Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 41: Ảnh chụp chung
Ngày chụp ảnh tốt nghiệp, rất nhiều người từ bên ngoài vào trường, xe cộ cũng không ít. Nhưng phải nói rằng, ngay cả trong tình huống này, phía bên Hứa Niệm Sênh vẫn thu hút được không ít ánh nhìn. Người đẹp thì luôn được nhìn thêm vài lần.
Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn đứng cạnh nhau quả thực rất xứng đôi, còn về phần Tống Mạch Xuyên, hôm nay anh ăn mặc trẻ trung, trông thực sự giống như em trai của Hứa Cẩm Ngôn.
Hứa Niệm Sênh ôm bó hoa dẫn bọn họ đi về phía trước. Không biết có phải do được ra ngoài chơi hay không mà tinh thần buổi sáng của bé Nguyên Đán trông rất tốt, miệng cứ ê a nhưng không hề khóc, rất hiểu chuyện. Cậu nhóc còn vươn tay muốn túm lấy bó hoa trong lòng Hứa Niệm Sênh, tiếc là tay ngắn quá.Chưa đi đến điểm tập trung, Hứa Niệm Sênh đã thấy bạn cùng phòng vẫy tay gọi tập hợp. Cô nhét bó hoa vào lòng Hứa Cẩm Ngôn: “Cậu cầm giúp cháu, lát nữa đến tiết mục tặng hoa thì đưa lại cho cháu.”
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Hứa Niệm Sênh vừa đi, anh ấy liền đổi việc với vợ, “Vợ ơi, em ôm hoa đi, anh bế con.”
Tô Tiểu: “…”
Nhóm Hứa Cẩm Ngôn đến vừa đúng lúc, hiện tại trên bục chụp ảnh là sinh viên của một khoa khác, Hứa Niệm Sênh đang ở điểm tập trung, lớp trưởng cầm danh sách điểm danh. Trịnh Văn Tĩnh khều nhẹ Hứa Niệm Sênh, “Bảo bối, không phải bảo chỉ có cậu mợ của mày đến thôi sao? Trai đẹp tụi mình gặp ở quán bar năm ngoái cũng đến à?”
“Hồi trước đèn mờ nhìn đã thấy đủ đẹp trai rồi, bây giờ ban ngày ban mặt, đẹp trai đến mức bùng nổ thế này.” Trịnh Văn Tĩnh tặc lưỡi.
Bên cạnh, Diệp Điềm Điềm cũng xuýt xoa: “Mợ mày đẹp quá, mợ mày làm nghề gì vậy? Ngầu quá trời.”
“Này, mấy người có nhan sắc như bọn mày chỉ tìm chơi với nhau thôi à?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Một phòng ký túc xá không thể ngủ ra hai loại người. Ai nấy đều là những kẻ cuồng nhan sắc, cuồng giọng nói, cuồng tay đẹp các kiểu sống chết không đổi.
Rất nhanh đã đến giờ chụp ảnh chung toàn học viện, Hứa Niệm Sênh cùng các bạn đứng lên bục, thợ chụp ảnh ở phía trước chỉ đạo đội hình.Trong đủ loại âm thanh ồn ào náo nhiệt, Hứa Niệm Sênh ở trong đám đông bỗng nhiên nhìn thấy Tống Mạch Xuyên đang giơ máy ảnh ở phía trước. Dáng người anh cao, đứng ở vị trí khá gần, còn vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn vì bế theo con nhỏ nên đứng lùi về phía sau một chút. Có lẽ nhận ra Hứa Niệm Sênh đã nhìn thấy mình, Tống Mạch Xuyên hạ máy ảnh xuống, mỉm cười vẫy tay với cô. Ánh nắng rơi trên người anh có chút chói chang, khiến anh hơi nheo mắt lại. Khoảnh khắc đó Hứa Niệm Sênh lạ lùng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
“…”
Đôi khi thật hận bản thân mình vì những lúc rung động không hợp thời như thế này. Cũng may chỉ là một khoảnh khắc đó thôi. Hứa Niệm Sênh cảm thấy Tống Mạch Xuyên của khoảnh khắc vừa rồi cũng rất đáng để được ghi lại.
