Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 51: Điều gì đến sẽ đến

Hứa Niệm Sênh tỉnh dậy trong một không gian mờ tối, cô thấy đầu hơi đau, mơ hồ nhớ lại tối qua mình đã đi bar uống rượu. Nhưng cô nhớ rõ trước khi bước ra khỏi cửa quán bar thì chỉ có một mình, hoàn toàn không có chuyện cô dắt một người đàn ông lạ về phòng ở xứ người. Cô nhìn quanh một lượt, trên giường chỉ có mỗi mình cô. Đều ổn rồi. 

Hứa Niệm Sênh lại nhắm mắt lại. Cô hơi thiếu ngủ. Chỉ là trong khoảng thời gian nhắm mắt này, bộ não của cô khởi động với tốc độ khá chậm. Khi khởi động đến một mức nhất định, cô đột nhiên tỉnh hẳn, giống như người bệnh sắp chết bỗng giật mình ngồi dậy. Tóc cô xõa xuống phía trước, cô đưa tay hất tất cả ra sau, sau đó luống cuống nhìn điện thoại, kiểm tra tin nhắn. Rất tốt, không có chuyện gì lớn. Cô ngồi bên mép giường hoài nghi nhân sinh một lúc lâu, cuối cùng mới lê bước nặng nề ra khỏi phòng.

Khi nhìn thấy chiếc ghế sô pha bên ngoài, bước chân cô lại đột ngột dừng lại. Vấn đề lớn nhất của cô khi uống rượu là tửu phẩm không tốt + không bao giờ mất trí nhớ. Chỉ cần là những chuyện xảy ra trước khi cô nhắm mắt lại, cô đều có thể từ từ nhớ ra. Cảnh cô chống tay lên vai người ta trên ghế sô pha rồi hôn xuống vẫn còn rõ mồn một. Dù bây giờ hồi tưởng lại, Hứa Niệm Sênh vẫn cảm nhận được sự mờ ám lúc đó. Vậy chẳng thà giết cô chết quách đi cho xong. Hứa Niệm Sênh gần như là chạy trối chết. 

Sau ngày tỉnh dậy đó, cô nhanh chóng thu dọn hành lý của mình, thậm chí đi ra ngoài cũng có chút lén lút. Vì chột dạ, cô một lần nữa chặn số của Tống Mạch Xuyên. Sau một chặng đường dài, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng về đến thành phố Du. Theo tin tức cô nhận được từ Trợ lý Giang, Tống Mạch Xuyên ít nhất còn phải ở Pháp khoảng ba ngày nữa. Cô tạm thời yên tâm. Sau đó bắt đầu ráo riết lên kế hoạch cho chuyến đi tiếp theo của mình. Có lẽ không nên gọi là chuyến đi tiếp theo, mà chỉ là hiện tại cô đang cần gấp một nơi khác để sống cho qua ngày đoạn tháng. 

Hứa Cẩm Ngôn đặc biệt không hiểu tại sao cô cháu gái của mình lại có nguồn năng lượng dồi dào như vậy, cô hầu như không thể ở nhà nổi một chút nào, vừa về đến nơi đã lại mua vé máy bay. Hơn nữa lần này còn không nói rõ là đi đâu, chỉ nói muốn đi về phương Nam. Hứa Cẩm Ngôn không có ý kiến gì về việc con cháu trong nhà cứ phiêu dạt bên ngoài, hồi bằng tuổi Hứa Niệm Sênh, chính anh ấy cũng không về nhà. Đã là nghỉ hè, thích chạy nhảy bên ngoài thì cứ chạy nhảy thôi. 

Chuyến đi lần này của Hứa Niệm Sênh hầu như không nói với ai, cô cũng không thích đăng lên vòng bạn bè nữa, cô đặt một khách sạn nửa tháng, dự định ở chán rồi sẽ đổi khách sạn khác. Trước khi khai giảng, đại khái là cô không muốn quay về. Môi trường ở đây rất tốt, đồ ăn cũng nhiều, nơi giải trí cũng nhiều, đồng chí Tiểu Hứa rất ưng ý. Sau khi ở được vài ngày, Hứa Niệm Sênh cảm thấy trừ việc nhiệt độ ngoài trời quá cao ra, nơi này rất thích hợp cho cô ở lâu dài. Để tránh lộ tung tích qua thẻ của cậu mình, Hứa Niệm Sênh thậm chí không dùng thẻ của cậu nữa. Cô không nói với gia đình mình đã đi đâu, nhưng không có nghĩa là không liên lạc với gia đình. 

