Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 89: Bạn gái tôi

Sau khi Tống Mạch Xuyên thốt ra câu nói đó, không ít ánh mắt liền đồng loạt đổ dồn về phía anh.

Hứa Niệm Sênh bước tới, chào hỏi mọi người xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người cậu cô và Cố Chước: “Anh Cố, cậu út.”

Hứa Cẩm Ngôn nhếch mép: “Trùng hợp thế cơ à?”

“…”

Đúng là quá trùng hợp luôn đấy, cậu út thân yêu ạ.

Cô dùng ánh mắt chất vấn Tống Mạch Xuyên vì sao không nói trước cho cô biết cậu cũng có mặt ở đây. 

Tống Mạch Xuyên nhận được tín hiệu, nhưng không trả lời ngay. Anh bảo bạn gái ngồi xuống trước: “Ngồi xuống đã, bên ngoài có lạnh không?”

Anh nắm lấy tay cô một cách tự nhiên để cảm nhận nhiệt độ, tay cô lạnh ngắt. Hứa Niệm Sênh vừa rồi ở ngoài lạnh đến phát run, giờ vào trong mới bắt đầu thấy nóng, cô phải cởi áo khoác ra. Tống Mạch Xuyên còn giúp cô cầm áo, sau đó vắt áo của Hứa Niệm Sênh chung với áo của mình.

Chuỗi hành động này nhìn kiểu gì cũng thấy không bình thường, cuối cùng cũng có người dè dặt lên tiếng một câu: “Anh Tống, anh và em gái Sênh Sênh đây là…?”

Câu hỏi đầy vẻ thận trọng, thậm chí còn chẳng dám thở mạnh.

Có người không quên liếc nhìn sắc mặt của Hứa Cẩm Ngôn ở phía đối diện, thấy sắc mặt anh ấy bình thản, không nhìn ra chút gợn sóng nào, cũng chẳng thấy nửa điểm vui mừng.

Tống Mạch Xuyên nhìn người vừa hỏi, trả lời bằng tông giọng thản nhiên: “Bạn gái tôi.”

Anh lại nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh một lần nữa như để khẳng định mối quan hệ của hai người.

“…”

Căn phòng bao thực sự im phăng phắc trong giây lát.

Về đối tượng bí ẩn của Tống Mạch Xuyên, bên ngoài có rất nhiều lời đồn đoán, có người đoán là nhân viên công ty, có người đoán là người mẫu ngôi sao, thậm chí có người còn đoán là cô bé nào đó được anh bao nuôi, thậm chí có người còn nghi ngờ đối phương là đàn ông hoặc vốn dĩ không tồn tại. Duy chỉ có điều họ không ngờ tới là Tống Mạch Xuyên lại “ăn cỏ gần hang”.

Hứa Niệm Sênh vẫn thấy kiểu công khai trước mặt đông người thế này hơi ngượng khó nói. Cô không phải là người thích phô trương, yêu đương thôi mà, cũng chẳng phải yêu đại minh tinh nào, không cần thiết phải gây chú ý đến vậy.

Chỉ là tâm thái cô cũng tốt, người khác nghĩ gì là việc của họ. Nếu không phải vì trong phòng này còn có cậu út, trạng thái của Hứa Niệm Sênh chắc chắn còn thả lỏng hơn cả Tống Mạch Xuyên.

Nếu nói trong phòng này có ai cảm thấy xấu hổ hơn cả Hứa Niệm Sênh, thì chắc chắn là cặp anh em vừa nãy tiến lên định bắt chuyện với Tống Mạch Xuyên.

Điểm mấu chốt là, họ còn nói những lời đó ngay trước mặt Hứa Cẩm Ngôn.

Cùng trong một vòng tròn, bình thường chén tạc chén thù, những lời nói ra mang ẩn ý gì thì ai nấy đều tự hiểu rõ. Ngặt nỗi hôm nay lại đâm đầu vào họng súng, vừa rồi chẳng khác nào đang đào góc tường ngay trước mặt cậu ruột người ta. Chẳng trách Hứa Cẩm Ngôn lại có phản ứng như thế.

Có thể thấy thái độ của Tống Mạch Xuyên đối với bạn gái ra sao, bất kể có phải chân ái hay không, nhưng cậu ruột người ta đã lù lù ngồi đây, Tống Mạch Xuyên không thể đối xử tệ với Hứa Niệm Sênh được.

