Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 92: Kỳ nghỉ

Từ vị trí của mình, họ có thể nhìn thấy hành khách từ phía máy bay lần lượt bước xuống. Có người tự đi bộ, có người được dìu đi, nhân viên y tế lập tức tiến lên hỗ trợ. Cũng có người vừa xuống máy bay đã được đưa thẳng lên xe cứu thương. Cảnh tượng ấy khiến lòng người lại thắt chặt thêm một lần nữa. 

Khoảng cách quá xa, muốn tìm được Hứa Niệm Sênh giữa chừng ấy người vốn không phải chuyện dễ, nhưng dù vậy, vẫn không ai rời mắt đi nơi khác. 

Quá trình này lại kéo dài thêm một lúc. Phía sân bay bắt đầu khôi phục lại hoạt động bay bình thường, còn nhóm thân nhân hành khách như họ thì được sắp xếp tiếp tục chờ tại chỗ. Màn hình điện tử vốn hiển thị danh sách hành khách của chuyến bay kia lúc này cũng đã quay về thông tin chuyến bay thông thường. Sự chờ đợi ở thời điểm này vẫn dài đằng đẵng. 

Phần lớn hành khách đã sớm xuất hiện trong tầm mắt của họ. Hứa Cẩm Ngôn lúc này đã lấy điện thoại ra nhắn tin cho vợ, đại khái là một phen hú vía nhưng không sao cả. Trong lúc anh ấy cúi đầu một lát, ánh mắt Tống Mạch Xuyên vừa vặn bắt được bóng dáng xuất hiện trong tầm nhìn. 

Hứa Niệm Sênh đeo một chiếc túi nhỏ xuất hiện, trên người trông không có vết thương nào cũng không có gì khó chịu. Nhóm hành khách này vẫn chưa biết được trong vài giờ ngắn ngủi vừa qua, trên mạng đã xảy ra chấn động lớn đến mức nào. Lúc này cô đang cầm điện thoại định báo cho Tống Mạch Xuyên về việc chuyến bay bị trễ, nhưng vẫn đang gõ chữ thì bỗng thấy phía trước có người chắn đường. Cô đột ngột ngẩng đầu, liền rơi vào một cái ôm thật chặt và ấm áp.

?

Cô còn chưa kịp nhìn rõ người đó là ai.

Hứa Niệm Sênh theo bản năng muốn đẩy người ra, nhưng giây tiếp theo cô đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Em làm anh sợ chết khiếp rồi…” 

Ngay khoảnh khắc giọng nói của Tống Mạch Xuyên vang lên, Hứa Niệm Sênh mới chậm chạp vòng tay ôm lại anh. Cô chợt nhận ra xung quanh cũng có rất nhiều người tiến lên ôm chầm lấy những hành khách vừa bước vào, có người thậm chí còn khóc nức nở vì vui sướng. Cô mơ hồ đoán ra được điều gì đó, chỉ là bầu không khí hiện tại dường như không thích hợp để nói chuyện. 

Tống Mạch Xuyên ôm cô rất lâu mới buông ra. Hứa Niệm Sênh nhìn vượt qua vai anh, nhìn thấy cậu đứng phía sau. Hai người này cùng nhau ra sân bay đón cô, hiển nhiên không phải chuyện nhỏ. 

“Cậu út, sao cậu cũng đến đây?” Hứa Niệm Sênh tiến lên hai bước, nghĩ một chút rồi ngập ngừng dang tay ra, “Cậu cũng muốn ôm một cái chứ?”

Đối xử công bằng thì vẫn hơn. 

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Vừa xuống máy bay đã bắt đầu chọc điên rồi đấy.

Tuy nhiên, anh ấy vẫn dang tay ôm lấy cô cháu gái, vỗ vỗ vào lưng cô: “Bình an trở về là tốt rồi.”

