Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 55: Gã tồi

Tống Mạch Xuyên có lẽ phải mất một lúc mới thực sự hiểu ra chữ “hôn” mà Hứa Niệm Sênh nói là chữ nào.

“Lấy tôi làm công cụ hôn hả?” 

Hứa Niệm Sênh cảm thấy cách nói của anh có vẻ hơi nhỏ nhen rồi. Người chủ động là anh, sao lại thành lỗi của cô được. 

“Tôi nào có?” Hứa Niệm Sênh phản bác.

Nhưng câu nói tiếp theo của Tống Mạch Xuyên đã vạch trần suy nghĩ của cô: “Đừng có chơi cái trò không cam kết, không từ chối, không chịu trách nhiệm với tôi.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Vậy thì còn gì thú vị nữa? Hứa Niệm Sênh không nói gì nữa, cô nghĩ cô từ chối rồi mà Tống Mạch Xuyên cũng có coi là gì đâu.

Ngay lúc này, Tống Mạch Xuyên đột nhiên đưa tay lên, anh tháo chiếc mặt nạ trên mặt Hứa Niệm Sênh xuống, sau đó tiện tay tháo cả của mình, đặt cả hai chiếc mặt nạ lên cái kệ bên cạnh cửa. Giờ thì họ mới thực sự đối diện nhau, khác với lúc hôn mà vẫn đeo mặt nạ che khuất gần hết ánh mắt. 

“Sao lại không nói gì?” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi.

Ánh mắt Hứa Niệm Sênh hơi dao động, cô trả lời lạc đề, nói: “Tôi mệt rồi, tôi muốn ra ngoài.”

Bình thường cô đã không hay đi giày cao gót, tối nay vì muốn đẹp nên đã đi giày gót nhọn, cái gót mảnh đến mức có thể đâm chết người. 

Tống Mạch Xuyên cười khẽ, anh đưa tay nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh kéo cô vào trong, căn phòng này thực ra không lớn lắm, nhưng có đầy đủ đồ dùng cơ bản, có giường, có bàn ghế, thậm chí có cả phòng tắm. Giống như khách sạn vậy. Anh bảo cô ngồi xuống giường, nói: “Đây là phòng dành cho khách mà Cố Chước để lại cho tôi, em nghỉ ngơi ở đây đi, sẽ không có ai đến làm phiền em đâu.”

Nghe vậy, Hứa Niệm Sênh cũng không làm bộ làm tịch nữa. Cô ngồi trên giường, cúi xuống xem mắt cá chân, đôi giày cô đi tối nay là giày mới, lúc mua chỉ đơn thuần vì thấy đẹp, cô không quan tâm có dịp nào thích hợp để đi hay không, tối nay đi vào mới nhận ra đây là một công cụ tra tấn xinh đẹp. Nhà thiết kế có lẽ chỉ chú trọng đến vẻ ngoài, còn sống chết của người tiêu dùng thì chẳng quan tâm chút nào. Cô cúi đầu nhìn mới thấy mắt cá chân mình hơi bị trầy da, những chỗ không trầy cũng đỏ lên. Hứa Niệm Sênh âm thầm xót xa cho bản thân.

Cô không để ý rằng khoảnh khắc cô cúi đầu, cổ áo váy cũng trễ xuống. Đôi phần cảnh xuân lấp ló hiện ra. Tống Mạch Xuyên là đàn ông, anh đâu có mù. Khi Hứa Niệm Sênh còn đang bận xót cho bản thân, người đàn ông trước mặt đột nhiên ngồi xổm xuống, một đầu gối chạm đất. 

Lúc tay Tống Mạch Xuyên chạm vào mắt cá chân cô, Hứa Niệm Sênh vẫn chưa kịp phản ứng, cô ngây người ra, Tống Mạch Xuyên đã tháo giày giúp cô rồi. Anh đặt chân cô lên đùi mình, chân cô cách lớp vải đặt trên đùi anh. Người đàn ông trước mặt mặc quần tây, áo sơ mi trắng, còn chiếc váy dài của Hứa Niệm Sênh xẻ tà ở đùi, một phần lớn vải rũ xuống, để lộ đôi chân thẳng tắp trắng nõn. Hứa Niệm Sênh nhìn cảnh này, rất khó diễn tả những hình ảnh lung tung nào đã thoáng qua trong đầu cô lúc này. Tống Mạch Xuyên đúng lúc này ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với cô. Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng, Hứa Niệm Sênh là người dời mắt trước. Sau đó cô cảm thấy váy bị kéo nhẹ, cô lại cúi đầu xuống, phát hiện là Tống Mạch Xuyên kéo vải váy lên để che chân cho cô.

