Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 39: Ngồi với tôi một lát
Sáng hôm sau Hứa Niệm Sênh vừa thức dậy đã nghe cô giúp việc nói Tống Mạch Xuyên đã đi làm rồi, cô sợ hết hồn, vội vàng nhìn đồng hồ. Ơ kìa, vẫn còn sớm mà. Có người say bí tỉ mà hôm sau vẫn dậy sớm đi làm được, hèn chi người ta làm sếp.
Cô ngồi ăn sáng một mình trong phòng bếp, hôm nay không có khẩu vị lắm, ăn không thấy ngon miệng. Tới lúc đến công ty còn suýt muộn giờ vì trên đường kẹt xe.
Đến đúng giờ làm việc, nhưng thực tế thì Hứa Niệm Sênh đã rất rảnh rỗi rồi, ngày mai cô sẽ thu dọn đồ đạc rời đi. Bây giờ cô ngồi ở vị trí làm việc chơi game giết thời gian cũng không ai thèm quản. Cô buồn chán đến mức đặt trà sữa, tranh thủ lúc xuống lấy đồ ăn ngoài thì đi dạo một vòng dưới lầu. Dân làm công ăn lương mà không biết trốn việc sao đành? Cô thậm chí còn biết cách né tránh sếp và các vị lãnh đạo, chủ yếu là lợi dụng điểm mù.
Lúc xách trà sữa chuẩn bị vào thang máy thì bỗng nhiên bị người ta gọi lại, Hứa Niệm Sênh quay đầu, nhìn thấy người đến, sắc mặt không đổi.
“Chu Kiêu, có việc gì không?” Hứa Niệm Sênh đáp.
Người gọi cô lại chính là một trong tám thực tập sinh còn lại, người ban đầu không cùng bộ phận với Hứa Niệm Sênh. Đối phương hiện tại vẫn đang ở bộ phận phát triển.
Hứa Niệm Sênh nghe thấy cậu ta hỏi: “Vừa nãy ăn trưa ở căng tin, nghe các thư ký khác trong văn phòng của cậu nói chuyện, bảo ngày mai cậu sẽ nghỉ việc, chuyện này là thật sao?”
“Thật, có vấn đề gì không?”
Chu Kiêu sau khi nhận được câu trả lời khẳng định thì khựng lại một chút, sau đó nói: “Chuyện hôm thứ Hai chẳng phải đã được đính chính rồi sao? Tại sao cậu vẫn muốn nghỉ việc, là do công ty yêu cầu à?”
Nhìn sắc mặt của cậu ta, chắc là đã tự biên tự diễn ra một màn kịch Hứa Niệm Sênh vì tin đồn nhảm nhí mà bị công ty khuyên nghỉ, cái gọi là đính chính kia chắc là để giữ gìn danh tiếng cho trợ lý Giang.
Hứa Niệm Sênh cất giọng hờ hững: “Không phải, tôi chủ động xin nghỉ việc.”
Thế là cô nghe thấy những lời này, Chu Kiêu nói: “Hứa Niệm Sênh, cho dù cậu có tin hay không, tôi vẫn luôn tin tưởng cậu, danh sách chuyển chính thức tháng sau là công bố rồi, biết đâu cậu lại làm được, không cần thiết phải bỏ cuộc giữa chừng vào phút chót như vậy.”
Ấn tượng của Hứa Niệm Sênh về Chu Kiêu đại khái vẫn dừng lại ở lúc trước Tết, cậu ta thỉnh thoảng lại đến lấy lòng cô, chủ đề nói chuyện thỉnh thoảng lại nhắc đến cô, cuối tuần sẽ tổ chức các buổi tụ tập rủ mọi người đi chơi. Đáng tiếc là Hứa Niệm Sênh đôi khi cảm thấy bản chất sự việc rất dễ nhìn thấu, khi cô không muốn ra ngoài thì chẳng ai rủ được cô đi. Mấy lần đều không rủ được, Chu Kiêu cũng đành thôi, hoặc là nói những người khác ít nhiều cũng nhìn ra tâm tư của cậu ta, lười làm nền cho màn kịch túy ông chi ý bất tại tửu – ý của người say không nằm ở rượu này. Thái độ không phản hồi, không hứng thú của cô, thông thường không phải ai cũng có thể kiên trì theo đuổi được. Nếu cô thực sự muốn chọn, những người ưu tú xung quanh cũng rất nhiều. Học vấn và năng lực của Chu Kiêu có lẽ đều không tệ, bản thân cậu ta cũng có chút cảm giác ưu việt, mặc dù đang theo đuổi Hứa Niệm Sênh, nhưng trước khi biết khó mà lui, cũng chưa từng thừa nhận với người khác.