Hứa Niệm Sênh ôm xong mới nhớ ra quay đầu nhìn lại nhóm đồng môn cùng chuyến bay. Biểu cảm trên mặt họ không giấu nổi sự kinh ngạc. Tập đoàn Hành Xuyên của Tống Mạch Xuyên cho đến nay vẫn là nhà tài trợ kim cương của phòng thí nghiệm bọn họ, còn Hứa Cẩm Ngôn cũng là sếp tổng của tập đoàn Viễn Hàng mà họ đều biết. Vậy mà hai người này không chỉ cùng nhau đến sân bay đón đồng môn của họ, một người thì ôm rồi còn hôn một cái, người kia thì cô gọi là cậu út? Ánh mắt các đồng môn nhìn Hứa Niệm Sênh lúc này, chẳng khác nào đang nhìn một đại lão giấu thân phận. 

Vợ và con cái của giáo sư Trần cũng lần lượt tiến lên. Còn những đồng môn khác, gia đình không ở địa phương này, nhưng vừa mở điện thoại lên là máy suýt cháy vì hàng loạt cuộc gọi và tin nhắn. Có thể thấy, sự cố mà chuyến bay này gặp phải nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì họ nghĩ. 

Ban đầu Hứa Niệm Sênh định bắt taxi về nhà, nhưng Tống Mạch Xuyên và Hứa Cẩm Ngôn đều ở đây. Lấy xong hành lý, chào tạm biệt giáo sư và các đồng môn, cô đi cùng họ. Bên ngoài có một nhóm phóng viên chờ phỏng vấn hành khách vừa xuống máy bay, muốn biết trong hai ba tiếng vừa rồi trên máy bay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hứa Niệm Sênh đi cùng Tống Mạch Xuyên và Hứa Cẩm Ngôn nên không bị phóng viên chặn lại. Đến bãi đỗ xe, Hứa Cẩm Ngôn nói mình phải về nhà ngủ, không thèm để ý tới hai người họ, tự lái xe đi mất.

“…”

Ngồi trên ghế phụ của Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh lướt xem đủ loại tin tức trên mạng, bấy giờ mới biết chuyện này đã xôn xao suốt mấy tiếng đồng hồ rồi. 

Tình hình trên máy bay vừa rồi cô cũng đã kể cho hai người nghe. Theo phiên bản mà cô biết với tư cách là hành khách, máy bay sau khi cất cánh được một thời gian thì gặp phải nhiễu động không khí khá nghiêm trọng, nhiều khả năng bản thân máy bay cũng xảy ra trục trặc, dẫn đến việc mất liên lạc với mặt đất, phải bay vòng quanh trên không trong một thời gian khá dài. Nói là kinh hoàng thì cũng đúng. Có hành khách vừa đi vệ sinh xong quay về chỗ ngồi, chưa kịp thắt dây an toàn đã bị hất văng khỏi ghế va vào đầu, còn có hành khách và tiếp viên bị xe đẩy thức ăn va trúng. Lúc đó, hành lý phía trên và mặt nạ dưỡng khí đều rơi xuống, nói không sợ hãi thì chắc chắn là nói dối. 

Trong lúc rung lắc, đầu óc Hứa Niệm Sênh cũng đã suy nghĩ vẩn vơ rất nhiều chuyện. Cô nghĩ nếu mình thực sự xui xẻo như vậy thì phải làm sao, ngay cả di chúc có lẽ cũng không kịp viết, mà viết rồi chắc gì đã bảo quản được. Nhưng người có thể nghĩ đến thực ra cũng chỉ có vài người như thế. Cảm xúc của con người ở khoảnh khắc ấy đều trở nên mong manh hơn rất nhiều. Cho đến khi máy bay ổn định trở lại. Trong loa phát thanh vang lên giọng nói bình tĩnh của cơ trưởng, nói rằng chúc mừng mọi người đã cùng nhau vượt qua đợt nhiễu động, chuẩn bị hạ cánh. Tuy nhiên, phải đến sau khi xuống máy bay, cô mới biết chuyến bay của mình đã nằm trên “hot search” suốt mấy tiếng đồng hồ. Giờ nghĩ lại, đúng là có cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

Về tình trạng đột ngột của chuyến bay lần này, trên mạng vẫn chưa có thông báo chính thức từ cơ quan chức năng. 