“Lần sau chọn giày đừng chỉ vì nó đẹp.” Anh nhẹ nhàng nói.

Nói rồi anh đứng dậy, chân cô được đặt trên một tấm lót mà anh tiện tay lấy.

Hứa Niệm Sênh cuối cùng vẫn không phục lắm, cô lẩm bẩm nhỏ giọng khi Tống Mạch Xuyên quay lưng đi: “Lúc mua làm sao biết nó cọ chân đau đâu.”

Tiểu Hứa đã từng đi qua vài đôi giày cao gót nhưng đều không bị đau mỏi. Duy chỉ có đôi này là cực phẩm, tối nay còn chưa đi được mấy bước mà nó đã làm trầy xước chân cô rồi. 

Tống Mạch Xuyên ở tủ đầu giường bên kia không biết đang tìm kiếm gì, lát sau thì cầm đồ đi tới. Hứa Niệm Sênh nhìn kỹ, là băng cá nhân. Cô nghĩ thầm phòng dành cho khách Cố Chước chuẩn bị cũng chu đáo thật, trong phòng còn có cả băng cá nhân. Tống Mạch Xuyên lại quỳ một đầu gối xuống, anh cẩn thận dán băng cá nhân cho Hứa Niệm Sênh. Khi lòng bàn tay đặt lên mắt cá chân cô, rõ ràng nhiệt độ lòng bàn tay của anh cao hơn, cô cố nhịn lùi lại, nhưng giây tiếp theo đã bị anh kéo chân về phía trước.

“Đừng nghịch.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Không biết ai mới người là người nghịch nữa. 

Sau khi dán băng cá nhân xong, Hứa Niệm Sênh ngồi trên giường chán nản nghịch điện thoại, Tống Mạch Xuyên nhận được điện thoại, anh không ra ngoài nghe, đứng trước cửa sổ nói chuyện điện thoại với người khác. Nghe như là cuộc gọi xuyên quốc gia, anh giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh, trong đó có vài thuật ngữ chuyên ngành cô biết. Phát âm tiếng Anh của anh rất hay. Hứa Niệm Sênh nhớ lại lúc trước ở Pháp, anh cũng không gặp trở ngại gì trong giao tiếp, chứng tỏ người này có khả năng ngôn ngữ siêu đỉnh. 

Tống Mạch Xuyên kết thúc cuộc gọi quay người lại thấy cô gái nhỏ đang nhìn mình, anh nhướng mày, đi về phía cô: “Đang nhìn gì đó?”

Hứa Niệm Sênh không hề có vẻ ngượng ngùng khi bị bắt quả tang nhìn trộm, cô còn khá lý sự: “Nhìn thì sao?”

Anh đi đến bên cạnh cô, lúc này ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tỏ ra rất rộng lượng: “Muốn nhìn thế nào, nhìn chỗ nào?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Nói chuyện không hợp, nửa câu cũng thừa. Cô lại cúi đầu xuống nghịch điện thoại. Điện thoại quả thật rất thú vị, ví dụ như trò chơi ứng dụng mới mà cô rất mê gần đây, giúp luyện tốc độ tay. Những người gõ bàn phím như họ tuyệt đối không thể thua về tốc độ tay được. Tống Mạch Xuyên cũng không làm phiền cô, hôm nay không phải cuối tuần, rõ ràng anh cũng phải tranh thủ thời gian đến tham dự vũ hội sinh nhật của Cố Chước. Điện thoại của anh dường như có rất nhiều tin nhắn chờ trả lời, đôi khi gõ chữ không rõ, anh gửi thẳng tin nhắn thoại. Hai người cứ thế im lặng ở cùng một không gian, trai đơn gái chiếc.

