Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 57: Chưa theo đuổi được
Sau đêm hôm đó, Hứa Niệm Sênh nhận ra một vấn đề: nếu mối quan hệ giữa cô và Tống Mạch Xuyên tiếp tục, sẽ chẳng có lợi gì cho cô. Tống Mạch Xuyên quá hiểu cách nắm bắt tâm lý người khác. Cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Vì không phải đối thủ, cô nên hạn chế tiếp xúc. Một mối quan hệ không cân sức đã định trước sẽ khiến một bên không ngừng hao mòn nội tâm.
Tuy nhiên, Hứa Niệm Sênh thậm chí không có thời gian để suy nghĩ nhiều về vấn đề này, cô đã chính thức nhập học. Khi trở lại trường và nhìn thấy các đàn em khóa dưới tràn đầy sức sống, cô không khỏi cảm thán một câu, ánh mắt của những đứa trẻ năm nhất trông đặc biệt trong trẻo, so với những người đã ở trường hai ba năm, trạng thái ánh mắt đã khác hẳn.
Nhiệm vụ chính của sinh viên năm nhất thạc sĩ vẫn là lên lớp. Hứa Niệm Sênh lâu lắm mới lại ngồi trong phòng học, chỉ là phòng học bây giờ trông giống một phòng họp hơn. Các bạn cùng lớp có vẻ xa lạ, số lượng cũng không nhiều, chỉ khoảng mười mấy người. Bầu không khí lớp học nói chung cũng vậy, có vài người chủ động xin thông tin liên lạc của cô.
Hứa Niệm Sênh ở phòng đơn, không có bạn cùng phòng, nên hầu hết thời gian cô vẫn đi một mình. Chỉ đến khi đến phòng thí nghiệm làm các việc vặt, cô mới biết năm nay giáo sư còn nhận thêm một sinh viên nữa. Đó là một nam sinh tên là Trương Vãn Phi. Giáo sư Trần kể chuyện này còn cười vui vẻ, nói rằng lúc đó muốn tìm cho Hứa Niệm Sênh một người bạn để chơi cùng, nên mới cân nhắc nhận thêm một sinh viên. Kết quả là sau khi điểm thi đầu vào thạc sĩ được công bố, ông đã chọn ra một người có hồ sơ khá ấn tượng từ những bức thư tự đề cử trong hộp thư điện tử. Vòng phỏng vấn cuối cùng nói cho cùng cũng chỉ là một buổi phỏng vấn. Chuyên ngành của họ chỉ cần kiến thức chuyên môn ổn, qua được vòng sơ khảo, thì khả năng cao là vòng phỏng vấn sẽ không có vấn đề gì lớn. Ý định ban đầu của giáo sư Trần là nhận thêm một sinh viên, nếu là nữ thì càng tốt, hai cô gái dễ chơi với nhau. Kết quả là khi xem hồ sơ của người ta, ông ấy lại quên xem giới tính. Vấn đề ở đây là Trương Vãn Phi để tóc dài. Sự nhầm lẫn này tất nhiên không thể chỉ trách giáo sư Trần, mãi đến khi nghe giọng cậu ta trong buổi phỏng vấn cuối, ông ấy mới nhận ra đó là một nam sinh. Trương Vãn Phi có vẻ ngoài trắng trẻo sạch sẽ, cao khoảng mét bảy tám, đi giày vào thì mét tám. Cậu ta xỏ khuyên tai bên trái, đeo dây chuyền đầu lâu trên cổ, ngón trỏ còn đeo nhẫn bạc, phong cách ăn mặc chủ yếu là chất và hợp thời trang. Chỉ là bộ trang phục này không hề xuất hiện trong buổi phỏng vấn. Lúc đó, nghe nói cậu ta mặc quần đen, áo sơ mi trắng, khuyên tai là loại trong suốt, không nhìn kỹ sẽ không thấy được. Thoạt nhìn là một nam sinh khá ngoan ngoãn. Giáo sư Trần cũng sơ ý, nghĩ nam sinh thì là nam sinh, kiến thức chuyên môn tốt là được. Kết quả là khi cậu ta đến nhập học, phong cách thời trang của cậu ta đã khiến giáo sư Trần như “mắc bệnh phong thấp”. Trong mắt ông ấy, đây có lẽ là Mục Hi Gia phiên bản 2.0.
