Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 95: Động phòng

Đám cưới của Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên trong số những hôn lễ hào môn tuy không hẳn là long trọng nhất, nhưng để lọt vào top những đám cưới xa hoa nhất thì chắc chắn không thành vấn đề. Hôn lễ được lên kế hoạch suốt nửa năm trời, ngay cả địa điểm cũng được tuyển chọn vô cùng kỹ lưỡng. Cách bài trí tại hiện trường và dàn khách mời đủ để thấy được “đẳng cấp” của buổi lễ này, không ít những nhân vật tầm cỡ vốn chỉ xuất hiện trên các tạp chí kinh tế hay ấn phẩm uy tín đều có mặt. Điều này không chỉ nể mặt nhà họ Tống và nhà họ Hứa, mà một phần còn là vì nể mặt chính Hứa Niệm Sênh. Biết cách tận dụng các mối quan hệ và thể hiện bản thân đúng lúc cũng là một phương pháp tốt để mở rộng mạng lưới giao thiệp. Con đường của Hứa Niệm Sênh không giống với Tống Mạch Xuyên hay Hứa Cẩm Ngôn. Họ hiện tại đã là những nhà tư bản, còn thân phận chính của Niệm Sênh vẫn là sinh viên, cô vẫn mang trong mình một sức hút cá nhân rất riêng.

Trong đám cưới, có không ít người tiến lên phía trước, câu chúc đầu cửa miệng luôn là: “Sớm sinh quý tử.”

“…”

Nếu chỉ là câu này thì cũng thôi đi, đa số mọi người đều coi câu nói này như lời thoại cố định, cứ đến đúng bối cảnh là tự động tuôn ra theo quy trình. Thế nhưng có người lại không hiểu chuyện. 

Trong lúc tiếp khách, Hứa Niệm Sênh mặc bộ sườn xám màu đỏ, còn Tống Mạch Xuyên hôm nay định sẵn là phải uống không ít rượu. Đám bạn thân của anh có mấy người đặc biệt bay từ nước ngoài về dự đám cưới, chỉ chờ để chuốc say anh. Hứa Niệm Sênh cũng có bàn tiệc dành riêng cho bạn bè mình. Có người đột nhiên ghé lại nói vài câu chúc mừng. Hứa Niệm Sênh không quen đối phương, nhưng người lạ trong hôn lễ không ít, cô cũng chỉ lịch sự cảm ơn cho xong.

Nhưng đối phương lại bồi thêm một câu: “Hai người định khi nào sinh con vậy? Sinh sớm một đứa thì nhà họ Tống cũng vui.”

Hứa Niệm Sênh: “… Vẫn chưa có kế hoạch ạ.”

Nói thật lòng, trước khi tốt nghiệp cô chưa hề có ý định này.

Câu nói này có lẽ đã đụng chạm đến dây thần kinh nào đó của đối phương, cô ta làm ra vẻ ngạc nhiên: “Thế sao mà được, đừng nhìn mình bây giờ còn trẻ, đợi vài năm nữa điều kiện cơ thể không bằng bây giờ, có sinh được hay không còn chưa biết chừng, nói không chừng bên ngoài còn có khối kẻ muốn sinh thay cô đấy.”

Dứt lời, Hứa Niệm Sênh chưa kịp phản ứng thì dàn phù dâu và bạn bè bên cạnh cô ai nấy đều sa sầm mặt mũi. Tính khí Lâm Nhất Lạc vốn không mấy dễ chịu, cô nàng chất vấn thẳng thừng: “Này, bà chị là ai thế hả? Ngày vui của người ta mà chị lại đến đây tung tin đồn nhảm về chú rể à?”

Người phụ nữ kia trông cũng không quá lớn tuổi, tầm khoảng ba mươi. Lâm Nhất Lạc không quen, nhưng trong bàn vẫn có người nhận ra. Đường Cửu, người từng nhảy cùng Hứa Niệm Sênh một bản trong tiệc sinh nhật trước đó, nhếch môi. Dạo này cô nàng đã cắt tóc ngắn, không làm phù dâu cho Hứa Niệm Sênh nhưng lại mặc chiếc áo khoác da màu nâu, trông còn ngầu hơn cả dàn phù rể, cứ như đến đây để cướp hào quang của chú rể vậy.