Hứa Niệm Sênh vẫn là hơi rảnh rỗi quá, dù sao rảnh cũng là rảnh, thế là ngước mắt nhìn Chu Kiêu nói: “Có một chuyện thực ra chưa nói với các cậu, dù sao cũng coi là chuyện riêng của tôi.”
Chu Kiêu “a” một tiếng, không hiểu ý của cô.
Giọng điệu Hứa Niệm Sênh rất bình tĩnh: “Tháng Mười năm ngoái lúc vào làm, tôi đã được tuyển thẳng nghiên cứu sinh rồi, tôi nghỉ việc là vì phải quay lại đi học.”
Nói xong câu này, sắc mặt Chu Kiêu thay đổi vô cùng đặc sắc.
Cô tiếp tục nói: “Trước khi email tố cáo hôm thứ Hai được gửi đi, đơn xin nghỉ việc của tôi đã gửi cho phòng nhân sự rồi, cho nên chuyện nói trong thư tố cáo, thực ra ngay từ đầu đã rất nực cười.”
Môi Chu Kiêu mấp máy, “Vậy sao ban đầu cậu không nói cậu phải về học nghiên cứu sinh?”
Hứa Niệm Sênh nhếch môi cười với cậu ta một cái: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Đây là chuyện riêng của tôi.”
Người trước mặt sắc mặt cứng đờ thấy rõ, một lúc sau Hứa Niệm Sênh nghe thấy cậu ta do dự hỏi một câu: “Vậy cậu có biết ai là người tố cáo cậu không?”
Câu hỏi này đủ thẳng thắn, Hứa Niệm Sênh nghe xong cũng cười đầy ẩn ý: “Không quan trọng.”
Cô càng nói nhẹ tênh, càng làm nổi bật lên việc kẻ nghĩ quẩn đi tung tin đồn về cô là kẻ không biết buông bỏ đến mức nào.
Nói đến nước này rồi, Hứa Niệm Sênh còn muốn xem Chu Kiêu có thể nói ra lời gì nữa, kết quả giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Hứa Niệm Sênh.”
Sự xuất hiện bất thình lình của Tống Mạch Xuyên khiến Hứa Niệm Sênh cứng đờ người trong giây lát. Cô không bị mất trí nhớ, chuyện tối qua vẫn còn nhớ như in. Mặc dù lúc ấy Tống Mạch Xuyên đã say rồi, nhưng việc cô bị vấp mà ngã nhào vào người anh vẫn là một sự thật này khiến người ta vô cùng xấu hổ.
“Tống tổng.” Cô quay đầu lại ngoan ngoãn chào hỏi, nghĩ nát óc cũng không hiểu, rốt cuộc Tống Mạch Xuyên xuống lầu từ lúc nào?
Chu Kiêu đương nhiên cũng nhận ra Tống Mạch Xuyên, cậu ta cũng chào hỏi theo.
Tống Mạch Xuyên “ừ” một tiếng coi như đáp lại, ánh mắt quét qua giữa hai người họ, nói với Hứa Niệm Sênh: “Hứa Niệm Sênh, tôi có việc tìm em, em đi theo tôi.”
Biểu hiện cụ thể của việc Hứa Niệm Sênh rảnh rỗi hai ngày nay là không có việc gì cần đối chiếu với sếp, lúc này Tống Mạch Xuyên nói có việc tìm cô, khiến Tiểu Hứa có chút ngạc nhiên.
“Vâng ạ.”
