Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 48: Báo cáo

Hứa Niệm Sênh vẫn còn rất tự tin trước khoảnh khắc đạp ga. Chỉ là khi bắt đầu lái, cô trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Nơi này ít người, nhưng người mới lái xe vẫn có chút căng thẳng. Kỹ năng lái xe của cô thực ra không có vấn đề lớn, rất vững vàng, nhưng vì cô ít khi lái xe cần phải luyện tập thêm. Ban đầu Tống Mạch Xuyên còn nhắc nhở cô vài điều cần chú ý, nhưng sau đó thấy cô lái khá ổn nên không lên tiếng làm phiền tài xế nữa. Tiểu Hứa đã thành công lái xe quay lại trường đua ngựa. Cô tiện thể chạy đến thăm con ngựa mà mình đã cưỡi mấy hôm nay. Nó đang ăn, nhìn thấy cô đến thì liếc qua một cái, không biết có nhận ra cô không.

Hứa Niệm Sênh vui vẻ đi về, thấy Tống Mạch Xuyên đang nói chuyện với bà chủ trường đua ngựa. Bà chủ trường đua ngựa là một phụ nữ trạc tuổi anh, làn da rám nắng khỏe khoắn cùng những đường nét khuôn mặt rạng rỡ, phóng khoáng khiến cô ấy toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành. Đáng tiếc, là người cùng tuổi, bà chủ trường đua ngựa này đã là mẹ của một cô con gái ba tuổi, còn Tống tổng tới nay vẫn độc thân.

Ánh mắt bà chủ rơi vào Hứa Niệm Sênh đang đi tới, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc: “Tống tổng bận trăm công nghìn việc mà lại tranh thủ đi du lịch, không lẽ chỉ đơn thuần là để giải khuây thôi sao?”

nhìn theo ánh mắt của đối phương, trong tầm nhìn là cô gái nhỏ đang thong thả đi về phía này. Anh nhất thời không nói gì.

“Sao, xem ra là chưa theo đuổi được?” 

Bà chủ trường đua ngựa và cổ đông Tống Mạch Xuyên đã lâu không gặp, nhưng vài năm trước họ đều là những người cùng chí hướng. Sau đó, mọi người kết thúc chuyến du lịch, trở về bốn phương trời, tỏa sáng trong lĩnh vực của riêng mình, liên lạc không nhiều. Nhưng khi cô ấy chuẩn bị mở một trường đua ngựa và kêu gọi đầu tư, Tống Mạch Xuyên nói rằng anh có thể cung cấp vốn, vì vậy năm nào họ cũng giữ liên lạc.

Tống Mạch Xuyên mỉm cười, nói với bà chủ trường đua ngựa: “Đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy, cô ấy không biết đâu.”

Không biết tâm tư của anh. Bà chủ trường đua ngựa hiểu như vậy. Nhưng đứng trên góc độ của một người phụ nữ mà nói, một người đàn ông như Tống Mạch Xuyên xuất hiện bên cạnh, chu đáo đến mức này, nếu là vài năm trước có lẽ cô ấy cũng không nhịn được mà hiểu lầm. Chẳng lẽ cô gái nhỏ này không hề cảm nhận được gì sao? Xem ra khả năng cảm nhận tình cảm của mỗi người là khác nhau.

Hứa Niệm Sênh đã đi đến gần, cô đã gặp bà chủ trường đua ngựa khi mới đến, họ chào hỏi nhau. Bà chủ cười híp mắt hỏi Hứa Niệm Sênh mấy ngày nay chơi có vui không. Tiểu Hứa nhớ lại mấy ngày vừa qua, cuối cùng đưa ra câu trả lời khẳng định. Cô thực sự đã chơi rất vui. 

