Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè

“Cái đó cậu tặng từ đời thuở nào rồi, tôi muốn là mẫu mới nhất năm nay cơ, cậu làm thế có xứng đáng với quan hệ của chúng ta không?” Hứa Cẩm Ngôn bắt đầu được đà lấn tới, không chịu buông tha. Cũng không đúng, là vô lý gây sự.

Tô Tiểu đứng bên cạnh Hứa Niệm Sênh bình tĩnh nhìn cảnh này, Tiểu Nguyên Đán vì buồn ngủ nên đã ngủ thiếp đi. Trong tình huống này, Tô Tiểu thong thả buông một câu: “Cũng chẳng trách trước kia người ta cứ tưởng hai người bọn họ là một cặp.”

“…”

Câu nói này khiến người ta không dám tiếp lời. 

Hứa Niệm Sênh không biết Tống Mạch Xuyên ở đầu dây bên kia đã nói gì, chỉ biết lúc cúp điện thoại tâm trạng anh ta có vẻ đã tốt lên, không biết là đã “tống tiền” được món gì từ bên kia. Người trước mặt vẫn rất tận tụy giới thiệu về tính năng của chiếc xe.

Tiểu Hứa nhìn cậu mình, u sầu hỏi một câu: “Cậu út, cháu có nên nhận chiếc xe này không ạ?”

Hứa Cẩm Ngôn không biết đang nghĩ gì, anh ấy cười khẩy: “Sao lại không nhận? Cháu lớn thế này rồi mà xe riêng cũng chẳng có một chiếc, cậu ta đã nỡ tặng thì cháu cứ hào phóng mà nhận.”

“Thế này đi, lát nữa cháu nhắn tin cho cậu ta bảo là rất thích món quà sinh nhật này, lần sau bảo cậu ta tặng nhà luôn.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Một lần hốt là hốt trọn luôn phải không? Quả không hổ là cậu của cô.

Nhân viên cửa hàng xe đợi Hứa Niệm Sênh ký tên xong xuôi liền rời đi, trong gara của gia đình lại có thêm một “người bạn nhỏ” màu trắng sữa trông khá tươi mát và trẻ trung. Đồng chí Tiểu Hứa tuổi còn trẻ, có nhà có xe, không dựa vào bản thân, toàn dựa vào “tiền donate”. Giá trị của những món quà nhận được trong sinh nhật lần này khiến tình hình tài sản của Hứa Niệm Sênh có sự nhảy vọt về chất. Chỉ là nhận đồ của cậu ruột và nhận đồ của người khác vẫn không giống nhau. Quan hệ huyết thống rành rành ra đó, Hứa Cẩm Ngôn nuôi cô tuy không phải là nghĩa vụ, nhưng tình cảm cộng với huyết thống khiến cô có thể yên tâm thoải mái mà nhận. Nhưng người khác không thân không thích, lại có chút khác biệt. 

Về phòng mở quà của những người khác gửi tới, đều không phải là đồ rẻ tiền, có thể thấy bọn họ đều rất muốn lấy lòng cậu cô thông qua cô. Hứa Niệm Sênh ghi chép lại từng người một, đại khái đến sinh nhật người ta thì phải đáp lễ. Chỉ là cô lên mạng tra thử chiếc xe Tống Mạch Xuyên tặng, sau khi nhìn rõ mức giá ước chừng, cô thậm chí còn muốn gọi điện hỏi xem có phải anh nhiều tiền quá nên muốn đốt bớt không. Chiếc xe này nếu thực sự là tặng vì nể mặt cậu cô, thì lẽ ra nên để tên cậu cô đứng tên mới đúng. Hứa Niệm Sênh nhìn màn hình điện thoại ngẩn người hồi lâu, nhưng mãi vẫn chưa gọi được cho Tống Mạch Xuyên cuộc nào. Cứ dây dưa thế này thì sinh nhật cô qua mất.

Chuyện này cũng giống như việc “đại gia” trong danh sách top donate đến tặng quà, bạn phải thành tâm thành ý cảm ơn, tiện thể để người ta lần sau còn nhớ đến bạn. Nhưng chiêu này không thể dùng với Tống Mạch Xuyên, trong mắt những người giàu mà tiền chỉ là những con số như họ, anh sẽ thực sự tiếp tục tặng quà đắt tiền đấy. Mấy năm nay Hứa Niệm Sênh cảm nhận rất sâu sắc điều này từ cậu mình. Người đàn ông này ngày càng hào phóng, có thể thấy công ty kiếm được rất nhiều tiền. 