Hứa Niệm Sênh mới ngồi xuống không lâu, không biết trước khi mình đến đã xảy ra chuyện gì. Tống Mạch Xuyên rót nước trái cây cho cô. Hứa Niệm Sênh uống hai ngụm rồi đặt xuống, cô thấy trước mặt có nho, bèn rút khăn giấy ướt lau sạch tay, sau đó bắt đầu bóc nho. Bóc xong cô cũng không ăn, tìm một chiếc bát nhỏ dùng một lần, bỏ từng quả nho đã bóc vào đó.

Tống Mạch Xuyên: “Để anh bóc cho.”

Hứa Niệm Sênh cúi đầu lắc đầu: “Em tự bóc.”

Cô muốn bóc, Tống Mạch Xuyên cũng không cản được.

Cho đến khi Hứa Niệm Sênh bóc được một bát nhỏ đầy nho, không ăn mà đứng dậy bưng bát nho sang phía đối diện: “Cậu út, ăn nho đi ạ.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh trơ mắt nhìn bạn gái mình bóc nho một hồi lâu, cũng không thèm nói chuyện với mình, cuối cùng mang cả bát nho đưa cho người đối diện.

Hứa Cẩm Ngôn cuối cùng cũng có phản ứng, nhưng lời nói ra vẫn đầy vẻ mỉa mai: “Giờ mới biết hiếu thảo à, hay là muốn dùng đồ ăn để bịt miệng cậu?”

Hứa Niệm Sênh cực kỳ chân thành: “Cậu út, cậu thích ăn nho mà, ăn nhiều một chút đi.”

Bên cạnh, Cố Chước “tặc” một tiếng: “Sao chẳng có ai bóc nho cho tôi thế nhỉ?”

Anh ấy vừa nói vừa tự nhiên đưa tay định nhón nho từ bát nhỏ trước mặt Hứa Cẩm Ngôn, lại bị Hứa Cẩm Ngôn đánh vào tay: “Có phải bóc cho cậu đâu mà dám thò tay vào?”

Cố Chước: “…”

Có phải hơi quá keo kiệt rồi không? Có mấy quả nho này mà cũng giữ khư khư.

Cố Trạc cũng thuộc diện “miệng hố”, cứ phải đâm chọc vào lúc Hứa Cẩm Ngôn đang hưởng thụ: “Mà này, cậu biết hai người họ quen nhau từ khi nào thế? Kể tôi nghe với.”

Câu này nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng ngặt nỗi gần đây tâm hồn Hứa Cẩm Ngôn lại nhạy cảm quá mức. Anh ấy lập tức tìm thấy điểm bất thường trong câu hỏi đó.

“Sao tôi nghe như thể, cậu vốn đã biết chuyện này từ trước rồi nhỉ?” Giọng Hứa Cẩm Ngôn u uất vang lên.

Cố Chước: “…”

Phòng thủ quá hớ hênh rồi.

Ánh mắt Hứa Cẩm Ngôn không chỉ nhìn Cố Chước, mà còn không quên quét qua hai người Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên. Anh ấy vốn rất giỏi quan sát sắc mặt, ngay khoảnh khắc Cố Chước im lặng, anh ấy coi như đã định tội xong xuôi, bật cười lạnh lẽo.

Cố Chước bỗng thấy lúc nãy mình không nên bước chân vào cái cửa này. Cũng không đúng, hôm nay trời lạnh thế này đáng lẽ không nên ra khỏi nhà mới phải.

Hứa Cẩm Ngôn vươn tay khoác vai Cố Chước, bộ dạng giống hệt đại ca xã hội đen trấn lột học sinh ngày xưa.

“Ra ngoài đi, tôi có vài lời muốn tâm sự với cậu.”

Cố Chước cố gắng nhìn sang cặp tình nhân đối diện, hai người này lại ăn ý cúi đầu, nhất quyết không nhìn anh ấy..

“…”

Giữ bí mật bao nhiêu ngày qua, cuối cùng lại bị phản bội thế này đây.