Đi chơi rõ ràng rất tốn năng lượng, nhưng một người vừa tốt nghiệp đại học đang chờ khai giảng cao học lại đi giải phóng năng lượng dư thừa của mình thì có sao đâu. Bây giờ các anh chị khóa trên dường như cũng đang nghỉ lễ, nhưng kỳ nghỉ của họ cũng không hơn ngày thường là bao. Việc cần bận rộn thì vẫn phải bận, luận văn thì đâu có chờ nghỉ phép. Nếu không, việc bị kéo dài thời gian tốt nghiệp không phải là chuyện đùa. Hứa Niệm Sênh thường xuyên thấy họ than vãn trong nhóm chat, cô đã cảm nhận được trước tương lai của mình rồi. Khá k*ch th*ch đấy.

Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh không hàn huyên với bà chủ trường đua ngựa quá lâu. Hai người họ đi ăn tối trước. Trên đường về khách sạn, Hứa Niệm Sênh tò mò về lịch trình của Tống Mạch Xuyên: “Anh định khi nào về vậy?”

Trợ lý Giang và những người khác đang kêu trời vì không có ông chủ ở đấy rồi.

Tống Mạch Xuyên nghe vậy, ánh mắt rơi trên khuôn mặt cô gái nhỏ: “Sao, bây giờ là chê tôi phiền, đuổi tôi về đi làm à?”

Anh nói như vậy, Hứa Niệm Sênh cảm thấy không hợp lý.

“Tôi không có ý đó, nhưng anh bỏ mặc công ty như vậy thật sự không sao à?”

Tính đi tính lại, không phải đã gần một tuần rồi sao?

Sau khi Hứa Niệm Sênh hỏi xong, người bên cạnh lại hỏi ngược lại: “Em định khi nào về? Thật sự định sống bên ngoài luôn à?”

Câu hỏi này, tiểu Hứa đang xem “bốn bể là nhà” gần đây thực sự không thể trả lời được. Cô suy nghĩ một lúc, rồi nói với anh rằng cô còn định bay ra nước ngoài một chuyến. Trước đây cô có một buổi triển lãm rất muốn xem, bây giờ thời gian cũng vừa vặn, Hứa Niệm Sênh muốn đi xem. 

Tống Mạch Xuyên nghe xong, nói một câu: “Không về nhà trước sao?”

Nhà thì phải về, quần áo Hứa Niệm Sênh đang mang không thích hợp, cô phải về thay đồ.

“Anh không phải là muốn về cùng tôi đấy chứ?” Cô bất ngờ phát giác ra vấn đề.

“Có vấn đề gì sao?” Tống Mạch Xuyên hỏi ngược lại, mặt không đổi sắc.

Hứa Niệm Sênh đột nhiên dừng lại, cô nói: “Lỡ như tôi ở đây nửa tháng thì sao?”

Tống Mạch Xuyên liếc nhìn cô: “Tôi có thể làm việc online nửa tháng.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Anh đang muốn so kè với cô. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn hơi nghi ngờ có phải gần đây Tống Mạch Xuyên quá căng thẳng không, cách anh làm việc hơi khác so với suy nghĩ trước đây của cô. Chỉ cần nghĩ đến những nhân viên tội nghiệp của anh, cô lại không khỏi thầm thương hại cho họ.

Hứa Niệm Sênh vốn còn muốn nói gì đó, nhưng ngay sau đó, điện thoại của cô reo, người gọi đến là Hứa Cẩm Ngôn, cậu ruột của cô. Không hiểu sao, trước khi bắt máy cô lại liếc nhìn Tống Mạch Xuyên, vừa lúc ánh mắt Tống Mạch Xuyên cũng rơi trên màn hình điện thoại cô, rõ ràng là đã thấy người gọi. Anh im lặng. Trước ánh nhìn của anh, cô bấm nhận cuộc gọi.

“Alo, cậu.”

Cô vừa dứt lời, bên phía cậu cô vọng lại tiếng nói bi bô của trẻ con. Tiểu Nguyên Đán rõ ràng rất muốn thể hiện, dù vẫn đang ở giai đoạn nói mà mọi người không thể hiểu được.

Một lát sau giọng Hứa Cẩm Ngôn mới vang lên: “Khi nào thì cháu về đấy?”

Hứa Niệm Sênh nói thật: “Chưa nghĩ ra ạ.”