Do dự nửa ngày, cuộc gọi vẫn được thực hiện. Chuông reo một lúc thì có người bắt máy.

“Alo?” Đầu bên kia truyền đến giọng của Tống Mạch Xuyên.

Lúc này, Hứa Niệm Sênh đang nhìn chằm chằm vào trang trình duyệt trên điện thoại.

Tống Mạch Xuyên đợi vài giây không thấy bên kia lên tiếng, anh lại lên tiếng: “Sênh Sênh?”

Kết quả đúng lúc này, bên kia bỗng nhiên vang lên tiếng nhạc đệm cực kỳ có nhịp điệu.

?

Ngay sau đó, hòa cùng tiếng nhạc sôi động, anh nghe thấy cô gái nhỏ bên kia ép giọng xuống: “Tặng ngài cung hỷ phát tài, hạnh phúc bỏ vào túi! Phiền não vứt hết đi, ngày ngày vui vẻ sảng khoái! Chúc ngài việc tốt liên miên, tâm trạng bốn mùa như xuân, mọi phiền não đều quẳng lên chín tầng mây! Xin hãy nhận lấy lời chúc chân thành nhất của tôi!”

“…”

Tống Mạch Xuyên im lặng một lúc lâu, có lẽ đang nghi ngờ không biết mình vừa nghe thấy cái gì, anh không chắc chắn lắm hỏi lại một câu: “Em đọc rap đấy à?”

Giọng Hứa Niệm Sênh nghe có chút ngượng ngùng, cô nói: “Để cảm ơn món quà sinh nhật của anh, tôi biểu diễn tặng anh một đoạn chúc phúc phiên bản rap.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh thậm chí đang suy nghĩ xem cô gái nhỏ trước kia rốt cuộc đã học qua những tài lẻ gì, ít nhiều có chút lộn xộn.

Nhưng vì sự im lặng của anh lúc này, đã khiến Hứa Niệm Sênh hiểu lầm ý anh.

“Anh không hài lòng với tiết mục này à?” Tiểu Hứa tiếp tục nói, “Vậy để tôi đổi cái khác nhé?”

Cô hỏi vấn đề này rất nghiêm túc.

Tống Mạch Xuyên ở bên kia cười khẽ: “Đây là tiết mục đáp lễ mà ai cũng có à?”

“Không,” Hứa Niệm Sênh lại nói thật, “Quà anh tặng đắt hơn.”

Tống Mạch Xuyên không biết nghĩ tới điều gì, anh cười nói: “Cậu em tặng nhà, vậy có phải cũng được đãi ngộ này không?”

Hứa Niệm Sênh nhất thời bị hỏi khó, cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Cậu ấy là nhà đầu tư thiên thần cho dự án trưởng thành của Tiểu Hứa, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn đầu tư phát triển, trong thời gian ngắn vẫn chưa đến kỳ thu hồi vốn.”

Sự miêu tả của cô về ông cậu “oan gia” Hứa Cẩm Ngôn thật chính xác và đúng trọng tâm. Ý tứ đại khái là hiện tại chỉ có một mình anh nhận được lời cảm ơn phiên bản rap này thôi. Hứa Niệm Sênh quả thực là một cô gái thú vị, cô nói chuyện thỉnh thoảng sẽ tuôn ra vài câu hài hước.

Một lúc sau, Hứa Niệm Sênh nghe thấy giọng nói của Tống Mạch Xuyên vang lên: “Tiểu Hứa hiện tại còn thiếu nhà đầu tư thiên thần không?”

?

Hứa Niệm Sênh không nghĩ là tối nay Tống Mạch Xuyên uống say, giọng anh nghe rất bình thường, rất tỉnh táo, thậm chí còn có ý đùa giỡn. Cô nói: “Tạm thời không thiếu.”

Tuy nhiên cô nhớ ra một vấn đề khác: “Sao anh biết cậu út tặng gì cho tôi?”

“Nhà đó là trước kia tôi đi cùng cậu mợ em đến xem.”

Tống Mạch Xuyên đã đi cùng, thì đó không đơn giản là đi xem cho vui, anh là người đi cùng để đưa ra ý kiến. Hứa Niệm Sênh vẫn rất tò mò, quan hệ của bọn họ sao có thể thân thiết đến mức này được nhỉ.

Tống Mạch Xuyên quay lại chủ đề chính, hỏi Hứa Niệm Sênh: “Xe có thích không?”

“…Thích ạ.”

