Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 7: Cô có chống lưng
Có một khoảnh khắc, Hứa Niệm Sênh bỗng cảm thấy hình như bản thân đã quá vội vàng khi đưa ra quyết định đi thực tập lần này. Giáo sư Trần rất đáng tin, chỉ là cô không thể ngờ được “Xuyên” trong “Hành Xuyên” lại chính là “Xuyên” trong tên của Tống Mạch Xuyên. Sao có thể trùng hợp đến mức này được chứ? Làm gì có ai trước khi đi thực tập lại đi hỏi ông chủ của công ty đó là ai? Vả lại, bình thường những thực tập sinh nhỏ bé may mắn được nhận vào thực tập ở những công ty như thế này làm gì có cơ hội chạm mặt sếp tổng bao giờ đâu? Chẳng trách hôm đó gọi điện cho cậu út, giọng điệu của Hứa Cẩm Ngôn cứ như đang xem kịch vui.
Hứa Cẩm Ngôn hoàn toàn không biết cô cháu gái này trước kia từng thầm thích người anh em chí cốt của mình, lại càng không biết chính Tống Mạch Xuyên đã khiến trái tim thiếu nữ của Hứa Niệm Sênh vỡ vụn. Anh ấy chỉ nghĩ, trước kia cô có vẻ khá thích “anh Tống”, vậy thì không cần báo trước cho cô biết đấy là công ty của Tống Mạch Xuyên, xem như cho cô một bất ngờ vậy. Nhưng với Hứa Niệm Sênh bây giờ, chỉ có giật mình hoảng hốt chứ không hề có vui mừng. Nếu biết được suy nghĩ của cậu út nhà cô, có lẽ cô sẽ không nhịn nổi mà cắt đứt mối quan hệ cậu cháu vốn đã rất mong manh này. Có được một người cậu như thế này đúng là “phúc phần” của cô.
Lúc này, Hứa Niệm Sênh chẳng hề hé răng nửa lời, giả vờ như không quen biết Tống Mạch Xuyên. Thế nhưng, sau khi Tống Mạch Xuyên gật đầu chào nhân viên lễ tân, người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh anh bỗng nhiên tiến lên một bước, ánh mắt nhìn về cô gái nhỏ trước mặt.
“Xin hỏi, cô là Hứa Niệm Sênh đúng không?”
Hứa Niệm Sênh ngẩn người: “Vâng, là tôi. Xin hỏi anh là…”
“Tôi là Giang Tri Ngôn.” Đối phương tự giới thiệu, không quên giới thiệu luôn ông chủ của mình: “Vị này là Tống tổng, tổng giám đốc của công ty chúng tôi.”
Giang Tri Ngôn? Chính là anh chàng HR kia sao?
Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp phản ứng đã phải đối mặt với đôi mắt đào hoa nửa cười nửa không của Tống Mạch Xuyên. Khi trái tim thiếu nữ còn tràn đầy những cảm xúc rung động, cô đã từng nghiền ngẫm nghiên cứu đôi mắt này của anh. Nhưng sau này phát hiện, một đôi mắt có đẹp hay không còn phải xem nó mọc trên khuôn mặt của người nào. Vài ngày trước gặp lại, nhận ra Tống Mạch Xuyên sau mấy năm lại càng thêm tuấn tú, Hứa Niệm Sênh vẫn cảm thấy được an ủi, ít nhất thực tế cũng chứng minh được gu chọn người của cô năm đó không hề kém chút nào.
“Tống tổng, xin chào.” Hứa Niệm Sênh tự cảm thấy màn diễn xuất này của mình khá đạt, còn tự trấn an mình rằng một nữ thực tập sinh nhỏ bé như cô thì làm sao có quan hệ gì với một ông chủ lớn như anh được chứ?
“Xin chào.” Giọng nói trầm thấp vang lên ngay trước mặt, dễ dàng khơi dậy những ký ức xưa trong lòng Hứa Niệm Sênh. Một người đàn ông như thế này thật khó để người ta không rung động.
Đồng chí Tiểu Hứa đến tận bây giờ vẫn là một cô ngốc quê mùa, hoàn toàn không có sức đề kháng với những khuôn mặt đẹp trai thế này. Nhưng nhờ vào mấy năm lăn lộn cõi mạng, trải qua sự tôi luyện của những anh chàng hotboy trên mạng Internet, cô giờ đây đã càng thêm… nông cạn. Gặp được trai đẹp, đương nhiên phải tranh thủ ngắm thêm vài lần.
Tống Mạch Xuyên không biết trong đầu cô nghĩ gì, chỉ khẽ bật cười, thái độ chẳng rõ là đang phối hợp diễn cùng cô hay không.
“Tới báo danh thực tập à?” Anh hỏi.