Hôm đó Hứa Niệm Sênh đi ăn bên ngoài, không phải một mình. Cô hẹn vài người bạn cũ. Sau kỳ thi đại học, một số bạn học thi đậu vào những nơi rất xa, sau khi tốt nghiệp đại học cũng có bạn trở về quê hương phát triển. Hứa Niệm Sênh cứ cách vài ngày lại hẹn một người ra ngoài chơi. Mặc dù cô không có nhiều bạn thân, nhưng bạn bè chơi bình thường thì vẫn có. Khi nhận được điện thoại của Hứa Cẩm Ngôn, Hứa Niệm Sênh đang ở quán trà với bạn bè. Ban đầu họ hẹn nhau lúc mười giờ sáng, nhưng vì là cuối tuần, ai cũng thức khuya, nên đến mười giờ, mọi người đều rất ăn ý không làm phiền nhau. Khoảng mười một giờ, Hứa Niệm Sênh mở mắt và nhắn tin thăm dò cho đối phương: [Tỉnh chưa?]

Một lúc sau, đối phương trả lời là vừa mới tỉnh. Sau đó thức dậy tắm rửa, chọn quần áo trang điểm, khi gặp nhau thì đã gần buổi chiều, hơn nữa trong nhóm đi uống trà còn có thêm một bạn nam. Người đó cũng là bạn học của Hứa Niệm Sênh, chỉ là hai người họ đã hẹn hò. Nếu không phải hẹn người ra ăn, Hứa Niệm Sênh cũng không biết chuyện này. Cô còn ngáp một cái, tối qua cô thức khuya chơi game, với suy nghĩ “chơi thắng một ván nữa sẽ đi ngủ”, kết quả là cô thành công thức đến tận hai giờ sáng.

Khi nghe điện thoại của cậu ruột, xung quanh cô vẫn khá ồn ào, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng bạn nam kia đang giao tiếp với người khác bằng tiếng Quảng Đông.

“Có chuyện gì vậy cậu?”

Hứa Cẩm Ngôn rõ ràng đã nghe thấy tiếng động xung quanh cô: “Cậu nói này, cháu chạy đi đâu rồi, đi Quảng Đông à?”

Hứa Niệm Sênh: “… Sao vậy ạ?”

“Không có gì, dạo này cháu không đăng bài lên vòng bạn bè, cũng không gọi điện về nhà, cậu không được phép hỏi à?” Hứa Cẩm Ngôn còn chậc một tiếng, “Làm gì thế? Đừng nói là có người yêu rồi nhé.”

Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp nói gì, anh ấy đã tự mình đánh giá ở đầu dây bên kia: “Nói trước, cậu không cấm cháu có bạn trai, cũng không kỳ thị vùng miền nào, nhưng bên đó xa nhà mình quá, nếu cháu muốn tính chuyện lâu dài, cậu chỉ chấp nhận kiểu ở rể.”

“…”

Nghĩ xa thật đấy. 

Gần đây Hứa Niệm Sênh học theo cách những cô chú lớn tuổi ở đây nói tiếng phổ thông, họ rất tốt, thấy cô là người ngoài nên bắt đầu nói tiếng phổ thông chưa thạo, nhưng giọng điệu của cô rõ ràng đã hơi bị ảnh hưởng.

“Cậu nói linh tinh gì đấy? Cháu chỉ đi chơi thôi mà.”

Hứa Niệm Sênh hàn huyên vài câu với cậu, sau đó đồ ăn được mang lên, ba người họ tỉnh dậy và ăn bữa đầu tiên trong ngày, ai nấy đều cắm cúi ăn uống. Tăng Hiểu Sơ và Hứa Niệm Sênh ngồi cạnh nhau, bạn trai cô ấy là Hạ Chính Lan ngồi bên kia gắp thức ăn cho bạn gái.