Sau khi thợ chụp ảnh chỉnh đốn xong đội hình thì bắt đầu chụp. Vừa nãy chỉnh sửa mất một lúc lâu, nhưng thực ra lúc chụp thì rất nhanh, “tách” một cái, rồi lại thêm một tấm nữa. Ánh mắt của Hứa Niệm Sênh tự nhiên là hướng về phía thợ chụp ảnh do nhà trường thuê. Dù sao thì cô cũng sẽ xuất hiện trên tấm ảnh tập thể của cả khoa, nếu biểu cảm mà bị lỗi thì cô sẽ muốn chết mất. Cũng không biết dưới ánh sáng này, Tống Mạch Xuyên có thể chụp ra những bức ảnh như thế nào, dù sao thì những bức ảnh trong tay anh cùng lắm cũng chỉ có vài người nhìn thấy mà thôi.
Chụp ảnh tập thể xong xuôi rất nhanh, người trên bục đã giải tán một nửa, Hứa Niệm Sênh vẫn còn đứng đó vì lớp cô là lớp chụp đầu tiên. Mọi người bắt đầu lôi điện thoại ra, soi vào camera để chỉnh lại mũ, tóc tai và lớp trang điểm. Hứa Niệm Sênh cũng không ngoại lệ. Thế mới nói thợ trang điểm mà Tô Tiểu thuê rất đáng tiền, vừa nãy vất vả một hồi như thế mà kiểu tóc của cô vẫn không bị ảnh hưởng chút nào, lớp trang điểm trông vẫn hoàn hảo. Rất xinh đẹp.
Hứa Niệm Sênh đứng vào vị trí, loay hoay nửa ngày thợ chụp ảnh mới hô bắt đầu chụp, điện thoại trong tay cô đành phải nhét tạm vào túi. Người biết nhìn xa trông rộng sẽ biết mua những chiếc váy có túi. Khóe mắt liếc thấy Tống Mạch Xuyên hình như lại đứng gần lên một chút, Hứa Cẩm Ngôn thì tự mình ôm hai bó hoa chen vào trong đám đông.
Đến tiết mục tặng hoa, cả cậu cô và Tống Mạch Xuyên cùng tiến lên tặng hoa cho cô, về khoản nghi thức này thì họ không hề qua loa chút nào. Xung quanh, bạn bè thân thích ùa lên rất đông, Hứa Niệm Sênh đương nhiên chưa kịp nói chuyện gì với họ thì đám đông lại tản ra. Hứa Niệm Sênh ôm hai bó hoa trong lòng, cô chỉnh lại vị trí hoa, nhìn lại ống kính, bắt đầu quản lý biểu cảm.
Đến lúc từ trên bục bước xuống, Hứa Niệm Sênh cảm thấy mình mất nửa cái mạng, chụp ảnh tốt nghiệp này thực sự rất mệt người. Cô đi tìm người nhà tập hợp. Nhìn chằm chằm vào máy ảnh trên tay Tống Mạch Xuyên một lúc lâu, cuối cùng cô hỏi: “Tôi có thể xem ảnh được không?”
Tống Mạch Xuyên nhìn cô, khẽ cười: “Không tin tưởng kỹ thuật của tôi đến thế à?”
Hứa Niệm Sênh: “Tôi đây là không tin vào khả năng quản lý biểu cảm của mình, nhỡ đâu tấm nào biểu cảm bị lỗi thì xấu lắm.”
“Không đâu,” Tống Mạch Xuyên nói, “Tấm nào cũng đẹp hết.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Câu này cũng không biết là đang khen ai.
“Qua chụp ảnh gia đình với cậu mợ của em đi.”
Hứa Niệm Sênh quay đầu nhìn lại, Hứa Cẩm Ngôn lại đang bế con trai dỗ dành. Trẻ con nhỏ thế này ở bên ngoài lâu sẽ quấy khóc, cô không nói thêm gì nữa.
Ảnh gia đình đương nhiên vẫn là một nhà bốn người. Chỉ có điều bối cảnh hơi đặc biệt một chút, là chụp ảnh gia đình ở trường học. Nghĩ đến việc Hứa Niệm Sênh học nghiên cứu sinh cũng ở Đại học Du, Hứa Cẩm Ngôn thản nhiên nói đợi cô tốt nghiệp rồi, cả gia đình sẽ lại chụp thêm lần nữa. Cũng đúng. Lúc chụp ảnh, bé Nguyên Đán không hợp tác với ống kính cho lắm, loay hoay một hồi lâu, cuối cùng cậu nhóc lăn ra ngủ. Ảnh gia đình cũng đã chụp xong, giữa chừng còn thay đổi vài góc chụp.