Đi theo Tống Mạch Xuyên vào thang máy dành riêng cho lãnh đạo, Hứa Niệm Sênh nghe thấy anh nói: “Em nói chuyện với Chu Kiêu làm gì, loại người như cậu ta ngoài mặt một đằng sau lưng một nẻo, em đã biết là cậu ta giở trò sau lưng thì không để ý đến cậu ta là cách làm tốt nhất.”
Hứa Niệm Sênh khẽ lầm bầm: “Thì tôi cũng chỉ châm chọc cậu ta vài câu thôi, đâu có chỉ đích danh.”
Tống Mạch Xuyên: “Người có tính báo thù mạnh, em cũng không biết họ có thể làm ra chuyện gì đâu, em tranh cãi miệng lưỡi nhất thời với cậu ta có ý nghĩa gì?”
Hứa Niệm Sênh nói thật: “Muốn nhìn thấy dáng vẻ cậu ta tức điên lên mà vẫn phải gượng cười.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Tính báo thù của cô nhóc cũng mạnh gớm.
“Công ty mình đánh giá chuyển chính thức dựa trên tiêu chuẩn gì thế ạ?” Hứa Niệm Sênh thầm nghĩ ngơi rồi bất ngờ hỏi một câu.
“Ngày mai nghỉ việc rồi mà vẫn quan tâm chuyển chính thức à?” Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn cô, “Yên tâm đi, bất kể tiêu chuẩn đánh giá là gì, cậu ta đều không có cơ hội, phẩm chất không đoan chính, công ty không tuyển dụng.”
Tố cáo không sai, cái sai là tung tin vu khống. Loại tin đồn có tính chất như thế này ảnh hưởng lớn đến phụ nữ nơi công sở như thế nào có thể tưởng tượng được, sự nghiệp của Hứa Niệm Sênh thậm chí còn chưa bắt đầu. Tống Mạch Xuyên vốn dĩ không can thiệp vào những chuyện như vậy, nhưng chuyện này lại liên quan đến người bên cạnh anh nên anh đã nhúng tay vào một chút. Tuy nhiên, dù anh có can thiệp hay không, kết quả xử lý cũng sẽ không khác biệt nhiều.
Hứa Niệm Sênh theo Tống Mạch Xuyên lên lầu, tiện miệng hỏi một câu: “Anh uống trà sữa không? Hay là cà phê?”
Tống Mạch Xuyên nhìn ly trà sữa đơn độc trong tay cô nhóc, cười khẽ một tiếng: “Em nỡ đưa ly trên tay của em cho tôi không?”
Hứa Niệm Sênh lặng lẽ ôm chặt ly trà sữa trong tay, nhưng rất nhanh lại đưa ra, cô nói: “Đây, định mời các anh chị trong văn phòng uống trà chiều đấy, đã đặt xong rồi, lát nữa shipper sẽ giao lên.”
“Phần của tôi cũng đặt rồi à?”
Hứa Niệm Sênh gật đầu: “Đặt rồi ạ, nếu anh không uống thì tôi uống hai ly vậy.”
Uống một lần cũng chẳng béo chết được. Cả buổi chiều không có việc gì làm, cùng lắm là chạy vào nhà vệ sinh thêm mấy lần thôi.
Tống Mạch Xuyên nắm bắt trọng điểm: “Vậy em đặc biệt chạy xuống một chuyến lấy một ly lên là có ý gì?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Thực tập sinh sắp nghỉ việc trốn việc một tí thì sao chứ!
Sự im lặng của Hứa Niệm Sênh đã cho ông chủ câu trả lời, anh cũng im lặng. Tống Mạch Xuyên nhận lấy ly trà sữa cô đưa cho, anh nói: “Vậy tôi xin nhận, cảm ơn em.”
Buổi chiều, các phó tổng đến văn phòng tổng giám đốc báo cáo công việc, ngạc nhiên phát hiện trên bàn sếp không phải là cà phê Americano, mà là sản phẩm của một thương hiệu trà sữa phổ biến thường thấy. Bước ra ngoài, phát hiện dường như trên bàn của mỗi người trong văn phòng tổng giám đốc đều có một ly đồ uống, giống như hôm nay người của văn phòng tổng giám đốc đang tổ chức teambuilding vậy. Có vẻ như mối quan hệ giữa Tống tổng với nhân viên cũng khá tốt.