Bộ óc năng động của Hứa Niệm Sênh không ngừng nghỉ một khắc nào. Sau khi vượt qua một màn game nữa, Hứa Niệm Sênh đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cô nói một câu: “Tống Mạch Xuyên, anh có thấy bây giờ chúng ta rất giống cái gì không?” 

Tống Mạch Xuyên không ngẩng đầu, nhưng rõ ràng đã nghe lọt tai lời cô nói, anh hỏi: “Giống cái gì?”

Hứa Niệm Sênh: “Giống như một cặp trai hư gái hỏng đang giao dịch tiền bạc nhưng chưa vào việc.”

Bây giờ chính là giai đoạn còn ngại ngùng khi vẫn chưa bắt đầu, nhưng vì không quen biết nên chỉ có thể cúi đầu nghịch điện thoại một cách gượng gạo.

Tống Mạch Xuyên ngẩng đầu lên, anh im lặng, vẻ mặt như thể đang cố gắng hiểu được mạch suy nghĩ của cô. Một lúc sau, Hứa Niệm Sênh nghe anh hỏi: “Muốn vào việc gì? Em là người trả tiền à?”

“…”

Nhất định phải hỏi chi tiết đến vậy sao?

Lần này đến lượt Hứa Niệm Sênh im lặng, cô mở to đôi mắt xinh đẹp nhưng không nói được lời nào. 

Tống Mạch Xuyên cũng không yêu cầu cô phải trả lời, anh nói: “Bớt nhồi nhét mấy thứ vô bổ ấy vào đầu đi.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô đang định rụt rè đáp một tiếng, thì lại nghe thấy người đàn ông trước mặt rất bình tĩnh bổ sung một câu: “Tôi không cần tiền.”

“…”

Lần này, Hứa Niệm Sênh thực sự muốn giả chết. 

Nói chung, ngoài việc ở cùng phòng với Tống Mạch Xuyên, trong căn phòng này, không cần ra ngoài lúc nào cũng phải chú ý giao tiếp với người khác, Hứa Niệm Sênh vẫn cảm thấy thoải mái. Chơi game mệt rồi, cô dựa vào đầu giường nhắm mắt dưỡng thần. Chỉ có Tống Mạch Xuyên là thực sự bận rộn. Thay vì nói anh đến tham dự vũ hội sinh nhật của bạn, chi bằng nói anh đổi chỗ làm việc thì hơn.

Hứa Niệm Sênh không biết cô ở trên này một lúc, không khí dưới lầu đã đến cao trào rồi. Nam nữ nhảy trong sàn nhảy thì cứ nhảy, người chơi trò chơi trên bãi cỏ bên ngoài cũng có, trên lầu còn có người chơi thể thao điện tử nữa. Cô cảm thấy họ cứ ở trong phòng mãi cũng không phải là cách hay. Vì vậy, cô cất giọng thăm dò với Tống Mạch Xuyên: “Chúng ta cứ ở trong phòng mãi có vẻ không ổn lắm nhỉ?”

“Có gì không ổn?” Anh hỏi.

Hứa Niệm Sênh hỏi: “Không có ai tìm anh sao?”

Trong mấy hội nhóm cô tham gia, mọi người đều đang tìm bạn nhảy, có người có lẽ đã thấy cậu và mợ cô, cũng nhắc tên cô trong nhóm hỏi cô đến chưa. Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp trả lời, đã có người khác nói đã thấy cô.

“…”

Không hiểu sao mắt họ lại tinh thế! 

Nghe cô nói vậy, Tống Mạch Xuyên miễn cưỡng liếc nhìn điện thoại, xem những tin nhắn nhóm hay tin nhắn riêng hỏi anh chết ở xó xỉnh nào rồi. Trong số những người tìm anh, thậm chí còn có cả Hứa Cẩm Ngôn. Nhưng anh ấy có vẻ chỉ hỏi thăm thôi, lúc này chắc đang ôm vợ nhảy múa, đã lâu không gửi tin nhắn đến. 

“Em có muốn xuống dưới nhảy không?” Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi.

Hứa Niệm Sênh “á” một tiếng, không hiểu lắm ý của anh. 