Thực tế là Tiểu Hứa mệt rã rời cả ngày, giờ chỉ muốn nằm ườn ra, căn bản chưa hề leo lên xe xem thử.

Tống Mạch Xuyên có lẽ nghe ra được, anh cười khẽ: “Khi nào rảnh có thể lái thử xem xe có hợp tay không.”

Hợp chứ, đương nhiên là hợp. Riêng cái giá tiền thôi đã thấy rất hợp rồi. Điều này khiến Hứa Niệm Sênh nhớ lại sinh nhật năm ngoái của Tống Mạch Xuyên, cô mang theo món quà sinh nhật mà cậu út đã chuẩn bị sẵn đến tham dự tiệc tối của người ta, cuối cùng chỉ tặng người ta một câu “sinh nhật vui vẻ” nhẹ tênh. Cô thật đáng chết. Tiểu Hứa tự kiểm điểm, Tiểu Hứa thấy áy náy.

Trước khi kết thúc cuộc gọi, Hứa Niệm Sênh vẫn nhận được một câu “Sinh nhật vui vẻ” từ Tống Mạch Xuyên. Cô rất lễ phép cảm ơn anh, sau đó chúc nhau ngủ ngon, rồi đặt điện thoại xuống, Hứa Niệm Sênh nhìn màn hình đợi Tống Mạch Xuyên cúp máy. Chỉ là cô nín thở đợi mấy giây, cuộc gọi vẫn chưa ngắt..

“…”

Cô như đang thi gan với người ta, nhìn chằm chằm vào màn hình, phát hiện giao diện cuộc gọi vẫn sáng đèn, và cũng vì chút cố chấp nhỏ này, Hứa Niệm Sênh phát hiện thời gian ở góc trên bên phải đã qua mười hai giờ đêm.

“…Sao anh không cúp máy?” Hứa Niệm Sênh rầu rĩ hỏi.

Bên kia truyền đến tiếng cười khẽ: “Sênh Sênh, chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi hai.”

Hứa Niệm Sênh: “…Cảm ơn anh.”

Tống Mạch Xuyên nói: “Em cúp máy đi.”

“Được rồi, bai bai bai bai.” Hứa Niệm Sênh rất khó để giữ giọng điệu lạnh lùng với một vị đại ca vừa tặng quà giá trị khủng. Lần này là cúp máy thật. 

Hôm nay Hứa Niệm Sênh đã ăn hai cái bánh kem, một cái ban ngày, một cái buổi tối, đều là loại nhỏ. Một cái là cô tự đặt, một cái là Tô Tiểu đặt. Buổi tối lúc cắt bánh trong phòng bao nhà hàng, Tiểu Nguyên Đán cứ nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng, kết quả nhận lại là cảnh ba người lớn ăn ngon lành trước mặt cậu nhóc. Ở tuổi này em bé không ăn được chút nào. Tóm lại là, trong thời gian này, Hứa Niệm Sênh không còn muốn ăn bánh kem nữa.

Tiểu Hứa nhận được rất nhiều quà, buổi tối đi ngủ, trong mơ thấy mình nhờ “ăn bám” mà thực hiện được viễn cảnh tươi đẹp là trở nên giàu sụ, giấc mơ đẹp đến mức cô không nỡ tỉnh lại. Thế là lúc ăn sáng, Tiểu Hứa vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn đã mạnh miệng phát biểu trên bàn ăn: “Cậu, bao giờ trên bảng xếp hạng tỷ phú mới có tên cậu thế? Cháu muốn trải nghiệm cảm giác nằm không cũng phát tài.”

Dựa theo số cổ phần của cô ở Công nghệ Viễn Hàng, Viễn Hàng làm ăn tốt thì tiền cô được chia càng nhiều, về mặt logic thì không có vấn đề gì.

Hứa tổng vốn dĩ hôm nay vội đi làm phải họp hành nên đang bực mình, kết quả cô cháu gái hiếm khi dậy sớm ăn sáng ở nhà một bữa lại giở chứng. Anh ấy cười khẩy: “Cậu thấy mày chắc là uống được chút nước đái ngựa rồi lại lên mặt kiêu căng ngạo mạn rồi đấy, giỏi tưởng tượng thế sao không nằm mơ thêm chút nữa đi? Hay là ngủ không ngon?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Tạm thời không làm được thì cứ nói là tạm thời không làm được đi, cô cũng đâu nhất thiết bắt buộc phải có một ông cậu lọt top bao nhiêu trong bảng xếp hạng giàu có thế giới đâu. Cái này với hồi nhỏ đòi quà vặt không cùng một bản chất, ước nguyện cũng phải xem là nguyện vọng hay là vọng tưởng hão huyền.