Anh ấy cũng không nghĩ lại, bây giờ là lúc tình bạn giữa anh ấy và Hứa Cẩm Ngôn  bị đưa ra khảo nghiệm, Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên mà xen vào thì thành ra Hứa Cẩm Ngôn một chọi ba mất. Lúc Hứa Cẩm Ngôn lên cơn điên thì sức tấn công mạnh đến mức nào khó mà nói trước được.

Tuy nhiên, sau khi Hứa Cẩm Ngôn và Cố Chước ra ngoài, Hứa Niệm Sênh cũng thấy nhẹ nhõm hẳn. Có ai bình thường mà bị phụ huynh nhìn chằm chằm lúc đang yêu đương không chứ?

Lúc này Tống Mạch Xuyên mới lên tiếng: “Vừa nãy chỉ lo cho cậu em, không thèm quan tâm đến anh à?”

Hứa Niệm Sênh lúc này đang bóc quả nho tiếp theo, bóc xong liền tự nhiên đưa tới bên miệng Tống Mạch Xuyên. Gương mặt cô còn chút ngơ ngác: “Cái gì mà không quan tâm anh?”

Tống Mạch Xuyên: “… Thôi bỏ đi.”

Một quả nho đã dỗ dành được anh rồi.

Phản xạ của Hứa Niệm Sênh hơi chậm, lúc này cô mới sực nhận ra.

“Em không cố ý đâu, ai bảo anh không nói trước một tiếng là cậu em cũng ở đây?” Nhắc đến chuyện này, Hứa Niệm Sênh thấy mình vẫn có lý.

“Nói với em cậu ấy ở đây, em còn chịu đến không?” Tống Mạch Xuyên hỏi cô.

Hứa Niệm Sênh: “Nhưng anh cũng không được giấu em chứ…”

Cô chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào cả.

“Được rồi, anh sai rồi, lần sau nhất định sẽ nói với em,” Tống Mạch Xuyên nhanh chóng nhận lỗi, nhưng không quên bổ sung một câu, “Nhưng lần sau em cũng đừng trốn tránh nữa. Anh và cậu em có thể ngồi cùng một không gian, em và cậu em cũng được, anh và em cũng vậy. Tại sao ba chúng ta lại không thể ở cùng một chỗ chứ? Đâu phải quan hệ tay ba gì đâu.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Một câu nói không thể phản bác.

Tống Mạch Xuyên cũng lấy một tờ khăn giấy ướt lau tay, sau đó bắt đầu bóc nho, cũng lấy một chiếc bát nhỏ đựng, để sẵn một chiếc dĩa.

“Em ăn đi, anh bóc cho.”

Bầu không khí giữa hai người họ, người khác căn bản không chen vào được, và hai người họ cũng chẳng có ý định giao lưu với ai. Tất nhiên thỉnh thoảng vẫn có người đưa mắt nhìn về phía này, khi thấy Tống Mạch Xuyên bóc nho cho Hứa Niệm Sênh, họ vẫn thấy khó tin. Vị thiếu gia này bình thường tuy rất lịch sự, nhưng dù sao cũng là công tử được nuông chiều từ nhỏ, thường là người khác phục vụ anh, bao giờ đến lượt anh hầu hạ người khác chứ? Nhìn lại Hứa Niệm Sênh, cô ăn mặc đơn giản, mặt mộc thanh tú, trông lạc lõng hẳn so với nơi này. Ai mà ngờ Tống Mạch Xuyên lại thích kiểu này? Ngặt nỗi vị này còn là người nhà của đối tác làm ăn với anh. Càng nhìn càng thấy giống như đang nghiêm túc. Chưa bàn đến việc Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh bắt đầu mối quan hệ này như thế nào, chỉ riêng mối quan hệ hợp tác giữa Tống Mạch Xuyên và Hứa Cẩm Ngôn, thì kết cục tệ nhất của cặp đôi này cũng chỉ là chia tay êm đẹp. Có một người cậu tốt chống lưng, trong mắt người ngoài, dù thế nào Tống Mạch Xuyên cũng sẽ phải nể mặt Hứa Niệm Sênh.

Hứa Niệm Sênh xuất hiện tối nay, tuy trong phòng bao trông có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng trong các nhóm chat hóng hớt chắc chắn không phải như vậy.

