Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 46: Muốn lên đây xem phim không?

Tống Mạch Xuyên vẫn không giữ được phong thái công tử gia giáo của mình nữa, anh đã mở miệng mắng Hứa Cẩm Ngôn, mắng cái đầu của anh ấy chỉ biết chứa ba cái thứ vô bổ.

Hứa Cẩm Ngôn bị mắng xong, liền quay lại chỉ trích anh: “Không phải cậu nói người ta còn nhỏ tuổi sao? Tôi đoán theo hướng nhỏ tuổi hơn, tại sao lại biến thành tôi b**n th** rồi?”

Tống Mạch Xuyên: “Im miệng.”

Hứa Cẩm Ngôn nghe lời anh mới là lạ.

“Nếu đã trưởng thành rồi, vậy thì tôi hỏi thêm một câu nữa, người ta vào đại học chưa? Tốt nghiệp đại học chưa?” Hứa Cẩm Ngôn là người hóng chuyện là phải hóng đến cùng, “Nếu tốt nghiệp đại học rồi thì hình như cũng không nhỏ hơn mày bao nhiêu tuổi nhỉ? Mấy tuổi? Cái này mà gọi là chênh lệch lớn à?”

Hứa Cẩm Ngôn ngạc nhiên nhận ra, cái điểm mà người anh em này của mình đang lo lắng trong chuyện tình cảm lại rất độc đáo. Phải chi cô gái đó gia cảnh không bằng anh, lo lắng việc ở bên nhau lâu dài có chút trở ngại thì còn hiểu được, nhưng chỉ vì đối phương nhỏ hơn anh vài tuổi mà anh lại cảm thấy việc mình đường đột theo đuổi và ở bên cô gái là một chuyện không công bằng đối với người ta. Chẳng trách người ta lại nói người trong cuộc u mê.

Là một người từng trải, Hứa Cẩm Ngôn ít nhiều cũng hiểu được suy nghĩ của Tống Mạch Xuyên. Khi anh ấy còn thầm yêu Tô Tiểu, cũng đã từng suy sụp một thời gian vì vấn đề “không xứng đôi”. Cho tới bây giờ, gia thế của Tô Tiểu đối với Hứa tổng vẫn là “trèo cao”. Một số khoảng cách không thể bị xóa bỏ chỉ bằng sự nỗ lực của bản thân. Tài sản và đẳng cấp mà tổ tiên người ta đã gây dựng qua bao đời, không nên vì một người nào đó mà từ bỏ. Một khi đã sa chân vào lưới tình, có là con cưng của trời thì cũng sẽ có điểm tự ti thôi. Hứa Cẩm Ngôn từng cảm thán sự may mắn của mình, chỉ là chuyện này đặt lên người khác, anh ấy vẫn không thể nói ra nguyên cớ. Nhưng Tống Mạch Xuyên thì khác.

“Trong số những đối tượng xem mắt mà gia đình cậu sắp xếp, cũng có những người trong độ tuổi đó, đúng không?” Hứa Cẩm Ngôn tặc lưỡi, “Lúc xem mắt cậu còn có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với người ta, giờ gặp người mình thích thì lại rụt rè, cậu có bệnh à?”

“Nếu đã không quan tâm đến những khác biệt khác, vậy thì cậu còn băn khoăn gì nữa? Chỉ nhỏ hơn vài tuổi chứ có phải cả chục tuổi đâu.”

Không phải Hứa Cẩm Ngôn có bất kỳ bộ lọc vô giá trị nào dành cho Tống Mạch Xuyên. Người này, thoạt nhìn đúng là ra dáng con người, chưa đầy 30 tuổi, là một người đàn ông kim cương độc thân chính hiệu, tính cách gần như không có gì để chê, khá hào phóng, sở thích cũng phong phú.

Tống Mạch Xuyên nghe lời Hứa Cẩm Ngôn nói, chợt ngước mắt hỏi anh ấy một câu: “Cậu thấy tôi và cô ấy… có xứng đôi không?”

Hứa Cẩm Ngôn: “……”

“Cậu đã uống được bao nhiêu đâu? Đã say rồi à?” Anh ấy nhếch mép, “Chí ít thì cũng phải nói tôi nghe đó là con gái nhà ai chứ? Hay là nhân viên trong công ty của cậu?”

Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa.

Hứa Cẩm Ngôn cũng không biết mình có đoán đúng không, quan điểm của anh ấy vẫn rất rõ ràng: “Nếu đã thích thì cậu phải mau mau hành động đi, cậu không theo đuổi người ta, đợi người ta có bạn trai rồi thì nửa đêm cậu tự cắn chăn khóc thầm hả?”

“Trần đời, tôi ghét nhất là cái kiểu nên theo đuổi thì không theo đuổi, sau này lại  giả vờ thâm tình.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Lời Hứa Cẩm Ngôn nói rất thẳng thắn, tính liên tượng cũng rất mạnh. Vừa nghĩ đến một số cảnh tượng có thể xảy ra, trái tim vốn đã xao động của Tống Mạch Xuyên giờ càng thêm bất an.

Hứa Cẩm Ngôn nhìn thấy còn muốn nói gì đó nữa, nhưng điện thoại của anh ấy đúng lúc này có tin nhắn đến, mở ra xem, lại “chậc chậc” hai tiếng: “Hứa Niệm Sênh giờ lại chồm chồm đòi đặt chân tới điểm tiếp theo nữa rồi, ghen tị thật đấy, con nhóc này rảnh rỗi quá rồi.”

Anh ấy mải cúi đầu xem điện thoại trả lời tin nhắn, không chú ý thấy ánh mắt người anh em đối diện đã thay đổi. Hứa Cẩm Ngôn còn chưa ngẩng đầu lên, nghe thấy người đối diện hỏi một câu: “Sênh Sênh định đi đâu chơi tiếp?”

Rõ ràng là người cậu này của cô gái nhỏ không hề liên kết hai người này lại với nhau, Hứa Cẩm Ngôn không ngẩng đầu lên đã trả lời: “Con bé bảo muốn đi thảo nguyên tận hưởng cảm giác cưỡi trên lưng ngựa phi nước đại, nó chưa từng cưỡi ngựa bao giờ. Tôi đang chờ xem mấy hôm nữa nó sẽ r*n r* kiểu gì đây.”  

Hứa Cẩm Ngôn khi nói về cháu gái mình thì y như một ông bố lo lắng, luôn cảm thấy Hứa Niệm Sênh là con gái. đi ra ngoài không an toàn, dù sao kẻ xấu ở đâu cũng có, anh ấy thậm chí còn nghĩ đến việc tìm cho cô vài người bạn đồng hành. Đáng tiếc là bị từ chối rồi. Một đứa trẻ khi đã trưởng thành tự nhiên cũng sẽ có thể tự sắp xếp mọi chuyện cho mình.

Nói xong về cháu gái, Hứa Cẩm Ngôn lại nhớ đến chủ đề vừa nãy, anh ấy nói: “Tôi cũng chỉ nói tới đây thôi. Nếu cậu thực sự cho rằng mình không xứng với cô gái kia, vậy thì cứ yên tâm đợi tới ngày cô ấy có bạn trai rồi kết hôn đi, tới lúc đó cậu ngồi bên dưới tham dự lễ cưới của người ta, anh em bọn tôi sẽ hát tặng câu bài “Khách mời”.” 

Tống Mạch Xuyên: “…”

Một lúc lâu sau, Hứa Cẩm Ngôn nghe thấy người đàn ông đối diện mở lời hỏi: “Ngày xưa làm sao cậu theo đuổi được Tô Tiểu?”

Chủ đề này, Hứa Cẩm Ngôn quả thực có quyền phát biểu. Anh ấy nhâm nhi chút rượu, dốc ruột gan chia sẻ kinh nghiệm theo đuổi vợ mình ngày xưa. 

“Nhưng tôi cũng không biết cậu và cô gái đó rốt cuộc là thế nào, tôi và Tô Tiểu dù sao cũng là bạn học đại học, coi như là tình yêu song phương,” Hứa Cẩm Ngôn đổi giọng, “Bây giờ tôi cũng không biết các cô gái nhỏ thích gì, những kinh nghiệm đó có lẽ không áp dụng được.”