Tống Mạch Xuyên đang xử lý công việc, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, anh lên tiếng: “Vào đi.”
Cánh cửa được đẩy ra, cô gái nhỏ lén lút thò đầu vào trước, sau đó đặt lên bàn anh một chiếc bánh ngọt nhỏ, còn rất chu đáo kèm theo một chiếc nĩa màu trắng. Hứa Niệm Sênh hỏi: “Trà chiều, chút calo này anh vẫn chấp nhận được chứ? Quản lý cơ thể có nghiêm ngặt đến thế không?”
Tống Mạch Xuyên nhìn ra cô thật sự rất vui vẻ, chính là cái kiểu vui vẻ khi sắp rời xa nơi công sở.
“Có thể ăn, cảm ơn em.”
Hứa Niệm Sênh đưa đồ xong thì lập tức rời đi. Cảm giác đến vội mà đi cũng vội.
Tống Mạch Xuyên còn đang đợi xem cô có nói gì tiếp theo không, kết quả cô nhóc như vừa hoàn thành nhiệm vụ gì đó, vèo cái đã đi ra ngoài.
“…”
Anh nhìn hai món đồ bình thường sẽ không xuất hiện trên bàn mình, hồi lâu sau đưa tay ấn nhẹ lên ngực, nhịp tim đập nhanh hơn bình thường một chút. Biết rõ sự quan tâm này cả văn phòng đều có, nhưng anh vẫn không nhịn được cảm thấy trộm vui mừng vì điều đó. Cái cảm giác bị hormone chiếm lấy đại não, vừa xa lạ lại vừa khiến người ta không biết phải làm sao.
Hứa Niệm Sênh sau một ngày trốn việc trọn vẹn, mãn nguyện tan làm. Đột nhiên cô nhận được điện thoại của cảnh sát, nói là tên trộm đã bị bắt rồi, bảo cô đến nhận lại đồ. Hứa Niệm Sênh mới nghe còn ngẩn ra, nhưng sau đó rất nhanh lại nói được. Tối nay Tống Mạch Xuyên có tiệc xã giao, cô cũng không muốn làm phiền anh, dứt khoát tự bắt xe đến đồn cảnh sát. Tại đồn cảnh sát, cô nhìn thấy những món đồ bị mất trộm của mình, phần lớn. Cảnh sát nói một số đã bị tiêu thụ bán đi rồi, đang trong quá trình thu hồi. Vụ trộm đột nhập này quả thực do một băng nhóm gây ra, bọn chúng thậm chí còn nghĩ đến những chi tiết như tránh camera, phá hoại camera, điều duy nhất không ngờ tới là giá trị những món đồ chúng trộm được. Mấy bộ trang sức của Hứa Niệm Sênh có cái đắt có cái rẻ, nhưng vừa khéo, chúng treo bán hai bộ trang sức trị giá cả triệu tệ của cô với giá hàng hiệu thông thường, đồ phiên bản giới hạn toàn cầu, người mua chính hãng thực sự cũng chẳng có mấy ai, vừa đăng lên không lâu đã bị để mắt tới. Nghe nói lúc cảnh sát bắt được người, bên phía bọn trộm đang mặc cả với mấy người mua trên mạng, bên người mua xác nhận là hàng thật, mấy người tranh nhau mua, giá đã được đẩy lên gần hai mươi vạn rồi.
Hứa Niệm Sênh tìm lại được không ít đồ. Cô ký tên, kết quả quay người lại thấy Tống Mạch Xuyên cũng đi vào đồn cảnh sát. Cô thoáng sững người, nhìn anh trông thậm chí còn có vẻ phong trần mệt mỏi, rõ ràng là đến rất vội.
“Đến đồn cảnh sát sao không bảo tôi đi cùng?”
Hứa Niệm Sênh nhớ lúc báo án ở đồn cảnh sát cô chỉ để lại thông tin liên lạc của mình, cô không biết Tống Mạch Xuyên làm sao biết được.