Hứa Cẩm Ngôn: “Cháu mau về đi, ngày nào lướt mạng cũng thấy cháu đăng trạng thái, cậu không chịu nổi.”

Anh ấy đang đi làm, còn cháu gái thì đang tận hưởng cuộc sống sung sướng bên ngoài.

Hứa Niệm Sênh tất nhiên không quan tâm đến sống chết của cậu ruột, cô nói: “Không ạ.”

Tiểu Hứa nói chuyện rất cứng rắn, cô không phải là kiểu người bị cắt thẻ thì phải lủi thủi quay về. Tiểu Hứa là cổ đông của Viễn Hàng, số tiền cổ tức mấy năm nay đều nằm trong tài khoản riêng của cô. Hứa Niệm Sênh là một phú bà đúng nghĩa.

“Đủ lông đủ cánh rồi phải không?” Hứa Cẩm Ngôn “chậc” một tiếng, “Bên ngoài vui hơn ở nhà phải không?”

Ừm, đúng là vui hơn thật.

Hứa Niệm Sênh thương lượng với cậu: “Vậy thế này đi, lần sau cháu đăng vòng bạn bè thì chặn cậu nhé, có được không?”

“…”

Cô nhận được tiếng cười khẩy từ cậu ruột: “Chẳng lẽ cháu là thiên tài thật? Chẳng có gì làm khó được cháu à?”

Đương nhiên rồi.

Hứa Niệm Sênh cười hì hì, nụ cười rất ranh mãnh. 

Ngay sau đó cô nghe thấy Hứa Cẩm Ngôn nói ở đầu dây bên kia: “Tụi bây đứa nào đứa nấy bây giờ chạy khắp nơi, bỏ lại mình cậu đúng không?” 

Hứa Niệm Sênh lúc này mới biết trong nhà hiện tại chỉ có cậu cô đang trông con, mợ cô đi công tác nước ngoài rồi, ít nhất phải ba bốn ngày nữa mới về. Buổi tối Tiểu Nguyên Đán khóc đòi mẹ, nhưng lúc đó ở nước ngoài là ban ngày, Tô Tiểu đang bận, Hứa Cẩm Ngôn đành phải tự mình ôm con trai dỗ ngủ. Sau khi trẻ bắt đầu nhận ra người thân, chúng nhận biết cả bố và mẹ, nhưng bé Nguyên Đán đã lâu không thấy mẹ, nó khóc thét lên, từ r*n r* rồi thành khóc to. Hứa Cẩm Ngôn kiệt sức rồi, ngay cả lúc ngủ cũng phải canh chừng con trai. Đứa trẻ này khóc thì quấy, nhưng khi ngủ say, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương những giọt nước mắt to bằng hạt đậu, khiến người ta lại muốn hôn một cái.

“Cháu thì thôi đi, cái tên khốn Tống Mạch Xuyên kia cũng không biết chạy đi đâu rồi,” Hứa Cẩm Ngôn đột nhiên nhớ ra người này, “Cậu ta đã biến mất một tuần rồi, không cần công ty nữa sao, đã vậy thì bán rẻ cho cậu luôn đi, cậu nhất định sẽ bỏ tiền ra mua đứt.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô ngước nhìn Tống Mạch Xuyên, không giấu được sự ngạc nhiên trong mắt. Rõ ràng cô không hề nghĩ rằng lịch trình xuất hiện ở đây của Tống Mạch Xuyên không chỉ trợ lý thư ký không biết, mà ngay cả cậu cô cũng không hay. Rõ ràng lúc này đầu óc cô đang hơi trì trệ. Theo lý mà nói, câu tiếp theo cô nên nói với cậu là Tống Mạch Xuyên đang ở ngay bên cạnh cô. Nhưng ngay khoảnh khắc lời muốn thốt ra, Hứa Niệm Sênh đột nhiên cảm thấy lời này không ổn. Không ổn một cách bất thường. Cô không phải là người ăn nói bạt mạng, hầu hết những lời nói ra đều phải suy nghĩ kỹ. Chỉ là Tống Mạch Xuyên lúc này không nhìn cô, anh quay lưng lại với Hứa Niệm Sênh, dường như không hề bận tâm liệu Hứa Niệm Sênh có tiết lộ hành tung của anh với cậu cô lúc này hay không. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn hơi nghi ngờ liệu Tống Mạch Xuyên có nghe thấy lời Hứa Cẩm Ngôn nói ở đầu dây bên kia điện thoại cô không, nhưng với khoảng cách gần như vậy và trong môi trường khá yên tĩnh này, Hứa Niệm Sênh nghĩ rằng anh hẳn là có thể nghe thấy. 