Hứa Niệm Sênh chấp nhận người bạn mới cùng đội này một cách thoải mái. Trương Vãn Phi là một nam sinh có tính cách khá hoạt bát, sở thích cũng rất hợp với vẻ ngoài của cậu ta. Nghe nói bình thường cậu ta rất thích chơi game, trượt ván, nhảy hip-hop, và thậm chí có thể rap bất cứ lúc nào, rõ ràng là một người rất cá tính. Hứa Niệm Sênh linh cảm cậu ta và Mục Hi Gia chắc chắn sẽ có rất nhiều điểm chung.
Sắp xếp sau giờ học của giáo sư Trần rất thống nhất: đến phòng thí nghiệm làm việc vặt. Quả nhiên, phản ứng đầu tiên của Mục Hi Gia khi nhìn thấy sư đệ này là: “Cái thằng nhóc này của lão Trần chắc không phải là nhận về cho anh đâu nhỉ? Xem ra anh sắp phát tài rồi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Vậy là cô vẫn là nữ sinh duy nhất trong khoa.
Phản ứng của Trương Vãn Phi khi biết rất có thể mình được giáo sư Trần nhận vào vì cái tên nghe giống con gái là: cậu ta sững sờ một lúc, sau đó đưa tay gãi sau gáy, mắt sáng lên, “Thật vậy ạ?”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Mục Hi Gia: “?”
Cậu ta vui vẻ nói: “Cái tên này là do bố em tìm thầy bói đặt cho lúc nhỏ đấy. Trước kia người nhà em cũng chê hơi giống tên con gái, nhưng thầy bói nói cái tên này hợp với em, nên cuối cùng vẫn lấy nó làm tên khai sinh cho em. Bây giờ xem ra đúng là như vậy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Mục Hi Gia: “…”
Quả là một góc nhìn độc đáo.
Hứa Niệm Sênh và bạn bè cùng khoa sống rất hòa thuận. Dù khóa cô hiện tại vẫn duy trì tình trạng nam nhiều nữ ít, nhưng một đàn em năm ba có quan hệ tốt với cô đã kín đáo hỏi cô về quy trình học thẳng lên nghiên cứu sinh của Đại học Du. Khi mới nhập học, ai cũng có một giai đoạn bỡ ngỡ. Cao học và đại học xét cho cùng là hai khái niệm khác nhau. Dù vẫn ở trong khuôn viên trường này, nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn khác biệt.
Hứa Niệm Sênh dành nhiều thời gian hơn ở phòng thí nghiệm. Ngay cả khi không làm gì, việc xem các tài liệu dự án công khai mà các anh chị khóa trước để lại cũng mang lại lợi ích lớn cho cô. Giáo sư Trần có sự khoan dung tuyệt đối với sinh viên năm nhất thạc sĩ. Những người thường xuyên bị mắng chỉ có mấy anh khóa trên năm ba thạc sĩ và năm hai tiến sĩ. Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi ngồi bên cạnh nghe họ bị khiển trách, thỉnh thoảng lại len lén trao đổi ánh mắt với nhau, rồi cùng nhau nhịn cười.
Nếu nói còn có chuyện nhỏ nào xen vào, thì phải kể đến một ngày nọ, Hứa Niệm Sênh đang đi trên đường thì bị một đàn em năm nhất xin thông tin liên lạc. Theo đánh giá của cô, đàn em đến xin liên lạc này chắc chắn là người nổi trội nhất về ngoại hình trong khóa của cậu ta, nếu không thì cũng không có can đảm lớn như vậy, vừa gặp đã xin WeChat của đàn chị. Rõ ràng là cậu ta không nghĩ mình sẽ bị từ chối, xem ra cậu ta khá được yêu thích trong số các tân sinh viên. Hứa Niệm Sênh rất thích những gương mặt mới mẻ, nhưng cô không thích những người tiếp cận quá thẳng thừng. Cô đã từ chối. Cậu nhóc đó còn đi theo cô vài bước, cười toe toét nói đã tình cờ gặp cô mấy ngày rồi, thấy đó là duyên phận giữa họ.