Lúc này, Hứa Niệm Sênh đã ăn được vài quả nho, Tống Mạch Xuyên đã bóc được nửa bát, cô ngăn anh lại không cho bóc nữa.

“Em không ăn nhiều thế đâu, anh đừng bóc nữa.”

Tống Mạch Xuyên dừng động tác, lại rút khăn giấy ướt lau tay. Đầu ngón tay được lau đi, trên khăn giấy để lại vệt màu tím, chỉ là ánh đèn trong phòng bao hơi thiên về tông tím hồng, mang theo hương vị của sự say sưa, vệt tím kia dưới ánh đèn này nhìn không rõ lắm.

Hứa Niệm Sênh thấy Tống Mạch Xuyên bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, cô thuận miệng hỏi: “Anh uống rượu gì thế?”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy, quay đầu nhìn cô một cái, trả lời: “Whisky.”

“Muốn thử không?” Anh nhẹ nhàng lắc ly rượu trong tay.

Chất lỏng sóng sánh trong ly, Tống Mạch Xuyên nhìn ánh mắt bạn gái là biết cô muốn nếm thử, cô thấy tò mò. Hứa Niệm Sênh chắc là chưa bao giờ thử uống nguyên chất một loại rượu nào đó.

Tống Mạch Xuyên khẽ cười, một tay bưng nửa ly rượu đang uống dở đưa đến bên môi Hứa Niệm Sênh, giọng nói hòa cùng tiếng nhạc và tiếng người trong phòng bao vang lên bên tai cô.

“Uống một ngụm nhé?”

Hứa Niệm Sênh khựng lại một chút, sau đó chậm rãi theo động tác của Tống Mạch Xuyên, nhấp một ngụm nhỏ. Rượu vào khoang miệng, nhanh chóng đi qua lưỡi, trôi xuống cổ họng.

Đúng lúc này, một cậu ấm nhà giàu nào đó tình cờ ngẩng đầu lên từ phía bàn bida, cứ thế không kịp đề phòng nhìn thấy cảnh Tống Mạch Xuyên nghiêng người đút rượu cho Hứa Niệm Sênh. Khổ nỗi anh đang mặc vest, còn Hứa Niệm Sênh vốn dĩ đã trẻ, lúc để mặt mộc nhìn càng non nớt hơn, cảnh này trông càng giống như “trai hư” đang quyến rũ cô gái nhỏ ngây thơ. Trước đây họ thấy Tống Mạch Xuyên giống như một hòa thượng thanh tâm quả dục, giờ nhìn lại hình như không phải chuyện như vậy.

Hứa Niệm Sênh uống một ngụm rượu xong liền im lặng, nhíu mày, hình như đang để đầu óc trống rỗng suy nghĩ về nhân sinh.

Tống Mạch Xuyên có lẽ cảm thấy phản ứng của cô rất đáng yêu: “Không ngon à?”

Hứa Niệm Sênh vẻ mặt phức tạp: “Ngon á?”

Cô luôn cảm thấy rượu là thứ mà nhiều khi ngửi thì thơm, nhưng uống vào lại không phải chuyện như thế.

“Cảm giác thế nào?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh cố gắng nhận xét khách quan: “Hơi cay.”

Tống Mạch Xuyên nghe xong lại cười, bưng ly nước trái cây đưa cho cô: “Uống cái này đi.”

“…”

Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy mình bị đối xử như trẻ con.

Có lẽ nhìn ra Hứa Niệm Sênh không phục lắm, Tống Mạch Xuyên nghiêng người lấy một chiếc ly thủy tinh sạch khác trên bàn, đem mấy loại rượu trên bàn hòa cùng bình shaker lắc mạnh, cuối cùng rót ra thêm nước trái cây, được một ly đồ uống màu xanh cam.

“Nếu không sợ say thì uống cái này đi.” Tống Mạch Xuyên nói.

Hứa Niệm Sênh nếm thử một ngụm, vẫn có vị rượu nhưng dịu hơn nhiều, phần lớn là vị chua ngọt của nước trái cây, khá ngon. Ly này uống vào giống như loại rượu mà bây giờ Hứa Niệm Sênh đi ra ngoài một mình không dám gọi. Cô sẽ say thật đấy.