“Trương Thiên Dao, đừng có coi ai cũng giống cái lão chồng vô dụng nhà cô, cũng đừng coi ai cũng giống cô,” Đại tiểu thư nhà họ Đường mở miệng là cực kỳ sắc sảo, “Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại, đến đây làm mất hứng cái gì?”

Tô Tiểu vừa lúc đi ngang qua, thấy tình hình này liền hỏi có chuyện gì.

Hứa Niệm Sênh đáp lại: “Không có gì đâu mợ, mợ cứ bận việc của mợ đi, con ngồi đây một lát rồi qua.”

Vị trí của cô dâu chủ yếu là ở bàn chính, cô chỉ qua đây trò chuyện với hội chị em thân thiết.

Tô Tiểu nhận ra điều gì đó, ánh mắt quét qua người duy nhất đang đứng cạnh bàn, nhẹ giọng nói: “Trương Thiên Dao, lâu rồi không gặp, cô đi theo tôi nói chuyện một chút đi.”

Đoạn kịch ngắn này cứ thế kết thúc. Hứa Niệm Sênh sau đó mới nghe những người khác trong bàn kể về thân phận của người phụ nữ đó.

“Bề trên nhà cô ta lúc trẻ có chút thâm giao với ông cụ Tống, hình như hồi bọn họ mới tốt nghiệp đại học, người lớn từng muốn vun vào cho hai người, nhưng không thành. Sau đó Trương Thiên Dao yêu người khác, kết hôn mấy năm rồi, cũng đã sinh đứa con thứ hai.”

“Chỉ là lão chồng cô ta bên ngoài bồ nhí không dứt, bản thân cô ta thì không nghĩ thoáng được, không muốn cũng không dám ly hôn, tự dày vò bản thân đến đổ bệnh luôn. Đừng quan tâm mấy lời điên khùng cô ta vừa nói.”

“Sênh Sênh à, em thì khác, nếu sống không hạnh phúc thì em cứ ly hôn thoải mái.”

Cả bàn toàn các cô gái trẻ ríu rít, đám cưới người ta mà chủ đề trò chuyện đã nhảy sang đến việc ly hôn rồi.

Bên phía Tống Mạch Xuyên, sau khi bị đám đàn ông không biết xấu hổ chuốc rượu mấy vòng, định quay về bàn chính thì phát hiện vợ mình vẫn chưa về. Anh bước tới, đúng lúc nghe thấy họ đang bàn về “ly hôn”, “ngoại tình”, “độc thân”.

“…”

Đến muộn chút nữa, chắc vợ anh không còn là của anh mất.

Dù sao cũng là ngày vui, Tống Mạch Xuyên bình tĩnh chào hỏi một tiếng rồi dắt vợ đi, nhưng từ đó về sau, trong lòng người đàn ông ngoài ba mươi này cũng nảy sinh chút cảm giác khủng hoảng.

Sau này, mỗi khi Hứa Niệm Sênh lấy thân phận người đã có gia đình đi gặp riêng hội chị em, trước khi cô ra khỏi cửa, Tống Mạch Xuyên thi thoảng lại trịnh trọng hỏi một câu: “Vợ ơi, tụ tập với bọn họ xong em còn yêu anh không?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cả một ngày dài diễn ra hôn lễ, cô dâu chú rể đều đã mệt rã rời. Hứa Niệm Sênh dậy từ lúc bốn năm giờ sáng. Tối hôm trước cô hơi mất ngủ, chủ yếu là vì xuất phát từ nhà cậu mình, các phù dâu cũng ở lại cùng, các cô gái trẻ luôn có chuyện nói không dứt. Tầng ba vốn là lãnh địa của Hứa Niệm Sênh, bạn bè cô cũng được sắp xếp ngủ ở đó. Phòng ốc đã chuẩn bị xong xuôi, kết quả tán gẫu hồi lâu, đứa thì ngủ trên giường cô, đứa thì nằm lăn ra sàn phòng cô mà ngủ. Sáng hôm sau khi đội ngũ trang điểm đến, đập vào mắt họ là một căn phòng đầy con gái.