“Sênh Sênh, sao cậu lại nghĩ đến việc đến đây chơi thế?” Tăng Hiểu Sơ hỏi.

Người ta vốn chỉ hỏi bâng quơ, nhưng Hứa Niệm Sênh vừa lúc đang uống nước, cô bị sặc một cách bất ngờ, ho khan mấy tiếng, sau đó mới dịu lại. Cặp đôi bên cạnh còn bảo cô từ từ thôi, Tăng Hiểu Sơ vươn tay vỗ vỗ lưng cô.

Hứa Niệm Sênh xua tay, nói: “Không có gì, chẳng qua là muốn tới đây du lịch một thời gian thôi ấy mà.”

Ít nhất thì cô có thể ở lại đây thăm thú khắp nơi cho đến khi khai giảng. Dù sao cô cũng không muốn về nhà đối mặt với Tống Mạch Xuyên. Tối hôm đó dù cô có hôn hay không hôn, sự ngượng ngùng vẫn tồn tại, vả lại, nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ bản thân anh không có lỗi gì sao? Nửa đêm nửa hôm còn chạy tới phòng cô làm gì? Thấy cô sáp tới hôn mà anh còn không tự tránh đi thế à? Tiểu Hứa tự an ủi lòng mình như thế, cho dù anh có tìm tới tính sổ với cô đi chăng nữa, cô cũng chỉ có thể nói một câu “Xin lỗi” mà thôi.

Ở đầu dây bên kia, Hứa Cẩm Ngôn vừa cúp điện thoại, quay sang nói với Tống Mạch Xuyên: “Tôi đã nói rồi mà, dạo này con bé nó cứng cáp rồi, chạy khắp thế giới, bây giờ ngay cả đi đâu cũng không thèm nói với gia đình một tiếng.”

Người đàn ông nghe thấy câu này cụp mắt không nói gì, trong lòng anh là Tiểu Nguyên Đán.

Hứa Cẩm Ngôn trêu con trai, còn nói: “Xem cha nuôi tốt với con chưa kìa, còn đặc biệt mang đồ chơi và quần áo đến cho con nữa.”

Tống Mạch Xuyên hỏi một câu: “Sênh Sênh không nói khi nào về sao?”

“Không nói,” Hứa Cẩm Ngôn tặc lưỡi, “Bây giờ con bé đang sống phóng khoáng sung sướng lắm, nếu muốn yên tâm về nhà, chắc phải đợi đến lúc nó khai giảng.”

Dù gì bây giờ cháu gái cũng đã lớn, Hứa Cẩm Ngôn là phụ huynh cũng không quản được nhiều, chỉ cần không bị người ta bắt nạt hoặc làm chuyện phạm pháp gì, anh ấy cũng không quản nhiều.

Hứa Cẩm Ngôn nói không sai, Hứa Niệm Sênh quả thực định lang thang bên ngoài cho đến khi khai giảng. Theo lộ trình du lịch của cô, sau khi đi về phía nam, cô đã dừng lại ở nhiều nơi. Thực ra không phải ngày nào cô cũng chạy ra ngoài, có đôi khi chỉ ở trong phòng ôm máy tính bảng đọc luận văn mà giáo sư gửi đến. Không ai có thể thoát khỏi luận văn. Trong thời gian này, cô cũng tiện thể lên mạng xem một số khóa học. Hứa Niệm Sênh từ khi đi học đã là một nữ học bá điển hình, điểm số đại học của cô luôn nằm trong top ba, đồng thời nắm rõ hướng nghiên cứu của từng giáo viên trong khi cạnh tranh suất bảo lưu, sau đó mới chọn giáo sư Trần. 