Trong quan niệm của Hứa Cẩm Ngôn, theo đuổi đối tượng nhất định phải hào phóng. Tiền còn không nỡ chi, còn mong nói chuyện yêu đương gì? Có một câu nói nghe có vẻ quá tuyệt đối, nhưng đúng là, tiền ở đâu thì tình yêu ở đó. Nhưng cũng phải cân nhắc khả năng tài chính của cô gái, quá hào phóng người ta cũng sẽ có gánh nặng tâm lý.

Tống Mạch Xuyên lắng nghe rất nghiêm túc, nghe đến đoạn sau thì dừng lại một chút, hỏi: “Cậu không biết các cô gái thích gì, nhà cậu chẳng phải cũng đang nuôi một cô sao?”

Hứa Cẩm Ngôn nghe Tống Mạch Xuyên nhắc đến, mới chợt nhận ra, ồ nhà anh ấy quả thực có nuôi một cô gái nhỏ.

“Hứa Niệm Sênh à, nó thích nhiều thứ lắm, trên trời dưới đất cái gì cũng có, nhưng thích nhất chắc là tiền rồi, cách đây một thời gian còn hỏi tôi khi nào thì lên danh sách người giàu để con bé được nở mày nở mặt đây này.”

Tâm lý điển hình của bậc làm cha mẹ. Nói là than vãn, nhưng Tống Mạch Xuyên vẫn có thể nghe ra một sự tự hào trong lời nói của anh ấy.

rủ mắt xuống, sau khi Hứa Cẩm Ngôn nói lâu như vậy, cuối cùng anh cũng nói: “Nhưng hiện tại cô ấy có lẽ không thích tôi.”

Hứa Cẩm Ngôn nhìn người anh em trông rất bảnh bao của mình, nếu là trước đây, anh ấy tuyệt đối không thể nào liên hệ hai từ “tự ti” với Tống Mạch Xuyên được. Chuyện hormone nam nữ ấy à, đôi khi thật đáng sợ.

“Người ta có biết cậu thích cô ấy không? Cậu nói thích, cũng không thể chỉ dùng miệng nói suông là xong, rốt cuộc cái thích đó của cậu là thích đến mức nào?”

Hứa tổng bây giờ đã trực tiếp hóa thân thành chuyên gia tư vấn tình cảm. Chỉ cần có khán giả thứ hai ở đây chắc chắn sẽ phải vỗ tay bôm bốp cho anh ấy. 

Tóm lại là đêm đó, cuối cùng Hứa Cẩm Ngôn uống còn nhiều hơn Tống Mạch Xuyên, hai người có tửu lượng đều không tệ, Tống Mạch Xuyên thậm chí còn phải đỡ Hứa Cẩm Ngôn ra ngoài. Hứa Cẩm Ngôn tự lái xe đến, Tống Mạch Xuyên còn phải gọi tài xế lái hộ đưa anh ấy về. Khi tài xế hộ tống đến thấy chiếc xe là Rolls-Royce suýt nữa thì không dám nhận đơn, nói với Hứa Cẩm Ngôn rằng mình có cha già mẹ yếu con thơ, nếu xe bị trầy xước thì không đền nổi. Hứa Cẩm Ngôn vỗ ngực bảo rằng mình đã mua bảo hiểm đầy đủ rồi, cứ yên tâm. 

Tống Mạch Xuyên: “…”

Thôi, miễn sao đưa được người về là được.

Sau đó Tống Mạch Xuyên về nhà, người khác đương nhiên không biết anh đã trải qua bao nhiêu sự đấu tranh tâm lý, tóm lại là chưa đầy hai ngày, ông chủ của Hành Xuyên đã không còn xuất hiện ở công ty nữa. Hai ngày này ngoài một số dự án và công việc cần xin ý kiến của Tống Mạch Xuyên, về cơ bản anh không đụng đến công việc. Một công ty vận hành ổn định, thông thường sẽ không lâm vào bế tắc chỉ vì ông chủ nghỉ phép vài ngày, cũng giống như Trái đất sẽ không ngừng quay chỉ vì thiếu vắng một ai đó. Và đó là lý do có cảnh Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh ngồi cạnh nhau bên đống lửa trại lúc này.