“Chị, chúng ta kết bạn làm quen đi, kết bạn có gì sai đâu. Thật sự không được thì chị cứ để em nằm yên trong danh sách bạn bè của chị là được rồi.”
Thế thì kết bạn làm gì nữa. Hứa Niệm Sênh chỉ mỉm cười và hỏi: “Em đã thành niên chưa?”
Cậu ta trả lời với giọng điệu tự hào: “Em vừa đón sinh nhật mười tám tuổi vào tháng trước ạ.”
Hứa Niệm Sênh bắt đầu nói bừa: “Tháng sau chị sẽ đăng ký kết hôn với chồng sắp cưới.”
Đàn em: “?”
Hứa Niệm Sênh chợt nhớ đến trong chiếc túi xách cô mang theo bên mình có một chiếc nhẫn kim cương sáng lóa. Chiếc nhẫn đó được cô để mắt tới trong một lần đi mua sắm cuối tuần, không đắt, mua về đeo chơi, nào ngờ bây giờ lại có đất cho nó phát huy tác dụng.
Khi thấy cô đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa, tiểu não của cậu đàn em như teo lại. Không phải sinh viên nào trong trường này cũng là con nhà giàu. Cho dù gia đình không thiếu tiền đi nữa, nhưng không phải ai muốn mua gì cũng mua ngay được. Cậu ta làm sao biết được, có người chỉ đơn thuần là thích mua trang sức về chơi. Chiếc nhẫn kim cương trên tay Hứa Niệm Sênh không hề nhỏ, nói là nhẫn đính hôn cũng không có gì sai. Cứ như vậy, cô đã thành công loại bỏ một rắc rối.
Chuyện tình cảm nam nữ thật sự rất dễ khiến người ta rơi vào tình trạng tự hao tổn nội tâm. Gần đây Hứa Niệm Sênh không phải là không trả lời tin nhắn của Tống Mạch Xuyên. Chỉ là nếu Tống Mạch Xuyên tinh ý hơn, anh sẽ nhận ra gần đây cô không chỉ không chủ động tìm anh, mà còn không thèm gửi biểu tượng cảm xúc cho anh nữa. Một cô gái quen dùng đủ loại biểu tượng cảm xúc mà lại không gửi sticker khi trò chuyện, đó thực sự là một vấn đề nghiêm trọng.
Khoảng thời gian này có lẽ Tống Mạch Xuyên cũng tương đối bận. Buổi tối anh muốn gọi điện cho Hứa Niệm Sênh, nhưng nhìn đồng hồ lại thấy đã quá muộn. Tất nhiên, với sự hiểu biết của anh về cô, cô chưa chắc đã ngủ, nhưng gọi muộn như vậy rất có thể sẽ khiến anh bị trừ điểm. Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng nhận ra vấn đề. Kể từ sau đêm sinh nhật của Cố Chước, Hứa Niệm Sênh lại trở nên lạnh nhạt với anh. Ban đầu, anh còn nghi ngờ có phải món quà anh tặng không hợp ý cô không. Nhưng rõ ràng trước khi tặng, anh đã tham khảo ý kiến của một vài cô gái mà anh quen biết, tất cả đều khẳng định rằng hầu như không có người phụ nữ nào có thể từ chối một bộ trang sức như vậy. Vậy vấn đề nằm ở đâu? Tống Mạch Xuyên thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đã quá bạo dạn khiến cô nghĩ anh là người phù phiếm. Tóm lại, anh không thể hẹn cô ra ngoài, lần nào hẹn cũng chỉ nhận được câu trả lời là bận lên lớp, đi thư viện hoặc phòng thí nghiệm, còn cuối tuần thì nói muốn ngủ. Có thể nói, Tống Mạch Xuyên đang gặp phải tình huống khó khăn. Anh không thể lần nào cũng đến trường cô tìm người mà không nói trước được, như thế rất bất lịch sự.
Sau khi bị Hứa Niệm Sênh từ chối gặp mặt lần nữa, đã lâu rồi Tống Mạch Xuyên mới xuất hiện trong một buổi tiệc xã giao không liên quan đến công việc. Đó là một buổi tụ tập do Cố Chước hứng chí tổ chức. Lúc đó anh tình cờ đang ở gần địa điểm tụ tập, tài xế chỉ mất vài phút lái xe đã đến nơi. Anh bước vào phòng riêng, thấy Cố Chước đang nằm ườn ra như ông chủ lớn, một tay cầm điện thoại không biết đang nhắn tin với ai. Thật bất ngờ, Tống Mạch Xuyên lại là người đến sớm nhất.