Hứa Cẩm Ngôn hoàn toàn không biết cháu gái mình đang đấu tranh tư tưởng như thế nào, cũng không biết “cái tên khốn” trong miệng anh ấy lúc này đang đứng ngay bên cạnh cháu gái mình. Anh ấy tiếp tục mơ mộng: “Lúc đó cháu sẽ không chỉ là đại tiểu thư nhà họ Hứa nữa, nếu công ty Hành Xuyên thực sự để cậu nắm quyền, cháu có muốn tung hoành ngang dọc khắp thành phố Du cũng không cần sợ ai.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Nghe có vẻ như đang vẽ ra một chiếc bánh to và thơm ngọt, nhưng cô nghe xong không hề có chút xao động nào trong lòng. Cô lại nhìn Tống Mạch Xuyên, anh nghe thấy có người đang tơ tưởng đến công ty của mình sau lưng mà không hề có chút phản ứng nào.

“Sao cháu không nói gì?” Hứa Cẩm Ngôn tự nói một hồi, không thấy cháu gái đáp lại, “Đừng bảo là cháu bị chiếc bánh cậu vẽ ra dọa sợ rồi đấy, cậu đùa thôi, bây giờ cậu không có khả năng đó.”

Hứa Niệm Sênh: “… Cậu cũng biết mình đang vẽ bánh à?”

Hứa Cẩm Ngôn: “Chứ sao nữa? Cậu không được phép có chút tham vọng à? Còn cháu, chơi bời đến mức quên cả đường về, suy nghĩ kỹ xem kỳ nghỉ của cháu còn lại mấy ngày…”

Chưa nói xong, đã bị cắt ngang: “Khoảng 60 ngày nữa.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Người bị đả kích đã cúp điện thoại.

Hứa Niệm Sênh nghe thấy tiếng “tút” phát ra từ điện thoại mà chưa cảm thấy gì, cho đến khi cô ngước mắt lên lần nữa, đối diện với ánh mắt Tống Mạch Xuyên sau khi anh quay lại.

“Vừa rồi sao không nói với cậu em là tôi ở đây?” Hứa Niệm Sênh nghe đối phương hỏi câu đó.

“…”

Cô ngước mắt lên, thực ra không gian xung quanh họ lúc này khá rộng rãi, ở ngoài trời và không có nhiều người. Chỉ là Hứa Niệm Sênh bỗng cảm thấy ánh mắt Tống Mạch Xuyên khi quay đầu lại mang đến một cảm giác áp bức khó tả, giọng điệu cũng không còn ôn hòa như thường ngày nữa. Cô chợt nhận ra, việc cô vừa che giấu sự có mặt của anh bên cạnh mình nghe có vẻ hơi kỳ lạ. Dưới góc nhìn của Tống Mạch Xuyên, hàng mi cô gái nhỏ khẽ run lên, sau đó giải thích với anh: “Anh không nói với họ, sao tôi có thể nói ra được?”

Lời giải thích của Hứa Niệm Sênh khá hợp lý. Mặc dù cô cũng không biết tại sao Tống Mạch Xuyên không nói cho ai biết về lịch trình của mình, và tại sao cô lại vô tình trở thành người duy nhất biết lịch trình của anh. Tình huống mà cái đầu của tiểu Hứa tạm thời chưa thể hiểu được này khiến cô để lộ ánh mắt có phần ngốc nghếch.