Những ngày nghỉ của cô bận rộn đến mức không thể nhớ nổi một số rắc rối cũ. Đến nỗi vào cuối tháng Bảy, vị giáo sư đáng kính đã lâu không liên lạc gửi tin nhắn hỏi cô có muốn cân nhắc vào phòng thí nghiệm học sớm vào giữa tháng Tám hay không, Hứa Niệm Sênh còn có chút mơ hồ. Cô nghĩ một chút, cảm thấy khoảng thời gian này mình quả thực đã sống quá phóng túng, giáo sư đã hỏi như vậy, tất nhiên là hy vọng cô sớm vào phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm của giáo sư Trần rất nổi tiếng ở Đại học Du, mỗi năm đều có một khoản kinh phí thí nghiệm không nhỏ, quan trọng nhất là có vốn đầu tư từ bên ngoài trường. Hứa Niệm Sênh trả lời giáo sư rằng cô có thể về trường vào tháng Tám. Khoảng thời gian này cô đã đi khắp Nam Bắc, chơi cũng gần đủ rồi, những nơi còn lại chưa chơi có thể đợi đến kỳ nghỉ tiếp theo. Tiểu Hứa trẻ tuổi lúc này vẫn chưa biết, kỳ nghỉ hiện tại đã là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất của cô trong ba năm sắp tới. 

Đầu tháng tám, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng quyết định về nhà. Chuyện xảy ra một tháng trước, thực ra cô đã gần như quên hết, nhưng khi đặt vé máy bay, trong đầu lại chợt nhớ ra. Cô tự kỷ cả buổi, cuối cùng vẫn lẳng lặng đặt vé máy bay và lén lút về nhà. Chuyện về nhà cô cũng không nói với ai khác, khi về đến nhà, cô giúp việc nhìn thấy cô còn ngẩn cả người.

Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn tan làm về nhà mới phát hiện ra cô cháu gái đã về. 

“Về rồi à?” Hứa Cẩm Ngôn nhướn mày khi thấy cháu gái nằm ườn trên sofa ăn hoa quả, “Dạo này chơi vui vẻ lắm nhỉ.”

Hứa Niệm Sênh lập tức ngồi thẳng dậy, nở nụ cười tươi rói với anh: “Cậu út, mợ út, hai người về rồi ạ!”

Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu không tan làm cùng lúc, nhưng có người vì muốn đón vợ nên cố tình tan làm sớm rồi lái xe cả quãng đường dài đến dưới công ty người ta để thể hiện tình cảm.

“Về sao không nói trước một tiếng?” Tô Tiểu nói, “Để cô giúp việc chuẩn bị bữa tối thịnh soạn một chút.”

Ý của cô ấy là nếu biết trước cháu gái về thì sẽ tổ chức một bữa tiệc đón gió tẩy trần cho cô, bữa tối ở nhà phải phong phú hơn một chút. Kết quả cô gái nhỏ nghe vậy nói: “Không sao đâu mợ út, cháu đã bảo cô giúp việc thêm món rồi ạ.”

Có người vừa về đến nhà đã gọi món luôn rồi. 

Hứa Cẩm Ngôn nghe xong bật cười, anh ấy đi về phía nhà bếp nhìn một cái: “Cháu đúng là không để mình chịu thiệt thòi.”

Lúc ăn cơm, Hứa Cẩm Ngôn hỏi cô sao lại về. Hứa Niệm Sênh nói rằng mình phải chuẩn bị về trường, cô kể về việc giáo sư sắp xếp cho cô vào phòng thí nghiệm sớm.  Cậu mợ của cô đều là những người tốt nghiệp đại học xong thì đi làm, không tiếp tục học lên cao hơn, nghe thấy vậy thì lặng lẽ dành cho cô cháu gái nhỏ ánh mắt đầy vẻ thông cảm. Họ không học lên nghiên cứu sinh, nhưng xung quanh cũng không thiếu bạn học và đàn em học thạc sĩ, tiến sĩ, nói thật, khoảng thời gian khó khăn nhất khi học thạc sĩ, mọi người trông cứ như người đã bị “tống vào trại” vậy.

“Dạo này sao cháu không đăng mạng xã hội nữa vậy?” Hứa Niệm Sênh chợt nghe thấy một câu hỏi như vậy.

Cô suýt bị sặc nước bọt.