Ăn sáng xong, Hứa Niệm Sênh cầm chìa khóa xe xuống gara. Là một người có ông cậu ruột khá giàu có và sẵn lòng cho cô “ăn bám”, đến tận bây giờ Hứa Niệm Sênh mới sở hữu chiếc xe đầu tiên, đương nhiên cô thấy rất mới lạ. Tuy rằng trong gara của cậu cô, trừ mấy chiếc cậu coi như bảo vật để sưu tầm ra, những chiếc khác cô có thể sờ thoải mái, nhưng vì kỹ thuật lái xe của cô thực sự có hạn, bản thân cô cũng chẳng có bao nhiêu dũng khí để lôi ra nghịch. Ngồi lên xe của chính mình, Tiểu Hứa vẫn khá hứng thú mày mò bên trong. Chỉ là vừa lên xe nghịch chưa được bao lâu, cô đã nhìn thấy ở ghế sau có một hộp quà nhỏ tinh xảo.

“…”

Tối qua không nhìn kỹ, giờ mới thấy, logo trên hộp khiến Hứa Niệm Sênh cảm thấy xa lạ, nhưng đồ lạ không có nghĩa là đồ bình thường. Hứa Niệm Sênh mở hộp ra, bên trong là một chai nước hoa, dưới chai nước hoa lót một chiếc khăn lụa, mùi hương trên khăn lụa ngửi rất thanh nhã, là một mùi thơm ôn hòa không có tính công kích, Hứa Niệm Sênh nghĩ đây chắc là mùi của chai nước hoa. Rất thơm. Cô lên mạng tìm nhưng không thấy thương hiệu này, bèn chụp bao bì và thân chai gửi cho bạn hỏi thử. Người kia không lâu sau trả lời cô rằng đây có lẽ là nước hoa do chuyên gia pha chế riêng, cô ấy nói logo kia trông hơi giống tác phẩm của một nhà pha chế nước hoa nước ngoài nào đó. Người đó không có tài khoản mạng xã hội ở Trung Quốc.

Hứa Niệm Sênh không biết xuất phát từ tâm lý gì, lúc ôm cái hộp từ trong xe đi lên lầu, vẫn không nhịn được tò mò lên Twitter tìm kiếm nhà pha chế nước hoa mà bạn cô nhắc tới. Thật trùng hợp, cô thấy trạng thái mà người đó cập nhật cách đây vài ngày. Bức ảnh được đăng lên là một chiếc khăn lụa trải phẳng trên mặt bàn sạch sẽ, trên khăn lụa đặt vài món đồ trang trí, bắt mắt nhất đương nhiên là chai nước hoa kia. Khăn lụa và nước hoa đều y hệt cái mà cô đang cầm trên tay, cơ bản có thể nói chính là chai cô đang cầm. Nhà pha chế không chỉ đăng ảnh mà còn viết kèm caption, dòng chữ trông có vẻ là tiếng Ý, kết quả cô dùng phần mềm dịch ra là: “Tình yêu khó nói thành lời”.

Nhìn màn hình điện thoại một lúc lâu, mí mắt Hứa Niệm Sênh bất ngờ giật một cái. Cô lại lướt xuống phần bình luận, thấy chính tác giả nói trong bình luận rằng chai nước hoa này là một người bạn nhờ mình chuẩn bị, bà ấy trêu chọc rằng người bạn kia định chuẩn bị một món quà đặc biệt cho cô gái trong lòng mình. Đây là lần đầu tiên trong đời Hứa Niệm Sênh nghi ngờ phần mềm dịch thuật có vấn đề gì đó. Cô tin rằng quan hệ của Tống Mạch Xuyên đủ rộng để vươn ra toàn cầu, nhưng cô cảm thấy vị chuyên gia pha chế này chắc là có hiểu lầm rồi. Dù nói thế nào đi nữa, Tống Mạch Xuyên không thể nào tặng món quà sinh nhật này với mục đích như bà ấy nói được.