Hứa Niệm Sênh ù ù cạc cạc gật đầu.
Tuy nhiên, chuyện của một thực tập sinh nhỏ bé không đến mức phải đích thân sếp lớn ra mặt. Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh anh lên tiếng: “Tôi đã sắp xếp người phụ trách đưa cô đi làm quen công ty, họ sẽ xuống ngay thôi. Cô đợi một lát nhé.”
Nói rồi, cả nhóm người khí thế rầm rộ bước đi, chỉ còn lại một mình Hứa Niệm Sênh.
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ là dân công sở chính hiệu bước ra từ một thang máy khác. Chị ấy tô son đỏ, mặc một bộ vest trắng ôm dáng, dưới chân đi đôi giày cao gót đế nhọn khá cao nhưng vẫn sải bước tự tin, nhanh nhẹn. Ánh mắt chị ấy vừa lướt qua đã lập tức khóa chặt vào Hứa Niệm Sênh. Đi thêm vài bước tới gần, đôi môi đỏ mấp máy: “Hứa Niệm Sênh phải không?”
“Vâng, là em.”
“Đi theo chị.” Người này đến nhanh mà quay đầu đi cũng rất dứt khoát.
Hứa Niệm Sênh lập tức ngoan ngoãn đi theo phía sau, dáng vẻ chẳng khác nào cô dâu nhỏ.
“Chị tên là Lâm Huyên, phụ trách đợt thực tập sinh lần này. Cứ gọi chị Huyên là được.”
Chỉ trong lúc đi lên lầu, thông qua lời chị Huyên nói, Hứa Niệm Sênh mới biết anh chàng HR dễ thương tên Giang Tri Ngôn trong ấn tượng của cô thực chất lại là trợ lý đặc biệt của Tống Mạch Xuyên, cũng là một thành viên trong ban quản lý cấp cao trong công ty. Hứa Niệm Sênh bắt đầu suy ngẫm, với tư cách là một thực tập sinh đi cửa sau, quả thực không biết cái “cửa” mà giáo sư Trần mở ra cho cô rốt cuộc phải to đến mức nào mà người trực tiếp tiếp nhận cô lại là cánh tay phải đặc biệt thân cận của sếp lớn chứ? Hồi tưởng lại thái độ của anh chàng HR kia, đối phương rất lịch sự.
Ấn tượng đầu tiên của Hứa Niệm Sênh về Lâm Huyên chính là một người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán, làm việc nhanh nhẹn. Chị ấy nhanh chóng đưa cô đi ký hợp đồng thực tập, sau đó sắp xếp cho cô một bàn làm việc ngồi cùng với các thực tập sinh khác. Vị trí thực tập của Hứa Niệm Sênh liên quan đến bảo trì mạng. Những gương mặt xung quanh đều lạ lẫm và trẻ trung, đều là thực tập sinh như cô nhưng đã tới đây báo danh trước cô cả một tuần. Họ đã quen với công việc và bắt đầu vào guồng, chỉ có mình cô dường như có hơi rảnh rỗi. Lâm Huyên không giao việc cho Hứa Niệm Sênh mà chỉ đưa cho cô một cuốn sổ tay nhân viên và vài bản tài liệu hồ sơ dự án đã được nén lại, dặn cô tự nghiên cứu trước. Hứa Niệm Sênh mở xem cuốn sổ tay, lướt qua một lượt. Các quy trình và giải pháp được đề cập trong đó không mấy khó khăn đối với cô.
Một buổi sáng trôi qua thật nhẹ nhàng. Đến buổi trưa, một cô gái ngồi bên cạnh chủ động bắt chuyện với Hứa Niệm Sênh.
“Chào cậu, tôi là Lý Tư Cửu, cũng là thực tập sinh đợt này.” Cô gái ấy ăn mặc tinh tế, hơi nghiêng người sang, mắt nhìn thẳng vào Hứa Niệm Sênh.
“Chào cậu, tôi là Hứa Niệm Sênh, Niệm trong câu “nhớ mãi không quên”, Sênh trong “Sênh khánh đồng âm”.” Vừa nói, Hứa Niệm Sênh vừa liếc nhanh qua bộ móng tay được tô vẽ tỉ mỉ của đối phương, thầm khen ngợi gu thẩm mỹ của cô ấy.
“Sao hôm nay cậu mới tới báo danh thế? Chẳng phải đợt tuyển dụng thực tập sinh của Hành Xuyên đã sớm kết thúc rồi sao?” Lý Tư Cửu cất giọng hỏi dò, nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Hay là trước đó có việc gì bận nên đến muộn vậy?”
Nghe cô ấy hỏi vậy, những người khác cũng lập tức đổ dồn sự chú ý sang. Một anh chàng đeo kính gọng vuông, mặc áo thun kẻ sọc lên tiếng: “Ấy, chẳng phải họ bảo đợt này chỉ tuyển tám thực tập sinh thôi à?”