Nhưng ánh mắt Tống Mạch Xuyên đã đặt trên chân cô, hỏi: “Giày cao gót còn đi được không?” 

Hứa Niệm Sênh cúi đầu nhìn chân mình, những chỗ bị cọ xát mạnh đều đã dán băng cá nhân.

“Được.” Đi lại thì không thành vấn đề.

Tống Mạch Xuyên nói: “Vậy chúng ta xuống dưới chơi đi.”

Hứa Niệm Sênh: “?”

Cô thấy Tống Mạch Xuyên đứng dậy, anh nói: “Đi không?”

Hứa Niệm Sênh im lặng một lát, nhấc chân đi giày, khi đứng dậy Tống Mạch Xuyên còn ga lăng đưa tay ra đỡ cô. Chỉ là khi sắp ra cửa, cô lại đột nhiên dừng bước, ngước mắt nhìn anh: “Chúng ta cùng nhau ra ngoài bị người ta hiểu lầm thì sao?”

Cô vừa nói xong, Tống Mạch Xuyên hình như lại cười, đôi mắt hoa đào lóe lên chút cảm xúc: “Hiểu lầm gì?”

Giữa họ có gì mà hiểu lầm? Quan hệ hôn môi thì có tính là hiểu lầm không?

Hứa Niệm Sênh: “…”

Dù sao thì cô cũng không động đậy, lát sau, Tống Mạch Xuyên có vẻ bất lực nói: “Vậy em xuống trước đi, tôi đợi một lát.”

Ồ.

Hứa Niệm Sênh hài lòng, khi cô chuẩn bị đi, Tống Mạch Xuyên lại đưa tay kéo cổ tay cô, cô quay đầu lại không hiểu, thì thấy anh chỉ vào môi mình nói với cô: “Dặm lại son đi, vừa nãy hôn bị lem rồi.”

Vừa nãy hôn bị lem rồi.

Mấy chữ này vang vọng trong đầu vài giây, Hứa Niệm Sênh đột nhiên cảm thấy nóng bừng từ cổ bốc lên, cô cầm túi đi đến trước gương, thấy lớp son môi quả thực đã lem ra ngoài.

“…”

Tiểu Hứa tiện tay lấy một tờ khăn giấy lau sạch lớp son trên môi, rồi lấy son trong túi ra cẩn thận tô lại. May mà thỏi son cô mang theo tối nay là cùng một màu, nếu không có người nhận ra cô đổi màu son giữa chừng thì sẽ rất ngại. Hứa Niệm Sênh không quên tiện thể dặm lại lớp trang điểm, trong suốt quá trình này, Tống Mạch Xuyên đứng bên cạnh cúi đầu nhìn cô, cũng không biết đang nhìn gì. 

Sau khi dặm lại son, Tiểu Hứa lại đeo mặt nạ vào trước gương, sau đó mở cửa, đầu tiên là thò ra cẩn thận nhìn xem hai bên có ai không, rồi mới bước ra ngoài. Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của người đàn ông, Hứa Niệm Sênh phớt lờ, cô đóng cửa lại, lập tức thay đổi tư thế, thướt tha đi xuống lầu. Dưới tầng một quả thực rất náo nhiệt, cô ở trên lầu hai không quá lâu, nhưng ở dưới lầu, ngay cả ánh đèn cũng đã thay đổi. Rất nhiều nam nữ đang nhảy múa, một số người thì đứng ở bên cạnh xem. Động tĩnh Hứa Niệm Sênh đi xuống lầu không lớn, nhưng thực ra đi từ trên xuống dưới rất dễ thu hút ánh nhìn của mọi người. Khi cô đi đến tầng một, phát hiện có khá nhiều ánh mắt đang đổ dồn vào mình.

“…”

Hứa Niệm Sênh chọn cách phớt lờ. Cô không có ai nhất định phải chào hỏi trong cuộc chơi này, và cái gọi là vũ hội hóa trang của Cố Chước, ít nhất mục đích ban đầu cũng bao gồm việc để mọi người không câu nệ thân phận mà cùng nhau vui chơi. 