“Chẳng phải anh có bữa tiệc sao?” Hứa Niệm Sênh hỏi.
Hơn nữa đây thực ra được coi là chuyện riêng của Hứa Niệm Sênh, cô quả thực đã qua cái tuổi cần người giám hộ theo sát từng việc rồi, mặc dù chuyện này lúc đầu đúng là gây ảnh hưởng không nhỏ đến cô, nhưng mấy ngày trôi qua, cô cũng đã bình ổn lại rồi.
Tống Mạch Xuyên không trả lời câu hỏi của Hứa Niệm Sênh, anh lại tìm hiểu tiến độ vụ án với cảnh sát một lần nữa, sau khi xong quy trình mới dẫn Hứa Niệm Sênh đi ra ngoài. Lớn hơn vài tuổi, kinh nghiệm sống của anh quả thực phong phú hơn cô nhiều, những chuyện vừa nãy cô chưa hỏi rõ, anh cũng đã bổ sung từng cái một. Gió bên ngoài khá lớn, tóc Hứa Niệm Sênh xõa tung, tóc cô khá dài. Tống Mạch Xuyên đi sau cô nửa bước, Hứa Niệm Sênh không để ý tóc mình bị gió thổi bay, lướt qua mặt Tống Mạch Xuyên. Anh rũ mắt nhìn lọn tóc đó trong chốc lát, cho đến khi lọn tóc trượt khỏi mặt anh, Hứa Niệm Sênh phía trước đã đi xa hơn rồi. Gió đêm cuối tháng Ba vẫn mang theo hơi lạnh.
Hứa Niệm Sênh nhìn thấy xe của Tống Mạch Xuyên bên đường, nhưng không thấy tài xế thì hơi ngạc nhiên: “Anh tự lái xe đến sao?”
Tống Mạch Xuyên nhìn cô: “Sao vậy?”
Sắc mặt Tiểu Hứa trở nên nghiêm túc: “Nhưng trên người anh có mùi rượu.”
Thì ra là chuyện này. Vừa nãy nhận được điện thoại nói đồn cảnh sát bắt được người rồi, Tống Mạch Xuyên thấy cô gái nhỏ ngay cả một tin nhắn cũng không gửi cho anh, biết ngay là cô tự đi một mình, lúc đứng dậy vô tình làm đổ ly rượu trên bàn, rượu dính vào áo khoác của anh. Thế nên mới có cảnh cô gái nhỏ bây giờ nghi ngờ anh lái xe khi đã uống rượu.
Tống Mạch Xuyên nghe lời cô nói xong thì bật cười: “Lo tôi lái xe khi say rượu à?”
Hứa Niệm Sênh, với tư cách là một sinh viên đại học ưu tú lớn lên dưới lá cờ đỏ năm sao của Tổ quốc, cô rất nghiêm túc nhìn anh: “Lái xe khi say rượu là vi phạm pháp luật.”
Cả hai người đều đã đi đến trước xe, nhưng vẫn chưa lên xe.
Tống Mạch Xuyên nói: “Không tin tưởng tôi đến vậy à, thế thì em lái xe đi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đồng chí Tiểu Hứa đã lấy bằng lái nhưng lần cuối cùng chạm vào vô lăng cũng là từ đời nảo đời nào rơi vào trầm mặc.
“Từ lúc lấy bằng xong tôi chưa lái xe bao giờ.” Hứa Niệm Sênh nói.
Trong tình huống này Hứa Niệm Sênh đương nhiên cảm thấy mình với việc không biết lái xe cũng chẳng khác nhau là mấy.
Tống Mạch Xuyên lại tùy tiện nhét chìa khóa xe vào tay cô, rất tự nhiên đi về phía ghế phụ, “Cứ lái đi, tôi sẽ giám sát em, đoạn đường này cũng không có nhiều xe đâu.”
Hứa Niệm Sênh mở to mắt, như thể dùng ánh mắt hỏi Tống Mạch Xuyên: Thật á?
Tất nhiên là thật rồi.