Hồi lâu sau, Hứa Niệm Sênh thoát khỏi trang web, không tiếp tục xem nữa. Tuy nhiên, cả ngày hôm đó cô không tài nào tĩnh tâm lại được. Tâm trí cô quả thực đã bị quấy nhiễu. Mặc dù lý trí bảo cô rằng, quan hệ giữa cô và Tống Mạch Xuyên tốt nhất là dừng lại ở mức hiện tại. Hứa Niệm Sênh đã qua cái tuổi có thể dựa vào ảo tưởng để thỏa mãn cảm xúc của mình, một người tỉnh táo như Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng nhận thức được khoảng cách giữa bọn họ. Không thể nào, Hứa Niệm Sênh nghĩ vậy. Nhưng chai nước hoa mang từ trong xe lên, dù Hứa Niệm Sênh chưa từng dùng, nhưng mùi nước hoa vương trên khăn lụa cứ như bụi bặm lơ lửng trong không khí, ở trong phòng Hứa Niệm Sênh, len lỏi vào mọi ngóc ngách trực chờ chui vào khoang mũi cô. Sự hiện diện của mùi hương đó không quá mãnh liệt, nhưng cứ thỉnh thoảng lại khẳng định sự tồn tại của nó trong khứu giác Hứa Niệm Sênh. 

“…”

Cái phòng này không thể ở được nữa. Hứa Niệm Sênh như chịu thua, nhét món đồ vào một cái tủ nào đó, rồi tự mình xuống phòng khách để bình tĩnh lại. Kết quả là mùi hương đó cứ như âm hồn bất tán, vẫn thỉnh thoảng xuất hiện. Trên quần áo cô đã dính chút mùi hương đó. Rõ ràng là mùi hương rất thanh nhã, nhưng sự hiện diện lại không hề yếu ớt chút nào. 

Hứa Niệm Sênh là người trẻ có tư duy năng động, một số liên tưởng một khi đã hình thành trong đầu thì rất khó xua đi. Nhưng khổ nỗi cô biết rõ, nếu Tống Mạch Xuyên là người vì cảm xúc nhất thời mà có những hành động thiếu lý trí, thì anh đã không ngồi ở vị trí như hiện tại. Thực ra anh còn rất trẻ, ở độ tuổi đó, anh đã có thể ngồi ngang hàng với những lão làng chìm nổi mấy chục năm trên thương trường. Nếu nói Tống Mạch Xuyên là kẻ đắm chìm trong tình ái, thì đó quả là một chuyện cười. Hứa Niệm Sênh trước đây không hiểu chuyện, cô cảm thấy tình cảm nồng nhiệt của mình luôn có thể làm tan chảy lòng người, nhưng thực tế chứng minh, người duy nhất con người có thể hoàn toàn chi phối chỉ có bản thân mình. Cho nên mặc dù phát hiện ra đằng sau chai nước hoa đặt riêng này có thể có những điều đáng khai thác và những cảm xúc ẩn giấu, Hứa Niệm Sênh vẫn lựa chọn lờ đi. Tuy nhiên, sự phản kích của cảm xúc quả thực rất lợi hại, đủ để khiến một cô gái nhỏ có ý chí chưa đủ kiên định phải suy nghĩ lung tung rất lâu trong đêm khuya.

Tháng Năm qua đi, nhà trường bắt đầu kêu gọi đông đảo sinh viên tốt nghiệp mau chóng cuốn gói. Sau khi thực hiện một số thủ tục cần thiết, Hứa Niệm Sênh cùng các sinh viên sắp bôn ba tứ xứ cùng nhau dọn khỏi ký túc xá đã ở mấy năm. Vì hôm đó trong nhà không ai rảnh, cuối cùng người đến chuyển hành lý cho Hứa Niệm Sênh là tài xế của gia đình. Anh tài xế rất tốt bụng, không chỉ vác đồ của Hứa Niệm Sênh xuống, mà còn giúp xách hành lý của bạn cùng phòng cô xuống lầu, thậm chí còn giúp đưa ra tận cổng trường.

Sau đó, đồng chí Tiểu Hứa ở nhà “lên men” mấy ngày, đối diện với điện thoại và máy tính nghiên cứu một hồi lâu, cuối cùng xách vali, khoác hành lý lên vai, nói với người lớn trong nhà là đi du lịch. Trực giác của Hứa Cẩm Ngôn mách bảo đây chắc chắn không phải chuyến du lịch bình thường, bèn buột miệng hỏi Hứa Niệm Sênh định đi đâu. Kết quả cô gái nhỏ nói muốn đi về phía Bắc. Hứa Cẩm Ngôn còn đang suy nghĩ từ thành phố Du đi về phía Bắc thì có thể Bắc đến đâu. Mãi cho đến một hôm Hứa Cẩm Ngôn tan làm lướt vòng bạn bè, lướt thấy cô cháu gái “tay trói gà không chặt, vai không gánh nổi lúa” của mình đăng trạng thái mới. Hứa Niệm Sênh mặc áo khoác đen, đội mũ, quấn kín mít, đứng trên đỉnh núi Thái Sơn chụp ảnh tự sướng với ánh mặt trời mới mọc. Trong ảnh cô gái nhỏ để mặt mộc, mặt hơi đỏ, nhưng nụ cười cực kỳ rạng rỡ, ra chiều mình cuối cùng đã chinh phục được ngọn núi dưới chân. Chú thích cũng rất bá đạo: [Thái Sơn cũng chỉ có thế thôi mà.]