Hứa Niệm Sênh bước vào đám đông, chỉ là cô không biết khoảnh khắc cô đi xuống từ trên lầu đã hấp dẫn đến mức nào.Trong bữa tiệc quả thực có rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng đeo mặt nạ, mọi người không chỉ nhìn vào khuôn mặt, mà phải là khoảnh khắc đó, ánh mắt đó vừa vặn rơi trên người cô, giá trị rung động do thời gian và địa điểm cụ thể mang lại luôn được cộng thêm. Cô hoàn toàn không biết mình đã trở thành chủ đề bàn tán của người khác. 

Cố Chước vừa trở lại chỗ ngồi từ sàn nhảy, bên cạnh có bạn nữ và một số công tử nhà giàu, nhóm phú nhị đại đang cười đùa xung quanh anh ấy rõ ràng không phải là nhóm ban đầu. Họ ngồi đối diện Cố Chước, vừa vặn thấy một cô gái đi xuống từ trên lầu. Có người cợt nhả nói một câu: “Anh Cố, anh vừa ôm một cô bên trái, trên lầu còn trộm giấu một cô nữa hả?”

Cố Chước: “?”

Anh ấy theo bản năng nhìn ra sau lưng theo ánh mắt của họ. Tối nay là tiệc của Cố Chước, anh ấy không biết đã được mời bao nhiêu vòng rượu, nhưng tửu lượng của anh ấy vốn đã tốt, nên lúc này cũng không say lắm. Ánh đèn không quá sáng rõ để nhìn rõ người, ngay cả màu sắc quần áo cũng hơi bị biến đổi, anh ấy phải nhìn kỹ một lúc mới quay đầu lại đá một cái vào chân người vừa nói đùa bậy bạ. 

“Đi đi đi, trò đùa gì cũng dám đùa, đừng trách tôi không khách sáo nếu để tôi nghe thấy ai nói bậy nữa đấy.”

Thái độ của Cố Chước rõ ràng không phải nói đùa. 

Những người khác thu lại nụ cười: “Anh Cố, đó là thiên kim nhà nào mà anh bảo vệ dữ vậy?”

“Đâu đến lượt tôi bảo vệ?” Cố Chước liếc họ một cái, “Nói bậy nữa lát nữa Hứa Cẩm Ngôn tìm các cậu gây rối đừng trách tôi.”

Hứa Cẩm Ngôn? Phản ứng đầu tiên của họ là Tô Tiểu. Dù sao thì cặp vợ chồng này cũng khá có tiếng trong giới, người nào cũng giỏi giang hơn người. Nhưng nghĩ lại, bọn họ đã từng gặp cô ấy rồi, vóc dáng không phải vậy, cảm giác cũng không giống. 

Có người cuối cùng cũng phản ứng lại: “Lẽ nào đó chính là cháu gái của Hứa tổng sao?”

Cố Chước không phủ nhận.

Mặc dù những người khác không nói đùa quá trớn nữa, nhưng chủ đề về Hứa Niệm Sênh thì vẫn chưa dừng lại. 

“Cô gái này quả thực không thể chọc vào,” có người vẫn còn sợ hãi, “Không chỉ cặp vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu bảo vệ đâu, mà anh Tống quan hệ tốt với nhà họ, trước đây Tống Diệc Hoành nói đùa vài câu, bị mắng một trận, là chuyện từ năm ngoái rồi.”

“Anh Tống” trong lời họ nói, đương nhiên là Tống Mạch Xuyên. Bây giờ xem ra, không chỉ Tống Mạch Xuyên bảo vệ, mà Cố Chước cũng không cho phép người khác nói nhiều. Ai bảo cậu mợ của người ta lại giỏi giang như thế cơ chứ? 

Tuy nhiên vẫn có người không nhịn được nói hai câu trêu chọc: “Nhưng anh Cố, anh và Hứa Cẩm Ngôn cũng có quan hệ tốt, gần đây nhà anh không phải đang giục cưới sao, không nghĩ đến việc thân càng thêm thân với nhà họ Hứa à?”

