người một lát, những người khác đương nhiên cũng vậy.

“Mạch Xuyên, chẳng phải anh bảo đi công tác không kịp về sao?”

Tống Mạch Xuyên đặt đồ trong tay xuống, lúc bước tới, ánh mắt anh chạm vào mắt Hứa Niệm Sênh, anh nhẹ giọng nói: “Vừa vặn có chuyến bay, nên anh kịp về rồi.”

Anh vừa xuất hiện, tất cả những chiêu bài giục sinh con mà Hứa Niệm Sênh sắp phải đối mặt đều bị anh nhẹ nhàng hóa giải hết. Khoảnh khắc đó, Tống Mạch Xuyên trong lòng vợ cũng như trong lòng đám em trai em gái chẳng khác gì một vị thần. Cảm giác an toàn bùng nổ.

Buổi tối, sau khi Hứa Niệm Sênh tắm xong bước ra, Tống Mạch Xuyên đang ngồi bên giường, nhìn cô chằm chằm. Ở bên nhau lâu như vậy, đúng là chỉ cần một ánh mắt là hiểu đối phương muốn gì.

Hứa Niệm Sênh khựng lại: “Tối nay thôi đi anh, đây có phải ở nhà mình đâu. Anh đi đường về không mệt à, nghỉ ngơi sớm đi có được không?”

Tống Mạch Xuyên vươn tay nắm lấy tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n mu bàn tay cô, đầy ẩn ý: “Anh cũng có thể không mệt mà.”

Hứa Niệm Sênh: “?”

Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Em cứ ngoan ngoãn ngồi trên mặt anh là được, nhỏ tiếng một chút thôi.”

“…”


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...