Người lớn không có ai lại không muốn nhìn thấy người trẻ tuổi tràn trề sức sống, dù là phụ huynh mới ngoài ba mươi tuổi cũng vậy. Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy leo núi là hoạt động khá có ý nghĩa, anh cũng thấy khá an lòng. Dưới dòng trạng thái đó đã có không ít người like và bình luận, một số người trẻ còn muốn hẹn Hứa Niệm Sênh lần sau đi cùng. Cho nên khi Hứa Cẩm Ngôn gọi điện thoại qua, nghe thấy giọng nói “sống dở chết dở” của cháu gái, anh bất ngờ ngẩn người.

“Cậu út?” Giọng cô gái nhỏ nghe thôi đã thấy mệt, giọng nghèn nghẹt, nghe như thể vẫn đang nằm trên giường.

Hứa Cẩm Ngôn im lặng. Anh ấy nhìn màn hình điện thoại, đúng là Hứa Niệm Sênh không sai, là cô cháu gái leo núi Thái Sơn rồi khí thế bừng bừng của anh không sai.

“Cháu sao thế? Nghe cứ như bị ai đánh một trận giờ đang dưỡng thương vậy.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Người trẻ tuổi quá ngông cuồng cũng phải trả giá. Hôm trước đi leo núi Thái Sơn, vội vàng leo l*n đ*nh trước khi mặt trời mọc, báo hại lúc xuống núi hai chân cô run lẩy bẩy. Có người cố đấm ăn xôi đăng một dòng trạng thái bá đạo xong mới quăng điện thoại đi, triệt để ngất lịm trên giường khách sạn. Hứa Niệm Sênh căn bản không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng rõ ràng sau một giấc ngủ, cơ thể bắt đầu xuất hiện phản ứng. Chân, cánh tay, bao gồm cả vai và lưng cô đau không chịu nổi, có lẽ là hậu quả do axit lactic tích tụ quá nhiều. Hứa Niệm Sênh tuy là một người trưởng thành trẻ trung và khỏe mạnh, nhưng lượng vận động bình thường của cô cùng lắm là chạy trên máy chạy bộ một lúc, suốt bốn năm đại học, kiểm tra thể chất đã được coi là vận động kịch liệt nhất của cô rồi. Người ngồi trước bàn máy tính quanh năm suốt tháng, còn có thể trông mong thể chất cô thế nào chứ? Leo núi một lần, cứ như lấy mạng cô vậy.

Hứa Niệm Sênh trở mình, bắt đầu cảm thấy cổ cũng đau. Cổ cô hôm qua cũng vận động sao? Tiểu Hứa rơi vào tuyệt vọng. Cô cảm thấy bây giờ mình không bò dậy nổi. Cho nên khi Hứa Cẩm Ngôn gọi điện, Hứa Niệm Sênh phải nỗ lực rất lâu trên giường mới mò được điện thoại để nghe.

“Cho nên, cháu leo núi xong thành bán thân bất toại luôn à?” Hứa Cẩm Ngôn hỏi.

Tiểu Hứa định phủ nhận, nhưng vừa mở miệng, chân không cẩn thận bị kéo căng, khoảnh khắc cơ bắp bị kéo giãn, cô không nhịn được rít lên một tiếng “shhh”. Ngay sau đó, cô nghe thấy cậu mình ở đầu dây bên kia cười sằng sặc suốt nửa phút, cứ như con ngỗng ở đầu làng quác mỏ vậy.

“…”

Mối quan hệ cậu cháu mong manh này thật sự rất dễ vỡ, không đáng nhắc tới.

Hứa Niệm Sênh mặc kệ tiếng cười chế giễu vô tình vang lên bên tai, cuối cùng Hứa Cẩm Ngôn dường như cũng nhớ ra chút tình thương dành cho cháu gái.

“Giờ có dậy ăn gì được không?”

Hứa Niệm Sênh: “Không đói, không ăn đâu.”