Theo như họ nghe ngóng được thì bộ phận này có bốn người, cộng thêm bốn người được đưa đi thực tập ở một bộ phận khác nữa, tổng cộng vừa đủ tám người. Nhưng hôm nay có thêm Hứa Niệm Sênh, vậy thì con số ấy sẽ được nâng lên thành chín.
Cũng vì sự bổ sung bất ngờ này, Hứa Niệm Sênh đương nhiên trở thành cái gai ngáng đường. Ban nãy Lâm Huyên cũng đã nói trong lứa thực tập sinh lần này, công ty sẽ chọn ra ba người được nhận vào làm chính thức nếu như quá trình thực tập sáu tháng ròng của họ đủ suôn sẻ và thuận lợi. Nghĩa là tới khoảng tháng Tư năm sau sẽ công bố kết quả, sau đó, nếu thuận lợi tốt nghiệp, người được chọn sẽ chính thức trở thành nhân viên của Hành Xuyên. Tám chọn ba vốn dĩ đã là tỉ lệ cạnh tranh rất gay gắt, giờ lại đột nhiên xuất hiện thêm một người. Hứa Niệm Sênh phần nào có thể hiểu được bầu không khí lúc này. Bọn họ đã được định sẵn là đối thủ cạnh tranh của nhau.
“À, tôi được người quen giới thiệu vào.”
Quan sát biểu cảm của đồng nghiệp cũng rất thú vị, Hứa Niệm Sênh cũng nảy sinh chút tâm tư nho nhỏ. Cô chắc chắn không thể cạnh tranh một trong ba suất tuyển chính thức kia, nhưng không đồng nghĩa với việc cô phải quá tốt bụng với ai.
Lý Tư Cửu có lẽ chưa từng thấy có ai dám công khai thừa nhận mình đi cửa sau một cách thoải mái như vậy. Vẻ mặt cô ấy thoáng ngẩn ra, sau đó lại cảm thấy lòng mình thật phức tạp. Một người có thể đi cửa sau, nói không chừng quan hệ với một ai đó trong công ty này không hề nhỏ. Đợi đến tháng Tư có kết quả, ưu thế của cô sẽ lớn đến mức nào đây.
Không chỉ có mình cô ấy, ba anh chàng còn lại cũng có nhiều suy nghĩ trong đầu. Một anh chàng có gương mặt sáng sủa trong nhóm chủ động cười nói: “Hứa Niệm Sênh, vì hôm nay cậu mới đến, nên trưa nay mọi người cùng đi ăn một bữa nhé?”
Hành Xuyên có nhà ăn cho nhân viên, phúc lợi rất tốt.
Hứa Niệm Sênh đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống chốn công sở, nhân tiện chia sẻ niềm vui của mình trong nhóm chat ký túc xá của cô. Sau một hồi im lặng, nhóm chat của cô lập tức sôi nổi.
Văn Tĩnh rất dịu dàng: [Xấu tính!]
Ước mộng bao nuôi một anh chồng hiền lành của Mạn Mạn: [Xấu tính!]
Điềm Điềm muốn lên bờ: [Xấu tính!]
Một loạt meme im lặng xếp hàng dài như đang đồng loạt tố cáo sự ác ý nhỏ của cô bằng cách im lặng nhất.
Về phía khác, sau một buổi sáng bận rộn đàm phán với đối tác, Tống tổng nào đó quay trở về văn phòng. Trợ lý Giang đặt tập tài liệu đã chỉnh lý xong xuôi lên bàn làm việc của sếp, vừa định rời đi đã bị gọi lại:”Trợ lý Giang, cô gái lúc sáng là thực tập sinh do giáo sư Trần giới thiệu năm nay à?”
Trợ lý Giang ngẩn người mấy giây rồi lập tức trả lời: “Vâng đúng rồi, là nghiên cứu sinh mới được nhận của thầy ấy, vẫn đang học năm cuối. Giáo sư muốn cho tới đây rèn luyện vài tháng rồi sẽ trở về trường.”
Tuy không thông qua quy trình phỏng vấn thông thường, nhưng phòng thí nghiệm của giáo sư Trần luôn có mối quan hệ hợp tác khá mật thiết với công ty của họ. Là sinh viên của giáo sư Trần, trong tình huống bình thường, kể cả có phỏng vấn thì cô vẫn có thể dễ dàng nhận được suất thực tập này. Nói đúng ra thì Hứa Niệm Sênh cũng chẳng bị tính là đi cửa sau. Không có năng lực thì mới gọi là đi cửa sau, còn có năng lực thì được gọi là giới thiệu nhân tài. Vấn đề này từng được trợ lý Giang đề cập với sếp trước đó, nhưng vốn dĩ cũng chỉ là một chuyện nhỏ. Anh ấy cho rằng chuyện tới đây là xong rồi, nào ngờ sau đó Tống Mạch Xuyên lại nói thêm một câu khác.