Tống Mạch Xuyên trông có vẻ tối nay thực sự bị dọa sợ không nhẹ, anh trở nên im lặng hơn hẳn. Đến khoảng ba giờ sáng, Hứa Niệm Sênh vẫn cảm nhận được những nụ hôn vụn vặt rơi trên lưng mình. Nó khác với sự kịch liệt cuồng nhiệt như muốn hòa vào nhau lúc nãy, nụ hôn này rất yên tĩnh, nhưng cũng có thể nghe thấy một vài tiếng động rất nhỏ. Hơi thở của Tống Mạch Xuyên rất nhẹ, nhưng hơi ấm theo đó rơi xuống làn da cô. 

Hứa Niệm Sênh xoay người lại, ôm Tống Mạch Xuyên vào lòng. Đầu anh vùi vào trước ngực cô, tay cô nhẹ nhàng vuốt tóc anh, đầu ngón tay thỉnh thoảng m*n tr*n vành tai anh. Cái ôm khăng khít này mang theo chút ý vị vỗ về. Cô cất giọng rất nhẹ: “Đi ngủ thôi, mệt rồi.”

Tống Mạch Xuyên “ừ” một tiếng: “Ngủ thôi.” 

Sau sự cố máy bay lần này, mối quan hệ của hai người dường như lại càng thân mật hơn. Hay nói đúng hơn, Tống Mạch Xuyên thể hiện sự quấn quýt rõ rệt hơn. Vì đã xuất hiện trước mặt đồng môn của cô, mối quan hệ của hai người không còn là bí mật nữa. Tống Mạch Xuyên rảnh hay không rảnh cũng hay chạy tới trường đón cô. Chỉ có thể nói, ở một mức độ nào đó, Tống Mạch Xuyên cũng không hẳn là người quá lý trí trong chuyện tình cảm. Tất nhiên, nói về “lý trí tuyệt đối” trong tình yêu thì hoàn toàn là nói suông.

Sinh nhật hai mươi tư tuổi của Hứa Niệm Sênh, Tống Mạch Xuyên dùng trực thăng đưa cô bay một chuyến về phương Nam, tặng cô một căn nhà tại thành phố mà cô yêu thích. Việc trang trí toàn bộ đều được thực hiện theo đúng sở thích của cô. 

Hứa Niệm Sênh đi dạo một vòng, sau đó tặng cho bạn trai một nụ hôn nồng cháy.

“Bảo bối, anh thật tốt, chồng em chả bao giờ mua nhà cho em cả~”

Giọng điệu nũng nịu kèm theo từ “bảo bối” này, Tống Mạch Xuyên nghe một cái là biết bạn gái lại bắt đầu nhập vai rồi. Anh nhướng mày: “Chồng em không hiểu chuyện thế thì bỏ hắn đi rồi theo anh.”

Anh phối hợp cực kỳ ăn ý. 

Kịch bản diễn tiếp, Hứa Niệm Sênh bóp giọng nói một câu: “Thật không bảo bối? Em về sẽ ly hôn với hắn ngay để kết hôn với anh…”

Lời chưa nói hết, Tống Mạch Xuyên đã kéo cô ngồi lên đùi mình, khẽ cười: “Chẳng phải bảo là học lên tiến sĩ sao? Đã cân nhắc chuyện kết hôn rồi à?” 

Kết quả Hứa Niệm Sênh được tuyển thẳng lên tiến sĩ thực ra từ năm ngoái đã biết rồi, hiện tại cô đang ở giai đoạn bảo vệ luận văn tốt nghiệp thạc sĩ. Thông thường thì không có vấn đề gì, dù sao giáo sư Trần đã quen với việc xông pha trận mạc vì học trò, đến lúc đó nếu Hứa Niệm Sênh không ổn thì ông ấy sẽ tự mình ra tay giúp đỡ. 