“Ôi chao, người bận rộn nhất lại đến sớm nhất à,” Cố Chước nhướng mày, trông có vẻ khá gợi đòn, “Dạo này muốn hẹn gặp Tống tổng mà không bàn công việc đúng là khó gớm nhỉ?”
Tống Mạch Xuyên bước tới, đá vào chân anh ấy đang chắn đường, “Dịch sang một bên.”
Cố Chước miễn cưỡng nhích sang một chút, rồi nhìn chằm chằm vào mặt anh, tặc lưỡi hai tiếng.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Cố Chước cứ nhìn chằm chằm vào anh mà không nói gì. Cuối cùng, khi Tống Mạch Xuyên định hỏi thăm xem có phải dạo này đầu óc đối phương có vấn đề gì không, Cố Chước mới mở lời: “Tống Mạch Xuyên, anh em giờ thấy cậu ngày càng không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài nữa rồi đấy.”
“Nói tiếng người đi.” Tống Mạch Xuyên lười để ý đến anh ấy.
Từ nhỏ đến lớn, Cố Chước vẫn luôn là người không đáng tin cậy. Có lẽ vì phía trên anh ấy còn có một người anh trai lớn hơn nhiều tuổi, được nuôi dạy khá nghiêm khắc, nên gia đình đã buông lỏng trong việc giáo dục đứa con trai thứ hai này, nhưng lại lỡ buông lỏng quá đà, cho nên mới có chuyện anh ấy từng tham gia một cuộc đua xe tưởng như bay luôn cái mạng.
Tống Mạch Xuyên cúi đầu nhìn điện thoại, chợt nghe Cố Chước châm chọc một câu bên tai: “Trước đây thật sự không nhận ra cậu có ý đồ với cháu gái của Hứa Cẩm Ngôn đâu đấy. Giấu kỹ gớm nhỉ…”
Tống Mạch Xuyên nghe vậy thì khựng lại, rồi màn hình điện thoại tắt. Anh quay đầu nhìn Cố Chước với vẻ mặt bình thản, không nói lời nào, cứ thế nhìn chằm chằm người ta. Chỉ vài giây sau, Cố Chước giơ cả hai tay đầu hàng: “Thôi được rồi, đừng nhìn tôi như thế nữa, dù gì tôi cũng có hé mồm với ai đâu.”
“Cậu tưởng tầng hai của biệt thự nhà tôi chỉ lắp có mỗi một cái camera ở phòng khách nên sẽ không có chuyện gì à?” Anh ấy nói xong vẫn không nhịn được tặc lưỡi một tiếng, “Hành lang phòng ngủ đúng là không có camera, nhưng đêm hôm đó có những ai lên tầng hai thì tôi vẫn xem được hết.”
Bình thường Cố Chước đương nhiên không rảnh rỗi đến mức xem camera giám sát. Chẳng qua là sáng hôm đó, sau khi thức dậy, nhìn thấy cô giúp việc dọn dẹp phòng khách của Tống Mạch Xuyên và nhặt được mấy mẩu giấy ăn có dính son môi, anh ấy nhớ lại tối hôm trước Tống Mạch Xuyên chỉ tương tác với một cô gái duy nhất, trong lòng có chút nghi ngờ nên mới xem lại camera. Cũng không thấy gì nhiều, chỉ là cô gái đi lên lầu trước, đi về phía phòng khách. Một lúc sau, cô và Tống Mạch Xuyên lần lượt đi xuống, khoảng cách thời gian khá lâu. Nhưng Cố Chước không ngốc, không nhận ra vấn đề mới là lạ.
Sau khi nghe anh ấy nói xong, Tống Mạch Xuyên im lặng một lúc, đã cố nhịn rồi lại không nhịn được, cất lời vàng ngọc mắng đối phương một câu: “Tự dưng xem camera giám sát làm gì, cậu bị điên à?”