“…”

Cô cân nhắc từ ngữ, cuối cùng đưa ra một câu vô nghĩa như thế này: “Cháu nghĩ dạo này nên sống khiêm tốn một chút, dù sao bây giờ hai người đi làm oán khí nặng nề như vậy, xem vòng bạn bè của cháu thì không tốt đâu.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Một câu nói mà không nghe ra được điều gì hữu ích.

Do Hứa Niệm Sênh về nhà một cách lặng lẽ, cô bàn bạc với Hứa Cẩm Ngôn: “Cậu, chuyện cháu về nhà cậu có thể đừng nói với người khác được không?”

Lúc này đã là sau bữa ăn.

Hứa Cẩm Ngôn liếc nhìn cô: “Hứa Niệm Sênh, người khác là những người nào?”

Cô nở một nụ cười cực kỳ chân thành: “Đương nhiên là tất cả mọi người trừ cậu và mợ út ra rồi ạ ~”

“…”

Chuyện của người trẻ Hứa Cẩm Ngôn luôn không can thiệp, nhưng lúc này anh ấy không nhịn được hỏi: “Cháu cãi nhau với ai à? Hay ai bắt nạt cháu?”

Trong giới con nhà giàu này cũng có nhiều người tính tình không tốt, nếu thực sự xảy ra mâu thuẫn với ai đó cũng là chuyện bình thường.

Hứa Niệm Sênh vừa nhìn là biết cậu mình nghĩ sai rồi.  Cô nói: “Cháu không cãi nhau với ai cả.”

Chỉ là sau khi uống rượu không cẩn thận hôn người ta một cái thôi.

“Vậy cháu gây ra chuyện gì mà về nhà không thể lộ diện?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Chủ đề này không thể nói tiếp được nữa. Cuối cùng, cô viện cớ mấy ngày nay không muốn ra ngoài để thoái thác. Ngoài miệng, Hứa Cẩm Ngôn đồng ý rất nhiệt tình, nhưng cụ thể anh ấy có lỡ lời hay không lại là một chuyện khác.

Hứa Cẩm Ngôn tranh thủ lúc rảnh rỗi còn nói với Hứa Niệm Sênh về tiến độ sửa sang căn nhà của cô. Theo kế hoạch, vào khoảng tháng Mười năm nay là cô có thể xách vali vào ở. Nói đến việc trang trí, Hứa Niệm Sênh không khỏi cảm thán sự chu đáo của cậu mình, phong cách đương nhiên là theo sở thích của cô, chỉ là tiền vẫn là do Hứa Cẩm Ngôn chi trả.

Về nhà ở vài ngày sau khi đi chơi, Hứa Niệm Sênh không khỏi cảm thán, ở nhà vẫn tốt hơn ở ngoài. Trong khoảng thời gian đi du lịch trước đó, cô thực ra còn hơi lo lắng, đôi khi nghĩ không biết Tống Mạch Xuyên có bất ngờ xuất hiện từ góc nào đó để tính sổ với cô không. Cô đã chặn liên lạc, cũng không thấy anh đổi thiết bị để liên lạc với cô. Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng dám mạnh dạn đoán rằng Tống Mạch Xuyên chắc là không định so đo chuyện đêm hôm đó với cô. Dù vậy, cô vẫn không có gan gặp anh. Đợi lần sau gặp lại, hoặc là cứ xem như chuyện chưa từng xảy ra, hoặc là cô sẽ quỳ lạy anh một cái. Theo mối quan hệ của cậu cô và Tống Mạch Xuyên, hai gia đình họ có lẽ sau này sẽ trở thành thế giao, tức là con cái của họ cũng sẽ phải quen biết và giao thiệp với nhau. Con cái tương lai của cô có lẽ còn phải nhận bao lì xì của Tống Mạch Xuyên, chỉ dựa vào mối quan hệ này, Hứa Niệm Sênh cũng không thể mạo hiểm làm mất lòng anh được. Cô phải tìm cách lén lút bỏ Tống Mạch Xuyên ra khỏi danh sách đen. Chỉ có điều, Hứa Niệm Sênh không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.