Hứa Niệm Sênh mệt lả rồi, một buổi sáng cũng trôi qua gần hết. Cô dẫn theo cả lớn cả nhỏ đi đến nhà ăn để ăn trưa. Em bé được đặt vào xe đẩy.
Hứa Nguyên Đán: Một cậu nhóc xinh trai ngủ say như núi thái sơn giữa môi trường ồn ào của nhà ăn.
Hứa Niệm Sênh: một sinh viên sắp tốt nghiệp dẫn theo ba người đã tốt nghiệp bảy tám năm đến nhà ăn dùng bữa. Ba vị tổng giám đốc bình thường ăn quen sơn hào hải vị, nhưng đến nhà ăn trường học vẫn thích nghi khá tốt.
Tỷ lệ quay đầu nhìn lại nhóm người này khá cao. Thứ nhất là vì ai cũng đẹp, thứ hai là có một em bé rất đáng yêu. Vừa nãy khi bé Hứa Nguyên Đán chưa ngủ, đã thu hút mấy sinh viên đại học với ánh mắt trong veo đến trêu đùa. Người trẻ tuổi ghét trẻ con quấy khóc, nhưng cũng sẽ thích những em bé bụ bẫm điềm tĩnh ở nơi công cộng từ khi còn nhỏ.
Ăn trưa xong, Hứa Niệm Sênh còn hẹn với các bạn cùng phòng chiều nay cùng chụp ảnh. Cô định bảo vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn về trước, dù sao cũng mang theo con nhỏ, không thể cứ ở lì trong trường cô cả ngày được. Kết quả cậu cô rất nghe lời, đưa vợ con về, nhưng lại để Tống Mạch Xuyên ở lại.
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cô và Tống Mạch Xuyên nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Sao anh không về cùng họ?”
Tống Mạch Xuyên chỉ vào chiếc máy ảnh trên tay: “Đã nói là hôm nay làm thợ chụp ảnh đi theo em rồi, sao có thể bỏ dở giữa chừng?”
Rốt cuộc là anh đã nói với ai vậy hả? Hứa Niệm Sênh không tài nào hiểu được.
Tống Mạch Xuyên lại mặc kệ mấy chuyện râu ria đó, anh hỏi: “Em hẹn với bạn mấy giờ?”
“Ba giờ chiều.”
Những người khác cũng có người thân bạn bè đến, đương nhiên cũng phải tiếp đón.
Tống Mạch Xuyên nhìn đồng hồ rồi nhẹ nhàng nói: “Vậy tôi chụp cho em ít ảnh đơn trước nhé, dặm lại lớp trang điểm đi, vừa nãy ăn cơm trôi hết son rồi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Phải nói là Tống Mạch Xuyên rất chuyên nghiệp, hôm nay anh còn đặc biệt mang thêm pin máy ảnh dự phòng, tấm hắt sáng cũng có, bố cục và chỉ đạo tạo dáng anh đều biết cả. Hứa Niệm Sênh không nghĩ quá nhiều, Tống Mạch Xuyên đã tình nguyện chụp, cô cũng không thể đuổi thợ chụp ảnh miễn phí đi được. Chỉ là xung quanh thiếu vắng người khác, cô cứ cảm thấy ở riêng với Tống Mạch Xuyên lúc này vẫn là lạ thế nào ấy. Nhưng Tống Mạch Xuyên hình như không cảm thấy vậy. Có anh ở đây, Hứa Niệm Sênh chẳng cần lo không có ảnh tốt nghiệp đẹp để đăng lên vòng bạn bè.
Đợi đến lúc tập hợp với bạn cùng phòng, từng người một nhìn thấy Tống Mạch Xuyên đứng cạnh Hứa Niệm Sênh đều không nhịn được mà nhếch môi cười. Thực ra Hứa Niệm Sênh đã nói trước trong nhóm chat rồi, nhưng cũng chẳng ngăn được việc bọn họ làm quá lên.