Tuy nhiên, trong lời nói lại không hề phủ nhận.
Cố Chước vui vẻ ăn mắng, anh ấy nói: “Lát nữa Hứa Cẩm Ngôn cũng đến. Cứ nghĩ đến việc sau này cậu có thể trở thành cháu rể của cậu ta là tôi lại muốn cười ha ha ha ha…”
Chỉ là sau câu nói này, Tống Mạch Xuyên không đáp lại, vẻ mặt cũng không được vui, nhưng không phải kiểu không phục.
Cố Chước khó hiểu nhìn anh: “Sao thế?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Mãi một lúc lâu sau, Cố Chước mới nghe thấy người bạn thân từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là người xuất chúng nay cuối cùng cũng “cây vạn tuế nở hoa” của mình mở lời: “Chưa theo đuổi được.”
Câu nói này vừa thốt ra, ngay cả Cố Chước cũng sững sờ. Sau đó, trong phòng riêng vang lên tiếng cười lớn của riêng anh ấy. Cố Chước cười đến mức thở không nổi, vừa cười vừa vỗ vai Tống Mạch Xuyên: “Sênh Sênh giỏi thật đấy ha ha ha ha. Tôi cứ nghĩ cậu theo đuổi phụ nữ thì dễ như trở bàn tay, không ngờ lại vấp phải thất bại ở đây ha ha ha ha…”
Quả thực anh ấy cười lớn như vậy cũng không có gì lạ. Tống Mạch Xuyên được xem là một trong những người xuất sắc nhất, ưu tú nhất trong giới này. Anh luôn là lựa chọn hàng đầu khi có một nhà nào đấy tính đến chuyện liên hôn gia tộc. Nhà họ Cố trước đây còn từng nghĩ viển vông và tiếc nuối vì bố mẹ Tống Mạch Xuyên không sinh thêm một cô con gái, cho nhà họ có cơ hội bàn chuyện liên hôn. Đúng vậy, bố mẹ Cố Chước muốn gả cậu con trai út này đi làm “người hòa thân” đấy.
Cố Chước chưa từng nghĩ Tống Mạch Xuyên lại có lúc không theo đuổi được phụ nữ như bây giờ. Xét cho cùng, bình thường chỉ cần anh ngồi ở đây, ánh mắt đổ dồn về anh sẽ nhiều hơn tất thảy. Một người đàn ông độc thân hoàng kim như anh, ai mà chẳng muốn làm quen. Chưa nói đến phụ nữ, trước đây còn có người nghi ngờ Tống Mạch Xuyên không thẳng, thậm chí còn có đàn ông đến tán tỉnh anh.
Cuối cùng Cố Chước cũng cười đủ trong ánh mắt ngày càng lạnh lùng của Tống Mạch Xuyên, anh ấy nói: “Chuyện là thế nào, kể tôi nghe, tôi phân tích cho cậu.”
Thành thật mà nói, Cố Chước bây giờ còn muốn hỏi Hứa Niệm Sênh xem cô từ chối Tống Mạch Xuyên vì lý do gì. Anh ấy nghĩ, một khi hỏi được, có lẽ anh ấy sẽ còn cười Tống Mạch Xuyên thêm nửa năm nữa mất.
Tống Mạch Xuyên trầm ngâm một lúc lâu, sau đó hỏi: “Trước kia cậu thường tặng quà gì cho bạn gái?”
Thực ra, không phải người phụ nữ nào Cố Chước từng qua lại cũng là bạn gái. Nhưng đó là chuyện riêng của anh ấy, anh cũng lười tìm hiểu.
Tống Mạch Xuyên nhận ra có hơn một nửa những thứ mà Cố Chước vừa nói thì anh đều đã tặng rồi: “…”
Anh không thèm để ý đến Cố Chước nữa, có lẽ là từ đáy lòng đã thấy người này chẳng đáng tin chút nào. Lời khuyên của người bạn này còn không mang tính xây dựng bằng kinh nghiệm của Hứa Cẩm Ngôn. Ít nhất Hứa Cẩm Ngôn là cậu ruột, còn có thể giúp Tống Mạch Xuyên moi ra được chút sở thích của cháu gái.