Cô thoáng nghĩ ngợi, mở cửa ghế lái, nhưng trước khi lên xe, cô vẫn đứng đó hỏi lại Tống Mạch Xuyên lần nữa: “Tôi lâu lắm rồi không lái xe, anh thật sự dám ngồi xe tôi lái à?”
Tống Mạch Xuyên thành công bị cô chọc cười: “Tôi đã ngồi lên rồi, em còn sợ gì chứ?”
Hứa Niệm Sênh: “Sợ cho anh xuống mương cùng.”
Câu nói này của cô không biết chọc trúng điểm cười nào của Tống tổng. Cười cười cười, hay cười thế này, bảo anh không uống rượu cô cũng chẳng tin lắm.
Đóng cửa xe, Hứa Niệm Sênh nhìn vô lăng, hít sâu một hơi, trong đầu bắt đầu nhớ lại những khẩu quyết thầy dạy lái xe từng nói, cái gì mà “chân trái côn một cước đạp”, “nhả côn từ từ hạ phanh tay”, bây giờ nghĩ lại cũng không biết có tác dụng gì không. Tống Mạch Xuyên nhìn cô gái nhỏ làm công tác tư tưởng một hồi lâu trước khi lái, sau đó mới từ từ khởi động xe. Hứa Niệm Sênh cũng không phải quên hẳn cách lái xe, chỉ là lâu quá rồi, tay nghề bị lụt, lúc đầu đạp ga, tốc độ cũng không dám tăng nhanh. Tống Mạch Xuyên cũng không giục cô, nhưng vẫn rất tuân thủ luật giao thông mà thắt dây an toàn.
Hồi trước lúc Hứa Niệm Sênh thi bằng lái cũng từng lấy xe cậu cô ra tập, nhưng vì nghiệp vụ quá không thành thạo, lần đầu tập xe đã đâm vào cây, từ sau đó cô tập xe Hứa Cẩm Ngôn đều phải tranh thủ thời gian ra trông chừng. Trông chừng mà còn đâm vào cây, không trông chừng thì còn ra bộ dạng gì nữa? Sau này Hứa Niệm Sênh thành công có bằng lái, nhưng bình thường không có nhu cầu lái xe, nên đã lâu không lái rồi.
Lúc đầu tốc độ rất chậm, về sau tốc độ tăng lên chút, nhưng cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu, Hứa Niệm Sênh thực sự cảm thấy sau xe này nên dán chữ “Tập lái” to đùng.
Cô lái xe đến nhà Tống Mạch Xuyên một cách an toàn, nhưng lại bị việc đỗ xe làm khó. Chiếc xe này không lùi vào được. Cô quay đầu nhìn Tống Mạch Xuyên: “Anh tự lùi xe nhé?”
Tống Mạch Xuyên nói: “Tôi hướng dẫn, em làm.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Vừa nãy trên đường đi, Tống Mạch Xuyên không tính là quá yên lặng, anh thỉnh thoảng sẽ mở miệng nói hai câu, đều là nói với Hứa Niệm Sênh về luật giao thông hoặc những điều cần chú ý khi lái xe. Không nói đùa, nếu hồi đó huấn luyện viên trường lái của Hứa Niệm Sênh trông như thế này, giọng nói như thế này, tính tình như thế này, thì bằng lái của cô chắc chắn lấy sớm hơn hai tháng là ít. Tốn bao công sức mới đỗ xe xong, Hứa Niệm Sênh thở phào nhẹ nhõm, mới phát hiện vừa lái xe về, mình căng thẳng đến toát mồ hôi.
“…”
Đôi khi thực sự buồn cười với khả năng chịu đựng tâm lý kỳ quái của mình, năm đó dũng cảm lái xe chở cậu út đâm vào cây thì chẳng cảm thấy gì, bây giờ lái xe ra đường đàng hoàng lại nơm nớp lo sợ.
Tống Mạch Xuyên đưa ra đánh giá về kỹ năng lái xe của cô: “Em lái xe cũng ổn định đấy chứ, chỉ là lạ tay thôi, có thời gian luyện tập nhiều là được.”
“À.”