Hứa Niệm Sênh hỏi anh tại sao lại đi du lịch ở đây, tại sao lại là nơi này. Tống Mạch Xuyên hỏi ngược lại cô.

“Em nghĩ tại sao tôi lại đến đây?”

Lời vừa dứt được một lúc lâu, Hứa Niệm Sênh đưa tay chống cằm, nghiêng người nhìn chằm chằm vào mặt Tống Mạch Xuyên một lúc lâu, tần suất chớp mắt không nhanh, thậm chí có thể nói là chậm. Không biết đầu óc cô có đang suy nghĩ hay không, Tống Mạch Xuyên rủ mắt nhìn cô, không hề né tránh.

“Tôi nghĩ anh rảnh.” Hứa Niệm Sênh trả lời.

Sau đó cô dời tầm mắt, nhìn những người đang hát hò nhảy múa ở xa, thật náo nhiệt. Bỗng nhiên, cô nói: “Tôi cũng muốn đi nhảy.”

Vừa lúc đổi nhạc, là một bài hát nhóm nhạc nữ rất quen thuộc với mọi người. Những người trẻ tuổi có mặt đều có tốc độ cập nhật rất nhanh, bài hát đó chỉ mới phát hành được khoảng một tháng, trên mạng đã xuất hiện rất nhiều video tập nhảy. Vài người trẻ tuổi có mặt nghe thấy tiếng nhạc dạo vang lên thì DNA lập tức chuyển động, phong thái của họ trông như những người bạn cùng hội cùng thuyền. 

Hứa Niệm Sênh nói xong thì tự mình đứng dậy, tiện thể cởi chiếc áo sơ mi khoác trên người ra đặt lên ghế. Cô vừa nãy căn bản không phải đang xin ý kiến Tống Mạch Xuyên, đương nhiên cũng không cần. Cô chạy nhanh vào vòng tròn nhảy múa ngẫu hứng, những người khác bên ngoài nhao nhao lấy điện thoại ra quay video. Tống Mạch Xuyên cũng không ngoại lệ.

Hứa Niệm Sênh vừa đứng vào trong, cô hoàn toàn không hề sợ hãi. Điệu nhảy của nhóm nhạc nữ đó không phải là kiểu động tác mạnh, ít nhất chiếc váy của Hứa Niệm Sênh vẫn bay phiêu diêu theo gió, vài sợi tóc buông lỏng bay trước trán, ánh lửa phía sau chiếu vào mái tóc, cô đẹp như một nàng tiên sa ngã xuống trần gian. Xung quanh vang lên đủ loại tiếng hò reo, một bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay và reo hò không ngớt.

Có lẽ vì không khí tối nay thực sự quá tốt, chủ quán lại bật một bài hát có phong cách tương tự, vừa khớp lại nằm trong kho vũ đạo của Hứa Niệm Sênh. Cô không quay lại chỗ ngồi mà tiếp tục đón gió nhảy múa. 

Tống Mạch Xuyên giơ điện thoại lên, trong mắt anh là nụ cười phóng khoáng của cô gái nhỏ, cô nhảy rất vui vẻ, ánh mắt đều tràn ngập sự cuốn hút. Ngay cả trong môi trường ồn ào này, anh vẫn có thể nghe thấy những lời khen ngợi vẻ đẹp của cô từ những người xung quanh. Một cô gái tươi trẻ và xinh đẹp như vậy, có thể dễ dàng chiếm được trái tim của bất kỳ ai có thẩm mỹ bình thường. Ngay cả khi không có những suy nghĩ khác như anh, người ta vẫn sẽ ngưỡng mộ tài năng của cô. 

Bài tiếp theo là một bài hát có tiết tấu rất mạnh, Hứa Niệm Sênh biết nhảy điệu đó, nhưng chiếc váy cô đang mặc bây giờ không thích hợp. Vì vậy, cô nở nụ cười rạng rỡ và quay trở lại chỗ ngồi. Trong khoảng cách ngắn ngủi quay về này, đã có cô gái cầm điện thoại tiến đến xin thông tin liên lạc của Hứa Niệm Sênh. Phải, là một cô gái với ánh mắt ngưỡng mộ của những cô gái dành cho nhau. Tống Mạch Xuyên rõ ràng nhận thấy, sau khi được những cô gái lạ xin thông tin liên lạc, tâm trạng của Hứa Niệm Sênh tốt hơn rõ rệt so với lúc vừa nhảy xong.