Tống Mạch Xuyên dường như bật cười: “Bảo vệ quyền riêng tư của tôi đến thế à?”

Câu nói đó của anh nghe có vẻ còn dịu dàng hơn cả những gì Hứa Niệm Sênh quen thuộc, nhưng cũng có thể là cô ảo giác. Hứa Niệm Sênh theo bản năng lùi lại một bước nhỏ, không rõ ràng. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Tống Mạch Xuyên, ánh mắt cô theo phản xạ không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chúng ta nhanh đi thôi.” Hứa Niệm Sênh đổi chủ đề.

Cô luôn cảm thấy bây giờ không thích hợp để tiếp tục ở riêng với anh.

Chuyến đi vốn không hẹn trước của Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đã có rất nhiều khoảnh khắc trùng lặp dưới nhiều sự ngẫu nhiên có chủ đích hoặc vô tình. Đôi khi chính bản thân cô cũng nảy sinh cảm giác đây là một chuyến du lịch đôi. Tuy nhiên, lời Tống Mạch Xuyên nói trước đây là sẽ kết thúc chuyến đi và về thành phố Du cùng Hứa Niệm Sênh có lẽ phải thất hứa, hình như anh gặp phải công việc khẩn cấp cần quay về xử lý.

Buổi tối, Hứa Niệm Sênh có thói quen lướt qua vòng bạn bè và các nền tảng mạng xã hội khác một lượt rồi mới hài lòng lên giường ngủ. Đôi khi thậm chí còn chơi một ván game. Tối hôm đó, khi chuẩn bị nằm xuống, cô nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Ban đầu Hứa Niệm Sênh tưởng mình nghe nhầm, nhưng vài giây sau, tiếng gõ cửa lại vang lên. Cô liền đứng dậy, mang dép lê đi về phía cửa: “Ai đấy?”

Đi đến cửa thì nghe thấy giọng nói quen thuộc từ bên ngoài: “Là tôi.”

Hứa Niệm Sênh khó hiểu mở cửa, thấy Tống Mạch Xuyên ăn mặc chỉnh tề đứng bên ngoài, trông anh như sắp ra ngoài. Cô liếc nhìn phía sau anh, một chiếc vali màu đen.

“Anh phải về rồi à?” Hứa Niệm Sênh gần như đoán ra ngay lập tức.

Tống Mạch Xuyên “ừ” một tiếng, cúi đầu nhìn cô. Cô gái nhỏ rõ ràng là đang chuẩn bị đi ngủ, tóc dài xõa xuống, mặc váy ngủ màu trơn, chất liệu vải trông rất mềm mại. Cho dù bây giờ cô đang không trang điểm nhưng vẫn không thể chối bỏ một sự thật rằng cô rất xinh đẹp, không còn là dáng vẻ mà Tống Mạch Xuyên từng chăm sóc như em gái trước đây nữa. 

“Công ty có chút việc, tôi phải về xem sao, chuyến bay lúc nửa đêm”

Hứa Niệm Sênh nghe vậy, gật đầu: “Vậy anh về cẩn thận nhé.”

Cô không có ý kiến gì, hai người họ vốn không hẹn nhau đi du lịch cùng nhau, bây giờ anh phải về trước cũng không có vấn đề gì. Nhưng Tống Mạch Xuyên lại đặc biệt xuống lầu để nói với cô một câu, thật là lịch sự. Chậm chút nữa là cô lên giường ngủ rồi.

Tống Mạch Xuyên vẫn chưa có ý định rời đi, anh đột nhiên khẽ cười với Hứa Niệm Sênh, phát ra tiếng thở rất nhẹ, anh nói: “Dù sao tôi cũng phải về rồi, em không bày tỏ chút luyến tiếc nào sao, ngày mai sẽ không có ai đi cưỡi ngựa cùng em đâu.”