Cố Chước nghe vậy cười khẽ, tâm trạng của anh ấy hôm nay thực sự rất tốt, người khác trêu chọc như vậy cũng không giận, anh ấy chỉ nhìn người vừa nói: “Cậu dám nói câu này trước mặt Hứa Cẩm Ngôn không?”

Câu này vừa nói ra, mọi người đều im bặt.

Cố Chước tự mình tiếp lời, nói: “Có tin Hứa Cẩm Ngôn xử cậu trước rồi mới quay sang xử tôi không?”

Họ đương nhiên tin. Hứa Cẩm Ngôn này, nói anh ấy trẻ người non dạ gặp may thì không sai, nhưng nói anh ấy không có chút tài cán nào thì cũng là chuyện cười. Trong thời đại này, ai cũng biết công nghệ quan trọng đến mức nào. Quy mô công ty của Hứa Cẩm Ngôn nhìn thì chưa đạt đến một mức độ nhất định, nhưng chip do nội bộ nghiên cứu phát triển đã có tính không thể thay thế. Phát triển trong tương lai chỉ là vấn đề thời gian. Hơn nữa người này còn có đầu óc kinh doanh, chẳng ai dám coi thường cả. Những phú ông tự thân lập nghiệp như vậy, những người như họ được gia đình bồi dưỡng lên thì không thể sánh bằng, không sánh bằng thì thôi đi, trước đây còn thường xuyên bị các bậc trưởng bối từng giao thiệp với Hứa Cẩm Ngôn đem ra so sánh. Từ nhỏ đến lớn đã có một Tống Mạch Xuyên làm tấm gương học hỏi đã đủ khó chịu rồi, kết quả người này lại còn tự dựng thêm một tấm gương sáng trưng khác nữa. Quả thật đã khiến bọn họ cảm thấy bản thân ngu hết thuốc chữa. 

Hứa Niệm Sênh ở trong giới của họ thực ra cũng giống như bông hoa nhỏ độc lập giữa thế gian, bình thường cô không thích đến những buổi tiệc tùng nào cả, không hẹn ra được, duy nhất chỉ nể mặt mấy cô thiên kim tiểu thư kia, cô chỉ chơi với con gái. Bình thường hỏi đang làm gì, trả lời: gõ code, đọc luận văn, ghi dữ liệu. Không phải là không có ai muốn kết thông gia với Hứa Cẩm Ngôn, tuy có thể bị phản đối, nhưng nếu cô gái nhỏ thật lòng yêu thương thì cậu cô có thể nào cứng rắn chia rẽ họ được không? Đáng tiếc Hứa Niệm Sênh này chỉ ăn muối, còn những thứ khác thì không. Bây giờ rõ ràng là một cơ hội tốt, bất kể là người nhận ra thân phận Hứa Niệm Sênh hay chưa nhận ra, đều có chút rục rịch.

Ngay cả khi không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt, vẻ đẹp của Hứa Niệm Sênh cũng rất rõ ràng. Chiếc váy cô mặc trên người thực ra là một sản phẩm thời trang cao cấp của một thương hiệu nào đó, trước đây có một bộ cùng dòng đã từng được một nữ minh tinh mặc, là một chiếc váy khá đẹp. Hứa Niệm Sênh xuống lầu để xem náo nhiệt. Không thể không nói các vị khách mời tại buổi tiệc chơi khá thoáng, từng đôi từng cặp trên sàn nhảy cũng rất nổi bật. Cô còn chưa đứng được bao lâu, đã có một người đàn ông mặc vest trắng đi đến bên cạnh, rất lịch sự mời Hứa Niệm Sênh khiêu vũ. Người đến trông rất trẻ, cao hơn Hứa Niệm Sênh nửa cái đầu khi cô đi giày cao gót, là một người đàn ông trông hơi gầy. Hứa Niệm Sênh nở một nụ cười xin lỗi, lịch sự từ chối. Nhưng cô không ngờ, đó chỉ là khởi đầu, không biết những người đàn ông ở khu vực này bị làm sao, có vài người tiến đến mời cô nhảy. 

?