“Tống Mạch Xuyên,” Có lẽ lúc này chỉ có anh là người duy nhất có thể chia sẻ, cô gái nhỏ vui vẻ nói với anh, “Mấy cô gái xinh đẹp kia vừa khen tôi nhảy đẹp, còn khen tôi xinh nữa đấy.”

Được con gái khen thôi mà đã vui như thế.

Tống Mạch Xuyên bị cảm xúc của cô lây nhiễm, anh cũng cười theo: “Vậy tôi cũng khen em nhảy đẹp, mặt xinh, em có thể cười với tôi một cái không?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô gái nhỏ nói: “Cái đó không giống nhau.”

Tống Mạch Xuyên đương nhiên biết, nhiều khi ánh mắt đàn ông chiêm ngưỡng phụ nữ và ánh mắt phụ nữ chiêm ngưỡng phụ nữ là khác nhau. Anh đưa điện thoại của mình qua, nói: “Video tôi quay cho em đây, xem có được không?”

Tống Mạch Xuyên rất tự giác đảm nhận thân phận nhiếp ảnh gia, khi anh đưa điện thoại qua, Hứa Niệm Sênh còn ngẩn người. Vừa nãy cô chạy đi nhảy chỉ là ngẫu hứng, không hề nghĩ đến việc ghi lại khoảnh khắc đó. Nhưng sau khi xem xong video Tống Mạch Xuyên quay, cô chợt cảm thấy, có Tống Mạch Xuyên bên cạnh thật tốt. Anh là “công cụ hỗ trợ” rất xuất sắc. Hứa Niệm Sênh không nhịn được nói với chiếc điện thoại của Tống Mạch Xuyên một câu: “Mình đẹp thật.”

“…”

Tống Mạch Xuyên bật cười, anh nói: “Tôi gửi cho em nhé.”

Thế là sau đó Hứa Niệm Sênh cầm điện thoại của mình xem lại hai đoạn video đó một lần nữa. Tuy rượu chưa ngấm, nhưng không ảnh hưởng đến việc lúc này đầu óc Hứa Niệm Sênh không được linh hoạt cho lắm, cô muốn đăng một bài lên vòng bạn bè để phát tán sức hấp dẫn của mình. Nhưng rõ ràng, cô đã quên mất Tống Mạch Xuyên đang ngồi ngay bên cạnh cô.

Khi cô đang chỉnh sửa bài đăng, chợt nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh: “Bài đăng này em còn định chặn tôi nữa không?”

“…”

Ngón tay định nhấn nút đăng đột nhiên dừng lại, Hứa Niệm Sênh rơi vào im lặng ngắn ngủi. Trong tình trạng đầu óc hơi chậm chạp, cô đang suy nghĩ xem mình nên biện minh thế nào. Tống Mạch Xuyên cũng không dồn ép cô, sau khi hỏi câu này, anh giữ im lặng, ánh mắt rơi trên mặt cô, nhìn biểu cảm của cô gái nhỏ.

Hứa Niệm Sênh im lặng một lúc lâu, cuối cùng khi quay đầu nhìn Tống Mạch Xuyên, cô chậm rãi nói một câu: “Anh hiểu mà, khi chúng tôi đăng vòng bạn bè, chúng tôi thích chặn sếp, đồng nghiệp, giáo viên và người lớn tuổi, thậm chí đôi khi còn vì nhiều lý do mà chặn những người khác nữa.”

Tống Mạch Xuyên là người không thường xuyên đăng vòng bạn bè, nhưng không có nghĩa là không đăng. Là một ông chủ, anh có thêm rất nhiều người lớn tuổi và đối tác làm ăn trên WeChat, thỉnh thoảng cũng sẽ hoạt động trên vòng bạn bè. Anh không phải là một ông chủ thoát ly khỏi thế giới người trẻ tuổi và không biết khói lửa nhân gian.