Tống Mạch Xuyên đã bắt đầu tự giới thiệu với bạn cùng phòng của cô. Anh nói: “Chào các em, tôi là thợ chụp ảnh riêng của Hứa Niệm Sênh hôm nay, lát nữa chụp ảnh chung muốn chụp thế nào, mọi người có ý tưởng gì không?”
Màn tự giới thiệu này của anh…
Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp nói gì, cô bạn cùng phòng hướng ngoại của cô đã đưa ra yêu cầu rồi, đều là những yêu cầu rất trừu tượng, nhưng cô lại thấy Tống Mạch Xuyên gật đầu, có vẻ như là đã hiểu.
“…”
Đôi khi cô thực sự không hiểu làm sao anh có thể hiểu được những yêu cầu trừu tượng như thế.
Tiếp theo là chụp ảnh chung. Khó khăn lắm mới tốt nghiệp một lần, nên chụp thì vẫn phải chụp thôi, cùng lắm cũng chỉ mệt một ngày rồi thôi. Hứa Niệm Sênh cảm thấy mặt mình cười đến cứng đờ cả ra, cuối cùng cô ngồi bệt luôn xuống đất.
Kết quả đúng lúc này, Trịnh Văn Tĩnh đột nhiên đề nghị: “Sênh Sênh, hay là để bọn tao chụp cho mày và anh thợ ảnh một tấm nhé?”
Lời này vừa nói ra, Hứa Niệm Sênh ngẩn người, phản ứng của Tống Mạch Xuyên cũng tương tự, nhưng trên mặt anh không lộ ra quá nhiều vẻ ngạc nhiên. Hứa Niệm Sênh theo bản năng nhìn Tống Mạch Xuyên một cái, cô định nói một câu “không cần đâu”, nhưng Phương Mạn đã nói: “Đúng rồi đấy, mày đã chụp với mọi người cả rồi, làm một tấm với thợ ảnh của chúng ta đi chứ, tao sẽ chụp cho.”
Nói rồi, cô nàng nhìn chằm chằm vào Tống Mạch Xuyên, hay nói đúng hơn là nhìn chiếc máy ảnh trên tay anh. Phương Mạn thèm muốn loại máy ảnh này đã lâu, nhưng vì vấn đề giá cả nên mãi chưa dám xuống tay, bây giờ đồ có sẵn ngay trước mắt, khó khăn lắm mới có cơ hội dâng đến tận nơi, cô nàng nóng lòng muốn thử lắm rồi.
Hứa Niệm Sênh định nói gì đó, kết quả thấy Phương Mạn, một cô gái mạnh mẽ như đại bàng, đang liều mạng nháy mắt với cô, trong đáy mắt toàn là vẻ khẩn cầu, cô sao có thể không hiểu ý nghĩa là gì. Thế là cô đành nhìn Tống Mạch Xuyên, thăm dò hỏi một câu: “Chụp ảnh chung không?”
Cô nghĩ Tống Mạch Xuyên chưa chắc đã đồng ý, dù sao người thích chụp ảnh cho người khác chưa chắc đã thích bị chụp.
Chỉ là câu trả lời của Tống Mạch Xuyên có chút ngoài dự đoán, anh nhướng mày, rất tự nhiên đáp: “Được chứ.”
Sau đó, máy ảnh của anh được giao vào tay Phương Mạn. Phương Mạn hai mắt sáng rực s* s**ng thiết bị trên tay, có cảm giác hận không thể dùng nó để cho ra một bộ ảnh để đời. Phương Mạn bình thường có làm người mẫu bán thời gian, cô nàng cũng biết chút ít về nhiếp ảnh, chụp vài tấm cho người khác không thành vấn đề. Cầm trên tay thiết bị đắt tiền như vậy, cô nàng bỗng cảm thấy mình như trở thành nhiếp ảnh gia nổi tiếng nào đó, nhìn đôi nam nữ đang đứng đối diện, bày ra dáng vẻ của mình: “Trai xinh gái đẹp, hai người đứng cách nhau cả dải Ngân Hà thế kia à, sát lại gần chút đi, không thân nhau sao?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô vẫn rất nể mặt Tống Mạch Xuyên, cầm bó hoa anh tặng để chụp ảnh chung, nghe vậy bèn nhích từng bước nhỏ về phía Tống Mạch Xuyên một chút.