Hứa Niệm Sênh vốn không thấy có gì, nhưng Tống Mạch Xuyên nói như vậy, đúng thật, sắp tới cô sẽ mất đi một người bạn cùng cô cưỡi ngựa và ăn cơm. Hơi tiếc nuối một chút, Tiểu Hứa ngước mắt lên, ánh mắt có thêm chút luyến tiếc không thật lòng lắm: “Con ngựa của anh có thể cho tôi mượn vài ngày không?”

Con ngựa của Tống Mạch Xuyên ở trường đua ngựa là ngựa riêng của anh, rất ngầu và đẹp trai. Mấy ngày nay Hứa Niệm Sênh thấy anh cưỡi, không dưới một lần thèm thuồng.

“Không được…” Tống Mạch Xuyên từ chối một cách lịch sự, “Kỹ thuật hiện tại của em chưa được.”

Tiểu Hứa bị từ chối cho mượn ngựa vì quá “gà” cảm thấy hơi tiếc, cuối cùng vẫy tay ngoan ngoãn với người bên ngoài cửa: “Vậy tạm biệt anh nhé, thượng lộ bình an.”

Trong mắt cô không có quá nhiều cảm xúc, ngược lại, Tống Mạch Xuyên đứng đối diện cô có ánh mắt sâu thẳm hơn một chút, nhưng anh không nói gì, chỉ nói lời tạm biệt với cô gái nhỏ và dặn cô tự chăm sóc bản thân.

Sau đó Hứa Niệm Sênh đóng cửa phòng, cô không lập tức quay lại giường mà đứng đối diện cửa hít một hơi thật sâu. Cô phải thừa nhận, ánh mắt của Tống Mạch Xuyên vừa rồi hơi giống trai hư. Cảm giác nửa vời, nửa trêu chọc đó, y như mấy nam streamer mà Trịnh Văn Tĩnh mê mẩn trước đây. Một lúc lâu sau cô mới chậm rãi trở lại giường, định tắt đèn đi ngủ. Cô không hề nghe thấy, sau khi cô rời khỏi cửa một lúc, ở hành lang mới vang lên tiếng bánh xe vali kéo nhẹ nhàng trên mặt đất. 

Môi trường khách sạn ở đây thực sự rất tốt, sau khi ở vài ngày, Hứa Niệm Sênh thậm chí còn cảm thấy không làm gì cả, chỉ ở trong phòng cũng rất thoải mái. Từ ngoài cửa sổ nhìn ra là một phong cảnh rất đẹp. Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là kéo rèm cửa nhìn ra bên ngoài. Hứa Niệm Sênh nằm lăn lộn trên giường mấy vòng mới sực nhớ ra, bạn cưỡi ngựa của cô đã về rồi. Cô lấy điện thoại ra xem, phát hiện Tống Mạch Xuyên đã gửi tin nhắn cho cô lúc hơn bốn giờ sáng, nói rằng anh đã xuống máy bay. Hứa Niệm Sênh hơi ngẩn người khi thấy tin nhắn này. Kết hợp với việc trước khi ra sân bay, anh đã tới chào tạm biệt cô ở cửa phòng tối qua và tin nhắn trên điện thoại bây giờ, cô chợt có một ảo giác kỳ lạ. Dường như Tống Mạch Xuyên đang báo cáo lịch trình.

“…”

Bộ não vừa khởi động của Hứa Niệm Sênh vẫn chưa hoạt động trơn tru lắm, ngón tay đặt trên điện thoại một lúc lâu mà vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời gì. Cuối cùng, cô gửi lại cho anh một bông hồng nhỏ. Biểu tượng cảm xúc quả là một phát minh vĩ đại trong giao tiếp mạng xã hội của loài người.

Nhưng điều bất ngờ là, dù cô nghĩ rằng lúc này là giờ làm việc, Tống Mạch Xuyên vẫn trả lời tin nhắn của cô rất nhanh, chủ đề trò chuyện cũng đã chuyển hướng. 

Tống Mạch Xuyên: [Dậy chưa?]

Tống Mạch Xuyên: [Có một quán ăn sáng khá ngon, tôi không có thời gian đưa em đi ăn, đã gọi đồ ăn ngoài cho em rồi.]