“Vậy nên,” Hứa Niệm Sênh nghe thấy một giọng nói vang lên ở rất gần mình, “Tôi bị chặn vì lý do gì? Là thân phận sếp cũ, hay là người lớn tuổi, hay là lý do nào khác?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Ai lại đi hỏi cái này chứ! Biết mình bị chặn rồi ngoan ngoãn giả vờ ngây thơ không được sao? Tại sao cứ phải nói ra để cô phải xấu hổ? Tống Mạch Xuyên không phải là người EQ thấp, nên lúc này anh chính là cố ý. 

Đồng chí Tiểu Hứa lặng lẽ tắt cài đặt chặn Tống Mạch Xuyên đi, sau đó đăng lại bài lên vòng bạn bè, cuối cùng ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, dùng ánh mắt hỏi: Thế này được chưa? Cô thậm chí còn lười giải thích. Hoặc nói là cô biết rất rõ ràng, có muốn giải thích cũng không được. Cô không thể nói là cô nghi ngờ người đàn ông trước mặt có ý gì đó với mình, nhưng một đoạn lịch sử đen tối trước đây mách bảo cô rằng con người không thể suy nghĩ lung tung rồi tự ảo tưởng, để tránh hàng rào phòng thủ mà cô khó khăn lắm mới dựng lên bị phá vỡ, nên cô chọn cách giữ khoảng cách với đối phương. Cách trực tiếp nhất là không tiếp xúc, nhưng cũng không để đối phương biết tung tích của mình, đơn giản vậy thôi. Hứa Niệm Sênh làm sao biết được Tống Mạch Xuyên sẽ phát hiện ra mình bị cô chặn chứ. 

Tống Mạch Xuyên không làm khó cô gái nhỏ, anh khẽ cười: “Tôi không so đo chuyện này với em, em đi chơi đi.”

Hứa Niệm Sênh xác nhận lại lần nữa Tống Mạch Xuyên vừa nãy quả thực đang đùa giỡn, sau đó mới yên tâm rời khỏi chỗ ngồi của mình. Thảo nguyên về đêm cũng có vẻ đẹp độc đáo của riêng nó, bầu trời đầy sao trên đầu đẹp đến kinh ngạc. Hứa Niệm Sênh rời khỏi chỗ ngồi là để đi trò chuyện với người khác. Mấy cô gái nhỏ vừa xin thông tin liên lạc của cô kéo cô nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, hình như thỉnh thoảng họ lại quay đầu nhìn về phía Tống Mạch Xuyên, chắc là còn thảo luận về anh một chút.

Tống Mạch Xuyên không có ý định giao tiếp với người khác, ánh mắt thỉnh thoảng lại tìm kiếm Hứa Niệm Sênh trong đám đông. Chỉ là đột nhiên có một giọng nữ vang lên trước mặt: “Chào anh, xin hỏi chúng ta có thể làm quen không?”

Có cô gái trẻ đến bắt chuyện với Tống Mạch Xuyên, tay cầm điện thoại, hỏi xin thông tin liên lạc của anh. Sự chú ý mà Tống Mạch Xuyên nhận được tại chỗ chắc chắn không ít, ngoại hình của anh quá xuất sắc, hầu như không tìm được người đàn ông nào đẹp hơn anh trong số những người có mặt. Vẻ ngoài là yếu tố quan trọng nhất để lại ấn tượng đầu tiên cho người khác, không ai dám nói mình chưa bao giờ nhìn vào vẻ ngoài, trừ khi là người mù. Vẻ ngoài của Tống Mạch Xuyên đã mang lại cho anh không ít sự chú ý. Chỉ là đối mặt với cô gái tiến đến, anh chỉ có thể đáp lại bằng một lời “xin lỗi” rất lịch sự. Khách du lịch đến đây thường không phải là kiểu người hay quấy rầy, cô gái kia chỉ tiếc nuối nhìn Tống Mạch Xuyên một cái rồi bỏ đi. 