Nhắc mới nhớ, Hứa Cẩm Ngôn đã đi công tác về rồi. Nhưng Hứa Niệm Sênh vẫn chưa dám nói với anh ấy về chuyện căn hộ bị trộm, sợ cậu cô hỏi một câu mấy ngày nay cô ở đâu. Nếu nói thật, cho dù Hứa Cẩm Ngôn có tin tưởng người anh em Tống Mạch Xuyên này đến đâu, Hứa Niệm Sênh cũng cảm thấy sẽ có chuyện. Chuyện này thật sự khó nói.
Cô nghỉ việc đồng thời cũng phải chuyển ra khỏi chỗ Tống Mạch Xuyên mới đúng, ăn chực ở chực mấy ngày rồi, ngại chết đi được.
Hứa Niệm Sênh còn chưa nghĩ ra cách nói với Tống Mạch Xuyên về việc mình định chuyển ra ngoài, thì đã thấy Tống Mạch Xuyên sau khi đưa cô đến cửa lại cứ đứng ở ngoài mà không vào nhà.
Anh nói: “Cơm nước nấu xong rồi, em hâm nóng lại là ăn được, tôi có hẹn với cậu em, tối nay có thể về khá muộn, em nhớ ngủ sớm nhé.”
Hứa Niệm Sênh nghe câu này xong còn hơi chưa kịp phản ứng. Không phải chứ, anh có bệnh à? Anh còn phải ra ngoài, vừa nãy sao phải tốn công tốn sức hướng dẫn cô lùi xe làm gì?
Đợi đến khi Hứa Niệm Sênh định mở miệng lên án anh, bỗng nhiên nhận ra trọng điểm trong lời nói của Tống Mạch Xuyên, cô vô thức nắm lấy cánh tay anh: “Anh có hẹn với ai cơ?”
“Cậu của em với mấy đối tác làm ăn.”
Hứa Niệm Sênh nhìn vào mắt anh, ánh mắt muốn nói lại thôi.
Tống Mạch Xuyên khẽ cụp mắt, anh nói: “Biết rồi, không nói với cậu em đâu, anh trong mắt em là loại người động một tí là tìm phụ huynh mách lẻo thế à?”
Hứa Niệm Sênh nhận được lời đảm bảo, mãn nguyện rồi, cô chắp hai tay, ngoan ngoãn cảm ơn Tống Mạch Xuyên, sau đó vẫy tay, chúc anh thượng lộ bình an.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Đợi cửa đóng lại Hứa Niệm Sênh mới nhớ ra quên xác nhận xem tối nay Tống Mạch Xuyên rốt cuộc có uống rượu hay không. Nhưng nhìn anh ấy quả thật rất tỉnh táo, cô nghĩ chắc là không uống đâu.
Bên kia Tống Mạch Xuyên lái xe đến địa điểm, người vừa ngồi xuống đã bị Hứa Cẩm Ngôn vỗ vai, “Vừa nãy vội vội vàng vàng đi đâu thế, cơm chưa thấy ăn được mấy miếng đã bảo có việc, việc gì mà gấp gáp vậy?”
Tống Mạch Xuyên im lặng một lát, anh nói: “Không có gì, chút việc riêng.”
Khi anh nói ra “chút việc riêng”, Hứa Cẩm Ngôn nhếch mép: “Bỏ đi, không muốn nói thì thôi.”
Tối nay Tống Mạch Xuyên vẫn uống rượu, nhưng không uống nhiều.
Trong nhà có khách, anh say xỉn trở về thì không thích hợp, tối qua coi như là ngoại lệ rồi.
Tống Mạch Xuyên không uống mấy, Hứa Cẩm Ngôn cũng chẳng hứng thú uống rượu, anh ấy vừa đi công tác về, còn muốn về ôm vợ con, nếu cả người đầy mùi rượu thì tối nay có được vào phòng ngủ không còn chưa biết.
Tối nay Tống Mạch Xuyên về sớm, chưa đến mười hai giờ đã về đến nhà, anh nghĩ rằng như mọi lần trước, cô gái nhỏ cho dù không ngủ thì cũng ở trong phòng mình. Kết quả lúc anh vào cửa, thấy cô nhóc đang ở phòng khách, trên người mặc đồ ngủ, tóc búi củ tỏi, không ngồi trên sô pha mà ngồi trên tấm thảm lông dưới đất, máy tính bảng đặt trên bàn trà, hình như còn đang vang lên nhạc nền phim cổ trang, tay cầm nho đã rửa sạch, vừa ăn vừa thút thít.