Chủ đề kết hôn thực ra Hứa Niệm Sênh chưa bao giờ đề cập với Tống Mạch Xuyên, chỉ là có những chuyện không cần nói rõ ra. Kết hôn là chuyện của hai người. 

Tống Mạch Xuyên cũng không có gì không hài lòng với hiện tại. Những lời thúc giục từ gia đình hay bên ngoài, nói cho cùng, anh cũng chỉ nghe tai này lọt tai kia. Tuy theo lý mà nói thì không nên, nhưng thỉnh thoảng Tống Mạch Xuyên vẫn nghĩ, liệu hôn nhân có thực sự khiến hai người yêu nhau trở nên xa lạ và thay đổi đến mức không nhận ra hay không. 

Cô bạn gái đang ngất ngây vì căn nhà tặng kèm lúc này trao cho anh một nụ cười ngọt ngào: “Nếu là với anh, em cũng có chút sẵn lòng đấy.”

Trong hai năm này, phú bà Tiểu Hứa đã kiếm được bao nhiêu tiền, ngay cả chính cô cũng không đếm được, cũng chẳng biết có thể mua được bao nhiêu căn nhà. Dĩ nhiên, nguồn thu nhập lớn nhất vẫn là tiền cổ tức từ tập đoàn Viễn Hàng và những khoản “lì xì” kếch xù từ cậu út. Thêm vào đó, thẻ phụ của Tống Mạch Xuyên đều nằm trong tay cô, cái này thì khỏi phải bàn. 

Lời đã nói đến mức này rồi, Tống Mạch Xuyên cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về chuyện kết hôn. Đã kết hôn thì chắc chắn phải cầu hôn. Đa số mọi người khi lên kế hoạch cầu hôn đều ít nhiều nhờ cậy đến bạn bè. 

Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu ngồi trong phòng bao, xung quanh cũng không có mấy người, trên bàn bày ra không ít cuốn sổ tay phương án cầu hôn. Vẻ mặt anh ấy đầy vẻ chết lặng: “Cho hỏi tại sao tôi lại ngồi ở đây?”

Rõ ràng anh ấy là cậu của đằng gái mà? Tại sao lại phải ngồi ở đây chứ?
Mặc dù Hứa Cẩm Ngôn đối với việc bạn thân và cháu gái mình yêu nhau đã nhìn thấu và chấp nhận, nhưng tại sao chuyện cầu hôn cũng phải để anh ấy đến thảo luận phương án? Anh ấy là người xui xẻo đến thế sao?

Tô Tiểu thản nhiên lật xem những phương án cầu hôn đó, tùy miệng nhận xét một câu: “Giờ mấy phương án này trông còn đáng tin hơn hồi hai đứa mình.”

“…” Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 

“Cậu thì tính là gì,” Cố Chước ngồi bên cạnh với vẻ mặt còn chết lặng hơn nói, “Tôi còn muốn hỏi tại sao tôi lại ở đây, không biết dạo này tôi đang thất tình à?”

Cố thiếu gia, đính hôn hơn một năm, cũng coi như không mặn không nhạt yêu đương với vị hôn thê. Gần đây đối phương muốn có con, nhưng lại cảm thấy gen của Cố Chước có thể không đủ ưu tú, thế là đá anh ấy. Một người đàn ông gần như chưa từng bị chê trong mắt người yêu cũ như Cố Chước lại bị vị hôn thê đá vì chê gen không tốt. Nhiều khi phòng tuyến tâm lý của đàn ông vỡ nát cũng chỉ đơn giản đến thế là cùng. Cố Chước nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, rốt cuộc người ta thấy gen anh ấy kém chỗ nào? Tức đến mức Cố thiếu gia phải xách đứa cháu trai mới bắt đầu tiếp xúc với môi trường song ngữ từ mẫu giáo đến để đối chất với vị hôn thê cũ. Người ta chỉ buông một câu nhận xét rằng đàn ông ba mươi tuổi đang xuống dốc rồi, cô ấy muốn tìm người ngoài hai mươi. Đây có lẽ mới là lời thật lòng. Cố Chước rong chơi nhân gian nhiều năm, lần đầu tiên bị một người phụ nữ nắm thóp triệt để như vậy. Người ta thật sự không yêu anh ấy, mà bản thân Cố Chước thì lại thật sự lún sâu. Chuyện cưới xin không hủy, nhưng người ta đơn phương chấm dứt tình cảm với anh ấy, đi tìm trai trẻ hai mươi tuổi để sinh con, chẳng khác nào cắm sừng anh ấy cả. Cố thiếu gia dạo này đang bận rộn làm đủ trò hề vì tình, bỗng nhiên bị anh em kéo qua đây làm “chú hề” cho họ. Anh ấy cũng thật sự phục luôn rồi.