Cố Chước đương nhiên cũng nhìn ra anh đang không hài lòng với câu trả lời của mình, thái độ xem ra là không phục Tống Mạch Xuyên.
“Sao, chê những thứ tôi tặng quá hời hợt à?”
Tống Mạch Xuyên không phủ nhận, ừ một tiếng. Những thứ đó tự anh cũng nghĩ ra được.
Nghe vậy, Cố Chước lại càng không phục: “Vậy cậu nói xem nên tặng gì?”
“Chẳng lẽ là tặng quà tự làm sao? Gấp sao giấy hay thú nhồi bông à?” Thử đặt mình vào vị trí phụ nữ mà nhận được món quà này, anh ấy chỉ cảm thấy xui xẻo. Bây giờ đâu phải thời trung học, phổ thông nữa, không bỏ công cũng phải bỏ tiền chứ. Cố Chước thấy mình không phải là người tốt, nhưng dù sao cũng sẵn lòng tặng một vài thứ có giá trị. Tuy nhiên, anh ấy nhanh chóng nghĩ thoáng hơn một chút, “Sênh Sênh chắc cũng không thiếu những thứ cậu tặng. Người ta dù sao cũng là tiểu thư khuê các, không thích cậu cũng bình thường thôi. Hai người quen nhau lâu thế rồi, chẳng phải lúc trước em ấy còn xem cậu là trưởng bối đấy à?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Những lời này cứ như mũi tên đâm vào tim anh. Chỉ có điều khác là, không phải Hứa Niệm Sênh có xem anh là trưởng bối hay không, mà là trước đây chính anh tự coi mình là trưởng bối, đến bây giờ cũng chính anh tự vả mặt mình.
Cố Chước còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bên ngoài chợt vang lên tiếng cười đùa rôm rả của nhiều người. Vài cậu ấm cô chiêu dẫn theo bạn gái gần như ùa vào. Anh ấy buộc phải dừng chủ đề này lại. Cơ hội để chọc cười Tống Mạch Xuyên không phải lúc nào cũng có, hôm nay coi như đã đủ vốn rồi. Lần sau, để sau nói vậy.
—
Dạo gần đây, cuộc sống ở trường của Hứa Niệm Sênh tương đối phong phú. Mặc dù sự thay đổi thân phận từ sinh viên đại học lên nghiên cứu sinh khiến cô có chút bỡ ngỡ ban đầu, nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh được. Chủ yếu là không khí giữa các bạn cùng khoa khá tốt, những lúc bận rộn cô thậm chí không còn tâm trí đâu để nhớ đến những chuyện khác.
Cho đến giữa tháng Chín, giáo sư Trần thông báo với họ rằng nhà đầu tư của phòng thí nghiệm sẽ đến thị sát một chuyến, và dự định sắp xếp một người trong số họ làm người thuyết trình trước nhà đầu tư. Theo lý mà nói, chuyện này dù thế nào cũng không đến lượt sinh viên năm nhất thạc sĩ phụ trách. Mục Hi Gia và Hoắc Thừa sắp tốt nghiệp, năm nay ngoài việc bận làm luận văn và dự án, họ cũng nên tìm chỗ thực tập. Công ty của vị kim chủ kia chính là một trong những lựa chọn tốt nhất cho họ. Giáo sư Trần quả thực đã sắp xếp Mục Hi Gia làm người thuyết trình. Trước đây, khi họ lập nhóm đi thi đấu, anh ta luôn là người đảm nhận vai trò thuyết minh, khả năng ăn nói của anh ta khá trôi chảy. Hoắc Thừa giỏi nghiên cứu kỹ thuật hơn, nhưng cũng có thể trình bày rõ ràng ý tưởng của mình. Tuy nhiên, trong những dịp như thế này, vẫn nên chọn người tốt nhất. Mục Hi Gia là người thuyết trình chính, nếu có gì thiếu sót thì Hoắc Thừa sẽ bổ sung thêm.