Bên Cố Chước đã vãn bớt người, đặc biệt là vài người tự thấy điều kiện ngoại hình của mình cũng ổn, cũng dũng cảm tiến lên bắt chuyện. Hứa Niệm Sênh cũng không biết mình trở thành “miếng mồi ngon” từ lúc nào, cậu cô về điểm này không thông báo kịp thời. Sau khi từ chối liên tiếp vài người đàn ông, cô bắt đầu hoài nghi mình đứng sai chỗ. Trước khi cô kịp đổi chỗ, lại có một người đến mời nhảy. Hứa Niệm Sênh ban đầu theo bản năng muốn từ chối, nhưng ngước mắt nhìn người ta một cái, thấy quen quen, rất khó tả, có cảm giác như cô đã từng gặp đối phương ở đâu rồi. 

“Chúng ta quen nhau sao?” Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng hỏi.

Đối phương cười đáp lại một câu: “Cô Hứa, tôi biết cô, nhưng cô chưa chắc đã biết tôi.” 

Giọng nói này nghe càng lúc càng quen tai. Trong đầu Hứa Niệm Sênh chợt lóe lên một suy nghĩ, cô không chắc chắn nói một câu: “Vân Tiêu?”

Câu này vừa nói ra, đến lượt người trước mặt kinh ngạc, nhưng lát sau anh ta cười: “Cô biết tôi sao.” 

Vân Tiêu. Tâm trạng của Hứa Niệm Sênh đối với người này tương đối phức tạp, Trước đây ở trong phòng ký túc của cô, Trịnh Văn Tĩnh từng rất hâm mộ một nhóm nhạc nhỏ không có tiếng tăm trong giới giải trí nội địa, thỉnh thoảng sẽ nhiệt tình đề cử với những người xung quanh, Hứa Niệm Sênh cũng thấy giọng ca chính trong nhóm đó có giọng hát rất hay. Có một thời gian trong tai nghe của cô toàn là bài hát của giọng ca chính đó, nhưng sau đó nghe nói nhóm nhạc đó tan rã, các thành viên khác phát triển riêng, còn giọng ca chính thì tuyên bố rút khỏi giới giải trí. Khoảng thời gian đó Hứa Niệm Sênh còn có chút tiếc nuối, dù sao lúc đó trong nhóm cũng chỉ có một người nổi tiếng như vậy, kết quả nói giải nghệ là giải nghệ luôn. Thời gian đã trôi qua gần ba năm rồi, Hứa Niệm Sênh không ngờ lại gặp lại đối phương, cũng không ngờ lại trong một dịp như thế này. 

Người đàn ông trước mặt tự giới thiệu với cô: “Chào cô, tên thật của tôi là Lục Tiêu, Vân Tiêu là nghệ danh trước đây của tôi, Vân là họ mẹ tôi.”

Hứa Niệm Sênh ngẩn người một lát mới phản ứng lại, cũng tự giới thiệu bản thân với người ta. Cô có một điều rất tò mò, dù sao cũng là thần tượng mà cô từng hâm mộ một thời gian ngắn, cô rất muốn biết lý do anh ta rút khỏi giới giải trí. Chỉ là sau khi hỏi, phản ứng của người ta lại rất bình thản.

“Không có gì đặc biệt,” Lục Tiêu nói, “Gia đình không cho phép ở trong giới giải trí, đưa tôi ra nước ngoài du học.”

Hứa Niệm Sênh nhớ lúc Vân Tiêu rút lui chỉ nói là lý do cá nhân, lúc đó các fan trên Weibo khóc lóc thảm thiết, thậm chí có người còn đoán anh ta bị bệnh nan y gì đó. Không ngờ sự thật lại là công tử nhà giàu dũng cảm xông pha giới giải trí lại bị gia đình cấm đoán. Hứa Niệm Sênh và anh ta dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt theo đúng nghĩa đen, cô không tiện hỏi nhiều.

Lục Tiêu hỏi liệu có thể mời cô nhảy một điệu không. 

Hứa Niệm Sênh im lặng, sau đó hỏi: “Tại sao mọi người đều đến mời tôi nhảy vậy?”

Câu hỏi này cô vừa hỏi những người khác, nhưng câu trả lời nhận được không ngoài việc thấy cô xinh đẹp, muốn làm quen với cô. 