Tống Mạch Xuyên thì hoàn toàn chẳng thèm quan tâm đến sống chết của người anh em này. Mấy người trong căn phòng này tuy mỗi người nói một kiểu, nhưng ai nấy đều cầm một cuốn sổ kế hoạch trên tay. Thái độ của Tống Mạch Xuyên cũng rất rõ ràng. Đối với Hứa Cẩm Ngôn, anh nói: “Dù sao cậu cũng là cậu của Sênh Sênh, cậu xem cô ấy sẽ thích kiểu nào?”

Đối với Cố Chước, anh nói: “Cậu là tiện thể dắt theo thôi, nếu thật sự không muốn xem thì có thể không tham gia thảo luận. Dù sao chuyện yêu đương của cậu đã thành ra thế này, cũng chẳng có giá trị tham khảo gì.”

Cố Chước: “…”

Nhát dao sâu nhất, vĩnh viễn đến từ người thân nhất.

Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không biết Tống Mạch Xuyên đang lên kế hoạch cầu hôn mình, cô đang bận rộn với việc tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, thực ra cô cũng không cần dọn hành lý gì nhiều. Đằng nào thì sau một kỳ nghỉ hè quay lại, vẫn là phòng ký túc này. 

Ba năm qua, bạn bè của cô đều đã có hướng phát triển riêng. Hứa Niệm Sênh chọn học lên tiến sĩ. Còn các bạn cùng phòng đại học: Trịnh Văn Tĩnh đã lên chức quản lý, thăng chức tăng lương, chuẩn bị bước l*n đ*nh cao cuộc đời; Phương Mạn đã trở thành một người mẫu có chút danh tiếng trong giới, sở hữu tài khoản cá nhân có nhiều người theo dõi, kiếm được không ít tiền; về phần Diệp Điềm Điềm, cô ấy vừa tốt nghiệp đã tìm được công việc tốt, lương tháng vài chục ngàn tệ, đánh bại 80% sinh viên tốt nghiệp cùng năm. Đầu tư thời gian vào việc khiến bản thân trở nên tốt hơn luôn là điều xứng đáng nhất. Hứa Niệm Sênh vô cùng đồng tình với điều đó. Chắc hẳn có không ít người nghĩ rằng cô có lẽ sau khi tốt nghiệp thạc sĩ sẽ kết hôn với Tống Mạch Xuyên hoặc vào Viễn Hàng nhậm chức. Đa số mọi người không cho rằng thành tựu sau này của Hứa Niệm Sênh có thể vượt qua cậu mình bao nhiêu. Một Hứa Cẩm Ngôn vượt qua tầng lớp xã hội chỉ trong vài năm ngắn ngủi là quá hiếm có, anh ấy hội tụ đủ các yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa, hơn nữa bản thân Hứa Cẩm Ngôn cũng không bị giới hạn bởi giáo dục, lá gan cũng đủ lớn, đó đều là yếu tố thành công của anh ấy. 

Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng hoàn thành xong luận văn của mình, quy trình tốt nghiệp vẫn phải thực hiện. Ảnh tốt nghiệp năm nay đã chụp, không khác gì mấy so với thời đại học. Những người cần đến đều đã đến đông đủ. Các bạn cùng phòng đại học và Lâm Nhất Lạc đều có mặt. Cậu mợ cô dắt theo bé Hứa Nguyên Đán đi đứng loạng choạng đến tặng hoa. Cậu bé Hứa Nguyên Đán vì vẻ ngoài quá đỗi đáng yêu nên lần lượt trở thành “món đồ chơi” trong tay các đồng môn và bạn bè của Hứa Niệm Sênh. Cậu cô thì nói năng không kiêng nể, bảo con trai trông hơi giống Hứa Niệm Sênh hồi nhỏ, dẫn đến việc c* cậu phải nhận lấy những màn “trêu chọc” còn nhiệt tình hơn nữa. Cậu nhóc cuối cùng nhìn bố mẹ mình kêu cứu, thế là các anh chị xung quanh lại càng cười vui hơn. 

Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng đến, anh chuẩn bị hoa và quà tốt nghiệp, năm nay vẫn tiếp tục làm phó nháy riêng cho Hứa Niệm Sênh. Hai người cũng có ảnh chụp chung. Chuyện chụp ảnh tốt nghiệp này cũng gợi lại không ít kỷ niệm, bởi vì lần trước cảnh tượng cũng tương tự như thế này, vẫn là những con người đó, chỉ có điều danh tính của mọi người giờ đây ít nhiều đã có chút thay đổi.

Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp thạc sĩ của Hứa Niệm Sênh rất rảnh rỗi, rảnh đến mức cô thậm chí còn có thời gian đi tập gym. Bình thường cô không ham tập luyện cho lắm, nhưng khi rảnh rỗi lại muốn ra ngoài vận động chân tay một chút. Tập được khoảng nửa tháng, cơ bụng số mười một từng biến mất vì lười biếng lại bắt đầu lộ ra. Tống Mạch Xuyên bình thường rất thích chạm vào đó. 

Cho đến khi anh tự cho mình nghỉ phép vài ngày, rủ Hứa Niệm Sênh cùng đi chơi, hai người mới có thời gian thực sự ở bên nhau. Lịch trình do Tống Mạch Xuyên sắp xếp, ngay cả việc đi lại cũng dùng trực thăng riêng. Họ đến một hòn đảo để nghỉ dưỡng. Hứa Niệm Sênh cho đến tận lúc hạ cánh vẫn luôn nghĩ rằng đây là một chuyến nghỉ dưỡng bình thường. Tống Mạch Xuyên hai năm qua chắc là kiếm được quá nhiều tiền rồi, anh mạnh tay chi tiền bao trọn hòn đảo này. Trên biển ngoài những nhân viên phục vụ họ ra thì không có ai khác. Hứa Niệm Sênh rất thích vườn hoa trồng trên đảo, trông xanh mướt và đẹp vô cùng, dĩ nhiên chiếc xích đu ở đình hóng mát trước cửa mới là thứ cô yêu nhất. Thực tế chứng minh, chỉ cần đàn ông có tâm, có tiền lại còn hào phóng, anh ta có thể tạo ra rất nhiều điều bất ngờ. 

Vừa bước vào phòng ngủ của họ, Hứa Niệm Sênh đã phát hiện trong tủ quần áo toàn là những bộ đồ cô mới để mắt tới mà chưa kịp mua, mỹ phẩm và đồ dưỡng da trên bàn trang điểm cũng đầy đủ mọi thứ. Bảo sao anh nói không cần dọn dẹp hành lý mấy. 

“Anh xem trộm giỏ hàng của em à?”

Tống Mạch Xuyên: “Không tính là xem trộm đâu, trước đó em đang nghịch điện thoại rồi ngủ quên, anh liếc nhìn một cái thôi.”

Anh cười nói giải oan cho mình: “Không thích sao?” 

Hứa Niệm Sênh nhìn quanh một vòng, cuối cùng chậc lưỡi nhìn Tống Mạch Xuyên, cô nói: “Ra dáng tổng tài bá đạo thế này, anh không muốn sống nữa à?”

“…”

Ngày nào cũng bảo cô bớt lướt sóng mạng, bớt chơi mấy cái meme linh tinh, mà có chịu nghe đâu.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 92: Kỳ nghỉ
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...