Hứa Cẩm Ngôn vẫn chưa quay lại, Hứa Niệm Sênh đã thấy đầu óc hơi choáng váng, tựa vào vai bạn trai, cô mới chỉ uống có hai ba ngụm. Phần còn lại cô không uống nữa. Cô tựa vào người Tống Mạch Xuyên, cảm thấy người hơi mềm nhũn, đầu cũng hơi nặng.

Tay cô áp vào bên sườn Tống Mạch Xuyên, bỗng nhiên hình như bị thứ gì đó cộm vào, cô đưa tay sờ sờ, rồi lấy từ trong túi quần Tống Mạch Xuyên ra. Là một chiếc bật lửa Zippo. Màu bạc nhưng có đủ loại chạm khắc hoa hòe hoa sói, rất đẹp, giống như một món đồ thời trang vậy. Hứa Niệm Sênh mở ra nghịch một chút, tiếng kim loại vang lên giòn giã, nghe khá vui tai. Chiếc Zippo đang cháy chuyển động vài vòng trong tay Hứa Niệm Sênh, tay cô nghịch rất linh hoạt.

“Anh muốn hút thuốc không?” Hứa Niệm Sênh hỏi.

“Không hút.” Tống Mạch Xuyên nói.

“Không hút thì anh mang bật lửa làm gì?”

Tống Mạch Xuyên rất kiên nhẫn trả lời: “Giống em thôi, lúc buồn chán thì mang ra nghịch.”

“…”

Trên bàn có sẵn thuốc lá, Hứa Niệm Sênh vươn tay lấy một điếu, dùng bật lửa châm. Tống Mạch Xuyên không hiểu bạn gái muốn làm gì, quy tắc hành vi của Hứa Niệm Sênh sau khi uống rượu thường không thể kiểm soát, cô đang ở ngay dưới mắt anh, cô muốn làm gì thì cứ tùy cô.

Sau khi điếu thuốc được châm, mùi khói thuốc thoang thoảng lan tỏa. Tống Mạch Xuyên nghĩ chắc Hứa Niệm Sênh chỉ muốn châm thuốc chơi thôi. Nhưng giây tiếp theo, anh thấy cô dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc đưa vào miệng, rít một hơi, sau đó ngửa đầu, phà khói vào mặt anh.

Sau làn khói, Hứa Niệm Sênh nhìn khuôn mặt Tống Mạch Xuyên bật cười. Tống Mạch Xuyên rủ mắt nhìn khuôn mặt bạn gái, nhất thời không nói gì.

Lát sau, anh lên tiếng: “Biết hút thuốc à?”

“Biết một chút xíu thôi.” Cô dùng ngón cái và ngón trỏ ra hiệu một khoảng cách rất nhỏ.

Tống Mạch Xuyên: “Chẳng phải em ghét mùi thuốc lá sao?”

“Ghét chứ,” Hứa Niệm Sênh còn gật đầu ra vẻ đúng lắm, “Nhưng việc đó liên quan gì đến chuyện em biết hút, bình thường em có hút đâu.”

Bốn năm đại học, Hứa Niệm Sênh vẫn học được vài thứ không tốt lắm, thỉnh thoảng thấy người ta nhả khói cũng khá ngầu, cô đã thử hút một chút, không khó học, nhưng mùi thuốc vẫn không hề dễ ngửi. Với Sênh Sênh mà nói, nhả khói chẳng vui bằng nghịch bật lửa.

Có lẽ là do cồn thấm vào não hơi muộn, mặc dù Hứa Niệm Sênh nói chuyện vẫn còn chút logic nhưng không nhiều, cô vừa mới phà khói vào mặt người ta, giây sau đã xin lỗi: “Xin lỗi anh nhé, bình thường em không vô ý thức đến mức phà khói vào mặt người khác đâu.”

“…”

Hứa Niệm Sênh dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn, cũng không chơi Zippo nữa, định nhét lại cho Tống Mạch Xuyên.

Tống Mạch Xuyên vươn tay giữ chặt động tác của Hứa Niệm Sênh, rủ mắt nhìn cô, không nói lời nào. Có lẽ chính anh cũng không ngờ tới, lúc cô phà khói vào mặt anh khi nãy, ánh mắt đó cực kỳ gợi cảm, cho dù hiện tại cô đang để mặt mộc và ăn mặc như một cô bé ngoan hiền thì cũng gợi cảm đến chết người. Tống Mạch Xuyên đã bị ánh mắt lúc nhả khói của bạn gái mình mê hoặc. Khổ nỗi cô không tự biết, lại càng thêm phần đáng yêu.