Vào ngày cô thu dọn hành lý chuẩn bị về trường, Hứa Niệm Sênh trước tiên đã gọi điện báo trước cho tài xế gia đình đến đón mình vào buổi chiều, sau đó tiếp tục loanh quanh trong nhà như thường lệ. Rong chơi suốt hai tháng trời, bây giờ cô cảm thấy chỉ nhấc chân ra ngoài một bước thôi cũng khó khăn biết mấy, thật lòng, cô chỉ muốn ở lì trong nhà mà thôi. Nhưng đấy là muốn, còn thực tế là vẫn phải quay trở về trường tiếp tục sự học. Trước đó, sau khi tốt nghiệp, tất cả hành lý đều đã được chuyển ra khỏi ký túc xá, thậm chí không ít món đồ còn phải đem vứt bớt, bây giờ lại quay về trường, Hứa Niệm Sênh đành phải mua mới một số thứ. Vấn đề cũng nằm ở buổi chiều này.

Khi cô còn chưa ra khỏi nhà, cậu cô đột nhiên gọi điện thoại đến: “Còn ở nhà không?”

“Ở chứ, sao vậy ạ?”

“Cậu vừa thấy một cái lò nướng mới trong trung tâm thương mại, bảo người mang về, cháu ở nhà thì tốt quá, nhận giúp cậu.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

“Cậu không đi làm à? Sao lại đi mua lò nướng?”

Hứa Cẩm Ngôn: “Ít quản chuyện của ông chủ đi, cậu qua trung tâm thương mại dạo một chút thì sao? Lò nướng ở nhà hỏng rồi, cậu mua cái mới thì sao?”

“…”

Hứa Niệm Sênh thật sự không biết nói gì.

Mặc dù lò nướng bình thường không hay dùng, nhưng trong nhà cũng cần phải có một cái. Lúc này trong nhà chỉ còn lại một mình cô, hai cô giúp việc đã rủ nhau đi chợ mua thức ăn, Tô Tiểu gần đây thích ăn hải sản, nguyên liệu bắt buộc phải ra chợ chọn, còn một cô giúp việc khác đi cùng Tô Tiểu đưa Tiểu Nguyên Đán đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Hứa Niệm Sênh nghĩ đằng nào cũng là chờ người, cô dứt khoát ngồi dưới phòng khách, vừa gác chân, vừa chơi điện thoại đợi. Gần đây cô hơi hoài niệm thời tuổi thơ ăn kẹo m*t Chupa Chups, nên đã mua một hộp để ở nhà, bây giờ tiện tay bóc một cái vị cam ngậm trong miệng. Bên cạnh cầu thang trong phòng khách còn đặt chiếc vali màu hồng tím của cô. Mải mê xem video ngắn, Hứa Niệm Sênh thậm chí không nghe thấy tiếng xe ô tô bên ngoài. 

Khi chuông cửa ngoài cổng vang lên, Hứa Niệm Sênh bất ngờ giật mình, cô nhìn ra ngoài. Vừa nãy để tiện chờ người, cô đã mở cửa nhà, nhưng cổng sân bên ngoài vẫn khóa. Lúc này cô ngước mắt nhìn ra, cô bất ngờ nhìn thấy khuôn mặt của Tống Mạch Xuyên. Ngược lại, Tống Mạch Xuyên cũng nhìn thấy cô. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay, “pạch” một tiếng rơi xuống đùi Hứa Niệm Sênh. Sự bối rối trong ánh mắt cô hiện rõ. Cậu cô nói bảo người đến giao đồ, nhưng đâu có nói là Tống Mạch Xuyên!

Hứa Niệm Sênh nhìn Tống Mạch Xuyên từ xa, ánh mắt anh dường như không chút xao động. Cánh cổng này, cô không muốn mở! Khổ nỗi Tống Mạch Xuyên rất kiên nhẫn, sau khi bấm chuông cửa một lần, xác nhận Hứa Niệm Sênh đã nhìn thấy anh, anh liền đứng yên ở đó, dường như đang đấu trí với cô xem ai kiên nhẫn hơn. Kết quả, Hứa Niệm Sênh thua rồi. Trong sự giáo dục của cô có một điều khoản: không thể từ chối khách ngoài cửa, đặc biệt là khi cô còn đang chột dạ trước vị khách này.