Ban ngày, Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đã thay mấy bộ đồ, hiện tại cô đang mặc bộ sườn xám đỏ, giày cao gót cùng màu, cô nằm bò ra giường không muốn nhúc nhích. Tống Mạch Xuyên cũng chẳng khá hơn, anh đang ngồi ở sô pha phòng khách ngoài kia để giải rượu. Nhân duyên của anh quả thực rất tốt, dàn phù rể tuyển chọn đều sẵn lòng đỡ rượu cho anh, nhưng cũng không ngăn nổi đám bạn xấu còn nhiều hơn. Cố Chước lẽ ra phải kết hôn sớm hơn bọn họ, thậm chí Tống Mạch Xuyên còn định làm phù rể cho anh ấy. Nhưng không cách nào khác, Cố thiếu gia đúng là kiểu “phong thủy luân chuyển”, hôm nay làm phù rể cho anh đã phải chịu không ít khổ sở.

Cuối hôn lễ, khách khứa dần tản đi, Hứa Niệm Sênh chỉ cố trụ được đến lúc tiễn dàn phù dâu lên xe.

Trong đám cưới, ngoài người cậu thú vị Hứa Cẩm Ngôn, còn có hai bé phù dâu nhí là Hứa Nguyên Đán và Tống Triều Triều. Một đứa là em trai nhỏ của Hứa Niệm Sênh, một đứa là cháu gái bên ngoại của Tống Mạch Xuyên. Cô bé lớn hơn Hứa Nguyên Đán khoảng ba tuổi, hai đứa nhỏ dắt tay nhau lên sân khấu trông như hai con búp bê một lớn một nhỏ. Hình ảnh hai đứa trẻ dắt tay nhau rất đáng yêu, lúc đi lên đưa nhẫn còn líu lo bàn bạc với nhau điều gì đó. Khách khứa có mặt lúc đó đều không nhịn được cười.

Hứa Niệm Sênh nằm một lúc rồi ngồi dậy, cô đi chân trần trên sàn nhà ra phòng khách. Tống Mạch Xuyên đang mặc bộ vest phong cách Trung Hoa đồng điệu với sườn xám của cô, nhưng lúc này anh đã cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc sơ mi với họa tiết thêu trước ngực giống hệt trên áo cô. Trên bàn trà có một ly nước mật ong uống dở một nửa. Hứa Niệm Sênh tiến lại gần, đưa tay chạm vào mặt anh. Nhiệt độ trên mặt anh hơi cao hơn lòng bàn tay cô một chút, Tống Mạch Xuyên mở mắt ra.

“Về giường ngủ đi.” Hứa Niệm Sênh khẽ nói.

Tống Mạch Xuyên áp mặt vào lòng bàn tay cô, đưa tay kéo cô ngồi xuống. Có lẽ thấy cô đi chân trần, anh dứt khoát nhấc hai chân cô đặt lên đùi mình, khiến Hứa Niệm Sênh buộc phải điều chỉnh tư thế ngồi.

Tống Mạch Xuyên đặt tay lên mu bàn chân cô, chậc một tiếng: “Sao không đi dép vào? Chân mình bình thường lạnh thế nào trong lòng không tự biết à?”

Hứa Niệm Sênh định hạ chân xuống nhưng Tống Mạch Xuyên giữ chặt không cho.

“Trong nhà đâu có lạnh.” Cô phân trần.

Tống Mạch Xuyên rõ ràng là hiếm khi uống nhiều như vậy. Tửu lượng của anh so với Hứa Niệm Sênh là ở đẳng cấp cực tốt, mỗi lần uống cùng anh, người say không ngoại lệ luôn là cô. Sau khi dọn vào nhà mới, trong phòng có một tủ rượu bày biện toàn rượu quý. Hứa Niệm Sênh tò mò hương vị, Tống Mạch Xuyên có một tối đã khui một chai uống cùng cô. Nhưng cô chỉ mới uống xong hai ly là tháy không xong rồi. Rượu ngấm quá nhanh. Kết quả là cô gục ngay tại chỗ, cũng may là uống ở nhà. Tống Mạch Xuyên ngày hôm sau nhắc lại cho cô nhớ, nói cô sau khi say cứ đòi biểu diễn “ngực trần đập đá” cho anh xem.