Tống Mạch Xuyên nhìn về phía Hứa Niệm Sênh, phát hiện trong số những người đang trò chuyện với cô vừa nãy có thêm hai chàng trai trẻ, trông có vẻ là sinh viên đại học. Tối nay họ có vẻ cũng đã chải chuốt rất kỹ, hai chàng trai không hề kém cạnh về ngoại hình, rất có sức hút với các cô gái, cách ăn mặc hợp thời trang, ánh mắt khi nói chuyện thỉnh thoảng lại rơi trên mặt Hứa Niệm Sênh. Đàn ông hiểu suy nghĩ của đàn ông nhất. Tống Mạch Xuyên không khó để nhận ra thiện cảm của họ đối với cô gái nhỏ. Chỉ là dù vậy, Tống Mạch Xuyên cũng không có ý định đứng dậy bước tới. Đúng như anh nghĩ ban đầu, Hứa Niệm Sênh quả thực nên tiếp xúc nhiều hơn với những người cùng trang lứa, nhưng điều đó không ngăn cản anh lúc này nảy sinh một số lo lắng có lẽ không hề tồn tại. Tống Mạch Xuyên chắc chắn Hứa Niệm Sênh đã buông bỏ những tình cảm tuổi mới lớn của cô, việc một cô gái có những ảo tưởng về tình yêu là chuyện rất bình thường, nhưng anh vẫn không hối hận khi lúc đó đã từ chối cô.

Hứa Niệm Sênh dường như nói chuyện với mọi người rất vui vẻ, cô liên tục cười. Người đẹp cười lên đương nhiên cũng rất đẹp. Tuy nhiên, khi cô đang nói chuyện với người khác thì đột nhiên nhìn về phía Tống Mạch Xuyên, sau đó không biết cô nói gì với những người bạn mới quen, cô liền quay lại.

Tống Mạch Xuyên đón ánh mắt cô, cô gái nhỏ trông có vẻ hơi hưng phấn, cô hỏi: “Tống Mạch Xuyên, bọn tôi định chơi kịch bản sát nhân, anh có muốn tham gia không?”

Thật khó cho cô khi còn nhớ đến anh khi cô chuẩn bị chơi trò chơi với người khác.

Tống Mạch Xuyên khẽ cười: “Không sợ tôi qua đó làm mất hứng của mọi người à? Tôi chắc là lớn tuổi hơn mấy đứa đó nhiều đấy?”

Mấy người bên kia trông đều là sinh viên đại học.

“Tuổi tác có liên quan gì chứ?” Hứa Niệm Sênh không hiểu, cô kéo tay Tống Mạch Xuyên, “Chơi đi mà, chúng ta chơi một bản sáu người.”

Tống Mạch Xuyên không từ chối. Anh đi cùng Hứa Niệm Sênh, bảo người ta dọn dẹp bàn, vài chiếc bàn nhỏ ghép lại với nhau, sau đó mọi người lấy điện thoại ra tải APP, kéo nhóm và lập đội.

Trong trò chơi kịch bản sát nhân này, Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đều không phải là người mới, nhưng đây là lần đầu tiên họ ngồi cùng nhau chơi. Hứa Niệm Sênh là một người có tâm lý rất tốt và có tư duy logic. Trùng hợp là Tống Mạch Xuyên ngồi bên cạnh cô cũng vậy. Hai người trong phần đặt câu hỏi trước hết lần lượt đào hố cho những người khác có mặt, sau đó đến lượt mình, họ lại tung ra đủ loại câu hỏi và sự biện minh. Rõ ràng là, trong kịch bản sát nhân, thông thường mỗi người đều có động cơ giết người và có dấu vết hành động. Hứa Niệm Sênh điên cuồng đẩy nghi ngờ sang một chàng trai khác, nhìn cậu ta ra sức giải thích, cuối cùng cô kích động những người khác bỏ phiếu cho cậu ta. Cuối cùng tiết lộ, Hứa Niệm Sênh là hung thủ. Nhưng trong số sáu người, chỉ có hai người bỏ phiếu cho cô, ba người bỏ phiếu cho chàng trai kia. Hứa Niệm Sênh vui vẻ đi xem rốt cuộc ai đã bỏ phiếu cho mình, kết quả nhìn thấy, Tống Mạch Xuyên và cô gái xinh đẹp mới quen đã bỏ phiếu cho cô.