Phương Mạn cầm máy ảnh thử chụp, nhưng một lát sau vẫn ngẩng đầu lên, cô ấy nói: “Không được, vẫn phải gần hơn nữa.”
Đằng sau cô nàng, Trịnh Văn Tĩnh và Diệp Điềm Điềm cũng đang hùa theo nói hai người đứng xa quá, nhìn không tự nhiên.
“…”
Hứa Niệm Sênh dùng ánh mắt ra hiệu cho họ tém tém lại.
Kết quả đúng lúc này, người bên cạnh vươn tay từ phía sau tới, nắm lấy vai phải của cô, bất ngờ kéo cô về phía mình một cái. Khoảng cách giữa cô và Tống Mạch Xuyên bỗng chốc được thu hẹp lại, gần đến mức cánh tay cô chạm vào lớp vải áo của anh. Sự việc diễn ra đột ngột, dù lực không quá lớn, Hứa Niệm Sênh cũng không bị loạng choạng, nhưng cô vẫn theo bản năng ngẩng đầu nhìn Tống Mạch Xuyên. Đúng lúc này Tống Mạch Xuyên cũng cúi đầu xuống nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, hai người đều không mở miệng nói gì. Đương nhiên cũng không chú ý tới phía trước Phương Mạn đã bắt đầu bấm máy chụp liên tục.
Một lúc sau, Tống Mạch Xuyên ngẩng đầu lên trước nhìn ba cô gái nhỏ phía trước: “Thế này được chưa?”
Ngay từ lúc anh vừa ôm Hứa Niệm Sênh kéo vào, phía trước đã vang lên những tiếng hô khe khẽ. Hiện tại Trịnh Văn Tĩnh và Diệp Điềm Điềm, hai người không cầm máy ảnh, đều đang che miệng, khóe miệng có lẽ còn khó ghìm hơn cả độ giật súng AK, trong ánh mắt đều là vẻ mặt “đẩy thuyền thành công”. Hứa Niệm Sênh quá hiểu họ rồi, chỉ cần một ánh mắt là biết trong đầu họ đang chứa những gì.
“Được rồi, được rồi.” Phương Mạn giơ máy ảnh bắt đầu chụp, tiện thể chỉ đạo biểu cảm và động tác của hai người. Chủ yếu là của Hứa Niệm Sênh, cô trông quá cứng nhắc.
“Sênh Sênh, cười một cái đi, mày đừng làm như vẻ không vui khi tốt nghiệp thế chứ, vẫn còn ở lại mấy năm nữa cơ mà!”
“…”
Thật sự làm cô bật cười.
Cuối cùng cũng chụp xong, Hứa Niệm Sênh như được tha bổng. Phương Mạn nhìn kiệt tác mình vừa chụp, lưu luyến không rời trả lại máy ảnh cho Tống Mạch Xuyên. Anh cầm máy ảnh xem những tấm vừa chụp, bên này mấy cô bạn của Hứa Niệm Sênh đang nói chuyện.
Trịnh Văn Tĩnh liếc nhìn Tống Mạch Xuyên đang đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm Hứa Niệm Sênh nghiêm túc hỏi: “Bảo bối, mày chắc chắn là anh chàng đẹp trai này không thích mày chứ? Cái màn giới thiệu vừa rồi của anh ấy, mập mờ biết bao nhiêu mà mày không nhận ra à?”
Phương Mạn và Diệp Điềm Điềm đều gật đầu đồng tình.
Diệp Điềm Điềm có tâm tư tinh tế hơn, cô ấy nói: “Ánh mắt anh ấy nhìn mày khác với ánh mắt nhìn bọn tao.”
Nhiếp ảnh gia Phương Mạn phát biểu đầy uy tín: “Cái không khí khi hai đứa mày chụp ảnh chung, có khác gì ảnh đôi tình nhân đâu?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Loại ảo giác này, mấy năm trước cô đã từng có rồi, không đến mức bây giờ còn suy nghĩ lung tung. Thế là Hứa Niệm Sênh dùng một giọng điệu cực kỳ nghiêm túc lắc đầu nói: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, đối xử khác biệt chắc là vì ở đây anh ấy chỉ quen thân với mỗi tao thôi.”