Hứa Niệm Sênh dùng tốc độ chậm chạp nhất từ trước đến nay để đi về phía cửa, suốt đường đi, CPU của cô đã nóng lên nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên dùng thái độ nào để đối diện với Tống Mạch Xuyên. Cô cúi đầu, gần như là lết đến cửa, mở cửa, rồi nghiêng người sang một bên, cố gắng giả vờ mình là một người vô hình. Tống Mạch Xuyên cũng không mở miệng nói chuyện ngay, nhưng rõ ràng, cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang đặt trên người mình. Cô không ngẩng đầu, tuyệt đối không để mắt đối mắt với anh. Hứa Niệm Sênh sợ mình sẽ quỳ xuống lạy anh ngay tại chỗ mất thôi.  

Cuối cùng Tống Mạch Xuyên cũng mang đồ bước vào, Hứa Niệm Sênh đi chậm rãi theo sau anh với một khoảng cách khá xa. Anh không hề xa lạ gì với bếp nhà cô, tự mình đặt lò nướng vào, sau đó mới từ nhà bếp bước ra, đi về phía phòng khách, lúc này Hứa Niệm Sênh đã đi đến cầu thang, cô muốn lên lầu. 

Tống Mạch Xuyên gọi cô lại: “Hứa Niệm Sênh.”

Người bị gọi đột nhiên cứng đờ người lại.

Anh đã ngồi xuống ghế sô pha, hoàn toàn không có ý định rời đi. 

“Lại đây.”

Hứa Niệm Sênh không động đậy, quay lưng lại với anh, hai mắt đã nhắm lại. Thật sự lúc này cô không muốn phải mở miệng nói chuyện. Cô cũng không nhất thiết phải nghe lời Tống Mạch Xuyên, nhưng cứ thế này mãi cũng không phải là cách.

Khi Hứa Niệm Sênh quay người lại, cô mang theo chút tâm trạng “đằng nào cũng chết, thà chết sớm còn hơn”. Cô đi đến vị trí xa Tống Mạch Xuyên nhất, ngồi xuống, ánh mắt cũng không dám nhìn anh. Rõ ràng, cô đang chột dạ, lòng bàn tay đã ướt nhẹp mồ hôi.

“Về khi nào?” Tống Mạch Xuyên mở lời, không nhắc đến chuyện Hứa Niệm Sênh không thể trả lời, giọng điệu nghe cũng rất bình tĩnh.

Hứa Niệm Sênh lúc này mới nhận thức sâu sắc sự ổn định về mặt cảm xúc của anh. Nhưng anh mở lời lại không phải là đi thẳng vào vấn đề chính, mà lại tìm một lối vào khác trước, trông giống như một thợ săn kiên nhẫn. Bất giác, cô không rõ anh định làm gì.

“Về hôm mùng năm.” Cô lí nhí trả lời.

Tống Mạch Xuyên rủ mắt xuống, không biết nghĩ đến điều gì, khẽ cười: “Đã về được một tuần rồi.”

Câu này của anh không nghe ra được thái độ gì. Hứa Niệm Sênh không dám đổi chủ đề lung tung, nếu để cô xử lý, cô sẽ xem như chuyện đó chưa từng xảy ra. Nhưng rõ ràng, Tống Mạch Xuyên không phải là cô. Hứa Niệm Sênh cảm thấy trên đầu mình đang treo một con dao, lúc này đang chờ xem khi nào nó sẽ rơi xuống. 

Tống Mạch Xuyên nhìn thấy chiếc vali màu hồng tím trong phòng khách, chiếc vali đó rõ ràng là của Hứa Niệm Sênh. Anh hỏi: “Lại định đi đâu chơi nữa?”

Khoảng thời gian trước, Hứa Niệm Sênh quả thực suýt chút nữa đã sống như một blogger du lịch, bây giờ chỉ cần thấy vali của cô, người khác đều sẽ nghĩ cô đã có điểm đến tiếp theo.

“Đi học.” Hứa Niệm Sênh thành thật trả lời. 