“…”
Sau khi nghe thấy tiếng động ở cửa, cô theo bản năng quay đầu nhìn sang, mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn như mưa, trông thật đáng thương. Phát hiện anh về, cô luống cuống rút khăn giấy lau nước mắt trên mặt. Tống Mạch Xuyên im lặng đi rửa tay, lau khô rồi đi đến ngồi xuống cạnh Hứa Niệm Sênh, thấy trên máy tính bảng của cô đang chiếu bộ phim tiên hiệp, lúc này đang là đoạn ngược luyến tình thâm, nữ chính chết.
Hứa Niệm Sênh ban đầu không nói gì, rõ ràng vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc, nhưng lại nhận ra Tống Mạch Xuyên đã về, bị anh nhìn thấy khóc thành thế này, xấu hổ đến mức không nói nên lời. Một lúc sau cô mới lên tiếng: “Anh về rồi ạ.”
Giọng nói nghẹn ngào, ai không biết còn tưởng cô chịu ấm ức lớn lắm.
Tống Mạch Xuyên bỗng nhiên cười, anh đưa tay vỗ nhẹ hai cái lên đầu cô gái nhỏ, nói đùa với cô: “Xem phim mà tự làm mình khóc thành thế này, em cũng có tiền đồ gớm nhỉ.”
Đột nhiên bị vỗ đầu, Hứa Niệm Sênh vẫn chưa kịp phản ứng. Lúc này nước mắt trên mặt cô đã được lau khô, nhưng mắt vẫn đỏ, cộng thêm da trắng, trông càng rõ. Tống Mạch Xuyên nhìn chằm chằm cô một lúc, không nói gì.
Hứa Niệm Sênh lặng lẽ ăn thêm một quả nho, tiện thể còn rất chu đáo hỏi một câu: “Anh có ăn không?”
Cô đỏ hoe mắt dùng giọng nói nghẹn ngào muốn khóc mời Tống Mạch Xuyên cùng ăn, có khoảnh khắc đó, anh bỗng cảm thấy mình như kẻ xấu đi cướp hoa quả của cô vậy. Anh thuận tay cầm một quả, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Ngồi dưới đất làm gì?”
Hứa Niệm Sênh không nghe lời anh, cô nói ngồi dưới đất độ cao này vừa đẹp. Tình tiết trên máy tính bảng vẫn đang chiếu, Hứa Niệm Sênh xem hai mắt lại muốn rơi lệ, nhưng có một người đàn ông lù lù bên cạnh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cảm xúc của cô, không thể khóc cho đã đời được, thế là cô tắt phim đi. Quay người ngẩng đầu phát hiện ánh mắt Tống Mạch Xuyên đang dừng trên người mình. Bao nhiêu năm nay, Hứa Niệm Sênh đối với ánh mắt nhìn người này của Tống Mạch Xuyên vẫn còn sợ hãi trong lòng, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
“Anh say rồi à?” Hứa Niệm Sênh hỏi.
Cô biết, tiệc xã giao thường rất khó mà không uống giọt nào, Tống Mạch Xuyên cũng không phải người không uống rượu.
Nghe cô hỏi vậy, Tống Mạch Xuyên bỗng nhiên bật cười, anh nói: “Ừm, hơi say rồi.”
Hứa Niệm Sênh muốn đi rót cho anh cốc nước, vừa đứng dậy, định bước qua Tống Mạch Xuyên đi vào bếp, kết quả cổ tay bị người ta nắm lấy, cô cảm nhận được lực kéo, thuận thế ngồi xuống sô pha, sát ngay cạnh Tống Mạch Xuyên, suýt chút nữa ngồi lên đùi anh, một tay còn chống lên đùi anh.
Hứa Niệm Sênh nghe thấy người bên cạnh khẽ nói: “Ngồi với tôi một lát.”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