Lời lẽ của cô quá mức chắc chắn, khiến cho ba cô bạn cùng phòng miễn cưỡng tin theo.
Tống Mạch Xuyên đứng bên bồn hoa một lúc, sau đó nhìn thấy cô gái nhỏ chạy chậm tới, những sợi tóc mai trên mặt bị gió thổi bay lên, sau lưng cô là ánh hoàng hôn màu cam đỏ, những đám mây rất đẹp. Trên mặt cô gái nhỏ là vẻ rạng rỡ tươi tắn, cô nói: “Đi thôi, tôi mời anh ăn cơm.”
Một câu nói toát ra khí thế nên có của phú bà.
Câu nói này lại chọc trúng điểm cười của Tống Mạch Xuyên: “Không ăn cùng các bạn cùng phòng của em à?”
Hứa Niệm Sênh nói: “Gần đây các cậu ấy đều ở trường, mai ăn cũng được, anh vất vả cả ngày rồi, giờ tôi mà bỏ mặc anh rồi bỏ đi thì trông tôi chẳng ra dáng con người chút nào.”
Tống Mạch Xuyên muốn nói gì đó, cô gái nhỏ đã kéo anh đi về phía trước. Hứa Niệm Sênh đã bắt đầu hỏi anh muốn ăn món Tây hay món Trung hay món gì khác, Tống Mạch Xuyên về chuyện này không có nhiều ý kiến, anh đi theo cô gái nhỏ, nhưng hôm nay quả thực đã bận rộn cả một ngày, có hơi mệt, thế nên anh đề nghị ăn gần đó. Nhưng bản thân Hứa Niệm Sênh cảm thấy khó khăn lắm mới mời Tống Mạch Xuyên ăn một bữa, không thể qua loa được. Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bắt xe đưa anh đến một nhà hàng đồ Tây khá cao cấp. Nhà hàng rất tốt, Hứa Niệm Sênh cũng không quan tâm tốn bao nhiêu tiền, chỉ là ở nhà hàng này vào khung giờ này có khá nhiều cặp đôi, thường là nam nữ đi cùng nhau. Hứa Niệm Sênh hôm nay ăn mặc rất ra dáng sinh viên, rất trẻ trung xinh đẹp. Tống Mạch Xuyên cho dù ăn mặc trẻ hơn bình thường rất nhiều, nhưng giữa anh và Hứa Niệm Sênh vẫn có thể nhìn ra sự chênh lệch. Hơn kém nhau sáu bảy tuổi rốt cuộc vẫn hiện hữu ở đó, sự từng trải và khí chất lắng đọng qua năm tháng của Tống Mạch Xuyên là không thể che giấu. Hứa Niệm Sênh trông quá mức tràn trề sức sống, sự trẻ trung của cô hiển hiện rõ ràng, dù không còn là cô bé vừa mới thi xong đại học năm nào, khoảng cách giữa bọn họ vẫn luôn tồn tại, vẫn luôn gia tăng. Tống Mạch Xuyên nhận ra một số sự tồn tại khiến anh cảm thấy rất bất lực. Cuộc đời cô mới chỉ bắt đầu, lựa chọn vẫn còn rất nhiều.
Buổi chiều, Tống Mạch Xuyên thậm chí còn nhìn thấy một cậu nam sinh ôm hoa đỏ mặt gọi cô là đàn chị. Cậu nam sinh đó nhỏ tuổi hơn anh, thậm chí nhỏ hơn cả cô, dáng vẻ thanh tú sáng sủa, trông giống như kiểu thiếu niên vung vẩy mồ hôi trên sân bóng rổ, mang theo bầu nhiệt huyết, lấy hết dũng khí đứng trước mặt cô, còn nảy sinh cảm giác e thẹn căng thẳng. Cậu ta cầm bó hoa đẹp đẽ để tỏ tình, thấp thỏm, ánh mắt thậm chí có chút lảng tránh, nhưng giọng điệu lại kiên định lạ thường. Có thể thấy cậu ta rất thích cô. Hai người rõ ràng là có quen biết, Hứa Niệm Sênh trông cũng không quá ngạc nhiên về lời tỏ tình của đối phương, chỉ là lúc đầu vẫn có chút trầm mặc. Cô từ chối lời tỏ tình của đối phương, nhưng ánh sáng trong mắt cậu nam sinh kia không hề biến mất. Cậu ta nói mình biết Hứa Niệm Sênh sẽ còn học thạc sĩ ở trường ba năm nữa, hy vọng cô có thể cho cậu ta một cơ hội theo đuổi. Người khác hỏi câu hỏi có thể theo đuổi cô hay không, Hứa Niệm Sênh dù trả lời có hay không, thực ra đều không được coi là một câu trả lời hay. Một nam sinh trẻ rất nhiệt tình muốn theo đuổi cô, rất thuần khiết, trong mắt chỉ nhìn thấy cô cùng tình yêu mà cậu ta theo đuổi. Đó là một người hoàn toàn khác với Tống Mạch Xuyên. Nhận thức do tuổi tác và sự từng trải mang lại là hố sâu không thể vượt qua.