Anh đột ngột cúi đầu hôn cô một cái, tuy rất nhẹ nhưng Hứa Niệm Sênh có thể cảm nhận được anh dừng lại trên môi mình vài giây, còn đưa cả lưỡi vào.

Hứa Niệm Sênh đẩy anh ra, miệng trách móc: “Đông người thế này, anh làm gì vậy?”

Lần này đến lượt Tống Mạch Xuyên xin lỗi: “Xin lỗi em nhé, bình thường anh cũng không vô ý thức đến mức tùy tiện hôn người khác đâu.”

Sênh Sênh: “Anh điêu, bình thường anh tùy tiện lắm.”

Tống Mạch Xuyên lại như bị chọc trúng điểm cười, cười không dứt. Anh vươn tay xoa xoa đầu cô như đang vuốt lông, thuận theo lời cô mà nói: “Đúng thế, bình thường anh tùy tiện lắm.”

Bầu không khí khi hai người này ở bên nhau, ai có mắt đều nhìn ra được, đây đâu chỉ là yêu đương, mà là yêu đến mức nồng cháy, kiểu mà không ai có thể xen vào được. Nếu chưa thấy cảnh tượng tối nay, người khác nói hai người này yêu nhau chưa chắc đã đáng tin. Nhưng sau khi thấy rồi, lại thấy vừa hợp lý vừa hoang đường. Hai người này không phải đang chơi trò tình yêu thuần khiết đấy chứ?

Tống Mạch Xuyên vốn dĩ gọi Hứa Niệm Sênh ra là để hẹn hò, anh không có lý do gì nhất thiết phải ở lại đây lâu. Hứa Niệm Sênh mơ mơ màng màng nghe thấy Tống Mạch Xuyên hỏi mình: “Có muốn về nhà ngủ không?”

“Về thôi,” Hứa Niệm Sênh khó nhọc gật đầu, “Đầu em nặng quá, anh pha loại rượu gì thế? Còn ghê gớm hơn cả rượu thất thân nữa.”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy bật cười: “Trước đây uống rồi à?”

“Chưa, nhưng em cảm thấy chắc cũng giống cảm giác này thôi, uống thêm vài ngụm nữa chắc giờ em không biết gì luôn rồi.”

“Cũng biết tự lượng sức mình đấy,” Tống Mạch Xuyên nói, “Cũng tương đương với mấy loại rượu đó đấy, sau này người khác đưa cho em loại cocktail có pha nước trái cây kiểu này thì đừng uống, gặp phải người xấu thì làm sao?”

Hứa Niệm Sênh vẫn còn chút khả năng suy nghĩ, cô nói: “Ai mà xấu bằng anh chứ?”

Đáp lại cô là tiếng cười của Tống Mạch Xuyên.

Thực tế thì ly rượu vừa rồi Hứa Niệm Sênh chỉ uống hai ba ngụm, phần còn lại đều là Tống Mạch Xuyên uống.

“Đi thôi, về nhà.”

Tống Mạch Xuyên lấy áo khoác mặc vào cho cô, bản thân cũng mặc áo vào, chào hỏi một tiếng rồi ôm Hứa Niệm Sênh đi ra ngoài.

Một lúc sau, Hứa Cẩm Ngôn sau khi nói chuyện xong với Cố Chước quay lại phòng bao thì nhận được tin cháu gái và Tống Mạch Xuyên đã đi rồi.

“…”

Cái đồ chó này.

Hứa Niệm Sênh mơ màng ở ghế sau xe tựa vào người Tống Mạch Xuyên, cảm thấy hướng xe đi không đúng lắm, cô lẩm bẩm một câu: “Tống Mạch Xuyên, chúng ta đi đâu thế, không phải về nhà sao?”

Cô nhớ lúc đến không phải đi đường này.

Tống Mạch Xuyên vươn tay sờ mặt cô, nói: “Là về nhà, em ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi.”

Còn về cái nhà nào thì không biết.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 89: Bạn gái tôi
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...