Lục Tiêu nghe vậy dừng lại một chút, dường như đang suy nghĩ có nên nói sự thật với cô không. Chỉ chốc lát sau, anh ta dùng giọng điệu nhẹ nhàng trả lời cô: “Bởi vì ai cũng muốn được trở thành cháu rể của cậu cô.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Đúng là một đám đàn ông thực dụng. 

Chỉ là lời đã nói rõ ràng như vậy, Hứa Niệm Sênh nhìn vào “thần tượng nhỏ” mà mình từng hâm mộ trong chốc lát trước mắt, ánh mắt cô cũng không còn đúng lắm.

“Vậy còn anh?”

Người ta thản nhiên gật đầu: “Tôi cũng vậy.” 

Hứa Niệm Sênh cảm thấy có thứ gì đó vỡ vụn trong lòng, không biết có phải là vài lớp lọc đã hết hạn sử dụng hay không.

Cô còn muốn nói thêm gì đó, thì người ta nói: “Vậy cô có đồng ý nhảy một điệu với tôi không?” 

Tâm trạng Hứa Niệm Sênh rất phức tạp, người ta thật sự rất thành thật, thành thật đến mức cô không nỡ từ chối. Hơn nữa sau người này, biết đâu còn có người tiếp theo. 

Khi cô còn đang lưỡng lự có nên đồng ý hay không, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc khác: “Xin lỗi, đây là bạn nhảy của tôi.” 

Hứa Niệm Sênh ngước mắt lên, thấy Tống Mạch Xuyên không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau, anh tự nhiên đưa tay ra với Hứa Niệm Sênh. Còn Lục Tiêu vừa nhìn thấy anh thì ngẩn người, dù Tống Mạch Xuyên có đeo mặt nạ, nhưng anh vẫn rất dễ nhận ra.

“Anh Tống?” Lục Tiêu ngẩn ra.

Lúc này tay Hứa Niệm Sênh đã đặt trên tay Tống Mạch Xuyên, cô nở một nụ cười xin lỗi với Lục Tiêu.

Tống Mạch Xuyên dẫn Hứa Niệm Sênh vào sàn nhảy, tay họ tự nhiên nắm lấy nhau, bàn tay còn lại của Tống Mạch Xuyên đặt trên eo cô. Sàn nhảy vừa lúc đổi nhạc, là nhạc jazz tương đối nhẹ nhàng. Người lên tiếng trước là Hứa Niệm Sênh: “Nói trước nhé, một lát nữa nếu tôi giẫm phải chân anh thì cũng đừng trách tội tôi đấy.” 

Lần cuối cùng cô nhảy điệu này là trong đêm hội cuối năm cấp hai. 

Tống Mạch Xuyên nghe vậy cười trước, anh nói: “Được, em cứ giẫm thoải mái.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Anh có bệnh đấy à?

Giữa chốn đông người mà đứng gần Tống Mạch Xuyên như vậy, Hứa Niệm Sênh luôn cảm thấy chột dạ, mặc dù không ai biết mối quan hệ giữa họ hiện tại ít nhiều cũng có chút mập mờ. Có lẽ cũng vì vậy, ánh mắt cô không hề giao nhau với Tống Mạch Xuyên trong suốt quá trình, động tác của cô không hề sai sót, từ nhỏ bố mẹ đã chú trọng bồi dưỡng sở thích của cô, Hứa Niệm Sênh đã học được khá nhiều thứ.

Khoảng cách gần như vậy của họ, cộng thêm tiếng nhạc, người ngoài đương nhiên không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người. Tống Mạch Xuyên hỏi cô: “Lát nữa em còn muốn ở lại đây không?” 

Hứa Niệm Sênh: “Sao vậy?”

Tống Mạch Xuyên dường như ghé sát hơn, Hứa Niệm Sênh nghe thấy giọng anh vang lên bên tai: “Nói với cậu em là em đi trước, tôi đưa em ra ngoài chơi nhé?”

Khi anh nói câu này, kết hợp với ánh đèn trên đầu, anh trông giống hệt một gã tồi chuyên dụ dỗ các cô gái trẻ, toàn thân từ trong ra ngoài đều toát lên cái vẻ đểu cáng đó.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 55: Gã tồi
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...