Hứa Niệm Sênh phát hiện Tống Mạch Xuyên đang thất thần, hình như có chút lơ đễnh, liền hỏi: “Anh sao vậy?”
Tống Mạch Xuyên nhanh chóng hoàn hồn, nhàn nhạt nói: “Không có gì.”
Anh đã nói vậy, Hứa Niệm Sênh đương nhiên không hỏi thêm.
Hai người ăn cơm không nói chuyện nhiều, một lúc sau, Hứa Niệm Sênh nghe thấy Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi: “Cậu nam sinh chiều nay, em có cảm tình với cậu ta không?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô cũng không biết Tống Mạch Xuyên hỏi cái này rốt cuộc là có ý gì, nhưng Tống Mạch Xuyên hôm nay đã vất vả cả ngày, anh có bà tám một chút cô cũng có thể hiểu được. Nếu cậu cô ở đây, chắc chiều nay đã hỏi đến cùng rồi. Đối mặt với câu hỏi của Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh chỉ có thể trả lời: Tôi không ghét cậu ta, nhưng bây giờ cũng không có bất kỳ suy nghĩ gì cả.”
Có lẽ là bài học và kinh nghiệm có được từ Tống Mạch Xuyên, cô biết mùi vị khi tỏ tình bị từ chối, cho nên khi từ chối người khác cũng dùng những lời lẽ ôn hòa nhưng tuyệt đối không mập mờ. Cô không hy vọng đối phương có kỳ vọng gì ở mình, nhưng còn việc người khác nghĩ thế nào, cô thực sự không quản được.
Tống Mạch Xuyên đương nhiên có thể nhìn ra, cậu nam sinh chiều nay căn bản không hề có ý định từ bỏ. Thậm chí còn rất hừng hực khí thế, tin rằng qua ngày hôm nay, hoặc chẳng cần qua ngày hôm nay, đối phương sẽ bắt đầu quan tâm hỏi han ân cần. Trong tình huống này, Tống Mạch Xuyên cũng không biết là dùng tâm thế nào mà nói ra những lời như vậy, anh nói: “Con trai ở độ tuổi này, trong lòng có thể chỉ nghĩ đến sự lãng mạn và nhiệt huyết, cậu ta có thể còn chưa suy nghĩ về tương lai của chính mình. Nếu em để ý điểm này trong việc lựa chọn đối tượng yêu đương, thì nên cân nhắc kỹ xem cậu ta có phải là người em muốn chọn hay không.”
Lời anh nói đương nhiên là có đạo lý, Hứa Niệm Sênh cũng rất tán đồng cách nói của anh, gật gật đầu, biểu thị mình sẽ suy nghĩ thật kỹ. Chỉ là Tống Mạch Xuyên sau khi thấy vẻ mặt suy nghĩ nghiêm túc của cô gái nhỏ, lại im lặng thêm một chút. Hiển nhiên trải qua mấy năm đại học, con người đều sẽ trưởng thành, cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Hứa Niệm Sênh hiện tại có thể thản nhiên thảo luận với anh về một người đàn ông khác như vậy, chứng tỏ cô đã chấp nhận và buông bỏ quá khứ, từ bỏ những tình cảm nảy sinh do bồng bột nhất thời trước kia. Ngược lại bây giờ, chính anh lại rối bời. Có lẽ đây chính là tính kịch tính của hiện thực.