“…”

Bây giờ hiếm khi thấy Tống Mạch Xuyên say, Hứa Niệm Sênh ngước nhìn góc nghiêng của anh, đột nhiên hỏi một câu: “Anh say rồi à?”

Tống Mạch Xuyên không hiểu vì sao cô hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời: “Ừ.”

Trong ký ức của Hứa Niệm Sênh, ấn tượng về việc Tống Mạch Xuyên say rượu thực ra không nhiều. Có vài lần, lần đầu tiên là trước khi yêu nhau tại nhà anh, lần đó anh có lẽ là say thật, ngay cả khi cô suýt ngã đè lên người anh mà anh cũng không biết. Sau đó, vào một mùa hè sau khi bên nhau được một năm, bọn họ nửa tháng không gặp, giữa đêm Niệm Sênh mơ màng nhận được điện thoại của Tống Mạch Xuyên, giọng điệu của anh trong điện thoại nghe không giống bình thường chút nào. Anh đã nói rất nhiều lời sến súa.

“Vậy anh đưa tay ra đây.” Hứa Niệm Sênh thích thú muốn trêu anh một chút.

Tống Mạch Xuyên cũng ngoan ngoãn đưa tay ra. Tay của anh dù lúc nào nhìn cũng rất đẹp, rất hợp thẩm mỹ của đại đa số mọi người.

“Tay kia cũng đưa ra luôn.”

Làm theo.

Hứa Niệm Sênh: “Vậy thì bắt tay với em nào.”

Tống Mạch Xuyên cuối cùng cũng lên tiếng: “Em đang trêu chó đấy à?”

Hứa Niệm Sênh cười ha hả mấy tiếng: “Thế anh gọi một tiếng vợ đi.”

Tống Mạch Xuyên cười khẽ, liếc nhìn cô, đôi mắt đào hoa kia hiếm khi lộ vẻ mơ màng.

“Vợ ơi.”

Ánh mắt giao nhau, Tống Mạch Xuyên cúi đầu hôn cô một cái.

Hứa Niệm Sênh nói: “Vào phòng ngủ thôi, kẻo tí nữa anh ngủ quên trên sô pha, em lại chẳng có cách nào vác anh vào được.”

Tống Mạch Xuyên ừ một tiếng: “Anh đi tắm đã, hôm nay náo loạn với bọn họ, cả người ra đầy mồ hôi.”

Nói rồi anh đứng dậy, thân hình hơi loạng choạng, Hứa Niệm Sênh có chút nghi ngờ không biết anh có đi thẳng đường được không, nhưng Tống Mạch Xuyên quả thực vẫn đi rất vững, nên cũng mặc kệ anh, dù sao hôm nay cô không dính một giọt rượu, tỉnh táo vô cùng. Cô cũng bắt đầu tẩy trang, tháo kiểu tóc trên đầu rồi vào một phòng tắm khác.

Hứa Niệm Sênh luôn mất nhiều thời gian vệ sinh cá nhân hơn Tống Mạch Xuyên. Khi cô sấy tóc xong bước ra thì anh đã ngồi trên giường rồi.

“Không ngủ sao?” Hứa Niệm Sênh vẫn rất quan tâm anh, “Không cần đợi em đâu.”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy, ánh mắt rơi trên người cô.

Đồ ngủ trên người cả hai đều là mẫu màu đỏ giống nhau. Trước khi tổ chức đám cưới, Hứa Niệm Sênh đã cẩn thận lựa chọn đồ ngủ cho mấy ngày sau cưới. Nói thật, lúc vợ chồng mới cưới nồng cháy như keo sơn, đương nhiên là phải mặc bộ nào đó đẹp đẽ một chút. Tuy là mùa đông nhưng trong phòng có sưởi, chiếc váy ngủ trên người cô có cổ áo rất thấp, tà váy dài đến mắt cá chân, nhưng loại vải này chỉ cần trượt nhẹ một cái là sẽ xộc xệch. Màu đỏ của vải lụa tương phản với làn da trắng nõn, vô cùng bắt mắt.

Hứa Niệm Sênh đang chải tóc, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tống Mạch Xuyên vang lên, anh nói: “Đợi em động phòng.”

Giọng nói của anh lúc này nghe không biết còn sót lại mấy phần hơi men.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 95: Động phòng
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...