Tống Mạch Xuyên: “…”

“Khi nào đi?”

“Lát nữa đi.”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó nói với Hứa Niệm Sênh: “Vậy tôi đưa em đi.”

Hứa Niệm Sênh theo bản năng từ chối: “Không cần, tài xế sẽ đưa tôi đi.”

Vừa ngước mắt lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của anh, đối phương không hề né tránh, nhìn thẳng vào cô một cách thoải mái.

“…”

“Vậy tài xế lái xe, tôi cũng đi.”

Hứa Niệm Sênh im lặng. Xem ra anh đã quyết tâm đưa cô đi rồi.

“Vậy anh đưa đi vậy.” Cô đành chấp nhận số phận.

Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa, còn Hứa Niệm Sênh thì cúi đầu, nhắn tin cho tài xế nói không cần đến đón cô nữa. Cô còn muốn hỏi một câu tại sao anh lại không đi làm, nhưng nghĩ lại, người ta là ông chủ, tự do sắp xếp thời gian cũng là hợp lý. Tống Mạch Xuyên vẫn ngồi ở dưới nhà, chờ cô chuẩn bị ra ngoài. Hứa Niệm Sênh từ trước đến nay luôn tuân theo phương châm sống “chết sớm đầu thai sớm”, nhưng phương châm sống đó bây giờ không còn tác dụng nữa. Bây giờ cô không dám chết lắm. Cô lẳng lặng rót cho Tống Mạch Xuyên một cốc nước, sau đó lên lầu thay quần áo. Lúc nãy khi Tống Mạch Xuyên bước vào, Hứa Niệm Sênh còn đang mặc đồ ngủ loanh quanh trong nhà. Mùa hè nóng bức, cô không ra ngoài, ở nhà đương nhiên sẽ ăn mặc sao cho thoải mái nhất có thể, vài ngày trước, mỗi ngày cô đều mặc đồ ngủ với mặt mộc. Ngày nào cũng lặp lại một quy trình: chơi game, hít hà em bé, đợi cậu út về thì cãi nhau với anh ấy vài câu. Cuộc sống nhìn chung khá nhàn nhã.

“Định đi chưa?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Tiểu Hứa cam chịu gật đầu.

Việc chuyển hành lý khi khai giảng chưa bao giờ là một công việc đơn giản, hành lý của Hứa Niệm Sênh cũng không chỉ là chiếc vali nhìn thấy lúc đầu. Tống Mạch Xuyên rất tự giác xách những món hành lý nặng trước lên cốp xe, còn cô chỉ việc đeo ba lô và kéo vali đi theo sau anh. Khi mọi thứ đã được chất lên xe, Hứa Niệm Sênh thoáng chần chừ, suy nghĩ xem nên ngồi ghế sau hay ghế trước. Nhưng trong lúc cô đang do dự, Tống Mạch Xuyên cũng đang nhìn cô. Kiểu ánh mắt đó, rõ ràng là không nói gì, nhưng khi nhìn qua, người chột dạ sẽ tự động thấp đi nửa phần khí thế. Hứa Niệm Sênh rất tự giác mở cửa ghế phụ lái và ngồi vào. 

Suốt quãng đường đi, cả hai đều rất im lặng, Hứa Niệm Sênh nhìn phía trước, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn điện thoại nhưng không dám nhìn sang bên cạnh một cái nào.

Môi trường ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh ở Đại học Du không có điểm gì để chê. Hứa Niệm Sênh chọn một phòng đơn. Ngoại trừ chi phí chỗ ở mỗi năm đắt hơn một chút, còn lại thì không có vấn đề gì.

Khi lái xe vào trường, Tống Mạch Xuyên còn bị chặn lại ở cổng trường, Hứa Niệm Sênh phải gọi điện thoại cho giáo sư và nói rõ tình hình với bảo vệ mới được vào. Ý định ban đầu của cô là để Tống Mạch Xuyên giúp cô mang đồ lên ký túc xá là được, nhưng anh nhìn ký túc xá, sau đó thong thả xắn tay áo lên.

Hứa Niệm Sênh: “?”


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 51: Điều gì đến sẽ đến
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...