Ban đầu, theo sự sắp xếp này, Hứa Niệm Sênh không có bất kỳ mối liên quan nào cả. Khi giáo sư sắp xếp, cô và Trương Vãn Phi đang bận nghiên cứu mô hình riêng, đột nhiên bị giáo sư Trần điểm danh đến: “Tiểu Hứa, em từng thực tập ở Hành Xuyên. Em và Tiểu Trương hôm đó cũng đi theo xem cho biết, gặp gỡ người giỏi cũng tốt.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Nói thật, trước đây khi biết người của Hành Xuyên sẽ đến thị sát phòng thí nghiệm, lòng cô không có chút xao động nào. Theo tin đồn vỉa hè từ các bạn cùng khoa, trong số những người đến rất có thể có cả Chu Thụy Bách, đàn anh của họ, cũng coi như là người nhà rồi. Hơn nữa, nếu giáo sư không mở lời, Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi chắc chắn sẽ không xuất hiện để gây thêm phiền phức. Lúc này, sau khi nghe xong sự sắp xếp, Hứa Niệm Sênh không hề nhận ra khóe môi mình đã cứng đờ trong chốc lát.
“Vâng ạ.” Bạn học Trương Vãn Phi đứng bên cạnh hùng hồn đáp lại.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Thôi được. Mặc dù là đến thị sát, nhưng người đến chưa chắc đã là Tống Mạch Xuyên. Hứa Niệm Sênh biết dạo này công việc của anh khá bận. Mặc dù tin nhắn trên WeChat có qua có lại, nhưng cô cảm thấy điều đó đã đạt được mục đích của cô. Tần suất trò chuyện ngày càng giảm. Chắc gì anh đã có thời gian đến trường cô tham quan phòng thí nghiệm chứ.
Sau khi chuyện này được sắp xếp, Hứa Niệm Sênh cũng không quá bận tâm. Dù sao thì người cần thể hiện tốt là hai đàn anh của cô.
Người của Hành Xuyên hẹn đến vào thứ Bảy. Chắc là ngày thường họ cũng không thể sắp xếp thời gian được. Hôm đó giáo sư Trần cũng mặc đồ trang trọng hơn hẳn. Theo lời Mục Hi Gia, việc này liên quan đến nguồn tài trợ mà kim chủ sẽ cấp cho họ trong năm tới, nên việc tiếp đón với vẻ ngoài tốt nhất là điều đương nhiên. Họ không chỉ cần tôn trọng đối phương, mà còn phải bày tỏ thái độ tôn kính từ tận đáy lòng. Hứa Niệm Sênh cũng đành phải lấy ra bộ trang phục cô từng mặc khi lên sân khấu phát biểu với tư cách đại diện sinh viên, thậm chí còn búi tóc củ tỏi trông rất năng động. Lúc soi gương, có một khoảnh khắc cô cảm thấy mình giống như thành viên đội cổ vũ. Áo sơ mi trắng, váy đen ngắn, trước đây cô từng thấy người khác mặc như vậy. Tuy nhiên, về mặt thẩm mỹ cá nhân, Hứa Niệm Sênh thích những bộ trang phục cổ vũ có màu sắc rực rỡ hơn.
Hôm đó Hứa Niệm Sênh mới nhận ra không chỉ những người trong phòng thí nghiệm của họ coi trọng chuyện này, mà ngay cả ban lãnh đạo nhà trường cũng rất quan tâm. Sau đó nghe các đàn anh kể, điều mà lãnh đạo trường quan tâm là liệu công ty đó có đến trường họ tuyển dụng vào đợt tuyển dụng mùa thu hay không, và tuyển dụng những vị trí gì.
“…”
Khi đợi người ở dưới tòa nhà phòng thí nghiệm, cô vẫn nghe Mục Hi Gia than vãn chuyện tối qua vì học thuộc bản nháp mà thức đến tận mấy giờ, sáng dậy còn phải dùng kem che khuyết điểm để che quầng thâm, còn nhờ Hứa Niệm Sênh xem giúp trên mặt anh ta có bị mốc phấn không. Cô quan sát kỹ lưỡng, cuối cùng giơ ngón tay cái ra dấu “OK” trấn an đàn anh.
Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi, với tư cách là sinh viên năm nhất thạc sĩ, đều đứng ở phía sau. Nói cho cùng, hai người họ chỉ đến để góp mặt cho vui. Không ai giao nhiệm vụ gì cho họ, chỉ cần ăn mặc chỉnh tề là được. Điều đáng nói là Trương Vãn Phi đã mặc lại bộ đồ cậu ta mặc hôm phỏng vấn đầu vào thạc sĩ, cũng là tông đen trắng, đứng cạnh Hứa Niệm Sênh trông khá đẹp đôi.