Cô không phải nói nhảm, là thực sự không đói. Cơ thể sau khi trải qua vận động lượng lớn, xác suất cao là chưa thích nghi được với tình trạng hiện tại, bây giờ cô không có chút khẩu vị nào.

Hứa Cẩm Ngôn trước đây cũng thích thỉnh thoảng rủ vài người bạn đi leo núi, biết sau khi leo núi xong sẽ có phản ứng gì. Ban đầu anh gọi điện là để quan tâm cháu gái một chút, biết Hứa Niệm Sênh bây giờ đang sống dở chết dở liền cười nhạo cô một trận đã đời, giờ đương nhiên để mặc cô gái nhỏ đi ngủ tiếp.

Hứa Niệm Sênh ngủ trong khách sạn đến tối tăm mặt mũi, cảm giác đau nhức toàn thân khiến cô mơ màng cảm thấy mình không giống đang ở nhân gian nữa. Sau khi cúp điện thoại của cậu, cô không biết mình đã ngủ thêm bao lâu, cho đến khi thật sự cảm thấy bụng đói cồn cào, lúc ấy cô mới khó khăn bò dậy khỏi giường để vệ sinh cá nhân, sau đó lại gọi điện nhờ khách sạn sắp xếp bữa ăn. Cô ăn như thể mấy ngày liền chưa được ăn gì, ăn ngấu nghiến. Ăn xong chưa được bao lâu, lại quay về giường. Dù sao thì trong thời gian ngắn, cô cũng không muốn động đậy nữa.

Nằm trên giường, cô lôi điện thoại ra bắt đầu lướt một vòng bạn bè của mình, vòng bạn bè của cô sau khi nhiều người hơn đúng là náo nhiệt hẳn. Nhờ vào quan hệ của cậu cô mà kết bạn được với các cậu ấm cô chiêu, họ rất nhiệt tình. Thấy cô đi leo núi, người thì hẹn cô cùng đi leo núi, người thì hẹn cùng chơi các trò khác, ví dụ như nhảy bungee hay đi du lịch biển. Mặc dù trong lời mời có lẽ còn mang theo chút ý tứ khác, nhưng đa số cũng là những người trẻ tuổi rủ nhau đi chơi. Hứa Niệm Sênh khéo léo từ chối phần lớn lời mời, hành trình của riêng cô, cô không muốn có quá nhiều người tham gia.

Cơ thể người trẻ tuổi, nằm trên giường hai ngày, rất nhanh lại trở nên tràn trề sức sống. Hứa Niệm Sênh nhanh chóng thu xếp ổn thỏa để tiếp tục hành trình tiếp theo của mình.

Bên kia, Hứa Cẩm Ngôn vốn tưởng rằng cháu gái đi leo núi Thái Sơn một chuyến xong thì trong thời gian ngắn sẽ không còn hứng thú gì với chuyện leo núi nữa. Kết quả một buổi tối nọ, khi cùng vợ đi tiếp khách trong phòng bao, tranh thủ lúc rảnh rỗi lướt vòng bạn bè, bỗng nhiên lại nhìn thấy cô cháu gái mấy hôm trước còn sống dở chết dở đã cập nhật trạng thái mới. Lần này là một video. Trong video, Hứa Niệm Sênh nhìn vào ống kính làm mặt xấu, bên cạnh lục tục có mấy nam nữ lọt vào khung hình, trông có vẻ là một nhóm người trẻ tuổi rủ nhau đi leo một ngọn núi khác. Phía sau họ là một tòa kiến trúc phát sáng trong đêm, trông rất cổ kính. Hứa Niệm Sênh và bạn bè trong video đều mặc Hán phục, làm tạo hình xinh đẹp nhưng không quá rườm rà nặng nề. Cô gái nhỏ trông rất vui vẻ. 

Hứa Cẩm Ngôn xem video, xem xong lần một, lại bấm vào xem lại lần nữa, bỗng nhiên bật cười. Tô Tiểu ở bên cạnh cúi xuống nhìn: “Anh cười gì thế?”

“Vợ ơi, em nhìn thằng này xem, ánh mắt nó nhìn ai kìa, có giống như có ý với cô nương nhà mình không?” Giọng điệu Hứa Cẩm Ngôn nghe như thể vừa phát hiện ra tin bát quái động trời, nóng lòng muốn chia sẻ.

Tô Tiểu thật sự cúi đầu nghiêm túc nhìn video, cuối cùng gật đầu: “Chắc là vậy rồi.”