Hứa Niệm Sênh vốn chưa nghĩ đến chuyện ăn sáng. Quả thật mấy ngày nay cô đã khám phá nhiều món ngon ở đây. Nhưng nơi này không phải là một thị trấn nhỏ, làm sao có thể khám phá hết trong vài ngày. Hơn nữa, thành thật mà nói, khi đi du lịch một mình nhưng lại muốn thử mọi thứ, điều đó thực sự sẽ gây ra một số lãng phí không cần thiết. Mấy ngày trước có Tống Mạch Xuyên ở đây, Hứa Niệm Sênh thấy vẫn ổn. Bây giờ anh đi rồi, việc ăn uống cũng trở thành một vấn đề cần phải suy nghĩ kỹ.

Hứa Niệm Sênh cảm thấy mình vẫn có thể chơi thêm vài ngày, vì vậy cô gõ lách cách trên bàn phím điện thoại: [Anh có thể giới thiệu hết những nhà hàng anh thấy ngon trước đây không? Mấy ngày này tôi sẽ đi ăn.]

Cuối câu lại kèm thêm một bông hồng nhỏ.

Nhưng có lẽ một câu nói của cô đã khiến Tống Mạch Xuyên im lặng. Mãi không thấy anh hồi âm, Hứa Niệm Sênh vệ sinh cá nhân xong, duỗi người thì điện thoại reo lên, báo rằng đồ ăn ngoài đã đến và sẽ được robot của khách sạn đưa lên lầu.

Không lâu sau Hứa Niệm Sênh ra mở cửa lấy đồ ăn. Bao bì đồ ăn ngoài trông khá sang trọng. Cô đặt lên bàn mở ra, thấy lượng thức ăn của hầu hết các phần đều không nhiều, nhưng hộp đựng thì lại khá nhiều. Nghĩ một chút, cô cầm điện thoại lên chụp một bức ảnh gửi cho Tống Mạch Xuyên, kèm theo một biểu tượng cảm xúc hình chú mèo hoạt hình chắp hai tay lại, kèm chú thích “Cảm ơn ông chủ”. Tống Mạch Xuyên vẫn chưa trả lời, Hứa Niệm Sênh tự vào ứng dụng đặt đồ ăn để kiểm tra cửa hàng này. Nhìn hình ảnh trong phần đánh giá của khách hàng, khẩu phần rõ ràng là nhiều hơn những gì cô nhận được, cô bất giác rơi vào trầm tư.

Nhưng lúc này điện thoại rung lên, mở ra xem, là một tài liệu Tống Mạch Xuyên gửi đến. Cô lập tức mở ra, những dòng chữ trên đó đều là tên các nhà hàng.

“…”

Cô kéo lên xem lại nội dung trò chuyện vừa rồi của mình, chợt nhận ra Tống Mạch Xuyên có lẽ là vừa thấy tin nhắn của cô xong đã đi sắp xếp tài liệu. Anh thật cẩn thận.

Khi cô định trả lời tin nhắn, Tống Mạch Xuyên đã gọi điện đến.

“Alo?”

“Sênh Sênh, đồ ăn của quán đó đều khá ngon, nhưng gọi nhiều em sẽ không ăn hết, tôi đã yêu cầu họ giảm một nửa khẩu phần,” Giọng Tống Mạch Xuyên từ từ vang lên, “Nếu vẫn không ăn hết thì đừng cố nhé.”

Hứa Niệm Sênh nhìn một bàn đầy ắp đồ ăn, chẳng trách. Trong đầu bỗng nhiên nghĩ tới câu “ăn của người thì mềm miệng”, cô vô thức hạ giọng: “Cảm ơn bữa sáng của anh.”

“Vừa về đã bận công việc rồi sao? Anh không ngủ à?” Hứa Niệm Sênh dù sao cũng không phải cô gái nhỏ sống khép mình, cô rất tự nhiên quan tâm đến người tốt đã mời cô ăn. Nếu Tống Mạch Xuyên xuống máy bay lúc hơn bốn giờ sáng, thì ít nhất phải sau năm giờ anh mới về đến nhà. Bây giờ chưa đến mười giờ đã đi làm, thời gian ngủ nghỉ có thể hình dung được.