Đây là cảm giác của Tống Mạch Xuyên khi anh bước xuống xe và nhìn thấy Hứa Niệm Sênh đang thì thầm với một nam sinh tóc dài ở hàng sau. Cậu nam sinh bên cạnh cao hơn cô, khi nghe cô nói còn phải chú ý nghiêng tai lắng nghe, cô cũng vô thức ngẩng đầu lên một chút. Hai người trẻ tuổi đứng cạnh nhau trông rất hút mắt.
Lãnh đạo nhà trường và giáo sư Trần tiến lên chào đón Tống Mạch Xuyên cùng các lãnh đạo cấp cao khác của Hành Xuyên. Hứa Niệm Sênh đương nhiên cũng nhìn thấy anh, cô nghe thấy Trương Vãn Phi bên cạnh thốt lên kinh ngạc: “Ông chủ Hành Xuyên đẹp trai quá vậy? Bảo những người đàn ông khác phải sống sao đây?”
“…”
Nội dung cuộc trò chuyện giữa lãnh đạo trường, giáo sư và cấp cao của Hành Xuyên không phải là chuyện mà những sinh viên như họ có thể xen vào. Hứa Niệm Sênh ngồi trong phòng họp nửa buổi, không dám nghịch điện thoại. Đến phần cuối cùng, giáo sư Trần để Mục Hi Gia dẫn các lãnh đạo cấp cao của Hành Xuyên đi tham quan phòng thí nghiệm của họ.
Mục Hi Gia không hề rụt rè. Anh ta bình tĩnh tiến lên chào đón Tống Mạch Xuyên và những người khác. Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi cũng đi theo. Khả năng ăn nói của Mục sư huynh không phải đùa. Anh ta không chỉ nắm rất vững kiến thức chuyên môn mà còn có thể nói năng trôi chảy, kết hợp thêm vài câu mang hàm ý văn hóa, Hứa Niệm Sênh nhìn thấy các lãnh đạo cấp cao của Hành Xuyên đều gật đầu hài lòng. Cô đứng ở phía sau, không thể nhìn rõ biểu cảm của Tống Mạch Xuyên. Giữa chừng bài thuyết trình, Tống Mạch Xuyên có nói vài câu, vừa mở lời đã khiến người ta cảm nhận rõ sự khác biệt.
Trương Vãn Phi thì thầm bên cạnh: “Thảo nào người ta trẻ tuổi như vậy đã làm ông chủ được. Nói có hai câu đã đủ biết trình độ thế nào.”
Hứa Niệm Sênh âm thầm gật đầu, quả thực là như vậy.
Cuộc giao lưu hữu nghị giữa doanh nghiệp và trường đại học này gần như kết thúc hoàn hảo. Nhìn thấy giáo sư và lãnh đạo trường đang chào hỏi xã giao cuối cùng với họ, Hứa Niệm Sênh cũng chuẩn bị rời đi. Trương Vãn Phi lại rất thành thật khen ngợi Tống Mạch Xuyên. Cậu ta có lẽ đã tranh thủ tra cứu sơ yếu lý lịch của anh trên Baidu, cuối cùng thốt lên một câu cảm thán chân thành: “Lý tưởng cuộc đời tôi là trở thành anh ấy của hiện tại.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cũng có chí lớn phết đấy.
Sau khi Tống Mạch Xuyên lên xe, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Kết quả là giây tiếp theo, điện thoại cô rung lên. Nhìn tên người gọi đến, là Tống Mạch Xuyên. Cô vô thức ngước nhìn chiếc xe của Tống Mạch Xuyên. Anh đã lên xe nhưng xe vẫn chưa lăn bánh. Người đang ở trong xe, nhưng ánh mắt có lẽ đang nhìn về phía cô. Hứa Niệm Sênh do dự một lát, rồi vẫn nghe điện thoại.
Ở đầu dây bên kia vang lên một câu: “Tôi đợi em ở cổng trường được không?”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Story
Chương 57: Chưa theo đuổi được
10.0/10 từ 27 lượt.