Có những người trẻ tuổi, khi rơi vào lưới tình với ai đó thì cảm xúc hoàn toàn không biết che giấu, bản thân cứ tưởng giấu kỹ lắm, nhưng thực ra ai có mắt đều nhìn ra được. Hứa Cẩm Ngôn không phải là bậc phụ huynh sẽ can thiệp vào chuyện yêu đương của cháu gái, miễn là đối phương không quá tệ, chưa đến mức phải kết hôn ngay, thì anh sẽ không can thiệp quá nhiều. Chàng trai trong video trông cũng khá điển trai.

“Hai người đang xem gì đấy?” Bên cạnh có người ngồi xuống, rất tự nhiên bắt chuyện với hai vợ chồng.

Hứa Cẩm Ngôn không ngẩng đầu, chỉ nghe tiếng cũng biết là ai rồi..

“Tống Mạch Xuyên, cậu xem video này đi hahaha, thằng nhóc bên cạnh Hứa Niệm Sênh có phải trông như có ý với con bé không?”

Dứt lời, đập vào mắt Tống Mạch Xuyên là một đoạn video, anh nhìn thấy cô gái nhỏ đã nhiều ngày không gặp đang cười rạng rỡ trong video, xinh đẹp và hoạt bát.

Hứa Cẩm Ngôn nói bên tai: “Cậu nhìn thằng bên cạnh xem, giống đang thầm thương trộm nhớ Tiểu Hứa nhà mình không?”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Nghe câu này xong, anh mới chuyển sự chú ý sang người khác. Quả thực, xuất phát từ ánh mắt nhìn người hiện tại của anh, trong mấy cậu thanh niên này, người có hảo cảm với Hứa Niệm Sênh không chỉ có một, nhưng anh chàng đứng cạnh cô là biểu hiện lộ liễu nhất, trông nhiệt tình và chủ động hơn hẳn. Một nỗi lo lắng bỗng chốc dâng trào từ tận đáy lòng anh, mặc dù bản thân anh nhất thời cũng không nói rõ nỗi lo âu này rốt cuộc đến từ bao nhiêu khía cạnh.

Một lúc sau, Tống Mạch Xuyên thu hồi tầm mắt, anh hỏi: “Video ở đâu ra vậy?”

Lời vừa dứt, Hứa Cẩm Ngôn liền dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn anh: “Người anh em, cậu bao lâu rồi không lướt vòng bạn bè thế? Hứa Niệm Sênh dạo này đăng bài chăm chỉ lắm, đến ăn cái gì cũng làm một bài.”

“Ây da, đang ngồi đây lướt vòng bạn bè của bạn nhỏ Sênh Sênh đấy à.” Bên cạnh vang lên một giọng nói cà lơ phất phơ khác. Là Cố Chước.

Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn anh ấy một cái, hỏi: “Cậu cũng biết à?”

Cố Chước thuận tay vắt chiếc áo vest vừa cởi lên lưng ghế, nhướng mày: “Sao tôi lại không biết? Tôi đâu có giống cậu, tôi hoạt động năng nổ trên vòng bạn bè lắm nhé, tôi còn bình luận, thả tim, hẹn cô bé hôm nào có dịp đi chơi cùng nữa cơ.”

Cố Chước nói xong câu này liền cùng vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn gia nhập cuộc thảo luận về nhân duyên khác giới của đồng chí Tiểu Hứa. Chắc hẳn Hứa Niệm Sênh đang ở xa tít tắp trong chuyến du lịch cũng không ngờ tới, khi cô đang chìm đắm trong hành trình của mình, ở nhà có mấy người lớn đang bàn tán chuyện bát quái về cô. Hơn nữa lúc này những người khác trong phòng bao cũng nhao nhao tham gia, nhưng cách họ tham gia là như thế này:

“Tôi có thằng cháu lớn tuổi cũng xêm xêm cháu gái của Hứa tổng, tốt nghiệp đại học Columbia, năm ngoái mới về nước, đây là ảnh của nó, anh xem có muốn cho bọn trẻ gặp mặt làm quen chút không?

“…”

Còn Tống Mạch Xuyên ngồi ở vị trí cách họ hơi xa, ngón tay thon dài gõ gõ mấy cái trên màn hình điện thoại, nhìn thấy vòng bạn bè trống trơn của cô gái nhỏ. Muốn kiểm tra xem một người có xóa hoặc chặn mình hay không cũng đơn giản, thử chuyển tiền xem có hiện lên khung nhập mật khẩu không là biết. Bước này không có vấn đề gì. Tống Mạch Xuyên cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra một sự thật: anh đã bị đối phương chặn vòng bạn bè.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...