Cô quay đầu nhìn Tống Mạch Xuyên: “Sao anh lại bỏ phiếu cho tôi, tôi thấy logic của mình không có vấn đề gì mà?”

Tống Mạch Xuyên ừ một tiếng: “Đúng là không có vấn đề gì, nhưng em có mâu thuẫn tình cảm với nạn nhân. Mặc dù em là người rời khỏi nhà nạn nhân đầu tiên đêm đó, nhưng không loại trừ khả năng em đã quay lại sau khi người cuối cùng rời đi. Em là bạn gái cũ của nạn nhân, trong khi anh ta có bạn gái mới, em rõ ràng vẫn còn vương vấn, chẳng lẽ em không có chìa khóa nhà anh ta sao?”

Chàng trai kia, người bị bỏ phiếu oan là “người yêu hiện tại của nạn nhân” kêu lên đau đớn vì bị oan: “Anh ơi, anh suy luận giỏi thế sao vừa nãy không nói ra?”

Tống Mạch Xuyên liếc nhìn cậu ta một cái. Cậu trai trẻ đầy sức sống đó là người chủ động và nhiệt tình nhất với Hứa Niệm Sênh trong số những người có mặt, vừa nãy trong quá trình chơi còn bốc thăm trúng vai trò tình địch, tương tác cũng nhiều.

“Cậu không nghe kỹ à, vừa nãy có người đã nêu ra rồi.”

Hứa Niệm Sênh nhìn sang cô gái đã bỏ phiếu cho mình, cô ấy chính là người mà Tống Mạch Xuyên nói đã đề xuất Hứa Niệm Sênh là hung thủ. Vừa nãy cũng chính cô gái này chỉ ra nhân vật của Hứa Niệm Sênh có quan hệ không bình thường với nạn nhân. 

Cô gái xinh đẹp nói: “Mặc dù chị đã giải thích hết những nghi vấn em đưa ra, nhưng trực giác của em mách bảo là chị.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô quả thực không oan chút nào.

Chơi xong kịch bản sát nhân, đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua. Hứa Niệm Sênh khoác chiếc áo sơ mi của Tống Mạch Xuyên, gió đêm quả thực khá lớn, thổi vào da thịt lành lạnh. Cô không nhịn được ngáp một cái nhỏ. Tống Mạch Xuyên hỏi cô có buồn ngủ không, Hứa Niệm Sênh gật đầu. Thế là hai người đứng dậy chào tạm biệt những người khác, họ hẹn rằng nếu có cơ hội trong những ngày này thì có thể hẹn nhau chơi tiếp. Hứa Niệm Sênh còn quay đầu lại mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt họ, hoàn toàn là một cô gái nhỏ lạc quan và hoạt bát.

Tống Mạch Xuyên đưa cô đến cửa phòng. Anh nói: “Lát nữa đừng nghịch điện thoại nữa, ngủ sớm đi.”

Hứa Niệm Sênh miệng hứa hẹn rất ngoan ngoãn, quay lưng lại thì lại cuộn mình trên ghế bắt đầu lướt vòng bạn bè. Vòng bạn bè toàn những lời hoa mỹ, cô đọc xong, tâm trạng cũng vui vẻ vô cùng. Cô không thường xuyên khoe tài năng trên vòng bạn bè, nên lần này đã làm rất nhiều người bất ngờ. Đang định lướt thêm một lúc thì điện thoại hiện thông báo Tống Mạch Xuyên đã bấm thích bài đăng của cô.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Anh đến giục cô đi ngủ rồi.

Tiểu Hứa trước khi ngủ còn nghĩ ngày mai thức dậy tiếp tục cưỡi ngựa, nhưng khi tỉnh dậy thấy bầu trời bên ngoài xám xịt. Ăn xong bữa sáng khách sạn mang đến, trời đột nhiên đổ mưa ầm ầm.

“…”

Kế hoạch cưỡi ngựa phút chốc tan thành mây khói.

Lúc này, điện thoại Hứa Niệm Sênh rung lên một cái.

Tống Mạch Xuyên: [Muốn lên đây xem phim không?]

 

 

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 46: Muốn lên đây xem phim không?
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...