“Tôi đã nghỉ ngơi trên máy bay rồi.”

Thực tế, sau khi xuống máy bay, Tống Mạch Xuyên về chỗ ở tắm rửa, trời vừa sáng đã lại ra ngoài. Ly cà phê Americano đá trên bàn của anh đã cạn.

Hứa Niệm Sênh nghe giọng không nhận ra sự mệt mỏi của Tống Mạch Xuyên, nhưng cô đoán hôm nay anh hẳn là rất bận, vì vậy rất hiểu chuyện đề nghị kết thúc cuộc gọi.

“Vậy tôi không làm phiền anh nữa, anh làm việc tốt nhé, nhớ chú ý nghỉ ngơi.”

Những lời hỏi han quan tâm tương tự của cô gần như cứ nói là tuôn ra như suối, bởi vì trong nhà có hai “kim chủ” chuyên phát lì xì, hình tượng của cô chính là cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện. Cậu ruột phát lì xì chủ yếu thông qua hình thức chuyển khoản. Còn mợ thì chủ yếu thể hiện ở trang sức và quần áo theo mỗi quý. Kể từ khi Hứa Cẩm Ngôn kết hôn hơn hai năm nay, mức sống của Hứa Niệm Sênh đã tăng vọt.

Tống Mạch Xuyên bật cười trước khi cúp điện thoại. Sau đó, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài văn phòng, anh nói “Mời vào”, sau đó một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào, và Tống Mạch Xuyên đứng dậy khi nhìn thấy ông ấy.

“Bố.”

Hứa Niệm Sênh sau này trò chuyện qua điện thoại gia đình với Hứa Cẩm Ngôn mới biết Tống Mạch Xuyên gấp gáp trở về không phải vì Hành Xuyên có việc, mà là Tập đoàn Tống thị. Tuy nhiên, khi Hứa Cẩm Ngôn nhắc đến chuyện này không phải là nói riêng với cháu gái, anh ấy đang trò chuyện với vợ mình. Hai vị tổng giám đốc nói chuyện này không cần phải lo lắng về bí mật công ty, dù sao đó cũng không phải là việc của công ty họ. Hứa Niệm Sênh nghe xong thì tự tổng hợp lại, hóa ra mấy ngày nay Tống Mạch Xuyên đang bận làm dự án ở trụ sở chính của Tống thị. Có thể đơn giản hiểu là, Thái tử gia quay về làm việc cho doanh nghiệp gia đình. Thân phận của Tống Mạch Xuyên vốn dĩ là công khai, anh tự mình mở công ty từ khi còn trẻ, mặc dù phát triển rất tốt, nhưng so với doanh nghiệp và vốn liếng của gia đình thì vẫn chưa đáng kể. Năng lực của anh đã được khẳng định từ lâu, sớm muộn gì cũng phải quay về tiếp quản công ty gia đình. Hứa Niệm Sênh nghe Hứa Cẩm Ngôn nói rằng Tống Mạch Xuyên đang bận mua lại một công ty nào đó, dự án đó được coi là dự án đầu tiên của anh sau khi trở về công ty nhà. Tống chủ tịch có ý muốn dọn đường cho anh. Tống Mạch Xuyên đã gần ba mươi tuổi, anh không phải là kiểu phú nhị đại cần phải làm việc từ cấp dưới để rèn luyện, việc anh quay về đã định trước là sẽ được mọi người chú ý. Hứa Cẩm Ngôn còn nói dự án Tống Mạch Xuyên đang làm gần đây thực sự là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Hứa Niệm Sênh nghe xong thì có thể hiểu tại sao Tống Mạch Xuyên lại vội vã rời đi như vậy. Kế thừa gia nghiệp, đổi lại là cô thì cô cũng vội.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 48: Báo cáo
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...