Hứa Niệm Sênh không phát hiện ánh mắt của Tống Mạch Xuyên, cô cúi đầu lướt mạng xã hội. Có người còn chưa chỉnh sửa ảnh, có người đã đăng vài bài rồi. Chợt nhớ tới chuyện này, cô bỗng ngước mắt nhìn Tống Mạch Xuyên, đôi mắt sáng lấp lánh: “Đúng rồi, tối nay về anh có tiện gửi ảnh luôn cho tôi không? Nếu anh có việc khác phải bận thì có thể để tôi mang thẻ nhớ về trước, tôi chép ra xong sẽ trả lại cho anh.”
Tống Mạch Xuyên nói: “Không sao, tối nay tôi gửi cho em.”
Hứa Niệm Sênh thực sự cảm ơn Tống Mạch Xuyên, cô đã xem qua vài tấm ảnh gốc trong máy của anh, chụp đẹp không phải dạng vừa. Chỉ là bức ảnh chụp chung với Tống Mạch Xuyên vừa rồi cô vẫn chưa xem, theo như lời Phương Mạn tự tin bày tỏ thì cô nàng cảm thấy mình chụp siêu cấp vô địch đẹp. Hứa Niệm Sênh muốn xem, nhưng không biết tại sao, nhớ tới khoảnh khắc Tống Mạch Xuyên vươn tay ôm cô, cô lại không có dũng khí nói muốn xem ảnh gốc ngay trước mặt anh. Rõ ràng chỉ là khẽ ôm vai một cái. Hứa Niệm Sênh cũng không dám tưởng tượng biểu cảm trên mặt mình lúc đó cứng đờ đến mức nào. Biết đâu chừng lại thành ảnh dìm hàng của cô. Thôi bỏ đi, lát nữa xem sau, cô làm chút công tác tư tưởng đã.
Sau bữa tối, Hứa Niệm Sênh định gọi hai chiếc xe đưa cô và Tống Mạch Xuyên ai về nhà nấy. Ai ngờ, Tống Mạch Xuyên lại nói xe của anh ở bên ngoài. Cô tưởng là tài xế lái, kết quả giây tiếp theo thấy Tống Mạch Xuyên ngồi vào ghế lái. Vậy thì cô không tiện ngồi ghế sau rồi.
Hứa Niệm Sênh lên xe thắt dây an toàn, hỏi: “Tài xế đâu ạ?”
Tống Mạch Xuyên cụp mắt: “ài xế có việc, bảo cậu ấy lái xe đến đây rồi cho tan làm rồi. Sao thế, tôi lái xe không vừa ý em à?”
Hứa Niệm Sênh nào dám nói nửa chữ “không”, cô cười một tiếng: “Không có, không có.”
Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng là trêu cô, nhìn cô cười khẽ một tiếng, sau đó lái xe đưa cô về trường.
Sau khi bảo vệ luận văn còn phải sửa chữa đơn giản một chút, cộng thêm vẫn còn luyến tiếc thời đại học, Hứa Niệm Sênh định ở lại trường thêm một thời gian nữa. Thực ra cũng tương đương với nghỉ hè, ở lại trường với bạn bè đại học thêm một thời gian cũng không tệ. Con người trước khi chia ly luôn có chút đa sầu đa cảm.
Trước mười hai giờ đêm, Hứa Niệm Sênh nhận được hai file nén do Tống Mạch Xuyên gửi tới. Sau khi mở ra mới phát hiện, một file nén là ảnh đã chỉnh sửa, một cái là ảnh gốc.
“…”
Tống Mạch Xuyên đương nhiên không điên cuồng đến mức sửa hết toàn bộ, nhưng trong file ảnh đã chỉnh sửa, anh gần như đã sửa tất cả ảnh đơn của Hứa Niệm Sênh, những ảnh còn lại thấy có sửa vài tấm, bao gồm cả ảnh chụp chung của hai người bọn họ. Khoảnh khắc này, Hứa Niệm Sênh thực sự nghi ngờ chuyên ngành đại học của Tống Mạch Xuyên. Nhìn thì như không sửa gì mấy, nhưng nhân vật, ánh sáng, thậm chí cả bối cảnh đều hài hòa hơn rất nhiều. Năng lực nghiệp vụ này của anh mà ra ngoài nhận đơn thì cũng thuộc hàng thượng thừa.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