“Gửi sơ yếu lý lịch của cô ấy qua cho tôi xem.”
Trợ lý Giang: “?”
Nhưng một nhân viên giỏi sẽ không bao giờ nghi ngờ hành động của ông chủ. Trợ lý Giang với năng lực thực thi cực cao, nhanh chóng gửi bản sơ yếu lý lịch của Hứa Niệm Sênh sang cho Tống Mạch Xuyên.
Trùng hợp lúc ấy, điện thoại của Tống Mạch Xuyên reo lên, cuộc gọi đến hiển thị cái tên: Hứa Cẩm Ngôn.
“Alo, Tống Mạch Xuyên, cậu đã gặp thực tập sinh mới ở công ty cậu chưa?” Giọng nói hơi mang ý trêu chọc của Hứa Cẩm Ngôn vang lên ở đầu dây bên kia.
Tống Mạch Xuyên thoáng im lặng: “Cậu đã biết rồi à?”
Hứa Cẩm Ngôn nghe vậy liền biết chắc chắn anh đã gặp được Hứa Niệm Sênh rồi, bật cười: “Con bé nói sau khi được nhận lên cao học thì rất rảnh, tôi đã định đưa nó tới thực tập ở Viễn Hàng rồi, nhưng nó lại bảo giáo sư đã sắp xếp cho nó đến Hành Xuyên, thế là tôi quyết định không nói cho nó biết.”
“Thế nào, con bé thấy cậu có bị sốc không? Ngày xưa nó cứ một hai gọi câu là “anh Tống” ngọt xớt, giờ lại được thực tập dưới trướng của cậu, chắc là nó vui lắm nhỉ?”
Hiếm có khi nào Tống Mạch Xuyên lại im lặng đến thế. Nghe những câu này, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, lại nhớ tới tài khoản WeChat đã chặn anh ba năm, khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý: “Thế à?”
Hứa Cẩm Ngôn không hề hay biết những chuyện đã xảy ra giữa người bạn thân và cô cháu gái của mình. Mối quan hệ giữa anh ấy và Tống Mạch Xuyên thực sự rất tốt nên cũng chẳng thèm khách sáo khi nhờ vả người ta.
“Vợ tôi dạo này bầu bì mệt mỏi, tôi không tiện đi đâu được. Nếu cậu tiện thì giúp tôi tìm xem có khu nào gần công ty cậu mà an ninh đảm bảo không, tôi sẽ thuê cho con bé một căn. Công ty cậu cách trường nó học cũng xa phết đấy.”
Tống Mạch Xuyên nghe xong bật cười: “Sao không mua luôn một căn?”
“Niệm Sênh ở chỗ cậu thực tập một thời gian thôi mà, nếu có mua thì cũng mua ở chỗ khác. Tôi đã nhắm được một dự án sắp mở bán ở phía Bắc thành phố rồi, cũng gần trường nó, định bụng sẽ tậu cho nó một căn luôn.” Bên phía Hứa Cẩm Ngôn có tiếng ồn ào, anh ấy nói nhanh: “Thôi, bác sĩ lại gọi tôi rồi, tôi không nói nữa, cậu tìm được thì báo tôi nhé.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Nhớ lại cái lần phải thay bạn thân đi họp phụ huynh cho cô gái nhỏ kia, anh chỉ có thể thở dài một cái. Hứa Cẩm Ngôn thân là người giám hộ của cô nhưng lại không hề xem anh là người ngoài, trái lại, thản nhiên xem anh là công cụ nhờ vả.
Trợ lý Giang vẫn đứng tại chỗ kiên nhẫn chờ đợi chỉ thị tiếp theo từ ông chủ.
Không biết Tống Mạch Xuyên nghĩ gì, anh buông một câu: “Thực tập sinh mới đến đã thích nghi được chưa?”
Trợ lý Giang: “…”
Anh ấy làm sao biết được?
Nhưng phận làm công ăn lương, anh ấy tự nhiên cũng có tính giác ngộ cực kỳ cao bất cứ lúc nào.
“Tống tổng, tôi sẽ đi tìm hiểu ngay ạ.”
—
Chiều hôm đó, khi Hứa Niệm Sênh vừa tan làm đã vội sửa soạn chạy ra ga tàu điện ngầm. Ngay trước cổng công ty, một chiếc Porsche trắng từ từ dừng lại bên cô. Vừa nhìn thấy người ngồi trong xe, cô thoáng khựng lại.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, người ngồi ở hàng ghế sau cất giọng trầm thấp: “Lên xe đi.”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
